SỰ IM LẶNG TRÀN NGẬP TRONG XE, SỐ SÁU LIẾC NHÌN kính chiếu hậu. Ánh đèn đỏ, xanh dương nhấp nháy trên khuôn mặt cô.
- Tệ rồi – Sam lên tiếng.
Tiếp theo đó là giọng Số Sáu:
- Khỉ thật!
Đèn sáng rực, tiếng còi hú inh ỏi đến độ Bernie Kosar cũng phải ngó ra cửa sổ phía sau.
- Tụi mình có làm gì không? – Sam thắc mắc, giọng nói lẩn khuất vẻ sợ hãi và tuyệt vọng.
Cô bạn đồng hành nhấc chân ra khỏi bàn đạp ga và tấp xe vào lề phải đường quốc lộ.
- Chắc chẳng có gì đâu – Số Sáu trấn an mọi người.
Tôi lắc đầu:
- Chẳng biết được.
- Khoan. Sao dừng lại vậy? – Sam hỏi lại – Đừng có dừng. Lên ga đi!
- Để coi có chuyện gi đã. Một khi đã để viên cảnh sát này rượt đuổi tốc độ thì đừng hòng mà thoát nổi. Hắn sẽ nhờ đến trợ giúp và người ta sẽ cử trực thăng tới cho mà xem. Sau đó thì khỏi mong trốn được.
Bernie Kosar bắt đầu gầm gừ. Tôi vỗ về chú chó bảo bình tĩnh thì nó im ngay, nhưng vẫn còn dán mắt về phía cửa sổ. Một viên sỏi bắn vào xe khi chúng tôi lái chạy chầm chậm dọc theo lề đường. Mấy chiếc xe chạy vọt qua trên phần đường bên trái. Chiếc xe cảnh sát chạy lên, chỉ còn cách đuôi xe chúng tôi ba mét, đèn pha rọi sáng rực vào khoang xe tải của chúng tôi. Viên cảnh sát tắt đèn xe, sau đó chĩa ánh đèn chiếu điểm vào ô cửa sổ phía sau. Còi báo động đã thôi hú, nhưng đèn hiệu vẫn còn hoạt động chớp tắt.
- Cô nghĩ sao? – Tôi dò ý, quan sát kính chiếu hậu bên ngoài xe. Chiếc đèn chiếu điểm chói lóa; rồi khi một chiếc xe hơi khác chạy qua, tôi có thể ghi nhận được bàn tay phải của viên cảnh sát đang đưa chiếc máy ra-đi-ô , có lẽ là đọc kiểm tra biển số xe của chúng tôi, hoặc gọi tiếp viện.
- Chỉ có nước chạy bộ thôi – Số Sáu nói – Nếu buộc phải làm như vậy.
- Tắt máy xe và rút chìa khóa ra khỏi ổ - Viên cảnh sát nói oang oang qua loa.
Số Sáu tắt máy xe. Cô bạn đồng hành nhìn tôi rồi rút chìa khóa.
- Nếu hắn báo cáo về chúng ta qua ra-đi-ô, cô hãy tin rằng chúng ta sẽ nghe được hết – Tôi lẩm bẩm.
Số Sáu gật đầu, không nói gì. Đằng sau chúng tôi, cánh cửa xe của viên cảnh sát cót két mở ra. Tiếng giày bốt của ông ta nện xuống mặt đường nghe thật ảm đạm.
- Hai người có nghĩ hắn sẽ nhận ra chúng ta không? – Sam khẽ hỏi.
- Suỵtt – Số Sáu nhắc nhở.
Khi nhìn vào kính chiếu hậu bên ngoài xe một lần nữa, tôi nhận ra viên cảnh sát không đi về phía cửa sổ chỗ người lái, mà thay vào đó lại đi vòng sang phải, tới thẳng chỗ ngồi của tôi. Người đàn ông gõ lên ô cửa sổ của tôi bằng chiếc đèn pin kim loại. Tôi ngần ngừ trong giây lát, nhưng rồi cũng hạ kính xuống. Viên cảnh sát rọi thẳng đèn pin vào mặt tôi, khiến tôi phải nheo mắt lại. Tiếp đến ông ta chuyển hướng ánh sáng sang Sam, rồi Số Sáu. Thoáng chau mày, viên cảnh sát nhìn kĩ chúng tôi hơn trong lúc cố xác định xem vì sao chúng tôi lại trông quen như thế.
- Có chuyện gì sao, thưa ngài cảnh sát? – Tôi lên tiếng.
- Lũ trẻ chúng mày sống ở đây à?
- Dạ không, thưa ngài.
- Chúng mày phải nói cho ta biết vì sao cả lũ lại chạy xe xuyên bang Tennessee trong chiếc Chevy S-10 với biển số của Bắc Carolina vốn dĩ thuộc về chiếc Ford Ranger?
Viên cảnh sát chú mục vào tôi, chờ đợi câu trả lời. Mặt tôi nóng bừng bừng trong lúc cố tìm lời giãi thích. Và tôi không biết phải nói như thế nào. Viên cảnh sát cúi xuống, một lần nữa, rọi đèn vào Số Sáu; sau đó là Sam.
- Đứa nào muốn cho ta biết đây? - Ông ta gặng hỏi.
Sự im lặng khiến cho người đàn ông bật cười thành tiếng.
- Tất nhiên là chẳng có đứa nào rồi – Ông ta kết luận – Ba đứa nít ranh ở Bắc Carolina lao xe xuyên bang Tennessee bằng một chiếc xe tải ăn cắp vào một tối thứ Bảy. Lũ chúng mày phê thuốc rồi đi bão phải không?
Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mặt viên cảnh sát, đó là một khuôn mặt hồng hào, nhẵn nhụi.
- Giờ muốn sao? – Tôi hỏi lại.
- Ta muốn sao ấy hả? Ha! Lũ chúng mày sẽ vào tù!
Tôi lắc đầu:
- Tôi không nói chuyện với ông.
Người đàn ông chúi người về phía trước, hai khuỷu tay chống lên gờ cửa.
- Thế ma túy đâu? – Ông ta cao giọng hỏi rồi lìa đèn vào ca-bin. Viên cảnh sát chỉ dừng lại khi ánh đèn rọi trúng chiếc Hộp trên chân tôi, khuôn mặt của ông ta nở một nụ cười tự mãn – Chà, không có gì, có vẻ như ta đã tìm thấy rồi.
Nói đoạn viên cảnh sát với tay mở cửa. Nhanh như cắt, tôi húc vai mở cửa ra, người đàn ông tức thì bị xô bật ra phía sau. Càu nhàu, ông ta lần lấy khẩu súng trước khi ngã uỵch xuống đất. Dùng siêu năng lực, tôi giằng lấy khẩu súng và giật nó về phía mình đúng lúc vừa bước ra khỏi xe. Tôi mở ổ đạn, tháo hết đạn ra tay rồi đóng súng lại tạo thành âm thanh “cách” nghe khô đanh.
- Cái quái… - Viên cảnh sát ngẩn người ra.
- Chúng tôi không có mua bán ma túy – Tôi nói một cách dõng dạc.
Giờ thì Sam và Số Sáu cũng đã bước hết ra ngoài xe, cả hai đang đứng sát bên cạnh tôi.
- Cậu bỏ thứ này vào túi đi – Tôi yêu cầu và trao cho Sam mấy viên đạn, sau đó đưa nốt luôn khẩu súng cho cậu ta.
- Cậu muốn tôi làm gì với cái này? – Sam không khỏi ngạc nhiên
- Tôi cũng không biết nữa; cứ bỏ vào trong túi cùng với khẩu súng của bố cậu ấy.
Từ đằng xa, cách khoảng hai dặm, một hồi còi hụ thứ hai vang lên. Viên cảnh sát ngó sững vào tôi, đôi mắt mở to khi đã nhận diện ra kẻ đang đứng trước mặt mình.
- Ôi quỉ tha ma bắt, hai thằng nhóc mà người ta đang nói trên báo, phải chúng mày đấy không? Thì ra tụi bay chính là bọn khủng bố ấy! – Viên cảnh sát nói rồi phun toẹt một bãi nước bọt xuống đất.
- Im đi – Sam nạt ngang – Bọn tôi không phải là khủng bố.
Tôi xoay người lại để bế Bernie Kosar, con vật vẫn còn ở trong ca-bin vì chiếc chân bị thương. Khi tôi vừa thả chú chó xuống đất thì nghe một tiếng thét đau đớn muốn xé toạc không gian. Tôi quay phắt người lại và nhận ra Sam đang co giật, chỉ đúng một tích tắc, tôi đã hiểu ra ngay cớ sự. Viên cảnh sát đã bắn điện vào người cậu bạn tôi. Tôi đoạt lấy khẩu Taser từ tay ông ta ở khoảng cách ba mét. Trong lúc đó, Sam gục xuống đất, run rẩy không khác nào đang bị lên cơn.
- Cái quái ở đây chính là chuyện với ông đấy – Tôi thét lên với viên cảnh sát – Chúng tôi đang tha cho ông; ông không nhìn thấy điều đó hay sao!
Sự bối rối hiện rõ trên nét mặt của người đàn ông. Tôi nhấn nút khẩu Taser trong lúc nó vẫn còn lơ lửng trong không khí. Những luồng điện xanh phóng thẳng ra không trung. Viên cảnh sát lết đi. Tôi dùng siêu năng lực để kéo lê ông ta giữa những hòn đá cuội và hất qua bên kia đường. Người đàn ông giãy giụa, vung chân, cố thoát ra nhưng không được.
- Làm ơn – Ông ta van nài – Tôi xin lỗi, xin lỗi.
- Đừng, John – Số Sáu can ngăn.
Tôi không nghe lời cô. Lúc này, tôi không còn thấy gì khác ngoài chuyện phải trả thù, trong lòng tôi chẳng có lấy một cảm giác mềm lòng khi tôi phang thẳng khẩu súng bắn điện Taser vào bụng viên cảnh sát và giữ nguyên ở đó trọn vẹn hai giây.
- Làm sao mà ông lại có thể xử sự như vậy, hả? Một gã đàn ông to, khỏe mà phải dùng đến Taser sao? Tại sao không một ai thấy được rằng chúng tôi không phải là người xấu.
Gã đàn ông lắc đầu nguầy nguậy, gương mặt nhăn nhó trong điệu bộ đang kinh hãi, mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán ông ta.
- Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi chỗ này thôi – Số Sáu thúc giục khi ánh đèn đỏ, xanh dương của chiếc xe cảnh sát thứ hai thấp thoáng xuất hiện ở cuối chân trời.
Tôi nâng Sam dậy và vác lên vai. Bernie Kosar có thể chạy bằng ba chân được. Tôi xách theo chiếc Hộp bên tay trái, còn Số Sáu thì mang tất cả những gì còn lại.
- Lối này – Số Sáu chỉ đường. Cô gái nhảy qua hàng rào an toàn và lao vào cánh đồng hoang dẫn lên mấy ngọn đồi tối tăm nằm cách đó một dặm.
Mang theo Sam và chiếc Hộp, tôi cố hết sức bình sinh mà chạy. Bernie Kosar mệt mỏi vì phải cà nhắc nên biến thành chim bay trước chúng tôi. Chưa đầy một phút sau, chiếc xe thứ hai đã trờ tới hiện trường, tiếp theo đó là chiếc thứ ba. Tôi không biết các tay cảnh sát có chạy đuổi theo chúng tôi hay không; nếu có, Số Sáu và tôi vẫn có thể bỏ xa họ một cách dễ dàng, dẫu có đang mang vác nặng nề như thế này.
- Bỏ tôi xuống – Sam đột ngột lên tiếng.
- Cậu ổn chứ? – Tôi đặt cậu ta xuống.
- Ừưư, tôi ổn mà – Sam có hơi lảo đảo, trên trán cậu ta lấm tấm mấy giọt mồ hôi. Cậu bạn của tôi đưa ống tay áo khoác lên quệt ngang, rồi hít vào một hơi thật đầy.
- Lên đường – Số Sáu nhắc khẽ - Họ sẽ không để cho tụi mình đi một cách dễ dàng như thế đâu. Mình chỉ có mười, mười lăm phút là tối đa để tìm đường mà trốn chiếc trực thẳng đó.
Cả bọn chạy được lên tới đồi, Số Sáu dẫn đầu, tới tôi, sau đó là Sam đang cố đuổi theo cho kịp. Cậu ta đã chạy được nhanh hơn nhiều so với cái hồi chúng tôi thực hiện cuộc chạy bền trong lớp thể dục cách đây mấy tháng. Vậy mà cứ có cảm giác như hàng năm trời đã trôi qua rồi vậy. Không một ai trong chúng tôi ngoái đầu nhìn lại; thế nhưng ngay khi ba đứa vừa trở đến dốc, trong không gian đã vang đầy tiếng chó săn. Một trong những viên cảnh sát đã mang theo cảnh khuyển.
- Cô có ý gì không? – Tôi hỏi Số Sáu.
- Tôi ước sao chúng ta có thể giấu được đồ rồi tàng hình . Như vậy sẽ tránh được máy bay trực thăng, nhưng chó thì sẽ lần ra được mùi của chúng ta.
- Khỉ thật – Tôi nhìn quanh quất. Bên phải chúng tôi có một quả đồi – Mình lên quả đồi kia đi, xem coi bên kia có gì – Tôi gợi ý.
Bernie Kosar lao mình về phía trước và biến mất vào bầu trời đêm. Số Sáu ở vị trí dẫn đầu, phóng vút đi như vũ bão. Tôi bám theo; còn Sam, hơi thở thoát ra có phần nặng nề nhưng bước chân vẫn còn nhanh nhẹn lắm, chạy sau cùng.
Lên đến đỉnh đồi, chúng tôi dừng lại. Tất cả những gì tôi có thể ghi nhận được là thấp thoáng những ngọn đồi ở phía xa, ngoài ra, không có gì nữa. Thế rồi, rất đỗi nhẹ nhàng, tôi nghe thấy loáng thoáng tiếng nước chảy. Tôi quay đầu lại. Tám hộp đèn nhấp nháy đang xếp thành hàng trên đường quốc lộ, kẹp chiếc xe của Sam vào giữa. Xa xa, ở cả hai hướng, thêm hai chiếc xe cảnh sát nữa lao tới hiện trường. Bernie Kosar đậu xuống bên cạnh tôi, trở lại hình dáng của một chú chó, lưỡi thè ra ngoài. Tiếng chó nghiệp vụ sủa vang, âm thanh nghe gần hơn trước. Chắc chắn nó đang lần theo mùi của chúng tôi, điều đó có nghĩa là cảnh sát đang truy đuổi theo phía sau chẳng còn xa mấy nữa.
- Chúng ta phải loại con chó đó ra khỏi đường đi mới được – Số Sáu nhìn nhận tình hình.
- Cô có nghe thấy gì không?
- Nghe thấy gì?
- Tiếng nước. Tôi nghĩ dưới chân đồi có dòng chảy. Có lẽ có một con sông.
- Tôi có nghe thấy – Sam nói như reo lên.
Một ý nghĩ chợt sượt qua đầu tôi. Tôi mở phẹc-mơ-tuya chiếc áo khoác và cởi áo sơ-mi. Sau đó, tôi dùng áo lau mặt, lau ngực, quệt cho bằng hết mồ hôi cùng mùi cơ thể. Đoạn tôi thảy chiếc áo cho Sam.
- Làm giống tôi đi – Tôi giục cậu ta.
- Dẹp, gớm lắm.
- Sam, toàn bộ cái bang Tennessee này đang bám theo chúng ta đấy. Mình không có nhiều thời gian đâu.
Sam thở dài, nhưng cũng chịu nghe lời tôi. Số Sáu cũng vậy, không rõ tôi định làm gì nhưng cũng sẵn lòng đi theo đến cùng. Tôi mặc vào người chiếc áo mới và mặc lại chiếc áo khoác. Số Sáu thảy cho tôi chiếc áo bẩn để tôi lau mặt và toàn thân Bernie Kosar.
- Tụi tao cần đến sự trợ giúp của chú mày đấy, bạn thân mến. Nhận lời chứ?
Tôi không thể nhìn thấy chú chó của mình trong bóng tối, nhưng tiếng đập đuôi đầy hào hứng của nó vào đất thì không lẫn đi đâu được. Lúc nào cũng nhiệt tình giúp đỡ, vui sống. Tôi có thể cảm nhận được trong lòng con vật sự hồi hộp lạ thường khi sắp sửa trở thành kẻ bị truy đuổi, tôi cũng không sao ngăn được cảm giác ấy ở trong chính bản thân mình.
- Anh tính làm gì? – Số Sáu hỏi.
- Chúng ta phải nhanh lên mới được – Tôi nói rồi sải những bước chân đầu tiên xuống đồi, về phía tiếng nước chảy.
Bernie Kosar một lần nữa lại hóa thành chim và chúng tôi chạy như bay xuống đồi, thi thoảng lại nghe thấy tiếng chó sủa và tru lên từng hồi. Con chó nghiệp vụ đang rút dần khoảng cách. Nếu kế hoạch của tôi thất bại, không biết tôi có thể tương thông với nó và nói với nó đừng đi theo chúng tôi hay không.
Bernie Kosar đang đợi chúng tôi ở bên bờ một con sông rộng, có bề mặt tĩnh lặng, điều đó chứng tỏ con sông sâu hơn nhiều so với cảm nhận của tôi lúc ở trên đỉnh đồi.
- Chúng ta phải bơi qua thôi – Tôi quyết định – Không còn sự lựa chọn nào khác.
- Cái gì? John, cậu có hiểu cơ thể con người sẽ ra sao khi bị ngâm trong nước lạnh không hả? Tim sẽ ngừng đập vì sốc là cái chắc. Và nếu điều đó còn chưa làm cho cậu vĩnh biệt dương thế thì việc mất cảm giác ở tay chân sẽ khiến cậu hết đường mà bơi biếc. Chúng ta sẽ đông cứng lại rồi chết đuối – Sam phản đối.
- Đây là lối duy nhất để không cho chó lần theo mùi của chúng ta. Chí ít thì cách này cũng cho chúng ta cơ hội.
- Thế này gọi là tự sát. Làm ơn nhớ dùm trong một tích tắc ngắn ngủi thôi, tôi không phải là người ngoài hành tinh.
Tôi khuỵu một bên gối xuống trước mặt Bernie Kosar.
- Chú mày phải mang cái áo này – Tôi nói với người bạn nhỏ - Cố dong nó trên mặt đất nhanh đến mức tối đa, khoảng hai, ba dặm. Tụi tao sẽ bơi qua sông để con chó săn kia mất mùi và thay vào đó, sẽ lần theo cái áo này. Sau đó, tụi tao sẽ chạy thêm một đoạn nữa. Chú mày sẽ không gặp phải vấn đề gì khi đuổi theo tụi tao nếu bay đâu.
Bernie Kosar biến ngay thành một con đại bàng to lớn, hai chân nó quắp lấy chiếc áo của tôi và cất cánh bay đi.
- Không còn thời gian để lãng phí nữa đâu – Nói rồi, tôi thộp lấy chiếc Hộp bằng tay trái để có thể bơi bằng tay phải. Vừa đúng lúc tôi toan nhảy xuống nước thì Số Sáu chộp ngay lấy bắp tay tôi.
- Sam nói đúng đó; chúng ta sẽ chết cóng mất thôi, John – Cô bạn đồng hành nài nỉ. Trông có vẻ sợ sệt.
- Họ đến gần lắm rồi. Chúng ta không còn lựa chọn nào khác nữa – Tôi đáp lại.
Số Sáu bặm môi lại, quét mắt lên khắp mặt sông rồi chuyển điểm nhìn sang tôi, siết chặt tay tôi một lần nữa.
- Đúng rồi – Số Sáu thừa nhận. Cô buông tay tôi ra, và mắt cô chợt lấp lánh trong đêm tối. Cô bạn đồng hành đẩy tôi ra phía sau rồi tiến về phía mép nước một bước, đoạn nghiêng đầu trong một động thái tập trung cao độ. Không gian lại đầy tiếng chó sủa oang oang, gần hơn trước.
Số Sáu thở ra một cách chậm rãi. Vừa lúc đó, cô đưa tay ra phía trước, và khi đôi tay ấy giơ lên cao, nước sông bắt đầu tách ra ngay trước mặt chúng tôi. Cùng với tiếng ầm ào vang dội, nước bắt đầu sủi bọt và nổi sóng, dâng lên cao rồi phơi ra một con đường lầy lội rộng khoảng một mét rưỡi dẫn thẳng tới bờ bên kia. Nước rập rờn, chẳng khác nào một con sóng đang chuẩn bị đổ ập xuống. Nhưng thay vì vậy, nước lại lơ lửng lưng chừng, phả lớp sương lạnh trên mặt chúng tôi.
- Đi! – Số Sáu hô lên, khuôn mặt của cô gái căng ra vì tập trung, đôi mắt dán dính vào con nước.
Sam và tôi tức tốc lao ra khỏi bờ. Chân tôi nhanh chóng bị ngập lún vào lớp bùn dập dềnh dâng lên đến đầu gối, giữa đêm trường bốn độ. Chúng tôi lội sang, sải những bước chân dài và cố gắng nhấc chân lên khỏi lớp bùn sệt quánh. Khi cả tôi và Sam đã đến được bờ bên kia thì Số Sáu mới bắt đầu bước tới, hai tay không ngừng thay đổi trong lúc vượt qua những con sóng khổng lồ, những con sóng do chính Số Sáu tạo hình, đang sắp sửa va ầm vào nhau. Và sau khi leo được lên đến bờ, cô gái bèn thả bỏ sức mạnh. Những con sóng tức thì dội xuống ầm vang hệt như ai đó vừa nã một quả pháo vào nó. Nước bắn tóe lên cao rồi ào ào rơi xuống, trở lại trạng thái ban đầu.
- Tuyệt vời – Sam sửng sốt kêu lên – Y hệt như Moses vậy đó.
- Nào, chúng ta phải lẩn vào cây ngay để con chó không nhìn thấy – Số Sáu thúc giục.
Kế hoạch thành công. Chỉ sau vài phút, con chó nghiệp vụ đã dừng lại ở bờ sông, đánh hơi, sục sao. Sau khi lượn quanh vài vòng, con vật chạy theo Bernie Kosar. Sam, Số Sáu và tôi chạy theo hường ngược lại, lùi mình vào bên trong hàng cây song vẫn đủ gần để có thể quan sát được bờ sông, và nhanh đến mức tối đa trong khả năng của Sam.
Trong mấy phút đầu, tiếng của những người đàn ông í ới gọi nhau lan đến chỗ chúng tôi, cho đến khi cả ba chúng tôi đã bứt ra được khỏi họ. Thế rồi mười phút sau, chúng tôi bắt đầu ghi nhận được tiếng lạch phạch của một chiếc trực thăng, Tất thảy mọi người đều dừng lại, chờ cho bóng dáng của nó xuất hiện. Và sau đó một phút, một chiếc đèn pha cao áp lóe lên trên bầu trời cách hướng Bernie Kosar vài dặm. Ánh đèn quét lên những ngọn đồi, rọi sáng lối này rồi lại rọi sang hướng khác.
- Lẽ ra nó đã trở lại rồi – Tôi nêu nhận xét
- Nó không sao đâu, John – Sam an ủi – Nó là Bernie Kosar, con thú kiên cường nhất mà tôi được biết.
- Một chân nó đang bị gãy.
- Nhưng hai cánh quá khỏe – Số Sáu vặc lại – Nó không sao đâu. Chúng ta phải đi tiếp thôi. Nếu chưa phát hiện ra thì rồi họ sẽ phát hiện đấy. Lúc nào mình cũng phải trước họ. Mình càng đợi lâu chừng nào, họ sẽ đuổi theo càng gần chừng nấy.
Tôi gật đầu. Cô bạn đồng hành nói đúng. Chúng tôi phải đi tiếp thôi.
Sau chừng nửa dặm, bờ sông chảy ngoặt về bên phải, trở ra phía đường quốc lộ, cách xa khỏi mấy ngọn đồi. Chúng tôi dừng lại, nép vào nhau dưới những tán thấp của một cây cao.
- Giờ thì sao? – Sam bày tỏ nỗi thắc mắc.
- Biết đâu – Tôi trả lời. Chúng tôi quay mặt về hướng đã chạy trối chết. Giờ thì chiếc trực thăng đã lượn tới gần hơn, ánh đèn soi của nó vẫn quần đảo dọc ngang mấy ngọn đồi.
- Chúng ta phải rời khỏi con sông – Tôi đề nghị.
- Phải đấy – Số Sáu hưởng ứng – Nó sẽ tìm thấy chúng ta thôi, John ạ. Tôi dám chắc như vậy đó.
Rồi chúng tôi nghe thấy tiếng thét của một con đại bàng từ mấy ngọn cây cách đó không xa . Trời tối mù, không thể nhìn thấy được nó, mà cũng có khi là tối quá khiến nó chẳng thấy chúng tôi đâu. Chẳng suy tính thiệt hơn, thậm chí dù cho hành động ấy có tiết lộ chỗ trốn của chúng tôi đi chăng nữa, tôi hướng thẳng tay lên trời và bật tay sáng đến mức tối đa trong đứng nửa tích tắc. Xong, chúng tôi nghển cổ chờ đợi và nín thở lắng nghe. Chẳng mấy chốc sau, tôi nghe thấy tiếng thở hổn hển của một con chó, và Bernie Kosar, đã trở lại trong hình hài của chó, đang từ bờ sông chạy lại. Chú chó của tôi thở dốc nhưng rõ ràng là nó đang khoái trá, chiếc lưỡi thè ra, còn cái đuôi thì ngoáy tít với tốc độ một ngàn dặm một giờ. Tôi cúi xuống vuốt ve người bạn nhỏ.
- Làm tốt lắm, anh bạn – Tôi khen ngợi và đặt một cái hôn lên đầu Bernie Kosar.
Lời khen tặng vừa mới bắt đầu và chưa kết thúc được bao nhiêu thì sự cố xảy đến.
Trong lúc tôi đang ngồi trên một bên gối, chiếc trực thăng thứ hai bất ngờ xuất hiện ngay trên đỉnh đồi phía sau chúng tôi, rọi thẳng ánh đèn áp cao vào cả bọn.
Tôi đứng bật dậy, bị lóa mắt trước luồng sáng chói lòa.
- Chạy! – Số Sáu thảng thốt kêu lên.
Cả ba cùng làm theo, phóng chạy lên đỉnh đồi gần nhất. Chiếc máy bay sà xuống, lượn một đường cong khiến cánh quạt phả gió vào lưng chúng tôi và khiến cây cối ngả rạp. Thảm thực vật mù mịt bụi cát, tôi đưa tay lên miệng để thở đồng thời nheo mắt lại để tránh bụi làm xốn đau. Còn bao lâu nữa thì người ta sẽ gọi FBI đến?
- Ở yên đó! – Một giọng nói hét lên từ trên chiếc trực thăng – Tất cả các người đă bị bắt.
Chúng tôi nghe thấy những tiếng la. Các tay cảnh sát chạy theo chúng tôi chẳng còn quá một trăm năm mươi mét nữa.
Số Sáu ngừng chạy, Sam và tôi cũng ngững guồng chân.
- Tụi mình xong đời rồi! – Sam thét lên.
- Được rồi, tụi chết tiệt. Chúng ta phải dùng đến vũ lực thôi – Số Sáu thì thào. Nói rồi, cô bạn đồng hành buông rơi tất cả túi xách, trong một tích tắc ngắn ngủi, tôi đinh ninh rằng cô muốn làm cho Sam và tôi tàng hình. Đối với tôi, chuyện bỏ hành lí lại chẳng thành vấn đề, nhưng cô mong tôi làm gì với chiếc Hộp? Số Sáu không thể nào biến chúng tôi và chiếc Hộp hóa ra tàng hình được.
Một tia chớp sáng rực bất chợt xuất hiện, chẻ bầu trời đêm ra làm hai, kèm theo đó là tiếng đì đùng của sấm đang đến gần.
- John! – Số Sáu hét lên, ánh mắt vẫn không nhìn đi đâu khác.
- Tôi đây.
- Anh lo mấy tay cảnh sát đi. Đừng cho họ đến gần tôi.
Tôi dúi chiếc Hộp vào tay Sam, cậu ta đang đứng ngay bên cạnh tôi, không biết phải làm gì.
- Phải bảo vệ cái này tới cùng đấy – Tôi dặn dò – Nằm xuống đi! – Dứt lời, tôi quay sang Bernie Kosar, nhắn nhủ với chú chó rằng nó cần phải ở bên cạnh Sam, phòng khi kế hoạch của tôi bị hỏng.
Tôi phóng như bay xuống đồi, cùng lúc đó, một ánh chớp khác, đi cùng với tiếng sấm nổ đầy đen tối và đe dọa lóe ngang bầu trời. Các bạn may mắn nhé, tôi thầm nhủ trong bụng, thừa hiểu sức mạnh năng lực của Số Sáu như thế nào. Các bạn sẽ phải cần đến thứ này.
Vừa xuống đến chân đồi, tôi nấp vào sau một cây sồi. Những tiếng người nói bắt đầu vọng đến, họ sải bước về phía hai luồng sáng. Mưa bắt đầu rơi, hạt nặng dần và lạnh cóng. Tôi ngước mắt lên nhìn màn mưa dày đặc, nhận ra hai chiếc máy bay đang phải chống đỡ với cơn gió bão, và bằng cách này hay cách khác, nó vẫn giữ vững được thăng bằng. Tuy nhiên, điều này chẳng còn kéo dài được bao lâu nữa.
Hai viên cảnh sát đầu tiên chạy ngang qua chỗ nấp của tôi, tiếp theo đó là viên cảnh sát thứ ba. Khi cả ba người họ còn cách tôi khoảng bốn mét rưỡi, tôi tập trung trí lực gộp ngay cả ba lại và ném thẳng vào thân cây sồi đại thụ. Họ văng ra phía sau nhanh đến độ tôi phải chạy ra khỏi chỗ nấp để không bi va trúng. Hai người rơi xuống đất không một cử động, nằm bất tỉnh bên cạnh gốc cây. Người thứ ba ngóc đầu lên, ra vẻ khó hiểu và lần tay lấy súng. Ngay lập tức, tôi giật súng ta khỏi bao, trước khi ông ta kịp đụng đến nó. Trong tay tôi, khẩu súng bằng kim loại lạnh ngắt, tôi quay về phía hai viên cảnh sát và ném khẩu súng đến nơi gần nhất nhanh như một viên đạn bắn. Ngay chính vào thời khắc đó, tôi trông thấy những con mắt, đúa đen và đượm buồn ngay giữa cơn bão. Chẳng bao lâu sau, một khuôn mặt héo quắt bắt đầu thành hình. Đó chính là gương mặt mà tôi đã từng trông thấy ở Ohio, khi Số Sáu giết con quái vật đã phá hủy ngôi trường.
- Không được cử động! – Tôi nghe thấy một giọng nói vang ở phía sau lưng mình – Giơ tay lên.
Tôi quay phắt người lại phía viên cảnh sát. Ông ta không có súng bắn đạn thật, đang chĩa khẩu Taser vào thẳng ngực tôi.
- Việc nào đây, giơ tay lên hay không được cử động? Tôi không thể làm cả hai thứ cùng lúc được.
Người đàn ông phẩy nhẹ khẩu Taser:
- Đừng có mà lý sự, thằng nhóc – Ông ta vặc lại.
Ánh chớp giật ngang bầu trời, ngay sau đó là tiếng sấm gầm khiến viên cảnh sát giật mình vì ngạc nhiên. Ngước mắt về phía phát ra âm thanh ấy, đôi mắt hốt hoảng của người đàn ông mở rộng hết cỡ. Gương mặt giữa đám mây đã được đánh thức.
Tước lấy khẩu súng Taser khỏi tay viên cảnh sát, tôi thụi ngay vào giữa ngực của ông ta. Viên cảnh sát văng ngược ra phía sau chín mét và đâm sầm vào một thân cây. Trong lúc tôi vẫn đang quay lưng lại như vậy thì bị một cây gậy tuần tiễu phang bốp vào đầu. Tôi ngã sấp mặt xuống bùn, nổ đom đóm mắt. Quay phắt người lại, tôi đưa tay về phía viên cảnh sát vừa đánh mình, ghim cứng lấy ông ta trước khi người đàn ông ấy có thể bồi cho tôi thêm một cú nữa. Viên cảnh sát làu bàu. Với tất cả sức lực còn lại trong cơ thể, tôi tung thẳng ông ta lên không trung. Người đàn ông thét lên cho đến chừng ông ta lên cao quá, tôi không còn nghe thấy giữa âm thanh cánh quạt quay của máy bay và tiếng sấm nổ ầm ầm. Rờ tay sau gáy, tôi kiểm tra lại tay mình. Tay tôi ươn ướt máu. Tôi đỡ lấy viên cảnh sát khi ông ta rơi xuống còn cách mặt đất khoảng chừng một mét rưỡi nữa, đoạn cho ông ta lơ lửng một vài giây trước khi quang vào một thân cây khiến ông ta bất tỉnh.
Một tiếng nổ rền vang giữa màn đêm đen, khiến tiếng phành phạch của hai chiếc trực thăng ngừng bật. Gió ngưng thổi. Mưa cũng ngừng rơi.
- John! – Số Sáu thét lên từ đỉnh đồi. Không hiểu sao trong chất giọng của cô gái ấy có âm điệu của sự tuyệt vọng, nài nỉ; tôi ý thức được rằng cô bạn đồng hành đang cần đến mình.
Tôi bật sáng hai tay. Hai luồng đèn cao áp sáng rực đã tắt ngỏm. Cả hai chiếc trực thăng đều đã bị hỏng, hiện đang xoay vòng và rơi tự do, khói túa ra nghi ngút. Tôi không rõ họ đã đối mặt với chuyện gì, nhưn nhất định Số Sáu và tôi phải cứu người trên máy bay.
Khi cả hai chiếc trực thăng lao xuống, chiếc máy bay xa tôi nhất cố nâng mình lên mà không được. Số Sáu ráng giữ chiếc máy bay còn lại. Tôi không cho rằng cô bạn đồng hành có khả năng đó, đồng thời ý thức được rằng mình cũng không thể làm được. Nặng quá. Tôi khép mắt lại. Nhớ lại tầng hầm ở quận Athens đi, cách mình đã bám vào mọi thứ trong phòng để làm ngừng viên đạn được bắn ra. Và tôi đã làm như vậy, cảm nhận mọi thứ bên trong khoang lái. Bộ điều khiển. Vũ khí. Các ghế ngồi. Ba người đàn ông đang hiện hữu bên trong. Tôi gom hết ba người và khi cây cối bắt đầu rạp xuống dưới sức nặng của chiếc máy bay rơi, tôi kéo cả ba ra ngoài. Chiếc trực thăng đâm sầm xuống mặt đất.
Chiếc máy bay của Số Sáu cũng lao thẳng xuống đất cùng lúc với chiếc máy bay mà tôi vừa ra tay can thiệp. Sức nổ vượt quá những ngọn cây, hai quả cầu lửa màu đỏ ngùn ngụt bốc lên từ đống sắt xiêu vẹo, rúm ró. Tôi giữ nguyên ba người đàn ông trên không trung, ở khoảng cách an toàn thoát khỏi nguy hiểm, sau đó, một cách cẩn thận, hạ họ xuống đất. Xong xuôi, tôi chạy như bay lên đồi, đến chỗ Sam và Số Sáu.
- Ối trời ơi! – Sam xuýt xoa, mắt trố ra thô lố.
- Cô đã kéo họ ra chưa? – Tôi hỏi Số Sáu.
Cô bạn đồng hành gật đầu.
- Cũng vừa kịp lúc.
- Tôi cũng thế - Tôi nói.
Tôi đỡ lấy chiếc Hộp từ tay Sam và đưa cho Số Sáu. Sam xách hành lí của chúng tôi lên.
- Sao anh lại đưa cho tôi cái này? - Số Sáu thắc mắc.
- Bởi vì chúng ta phải ra khỏi cái nơi chết tiệt này! – Tôi trả lời rồi thộp lấy Sam, vác qua hai vai – Đi nào! – Tôi nói to.
Chúng tôi cùng khởi động guồng chân, chạy sâu vào những quả đồi, bỏ xa dòng sông. Bernie Kosar dần đầu trong hình hài của một chim ưng. Giờ thì cứ để cảnh sát đi theo đi, tôi thầm nhủ thách thức.
Có Sam ở trên vai thế này thật là khó chạy, thế nhưng tôi vẫn đảm bảo được tốc độ nhanh gấp ba lần cậu ta, và nhanh hơn hẳn bất kỳ một viên cảnh sát nào. Tiếng gào thét của đám quân cảnh nhạt dần, vả lại, sau khi hai chiếc trực thăng bị nổ tung thành một mớ sắt vụn như thế, ai còn có thể bảo rằng họ vẫn tiếp tục lùng theo chúng tôi nữa?
Sau hai mươi phút chạy không ngừng nghỉ, chúng tôi dừng bước trước một thung lũng nhỏ. Mồ hôi rỏ ướt đẫm mặt tôi. Tôi đặt Sam xuống và cậu ta cũng buông tất cả túi xách xuống đất. Bernie Kosar cũng vừa hạ cánh.
- Chà, tôi hình dung đến cái viễn cảnh sau chuyện này; tụi mình lại xuất hiện tràn lan trên tất cả các mặt báo – Sam lên tiếng.
Tôi gật đầu.
- Vụ lẩn trốn sẽ khó khăn hơn tôi tưởng – Tôi khom lưng, chống gối để lấy lại hơi. Và tôi mỉm cười, nụ cười nhanh chóng chuyển thành một cái cười méo mó trước những việc đã xảy ra.
Số Sáu cũng cười nhăn nhó, chỉnh lại chiếc Hộp trong tay rồi bắt đầu trèo lên quả đồi kế tiếp.
- Đi nào, mọi người! – Cô bạn đồng hành giục giã – Chúng ta mới thoát ra khỏi cánh rừng chưa được bao lâu đâu.