Sức Mạnh Của Số 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 208 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Sáu
Chương Mười Sáu

❊ ❊ ❊

CHÚNG TÔI CHẠY RA KHỎI PHÒNG, TÔI HỐI HẢ theo bước của Ella. Bé con lướt đi một cách nhẹ nhàng, không để lại bất kỳ một tiếng động nào trên nền đất lạnh. Hành lang tối đen; và trong lúc tôi trông tỏ được mọi thứ, thảng hoặc, Ella lại bật đèn để định hướng, rồi nhanh chóng tắt đi.

Đến giáo đường, tôi cho rằng Ella sẽ dẫn mình đến chiếc tháp hướng bắc, nhưng không phải, thực tế, cô bé dẫn tôi bước dọc theo lối đi ở ngay trung tâm. Chúng tôi đi ngang qua những hàng ghế. Ở phía trước giáo đường, chạy theo bức tường uốn cong là các ô kính màu minh họa hình ảnh các vị thánh, ánh trăng ở phía sau mang lại vẻ lộng lẫy như ở trên thiên đàng, tạo cho mỗi ô kính một nét âm hưởng của thánh kinh hơn bao giờ hết. Ở đâu đó có tiếng nước nhỏ giọt tí tách.

Ella đột ngột ngoặt phải vào hàng ghế trước, rồi tiến thẳng vào một trong những hốc tường mở, nằm dọc theo chiều dài của cả hai bức tường. Tôi bước theo. Không khí ở đây lạnh hơn trong giáo đường, một bức tượng cao hình Đức mẹ đồng trinh với hai tay đưa lên hiện ra trước mắt chúng tôi. Ella đi vòng qua bức tượng, đến góc tường bên trái phía sau thì quay sang phải.

- Em sẽ phải mang xuống cho chị - Bé con báo cho biết rồi ngậm đèn pin vào miệng. Đoạn em ôm lấy cột đá và trèo lên, không khác nào một chú sóc đang bò lên cây. Tất cả những gì tôi có thể làm được chỉ là nhìn theo với sự ngạc nhiên vì quá ấn tượng trước sự nhanh nhẹn của cô bé.

Khi gần lên đến trần nhà, Ella dừng lại, đu quanh chiếc cột, sau đó, em biến mất vào trong một góc nhỏ gần như thành vô hình nếu đứng nhìn từ chỗ tôi.

Trước đây, chưa bao giờ tôi chú ý đến cái góc này. Chỉ có trời mới biết Ella đã khám phá ra làm sao. Tôi nghển cô lên nghe ngóng, chỉ ghi nhận được tiếng lạch cạch của đôi giày bé con khua xuống đá, điều đó có nghĩa là cái hốc kia chỉ đủ chỗ cho em lách mình. Một dạng đường hầm. Tôi bất giác mỉm cười. Tôi biết là chiếc Hộp được giấu ở đây, tại đâu đó, nhưng nếu không có Ella thì có cả triệu năm tôi cũng đừng mong mò ra được. Tôi cười trước ý nghĩ: vào nhiều năm trước, cô Adelina đã trèo lên cái cột này cùng với chiếc Hộp, Ella đã ngừng lại; tôi không nghe thấy gì nữa. Hai mươi giây trôi qua.

- Ella – Tôi thì thào gọi. Cô bé thò đầu ra ngoài, nhìn xuống – Chị có cần lên không?

Bé con lắc đầu.

- Chiếc Hộp bị kẹt, nhưng em gần lôi ra được rồi. Chỉ một phút nữa thôi, em sẽ mang nó xuống cho chị - Em nói thì thầm, sau đó thụt đầu vào, mất hút.

Tôi không thể cứ mãi hồi hộp chờ đợi mà không biết điều gì đang diễn ra ở trên đó. Tôi ngắm nghía chân cột rồi ôm thử; đúng lúc tôi tính leo lên thì tai tôi ghi nhận được một tiếng động ở đằng sau, nghe như có tiếng ai đó vừa đá phải ghế. Tôi quay phắt người lại. Bức tượng Đức mẹ đồng trinh chắn ngang tầm nhìn của tôi. Tôi đi vòng qua bức tượng và đảo mắt khắp một lượt giáo đường nhưng không trông thấy gì cả.

- Em lấy ra được rồi! – Ella thốt lên khe khẽ.

Tôi hối hả vòng ngược trở lại bức tượng và nhìn lên, chờ đợi sự xuất hiện của cô bé. Tôi nghe thấy tiếng con bé lầm bầm và cố lôi chiếc Hộp ra miệng hốc, không hiểu là do chiếc Hộp quá nặng hay do đường hầm quá chật hẹp nữa. Từng chút từng chút một, tiếng một vật bị kéo bị lôi vẫn vang đều. Tôi không hề cảm nhận được một chút cảm xúc nào ở cái thời khắc cuối cùng cũng sở hữu được chiếc Hộp, tôi thậm chí còn chưa xem xét đến chuyện mở nó ra. Thôi, cứ từ từ rồi tính. Vửa lúc Ella sắp sửa ló ra ở miệng hốc, tôi bỗng nghe thấy một giọng nói cất lên từ phía sau mình:

- Bồ đang làm cái gì vậy?

Tôi quay người lại. Xuất hiện thật đồng đều ở hai bên bức tượng Đức mẹ đồng trinh: Gabby và Delfina đứng ở bên dưới cánh tay trái của bức tượng; La Gorda và Bonita – vốn là quán quân của trò chơi cầu nổi đã từng làm tôi suýt chết đuối ở hồ - hiện diện ở bên dưới cánh tay phải.

Tôi liếc mắt lên trên, phát hiện thấy hai con mắt như hai hòn bi ve ở miệng hốc đang nhìn ló xuống chúng tôi.

- Các người muốn gì? – Tôi hỏi sẵng.

- Tôi muốn coi kẻ khoác lác đang làm cái trò gì, thế thôi. Bồ biết đó, thật buồn cười khi tôi thấy bồ lẻn ra khỏi phòng và tôi nghĩ mình nên dậy coi rốt cuộc bồ hay chúi mặt vào cái máy vi tính là vì cái gì, nhưng mà bồ không có ở đó – Gabby làm mặt khó hiểu và nhạo báng – Thế mà bồ lại ở đây, vậy mới lạ chứ.

- Lạ. Rất lạ - La Gorda hùa theo.

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi không nghe thấy tiếng Ell kéo chiếc Hộp nữa.

- Các người quan tâm làm gì? – Tôi hỏi ngược trở lại – Nói thật nhé. Tôi chỉ giữ cho riêng mình biết và tôi chẳng nói ra đâu.

- Tôi quan tâm đến bồ lắm đấy, Marina ạ - Gabby lên tiếng, bước lên trước và chao người hất mái tóc đen dài – Thật ra, tôi quan tâm nhiều là vì tôi lo bồ hay giao du với cái gã tồi tối ngày hay say xỉn Héctor. Bồ có xỉn với hắn không vậy? – Cô ta dừng lại một lát – Bồ có uống chung chai vơi hắn không?

Không rõ có phải do Gabby gọi Héctor là gã tồi hay do cô ta nghĩ mối quan hệ của chúng tôi không chỉ dừng lại ở tình bạn đơn thuần, hoặc bởi cô ta thích chõ mũi vào những gì tôi đang thực hiện trên máy vi tính, mà tôi đã để cho điều đó xảy ra. Tôi khép mắt lại và vận hành trí lực, tôi ghom cả bốn kẻ ấy lại. La Gorda thét lên, trong lúc ba kẻ còn lại rên rỉ vì sững sờ. Tôi nhấc bổng cả bốn lên khỏi mặt đất – đôi chân trần của họ vung loạn xạ trên không, các bờ vai va vào nhau – rồi đẩy qua phía bên kia phòng cho đến chừng cả bốn đập vào những bậc thang dẫn lên bục ở cuối giáo đường.

La Gorda chống tay xuống sàn, đứng bật dậy hệt như một con bò tót hung hăng sắp sửa tấn công người đấu sĩ. Tôi chạy đến chỗ cô ta, rút ngắn khoảng cách của cả hai chỉ trong vòng vài giây ngắn ngủi. La Gorda tung ra một quả đấm nặng kí. Tôi hụp xuống kịp, đoạn bất thần đứng thẳng lên, quai nắm đấm bằng tay phải của mình vào giữa cằm cô ta. La Gorda ngã ngửa, thở dốc, và nện đầu xuống sàn, bất tỉnh.

Bonita nhảy phóc lên lưng tôi, túm lấy tóc tôi. Một kẻ nào đó đấm thẳng vào má trái của tôi, còn một kẻ khác thì đá thẳng vào ống quyển. Bonita tụt xuống khỏi lưng tôi, ra sức giữ lấy hai tay của tôi để khống chế. Delfina vung tay và tôi hụp đầu xuống. Cú đấm giáng thẳng vào miệng Bonita, tức thì cô ta nới lỏng tay, vừa đủ để tôi có thể vùng thoát ra. Lúc đó, tôi thộp ngay lấy cánh tay phải của Bonita và tung thẳng cô ta về phía Gabby.

- Chết mi rồi, Marina! Mi sẽ phải chết cho mà xem! – Bonirta rít lên.

Tôi kéo cô ta về một bên và lên gối vào giữa bụng; đánh bạt hơi Bonita, rồi tôi xô cô ta ngã xuống đất bên cạnh La Gorda.

Vẻ tự tin của Delfina đã bị phá vỡ. Cô ta quáng quàng tìm cái cửa.

- Giờ thì đã chịu để cho tôi được yên chưa? – Tôi hỏi Delfina.

- Sá gì. Ngày mai, ta sẽ tìm mi – Cô ta trả lời – Vào lúc mi không ngờ tới nhất.

- Bồ sẽ ao ước đã không thốt ra điều đó đấy.

Vừa dứt lời, tôi vờ đưa người sang phải, nhưng ngay lúc đó lại luồn người về phía bên trái, ôm lấy hông Delfina. Gabby cố túm tóc tôi nhưng tôi đã xô Delfina tới để cản lại. Đoạn tôi xoay gót, tung Delfina vào giữa lối đi của giáo đường. Cô ta nện lưng vào bậc thang đầu tiên ở bệ thờ, tiếng rên rỉ vang vọng khắp mái vòm trên cao.

Gabby lượn quanh tôi.

- Ta sẽ báo cho Sơ Dora hay. Mi sẽ gặp rắc rối to.

Tôi xoay người để cảnh giác Gabby. Cô ta dừng bước ngay bên cạnh chiếc cột. Tôi chắc mẩm cô ta sắp sửa tấn công, và tôi đã chuẩn bị sẵn sàng.

Hốt nhiên, tôi trông thấy một chiếc bóng trắng ở ngay trên đầu Gabby. Chỉ mất đúng một tích tắc sau, tôi đã có thể nhận ra đó là Ella, cô bé nhảy ra khỏi cái hốc, lao thẳng xuống vai Gabby. Gabby giãy giụa cho đến khi túm được Ella; và khi đã bắt được bé con, cô ta nện thẳng em xuống đất đánh ầm, đó là tiếng động kinh khủng nhất mà tôi từng nghe được trong đời.

- Không! – Tôi hét lên và giộng hết sức bình sinh vào ngực Gabby. Đối thủ của tôi cất chân lên khỏi mặt đất và va thẳng vào tường, tốc bụi và vữa mù mịt ra khỏi bức tường đá.

Ella nằm ngửa, thút thít, vặn mình vì đau. Tôi nhận ra em đang cố gắng giữ yên chân phải của mình. Quì xuống bên cạnh bé con, tôi vén gấu chiếc đầm ngủ của em lên và nhìn thấy đầu gối của cô bé, một đầu xươn trắng đâm xuyên ra ngoài da. Tôi chưa biết phải làm gì, chỉ đặt tay lên vai Ella, cố an ủi em, nhưng bé con đang vô cùng đau đớn, em không thể nghe được gì nữa.

- Chị ở ngay đây này, Ella – Tôi khẽ khàng nói với cô bé – Chị đang ở ngay bên cạnh em đây, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà.

Ella mở mắt ra, em gửi cho tôi một ánh nhìn nài xin. Và đó là lúc tôi ghi nhận được vết thương trên tay phải con bé. Nắm tay nhỏ nhắn của em rách tưa, cong oằn; máu rỉ giữa ngón trỏ và ngón giữa. Năng khiếu của Ella.

- Trời ơi, Ella. Chị xin lỗi – Tôi khóc òa – Chị xin lỗi, chị xin lỗi em.

Ella chỉ khóc. Tôi cảm nhận được mình đang toát mồ hôi. Chưa bao giờ trong đời tôi thấy mình vô dụng đến như vậy.

- Em đừng cử động – Tôi nhắc nho nhỏ, biết rằng đó là lời khẩn cầu vô vọng. Bệnh viện gần đây nhất cách nửa tiếng đồng hồ chạy xe. Lúc đó thỉ Ella đã bất tỉnh vì đau rồi.

Bé con bắt đầu run rẩy, chao người qua lại. Tôi lượn tay tới lui trên mảnh xương chân nhô ra ngoài, không biết mình có khả năng ấn nó trở lại xuống da hay không. Và tôi quyết định ấn mảnh xương xuống, tuy nhiên, ngay vào thời khắc những ngón tay của tôi vừa chạm vào người Ella, thì hơi thở của bé con đã trở nên ngắn lại từng quãng. Một làn hơi lạnh râm ran chạy dọc theo sống lưng tôi, cảm giác hệt như lúc tôi mang sự sống trở lại với bông hoa trong phòng vi tính, và cảm giác này lan tỏa ra khắp cơ thể của tôi. Liệu khả năng chữa cho cây trồng của tôi có thể áp dụng cho con người được không? Ella đã thôi khóc và bắt đầu thở dồn; lồng ngực nhỏ nhắn của em liên tục nâng lên, hạ xuống, nâng lên, hạ xuống… Tôi có thể cảm nhận được sự giá lạnh tập trung ở lòng bàn tay và truyền ra bên ngoài các đầu ngón tay.

- Có lẽ, có lẽ chị sẽ chữa được cho em đấy.

Lồng ngực của Ella tiếp tục nâng lên, hạ xuống theo một tốc độ bất thường, thế nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ bình yên, vô tư. Tuy lo sợ, nhưng tôi cũng vẫn đặt cả hai bàn tay mình lên chỗ mảnh xương đâm ra ngoài. Tôi cảm nhận được sự ghồ ghề, vỡ vụn của nó; rồi chẳng mấy chốc sau đó, mảnh xương bắt đầu trở về bên dưới lớp da. Vết thương thủng chuyển từ đỏ và trắng sang màu da bình thường. Tôi còn nhìn thấy được cả những mảnh nhọn của xương gãy chuyển động và di chuyển trong cẳng chân, trở về nơi vị trí cũ. Tôi không khỏi ngạc nhiên trước điều mình vừa làm được. Có lẽ đây là Biệt Năng quan trọng nhất của tôi.

- Em đừng cử động nhé – Tôi nhắc nhở - Chỉ còn một lần nữa thôi.

Nhắm mặt lại, tôi nắm lấy cổ tay phải gầy guộc của Ella. Làn hơi lạnh một lần nữa lại chảy qua khỏi các đầu ngón tay của tôi. Tôi mở mắt ra để quan sát lòng bàn tay của bé con đưa lên và các ngón tay duỗi thẳng ra ngoài. Vết cắt giữa ngón trỏ và ngón giữa khép lại, hai đốt xương gãy cũng thẳng lại và hồi phục. Ella nắm tay lại rồi mở ra.

Vậy là tôi đã hoàn thành được nhiệm vụ mà Lorien đã giao cho tôi thực hiện, đó là làm những tổn thương ở nơi những con người không đáng phải chịu.

Ella quay sang bên phải để nhìn vào đôi bàn tay tôi đang ôm quanh lấy cổ tay của em.

- Em ổn rồi – Tôi thốt lên - Em còn hơn cả ổn nữa.

Bé con nhấc đầu lên khỏi mặt đất và chống khuỷu tay ngồi dậy. Tôi kéo bé con vào vòng tay của mình.

- Mình là một đội mà – Tôi thì thầm vào tai cô bé – Mình sẽ chăm sóc cho nhau. Cảm ơn em đã cố giúp chị.

Ella gật đầu. Tôi siết chặt cô bé hơn một chút rồi buông ra, đoạn nhìn sang xung quanh, quan sát những kẻ còn lại. Tất cả những kẻ gây hấn đều vẫn đang bất tỉnh nhưng vẫn còn thở. Ngước nhìn lên từ chân cột đá, tôi trông thấy mép chiếc Hộp đang chìa ra khỏi miệng hốc của giáo đường.

- Chị rất tự hào về em đã tìm được chiếc Hộp đấy. Em không biết đâu – Tôi nói với bé con – Ngày mai tụi mình hãy lấy nó sau khi đã nghỉ ngơi cho lại sức nhé.

- Chị có chắc như thế không? – Ella hỏi ngược lại tôi – Em có thể trèo lên lấy được mà.

- Không, không. Em vào nhà tắm rửa đi, chị sẽ tới đó ngay.

Khi cuối cùng, Ella đã khuất dạng, tôi chuyển điểm nhìn lên chiếc Hộp. Định thần lại, tôi đưa nó xuống chân mình một cách nhẹ nhàng. Giờ thì tôi chỉ cần nhờ cô Adelina mở nó với tôi nữa là xong.

Dịch Giả: Tịnh Thủy
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.