Sức Mạnh Của Số 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 188 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Hai
Chương Hai Mươi Hai

❊ ❊ ❊

SAU KHI CÁNH CỬA DƯỚI CHÂN THÁP MỞ RA, tôi nghe thấy tiếng những bước chân. Tôi ghi nhận được những tiếng thở. Dù đó có là ai, thì tôi cũng không thể nào giấu được cô Adelina đang say thuốc, không thể nào giấu được một con mèo, và một chiếc Hộp chứa đủ các thứ vũ khí xa lạ cùng các vật cổ. Một cách chậm rãi, tôi cho nhành cây trở lại vào trong Hộp rồi đóng nắp lại. Legacy bỏ vào một góc gác chuông, ngồi đó, dõi mắt vào bóng đêm. Tất cả chúng tôi đều im lặng. Hốt nhiên cô Adelina thả ra những tiếng ngáy to, ngân dài.

Những tiếng bước chân lên cầu thang uốn đang tăng tốc. Tôi lay cô Adelina thêm vài cái nữa để đánh thức cô dậy. Nhưng đáp lại, người giám hộ của tôi chỉ trở mình, rồi nằm nghiêng.

Tao phải làm gì bây giờ? – Tôi hỏi không thành tiếng với Legacy. Chú mèo nhảy phóc lên chiếc Hộp rồi lại nhảy xuống và rên gừ gừ quanh chân tôi. Đây không phải là một câu trả lời, nhưng đem đến cho tôi một ý niệm. Tôi cúi xuống, nhấc Legacy lên đặt trên nắp Hộp, đoạn leo lên một trong hai ô cửa sổ, nơi khí trời rét mướt không ngớt lùa vào bộ đồ pijama của tôi, khiến hai hàm răng của tôi ngay lập tức va vào nhau như phản đối. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần.

Bằng trí lực của mình, tôi nâng chiếc Hộp lên không trung, các móng chân của Legacy liên tục cào cào vào nắp Hộp để giữ thăng bằng. Tôi phải hụp người xuống khi điều khiền cho chiếc Hộp bay lên cao, qua khỏi người tôi, thoát ra ngoài ô cửa sổ. Ngay sau khi tôi vừa đặt chiếc Hộp xuống bãi cỏ sương giá ở bên dưới mười tầng tháp một cách nhẹ nhàng, Legacy đã nhảy phắt liền xuống và chạy mất hút vào bóng đêm. Tiếp theo đó, tôi đưa cô Adelina lên cao, cũng bay qua người tôi, chiếc áo ngủ của cô lướt qua đầu tôi, và một cách cẩn trọng, tôi đặt cô xuống bên cạnh chiếc Hộp.

Giờ thì tiếng bước chân đã vẳng đến gần lắm rồi. Tôi đưa hai chân qua mép cửa sổ. Dùng tất cả sức tập trung có thể tập hợp được, tôi tự nhấc mình bay lên khỏi mặt đá lạnh căm vài xăng-ti-mét, rồi lướt mình vào cơn gió xoáy. Và trước khi hạ mình xuống khỏi ngọn tháp, tôi còn kịp trông thấy tên Mogadore để ria trong quán cà-phê ở chỗ uốn cuối cùng của cầu thang bước vào gác chuông.

Sự tập trung nơi tôi trong thoáng chốc bị bẻ gãy và vỡ tan thành hàng triệu mảnh nhỏ. Tôi rơi tự do cho đến thời khắc cuối cùng, khi áp hai tay lên ngực và định thần lại, tôi giữ được cho mình trôi bồng bềnh như một cọng lông. Thế rồi đầu gối phải của tôi chạm đất ngay bên cạnh cái cơ thể đang run rẩy của cô Adelina.

Tôi hoảng loạn. Hoặc là tôi phải đưa chiếc Hộp, cô Adelina vào làng trốn – tuy nhiên, lúc này đang là giữa đêm, và chúng tôi đang mặc đồ ngủ; vả lại, tôi chỉ thấy có vài ô cửa sổ trong thị trấn sáng đèn – hoặc là tôi phải nhanh chóng tìm chỗ náu thân trong trại trẻ mồ côi. Tên Mogadore kia sẽ đi xuống tháp chẳng mất nhiều thời gian như lúc hắn đi lên, tuy vậy, hắn sẽ phải đi qua một hành lang dài và thêm một cầu thang nữa mới xuống được tầng trệt. Tôi ló đầu vào giữa hai cánh cửa, khi nhận định xung quanh không có ai, tôi chỉnh sửa cho cô Adelina nằm vắt qua chiếc Hộp rồi đưa cả hai vào giáo đường. Sức mạnh trong tôi cảnh báo rằng như thế là quá sức, nhưng bằng cách này hay cách khác, tôi đã tập hợp được đủ sức mạnh để đưa chiếc Hộp cùng cô Adelina và bản thân tôi bay lên cái hốc ẩm ướt, giá lạnh, nơi chiếc Hộp đã từng được cất giấu.

Tôi bắt đầu cho rằng chính vì mở chiếc Hộp mà tôi đã dẫn tên Mogadore tới đúng chỗ của mình. Có lẽ viên pha lê co nở ánh sáng đỏ mà tôi đã đánh rơi là một thứ thiết bị truyền dẫn. Cô Adelina hắn biết đó là gì, và phải làm như thế nào. Để chống lại nỗi lo sợ rằng những kẻ hung ác đang trên đường tới đây, cũng như bằng một cách nào đó, tôi phải xin lỗi cô Adelina vì đã đánh thuốc cô, cũng như tập hợp một chút hơi ấm, tôi ngả đầu vào ngực cô Adelina và ôm lấy thắt lưng của cô

Vài tiếng đồng hồ sau, tôi nghe thấy tiếng cô Adelina càu nhàu và duỗi chân ở bên dưới chân tôi.

- Cô Adelina – Tôi khẽ khàng gọi – Cô dậy rồi chưa?

- Ai thế này? Marina hả?

Tôi hạ giọng thật thấp:

- Cô Adelina, cô phải thật khẽ, thật khẽ mới được.

- Sao vậy? – Cô thì thầm – Chúng ta đang ở đâu đây?

- Cô cháu mình đang ở trong giáo đường, nơi cô đã giấu chiếc Hộp. Nhưng xin cô hãy nghe cháu nói. Bọn chúng đã đến đây rồi. Đêm hôm qua, sau khi cháu mở Hộp, mấy tên Mogadore đã đến tìm cháu, và cháu buộc phải đưa hai cô cháu mình náu vào đây.

- Sao cháu có thể tự mình mở Hộp được? Cách đó không có được đâu.

- Cô đã chỉ cho cháu cách mở. Cô nói mở - Tôi nói dối. Tôi có thể thú nhận với cô rằng tôi đã đánh thuốc cô, tuy nhiên, tôi chưa chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc tranh cãi đó.

Sự bối rối nơi người giám hộ của tôi thể hiện rõ nét trong giọng nói:

- Cô không nhớ… Cô, cô nhớ rằng mình đã ra khỏi giường và rồi… Cô đoán là như vậy. Hóa ra cháu đã mở Hộp rồi à? Trong đó có cái gì?

- Dạ nhiều lắm, cô Adelina. Rất nhiều. Những hòn đá và những viên đá quí, có một viên sáng lên trong tay cháu tỏa chiếu rực rỡ, cháu cho rằng đó là lý do tại sao tên Mogadore xuất hiện.

- Tên Mogadore nào? Có chuyện gì vậy? – Cô Adelina cố gắng ngồi dậy, nhưng tôi ngăn lại trước khi cô bị cụng đầu vào cái trần nhà thấp tè.

Tôi thì thào kể:

- Mấy ngày trước, cháu có trông thấy một gã đàn ông trong quán cà-phê, hắn mang theo một quyển sách về Pittacus, và hắn cứ nhìn cháu chằm chằm. Hắn đội mũ và sở hữu một bộ ria mép vô cùng rậm rạp, cháu chỉ có thể khẳng định được hắn chình là một tên Mogadore, thế thôi. Và rồi đêm qua, sau khi cháu mở chiếc Hộp trên gác chuông phía bắc, hắn đã mò đến.

- Làm sao chúng ta thoát được?

- Cháu đã dùng siêu năng lực đưa chúng ta bay ra khỏi cửa sổ, xuống sân, rồi cháu lại dùng khả năng ấy mà đưa cô cháu mình lên đây.

- Chúng ta phải ra khỏi đây – Người giám hộ của tôi thì thào – Chúng ta phải rời khỏi Santa Teresa ngay.

Tôi vô cùng hào hứng, bèn ôm chầm lấy cô Adelina, và trước sự ngạc nhiên của tôi, người giám hộ cũng ôm lấy tôi như đáp lại. Rồi cô Adelina trườn người ra ngoài mí hốc, tôi tiếp bước theo sau, còn chiếc Hộp thì bay lơ lửng ở đằng sau tôi. Khi nhận thấy giáo đường không có bóng dáng một ai, cô Adelina bảo tôi đưa cô xuống đất. Tôi đã thực hiện như yêu cầu, sau đó, thật cẩn thận, tôi đưa chiếc Hộp bay qua khỏi mép hốc và đáp xuống không một tiếng động bên cạnh đôi chân trần của cô Adelina. Đúng lúc tôi chuẩn bị bay xuống thì ở phía sau giáo đường, Sơ Dora bất ngờ xuất hiện và tiến thẳng tới chỗ cô Adelina.

- Sơ đã ở đâu vậy? – Sơ Dora gầm lên – Sơ đã bỏ nhiệm vụ của mình cả đêm. Sao Sơ lại có thể hành xử như thế được cơ chứ? Lại còn hành lí gì ở đây thế này?

- Tôi ra ngoài hít thở không khí trong lành, Sơ Dora ạ - Cô Adelina trả lời bằng một giọng thật dịu dàng – Tôi xi lỗi vì đã bỏ ca trực.

Tôi trông thấy đôi mắt của Sơ Dora se lại:

- Với Marina hả?

- Sao cơ?

- Có bốn cô bé đã đánh thức tôi dậy vào giữa đêm để báo cho biết rằng đêm qua, Marina đã lẻn ra ngoài, và Sơ thì đi cùng với nó.

Người giám hộ của tôi sắp sửa lên tiếng, thì phía sau Sơ Dora, Ella đột ngột xuất hiện, đang giật giật chiếc áo của Sơ.

- Sơ Dora ơi, con vừa mới trông thấy chị Marina đấy – Cô bé nói dối.

- Ở đâu?

- Dạ, ở trong phòng ngủ, chị ấy đan ngủ.

Sơ Dora cúi xuống, nắm lấy cánh tay của Ella. Vẻ sợ hãi nơi sắc mặt của bé con khiến bên trong con người tôi có sự chuyển biến.

- Ngươi là đồ con nít dối trá! Ta vừa mới từ chỗ ngủ đến đây, chẳng có ai ở đó hết. Ngươi đang muốn bào chữa cho nó.

- Sơ Dora, đủ rồi đấy – Cô Adelina lên tiếng can thiệp.

Song, Sơ Dora bắt đầu lôi Ella đi bằng một lực mạnh đến mức đôi chân của bé con không còn ở trên mặt đất nữa.

- Đi, tới văn phòng, ngươi sẽ học được rằng không được nói dối ở đây.

Nước mắt lăn xuống hai gò má của Ella. Từ miệng hốc, tôi tập trung nhãn lực vào bàn tay của Sơ Dora và gỡ những ngón tay của Sơ ra khỏi bắp tay của Ella. Sơ Dora thét lên vì đau, rồi nhìn xuống Ella với sự ngạc nhiên xen lẫn với khó hiểu. Sơ lại thộp lấy Ella.

Cô Adelina bước vội về phía họ, và trước khi tôi kịp túm lấy lưng của Sơ Dora mà kéo Sơ quay ngược trở lại lối đi chính vào giáo đường, thì cô Adelina đã giữ lấy cổ tay của Sơ Dora.

Sơ Dora hất tay của cô ra. Tim tôi như nhảy lên cổ họng trước mối liên kết hình thành giữa cô Adelina với tôi và người bạn bé nhỏ Ella.

- Không được đụng đến ta một lần nữa – Sơ Dora rống lên – Ngươi không thuộc về nơi này, Adelina. Ngươi, lẫn con quỉ con tội lỗi mà ngươi đã mang đến nữa.

Cô Adelina mỉm cười một cách điềm tĩnh:

- Sơ nói đúng, Sơ Dora ạ. Có lẽ Marina và tôi không thuộc về nơi này, có lẽ chúng tôi sẽ ra đi ngay vào sáng hôm nay. Nhưng trước hết, Sơ có thể vui lòng buông Ella ra không? – Giọng nói của người giám hộ tôi thành khẩn và kiên nhẫn, nhưng vẫn hàm chứa sự chua cay.

- Ngươi dám á! – Sơ Dora nhạo báng – Sao hả, ngươi cũng chẳng hơn gì hết một kẻ không cha không mẹ. Chúng ta đón nhận ngươi khi chẳng có ma nào thèm đếm xỉa tới ngươi!

- Trong mắt Đức chúa trời, tất cả chúng ta đều bình đẳng. Lẽ tất nhiên, Sơ lãnh ngộ được điều này chứ?

Sơ Dora tiến thêm một bước, nhưng cô Adelina một lần nữa lại nắm lấy bàn tay của Sơ. Hai người phụ nữ nhìn xoáy vào mắt nhau.

- Ta sẽ báo cáo điều này với Sơ Lucia. Ngươi sẽ bị tống ra khỏi chỗ này nhanh đến độ ngươi không có được cơ hội để sám hối đâu.

- Tôi đã nói rằng sáng nay, tôi sẽ đi. Với lại, chẳng có lúc nào mà tôi không có cơ hội để sám hối cả - Cô Adelina chìa tay ra với Ella, cô bé nắm ngay lấy. Sơ Dora lưỡng lự một lúc trước khi miễn cưỡng buông tay Ella ra – Tôi sẽ không chỉ cầu nguyện Marina tha thứ vì đã là một kẻ giám hộ tồi tệ, mà còn cầu Chúa tha thứ cho Sơ vì Sơ đã quên mất mục đích của Sơ ở chốn này.

Họ nhìn vào mắt nhau thêm vài giây nữa rồi Sơ Dora quay đi, dằn dỗi bỏ ra ngoài giáo đường. Khi bóng dáng của người phụ nữ ấy đã khuất tầm mắt và Ella đang quay lưng lại phía tôi, tôi đáp xuống mặt đất.

- Chào bé Ella – Tôi lên tiếng.

- Chị Marina! – Cô bé tức thì buông tay cô Adelina, chạy tới, ôm chầm lấy tôi – Chị ở đâu vậy?

- Cô Adelina và chị phải nói chuyện riêng với nhau – Tôi đáp, lách mình ra khỏi cô bé. Tôi ngước mắt nhìn lên cô Adelina – Bọn chị phải bàn tính chuyện tương lai.

Cô Adelina nheo mắt lại, đoạn nhìn xuống chiếc áo ngủ cáu bẩn của mình, tỏ ra ngượng ngùng.

- Marina, thu dọn đồ đạc đi, và cất chiếc Hộp ở đâu đó an toàn. Chúng ta sẽ phải lên đường sớm.

Sau khi cô Adelina bỏ đi, Ella nắm lấy tay tôi, siết chặt và thỏ thẻ:

- Đêm qua có mấy tên xấu mò đến đây đấy, chị Marina.

- Chị biết rồi, chị có thấy hắn. Đó là lý do vì sao cô cháu chị phải lên đường – Ngay khi thốt ra những điều này, tôi ý thức được rằng mình sẽ phải xin cô liệu có cho Ella đi cùng được không/

- Em thấy tổng cộng nhựng ba tên ấy cơ – Ella thì thào nói tiếp.

Tôi thở dốc.

- Ba tên cơ à?

- Đêm hôm qua, chúng đã đứng ở cửa sổ mà nhìn vào chiếc giường của chị.

Một cơn ớn lạnh lướt dọc theo xương sống của tôi. Tôi đưa chiếc Hộp trở lại vào trong hốc và chạy về chỗ ngủ, lách qua đám bạn đứng trong hành lang đang kháo nhau về những điều vừa mới xảy ra trong làng.

- Chúng ở ngay chỗ kia đó chị - Bé con cho hay, tay trỏ về phía cửa sổ.

- Ba tên, em chắc chứ?

Ella gật đầu.

- Chắc mà. Chúng thấy em đang nhìn chúng, thế nên chúng bỏ đi.

- Trông hình dáng chúng rs sao? – Tôi hỏi lại để kiểm chứng.

- Chúng cao và tóc rất dài. Mấy chiếc áo choàng chúng mặc gần chấm tới giày – Ella kể lại.

- Có ria nữa, phải không em? Chúng có để ria chứ?

- Em không nghĩ như vậy. Em không nhớ chúng có ria hay không – Bé con trả lời.

Tôi lấy làm khó hiểu, tuy nhiên, tôi biết một điều rằng mình không còn nhiều thời gian, bởi chẳng còn mấy chốc nữa, cô Adelina sẽ xuất hiện với một túi đồ dùng cá nhân mà cô đã thu thập trong suốt mười một năm qua. Tôi toan chạy vào nhà tắm thì Analee, một cô bạn khác, ngăn tôi lại.

- Hôm nay trường học đóng cửa rồi. Hồi sáng nay, người ta phát hiện ra cô bạn Miranda Marquez bị bóp cổ chết trong trường.

Tôi gieo mình ngồi xuống giường, thẫn thờ. Miranda Marquez là cô gái có mái tóc đen sống trong làng, thường ngồi bên cạnh tôi trong lớp lịch sử Tây Ban Nha. Cô giáo của chúng tôi, cô Maestra Muñoz, vẫn thường hay nhầm lẫn hai đứa bỏi tạng người của Miranda cũng ốm và cao giống tôi, mái tóc của cô ấy cũng dài y hệt tóc tôi. Phải mất đúng một giây sau, tôi mới nhận ra rằng kẻ giết Miranda hẳn đã nhầm lẫn cô gái ấy với tôi. Đêm qua, có kẻ đã cố muốn giết tôi.

- Thật là… thật tồi tệ - Tôi thầm thì.

Analee nói thêm:

- Với lại, tôi nghe một Sơ bảo rằng có mấy người dân trong làng trông thấy đêm qua có người bay trong không trung, giờ thì ngoài kia đang có mấy chiếc xe chở cánh báo chí tới muốn viết về vụ này đó.

Tất cả chuyện này diễn ra quá nhanh. Bọn Mogadore đang truy lùng tôi. Chúng đã phát hiện ra cái hang của tôi rồi. Tôi đã sử dụng các Biệt Năng của mình một cách khinh suất, để cho mấy nhân chứng trông thấy tôi và cô Adelina bay ra khỏi ô cửa sổ gác chuông. Một cô gái trong trường có lẽ đã chết vì tôi, cô Adelina và tôi sẽ phải rời khỏi trại trẻ mồ côi giữa mùa đông giá rét mà không có nơi nào để trú ngụ.

Tôi tắm nước nóng, chưa bao giờ tôi tắm nhanh đến như vậy và chờ cô Adelina.

Dịch Giả: Tịnh Thủy
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.