Thần Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
June

❊ ❊ ❊

4 THÁNG MỘT

19:32, CHUẨN GIỜ ĐẠI DƯƠNG

BA MƯƠI LĂM NGÀY SAU CÁI CHẾT CỦA METIAS

Day bừng tỉnh bên cạnh tôi. Lông mày đẫm mồ hôi, hai má ướt nước mắt. Hơi thở cậu nặng nề.

Tôi ngả người đưa tay gạt một lọn tóc ướt ra khỏi mặt cậu. Vết rách trên vai tôi đã lên vảy nhưng cử động làm cơn đau trở lại. Day ngồi dậy, mệt mỏi dụi mắt và nhìn quanh toa tàu lắc lư của chúng tôi như thể đang tìm kiếm gì đó. Đầu tiên cậu đưa mắt về phía đống thùng gỗ ở một góc tối, sau đó là miếng bao bố trải trên sàn rồi cái túi nhỏ đựng thức ăn và nước uống đang nằm giữa chúng tôi. Phải mất đến một phút cậu mới định hướng được, mới nhớ ra rằng chúng tôi đang đi lậu trên một đoàn tàu hướng tới Las Vegas. Vài giây trôi qua, cậu thả lỏng và ngả người dựa vào tường.

Tôi nhẹ nhàng vỗ vào tay cậu. “Cậu ổn chứ?” Đây đã trở thành câu hỏi thường trực của tôi.

Day nhún vai. “Ừ,” cậu thì thầm. “Ác mộng.”

Chín ngày đã trôi qua kể từ khi chúng tôi phá ngục trốn khỏi lâu đài Batalla và rời bỏ Los Angeles. Kể từ đó, Day luôn gặp ác mộng mỗi lần cố chợp mắt. Khi chúng tôi mới trốn thoát và có được vài giờ nghỉ ngơi trong một sân ga bỏ không, Day đã la hét đến choàng tỉnh giấc. Chúng tôi đã khá may mắn khi không một tên lính hay cảnh sát tuần tra nào nghe thấy. Từ sau chuyện đó, tôi tập cho mình thói quen vuốt tóc cậu ngay sau khi cậu chìm vào giấc ngủ, hôn lên má, lên trán và mí mắt cậu. Cậu vẫn tỉnh dậy giữa những cơn thở gấp đẫm nước mắt, đôi mắt hoảng loạn tìm kiếm những điều cậu đã đánh mất. Nhưng dẫu sao thì cậu cũng làm những điều đó trong im lặng.

Đôi lúc, khi Day im lặng như vậy, tôi lại băn khoăn không biết cậu đã phải nỗ lực đến thế nào mới giữ cho mình tỉnh táo. Ý nghĩ đó làm tôi sợ hãi. Tôi không thể chịu nổi nếu mất cậu. Tôi vẫn tự thuyết phục mình đó là vì những lý do thực tế: chúng tôi khó có thể sống sót một mình tại thời điểm này, và các kỹ năng của cậu bổ sung cho kỹ năng của tôi. Bên cạnh đó… tôi cũng chẳng còn ai để bảo vệ nữa. Tôi cũng chia sẻ với cậu những giọt nước mắt, mặc dù tôi luôn đợi tới lúc cậu ngủ rồi mới khóc. Đêm qua tôi đã khóc cho Ollie. Tôi cảm thấy hơi ngốc nghếch vì lại khóc cho con chó của mình trong khi quân Cộng hòa giết gia đình tôi, nhưng tôi vẫn không thể kìm lòng được. Anh Metias là người đã đưa nó về nhà, một quả bóng trắng muốt với những bàn chân khổng lồ, đôi tai cụp xuống, đôi mắt nâu ấm áp, sinh vật ngọt ngào và vụng về nhất mà tôi từng thấy. Ollie là cậu bé của tôi, và tôi đã bỏ nó lại.

“Cậu mơ thấy gì thế?” tôi thì thầm với Day.

“Chẳng có gì đáng nhớ cả.” Day trở mình, cau mày khi vô tình cọ cái chân đau vào tường. Cơ thể cậu căng lên vì cơn đau, và tôi biết rõ cánh tay bên dưới lớp áo sơ mi của cậu rắn chắc đến mức nào, những múi cơ chắc nịch có được từ đường phố. Một hơi thở nặng nhọc thoát ra từ môi cậu.

Cách cậu đẩy tôi dựa vào bức tường trong con hẻm đó, sự khao khát trong nụ hôn đầu của cậu. Tôi thôi tập trung vào miệng cậu và xua ký ức đó ra khỏi đầu, không khỏi xấu hổ.

Cậu hất đầu về phía cửa toa tàu. “Chúng ta đang ở đâu vậy? Chúng ta ắt hẳn phải gần đến nơi rồi, đúng không?”

Tôi ngồi dậy, mừng vì sự sao nhãng đó, và tựa người vào bức tường lung lay cố nhìn ra phía ngoài khung cửa sổ tàu bé xíu. Khung cảnh không thay đổi nhiều - những dãy dài bất tận các tòa nhà chọc trời và nhà máy, ống khói và những con đường cao tốc mái vòm cũ, tất cả được cơn mưa chiều gột rửa thành những sắc xanh và tía xám. Chúng tôi vẫn đang đi qua những khu ổ chuột. Chúng trông chẳng khác gì những khu ổ chuột ở Los Angeles. Phía xa xa, một con đập khổng lồ trải dài choán hết nửa tầm nhìn của tôi. Tôi đợi đến khi một màn hình lớn bật sáng, rồi liếc mắt đọc những chữ cái nhỏ ở phía góc dưới cùng màn hình. “Thành phố Boulder, Nevada,” tôi nói. “Rất gần rồi đấy. Có lẽ tàu sẽ dừng ở đây một lúc, nhưng sau đó chắc chỉ khoảng hơn ba mươi lăm phút nữa là đến Vegas thôi.”

Day gật đầu. Cậu nghiêng người, tháo túi thức ăn và tìm gì đó để ăn. “Tốt. Càng sớm đến nơi, chúng ta càng sớm tìm ra quân Ái Quốc.”

Cậu có vẻ xa cách. Đôi khi Day nói với tôi về những cơn ác mộng của mình - thất bại trong cuộc thử nghiệm hoặc lạc mất Tess trên đường phố hoặc trốn chạy khỏi đội tuần tra dịch bệnh. Những cơn ác mộng về việc là tội phạm bị truy nã gắt gao của quân Cộng hòa. Những lần khác, khi cậu như thế này nhưng lại giữ những giấc mơ cho riêng mình, tôi biết chúng nhất định là về gia đình cậu - cái chết của mẹ cậu, hoặc của John. Có lẽ sẽ tốt hơn nếu cậu không kể cho tôi về chúng. Tôi đã bị ám ảnh quá đủ bởi những giấc mơ của riêng mình, và tôi không chắc liệu mình có đủ can đảm nghe tiếp về những giấc mơ ấy của cậu không.

“Cậu thực sự rất muốn tìm quân Ái Quốc phải không?” tôi nói khi Day rút một miếng bột chiên thiu ra khỏi túi đồ ăn. Đây không phải lần đầu tiên tôi đặt câu hỏi về sự chắc chắn trong quyết định đến Vegas của cậu, và tôi luôn thận trọng trong cách tiếp cận chủ đề này. Tôi không bao giờ muốn Day cho là tôi không quan tâm đến Tess, hoặc tôi sợ phải đối diện với một nhóm phiến loạn khét tiếng chống phe Cộng hòa. “Tess tự nguyện đi theo họ. Thế chẳng phải nếu chúng ta cứ cố đưa cô bé về thì sẽ khiến cô bé bị nguy hiểm sao?”

Day không trả lời ngay. Cậu chia đôi miếng bột chiên và mời tôi một phần. “Ăn một ít nhé? Cậu nhịn đói cũng khá lâu rồi đấy.”

Tôi lịch sự xua tay từ chối. “Không cần đâu, cảm ơn cậu,” tôi đáp. “Mình không thích bột chiên.”

Ngay lập tức tôi ước gì có thể rút lại những lời vừa nói. Day cụp mắt xuống, cất nửa còn lại vào túi thức ăn, rồi bắt đầu lặng lẽ ăn phần của mình. Đúng là câu nói ngu ngốc, hết sức ngu ngốc. Mình không thích bột chiên. Tôi gần như có thể nghe thấy suy nghĩ của cậu. Tội nghiệp con bé nhà giàu với cái thái độ trịch thượng của nó. Cô ta còn có thể không thích đồ ăn cơ đấy. Tôi thầm trách móc bản thân, tự nhủ lần sau sẽ ăn nói cẩn thận hơn.

Sau vài miếng, Day cuối cùng cũng trả lời, “Mình sẽ không bỏ Tess lại khi chưa biết chắc cô bé đã ổn.”

Tất nhiên cậu sẽ không làm thế. Day sẽ không bao giờ bỏ mặc những người cậu quan tâm, đặc biệt là cô bé mồ côi đã lớn lên cùng cậu trên đường phố. Tôi cũng hiểu giá trị tiềm tàng của việc gặp quân Ái Quốc - xét cho cùng thì nhóm quân phiến loạn ấy đã giúp Day và tôi thoát khỏi Los Angeles. Họ đông đảo và được tổ chức tốt. Có thể họ có thông tin quân Cộng hòa đang làm gì với Eden, em trai của Day. Có thể họ thậm chí còn giúp chữa lành được vết thương đang mưng mủ ở chân Day - kể từ cái buổi sáng định mệnh cậu bị Chỉ huy Jameson bắn vào chân và bắt giữ, vết thương của cậu cứ phập phù lúc đỡ hơn lúc xấu đi. Hiện giờ chân trái của cậu chi chít vết rách và chảy máu. Cậu cần được điều trị y tế.

Chúng tôi vẫn còn một vấn đề nữa.

“Quân Ái Quốc sẽ không giúp chúng ta không công,” tôi nói. “Chúng ta sẽ cho họ gì đây?” Để nhấn mạnh, tôi thò tay vào trong túi móc ra một ít tiền còm. Bốn ngàn đô. Toàn bộ những gì tôi mang theo trước khi chúng tôi bỏ trốn. Không thể tin nổi tôi nhớ nhung cuộc sống xa hoa trước đây của mình đến chừng nào. Có hàng triệu đô la đứng tên gia đình tôi, những đồng đô la tôi sẽ không bao giờ còn có thể dùng tới nữa.

Day giải quyết nốt miếng bột và cân nhắc những lời tôi nói, môi mím chặt. “Ừ, mình biết,” cậu vừa nói, vừa luồn tay vào mái tóc vàng rối bời của mình. “Nhưng theo cậu thì chúng ta nên làm gì? Chúng ta còn có thể gặp ai khác đây?”

Tôi lắc đầu vô vọng. Day nói đúng - mức độ mong muốn gặp lại quân Ái Quốc của tôi ít ỏi thế nào thì các lựa chọn của chúng tôi cũng hạn chế ngang thế đó. Nhớ lại lúc quân Ái Quốc lần đầu giúp chúng tôi thoát khỏi lâu đài Batalla, khi Day vẫn còn bất tỉnh và tôi bị thương ở vai, tôi đề nghị quân Ái Quốc đưa chúng tôi đi cùng họ đến Vegas. Tôi đã hy vọng họ sẽ tiếp tục giúp chúng tôi.

Họ đã từ chối.

“Cô trả chúng tôi tiền để cứu Day khỏi bị tử hình. Cô đã không trả tiền để chúng tôi đưa hai đống bị thịt đầy thương tích các cô lặn lội đến tận Vegas,” Kaede trả lời tôi. “Không cần nói cũng biết, bọn lính Cộng hòa đang lùng sục dấu vết của hai người. Chúng tôi không phải bếp ăn từ thiện. Tôi sẽ không liều mạng vì hai người lần nữa trừ khi có tiền tươi thóc thật.”

Trước lúc đó, tôi vẫn gần như tin rằng quân Ái Quốc quan tâm đến chúng tôi. Nhưng lời Kaede nói đã kéo tôi trở lại với thực tế. Họ giúp chúng tôi vì tôi đã trả Kaede hai trăm ngàn đô la Cộng hòa, khoản tiền thưởng tôi có nhờ bắt được Day. Ngay cả khi đó, tôi vẫn phải mất công thuyết phục một hồi thì Kaede mới cử các chiến hữu Ái Quốc đi giúp chúng tôi.

Cho phép Day gặp Tess. Giúp Day chữa vết thương ở chân. Cho chúng tôi thông tin về nơi ở của em trai Day. Tất cả những chuyện đó đều cần tiền lót tay. Giá mà tôi có cơ hội giắt lưng thêm chút tiền trước khi chúng tôi bỏ đi.

“Vegas là lựa chọn tồi nhất của chúng ta khi phải tự mình lang thang vào trong thành phố,” tôi nói với Day trong lúc bóp nhè nhẹ vào cái vai đang lành của mình. “Và thậm chí quân Ái Quốc có khi chẳng thèm tiếp chúng ta. Mình chỉ đang cố gắng đảm bảo rằng chúng ta đã suy nghĩ thấu suốt về chuyện này thôi.”

“June, mình biết cậu vẫn chưa quen coi quân Ái Quốc là đồng minh,” Day trả lời. “Cậu được huấn luyện phải căm ghét họ. Nhưng họ là những đồng minh tiềm năng đấy. Mình tin họ hơn tin quân Cộng hòa. Cậu không thấy thế sao?”

Tôi không biết có phải cậu cố tình để lời nói nghe có vẻ xúc phạm hay không. Day đã bỏ qua điểm mấu chốt mà tôi đang cố gắng làm rõ: quân Ái Quốc có thể sẽ không giúp chúng tôi và rồi chúng tôi sẽ mắc kẹt trong một thành phố quân sự. Nhưng Day lại nghĩ rằng tôi lưỡng lự vì tôi không tin tưởng quân Ái Quốc. Rằng, từ sâu thẳm, tôi vẫn là June Iparis, thần đồng tiếng tăm lừng lẫy của quân Cộng hòa… rằng tôi vẫn trung thành với đất nước này. Ái chà, có thật như thế không? Hiện giờ tôi là tội phạm, và tôi sẽ không bao giờ có thể quay lại với những tiện nghi của cuộc sống trước đây nữa. Suy nghĩ đó để lại trong lòng tôi một cảm giác khó chịu và trống rỗng, như thể tôi đang nhớ nhung cái vai trò con cưng của mình trong quân Cộng hòa. Có thể tôi nhớ thật. Nếu tôi không còn là con cưng của quân Cộng hòa nữa thì giờ tôi là ai?

“Thôi được. Chúng ta sẽ cố tìm quân Ái Quốc,” tôi nói. Rõ ràng tôi sẽ không thể thuyết phục cậu làm khác đi.

Day gật đầu. “Cảm ơn,” cậu thì thầm. Một nụ cười thấp thoáng trên khuôn mặt dễ thương của cậu, lôi cuốn tôi với sự ấm áp không cưỡng, nhưng cậu không cố ôm tôi. Tay cậu không tìm tay tôi. Cậu không rón rén kề sát lại để vai chúng tôi chạm nhau, cậu không vuốt tóc tôi, cậu không thì thầm những lời vỗ về vào tai tôi hoặc ngả đầu vào đầu tôi. Tôi không nhận ra rằng nỗi khao khát những cử chỉ nhỏ nhặt ấy đang dần lớn đến mức nào trong lòng tôi. Không hiểu sao, vào lúc này đây, chúng tôi lại có cảm giác thật xa cách.

Có thể cơn ác mộng của cậu là về tôi.

 

Nó xảy ra ngay sau khi chúng tôi đặt chân đến khu chính (Nguyên văn: the main strip - cách gọi con đường tập trung hầu hết khách sạn, sòng bạc của Las Vegas) của Las Vegas. Lời tuyên bố đó.

Trước hết, nếu có một nơi nào ở Vegas mà chúng tôi không nên đến thì đó chính là khu phố này. Những màn hình khổng lồ (mỗi tòa nhà có sáu cái) nối thành hàng ở hai bên con phố sầm uất nhất thành phố, trên màn hình liên tục phát tin thời sự. Những chùm ánh sáng chói lóa quét không ngừng trên tường. Các tòa nhà ở đây có lẽ phải lớn gấp đôi những tòa nhà ở Los Angeles. Khu trung tâm phủ kín những tòa nhà chọc trời và những cảng hàng không khổng lồ hình kim tự tháp (có tám cái tất cả, đáy hình vuông, các mặt bên là tam giác đều), những ngọn đèn rực rỡ tỏa sáng từ trên các đỉnh tháp. Không khí sa mạc đậm đặc khói và có cảm giác khô không khốc; nơi đây không có những trận bão giải khát, cũng chẳng có bờ sông bến cảng hay hồ nước. Quân lính tuần tra khắp phố (theo đội hình hình chữ nhật, đúng kiểu Vegas), trong những bộ quân phục màu đen sọc xanh nước biển tái sử dụng từ mặt trận. Xa hơn nữa, qua con phố chính với những tòa nhà chọc trời này, là những hàng máy bay chiến đấu đang lăn bánh vào vị trí trên một đường băng rộng trong sân bay. Ngay trên đầu, những chiếc khí cầu đang lướt đi.

Đây là một thành phố quân sự, một thế giới của lính.

Mặt trời vừa lặn thì Day và tôi vào khu chính và thẳng tiến đến cuối phố. Day nặng nhọc dựa vào vai tôi trong lúc chúng tôi cố hòa vào đám đông, hơi thở cậu không sâu và khuôn mặt lộ rõ vẻ đau đớn. Tôi cố hết sức để giúp cậu mà vẫn không lộ vẻ khác thường gì, nhưng sức nặng của cơ thể cậu khiến tôi bước đi chập choạng như thể đã quá chén. “Chúng ta thế nào rồi?” cậu thì thầm vào tai tôi, bờ môi nóng chạm vào da tôi. Tôi không chắc liệu có phải do cậu đang nửa tỉnh nửa mê vì đau hay là do trang phục của tôi, nhưng tôi không thể nói là mình thấy phiền lòng với sự quan tâm ra mặt của cậu tối nay. Nó quả là một sự thay đổi dễ chịu so với hành trình ngượng ngùng trên chuyến tàu ấy. Cậu cẩn thận cúi mặt xuống, giấu ánh mắt sau hàng mi dài và nghiêng người tránh đám lính đang rốt ráo tuần tra trên vỉa hè. Cậu xoay người khó nhọc trong bộ quân phục. Chiếc mũ lính màu đen che giấu mái tóc bạch kim và phần lớn khuôn mặt cậu.

“Tương đối ổn rồi đấy,” tôi đáp. “Nhớ này, cậu đang say. Và vui vẻ. Đúng lý ra cậu phải tán tỉnh cô gái bao đi cùng cậu. Cố mà cười lên đi.”

Day đeo lên mặt một nụ cười rõ là giả tạo. Quyến rũ chưa từng có. “Ôi chao, thôi nào, tình yêu. Mình nghĩ mình đã làm khá tốt rồi đấy chứ. Mình đang ôm cô gái bao xinh đẹp nhất khu phố này - làm sao minh có thể không tán tỉnh cậu cơ chứ? Trông mình không giống như đang tán tỉnh sao? Tôi đây này, đang tán tỉnh.” Đôi lông mày của cậu rung rinh hướng về phía tôi.

Trông cậu nhí nhố đến mức tôi không nhịn cười nổi. Lại một người qua đường nữa liếc nhìn tôi. “Tốt hơn nhiều đấy.” Tôi rùng mình khi cậu vùi mặt vào hõm cổ tôi. Giữ tròn vai. Tập trung. Những chiếc vòng vàng quanh cổ tay và cổ chân tôi kêu lên leng keng sau mỗi bước chân. “Chân cậu thế nào?”

Day nhích người ra một chút, “Vẫn ổn cho tới lúc cậu nhắc đến nó,” cậu thì thầm, rồi hơi cau mày vì bước hụt chân ở chỗ vỉa hè bị nứt. Tôi siết chặt tay quanh người cậu. “Mình sẽ đưa được chúng ta đến điểm nghỉ chân tiếp theo.”

“Nhớ nhé, hai ngón tay trên lông mày khi cậu cần dừng lại.”

“Rồi, rồi. Mình sẽ cho cậu biết khi mình có vấn đề.”

Một nhóm lính nữa đi qua chỗ chúng tôi cùng những cô gái bao của chúng, những cô ả miệng cười toe toét mắt đánh phấn nhũ, khuôn mặt xăm những hình cầu kỳ, cơ thể chỉ được che đậy sơ sài bằng trang phục vũ nữ và những chiếc lông vũ giả màu đỏ. Một tên lính bắt gặp ánh mắt của tôi bèn cười lớn và mở to cặp mắt đờ đẫn.

“Cô em đến từ câu lạc bộ nào thế, người đẹp?” gã líu nhíu nói. “Sao anh chẳng nhớ mặt em nhỉ?” Tay gã đưa lại gần phần eo không có gì che đậy của tôi, thèm khát da thịt đàn bà. Trước khi gã chạm được vào tôi, Day đã vung tay thô lỗ đẩy tên lính ra.

“Đừng có chạm vào cô ấy.” Day toét miệng cười, nháy mắt với tên lính, vẫn giữ nguyên thái độ tưng tửng, nhưng ý cảnh cáo trong ánh mắt và giọng nói đã khiến gã kia chùn bước. Gã chớp mắt nhìn cả hai chúng tôi, lầm bầm gì đó và loạng choạng bước đi với đám bạn.

Tôi cố bắt chước cái điệu cười khúc khích của mấy cô gái bao kia, rồi hất tóc. “Lần sau, cứ mặc kệ đi,” tôi rít vào tai Day khi hôn lên má cậu, như thể cậu là khách làng chơi tuyệt nhất tôi từng có. “Thứ chúng ta không cần đến nhất chính là một cuộc ẩu đả.”

“Cái gì cơ?” Day nhún vai và quay trở lại với hành trình đau đớn của mình. “Nó sẽ là một cuộc ẩu đả lâm li lắm đấy. Hắn ta gần như chẳng thể đứng vững nổi.”

Tôi lắc đầu, quyết định không cố làm rõ ý châm biếm trong đó.

Nhóm lính thứ ba loạng choạng đi qua chúng tôi, say xỉn và ầm ĩ (Bảy thiếu sinh quân, hai trung úy, đeo băng tay vàng gắn huy hiệu Dakota, có nghĩa là chúng vừa từ phía Bắc đến đây và vẫn chưa đổi băng tay mới với các tiểu đoàn mặt trận của mình). Bọn chúng choàng tay qua người những cô gái bao thuộc các câu lạc bộ Bellagio - những cô gái bao lộng lẫy cổ áo đỏ thắm xăm chữ B trên cánh tay. Những gã lính đó có lẽ đóng quân ngay gần các câu lạc bộ này.

Tôi kiểm tra lại trang phục của mình lần nữa. Vốn được lấy cắp từ phòng thay đồ của Lâu đài Thái dương. Bề ngoài thì tôi trông không khác gì các cô gái bao khác. Dây và vòng vàng đeo quanh eo và mắt cá chân. Lông vũ và ruy băng vàng đính lên mái tóc tết màu đỏ (được xịt màu). Mắt đánh phấn nhũ màu khói. Hình xăm phượng hoàng dữ tợn chạy từ nửa trên má cho đến mí mắt. Quần áo bằng lụa đỏ để trần cánh tay và eo, và giày cao cổ buộc dây tối màu.

Nhưng ở trang phục của tôi có một thứ mà các cô nàng khác không có: Một sợi dây gồm mười ba mặt gương nhỏ sáng lấp lánh. Chúng khuất lấp một phần giữa những đồ trang sức khác quấn quanh mắt cá chân tôi, và nếu nhìn từ xa thì nó cũng giống như bất kỳ món trang sức nào khác. Hoàn toàn có thể bị bỏ qua. Nhưng thỉnh thoảng, khi ánh đèn đường rọi vào, nó lại biến thành một dải ánh sáng rực rỡ, lấp lánh. Mười ba, con số biểu tượng không chính thức của quân Ái Quốc. Đây là dấu hiệu chúng tôi gửi tới họ. Chắc chắn họ vẫn luôn theo dõi khu phố chính Vegas, nên tôi biết ít nhất họ sẽ để ý đến cái dải sáng nhấp nháy trên người tôi. Và nếu để ý, họ sẽ nhận ra chúng tôi chính là cặp đôi họ từng giúp chạy trốn ở Los Angeles.

Những màn hình khổng lồ treo dọc phố dừng hình trong giây lát. Giờ thì hẳn là lời thề sẽ bắt đầu bất cứ lúc nào. Không như Los Angeles, Vegas phát lời thề với Tổ quốc năm lần một ngày - tất cả các màn hình khổng lồ sẽ dừng lại bất kể lúc đó đang chiếu quảng cáo hay tin tức gì để thay bằng hình ảnh toàn màn hình Cử tri Primo, và sau đó lời thề sẽ được phát trên hệ thống loa của thành phố: Tôi xin thề tận trung với lá cờ của nước Cộng hòa Mỹ vĩ đại, với Cử tri Primo, với liên bang vinh quang của chúng ta, với sự nghiệp đoàn kết chống lại Thuộc địa, với chiến thắng cận kề của chúng ta!

Cách đây không lâu, tôi từng đọc thuộc lòng lời thề này vào mỗi buổi sáng buổi chiều với sự hăng hái như bất kỳ ai, quyết tâm ngăn cản phe Thuộc địa ở bờ Đông kiểm soát mảnh đất bờ Tây thiêng liêng của chúng tôi. Đó là trước khi tôi biết vai trò của quân Cộng hòa trong cái chết của gia đình mình. Tôi không chắc hiện giờ mình nghĩ gì. Cứ để mặc phe Thuộc địa giành thắng lợi?

Các màn hình khổng lồ bắt đầu chiếu tin thời sự. Điểm lại tuần qua. Day và tôi theo dõi những tiêu đề chạy ngang màn hình:

• QUÂN CỘNG HÒA ĐÃ CHIẾM ĐÓNG THÀNH CÔNG NHIỀU DẶM LÃNH THỔ CỦA QUÂN THUỘC ĐỊA TRONG TRẬN CHIẾN GIÀNH AMARILLO, ĐÔNG TEXAS.

• BỎ CẢNH BÁO LŨ VỚI VÙNG SACRAMENTO, CALIFORNIA.

• CỬ TRI ĐẾN THĂM QUÂN LÍNH TẠI MẶT TRẬN PHÍA BẮC, KHÍCH LỆ TINH THẦN.

Hầu hết đều chẳng có gì thú vị - sau tin chiến trường là các tin thông thường, cập nhật tình hình thời tiết và luật pháp, cách ly phòng dịch ở Vegas.

Rồi Day vỗ vai tôi ra hiệu về phía một màn hình.

• CÁCH LY PHÒNG DỊCH TẠI LOS ANGELES, MỞ RỘNG ĐẾN KHU VỰC EMERALD VÀ OPAL.

“Các khu vực đá quý sao?” Day thì thầm. Mắt tôi vẫn đang dán vào màn hình, mặc dù tin đó đã phát xong. “Không phải dân nhà giàu sống ở đó sao?”

Tôi không biết phải trả lời thế nào vì chính tôi vẫn đang cố xử lý thông tin. Khu vực Emerald và Opal… Có nhầm lẫn gì chăng? Hay bệnh dịch ở Los Angeles đã nghiêm trọng đến mức được đưa tin trên các màn hình khổng lồ ở Vegas? Tôi chưa bao giờ, chưa từng thấy việc cách ly phòng dịch được mở rộng sang cả các khu thượng lưu. Khu Emerald nằm tiếp giáp khu Ruby - chẳng phải như thế có nghĩa là khu nhà tôi cũng sẽ bị cách ly phòng dịch sao? Thế còn những đợt tiêm vắc xin trước đây? Đáng ra chúng phải ngăn chặn những việc như thế này chứ? Tôi nhớ lại một đoạn trong nhật ký của anh Metias. Một ngày nào đó, anh viết, sẽ có một loại vi rút được phát tán và không ai trong chúng ta có thể ngăn nó lại. Tôi nhớ lại những điều anh Metias đã tiết lộ, những nhà máy ngầm, những căn bệnh lây lan… những bệnh dịch có hệ thống. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi. Los Angeles sẽ dập được dịch, tôi tự nhủ. Dịch bệnh sẽ tan dần, giống như mọi khi.

Thêm nhiều tin nữa được phát. Một tin quen thuộc về vụ xử tử Day. Nó chiếu đoạn phim quay cảnh trường bắn nơi John, anh trai Day, nhận những loạt đạn đáng ra là dành cho Day rồi ngã sấp xuống đất. Day chuyển ánh mắt về phía vỉa hè.

Một tin nữa mới hơn. Tin cho biết:

MẤT TÍCH

Số bảo hiểm xã hội: 2001963034

JUNE IPARIS

ĐIỆP VIÊN, ĐỘI TUẦN TRA THÀNH PHỐ LOS ANGELES

TUỔIGIỚI TÍNH: 15, NỮ

CHIỀU CAO: 1M63, TÓC: NÂU, MẮT: NÂU

ĐƯỢC NHÌN THẤY LẦN CUỐI CÙNG Ở GẦN LÂU ĐÀI BATALLA, LOS ANGELES

350.000 ĐÔ LA CỘNG HÒA TIỀN THƯỞNG

NẾU NHÌN THẤY, HÃY BÁO NGAY CHO NHÀ CHỨC TRÁCH ĐỊA PHƯƠNG

Đây là điều quân Cộng hòa muốn người dân của họ nghĩ. Rằng tôi đang mất tích, rằng họ hy vọng mang tôi về an toàn. Điều họ không nói là có lẽ họ muốn tôi chết. Tôi đã giúp tội phạm khét tiếng nhất nước thoát khỏi cuộc hành hình, hỗ trợ quân phiến loạn Ái Quốc trong cuộc nổi dậy có tổ chức chống lại một sở chỉ huy quân sự, và quay lưng lại với quân Cộng hòa.

Nhưng họ sẽ không muốn công khai thông tin đó, nên họ âm thầm săn lùng tôi. Thông báo mất tích dùng ảnh trong thẻ căn cước quân sự của tôi - một bức ảnh không cười chụp chính diện, khuôn mặt không hề che đậy chỉ trừ một lớp trang điểm nhẹ, mái tóc đen buộc vểnh phía sau đầu, một dấu hiệu Cộng hòa màu vàng nổi bật trên nền đen của chiếc áo khoác. Tôi lấy làm mừng vì hình xăm phượng hoàng hiện đang che một nửa khuôn mặt tôi.

Chúng tôi đi đến giữa khu phố chính trước khi loa phát thanh lại phát lời thề. Day và tôi dừng bước. Day trượt chân lần nữa và suýt ngã, nhưng tôi đã kịp túm lấy cậu giữ cho cậu đứng thẳng. Người đi lại trên phố nhìn lên những màn hình khổng lồ (trừ một nhúm lính đứng thành hàng trên mép các giao lộ để đảm bảo rằng tất cả mọi người đều tham gia). Các màn hình chập chờn. Hình ảnh trên các màn hình biến mất chỉ còn lại màu đen, và sau đó bị thay thế bằng các bức chân dung có độ phân giải cao của Cử tri Primo.

Tôi xin thề tận trung…

Tôi gần như thấy dễ chịu khi nhắc lại những lời đó cùng mọi người trên phố, ít nhất là cho tới khi tôi nhắc nhở bản thân về tất cả những gì đã thay đổi. Tôi nhớ lại buổi tối tôi lần đầu bắt được Day, khi đích thân Cử tri Primo và con trai ông ta đến chúc mừng tôi vì đã đưa được một tội phạm khét tiếng ra trước vành móng ngựa. Tôi hồi tưởng lại hình ảnh Cử tri Primo vào lúc đó. Những bức chân dung trên màn hình khổng lồ cũng có đôi mắt xanh lá, quai hàm rắn rỏi, và mái tóc quăn đen ấy… nhưng nó không hiện được vẻ mặt lạnh lùng và màu da tai tái của ông ta. Những bức chân dung khiến ông ta có cái vẻ nhân từ của người cha, với đôi má hồng hào khỏe mạnh. Không giống như tôi nhớ về ông ta.

… với lá cờ của nước Cộng hòa Mỹ vĩ đại…

Đột nhiên, chương trình phát sóng dừng lại. Sự im lặng bao trùm các con phố, rồi những tràng thì thầm hoang mang rộ lên. Tôi cau mày. Bất thường. Tôi chưa bao giờ chứng kiến lời thề bị cắt ngang, chưa một lần nào. Và hệ thống màn hình khổng lồ được lắp đặt sao cho dù một vài màn hình ngừng hoạt động thì vẫn không ảnh hưởng đến những cái còn lại.

Day nhìn lên những màn hình đã tắt, còn mắt tôi dán về phía đám lính đang xếp hàng trên phố. “Sự cố quái dị hả?” cậu nói. Hơi thở nặng nhọc của cậu khiến tôi lo lắng. Cố chịu thêm chút nữa. Chúng ta không thể dừng ở đây được.

Tôi lắc đầu. “Không. Nhìn đám lính kìa.” Tôi khẽ hất đầu về phía chúng. “Chúng đã thay đổi tư thế. Súng trường không còn khoác trên vai nữa… giờ chúng chuyển sang ôm súng rồi. Chúng đang chuẩn bị tinh thần đối phó với phản ứng của đám đông.”

Day lắc đầu chậm rãi. Trông cậu nhợt nhạt đáng lo ngại. “Đã có chuyện gì đó rồi.”

Chân dung Cử tri Primo biến mất trên những màn hình khổng lồ và lập tức được thay thế bằng một chuỗi hình ảnh mới. Những hình ảnh cho thấy một người giống Cử tri Primo như tạc - chỉ có điều trẻ hơn nhiều, trông như chưa tới 20 tuổi, với đôi mắt xanh lá và mái tóc quăn đen giống hệt. Trong giây lát, tôi nhớ lại cảm giác phấn khích khi lần đầu tiên được gặp anh ta tại buổi khiêu vũ mừng chiến thắng. Đó là Anden Stavropoulos, con trai của Cử tri Primo.

Day đã đúng. Xảy ra chuyện lớn rồi.

Cử tri của nước Cộng hòa đã chết.

Một giọng nói lạ vui vẻ phát ra từ loa phóng thanh. “Trước khi tiếp tục lời thề, chúng tôi phải yêu cầu tất cả binh lính và thường dân thay thế chân dung Cử tri tại nhà mình. Mọi người có thể lấy chân dung mới từ sở cảnh sát địa phương. Trong hai tuần nữa sẽ bắt đầu thanh tra để đảm bảo sự hợp tác của mọi người.”

Giọng nói tiếp tục công bố cái được coi là kết quả của cuộc bầu cử toàn quốc. Nhưng lại không có một lời nào nhắc đến cái chết của Cử tri. Hoặc về sự thay thế của con trai ông ta.

Quân Cộng hòa chỉ đơn giản chuyển phắt sang một Cử tri mới, như thể Anden và cha anh ta chỉ là một. Đầu tôi choáng váng - tôi cố nhớ những điều đã được học ở trường về việc lựa chọn một Cử tri mới. Cử tri luôn chọn ra người kế thừa mình, và một cuộc bầu cử quốc gia sẽ xác nhận điều đó. Chẳng có gì lạ khi Anden là người tiếp theo - nhưng Cử tri của chúng tôi đã nắm quyền suốt bao nhiêu thập kỷ, rất lâu trước khi tôi ra đời. Bây giờ thì ông ta đã ra đi. Thế giới của chúng tôi bỗng chốc thay đổi.

Giống như tôi và Day, tất cả mọi người trên phố đều hiểu hành động phù hợp lúc này là gì. Như nhận được ám hiệu, tất cả chúng tôi đều cúi đầu trước các bức chân dung trên màn hình khổng lồ và đọc thuộc lòng phần còn lại của lời thề vừa xuất hiện lại trên màn hình. “… với Cử tri Primo, với liên bang vinh quang của chúng ta, với sự nghiệp đoàn kết chống lại Thuộc địa, với chiến thắng cận kề của chúng ta!”

Khi những dòng chữ vẫn còn hiển hiện trên màn hình, chúng tôi cứ thế lặp đi lặp lại lời thề, không một ai dám ngừng lại. Tôi liếc nhìn đám lính xếp hàng trên phố. Tay chúng siết chặt những khẩu súng trường. Cuối cùng, dường như phải qua hàng tiếng đồng hồ, những dòng chữ cũng biến mất và các màn hình khổng lồ quay trở lại phát tin thời sự thông thường. Tất cả chúng tôi lại bắt đầu bước đi, như thể chưa từng có việc gì.

Rồi Day trượt chân. Lần này tôi cảm thấy cậu run rẩy, và tim tôi thót lại. “Ở lại với em,” tôi thì thầm. Tôi ngạc nhiên nhận ra suýt nữa mình đã thốt lên, Ở lại với em, anh Metias. Tôi cố giữ cậu lại nhưng cậu vẫn trượt ngã.

“Mình xin lỗi,” cậu thì thầm. Mặt cậu lấp lánh mồ hôi, đôi mắt nhắm nghiền đau đớn. Cậu đưa hai ngón tay lên lông mày. Dừng lại. Cậu không chịu nổi nữa rồi.

Tôi cuống cuồng nhìn xung quanh. Quá nhiều lính - đường thì còn quá xa. “Không, cậu phải làm được,” tôi kiên quyết nói. “Ở lại với mình. Cậu làm được mà.”

Nhưng lần này không có tác dụng gì. Trước khi tôi kịp túm lấy, cậu đã khuỵu xuống và ngã sấp trên đất.

aede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.