Thần Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
June

❊ ❊ ❊

Tôi không tin Razor.

Tôi không tin ông ta vì không hiểu được làm thế nào ông ta chi trả nổi nơi ẩn náu trong doanh trại tử tế thế này. Một doanh trại sĩ quan, mà lại là ở Vegas chứ không phải bất cứ nơi nào khác. Mỗi tấm thảm này phải tốn ít nhất 29.000 đô, được làm từ một loại lông thú nhân tạo đắt đỏ nào đó. Mười bóng đèn điện trong mỗi phòng - bật sáng cả mười. Bộ đồng phục mới cứng không tì vết. Ông ta còn có cả một khẩu súng đặc chế đeo ở đai lưng, thép không gỉ, hẳn là rất nhẹ, họa tiết thủ công. Anh trai tôi từng có những cây súng như vậy. Ít nhất 18.000 đô một cây. Hơn nữa, súng của Razor ắt hẳn đã được lập trình lại. Không có cách nào để quân Cộng hòa lần ra được dấu vân tay hay địa điểm của những khẩu súng này. Quân Ái Quốc kiếm đâu ra tiền hay kỹ năng để lập trình lại một thiết bị cao cấp như thế này?

Suy nghĩ này dẫn tôi đến hai giả thiết:

Một - Razor hẳn đang giữ chức sĩ quan chỉ huy trong quân Cộng hòa, một gián điệp hai mang. Không thì làm sao ông ta có thể ở trong doanh trại này mà không bị phát hiện?

Hai - quân Ái Quốc đang được một đại gia chống lưng. Phe Thuộc địa chăng? Có thể lắm.

Bất chấp những nghi vấn và phỏng đoán của tôi, đề nghị của Razor vẫn là một đề nghị hấp dẫn. Chúng tôi không có tiền để thuê sự hỗ trợ từ chợ đen, và nếu không được hỗ trợ, chúng tôi sẽ không có cơ hội tìm được Eden hay đến được vùng Thuộc địa. Hơn nữa, tôi cũng không chắc mình có thể từ chối đề nghị của Razor. Hiển nhiên ông ta không hề đe dọa chúng tôi, nhưng tôi không tin là ông ta sẽ để yên cho chúng tôi quay gót trở ra ngoài phố.

Qua khóe mắt, tôi thấy Day đang chờ tôi đáp lại đề nghị của Razor. Tất cả những gì tôi cần phải thấy là đôi môi nhợt nhạt và khuôn mặt nhăn nhúm vì đau của cậu, chỉ một vài trong số rất nhiều dấu hiệu cho thấy sức khỏe cậu đang yếu dần. Ngay lúc này, tôi nghĩ mạng sống của Day phụ thuộc vào giao ước của chúng tôi với Razor.

“Ám sát Cử tri mới,” tôi nói. “Được thôi.” Lời nói thốt ra từ miệng tôi nghe lạ lẫm và xa xôi. Trong một thoáng, tôi nhớ lại lần gặp Anden và người cha quá cố tại bữa tiệc ăn mừng Day bị bắt. Ý nghĩ phải giết Anden khiến tôi nôn nao. Anh ta giờ đã là Cử tri của phe Cộng hòa. Sau tất cả những gì đã xảy ra với gia đình tôi, lẽ ra tôi nên thấy vui mừng vì có cơ hội để giết anh ta. Nhưng tôi không vui, và điều đó khiến tôi bối rối.

Nếu Razor có nhận thấy tôi đang ngập ngừng thì ông ta cũng không để lộ ra. Thay vào đó, ông ta gật đầu chấp nhận. “Tôi sẽ gọi cấp cứu khẩn cấp. Không chắc họ sẽ đến được trước nửa đêm - lúc đó mới thay ca. Với lịch trình kín đặc như vậy, chúng ta không nhanh hơn được. Trong lúc chờ đợi, hãy để cô cậu tống khứ mấy cái đồ giả trang này đi và kiếm thứ gì dễ coi hơn để mặc nhé.” Ông ta liếc nhìn Kaede. Lúc này, cô ta đang tựa vào ghế, vai rũ xuống, mặt cau có, lơ đãng nhai một lọn tóc của chính mình. “Hãy chỉ cho họ phòng tắm và mang đồng phục mới cho họ. Sau đó chúng ta sẽ ăn đêm và có thể bàn bạc kỹ hơn về kế hoạch.” Ông ta dang rộng hai tay. “Chào mừng đến với quân Ái Quốc, hai bạn trẻ. Chúng tôi rất mừng vì có hai cô cậu.”

Và cứ như vậy, chúng tôi chính thức bị ràng buộc với họ. Có lẽ cũng không đến nỗi tệ lắm - có lẽ ngay từ đầu, tôi không bao giờ nên tranh cãi với Day về chuyện này. Kaede ra hiệu cho chúng tôi đi theo cô ta vào trong một hành lang nhánh và dẫn chúng tôi đến một phòng tắm rộng thênh thang lát toàn đá cẩm thạch với bồn rửa mặt bằng sứ, gương soi và bồn cầu, bồn tắm, vòi hoa sen và những bức vách bằng kính mờ. Tôi không thể không mê mẩn. Thế này thì còn xa hoa hơn cả những gì tôi từng có trong căn hộ ở khu vực Ruby trước đây.

“Đừng ở trong này cả đêm đấy,” cô ta nói. “Thay phiên nhau nhé - không thì kiếm cái ghế đôi mà tắm chung, nếu làm thế nhanh hơn. Chỉ cần quay lại đó trong vòng nửa tiếng là được.” Kaede cười toét miệng với tôi (dù ý cười không phả lên đôi mắt) rồi giơ ngón cái động viên Day khi cậu nặng nề dựa vào vai tôi. Cô ta quay lưng biến mất trong sảnh trước khi tôi kịp phản ứng. Tôi không cho là cô ta đã hoàn toàn tha thứ cho tôi vì đã làm gãy tay mình.

Day thõng vai xuống ngay khi Kaede vừa đi. “Cậu giúp mình ngồi xuống được không?” cậu thì thầm.

Tôi đậy nắp bồn cầu lại và nhẹ nhàng đỡ cậu ngồi lên đó. Cậu duỗi cái chân lành lặn ra, rồi cắn răng cố duỗi thẳng cái chân bị thương. Một tiếng rên bật ra từ môi cậu. “Phải thú thực là,” cậu lẩm bẩm, “ngày hôm nay tệ quá.”

“Ít ra Tess vẫn an toàn,” tôi trả lời.

Câu nói đã xoa dịu nỗi đau trong mắt cậu. “Phải,” cậu nhắc lại, thở dài thườn thượt. “Ít ra Tess vẫn an toàn.” Tôi đột nhiên cảm thấy nỗi áy náy quặn lên trong lòng. Khuôn mặt Tess từng đáng yêu biết bao nhiêu, sinh động biết bao nhiêu. Và hai người bọn họ đã bị chia cắt vì tôi. Tôi có phải người tốt không? Chính tôi cũng không biết chắc.

Tôi giúp Day cởi áo khoác và mũ. Mái tóc dài của cậu vắt ngang tay tôi. “Đưa chân mình xem nào.” Tôi quỳ xuống, lôi con dao ra khỏi thắt lưng. Tôi rạch quần cậu đến ngang đùi. Cậu có cơ đùi rất săn chắc, và tay tôi run lên khi lướt trên da cậu. Tôi thận trọng xé lớp vải ra để lộ vết thương đã được băng lại. Cả hai chúng tôi đều hít một hơi thở lạnh. Miếng vải loang vết máu đã thâm đen và bên dưới đó, vết thương đã sưng tấy và chảy mủ. “Tay cứu thương tốt nhất nên đến đây cho sớm,” tôi nói. “Cậu có chắc là tự tắm được không?”

Day nhìn lảng đi chỗ khác, hai má đỏ rực. “Tất nhiên là được.”

Tôi nhướng mày nhìn Day. “Cậu đứng còn chẳng vững nữa là.”

“Thôi được rồi.” Cậu lưỡng lự, rồi đỏ mặt. “Chắc là mình cần giúp đấy.”

Tôi nuốt nước bọt. “Được rồi. Vậy thì tắm bồn nhé. Cần làm gì thì làm thôi nào.”

Tôi mở vòi để nước ấm tràn vào đầy bồn tắm. Rồi tôi lấy dao cắt từng chút miếng gạc thấm đẫm máu phủ quanh vết thương của Day. Chúng tôi im lặng ngồi đó, tránh nhìn vào mắt nhau. Vết thương tệ hơn bao giờ hết, một mảng da thịt nhầy nhụa to cỡ một nắm tay, khiến Day không dám nhìn.

“Cậu không cần phải làm thế này,” cậu lẩm bẩm, lắc lắc hai vai, cố gắng thư giãn.

“Phải rồi.” Tôi gượng cười với cậu. “Mình sẽ đợi ngoài cửa phòng tắm và sẽ vào giúp một tay khi nào cậu trượt chân ngã dập mặt.”

“Không,” Day trả lời. “Ý mình là, cậu không nhất thiết phải gia nhập phe Ái Quốc.”

Nụ cười của tôi tắt ngóm, “Ừ thì, chúng ta cũng không có nhiều lựa chọn, phải không? Razor muốn cả hai chúng ta tham gia, nếu không ông ta sẽ không giúp đỡ gì hết.”

Tay Day thoáng chạm vào cánh tay tôi, ngăn tôi lại giữa lúc tôi tháo giày hộ cậu. “Cậu nghĩ thế nào về kế hoạch của họ?”

“Ám sát Cử tri mới à?” Tôi quay đi, chú tâm tháo dây giày rồi cẩn thận hết mức gỡ từng chiếc giày khỏi chân cậu. Câu hỏi này tôi còn chưa nghĩ thấu, nên tôi gạt nó đi. “Cậu nghĩ thế nào? Ý mình là, cậu vẫn tìm mọi cách để tránh làm tổn thương người khác. Chuyện này chắc cứ như tin sét đánh nhỉ?”

Tôi giật mình khi thấy Day chỉ nhún vai. “Chuyện gì cũng có khả năng xảy ra mà.” Giọng cậu nghe lạnh lùng và cứng rắn hơn hẳn bình thường. “Mình chưa bao giờ thấy cần thiết phải giết lính Cộng hòa. Ý mình là, mình ghét họ, nhưng họ không phải nguồn gốc. Họ chỉ tuân lệnh cấp trên thôi. Còn Cử tri ư? Mình không biết nữa. Nếu cái giá để bắt đầu cuộc cách mạng là loại bỏ người chịu trách nhiệm cho toàn bộ cái thể chế thần thánh này thì nó cũng không đến nỗi đắt đỏ. Cậu có nghĩ vậy không?”

Tôi không thể không ngưỡng mộ thái độ của Day lúc này. Điều cậu nói hoàn toàn hợp lý. Tuy nhiên, tôi thầm hỏi không biết cậu có nói tương tự như thế này vài tuần trước đây, khi mọi chuyện vẫn chưa xảy ra với gia đình cậu. Tôi không dám nhắc đến lần tôi được giới thiệu với Anden ở bữa tiệc mừng. Thật khó có thể cam tâm giết chết một người ta từng trực tiếp gặp gỡ - và ngưỡng mộ. “Ừm, như mình đã nói đấy. Chúng ta không có lựa chọn nào khác.”

Day mím chặt môi. Cậu biết tôi không nói thật lòng. “Hẳn không dễ dàng gì cho cậu khi phản bội lại Cử tri,” Day nói. Hai tay cậu vẫn thõng thượt bên hông.

Tôi vẫn cúi đầu, bắt đầu tháo giày khỏi chân cậu.

Lúc tôi đặt giày của cậu sang một bên, Day nhún vai cởi áo khoác ngoài và tháo cúc áo gi lê. Cảnh này nhắc tôi nhớ lại lần đầu tôi gặp cậu trên đường phố Lake. Hồi đó, đêm nào Day cũng cởi áo khoác cho Tess mượn làm gối. Đó là thứ duy nhất tôi từng thấy cậu cởi ra. Giờ thì cậu đang cởi cúc cổ áo sơ mi, để lộ toàn bộ cổ và một phần ngực. Tôi nhìn thấy mặt dây chuyền cậu đeo trên cổ, một đồng hai mươi lăm xu Mỹ hai mặt đều phủ kim loại nhẵn bóng. Trong bóng tối thinh lặng trên toa xe lửa đó, cậu từng kể cho tôi về đồng tiền cha cậu mang về từ chiến trường. Khi cởi đến chiếc cúc cuối cùng, Day dừng lại và nhắm mắt. Tôi có thể nhìn thấy nỗi đau quất ngang gương mặt cậu, và hình ảnh ấy khiến tôi tan nát cõi lòng. Tên tội phạm bị truy nã của phe Cộng hòa chỉ là một cậu trai trẻ, đang ngồi trước mặt tôi, đột nhiên trở nên yếu đuối, phơi bày hết thảy các điểm yếu ra cho tôi thấy.

Tôi đứng thẳng dậy, với tay về phía áo sơ mi của cậu. Tay tôi chạm vào làn da trên vai cậu. Tôi gắng giữ hơi thở đều nhịp, đầu óc mạch lạc. Nhưng khi tôi giúp cậu cởi chiếc áo sơ mi ra, để lộ lồng ngực và cánh tay trần của cậu, tôi có thể cảm thấy mọi tư duy logic của tôi đều rối loạn. Cơ thể bên dưới lớp quần áo của Day thon gầy rắn chắc, da cậu mịn màng đến đáng ngạc nhiên, trừ đôi chỗ có sẹo (cậu có bốn vết sẹo đã mờ ở ngực và thắt lưng, thêm một đường sẹo mỏng cắt chéo từ xương đòn gánh bên trái đến xương hông bên phải, và một vết thương đang đóng vảy trên cánh tay). Day nhìn tôi chăm chú. Thật khó miêu tả cậu cho những người chưa gặp cậu bao giờ - kỳ lạ, độc nhất vô nhị, choáng ngợp. Lúc này cậu đang ở rất gần, đủ gần để tôi thấy được những gợn sóng li ti không hoàn hảo trong con mắt trái mênh mang như đại dương của cậu. Hơi thở cậu ngắn và nóng hổi. Má tôi nóng bừng lên, nhưng tôi không muốn quay đi.

”Chúng ta cùng tham gia, phải không?” cậu thì thầm. “Cậu và mình? Cậu muốn ở đây, đúng không?”

Những câu hỏi của cậu mang vẻ áy náy. “Phải,” tôi trả lời. “Mình lựa chọn điều này.”

Day kéo tôi lại gần hơn đến khi mũi chúng tôi chạm vào nhau. “Mình yêu cậu.”

Tim tôi nẩy tưng tưng phấn khích vì ham muốn trong giọng cậu, nhưng cùng lúc, lý trí tôi sôi lên giận dữ. Còn lâu mới có chuyện đó, nó giễu cợt. Một tháng trước, cậu ấy thậm chí còn chẳng biết mình tồn tại trên đời. Vậy nên tôi buột miệng, “Không, cậu không yêu. Vẫn chưa đâu.”

Day nhíu mày, như thể tôi đã làm tổn thương cậu. “Mình nói thật đấy,” cậu nói sát môi tôi.

Tôi không chống lại được nỗi đau trong giọng cậu. Nhưng thế thì sao. Chúng chỉ là lời nói nông nổi của một cậu trai trẻ. Tôi những muốn nói điều tương tự với cậu, nhưng từ ngữ đóng băng trên lưỡi tôi. Sao cậu ấy có thể chắc chắn như thế? Tôi hoàn toàn không hiểu được những cảm xúc mới mẻ lạ lẫm này - tôi ở đây vì yêu cậu hay vì tôi nợ cậu?

Day không chờ câu trả lời của tôi. Một tay cậu luồn qua eo tôi và áp lấy lưng tôi, kéo tôi sát lại để ngồi lên trên cái chân lành của cậu. Một tiếng thở hổn hển bật ra khỏi môi tôi. Rồi cậu dán môi lên môi tôi, và miệng tôi hé mở.

Bàn tay kia của cậu vươn ra chạm vào mặt tôi, cổ tôi, ngón tay cậu vừa vụng dại vừa tinh tế. Day chậm rãi dời đôi môi hôn lên khóe miệng tôi, rồi má, rồi cằm. Ngực tôi giờ áp sát ngực cậu, bắp đùi quét qua mỏm xương hông mềm dẻo của cậu. Tôi nhắm mắt. Suy nghĩ của tôi tắc nghẹn, trôi ra xa, chìm sau màn sương mờ ấm áp. Thực tại như những đợt sóng ngầm đang cố nổi lên bề mặt tâm trí tôi.

“Kaede đi được tám phút rồi,” tôi thở lấy hơi giữa những nụ hôn của Day. “Họ muốn ta quay lại đó trong hai mươi hai phút nữa.”

Day luồn tay vào tóc tôi, dịu dàng kéo đầu tôi ngả ra sau, để cổ tôi lộ ra. “Cứ để họ đợi,” cậu thầm thì. Tôi cảm thấy bờ môi cậu mềm mại lướt trên cổ tôi, nụ hôn sau dữ dội hơn nụ hơn trước, nóng nảy hơn, gấp gáp hơn, đói khát hơn. Môi cậu lại lần tìm về môi tôi, và tôi có thể cảm nhận được những kiềm chế còn sót lại trong cậu đang dần trôi đi mất, bị thay thế bởi một điều gì đó bản năng và hoang dại. Mình yêu cậu, đôi môi cậu đang cố gắng thuyết phục tôi. Chúng khiến tôi trở nên yếu đuối đến nỗi chỉ chực ngã xuống sàn. Hồi xưa tôi cũng từng hôn vài người… nhưng Day khiến tôi có cảm giác như mình mới hôn lần đầu. Như thể thế giới đã tan biến thành một thứ chẳng hề quan trọng.

Đột nhiên cậu buông tôi ra và khẽ rên lên đau đớn. Tôi thấy cậu nhắm nghiền mắt, hít một hơi thở sâu run rẩy.

Tim tôi đập liên hồi trong lồng ngực. Bầu không khí nóng bỏng giữa chúng tôi dịu dần, những suy nghĩ của tôi đột nhiên quay trở về vị trí khi tôi nhớ lại, kèm theo cảm giác từ từ chìm xuống, rằng chúng tôi đang ở đâu và vẫn đang cần phải làm gì. Tôi đã quên mất nước vẫn đang chảy - bồn tắm đã gần đầy. Tôi với tay khóa vòi nước. Sàn nhà lát gạch lạnh ngắt dưới đầu gối tôi. Tôi vẫn lâng lâng.

“Sẵn sàng chưa?” tôi hỏi, cố gắng trấn tĩnh. Day im lặng gật đầu. Cảm xúc đã lắng xuống, ánh sáng cũng nhạt dần trong mắt cậu.

Tôi đổ sữa tắm vào bồn và khuấy nước cho bọt sủi lên. Rồi tôi lấy một chiếc khăn tắm đang treo trong phòng quấn quanh hông cậu. Giờ mới đến phần khó xử. Cậu xoay xở cởi được khóa quần trong khi vẫn quấn khăn tắm và tôi giúp cậu kéo quần ra. Chiếc khăn đã che hết những phần cần che, nhưng tôi vẫn nhìn đi chỗ khác.

Tôi đỡ Day đứng dậy - giờ trên người cậu chỉ mang mỗi chiếc khăn tắm và cái vòng cổ - và sau một hồi chật vật, chúng tôi cũng xoay xở cho được bên chân lành lặn của cậu vào trong bồn tắm để tôi giúp cậu nhẹ nhàng ngồi xuống nước. Tôi cẩn thận giữ cho bên chân bị thương của cậu giơ cao và khô ráo. Day phải nghiến chặt hàm để không bật khóc vì đau. Đến lúc cậu yên vị trong bồn tắm, má cậu đã ướt nhèm nước mắt.

Chúng tôi mất đến mười lăm phút để kỳ cọ sạch sẽ khắp người và gội đầu cho cậu. Khi tất cả đã xong, tôi vực cậu đứng dậy và nhắm mắt lại khi cậu vớ chiếc khăn tắm khô quấn quanh eo. Chỉ cần nghĩ đến chuyện ngay bây giờ mở mắt ra và nhìn thấy cậu trần trụi trước mắt, máu trong người tôi đã cuộn trào. Mà một chàng trai trần trụi trông sẽ như thế nào nhỉ? Tôi phát bực vì mặt mình lúc này hẳn đã đỏ như trái cà chua chín. Rồi thì thời khắc ấy cũng qua đi, chúng tôi vật lộn thêm vài phút nữa để kéo cậu ra khỏi bồn tắm. Cuối cùng, khi cậu đã xong xuôi ngồi lên trên nắp bồn cầu, tôi bước về phía cửa phòng tắm. Tôi không nhận ra từ trước, nhưng ai đó đã mở hé cửa và thả vào cho chúng tôi hai bộ quân phục mới. Đồng phục tiểu đoàn bộ binh, với khuy cài Nevada. Thật kỳ cục khi lại thành lính Cộng hòa. Dù vậy tôi vẫn mang chúng vào trong.

Day mỉm cười yếu ớt với tôi. “Cảm ơn. Người ngợm sạch sẽ dễ chịu hẳn.”

Nỗi đau dường như đã khơi dậy trong cậu những ký ức tồi tệ nhất trong mấy tuần gần đây, và lúc này, mọi cảm xúc của cậu đều lồ lộ trên khuôn mặt. Nụ cười của cậu chỉ nửa vời so với trước. Cứ như thể phần lớn hạnh phúc của cậu đã chết theo cái đêm cậu mất John, và chỉ còn sót lại một mảnh vụn nhỏ nhoi - chủ yếu là cái phần cậu gìn giữ cho Eden và Tess. Tôi thầm hy vọng cậu cũng để dành một phần niềm vui cho tôi. “Xoay người lại mặc quần áo vào đi,” tôi bảo cậu. “Và chờ mình bên ngoài nhé. Mình sẽ nhanh thôi.”

 

Chúng tôi quay trở lại phòng khách trễ bảy phút. Razor và Kaede đang đợi chúng tôi. Tess ngồi thu lu trên góc xô pha, hai đầu gối đỡ lấy cằm và dè dặt quan sát chúng tôi. Ngay sau đó, tôi ngửi thấy mùi thịt gà và khoai tây nướng thơm lừng. Mắt tôi bắn tới bàn ăn đang bày gọn gàng bốn đĩa đồ ăn đầy, mời gọi chúng tôi. Tôi cố không đáp lại mùi thơm, nhưng dạ dày tôi cứ sôi lên ùng ục.

“Tuyệt,” Razor nói, mỉm cười với chúng tôi. Ông ta nhìn tôi một lúc. “Hai cô cậu tắm rửa sạch sẽ rồi đấy nhỉ.” Đoạn ông ta quay sang Day và lắc đầu. “Chúng tôi đã chuẩn bị một ít đồ ăn, nhưng vì mấy tiếng nữa cậu sẽ phẫu thuật nên cậu phải để bụng rỗng thôi. Tôi rất tiếc, tôi biết cậu hẳn đang đói lắm. June, cô cứ tự nhiên nhé.”

Day không thể rời mắt khỏi thức ăn. “Hay ghê,” cậu lầm bầm.

Khi tôi và những người còn lại ngồi vào bàn ăn, Day đành nằm dài trên xô pha và cố hết sức thư giãn. Tôi định mang đĩa ra ngồi cạnh cậu, nhưng Tess đã nhanh chân hơn, ra ngồi trên thành ghế, tựa vào người Day. Trong lúc ba người còn lại chúng tôi lặng lẽ dùng bữa ở bàn, thỉnh thoảng tôi liếc trộm về phía xô pha. Day và Tess cười nói tự nhiên, đúng kiểu hai người đã quen biết nhau nhiều năm. Tôi dồn sự tập trung vào bữa ăn, hơi nóng từ vụ đụng chạm trong phòng tắm vẫn còn cháy bỏng trên môi tôi.

Khi tôi đếm nhẩm thấy năm phút đã trôi qua thì Razor cuối cùng cũng nhấp một ngụm đồ uống và ngửa người ra sau ghế. Tôi quan sát kỹ ông ta, vẫn không ngừng băn khoăn vì sao một trong những thủ lĩnh phe Ái Quốc - người đứng đầu một nhóm vẫn luôn được tôi liên tưởng đến sự man rợ - lại lịch thiệp đến thế. “Cô Iparis,” ông ta nói. “Cô biết gì về Cử tri mới của chúng ta?”

Tôi lắc đầu. “E là không nhiều.” Bên cạnh tôi, Kaede khịt mũi rồi lại tiếp tục cắm cúi ăn.

“Cô từng gặp cậu ta rồi mà,” Razor nói, tiết lộ một điều tôi vẫn hy vọng Day không biết. “Đêm hôm đó, ở bữa tiệc mừng Day bị bắt? Cậu ta đã hôn tay cô. Đúng chứ?” Day đã ngừng nói chuyện với Tess. Tôi âm thầm co người lại.

Razor dường như không nhận ra sự lúng túng của tôi. “Anden Stavropoulos là một chàng trai thú vị,” ông ta nhận xét. “Cố Cử tri rất yêu thương cậu ta. Giờ thì Anden đã là Cử tri, các Thượng nghị sĩ không lấy gì làm dễ chịu. Người dân thì phẫn nộ, và họ không quan tâm Anden có khác với Cử tri quá cố hay không. Cho dù Anden có uốn lưỡi như thế nào để làm vui lòng họ đi chăng nữa thì tất cả những gì họ nhìn thấy chỉ là một gã nhà giàu không hề biết phải làm cách gì để xoa dịu khổ đau của họ. Họ tức giận Anden vì đã thông qua bản án dành cho Day, vì truy đuổi cậu ta, vì không dám lên tiếng phản đối những chính sách của cha mình, vì ra giá tìm kiếm June… vô vàn những việc khác. Cố Cử tri quản lý quân đội bằng bàn tay sắt. Người dân bây giờ chỉ thấy một ông vua con đã có cơ hội ngoi lên và trở thành một bản sao của cha mình. Chúng tôi muốn lợi dụng những điểm yếu này, và bởi vậy đã nảy ra cái kế hoạch mà chúng tôi đang suy tính.”

“Có vẻ ông biết rất nhiều về Cử tri trẻ. Có vẻ như ông còn biết rất nhiều về những chuyện xảy ra ở bữa tiệc hôm đó,” tôi đáp lại. Tôi không kìm nén nghi ngờ của mình thêm nữa. “Tôi đoán vì đêm đó ông cũng là một vị khách. Ông hẳn phải là một sĩ quan Cộng hòa, nhưng cấp bậc chưa đủ cao để gặp trực tiếp Cử tri.” Tôi quan sát mấy tấm thảm nhung đắt tiền và quầy bar bằng đá granite trong phòng. “Đây cũng là doanh trại thật của ông, phải không?”

Razor có vẻ hơi phật ý khi tôi nhận xét về cấp bậc của ông ta (mà, như mọi khi, tôi không hề có ý xúc phạm gì cả), nhưng nhanh chóng xua nó đi bằng một tiếng cười. “Xem ra không có gì giấu được cô cả. Cô gái đặc biệt. Vậy đấy, cấp bậc chính thức của tôi là Trung tá Andrew DeSoto, và tôi chỉ huy ba trong số các đội tuần tra thủ đô. Quân Ái Quốc đã đặt biệt danh cho tôi. Tôi đã điều hành hầu hết mọi nhiệm vụ của họ hơn một thập kỷ qua.”

Giờ thì cả Day và Tess đều đang chăm chú lắng nghe. “Ông là sĩ quan Cộng hòa,” Day nhắc lại vẻ không chắc chắn, mắt cậu dán chặt vào Razor. “Một trung tá ở thủ đô. Hừm. Tại sao ông lại giúp đỡ quân Ái Quốc?”

Razor gật đầu, chống cả hai khuỷu tay trên bàn ăn và chắp hai bàn tay lại. “Có lẽ tôi nên bắt đầu bằng cách kể cho cô cậu nghe đôi chút về hoạt động của chúng tôi. Quân Ái Quốc đã tồn tại được khoảng ba mươi năm, bắt đầu từ những nhóm quân nổi loạn lẻ tẻ. Trong mười lăm năm trở lại đây, họ đã tập hợp lại để tổ chức lực lượng và gây dựng đại nghiệp.”

“Sự xuất hiện của Razor đã thay đổi tất cả, nghe đồn là vậy,” Kaede chen vào. “Họ đã thay nhiều đời thủ lĩnh, và nguồn tài trợ luôn gặp rắc rối. Những mối liên hệ của Razor với phe Thuộc địa đã mang lại nguồn tài chính để hoạt động dồi dào hơn bao giờ hết.”

Mấy năm gần đây, anh Metias đã bận rộn hơn hẳn để đối phó với các cuộc tấn công của phe Ái Quốc ở Los Angeles, tôi nhớ lại.

Razor gật đầu đồng ý với lời Kaede. “Chúng tôi đang đấu tranh để hợp nhất phe Thuộc địa với phe Cộng hòa và đưa Hợp chủng quốc Hoa Kỳ trở lại thời kỳ vinh quang trước đây.” Mắt ông ta ánh lên tia nhìn quyết đoán. “Và chúng tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích đó.”

Nước Mỹ trước đây, tôi thầm nghĩ trong khi Razor tiếp tục câu chuyện. Trên đường chúng tôi trốn khỏi Los Angeles, Day từng kể cho tôi về Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, tuy nhiên tôi vẫn còn hoài nghi. Cho đến lúc này. “Vậy tổ chức này hoạt động như thế nào?” tôi hỏi.

“Chúng tôi tìm kiếm những người có tài năng và kỹ năng chúng tôi cần, rồi thuyết phục họ đầu quân cho chúng tôi,” Razor giải thích. “Thường thì chúng tôi rất giỏi thuyết phục, nhưng có một số người cần nhiều thời gian hơn.” Ông ta ngừng, nghiêng cái ly về phía Day.

“Tôi được coi là một thủ lĩnh trong phe Ái Quốc, chỉ có vài thủ lĩnh như tôi, hoạt động trong lòng địch và kiến thiết kế hoạch cho quân phiến loạn. Cô Kaede đây là một Phi công.” Kaede phẩy tay, vẫn nghiến ngấu thức ăn. “Cô ấy gia nhập với chúng tôi sau khi bị đuổi khỏi Học viện Hàng không ở Thuộc địa. Người phẫu thuật cho Day là một Y sĩ, và cô bé Tess đây là Y sĩ tập sự. Chúng tôi có cả Chiến binh, Người Đưa Tin, Trinh sát, Tin Tặc, Lính Hộ tống, đủ thứ. Tôi sẽ xếp cô là Chiến binh, June ạ, mặc dù có vẻ như cô còn có khả năng trong nhiều lĩnh vực. Còn Day, tất nhiên, là Người Đưa Tin giỏi nhất tôi từng biết.” Razor cười mỉm uống nốt cốc nước. “Nói một cách nghiêm túc, hai cô cậu nên hợp thành một nhóm hạng mới. Người Nổi tiếng. Đó là cách khiến cô cậu hữu ích nhất với chúng tôi, và vì vậy tôi đã không tống cô cậu ra ngoài đường.”

“Ông thật tử tế,” Day đáp lại. “Vậy kế hoạch là gì?”

Razor quay sang tôi. “Lúc trước tôi đã hỏi cô biết gì về Cử tri của chúng ta. Hôm nay tôi nghe được vài tin đồn. Họ nói Anden khá ấn tượng với cô ở bữa tiệc. Có người đã nghe thấy anh ta hỏi xem có thể chuyển cô về một nhóm tuần tra ở thủ đô không. Thậm chí còn có lời đồn anh ta muốn rút cô ra để đào tạo thành Đầu não Thượng viện tiếp theo.”

“Đầu não tiếp theo sao?” Tôi vô thức lắc đầu, ý tưởng này quả là quá sức tưởng tượng. “Có lẽ chỉ là tin đồn thôi. Có đào tạo mười năm cũng không đủ để tôi tiếp nhận vị trí ấy đâu.”

Razor phá ra cười khi nghe tôi tuyên bố như vậy.

“Đầu não Thượng viện là cái gì thế?” Day lên tiếng. Cậu có vẻ khó chịu. “Một số người ở đây không thông thạo về hệ thống cấp bậc của phe Cộng hòa đâu.”

“Người đứng đầu Thượng Nghị viện.” Razor trả lời đơn giản, không ngoái lại nhìn Day. “Cái bóng của Cử tri. Đối tác lãnh đạo của anh ta, hoặc cô ta - và đôi khi còn hơn thế nữa. Thường thì sau một thập kỷ đào tạo thiết yếu, tình hình sẽ xoay theo hướng ấy. Xét cho cùng, mẹ của Anden chính là Đầu não Thượng viện mới nhất.”

Tôi liếc nhìn Day theo bản năng. Cậu đang nghiến chặt hai hàm, để lộ những dấu hiệu thầm lặng, mơ hồ cho thấy cậu không thích nghe xem Cử tri nghĩ gì về tôi hay việc anh ta có thể muốn tôi làm đối tác tương lai. Tôi hắng giọng. “Những tin đồn này đã bị thổi phồng lên rồi,” tôi khăng khăng nhắc lại, khó chịu chẳng kém gì Day với cuộc trò chuyện này. “Kể cả những tin đồn này là thật, tôi cũng sẽ chỉ là một trong nhiều Chủ-tịch-tập-sự, và tôi đảm bảo với ông rằng những ứng viên còn lại đều là những Thượng nghị sĩ dày kinh nghiệm. Nhưng ông định lợi dụng thông tin đó vào kế hoạch ám sát như thế nào? Ông cho rằng tôi sẽ…”

Kaede cắt ngang lời tôi bằng một tràng cười lớn. “Cô đỏ mặt kìa, Iparis,” cô ta nói. “Cô có vẻ thích thú khi nghe thấy Anden rất mê cô?”

“Không!” Tôi nói, hơi quá gấp gáp. Giờ tôi cảm thấy mặt mình đang nóng bừng, dù tôi dám chắc là do bị Kaede chọc tức.

“Đừng kiêu căng quá thế,” cô ta nói. “Anden là một anh chàng điển trai nhiều quyền lực với nhiều lựa chọn. Cô có cảm thấy được phỉnh phờ thì cũng đúng thôi. Tôi chắc Day sẽ hiểu.”

Razor cau mày vẻ không đồng tình, tránh cho tôi khỏi phải đáp trả. “Kaede. Thôi đi.” Cô ta sưng mặt vẻ hờn dỗi rồi quay lại ăn tiếp. Tôi ngó sang phía xô pha.

Day đang ngửa mặt nhìn chăm chăm trần nhà. Sau một lát im lặng, Razor nói tiếp. “Ngay cả lúc này, Anden cũng không thể chắc chắn cô cố ý làm mọi việc chống lại phe Cộng hòa. Anh ta chỉ biết rằng có thể cô đã bị Day bắt làm con tin trong lúc trốn chạy. Hoặc miễn cưỡng phải nhập bọn cùng Day. Sự thiếu chắc chắn này đủ khiến cho anh ta nhất quyết đòi chính phủ đưa tên cô vào danh sách người mất tích thay vì là một kẻ phản bội bị truy lùng. Ý tôi là thế này: Anden thích cô, có nghĩa là anh ta có thể bị tác động trước những lời cô nói.”

“Vậy ra ông muốn tôi quay lại phe Cộng hòa?” tôi nói. Câu nói như một tiếng vọng. Liếc qua khóe mắt, tôi thấy Tess bồn chồn không yên trên ghế. Miệng cô bé run run như chực nói điều gì.

Razor gật đầu. “Chính xác. Ban đầu tôi định sử dụng gián điệp từ các đội tuần tra Cộng hòa của mình để tiếp cận Anden, nhưng giờ chúng ta đã có lựa chọn tốt hơn nhiều. Cô. Hãy nói với Cử tri rằng quân Ái Quốc sẽ tìm cách giết cậu ta, nhưng kế hoạch cô tiết lộ cho cậu ta chỉ là mồi nhử. Trong khi mọi người bị phân tâm bởi kế hoạch giả, chúng ta sẽ tiến hành kế hoạch thật. Mục đích của chúng ta không chỉ là giết Anden, mà còn làm cho cả nước hoàn toàn chống lại cậu ta, khiến cho chế độ của cậu ta sụp đổ ngay cả khi kế hoạch của chúng ta thất bại. Đó là những gì hai cô cậu có thể làm cho chúng tôi. Này nhé, chúng tôi mới được báo cáo rằng tân Cử tri sẽ ra thăm mặt trận trong vài tuần tới để cập nhật tin tức và diễn biến tình hình từ tướng lĩnh. Khí cầu RS Dynasty sẽ cất cánh ra mặt trận vào đầu giờ chiều mai, và toàn bộ phi đội của tôi sẽ có mặt trên đó. Day sẽ đi cùng tôi, Kaede và Tess trên khí cầu đó. Chúng tôi sẽ tổ chức vụ ám sát thật, còn cô sẽ đưa Anden vào tròng.” Razor khoanh tay lại quan sát sắc mặt chúng tôi, chờ phản ứng của cả hai.

Day cuối cùng cũng lên tiếng, ngắt lời ông ta. “Việc này sẽ vô cùng nguy hiểm cho June,” cậu tranh cãi, ngồi thẳng người hơn trên ghế. “Làm sao ông dám chắc cô ấy có thể tiếp cận Cử tri sau khi bị quân lính bắt về? Sao ông biết họ sẽ không tra tấn cô ấy để lấy thông tin?”

“Tin tôi đi, tôi biết cách tránh chuyện đó,” Razor trả lời. “Tôi cũng chưa quên chuyện về em trai cậu… Nếu June có thể tiếp cận đủ độ với Cử tri, tự cô ấy cũng có thể tự tìm ra nơi Eden đang bị giam giữ.”

Ánh mắt Day sáng lên khi nghe điều này, và Tess nắm chặt bờ vai cậu.

“Về phần cậu, Day, tôi chưa từng thấy công chúng ủng hộ bất kỳ ai như đối với cậu. Cậu không biết kiểu tóc nhuộm phẩy light đỏ của cậu đã thành biểu tượng thời trang chỉ qua một đêm à?” Razor cười cùng cục và vẫy tay về phía đầu của Day. “Đó là sức mạnh đấy. Hiện tại, tầm ảnh hưởng của cậu cũng mạnh như Cử tri vậy. Có khi còn hơn. Nếu ta có thể tìm cách lợi dụng danh tiếng của cậu để khuấy động nhân dân thì đến lúc vụ ám sát xảy ra, Quốc hội sẽ chẳng thể nào ngăn chặn được một cuộc cách mạng.”

“Vậy chứ ông định làm gì với cuộc cách mạng đó?” Day hỏi.

Razor ngả người về phía trước, trên mặt hiện rõ vẻ quyết tâm, thậm chí là hy vọng. “Cậu muốn biết vì sao tôi gia nhập phe Ái Quốc không? Vì cùng những lý do khiến cậu chống lại phe Cộng hòa đấy. Quân Ái Quốc biết cậu đã phải chịu đựng như thế nào - chúng tôi đều đã thấy những gì cậu hy sinh cho gia đình, nỗi đau quân Cộng hòa mang đến cho cậu. June,” Razor nói, gật đầu với tôi. Tôi co người lại, tôi không muốn ai nhắc đến những gì đã xảy ra với anh Metias. “Tôi cũng đã nhìn thấy nỗi đau khổ của cô. Toàn thể gia đình cô bị hủy hoại bởi chính đất nước cô từng yêu thương. Tôi không còn đếm nổi biết bao nhiêu lính Ái Quốc có cùng hoàn cảnh như cô.”

Day lại ngước mắt lên trần nhà khi nghe nhắc đến gia đình mình. Mắt cậu không ướt, nhưng khi Tess vươn tay nắm lấy bàn tay cậu, cậu siết chặt ngón tay quanh tay cô bé.

“Thế giới bên ngoài Cộng hòa không hoàn hảo, nhưng ở đó có tự do và cơ hội, và tất cả những gì chúng ta cần làm là để nguồn sáng đó tự chiếu rọi vào phe Cộng hòa. Đất nước chúng ta đang đứng bên bờ vực, tất cả những gì nó cần bây giờ là một bàn tay đẩy nó ngã xuống.” Ông ta nhổm người lên khỏi ghế, chỉ tay vào ngực. “Chúng ta có thể là bàn tay đó. Nếu cách mạng xảy ra, phe Cộng hòa sẽ sụp đổ, và chúng ta sẽ cùng phe Thuộc địa tiếp quản, xây dựng lại thành một đất nước huy hoàng. Nó sẽ lại là Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Người dân sẽ lại sống trong tự do. Day, em trai cậu sẽ trưởng thành trong một môi trường tốt đẹp hơn. Điều đó đáng để chúng ta mạo hiểm tính mạng. Đáng để chúng ta chết vì nó. Phải không?”

Tôi dám chắc những lời Razor nói đã khuấy động một điều gì đó trong Day, đốt lên trong đôi mắt cậu một ngọn lửa hừng hực khiến tôi giật mình. “Một điều đáng để chết vì nó,” Day nhắc lại.

Lẽ ra tôi cũng nên thấy phấn khích. Nhưng, dẫu vậy, chẳng hiểu sao tôi vẫn nôn nao khi nghĩ đến chuyện phe Cộng hòa sẽ sụp đổ. Không biết đó có phải là sự tẩy não, có phải là qua bao nhiêu năm, học thuyết của phe Cộng hòa đã đâm sâu bén rễ trong tâm trí tôi. Tuy nhiên, cảm xúc đó cứ vướng vất, cùng với nỗi xấu hổ và tự căm ghét bản thân.

Tất thảy những gì quen thuộc với tôi đều đã biến mất.

aede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.