Thần Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
June

❊ ❊ ❊

Còn chưa tới hai ngày trước vụ ám sát thật Cử tri. Ba mươi giờ để tôi dừng nó lại.

Mặt trời vừa lặn thì Cử tri, cùng sáu Thượng nghị sĩ và ít nhất bốn đội bảo vệ (bốn mươi tám lính), lên tàu hướng về thành phố mặt trận Pierra. Tôi cũng đi cùng họ. Đây là lần đầu tiên tôi di chuyển với tư cách hành khách chứ không phải tù nhân, nên tối nay tôi mặc bộ quần áo nịt mùa đông và đi ủng da mềm (không gót hoặc bịt thép, để tôi không thể dùng làm vũ khí) cùng áo choàng len đỏ tươi có mũ với họa tiết trang trí màu bạc. Không còn còng tay. Anden thậm chí còn kiên quyết cho tôi đeo găng tay (da mềm, màu đen đỏ), và lần đầu tiên kể từ khi đến Denver, ngón tay tôi không bị lạnh. Mái tóc thì vẫn vậy, sạch sẽ và khô ráo, buộc vồng đằng sau đầu. Mặc dù vậy, đầu tôi vẫn hơi ngây ngấy và cơ bắp đau nhức. Tất cả đèn ở sân ga đều tắt, và không thể nhìn thấy thứ gì ngoài bộ quần áo của Cử tri. Chúng tôi lên tàu trong im lặng tuyệt đối. Có lẽ hầu hết các Thượng nghị sĩ thậm chí còn không hay biết điểm tới của Anden đã đột ngột chuyển từ Lamar sang Pierra.

Lính gác dẫn tôi đến toa tàu riêng, một toa tàu xa hoa đến mức tôi biết mình được ở đây chỉ vì Anden kiên quyết yêu cầu như vậy. Nó dài gấp đôi những toa thông thường (một toa tàu đẹp đẽ rộng khoảng tám mươi mét vuông, với sáu tấm rèm nhung và bức chân dung muôn thuở của Anden treo trên tường phải). Lính gác dẫn tôi đến cái bàn giữa toa tàu rồi kéo ghế cho tôi ngồi. Tôi thấy thờ ơ đến kỳ lạ trước tất cả những việc đó, như thể không có gì là thật - cứ như thể tôi đang ở đúng cái vị thế trước đây của mình, một cô gái quyền quý đang ở đúng vị trí giữa những người ưu tú nhất của nước Cộng hòa.

“Nếu cô cần gì thì cứ nói cho chúng tôi biết,” một lính gác nói. Giọng anh ta lịch sự nhưng cơ hàm căng cứng cho thấy anh ta lo lắng đến thế nào khi có tôi ở đây.

Bây giờ thì chẳng còn âm thanh nào ngoại trừ tiếng rầm rập lúc có lúc không của đoàn tàu đang chạy trên đường ray. Tôi cố không nhìn thẳng vào đám lính gác nhưng từ khóe mắt, tôi cẩn thận quan sát họ. Có lính Ái Quốc cải trang nào trên tàu không nhỉ? Nếu có, thì họ có nghi ngờ lòng trung thành của tôi đang thay đổi hay không?

Chúng tôi cùng nhau đợi trong im lặng dày đặc. Tuyết lại bắt đầu rơi mau, chất đống ở các góc phía ngoài cửa sổ. Những làn sương trắng xóa tô điểm cho mặt kính. Nó gợi tôi nhớ đến đám tang của anh Metias, chiếc váy trắng của mình và bộ vest trắng thanh lịch của Thomas, những bông tử đinh hương trắng và những tấm thảm trắng.

Đoàn tàu tăng tốc. Tôi ngả người về phía cửa sổ cho đến khi má gần chạm vào tấm kính lạnh giá, im lặng quan sát trong khi chúng tôi tiến dần về phía bức tường Bộ Giáp lừng lững bao bọc Denver. Dù trong bóng tối, tôi vẫn có thể nhìn thấy những đường hầm xe lửa được đục vào trong Bộ Giáp, một số đã bị bịt kín hoàn toàn bằng những cánh cửa kim loại vững chắc trong khi những cái khác vẫn mở cho những chuyến tàu đêm chở hàng đi qua. Tàu chúng tôi lao vút vào trong một đường hầm - tôi đoán là những đoàn tàu rời thủ đô không cần phải dừng lại để kiểm tra, đặc biệt nếu Cử tri đã phê chuẩn. Khi chúng tôi bỏ bức tường vĩ đại lại phía sau, tôi nhìn thấy một chuyến tàu ngược chiều đang giảm tốc độ để kiểm tra trước chốt chặn.

Chúng tôi vẫn tiếp tục chìm dần vào màn đêm. Những dãy nhà cao tầng đội mưa ở khu ổ chuột lướt qua ô cửa sổ, cảnh tượng giờ đã trở nên quen thuộc, cuộc sống của những người dân ở vùng ngoại ô thành phố. Tôi quá mệt mỏi nên không chú ý đến chi tiết. Tôi đang bận tâm đến những điều Anden nói với tôi tối qua, những điều đã dẫn tôi trở lại với một vấn đề không có hồi kết: làm sao để vừa cảnh báo Anden vừa giữ cho Day an toàn. Quân Ái Quốc sẽ biết tôi phản bội họ nếu tôi tiết lộ quá sớm kế hoạch ám sát thật sự cho Anden. Tôi cần canh giờ cho các bước đi của mình để bất kỳ sai lệch nào so với kế hoạch cũng sẽ xảy ra ngay trước vụ ám sát, khi tôi có thể dễ dàng tiếp cận Day.

Giá như bây giờ có thể nói với Anden. Nói cho anh tất cả và kết thúc mọi việc. Trong một thế giới không có Day, đó là điều tôi sẽ làm. Trong một thế giới không có Day, nhiều chuyện sẽ khác đi. Tôi nghĩ về những cơn ác mộng mình vẫn đang gặp phải, cái suy nghĩ ám ảnh về việc Razor ghim một viên đạn vào ngực Day. Chiếc nhẫn bằng ghim giấy nặng trĩu trên ngón tay tôi. Một lần nữa, tôi đưa hai ngón tay lên lông mày. Nếu Day không bắt được tín hiệu đầu tiên, tôi hy vọng cậu sẽ nhìn thấy tín hiệu lần này. Lính gác có vẻ không nghĩ tôi đang làm gì khác thường, có vẻ như tôi chỉ đang cố thư giãn đầu óc. Toa tàu lắc sang một bên và một cơn hoa mắt chóng mặt ập đến với tôi. Có thể cơn cảm lạnh tôi đang mắc phải - nếu nó thực sự chỉ là cảm lạnh chứ không phải cái gì nghiêm trọng hơn - đã bắt đầu ảnh hưởng đến tư duy logic của tôi. Nhưng tôi không yêu cầu bác sĩ hay thuốc men. Thuốc sẽ kiềm chế hệ miễn dịch của cơ thể, nên tôi luôn muốn để mình tự chiến đấu với bệnh tật (khiến anh Metias nhiều khi phát cáu).

Tại sao bao nhiêu suy nghĩ của tôi rồi vẫn cứ hướng trở lại anh Metias nhỉ?

Một giọng đàn ông bực bội làm tôi sao nhãng khỏi dòng suy nghĩ miên man. Tôi quay mặt khỏi khung cửa sổ nhìn lại vào phía trong toa tàu. Nghe có vẻ là một người đàn ông lớn tuổi. Tôi ngồi thẳng người hơn trên ghế và qua ô cửa sổ bé xíu trên cửa toa tàu, có thể thấy hai bóng người đang đi về phía tôi. Một người tôi vừa nghe tiếng, lùn và dáng người quả lê, với bộ râu muối tiêu và cái mũi nhỏ hình củ hành. Người kia là Anden. Tôi căng tai ra nghe xem họ đang nói gì - lúc đầu, tôi chỉ nghe được bập bõm cuộc đối thoại, nhưng lời họ nói rõ dần khi họ tiến gần hơn đến toa tàu tôi ngồi.

“Thưa Cử tri… Tôi nói với ngài điều này vì lợi ích của ngài thôi. Những hành động nổi loạn cần nhận những hình phạt nghiêm khắc. Nếu ngài không phản ứng thích đáng, chẳng sớm thì muộn tất cả cũng rơi vào biến loạn.”

Anden kiên nhẫn lắng nghe, hai tay chắp sau lưng và đầu cúi về phía người đàn ông kia. “Cảm ơn sự lo lắng của ông, Thượng nghị sĩ Kamion, nhưng ý tôi đã quyết. Hiện giờ không phải thời điểm thích hợp để giải quyết tình trạng hỗn loạn ở Los Angeles bằng vũ lực.”

Tai tôi vểnh lên khi nghe thấy câu đó. Người đàn ông lớn tuổi dang rộng hai tay vẻ bực bội. “Hãy đưa dân chúng trở lại với trật tự vốn có. Ngài cần điều đó ngay lúc này, thưa Cử tri. Hãy thể hiện quyết tâm của ngài.”

Anden lắc đầu. “Nó sẽ đẩy dân chúng vào tình trạng mất kiểm soát, Thượng nghị sĩ ạ. Sử dụng vũ lực trước khi tôi có cơ hội công khai tất cả những cải cách mình đã nghĩ tới sao? Không. Tôi sẽ không đưa ra một chỉ thị như thế. Đó là quyết tâm của tôi.”

Thượng nghĩ sĩ cáu kỉnh gãi râu và đặt một tay lên khuỷu tay Anden. “Dân chúng đã sẵn sàng nổi dậy chống lại ngài, và lòng khoan dung của ngài sẽ bị xem là sự nhu nhược - không chỉ ở bề ngoài mà còn cả bên trong nữa. Hội đồng Sát hạch Los Angeles đang phàn nàn về sự thiếu hưởng ứng của chúng ta - các cuộc biểu tình đã buộc họ phải hủy một số kỳ kiểm tra kéo dài vài ngày.”

Miệng Anden mím chặt lại vẻ nghiêm nghị. “Tôi tưởng ông biết tôi thấy thế nào về kỳ các Sát hạch, Thượng nghị sĩ.”

“Tôi biết,” Thượng nghị sĩ sưng sỉa trả lời. “Vấn đề đó sẽ được thảo luận vào lúc khác. Nhưng nếu ngài không ban bố mệnh lệnh cho phép chúng tôi ngăn chặn bạo loạn thì tôi đảm bảo là ngài sẽ nhức tai với Thượng viện và các đội tuần tra ở Los Angeles đấy.”

Anden dừng lại, nhướng lông mày với ông ta. “Vậy hả? Tôi rất tiếc. Tôi đã tưởng rằng Thượng viện và quân đội hiểu chính xác lời tôi nói có trọng lượng đến mức nào.”

Thượng nghị sĩ lau mồ hôi trán. “Thật ra, thì… tất nhiên Thượng viện sẽ tuân lệnh ngài, thưa ngài, nhưng ý tôi là… có lẽ…”

“Hãy giúp tôi thuyết phục những Thượng nghị sĩ khác rằng giờ chưa phải thời điểm để chúng ta trừng phạt dân chúng.” Anden dừng lại nhìn thẳng vào mặt người đàn ông kia và vỗ vai ông ta. “Tôi không muốn gây thù chuốc oán với Quốc hội, Thượng nghị sĩ ạ. Tôi muốn những người bạn dân biểu của ông và tòa án quốc gia tôn trọng các quyết định của tôi như họ vẫn làm với những quyết định của cha tôi. Sử dụng vũ lực để đàn áp người biểu tình sẽ chỉ càng kích động sự tức giận đối với chính quyền.”

“Nhưng, thưa ngài…”

Anden dừng lại bên ngoài toa tàu tôi ngồi. “Chúng ta sẽ kết thúc cuộc thảo luận tại đây,” anh nói. “Tôi mệt rồi.” Mặc dù câu trả lời của anh bị cánh cửa ngăn giữa chúng tôi bóp nghẹt, tôi vẫn có thể nghe ra sự đanh thép trong lời nói của anh.

Thượng nghị sĩ cúi đầu lẩm bẩm gì đó. Khi Anden gật đầu, người đàn ông quay lưng vội vã rời đi. Anden nhìn ông ta đi khỏi, rồi mở cửa bước vào toa tàu của tôi. Lính gác giơ tay chào anh.

Chúng tôi gật đầu chào nhau.

“Tôi đến để truyền đạt lệnh phóng thích cô, June ạ.” Anden nói với tôi bằng vẻ trịnh trọng xa cách, có lẽ do cuộc nói chuyện lạnh nhạt vừa rồi của anh với Thượng nghị sĩ. Nụ hôn anh trao tôi đêm qua dường như là một ảo giác. Dù vậy, tôi vẫn có cảm giác nhẹ nhõm khác thường khi được gặp anh, và tôi chợt nhận ra mình đang thoải mái tựa người vào ghế như thể đang ở văn phòng của một người bạn cũ. “Đêm qua chúng tôi nhận được tin đã có một cuộc tấn công ở Lamar. Một đoàn tàu đã bị phá hủy trong một vụ nổ - đoàn tàu đáng ra đã chở tôi. Tôi không biết tóm lại ai là người chịu trách nhiệm, chúng tôi cũng không bắt giữ được bất kỳ kẻ tấn công nào, nhưng tôi đoán chúng là quân Ái Quốc. Hiện nay chúng tôi đã cử các đội truy kích tìm kiếm bọn chúng.”

“Rất vui vì đã giúp được anh, thưa Cử tri.” Tôi nói. Hai tay tôi siết chặt trong lòng, gợi tôi nhớ đến sự mềm mại xa hoa của đôi găng tay. Tôi có nên cảm thấy an toàn kiên cố trong toa tàu sang trọng này trong khi Day có lẽ vẫn đang trên đường trốn chạy cùng quân Ái Quốc?

“Nếu nghĩ ra bất kỳ chi tiết nào, cô Iparis, xin hãy thoải mái chia sẻ với chúng tôi. Giờ cô đã quay lại với phe Cộng hòa rồi, cô là một người trong chúng tôi, và tôi đảm bảo rằng cô không có gì phải sợ hãi. Khi chúng ta đến được Pierra, tiền án của cô sẽ được xóa hết. Tôi sẽ đích thân trông nom để cô được phục hồi địa vị cũ - tuy nhiên cô sẽ được bố trí vào một đội tuần tra thành phố khác.” Anden đưa tay che miệng và hắng giọng. “Tôi đã tiến cử cô cho một nhóm ở Denver.”

“Cảm ơn anh,” tôi nhẹ nhàng đáp. Anden đang rơi thẳng vào bẫy của quân Ái Quốc.

“Một vài Thượng nghị sĩ cảm thấy chúng tôi quá rộng rãi với cô, nhưng tất cả đều đồng ý rằng cô chính là hy vọng lớn nhất để chúng tôi lần theo nhóm lãnh đạo của quân Ái Quốc.” Anden bước lại gần hơn và ngồi ngay trước mặt tôi. “Tôi chắc chắn chúng sẽ cố tấn công lần nữa, và tôi muốn cô chỉ huy người của tôi ngăn chặn những kế hoạch tấn công trong tương lai.”

“Anh thật rộng lượng, thưa Cử tri. Tôi rất vinh hạnh,” tôi trả lời, hơi cúi đầu. “Và xin mạn phép hỏi, con chó của tôi cũng được tha bổng chứ?”

Anden cười khúc khích. “Chó của cô đang được chăm sóc ở thủ đô, nó sẽ đợi sẵn khi cô đến.”

Tôi bắt gặp ánh mắt Anden và để yên trong chốc lát. Hai con ngươi của anh dãn ra và má anh hơi ửng hồng.

“Tôi có thể thấy tại sao Thượng viện không vui vì sự khoan dung của anh,” cuối cùng tôi nói. “Nhưng quả thật không ai có thể đảm bảo an toàn cho anh hơn tôi.” Tôi cần một phút ở riêng với anh. “Nhưng chắc hẳn phải có lý do khác khiến anh đối xử tử tế với tôi. Phải không?”

Anden nuốt nước bọt và nhìn lên bức chân dung của mình. Mắt tôi liếc về phía đám lính gác đang đứng ở các cửa toa tàu. Như thể biết tôi đang nghĩ gì, Anden xua tay với đám lính, rồi ra hiệu về phía các camera trong toa tàu. Đám lính rời đi, và một lúc sau ánh đèn đỏ nhấp nháy của các camera tắt ngóm. Lần đầu tiên, không ai theo dõi chúng tôi. Thật sự chỉ có chúng tôi với nhau. “Sự thật là,” Anden tiếp tục, “cô đã trở nên rất nổi tiếng trong dân chúng. Nếu có tin đồn thần đồng tài năng nhất đất nước bị kết tội phản bội - hoặc thậm chí bị giáng cấp vì không trung thành - chậc, cô có thể thấy nó sẽ bêu xấu chính quyền Cộng hòa thế nào rồi đấy. Và bêu xấu tôi nữa. Ngay cả Quốc hội cũng biết điều này.”

Hai bàn tay tôi co lại giấu vào trong lòng. “Thượng viện của cha anh và anh dường như có những chuẩn đạo đức khác nhau đấy,” tôi nói, ngẫm nghĩ về cuộc đối thoại đã nghe lỏm được giữa Anden và Thượng nghị sĩ Kamion lúc nãy. “Hoặc theo tôi hiểu thì là thế.”

Anh lắc đầu, mỉm cười chua chát. “Thế là nói giảm rồi đấy.”

“Tôi không biết anh lại ghét kỳ Sát hạch đến thế.”

Anden gật đầu. Anh dường như không ngạc nhiên vì tôi đã nghe lỏm cuộc đối thoại. “Kỳ Sát hạch là một cách quá lỗi thời để chọn nhân tài cho đất nước chúng ta.”

Thật kỳ quặc khi nghe những lời đó từ miệng Cử tri. “Tại sao Thượng viện lại kiên quyết duy trì chúng? Họ được gì từ những kỳ Sát hạch đó?”

Anden nhún vai. “Chuyện dài lắm. Hồi chính quyền Cộng hòa lần đầu áp dụng thì chúng… có phần khác với bây giờ.”

Tôi nghiêng người về phía trước. Tôi chưa từng được nghe bất kỳ câu chuyện nào về chính quyền Cộng hòa mà chưa được lọc qua hệ thống trường học hoặc truyền thông công cộng - và lúc này đây chính Cử tri sẽ kể cho tôi một câu chuyện. “Chúng khác nhau như thế nào?” tôi hỏi.

“Cha tôi vốn… rất có sức lôi cuốn.” Giọng Anden quả thật hơi có vẻ phòng vệ.

Câu trả lời kỳ quặc. “Tôi chắc rằng ông ấy có cách riêng,” tôi nói, cẩn thận giữ thái độ trung lập.

Anden bắt tréo chân ngả người về phía sau. “Tôi không thích chính quyền Cộng hòa mới này,” anh nói từng từ một cách chậm rãi và thận trọng. “Nhưng tôi không thể nói rằng tôi không hiểu tại sao mọi việc lại thế này. Cha tôi có lý do để làm những điều ông đã làm.”

Tôi cau mày nhìn anh. Bối rối. Chẳng phải tôi vừa nghe anh phản đối việc đàn áp thẳng tay những người gây bạo loạn sao? “Ý anh là sao?”

Anden mở miệng ra rồi lại khép miệng như thể đang cố tìm cách diễn đạt hợp lý. “Trước khi cha tôi trở thành Cử tri, kỳ Sát hạch mang tính tự nguyện.” Anh dừng lại khi nghe thấy tôi hít vào. “Hiếm ai biết điều đó, chuyện đã lâu lắm rồi.”

Kỳ Sát hạch từng mang tính tự nguyện. Ý tưởng đó hoàn toàn xa lạ với tôi. “Tại sao ông ấy lại thay đổi nó?” tôi nói.

“Như tôi đã nói, chuyện dài lắm. Hầu hết mọi người sẽ không bao giờ biết được sự thật về sự hình thành của chính quyền Cộng hòa, và đó là vì một lý do chính đáng.”

Anh luồn tay vào mái tóc xoăn, rồi chống một khuỷu tay lên bậu cửa sổ. “Cô có muốn biết không?”

Một câu hỏi tu từ mới hoàn hảo làm sao. Phía sau lời nói của Anden là một sự cô độc không thể che giấu. Trước đây tôi chưa từng nghĩ đến điều này, nhưng giờ tôi nhận ra mình có thể là một trong những người duy nhất anh từng thoải mái nói chuyện. Tôi nghiêng người về phía trước, gật đầu, chờ anh tiếp tục.

“Chính quyền Cộng hòa ban đầu được dựng lên giữa thời kỳ khủng hoảng trầm trọng nhất mà Bắc Mỹ - và cũng có thể nói là cả thế giới - từng được chứng kiến,” anh bắt đầu. “Nước lũ phá hủy bờ Đông nước Mỹ, và hàng triệu người từ bờ Đông lũ lượt kéo sang bờ Tây. Lượng dân cư quá lớn khiến các bang của chúng ta không thể tiếp nhận hết. Không việc làm. Không thức ăn, không chỗ ở. Đất nước này đã phát điên vì sợ hãi và hoảng loạn. Bạo loạn vượt ngoài tầm kiểm soát. Người biểu tình lôi quân lính, cảnh sát và những người bảo vệ hòa bình ra khỏi xe rồi đánh chết hoặc thiêu sống họ. Mọi cửa hàng đều bị cướp phá, mọi cửa sổ bị đập vỡ.” Anh hít một hơi sâu. “Chính quyền liên bang đã nỗ lực hết sức để duy trì trật tự, nhưng những thảm họa nối tiếp nhau đã khiến điều đó trở nên bất khả thi. Họ không có tiền để kiểm soát tất cả những cuộc khủng hoảng đó. Tình hình trở nên hỗn loạn tột độ.”

Thời điểm chính quyền Cộng hòa không thể kiểm soát được dân chúng ư? Không thể nào. Tôi vắt óc cố hình dung cảnh tượng đó, cho đến khi nhận ra rằng có lẽ Anden đang nhắc đến chính quyền của Hợp chủng quốc xưa.

“Rồi Cử tri đầu tiên của chúng ta thâu tóm quyền lực. Ông là một sĩ quan trẻ trong quân đội, khi ấy chỉ lớn hơn tôi hiện giờ vài tuổi, và đủ tham vọng để giành được sự ủng hộ của những người lính khốn khổ ở bờ Tây. Ông tuyên bố Cộng hòa là đất nước độc lập, ly khai khỏi Liên Bang, và áp dụng thiết quân luật đối với bờ Tây. Binh lính có thể nổ súng tùy ý, và sau khi chứng kiến đồng đội mình bị tra tấn và bị giết chết trên đường phố, họ đã tận dụng triệt để quyền lực mới được trao cho. Nó đã trở thành chúng ta đối đầu với họ - quân đội đối đầu với người dân,” Anden nhìn xuống đôi giày bóng loáng của mình, như thể đang hổ thẹn. “Nhiều người đã bị giết trước khi quân lính có thể giành quyền kiểm soát chính quyền Cộng hòa.”

Tôi không thể không tự hỏi anh Metias sẽ nghĩ gì về điều này. Hoặc cha mẹ tôi. Họ có tán thành không? Nếu là họ thì họ có dùng vũ lực lập lại trật tự từ trong hỗn loạn như vậy không? “Thế còn phe Thuộc địa?” tôi hỏi. “Họ có lợi dụng hoàn cảnh đó không?”

“Nửa phía Đông của Bắc Mỹ lúc đó thậm chí còn tệ hơn. Một nửa diện tích chìm trong nước. Khi Cử tri đầu tiên của Cộng hòa đóng cửa biên giới, dân chúng ở đó không còn biết đi đâu nữa. Vậy nên họ tuyên bố chiến tranh với chúng ta.” Anden thẳng lưng lên. “Sau toàn bộ chuyện này, Cử tri đã thề sẽ không bao giờ để nước Cộng hòa rơi vào tình trạng đó lần nữa, nên ông và Thượng viện đã trao cho quân đội một mức độ quyền lực chưa từng có và duy trì nó đến tận ngày nay. Cha tôi và những Cử tri trước ông đều đã đảm bảo để mọi việc diễn ra theo cách đó.”

Anh lắc đầu và đưa cả hai tay lên lau mặt trước khi tiếp tục. “Các kỳ Sát hạch theo đúng lý sẽ phải cổ vũ tính siêng năng và tinh thần thể thao, để tạo ra nhiều con người đạt tiêu chuẩn quân đội hơn - và chúng đã làm được thế. Nhưng chúng còn được dùng để loại bỏ kẻ yếu - và kẻ không phục tùng. Và dần dần, chúng được dùng để kiểm soát tình trạng bùng nổ dân số.”

Kẻ yếu và kẻ không phục tùng. Tôi rùng mình. Day rơi vào loại sau. “Vậy là, anh biết điều sẽ xảy ra với đám trẻ con trượt kỳ Sát hạch?” tôi hỏi. “Nó được tổ chức để kiểm soát dân số à?”

“Đúng.” Anden co rúm người lại khi anh cố giải thích điều đó. “Các kỳ Sát hạch ban đầu còn có ý nghĩa. Chúng lôi kéo những người giỏi nhất và xứng đáng nhất gia nhập quân đội. Rồi theo thời gian, chúng thành ra được áp dụng ở tất cả các trường học. Nhưng với cha tôi thế vẫn chưa đủ… ông chỉ muốn những người tài giỏi nhất sống sót. Những kẻ khác, thành thật mà nói, đều bị coi là làm lãng phí tài nguyên và không gian. Cha tôi luôn nói với tôi rằng các kỳ Sát hạch là điều tối cần thiết để nước Cộng hòa thịnh vượng. Và ông nhận được sự ủng hộ rất lớn từ Thượng viện để biến các kỳ kiểm tra trở thành bắt buộc, đặc biệt sau khi nhờ nó, chúng ta bắt đầu thắng được nhiều cuộc chiến hơn.”

Đôi tay tôi siết chặt trong lòng đến mức chúng bắt đầu có cảm giác tê cứng. “Vậy, anh có nghĩ những chính sách của cha mình hiệu quả không?” tôi lặng lẽ hỏi.

Anden cúi đầu. Anh tìm từ thích hợp. “Tôi có thể trả lời câu đó như thế nào đây? Những chính sách của ông đã có hiệu quả. Các kỳ Sát hạch đã làm quân đội chúng ta mạnh lên. Nhưng, điều đó có khiến những gì ông làm trở nên đúng đắn không? Tôi vẫn nghĩ mãi về điều đó.”

Tôi cắn môi, bất chợt hiểu được cảm giác hỗn loạn mà Anden ắt hẳn đang cảm thấy, tình yêu anh dành cho cha mâu thuẫn với tầm nhìn của anh về nước Cộng hòa. ”Đúng hay sai thường mang tính tương đối, phải vậy không?” tôi hỏi.

Anden gật đầu. “Xét trên một vài phương diện, lý do tại sao mọi chuyện bắt đầu hay nó có từng đúng đắn hay không đều không quan trọng. Vấn đề nằm ở chỗ, theo thời gian, luật lệ đã biến đổi và bị bóp méo. Mọi thứ thay đổi. Ban đầu các kỳ Sát hạch không dành cho trẻ em, và chúng không thiên vị người giàu. Bệnh dịch…” Anh ngập ngừng, rồi lảng tránh vấn đề này. “Dân chúng giận dữ, nhưng Thượng viện sợ rằng sự thay đổi có thể khiến họ lại mất kiểm soát. Và với họ, các kỳ Sát hạch là một cách để củng cố quyền lực của chính quyền Cộng hòa.”

Khuôn mặt Anden toát lên một nỗi buồn sâu sắc. Tôi có thể cảm giác được nỗi hổ thẹn của anh vì phải kế thừa một di sản như vậy. “Tôi rất tiếc,” tôi nói khẽ. Đột nhiên tôi cảm thấy tha thiết mong được chạm vào tay anh, tìm cách xoa dịu anh.

Đôi môi Anden nhếch lên thành một nụ cười ngập ngừng. Tôi có thể thấy rõ nỗi khao khát của anh, sự yếu đuối nguy hiểm của anh, cách anh mong mỏi tôi. Nếu trước đây tôi từng nghi ngờ điều này, thì lúc này tôi đã chắc chắn. Tôi vội quay đi, phần nào hy vọng rằng cứ nhìn chằm chằm vào khung cảnh trắng tuyết ngoài kia thì có thể má tôi sẽ nhận được chút mát mẻ.

“Nói tôi nghe xem,” anh thì thầm. “Cô sẽ làm gì nếu cô là tôi? Hành động đầu tiên của cô với tư cách Cử tri nước Cộng hòa là gì?”

Tôi trả lời không chút do dự. “Thu phục dân chúng,” tôi nói. “Thượng viện sẽ không còn quyền lực trước anh nếu dân chúng có thể đe dọa họ bằng cách mạng. Anh cần dân chúng ủng hộ, còn họ cần một lãnh đạo.”

Anden ngả lưng ra ghế, vài ánh đèn ấm áp trong toa tàu bắt sáng vào chiếc áo khoác của anh, bao bọc anh trong viền vàng. Điều gì đó trong cuộc nói chuyện của chúng tôi đã thắp lên trong anh một ý tưởng, có thể nó là một ý tưởng anh đã đeo đuổi từ lâu. “Cô sẽ là một Thượng nghị sĩ tốt đấy June ạ,” anh nói. “Cô sẽ là trợ thủ đắc lực cho Cử tri, và dân chúng yêu cô.”

Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng. Tôi có thể ở lại đây, ở lại nước Cộng hòa này và trợ giúp cho Anden. Trở thành một Thượng nghị sĩ khi đủ tuổi. Lấy lại cuộc đời của mình. Bỏ Day lại với quân Ái Quốc. Tôi biết suy nghĩ ấy ích kỷ đến thế nào, nhưng tôi không kìm lại được. Dù sao đi nữa, ích kỷ thì có gì sai? Tôi chua chát nghĩ. Ngay lúc này đây tôi có thể chỉ cần nói hết với Anden về kế hoạch của quân Ái Quốc - mà chẳng cần quan tâm xem tin tức có đến tai quân Ái Quốc hoặc họ có làm hại Day vì điều đó hay không - và quay trở lại sống một cuộc đời giàu có, an nhàn của một nhân viên chính phủ cấp cao. Tôi có thể tỏ lòng tôn kính với ký ức về anh mình bằng cách dần dần thay đổi đất nước này từ bên trong. Tôi có thể không?

Khủng khiếp quá. Tôi xua cái ảo tưởng đen tối đó đi. Chỉ cần nghĩ đến chuyện bỏ Day lại theo cách đó, hoàn toàn phản bội cậu, không bao giờ được ôm cậu nữa, không bao giờ gặp lại cậu nữa, tôi lại đau đớn nghiến chặt răng. Tôi nhắm mắt lại trong giây lát, nhớ đến đôi tay chai sạn dịu dàng, nhớ sự đam mê cuồng dại của cậu. Không, tôi không bao giờ có thể làm thế. Tôi biết vậy với một sự chắc chắn rõ ràng đến mức khiến tôi hoảng sợ. Sau tất cả những gì chúng tôi đã cùng hy sinh, chắc chắn chúng tôi xứng đáng có được một cuộc sống - hoặc điều gì đó - cùng nhau sau khi mọi chuyện kết thúc chứ? Trốn đến vùng Thuộc địa, hoặc xây dựng lại nước Cộng hòa? Anden muốn sự trợ giúp của Day, tất cả chúng tôi có thể cùng hợp tác.

Làm sao tôi có thể chịu nổi nếu quay đầu tránh ánh sáng cuối đường hầm? Tôi cần quay lại với cậu. Tôi cần kể hết mọi chuyện với Day.

Việc nào trước làm trước. Giờ đây khi cuối cùng tôi và Anden đã được ở riêng với nhau, tôi cố tìm ra cách tốt nhất để cảnh báo Anden. Tôi chẳng thể nói được nhiều nếu muốn an toàn. Nếu kể với anh quá nhiều, anh có thể làm gì đó khiến quân Ái Quốc phát hiện ra. Dù vậy tôi vẫn quyết định cố gắng hết sức, ít nhất, tôi cần anh tin tưởng tôi tuyệt đối. Tôi cần anh hỗ trợ khi tôi ngấm ngầm phá hoại kế hoạch nghi binh của quân Ái Quốc.

“Anh có tin tôi không?” Lần này tôi khẽ lướt tay qua tay anh.

Anden cứng người lại, nhưng không lảng tránh. Anh chăm chú thăm dò khuôn mặt tôi, có lẽ đang tự hỏi lúc nhắm mắt lại, tôi đã nghĩ gì. “Có lẽ tôi nên hỏi cô câu tương tự,” anh đáp, mỉm cười dè dặt.

Cả hai chúng tôi đều đang nói đa nghĩa, ám chỉ những bí mật đã được chia sẻ. Tôi gật đầu, hy vọng anh sẽ nghiêm túc nghe lời tôi. “Rồi hãy làm theo tôi nói khi chúng ta đến Pierra. Hứa nhé? Mọi điều tôi nói.”

Anh nghiêng đầu, nhướng mày bối rối, rồi nhún vai và gật đầu đồng ý. Có vẻ anh hiểu rằng tôi đang cố nói với anh một điều không thể cất thành lời. Đến thời điểm quân Ái Quốc hành động, tôi hy vọng Anden sẽ nhớ lời hứa này.

aede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.