Thần Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24
Day

❊ ❊ ❊

Kaede không lãng phí thời gian, cô ta ra hiệu về phía chiếc chiến đấu cơ gần chúng tôi nhất và chạy vọt lên chỗ thang dẫn vào buồng lái. Tiếng súng nổ thành tràng. June nặng nề tựa vào người tôi. Tôi có thể cảm nhận được cô đang đuối sức dần, nên tôi kéo cô dậy ôm sát vào ngực. Nhận thấy Kaede đang định làm gì, đám lính đã lên tới mái bèn di chuyển nhanh hơn. Nhưng cô ta cách bọn chúng quá xa. Tôi vội vã dẫn cả hai chúng tôi tiến về phía cái thang.

Động cơ phản lực gầm lên khi chúng tôi đến được bậc thang đầu tiên, và ngay phía dưới thân máy bay, hai ống xả lớn nghiêng chầm chậm hướng xuống mặt sàn. Kaede đang vào số chuẩn bị phóng vút lên bầu trời. “Rảo cái cẳng lên!” Kaede hét to từ buồng lái. Rồi cô ta lại thụp xuống khuất khỏi tầm nhìn, tuôn ra một tràng chửi rủa.

“Cho mình xuống,” June nói. Cô nhảy xuống, loạng choạng, rồi lại đứng thẳng dậy bước hai bước đầu tiên. Tôi ở sau lưng cô, mắt không rời đám quân lính. Bọn chúng gần đến đây rồi. June chật vật lên được đầu cầu thang và trèo vào buồng lái. Tôi leo vội lên được nửa thang thì một tên lính túm được ống quần tôi kéo tôi xuống. Nhớ giữ thăng bằng. Đứng trên mũi bàn chân. Bắt đúng những điểm quan trọng của đối thủ. Những bài học chiến đấu của June đồng loạt ùa về trong đầu tôi. Khi tên lính vồ lấy tôi, tôi cúi người, di chuyển sang bên hông hắn và vận hết sức đánh vào ngay bên dưới sườn hắn. Hắn ta khuỵu một bên đầu gối đổ sập xuống. Đòn thọc mạng sườn.

Thêm hai tên lính nữa với được tới chỗ tôi và tôi gồng người lên. Nhưng rồi một tên thét lên, ngã ngửa người khỏi thang với một viên đạn găm vào vai. Tôi liếc lên buồng lái.

June đang cầm khẩu súng của Kaede ngắm bắn đám lính. Tôi trở lại thang và nhảy lên đầu cầu thang, nơi June đã yên vị ở ghế giữa, ngay sau Kaede. “Vào luôn đi!” Kaede gắt lên. Động cơ lại rú lên một lần nữa. Phía sau tôi, vài lính gác đã bắt đầu trèo lên những bậc thang đầu tiên.

Tôi nhảy lên tay vịn kim loại ở một bên thang, tóm lấy vách buồng lái và đẩy mạnh hết cỡ, cái thang lảo đảo trong giây lát rồi bắt đầu đổ nghiêng, đám lính hét lên cảnh báo và vội tung người tránh ra xa. Lúc cái thang đổ sập xuống mặt sàn, tôi đã vào được trong máy bay và yên vị ở cái ghế cuối cùng. Kaede đóng cửa buồng lái. Tôi cảm thấy dạ dày hẫng xuống khi chúng tôi phóng thẳng từ mái nhà vượt lên trên các tòa nhà. Qua cửa kính buồng lái, tôi có thể thấy đám phi công đang vội vã lao vào trong những chiếc phản lực đậu trên các tòa nhà gần đó cũng như chiếc thứ hai trên mái bệnh viện.

“Khốn kiếp thật,” Kaede thốt lên từ ghế trước. “Tôi sẽ giết chúng, chúng bắn trúng sườn tôi rồi.” Tôi cảm thấy ống xả của máy bay đang chuyển hướng. “Giữ chắc nhé. Chuyến bay sẽ dữ dội lắm đấy.”

Chúng tôi ngừng tăng độ cao. Động cơ gầm rú inh tai.

Rồi chúng tôi bắn về phía trước. Mọi thứ lao vùn vụt vào chúng tôi và áp suất trong đầu tôi tăng dần khi Kaede đẩy chiếc phi cơ lao đi càng lúc càng nhanh. Cô ta hú lên một tiếng. Gần như ngay lập tức, tôi nghe thấy một giọng nói lạo xạo trong khoang lái.

“Phi công, anh được lệnh hạ cánh khẩn cấp.” Giọng nói có vẻ lo lắng. Chắc hẳn là từ một chiếc máy bay đang theo đuôi chúng tôi. “Chúng tôi sẽ bắn. Tôi nhắc lại, hạ cánh ngay lập tức, nếu không chúng tôi sẽ bắn.”

“Chỉ có một chiếc đang theo sau chúng ta, xử lý thôi. Hít một hơi nào, các bạn.” Kaede ngoặt gấp và tôi suýt ngất vì sự thay đổi áp suất.

“Cậu không sao chứ?” tôi lớn tiếng hỏi June. Cô đáp gì đó, nhưng tiếng động cơ gầm rú khiến tôi không nghe rõ.

Đột nhiên, Kaede giật ngược một cái nút và đẩy hết cỡ một cái cần về phía trước. Đầu tôi va mạnh vào thành buồng lái. Chúng tôi lộn đúng 180 độ trong chưa đầy một giây. Tôi nhìn thấy một chiếc máy bay đang phóng thẳng về phía chúng tôi với tốc độ kinh hoàng. Theo bản năng, tôi vung hai bàn tay lên.

June cũng hét lên, “Kaede, nó…”

Kaede bắt đầu bắn. Một cơn mưa những tia sáng chói bắn từ máy bay của chúng tôi về phía cái máy bay trước mặt. Động cơ kéo chúng tôi lên cao tiến về phía trước. Tiếng nổ vang lên phía sau chúng tôi - cái máy bay kia hẳn đã dính đạn ở thùng xăng hoặc bị bắn xuyên thẳng qua buồng lái.

“Giờ bọn chúng muốn theo đuôi chúng ta thì sẽ khốn đốn chán,” cô ta hét to. “Chúng ta đã dẫn trước khá xa rồi và bọn chúng không muốn cắt qua mặt trận đâu. Tôi sẽ bắt cục cưng này bay hết tốc độ, vài phút nữa là chúng ta đến lãnh thổ Cộng hòa thôi.” Tôi không hỏi cô ta định bay thế nào qua mặt trận để không bị bắn hạ.

Nhìn xuyên qua buồng lái về phía những tòa nhà cao chót vót của vùng Thuộc địa, tôi thở hắt ra, dựa hẳn người vào ghế. Những ánh đèn lấp lánh, những tòa cao ốc sáng lóa, tất cả những thứ cha tôi từng miêu tả với tôi trong những buổi tối ít ỏi của một năm chúng tôi còn có thể gặp ông. Nhìn từ xa, trông chúng mới đẹp đẽ làm sao.

“Thế,” Kaede nói, “không phải tôi đang lãng phí xăng đấy chứ? Day, chúng ta vẫn đến Denver chứ?”

“Đúng,” tôi đáp.

“Kế hoạch là gì vậy?” Giọng June còn yếu, nhưng vẫn đầy quả quyết, nhận thức rõ chúng tôi sắp làm điều gì đó mang tính quyết định. Cô tin chắc có gì đó bên trong tôi đã thay đổi.

Tôi thấy bình tĩnh đến lạ lùng. “Chúng ta đang hướng về Tháp Thủ đô,” tôi đáp. “Tớ sẽ tuyên bố với nước Cộng hòa tớ ủng hộ Anden.”

aede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.