Thần Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
June

❊ ❊ ❊

Hai ngày đã trôi qua, chính xác hơn là năm mươi hai giờ tám phút đã trôi qua kể từ khi Day trèo lên đỉnh Tháp Thủ đô tuyên bố ủng hộ Cử tri. Mỗi khi nhắm mắt, tôi lại có thể nhìn thấy cậu đứng đó, mái tóc rực sáng như ngọn hải đăng trong đêm, lời cậu nói vang lên rõ ràng và mạnh mẽ khắp thành phố và đất nước. Mỗi khi mơ, tôi lại có thể cảm giác được nụ hôn cuối cùng của cậu cháy bỏng trên môi tôi, thấy nỗi sợ hãi và nhiệt huyết trong đôi mắt cậu. Đêm đó, mọi người dân Cộng hòa đều nghe cậu nói. Cậu đã trả lại quyền lực cho Anden và Anden lại có được lòng tin của cả nước, tất cả chỉ bằng một cú đòn.

Đây đã là ngày thứ hai của tôi trong một phòng bệnh ở ngoại ô Denver. Buổi chiều thứ hai không có Day bên cạnh. Trong một căn phòng cách tôi vài cánh cửa, Day đang trải qua những cuộc kiểm tra giống như tôi, để đảm bảo sức khỏe vẫn ổn và chắc chắn rằng phe Thuộc địa không cấy ghép thiết bị theo dõi gì vào đầu cậu. Cậu sẽ đoàn tụ với em trai bất cứ lúc nào. Bác sĩ của tôi đã đến kiểm tra tình hình hồi phục của tôi - nhưng quá trình khám bệnh của ông không mang chút riêng tư nào. Thật ra, khi quan sát trần phòng bệnh, tôi thấy góc nào cũng có máy quay an ninh, truyền hình trực tiếp hình ảnh của tôi đến với công chúng. Phe Cộng hòa không dám khiến cho người dân có một chút xíu cảm giác nào rằng Day và tôi không được chăm sóc cẩn thận.

Một màn hình trên tường chiếu cho tôi xem cảnh phòng Day. Đây là lý do duy nhất khiến tôi đồng ý để bị tách khỏi cậu lâu như thế này. Ước gì tôi được nói chuyện với cậu. Ngay khi họ ngừng chụp X-quang và chạy cảm biến trên người tôi, tôi sẽ đeo micro vào.

“Chào buổi sáng, cô Iparis,” bác sĩ nói trong khi mấy cô y tá gắn sáu đầu cảm biến vào người tôi. Tôi lẩm bẩm chào lại, nhưng sự chú ý của tôi vẫn đang dồn vào cảnh quay Day nói chuyện với bác sĩ của cậu. Hai tay cậu khoanh lại vẻ ngang ngạnh và mặt cậu toát vẻ hoài nghi. Thỉnh thoảng, sự chú ý của cậu lại tập trung về một điểm nào đó trên tường mà tôi không thể thấy được. Không biết có phải cậu cũng đang dõi theo tôi qua camera?

Tay bác sĩ nhận ra điều gì đã khiến tôi mất tập trung và uể oải trả lời tôi khi tôi chưa kịp hỏi. “Cô sẽ sớm gặp cậu ấy thôi, cô Iparis. Được chứ? Tôi hứa đấy. Nào, cô biết quy trình rồi đó. Nhắm mắt lại và thở sâu nào.”

Tôi nén giận làm theo lời anh ta. Ánh sáng chập chờn sau mí mắt tôi, rồi một cảm giác lạnh lẽo râm ran chạy xuyên qua não tôi, xuống cột sống. Họ đắp một mặt nạ có vẻ bằng gel lên miệng và mũi tôi. Trong suốt quá trình này, tôi luôn phải tự nhủ lòng đừng hoảng loạn, luôn phải cố gắng đè xuống nỗi sợ bị giam giữ và cảm giác đang chìm xuống nước. Họ chỉ đang kiểm tra thôi, tôi thầm nhắc đi nhắc lại. Họ đang kiểm tra xem có bất kỳ dấu hiệu tẩy não nào của phe Thuộc địa không, kiểm tra khả năng ổn định tâm trí, để xem liệu Cử tri - phe Cộng hòa - có thể tin tưởng tôi hoàn toàn được hay không. Vậy thôi.

Hàng tiếng đồng hồ trôi qua. Cuối cùng, cuộc kiểm tra cũng kết thúc, và bác sĩ bảo tôi có thể mở mắt ra.

“Làm tốt lắm, cô Iparis,” anh ta nói trong khi gõ gì đó trên máy tính bảng. “Cơn ho có thể vẫn còn, nhưng tôi nghĩ cô đã qua cơn nguy kịch rồi. Cô có thể ở lại bệnh viện lâu hơn nếu muốn,” anh ta mỉm cười khi thấy tôi nhăn nhó cáu kỉnh, “nhưng nếu cô thích về căn hộ mới của mình hơn, chúng tôi cũng có thể thu xếp giúp cô ngay hôm nay. Dù sao đi nữa, ngài Cử tri cao quý cũng mong được nói chuyện với cô trước khi cô rời khỏi đây.”

“Day thế nào rồi?” tôi hỏi. Tôi khó có thể che giấu sự sốt ruột trong giọng nói. “Khi nào tôi có thể gặp cậu ấy?”

Bác sĩ nhăn mặt. “Không phải chúng ta vừa thảo luận về vấn đề này sao? Day sẽ được ra viện sau cô một chút. Trước tiên cậu ấy cần gặp em trai mình đã.”

Tôi dò xét nét mặt anh ta. Có một lý do khiến tay bác sĩ ngập ngừng - điều gì đó về sự hồi phục của Day. Tôi có thể thấy chuyển động rất nhẹ dưới cơ mặt anh ta. Anh ta biết điều gì đó mà tôi không biết.

Tay bác sĩ búng ngón tay kéo tôi trở về hiện thực. Anh ta đặt máy tính bảng sang một bên, vươn thẳng người và mỉm cười giả tạo. “Chậc, hôm nay chỉ thế thôi. Ngày mai chúng tôi sẽ chính thức đưa cô tái hòa nhập nước Cộng hòa, với việc phân công nhiệm vụ mới cho cô. Cử tri sẽ đến sau ít phút nữa, và cô vẫn còn chút thời gian để lấy lại tinh thần đó.” Nói xong, anh ta và mấy cô y tá mang theo đám cảm biến và máy móc rời đi, để tôi lại một mình.

Tôi ngồi trên giường đăm đăm nhìn cánh cửa. Một tấm áo choàng đỏ sậm choàng trên vai, nhưng tôi vẫn không thấy ấm áp trong căn phòng này. Khi Anden bước vào, tôi đang run rẩy.

Anh bước vào phòng với vẻ thanh lịch đặc trưng, đi bốt tối màu êm như ru, mặc đồng phục và khăn quàng đen, những lọn tóc xoăn được cắt tỉa hoàn hảo, đôi kính gọng mảnh ngay ngắn trên mũi. Nhìn thấy tôi, anh mỉm cười và giơ tay chào. Cử chỉ khiến tôi quặn lòng nhớ về anh Metias, và tôi phải nhìn chăm chăm xuống chân mất một lúc để bình tĩnh lại. May thay, có vẻ anh tưởng tôi đang cúi chào.

“Cử tri,” tôi chào anh.

Anh mỉm cười, đôi mắt xanh quét khắp người tôi. “Cô cảm thấy thế nào, June?”

Tôi cười đáp lại. “Cũng ổn.”

Anden bật cười cúi đầu xuống. Anh bước lại gần hơn nhưng không ngồi xuống cạnh tôi trên giường. Tôi vẫn có thể nhận thấy sức hút trong mắt anh, cách anh theo sát từng lời tôi nói, từng chuyển động tôi làm. Bây giờ, hẳn anh đã nghe những tin đồn về quan hệ giữa tôi và Day? Nhưng dù có biết, anh cũng không để lộ ra. “Quân Cộng hòa,” anh tiếp tục, ngượng ngùng vì bị tôi bắt quả tang anh đang nhìn, “nghĩa là, chính quyền đã quyết định rằng cô đủ điều kiện để quay lại quân đội với cấp bậc cũ. Làm Đặc vụ, tại Denver này.”

Vậy là, tôi sẽ không quay lại Los Angeles. Theo tin gần đây nhất tôi nghe được, lệnh phong tỏa Los Angeles đã được dỡ bỏ sau khi Anden tiến hành điều tra những tên phản bội trong Thượng viện - cả Razor lẫn Chỉ huy Jameson đều bị bắt vì tội phản quốc. Tôi có thể tưởng tượng ra bây giờ Jameson căm thù Day và tôi đến thế nào… chỉ cần nghĩ đến vẻ giận dữ trên mặt mụ ta thôi là tôi đã thấy lạnh cả sống lưng rồi.

“Cảm ơn,” tôi lên tiếng sau một lúc. “Tôi vô cùng cảm kích.”

Anden xua tay. “Không cần đâu. Cô và Day đã giúp tôi rất nhiều.”

Tôi giơ tay lên chào anh kiểu xã giao. Người ta đã cảm nhận được tầm ảnh hưởng của Day - sau bài phát biểu ngẫu hứng của cậu, Quốc hội và quân đội đã nghe lời Anden, cho phép những người biểu tình bình an về nhà và thả tự do cho những lính Ái Quốc đã bị bắt giữ sau vụ ám sát hụt (với những điều kiện nhất định). Nếu trước đây các Thượng nghị sĩ không dè chừng Day thì giờ họ đã phải sợ rồi. Lúc này đây, cậu có khả năng khơi lên một cuộc cách mạng toàn diện chỉ bằng vài câu nói chọn lọc.

“Nhưng…” Anden hạ giọng, anh rút tay ra khỏi túi áo rồi khoanh tay trước ngực. “Tôi có một đề nghị khác cho cô. Tôi nghĩ cô xứng đáng với một vị trí quan trọng hơn Đặc vụ.”

Tôi nhớ đến khi tôi ở trên đoàn tàu đó với anh, đến lời đề nghị anh chưa kịp nói ra. “Vị trí nào vậy?”

Lần đầu tiên từ lúc vào, Anden quyết định ngồi xuống mép giường cạnh tôi. Anh ở gần đến nỗi tôi có thể cảm nhận được hơi thở anh phả nhẹ trên da mình và nhìn thấy vết râu lờ mờ trên cằm anh. “June,” anh nói, “nước Cộng hòa chưa khi nào bất ổn đến thế. Day đã kéo nó ra khỏi bờ vực sụp đổ, nhưng tôi vẫn phải lèo lái nó qua quãng thời gian nguy hiểm. Nhiều Thượng nghị sĩ đang tranh giành quyền lực với nhau, và nhiều người dân đang hy vọng tôi sẽ phạm sai lầm.” Anden im lặng một giây. “Một khoảnh khắc sẽ không đủ giữ cho tôi nhận được sự ủng hộ mãi mãi của người dân, và tôi không thể một mình giữ đoàn kết cho đất nước này.”

Tôi biết anh đang nói thật. Tôi có thể nhận thấy vẻ mệt mỏi trên mặt anh, và cả nỗi tuyệt vọng đi kèm trách nhiệm với đất nước.

“Khi cha tôi còn là Cử tri trẻ, ông và mẹ tôi đã cùng điều hành đất nước. Cử tri và Đầu não. Ông không bao giờ có thể quyền lực hơn thời kỳ đó. Tôi cũng mong có một đồng minh, một người khôn ngoan và mạnh mẽ mà tôi có thể tin tưởng trao cho quyền lực lớn hơn bất kỳ ai khác trong Quốc hội.” Hơi thở của tôi trở nên dồn dập hơn khi tôi đoán ra đề nghị anh đang vòng vo nhắc đến. “Tôi muốn một người đồng hành hiểu được tâm lý người dân, một người vô cùng tài năng trên bất kỳ lĩnh vực nào tham gia, một người chia sẻ cùng tôi những ý tưởng để xây dựng một quốc gia. Tất nhiên, người ta không phải trong nháy mắt mà đi từ Điệp viên lên Đầu não được. Người đó sẽ cần quá trình giáo dục, hướng dẫn và luyện tập căng thẳng. Một cơ hội để tiếp nhận vị trí sau quá trình phấn đấu nhiều năm, hàng thập kỷ, trước tiên là học cách để làm một Thượng nghị sĩ và sau đó là người đứng đầu Thượng viện. Đây không phải sự rèn luyện đơn giản, nhất là với người chưa từng có kinh nghiệm hoạt động trong Thượng viện. Tất nhiên, sẽ có những ứng viên Đầu não khác nữa.” Tới đây anh ngừng lại, giọng anh thay đổi. “Cô thấy sao?”

Tôi lắc đầu, vẫn không chắc chắn đề nghị của Anden chính xác là gì. Đây là cơ hội để tôi trở thành Đầu não - một vị trí chỉ đứng sau Cử tri. Tôi sẽ dành gần như toàn bộ thời gian trong đời, trừ lúc ngủ, sát cánh bên Anden, ảnh hưởng đến mọi đường đi nước bước của anh trong ít nhất mười năm. Tôi sẽ không bao giờ gặp lại Day. Đề nghị này khiến cho cuộc sống bên cậu mà tôi từng tưởng tượng ra bỗng trở nên lung lay. Có phải Anden đưa ra đề nghị cất nhắc này chỉ đơn thuần dựa trên năng lực của tôi – hay anh đang để cảm xúc chi phối, thăng chức cho tôi với hy vọng sẽ có cơ hội dành thêm thời gian bên cạnh tôi? Và tôi làm sao có thể cạnh tranh được với những ứng viên Đầu não tiềm năng khác, một số người có lẽ đã giữ vị trí cao hơn tôi cả chục năm, có khi đã là Thượng nghị sĩ rồi? Tôi hít một hơi thở sâu, rồi cố gắng hỏi anh một cách nhã nhặn. “Cử tri,” tôi bắt đầu. “Tôi không nghĩ là…”

“Tôi sẽ không gây áp lực với em,” anh ngắt lời, rồi nuốt nước bọt, mỉm cười ngập ngừng. “Em hoàn toàn có quyền từ chối đề nghị này. Và em cũng có thể làm Đầu não mà không cần…” Có phải Anden đang đỏ mặt không? “Em không buộc phải làm,” anh nói. “Tôi - chính quyền Cộng hòa - sẽ rất hân hạnh nếu em nhận lời đề nghị này.”

“Tôi không biết mình có khả năng đó không,” tôi nói. “Anh cần một người giỏi hơn tôi nhiều.”

Anden nắm cả hai bàn tay tôi. “Em được sinh ra để lay chuyển nền Cộng hòa. June, không có ai giỏi hơn em đâu.”

aede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.