Thần Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
Day

❊ ❊ ❊

Sau vụ đoàn tàu, tôi, Pascao và những Người Đưa Tin khác dành trọn nửa ngày trên mặt đất, giấu mình trong các ngõ hẻm hoặc trên nóc những tòa nhà bỏ hoang, tránh những tên lính đang lùng sục các con phố gần ga. Mãi đến khi mặt trời bắt đầu lặn, cuối cùng chúng tôi mới có cơ hội lần lượt trở về sở chỉ huy dưới mặt đất của quân Ái Quốc, cả tôi lẫn Pascao đều không nhắc lại chuyện xảy ra trên đoàn tàu. Jordan, Người Đưa Tin nhút nhát với những bím tóc màu đồng, đã hỏi tôi hai lần xem tôi có ổn không. Tôi chỉ nhún vai bỏ qua câu hỏi của cô.

Phải, có chuyện không ổn. Chẳng phải đó là câu nói giảm số một của năm.

Lúc chúng tôi trở về, mọi người đều đang chuẩn bị lên đường đi Pierra - vài người đang hủy tài liệu, những người khác thì xóa dữ liệu máy tính. Pascao lên tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người.

“Làm tốt lắm, Day,” anh nói. Anh đang ngồi trên một cái bàn sát bức tường cuối hầm. Anh mở một bên áo khoác, nơi anh giấu cả tá lựu đạn đóng gói ăn trộm từ tàu. Anh cẩn thận xếp từng quả một vào trong một cái hộp để sẵn những vỉ đựng trứng trống không. Anh ra hiệu về phía màn hình ở góc xa bên phải bức tường cuối hầm. Nó đang chiếu cảnh quay từ một quảng trường lớn của thành phố, nơi một nhóm người xúm đông xúm đỏ quanh thứ gì đó bị phun sơn lên hông một tòa nhà. “Nhìn thử xem.”

Tôi đọc thứ người ta đã sơn lên tường. Day còn sống! Được nguệch ngoạc ngang tòa nhà ít nhất ba, bốn lần. Người xem đang hoan hô - vài người thậm chí còn cầm những biểu ngữ tự chế viết câu tương tự.

Nếu không phải tôi đang bận tâm nghĩ đến vị trí hiện tại của Eden hay tín hiệu kín đáo của June, hay Tess, có lẽ tôi đã hào hứng xem mình vừa khuấy động được gì.

“Cảm ơn,” tôi đáp, có phần hơi xẵng. “Rất vui vì họ thích màn trình diễn của chúng ta.”

Pascao khẽ ngâm nga vui vẻ, phớt lờ thái độ của tôi. “Cậu đi xem có giúp gì Jordan được không đi.”

Trên đường tới sảnh, tôi đi qua Tess. Baxter đang đi cạnh cô bé - mất một giây tôi mới nhận ra hắn đang cố vòng tay qua cổ em và thì thầm gì đó vào tai em. Tess xua hắn ra khi nhìn thấy tôi. Tôi đang định nói chuyện với Tess thì Baxter huých mạnh vào vai tôi, mạnh đến nỗi đẩy tôi lùi lại mấy bước và hất bay cái mũ ra khỏi đầu tôi. Tóc tôi xổ xuống.

Baxter nhếch mép cười, vằn đen vẫn choán gần hết mặt hắn. “Tránh đường chút coi,” hắn nạt. “Tưởng mày là chủ ở đây chắc?”

Tôi nghiến răng, nhưng đôi mắt to của Tess đã khiến tôi phải kiềm chế. Hắn vô hại mà, tôi tự nhủ. “Xéo ra chỗ khác đi,” tôi đanh giọng đáp, quay người đi.

Tôi nghe thấy Baxter lẩm bẩm gì đó sau lưng. Câu nói đủ làm tôi dừng bước và đối mặt hắn lần nữa. Tôi nheo mắt. “Nói lại xem nào.”

Hắn cười khẩy, xọc tay vào túi quần và hất hàm. “Tao nói là, mày ghen tức vì bồ mày đang giở trò đĩ đượi với Cử tri phải không?”

Tôi gần như có thể nhịn được trước câu nói đó. Gần như. Nhưng đúng lúc đó, Tess lên tiếng và đưa cả hai tay đẩy Baxter. “Này,” cô bé nói. “Để anh ấy yên, được chứ? Anh ấy vất vả cả đêm rồi.”

Baxter tức giận gầm ghè gì đó. Rồi hắn chẳng thèm câu nệ gì mà đẩy lại Tess. “Cô đúng là đồ ngớ ngẩn mới đi tin cái thứ người tình Cộng hòa này, nhóc con ạ.”

Cơn giận của tôi bùng lên. Tôi không bao giờ thích đánh nhau - hồi sống trên đường phố Lake, tôi luôn cố tránh mấy vụ ẩu đả. Nhưng toàn bộ nỗi tức giận vẫn dồn nén trong tôi đã trào lên khi tôi thấy Baxter đụng đến Tess.

Tôi lao người về phía trước và lấy hết sức bình sinh đấm vào quai hàm hắn.

Hắn đâm sầm vào một cái bàn rồi lăn ra sàn. Ngay lập tức, những người quanh đó liền hò reo quá khích, quây tròn xung quanh chúng tôi. Baxter còn chưa kịp đứng dậy, tôi đã lao vào hắn. Tôi đấm hắn hai cú vào mặt.

Hắn gầm gừ. Đột nhiên lợi thế về cân nặng của hắn đã phát huy. Hắn đẩy tôi mạnh đến nỗi làm tôi bay vào cạnh bàn máy tính, rồi hắn túm áo khoác của tôi, kéo tôi lên ném tôi vào tường. Hắn nhấc bổng tôi lên rồi thả tay ra và thụi mạnh vào bụng khiến tôi thở hắt ra. “Mày không thuộc phe chúng tao, mày là người của bọn chúng,” hắn rít lên. “Mày cố tình làm sai nhiệm vụ lúc trên tàu phải không?” Tôi cảm nhận được đầu gối hắn thúc vào sườn. “Rồi xem, tao sẽ giết mày, tên khốn bẩn thỉu. Tao sẽ lột da mày.”

Tôi quá giận dữ đến nỗi chẳng hề cảm thấy đau. Tôi xoay xở giơ một chân lên, dùng hết sức đá mạnh vào ngực hắn. Từ khóe mắt, tôi để ý thấy vài lính Ái Quốc đang vội cá cược với nhau. Một cuộc đấu tay đôi ngẫu hứng. Trong một thoáng, Baxter gợi tôi nhớ đến Thomas, và đột nhiên trước mắt tôi chỉ còn hình ảnh con phố cũ ở Lake, Thomas đang chĩa súng vào mẹ tôi trong khi những tên lính khác lôi anh John vào trong một chiếc xe jeep đang đợi. Đang trói Eden vào chiếc cáng phòng thí nghiệm đó. Đang bắt June. Đang làm hại Tess. Các viền hình ảnh trở nên đỏ tươi. Tôi lại lao về phía hắn và vung nắm đấm vào mặt hắn.

Nhưng Baxter đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn hất tay tôi ra và ném toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người tôi. Lưng tôi đập mạnh xuống sàn. Baxter nhe răng cười, rồi túm cổ tôi, định đấm lên mặt tôi.

Hắn đột ngột thả tôi ra. Tôi hớp lấy không khí khi sức nặng của hắn rời khỏi ngực tôi, rồi tôi ôm đầu vì một cơn đau đầu dữ dội kéo đến. Tôi nghe thấy giọng Tess đâu đó phía trên, rồi Pascao quát Baxter lùi lại. Mọi người đều nói cùng một lúc. Một… Hai… Ba… Tôi đếm nhẩm trong đầu, hy vọng bài tập trí óc vặt vãnh này sẽ giúp tôi quên được cơn đau. Trước đây tôi giỏi ứng phó với những cơn đau đầu bằng cách này lắm. Có lẽ Baxter đã đánh mạnh vào đầu tôi mà tôi không hề nhận ra.

“Anh có sao không?” Giờ thì Tess đang nắm lấy cánh tay tôi đỡ tôi đứng dậy.

Tôi vẫn choáng váng vì đau đầu, nhưng cơn giận đã nguội đi. Tôi bất chợt ý thức được một cơn đau khác bên sườn. “Anh ổn,” tôi khàn giọng đáp, săm soi mặt Tess. “Hắn có làm em đau không?” Baxter đang gườm gườm nhìn tôi trong khi Pascao cố khuyên hắn bình tĩnh lại. Những người xung quanh đã trở lại với công việc riêng, có vẻ thất vọng vì trận chiến kết thúc quá sớm. Tôi lấy làm băn khoăn không biết họ đã quyết định ai là người chiến thắng.

“Em cũng không sao,” Tess nói. Cô bé vuốt vội mái tóc đuôi ngựa. “Đừng lo.”

“Tess!” Pascao gọi chúng tôi. “Xem Day có cần sơ cứu gì không nhé. Chúng ta phải theo đúng lịch trình đấy.”

Tess đỡ tôi đi dọc sảnh, tránh xa phòng sinh hoạt chung. Chúng tôi vào một boong ke được dùng làm phòng y tế tạm thời, rồi đóng sập cửa lại. Xung quanh chúng tôi là những giá kệ chất đống những chai đựng thuốc viên và hộp bông băng. Một cái bàn chắn giữa phòng, chỉ chừa ra một lối đi hẹp. Tôi dựa vào bàn trong khi Tess bận xắn tay áo.

“Anh có đau ở đâu không?” cô bé hỏi.

“Anh ổn mà,” tôi nhắc lại. Nhưng ngay lúc đang nói, tôi đã nhăn mặt ôm lấy bên sườn. “Thôi được rồi, có lẽ bầm dập chút xíu.”

“Để em xem nào,” Tess nói giọng kiên quyết. Cô bé đẩy tay tôi ra, rồi cởi cúc áo cho tôi. Không phải Tess chưa bao giờ nhìn thấy tôi cởi trần (tôi không nhớ nổi đã bao nhiêu lần em băng bó cho tôi), nhưng lúc này cả hai đều thấy ngượng ngập vô cùng. Má em hồng rực lên khi em lướt tay ngang ngực tôi, xuôi bụng tôi rồi ấn ngón tay vào mạng sườn tôi.

Tôi thắt ngực hít một hơi lúc cô bé chạm vào một điểm nhạy cảm. “Đúng rồi, đầu gối hắn trúng chỗ đó đấy.”

Tess chăm chú nhìn mặt tôi. “Có thấy buồn nôn không?”

“Không.”

“Lẽ ra anh không nên làm thế,” em vừa làm vừa nói. “Nói ‘a’ đi nào.” Tôi há miệng cho em xem. Em đặt một cái khăn giấy lên mũi tôi, xem xét cả hai tai tôi rồi vội vã ra ngoài một lúc. Em quay lại với một túi đá. “Đây. Giữ cái này trên chỗ đau nhé.”

Tôi làm theo lời em. “Em chuyên nghiệp thật đấy.”

“Em đã học được rất nhiều từ quân Ái Quốc,” em đáp. Khi em ngừng kiểm tra ngực tôi đủ lâu để có thể nhìn tôi, ánh mắt em khóa chặt ánh mắt tôi. “Baxter không thích cách anh… bị một cựu quân nhân Cộng hòa thu hút,” em lí nhí. “Nhưng đừng để hắn dồn ép anh như thế, được không? Anh mà chết thì chẳng nghĩa lý gì cả.”

Tôi nhớ lại cảnh Baxter vòng tay qua cổ Tess, cơn giận lại ngấp nghé trở lại, và bỗng nhiên tôi cảm thấy cần phải bảo vệ Tess như hồi còn sống trên đường phố. “Em gái này,” tôi dịu dàng nói. “Anh chân thành xin lỗi vì những lời đã nói với em. Về việc… em biết đấy.”

Má Tess càng hồng hơn.

Tôi chật vật tìm cách nói thích hợp. “Em không cần anh phải trông nom,” tôi nói, bật cười ngượng ngập, rồi gõ lên mũi cô bé. “Ý anh là, có khi em bị anh làm phiền cả nghìn lần rồi ấy chứ. Anh luôn cần em giúp nhiều hơn là em cần anh.” Tess tiến lại gần hơn và xấu hổ cụp mắt xuống, một cử chỉ giúp tôi quên hết muộn phiền. Đôi lúc tôi quên mất Tess đã luôn tận tụy với tôi thế nào, là một chỗ dựa vững chắc cho tôi những lúc khó khăn nhất. Cho dù thời gian ở Lake của chúng tôi có vất vả thế nào, nhưng giờ nghĩ lại, chúng dường như chẳng mấy đáng kể. Tôi nhận ra mình đang ước mong được quay lại quãng thời gian đó, chia sẻ những mẩu thức ăn và bất kỳ thứ gì chúng tôi lấy trộm được. Nếu June ở đây, sẽ có chuyện gì nhỉ? Có lẽ chính cô sẽ tấn công Baxter. Và có lẽ cô còn xử lý ngon lành hơn tôi, như trong mọi việc khác. Cô sẽ không cần gì đến tôi.

Bàn tay Tess nấn ná trên ngực tôi, nhưng em không còn kiểm tra những vết thâm tím nữa. Tôi nhận ra em đang ở gần đến mức nào. Ánh mắt em ngước lên nhìn mắt tôi, đôi mắt nâu to tròn long lanh… và rất dễ đoán, không như June. Hình ảnh June hôn tên Cử tri lại bật ra trong đầu tôi, khiến dạ dày tôi đau xé như bị dao xoáy vào. Tôi chưa kịp nghĩ đến bất kỳ điều gì khác, Tess đã ngả người về phía trước và áp môi lên môi tôi. Đầu óc tôi trống rỗng, hoàn toàn bất ngờ. Một thoáng râm ran chạy khắp người tôi.

Lặng người, tôi để em nấn ná nụ hôn.

Rồi tôi vùng ra. Hai lòng bàn tay lạnh toát mồ hôi. Đó là chuyện gì vậy? Lẽ ra tôi phải đoán trước được và kịp thời ngăn mình lại. Tôi đặt hai tay lên vai em. Khi thấy vẻ tổn thương hiện lên trong mắt em, tôi nhận ra mình vừa phạm phải sai lầm khủng khiếp đến mức nào.

“Anh không thể, Tess à.”

Tess thở hắt ra cáu kỉnh. “Sao, giờ anh cưới June rồi hả?”

“Không. Anh chỉ…” Từ ngữ trôi tuột đi, buồn bã và bất lực. “Anh xin lỗi. Lẽ ra anh không nên làm thế, ít nhất là vào lúc này.”

“Vậy chuyện June hôn Cử tri thì sao? Anh nghĩ thế nào về chuyện đó? Anh định chung thủy với một người không thuộc về anh thật à?”

June, lúc nào cũng là June. Trong một thoáng tôi thấy ghét cô, lòng thầm hỏi nếu chúng tôi chưa từng gặp nhau thì mọi việc liệu có tốt đẹp hơn không. “Chuyện này không liên quan đến June,” tôi nói. “June đang diễn trò, Tess ạ.” Tôi né người ra cho đến khi cách Tess đến cả bước chân. “Anh không sẵn sàng để chuyện này xảy ra giữa chúng ta. Em là bạn thân nhất của anh, anh không muốn làm em hiểu lầm trong khi anh thậm chí còn không biết mình đang làm gì.”

Tess tức giận vung tay lên. “Anh hôn một cô gái bất kỳ trên đường phố mà chẳng buồn suy nghĩ một giây. Thế mà anh lại không…”

“Em không phải một cô gái bất kỳ,” tôi gắt gỏng. “Em là Tess.”

Em lia mắt nhìn tôi, trút nỗi giận dữ lên môi, cắn chặt đến bật cả máu. “Em không hiểu nổi anh, Day ạ.” Từng từ quất thẳng vào tôi. “Em không hiểu anh chút nào, nhưng dù sao em vẫn sẽ giúp anh. Anh thật sự không nhìn ra cô nàng June quý hóa đã thay đổi cuộc đời anh như thế nào sao?”

Tôi nhắm chặt mắt, ấn cả hai bàn tay vào thái dương. “Thôi đi.”

“Anh nghĩ anh đang yêu một cô gái anh mới quen chưa đầy một tháng, một cô gái đã… đã phải chịu trách nhiệm về cái chết của mẹ anh ư? Và của anh John nữa?”

Những lời em nói vang vọng trong căn phòng. “Khỉ thật, Tess. Đó không phải lỗi của cô ấy…”

“Không phải ư?” Tess nói to. “Day, chúng bắn mẹ anh vì June! Vậy mà anh hành xử như thể anh yêu cô ta? Em chẳng làm gì ngoài giúp đỡ anh - em đã luôn ở bên anh từ khi chúng ta mới gặp nhau. Anh nghĩ em trẻ con ư? Thế đấy, em không quan tâm. Em chẳng bao giờ có ý kiến về những cô nàng khác anh từng hẹn hò, nhưng em không thể chịu nổi khi chứng kiến anh chọn một cô gái chẳng làm được gì ngoài làm tổn thương anh. June đã từng xin lỗi anh về những gì đã xảy ra chưa, cô ta có phải cố gắng để được anh tha thứ? Có chuyện gì với anh vậy?” Thấy tôi im lặng, em đặt tay lên cánh tay tôi. “Thế đấy, anh có yêu cô ta không?” em nói nhỏ nhẹ hơn. “Cô ta có yêu anh không?”

Yêu cô ấy à? Tôi đã nói thế với cô ấy trong phòng tắm ở Vegas đó, và tôi đã nói thật lòng. Nhưng cô ấy không đáp lại giống vậy, nhỉ? Có lẽ cô ấy chưa từng có tình cảm tương tự, có lẽ tôi chỉ đang tự lừa dối bản thân. “Anh không biết, được chưa?” tôi trả lời. Giọng tôi nghe giận dữ hơn so với cảm giác thật.

Tess đang run lên. Em gật đầu, lặng lẽ lấy túi đá từ bên sườn tôi và cài lại cúc áo cho tôi. Khoảng cách giữa chúng tôi trở nên lớn hơn. Tôi không biết liệu bao giờ tôi mới có thể gần gũi với em như trước. “Anh sẽ ổn thôi,” em nói giọng đều đều khi quay lưng lại với tôi. Em dừng lại trước cửa, vẫn quay lưng lại với tôi. “Tin em đi, Day. Em nói điều này chỉ vì nghĩ cho anh thôi. June sẽ làm anh đau khổ. Em có thể thấy rõ điều đó. Cô ta sẽ khiến anh tan nát thành ngàn mảnh cho xem.”

aede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.