Thần Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
June

❊ ❊ ❊

Đêm qua tôi gặp ác mộng, tôi mơ thấy Anden tha hết mọi tội của Day. Rồi tôi thấy quân Ái Quốc kéo Day vào một con phố tối tăm và cho cậu một viên đạn vào ngực. Razor quay lại nói với tôi, “Sự trừng phạt cho cô, cô Iparis, vì đã làm việc cho Cử tri.” Tôi choàng tỉnh mà mồ hôi vã ra, toàn thân run rẩy không thể kiểm soát được.

Một ngày một đêm (chính xác hơn, hai mươi ba tiếng đồng hồ) qua đi trước khi tôi gặp lại Cử tri. Lần này tôi gặp anh ở phòng phát hiện nói dối.

Khi lính gác dẫn tôi đi dọc hành lang ra chỗ một đoàn xe jeep đang chờ bên ngoài, tôi nghiền ngẫm lại mọi điều đã học ở Drake về cách thức phát hiện nói dối. Kiểm tra viên sẽ cố gắng hăm dọa tôi; họ sẽ lợi dụng điểm yếu của tôi để chống lại tôi. Họ sẽ lợi dụng cái chết của anh Metias, hoặc bố mẹ tôi, hoặc thậm chí có thể là Ollie. Họ chắc chắn sẽ dùng đến Day. Vậy nên tôi tập trung vào hành lang chúng tôi đang đi, lần lượt nghĩ về những điểm yếu của mình, và rồi dìm chúng vào góc khuất sâu của tâm trí mình. Tôi buộc chúng lặng câm.

Chúng tôi lái xe qua vài khu phố thủ đô. Lần này tôi nhìn thành phố bị phủ trong thứ ánh sáng nửa rạng rỡ nửa xam xám của một buổi sáng tuyết rơi, những người lính và công nhân vội vã bước trên vỉa hè xuyên qua những điểm sáng do đèn đường chiếu trên vỉa hè trơn bóng. Màn hình khổng lồ ở đây lớn hơn bình thường, một vài cái cao chót vót mười lăm tầng, và hệ thống loa dàn hàng trên các tòa nhà mới hơn so với ở Los Angeles - chúng không làm vỡ giọng người nói. Chúng tôi đi qua Tháp Thủ đô. Tôi ngắm nghía những bức tường trơn bóng, cách những tấm kính bảo vệ các ban công để bất kỳ ai phát biểu ở đó cũng đều được che chắn cẩn thận. Cử tri cũ từng bị tấn công theo cách đó, hồi những tấm kính chưa được dựng lên - có kẻ đã leo lên đến tận tầng thứ mười bốn để bắn ông ta. Sau đó, phe Cộng hòa đã nhanh chóng dựng các rào chắn. Màn hình khổng lồ của Tháp đã bị các vết ướt làm méo hình ảnh trên màn hình, nhưng tôi vẫn có thể đọc được vài tin chính khi chúng tôi đi qua.

Một tin quen thuộc khiến tôi chú ý.

DANIEL ALTAN WING BỊ XỬ BẮN NGÀY 26 THÁNG MƯỜI HAI

Tại sao bọn họ vẫn phát tin này trong khi mọi tin chính khác cùng thời điểm đó đều đã được cập nhật từ lâu? Có thể họ đang cố thuyết phục người dân rằng đó là sự thật.

Lại một dòng tin nữa chiếu qua.

HÔM NAY CỬ TRI SẼ CÔNG BỐ BỘ LUẬT ĐẦU TIÊN CỦA NĂM MỚI TẠI THÁP THỦ ĐÔ DENVER

Tôi muốn dừng lại đọc tin đó lần nữa - nhưng chiếc xe đã tăng tốc rồi chuyến đi kết thúc. Cửa xe mở ra. Đám lính túm tay lôi tôi ra ngoài. Tôi lập tức ong cả tai vì những tiếng la hét từ đám đông người xem và hàng tá phóng viên từ các tờ báo liên bang đang bấm tanh tách những màn hình máy ảnh nhỏ vuông vức về phía tôi. Khi nhìn đám người vây quanh mình, tôi nhận ra ngoài những người đến đây chỉ để nhìn thấy tôi thì còn những người khác nữa. Rất nhiều người khác. Họ đang biểu tình trên đường phố, đang la hét phản đối Cử tri, và đang bị cảnh sát kéo đi. Một số vẫy các biểu ngữ tự làm trên đầu cho dù đang bị quân cảnh vệ dẫn đi.

June Iparis vô tội! một tấm viết.

Day ở đâu? tấm khác viết.

Một lính gác đẩy tôi đi tiếp. “Không có gì cho cô nhìn đâu,” gã gắt gỏng, thúc tôi đi thẳng một mạch vào hành lang rộng mênh mông của một tòa nhà chính quyền nào đó. Sau lưng chúng tôi, tiếng ồn từ bên ngoài dần bị át đi bởi tiếng vọng từ những bước chân của chúng tôi. Chín mươi hai giây sau, chúng tôi dừng lại trước một dãy cửa kính rộng. Sau đó một người quét một tấm thẻ mỏng (cỡ 4.5x7.5cm, màu đen, lấp lánh phản quang và có logo Cộng hòa mạ vàng ở góc) qua màn hình ra vào, và chúng tôi bước vào phòng.

Phòng phát hiện nói dối có hình trụ, với mái vòm thấp và mười hai trụ bạc xếp dọc bức tường tròn. Lính gác cột tôi đứng vào trong một cỗ máy, quấn cánh tay và cổ tay tôi bằng các đai kim loại và ép các nút kim loại lạnh lẽo (mười bốn nút tất cả) vào cổ, má, trán, bàn tay, mắt cá chân và bàn chân tôi. Ở đây có rất nhiều binh lính - tổng cộng hai mươi người. Sáu người thuộc đội kiểm tra, đeo băng tay trắng và tấm che mắt màu xanh trong suốt. Cửa được làm bằng loại kính trong không tì vết (được khắc mờ biểu tượng hình bán nguyệt, cho thấy đây là kính chống đạn một chiều, nên nếu bằng cách nào đó tôi vùng thoát được, lính gác bên ngoài phòng có thể bắn tôi xuyên lớp kính nhưng tôi thì sẽ không thể bắn trả hoặc phá vỡ kính). Bên ngoài phòng, tôi thấy Anden đang đứng cùng hai Thượng nghị sĩ và hai mươi tư lính gác nữa. Anh có vẻ không vui, và đang chú tâm nói chuyện với các Thượng nghị sĩ lúc này đang cố che giấu sự khó chịu bằng những nụ cười nhu thuận giả tạo.

“Cô Iparis,” kiểm tra viên trưởng nói. Đôi mắt cô ta có màu xanh rất nhạt, tóc vàng và làn da trắng sứ. Cô ta bình tĩnh xem xét kỹ khuôn mặt tôi trước khi ấn vào một thiết bị nhỏ màu đen cô ta đang cầm trên tay phải. “Tôi là bác sĩ Sadhwani. Chúng tôi sẽ hỏi cô vài câu. Vì cô là một cựu điệp viên Cộng hòa, tôi đoán chắc cô cũng hiểu rõ không kém gì tôi về công dụng của những thiết bị này. Chúng tôi sẽ thu được những rung động nhỏ nhất từ cô. Những run rẩy nhẹ nhất của tay cô. Tôi chân thành khuyên cô nên nói cho chúng tôi sự thật.”

Lời cô ta nói chỉ cốt nắn gân tôi - cô ta đang cố thuyết phục tôi về sức mạnh hoàn hảo của thiết bị phát hiện nói dối. Cô ta nghĩ càng sợ nó thì tôi sẽ càng lộ ra nhiều phản ứng. Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta. Thở chậm và bình thường. Mắt thư giãn, miệng ngay ngắn. “Tốt thôi,” tôi đáp. “Tôi chẳng che giấu gì cả.”

Bác sĩ bận rộn kiểm tra những nút dính lên da tôi, rồi đến máy chiếu khuôn mặt tôi, rất có thể đang phát hình khắp căn phòng đằng sau tôi. Mắt cô ta liếc nhìn xung quanh đầy lo lắng, trán lấm tấm những giọt mồ hôi li ti.

Có lẽ cô ta chưa bao giờ kiểm tra một kẻ thù nổi tiếng đến vậy của chính quyền, và chắc chắn là chưa từng làm thế trước mặt một người quan trọng như Cử tri.

Đúng như mong đợi, bác sĩ Sadhwani bắt đầu với những câu hỏi đơn giản, không liên quan.

“Có phải tên cô là June Iparis?”

“Đúng.”

“Sinh nhật cô ngày bao nhiêu?”

“11 tháng Bảy.”

“Tuổi của cô?”

“Mười lăm tuổi, năm tháng hai mươi tám ngày.”

Giọng tôi vẫn đều đều vô cảm. Mỗi lần trả lời, tôi dừng lại vài giây để hơi thở của mình trở nên ngắn hơn, khiến tim đập nhanh hơn. Nếu họ đang đo chỉ số thể chất của tôi, thì cứ để họ thấy sự thay đổi bất thường trong suốt những câu hỏi kiểm soát. Nó sẽ khiến họ khó xác định hơn khi nào tôi đang thật sự nói dối.

“Cô từng học trường tiểu học nào?”

“Harion Gold.”

“Và sau đó?”

“Cụ thể đi,” tôi đáp.

Bác sĩ Sadhwani hơi nao núng nhưng rồi bình tĩnh lại ngay. “Được thôi, cô Iparis,” cô ta nói, lần này giọng thoáng tức tối. “Cô học trường trung học nào sau Harion Gold?”

Tôi hướng mặt về phía những khán giả đang theo dõi tôi sau tấm kính. Các Thượng nghị sĩ tránh ánh mắt trừng trừng của tôi bằng cách vờ như bị thu hút bởi những sợi dây bò quanh cổ tôi, nhưng Anden nhìn tôi không hề ngần ngại. “Trung học Harion.”

“Trong bao lâu?”

“Hai năm.”

“Và rồi…”

Tôi đẩy sự cáu kỉnh của mình lên, để họ có thể nghĩ rằng tôi đang có vấn đề trong việc kiểm soát cảm xúc (và kết quả bài kiểm tra của mình). “Và rồi tôi học ở đại học Drake trong ba năm,” tôi cáu kỉnh. “Tôi được nhận khi mười hai tuổi và tốt nghiệp khi mười lăm, vì tôi khá giỏi. Như thế đã trả lời được cho câu hỏi của cô chưa?”

Bây giờ thì cô ta ghét tôi rồi. “Rồi,” cô ta gằn giọng.

“Tốt. Vậy tiếp tục đi.”

Kiểm tra viên mím môi, quay lại nhìn thiết bị màu đen của cô ta để không phải nhìn vào mắt tôi. “Cô từng nói dối bao giờ chưa?” cô ta hỏi.

Cô ta tiếp tục với những câu hỏi phức tạp hơn. Tôi lại tăng nhịp thở. “Rồi.”

“Cô đã bao giờ nói dối bất kỳ nhân viên chính quyền hay sĩ quan quân đội nào chưa?”

“Rồi.”

Ngay sau khi trả lời câu này, tôi nhìn thấy một chuỗi tia sáng kỳ lạ ở rìa tầm nhìn của mình. Tôi nháy mắt hai lần. Chúng biến mất, và căn phòng rõ nét trở lại. Tôi do dự trong giây lát, nhưng khi bác sĩ Sadhwani nhận ra và gõ gì đó vào thiết bị của cô ta, tôi ép bản thân trở lại tình trạng trống rỗng.

“Cô đã bao giờ nói dối bất kỳ vị giáo sư nào ở Drake chưa?”

“Chưa.”

“Cô đã bao giờ nói dối anh trai mình chưa?”

Đột nhiên căn phòng biến mất. Một hình ảnh lờ mờ thay thế nó - một phòng khách quen thuộc ngập trong ánh nắng chiều ấm áp dần trở nên rõ nét, và một chú chó con lông trắng nằm ngủ cạnh chân tôi. Một thanh niên cao ráo, tóc đen khoanh tay ngồi cạnh tôi. Đó là anh Metias. Anh cau mày nghiêng người về phía trước, khuỷu tay tì trên đầu gối.

“Em đã bao giờ nói dối anh chưa, June?”

Tôi chớp mắt choáng váng trước cảnh đó. Tất cả đều là giả, tôi tự nhủ. Máy phát hiện nói dối đang khơi gợi các ảo giác để làm tôi suy sụp. Tôi từng nghe nói những thiết bị như vậy vẫn được sử dụng gần mặt trận, một cỗ máy có thể mô phỏng các chuỗi hình ảnh để nó hiện lên trong tâm trí ta bằng cách sao chép khả năng não bộ tạo ra những giấc mơ sống động. Nhưng anh Metias trông quá thật, cứ như thể tôi có thể với tay vén lọn tóc đen của anh ra sau tai, hoặc cảm nhận được bàn tay nhỏ bé của mình trong bàn tay to lớn của anh. Tôi gần như có thể tin rằng tôi đang ở ngay đó trong phòng cùng anh. Tôi nhắm mắt, nhưng hình ảnh vẫn in trong tâm trí tôi, sáng rõ như ban ngày.

“Rồi,” tôi nói. Đó là sự thật. Đôi mắt anh Metias mở to ngạc nhiên và buồn rầu, rồi anh biến mất cùng Ollie và phần còn lại của căn hộ. Tôi trở về giữa căn phòng phát hiện nói dối xám xịt, đứng trước bác sĩ Sadhwani trong lúc cô ta ghi nhanh thêm các ghi chú. Cô ta gật đầu tán thành với tôi vì đã trả lời đúng. Tôi cố gắng giữ yên hai bàn tay siết chặt vẫn đang không ngừng run lên ở hai bên hông.

“Rất tốt,” một lúc sau cô ta thì thầm.

Lời tôi nghe lạnh như băng. “Cô định lợi dụng anh trai tôi để chống lại tôi trong những câu hỏi còn lại sao?”

Cô ta lại rời mắt khỏi những ghi chép của mình. “Cô nhìn thấy anh mình à?” Bây giờ cô ta dường như đã thư giãn hơn, mồ hôi trên trán cũng đã bay mất.

Ra vậy. Họ không thể kiểm soát những hình ảnh chợt hiện lên, và họ không thể thấy những gì tôi thấy. Nhưng họ có thể kích hoạt điều gì đó khiến những ký ức đó xuất hiện. Tôi giữ đầu ngẩng cao và mắt hướng thẳng vào bác sĩ. “Phải.”

Các câu hỏi tiếp tục. Cô đã nhảy cóc năm nào trong thời gian học ở Drake? Năm thứ hai. Cô bị phê bình hạnh kiểm mấy lần khi còn học tại Drake? Mười tám. Trước khi anh trai cô chết, cô đã bao giờ có ý nghĩ tiêu cực về chính quyền Cộng hòa chưa? Chưa.

Và cứ thế. Tôi nhận ra cô ta đang cố gắng mài mòn não bộ của tôi, khiến tôi hạ lớp bảo vệ để cô ta có thể nhìn thấy một phản ứng thể chất khi cô ta hỏi gì đó thích đáng. Tôi nhìn thấy anh Metias hai lần nữa. Mỗi lần chuyện đó xảy ra, tôi lại hít một hơi thật sâu rồi cố ép mình nín thở vài giây. Họ tra hỏi tôi về cách tôi trốn thoát khỏi quân Ái Quốc, mục đích vụ đánh bom. Tôi nhắc lại những điều đã nói với Anden trong bữa tối. Cho đến lúc này mọi việc đều ổn. Hệ thống phát hiện nói dối cho biết tôi đã nói sự thật.

“Day còn sống không?”

Và rồi Day hiện ra ngay trước mặt tôi. Cậu đang đứng cách tôi chỉ vài bước, đôi mắt xanh như gương đến nỗi tôi có thể nhìn thấy mình trong đó. Một nụ cười rạng rỡ thanh thản làm bừng sáng khuôn mặt cậu khi cậu nhìn thấy tôi. Đột nhiên tôi thấy đau quặn vì cậu đến nỗi tưởng như mình không đứng nổi nữa. Cậu ấy không có thật. Tất cả chỉ là mô phỏng thôi. Tôi ổn định lại hơi thở của mình. “Còn.”

“Tại sao cô giúp Day trốn thoát trong khi cô biết hắn ta đang bị truy nã vì rất nhiều tội ác chống lại chính quyền Cộng hòa? Lẽ nào cô có tình cảm với hắn?”

Một câu hỏi nguy hiểm. Tôi buộc mình sắt lòng lại. “Không. Tôi chỉ không muốn cậu ấy phải chết dưới tay mình vì một tội ác cậu ấy không phạm phải.”

Bác sĩ ngừng ghi chép và nhướng mày nhìn tôi. “Cô đã mạo hiểm rất nhiều vì một người cô gần như không quen biết.”

Tôi nheo mắt. “Điều đó không nói nhiều về tính cách của cô đâu. Có lẽ cô nên đợi đến khi ai đó sắp bị xử tử vì một lỗi lầm do cô gây ra.”

Cô ta không phản ứng trước sự chua cay trong lời tôi nói. Ảo ảnh về Day biến mất. Tôi nhận thêm vài câu hỏi kiểm soát không liên quan, rồi: “Cô và Day có liên kết với quân Ái Quốc không?”

Day lại xuất hiện. Lần này cậu ngả người sát đến nỗi tóc cậu như dải lụa quét vào má tôi. Cậu kéo tôi về phía mình, hôn nồng nàn. Cảnh tượng lại biến mất, bị thay thế đột ngột bằng một đêm bão và Day đang vật vã đi xuyên mưa, máu nhỏ từ chân cậu, để lại một vệt dài phía sau. Cậu quỳ sụp trước mặt Razor trước khi toàn bộ cảnh tượng này lại biến mất. Tôi cố giữ giọng vững vàng. “Tôi đã từng.”

“Có phải sẽ có một nỗ lực ám sát nhắm vào Cử tri vĩ đại của chúng ta không?”

Chẳng cần tôi phải nói dối ở câu này. Tôi để ánh mắt trôi về phía Anden, anh gật đầu với tôi, phỏng chừng để cổ vũ. “Đúng.”

“Quân Ái Quốc có nhận ra cô biết kế hoạch ám sát của họ không?”

“Không, họ không biết.”

Bác sĩ Sadhwani nhìn các đồng nghiệp, rồi sau vài giây cô ta gật đầu và quay lại phía tôi. Máy phát hiện nói dối cho biết rằng tôi đã nói sự thật. “Có cận vệ nào của Cử tri có thể hỗ trợ kế hoạch ám sát này không?”

“Có.”

Thêm vài giây im lặng trong khi cô ta kiểm tra với đồng nghiệp về câu trả lời của tôi. Một lần nữa, cô ta gật đầu. Lần này cô ta quay lại nhìn Anden và các Thượng nghị sĩ. “Cô ta đang nói thật.”

Anden gật đầu đáp lại. “Tốt,” anh nói, giọng nghẹt lại qua tấm kính. “Xin mời tiếp tục.”

Các Thượng nghị sĩ vẫn khoanh tay, mím chặt môi.

Các câu hỏi của bác sĩ Sadhwani cứ liên tục không dứt, nhấn chìm tôi trong dòng lũ bất tận. Khi nào vụ ám sát xảy ra? Trên hành trình đã định sẵn của Cử tri tới thành phố mặt trận Lamar, Colorado. Cô có biết nơi an toàn cho Cử tri không? Có. Thay vào đó ngài ấy nên đi đâu? Một thành phố biên giới khác. Có phải Day cũng tham gia cuộc ám sát này không? Đúng. Tại sao hắn ta tham gia? Cậu ấy mắc nợ quân Ái Quốc vì đã chữa chân cho cậu ấy.

“Lamar,” bác sĩ Sadhwani vừa thì thầm vừa gõ thêm ghi chú vào thiết bị màu đen của mình. “Tôi đoán Cử tri sẽ thay đổi hành trình.”

Thêm một phần nữa của kế hoạch được thực hiện đâu vào đấy.

Các câu hỏi cuối cùng cũng kết thúc. Bác sĩ Sadhwani quay đi nói chuyện với những người khác, trong khi tôi thở ra và thả lỏng người dựa vào máy phát hiện nói dối. Tôi đã ở chính xác hai giờ năm phút. Mắt tôi gặp mắt Anden. Anh vẫn đang đứng cạnh cửa kính, hai bên là hai hàng lính, tay vẫn khoanh chặt trước ngực.

“Đợi đã,” anh nói. Các kiểm tra viên thận trọng dừng lại nhìn về phía Cử tri. “Tôi có câu hỏi cuối cùng dành cho vị khách của chúng ta.”

Bác sĩ Sadhwani chớp mắt phẩy tay về phía tôi. “Dĩ nhiên rồi thưa Cử tri. Mời ngài.”

Anden bước lại gần tấm kính đang ngăn cách hai chúng tôi. “Tại sao cô lại giúp tôi?”

Tôi ngửa người ra sau và nhìn thẳng vào mắt anh. “Vì tôi muốn được tha thứ.”

“Cô có trung thành với chính quyền Cộng hòa không?”

Một bức tranh ký ức cắt ghép cuối cùng trở nên rõ nét. Tôi thấy mình đang nắm tay anh trai trên đường phố khu Ruby, tay giơ lên chào màn hình khổng lồ khi chúng tôi nhắc lại lời thề. Có khuôn mặt anh Metias, nụ cười của anh cùng vẻ căng thẳng lo âu vào cái đêm cuối cùng tôi nhìn thấy anh. Tôi nhìn thấy những lá cờ Cộng hòa trong đám tang anh trai. Những ghi chép trực tuyến bí mật của anh Metias chạy qua mắt tôi - những lời cảnh báo của anh, sự giận dữ của anh đối với chính quyền Cộng hòa. Tôi thấy Thomas chĩa súng vào mẹ Day; tôi thấy đầu bà giật ngược về phía sau trước lực va chạm của viên đạn. Bà ngã gục. Đó là lỗi của tôi. Tôi thấy Thomas ôm đầu trong phòng thẩm tra, bị tra tấn, mù quáng tuân phục, vĩnh viễn bị giam cầm bởi những điều hắn đã làm.

Tôi không còn trung thành nữa. Hay tôi vẫn trung thành? Tôi đang ở ngay đây, tại thủ đô nước Cộng hòa, giúp quân Ái Quốc ám sát tân Cử tri. Người đàn ông tôi từng thề nguyện trung thành. Tôi sẽ giết anh và rồi tôi sẽ bỏ trốn. Tôi biết máy phát hiện nói dối sẽ bóc trần sự phản bội của mình. Tôi đã bị sao nhãng, bị dằn vặt bởi mâu thuẫn giữa nhu cầu phải đền bù cho Day, nhưng lại ghét phải rời bỏ phe Cộng hòa vì nghe theo lệnh phe Ái Quốc.

Một cơn rùng mình chạy khắp người tôi. Chúng chỉ là ảo ảnh. Chỉ là ký ức. Tôi vẫn im lặng cho đến khi nhịp tim ổn định. Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, và rồi lại mở mắt. “Có,” tôi nói. “Tôi trung thành với chính quyền Cộng hòa.”

Tôi chờ đợi máy phát hiện nói dối sáng đèn đỏ, kêu bíp bíp và lật tẩy tôi đang nói dối. Nhưng cỗ máy vẫn im lặng. Bác sĩ Sadhwani vẫn cúi đầu ghi chép.

“Cô ta đang nói thật,” cuối cùng bác sĩ Sadhwani nói.

Tôi đã vượt qua. Không thể tin nổi. Cỗ máy cho thấy tôi đang nói thật. Nhưng nó chỉ là một cỗ máy mà thôi.

Đêm đó, tôi ngồi ở mép giường, hai tay ôm đầu. Còng vẫn lủng lẳng trên cổ tay, nhưng ngoài ra thì tôi được tự do đi lại trong phòng. Tuy nhiên, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng nói chuyện bập bõm bên ngoài. Đám lính gác đó vẫn còn ở đấy.

Tôi đã kiệt sức. Xét một cách nghiêm túc, đúng ra tôi không nên bị như vậy vì từ lúc bị bắt, tôi chẳng làm gì mệt mỏi về mặt thể chất. Nhưng những câu hỏi của bác sĩ Sadhwani cứ quay cuồng trong tâm trí tôi và kết hợp với những điều Thomas đã nói, cứ ám ảnh tôi cho đến khi tôi phải siết chặt đầu để cố ngăn chặn cơn đau đầu. Ở đâu đó ngoài kia, chính quyền đang tranh luận xem có nên tha tội cho tôi hay không. Tôi hơi run lên, mặc dù tôi biết căn phòng vẫn ấm áp.

Dấu hiệu kinh điển cho thấy một trận ốm đang đến, tôi u ám nghĩ. Có thể là bệnh dịch. Sự trớ trêu của ý nghĩ đó khơi lên nỗi buồn - và nỗi sợ - trong tôi. Nhưng mình đã được tiêm phòng. Đó có thể chỉ là cảm lạnh - xét cho cùng, anh Metias vẫn luôn bảo tôi hơi mẫn cảm với thay đổi thời tiết mà.

Anh Metias. Giờ đây khi chỉ có một mình, tôi cho phép mình được lo lắng. Câu trả lời cuối cùng của tôi trong buổi kiểm tra nói dối đáng ra phải hiện đèn đỏ. Nhưng nó lại không. Lẽ nào điều đó có nghĩa là tôi vẫn trung thành với chính quyền Cộng hòa, cho dù tôi không tự nhận ra được điều đó? Ở đâu đó, tận sâu thẳm, cỗ máy ấy có thể đã cảm nhận được tôi đang lưỡng lự với việc tiếp tục vụ ám sát.

Nhưng nếu tôi quyết định không đảm nhiệm vai diễn của mình, điều gì sẽ xảy ra với Day? Tôi sẽ cần một cách liên lạc với cậu mà không để Razor phát giác. Và rồi thì sao? Day chắc chắn sẽ không nhìn Cử tri theo cách tôi nhìn anh. Ngoài ra, tôi không có kế hoạch dự phòng nào. Nghĩ đi June. Tôi phải nghĩ ra một phương án khác để giữ cho tất cả chúng tôi sống sót.

Nếu em muốn nổi dậy, anh Metias từng nói với tôi, hãy nổi dậy từ bên trong hệ thống. Tôi chú tâm vào ký ức này, mặc dù sự run rẩy làm tôi khó mà tập trung được.

Tôi chợt nghe thấy tiếng náo động bên ngoài cửa. Có tiếng gót giày va vào nhau lách cách, dấu hiệu rõ ràng sắp có một quan chức đến thăm tôi. Tôi lặng lẽ chờ. Nắm đấm cửa cuối cùng cũng xoay. Anden bước vào.

“Thưa Cử tri, ngài có chắc là không muốn một vài lính gác đi cùng…”

Anden chỉ lắc đầu phẩy tay với đám lính gác ngoài cửa. “Xin đừng bận tâm,” anh nói. “Tôi muốn nói chuyện riêng với cô Iparis. Chỉ mất chừng một phút thôi.” Lời anh nói gợi tôi nhớ tới những lời tôi nói khi đến buồng giam ở Lâu đài Batalla thăm Day.

Tên lính vội chào Anden và đóng cửa phòng, để hai người chúng tôi lại với nhau. Tôi ngước nhìn lên từ mép giường. Bộ còng tay của tôi kêu leng keng giữa không gian im lặng. Cử tri không mặc bộ quần áo trang trọng quen thuộc; thay vào đó anh mặc áo choàng đen dài chấm chân có một sọc đỏ chạy dọc thân trước, và trang phục còn lại thì giản dị, thanh lịch (sơ mi cổ đen, áo gi lê tối màu với sáu hàng khuy sáng loáng, quần đen, ủng phi công đen). Mái tóc bóng loáng gọn gàng. Một khẩu súng đeo bên hông, nhưng anh sẽ không thể rút súng đủ nhanh để bắn tôi nếu tôi quyết định tấn công. Anh đang chân thành cố gắng thể hiện sự tin tưởng đối với tôi.

Razor từng nói nếu tìm được thời điểm có thể đích thân ám sát Anden, tôi nên thực hiện. Chớp lấy cơ hội. Nhưng giờ anh đang ở đây, dễ tổn thương đến không ngờ trước tôi, mà tôi lại không có một động thái gì. Bên cạnh đó, nếu cố giết anh ở đây, tôi sẽ chẳng còn cơ hội nào gặp lại Day - hoặc để sống sót.

Anden ngồi xuống cạnh tôi, cẩn thận chừa ra một khoảng giữa hai người. Đột nhiên tôi thấy xấu hổ vì dáng vẻ mình - luộm thuộm và mệt mỏi, tóc tai rối bời, mặc quần áo ngủ, ngồi cạnh hoàng tử đẹp trai của chính quyền Cộng hòa. Nhưng tôi vẫn thẳng người và ngẩng cao đầu một cách yêu kiều hết mức. Mình là June Iparis, tôi nhắc nhở bản thân. Tôi sẽ không để anh thấy được cảm xúc hỗn loạn hiện tại của mình.

“Tôi muốn cho cô biết rằng cô đã đúng,” anh bắt đầu. Giọng anh toát lên sự ấm áp chân thành. “Hai lính gác của tôi đã biến mất chiều nay. Đã bỏ trốn.”

Hai chim mồi của quân Ái Quốc đã bỏ trốn như kế hoạch. Tôi thở dài nhìn anh bằng ánh mắt nhẹ nhõm được luyện tập từ trước, phòng trường hợp Razor đang quan sát. “Bây giờ họ đang ở đâu?”

“Chúng tôi không chắc. Các trinh sát đang cố gắng theo dấu họ.” Anden xoa hai bàn tay đeo găng của mình một lát. “Chỉ huy DeSoto đã điều động một nhóm lính mới hộ tống chúng tôi.”

Razor. Ông ta đang cài cắm lính của mình, từng bước xúc tiến vụ ám sát.

“Tôi muốn cảm ơn sự giúp đỡ của cô, June,” Anden tiếp tục. “Tôi muốn xin lỗi về bài kiểm tra nói dối mà đã phải trải qua. Tôi biết chắc hẳn nó không thoải mái gì với cô, nhưng cần phải làm vậy. Dù sao đi nữa, tôi rất biết ơn vì những câu trả lời thành thật của cô. Cô sẽ ở lại đây với chúng tôi thêm vài ngày nữa, cho đến khi chúng tôi chắc chắn mối nguy hiểm từ các kế hoạch của quân Ái Quốc đã qua. Có lẽ chúng tôi vẫn còn vài câu hỏi cho cô. Sau đó, chúng tôi sẽ tìm cách để cô trở lại với đội ngũ Cộng hòa.”

“Cảm ơn anh,” tôi nói, mặc dù những lời đó hoàn toàn rỗng tuếch.

Anden nghiêng người. “Những gì tôi nói vào bữa tối của chúng ta đều thật lòng,” anh thì thầm, lời nói vội vàng và miệng hầu như không chuyển động. Anh đang lo lắng. Một cơn hoang tưởng bất ngờ xâm chiếm tôi - tôi gõ một ngón tay lên môi và nhìn anh bằng ánh mắt không thể nhầm lẫn. Mắt anh mở to, nhưng anh không né tránh. Anh khẽ chạm vào cằm tôi, rồi kéo tôi lại gần như thể sắp hôn tôi. Anh dừng môi lại ngay cạnh môi tôi, để chúng nhẹ nhàng chạm vào làn da trên má tôi. Cảm giác nhột nhạt chạy dọc xương sống tôi, và cùng với nó là một cơn sóng ngầm tội lỗi.

“Vậy là camera không ghi lại được,” anh thì thầm. Đây là cách nói chuyện riêng hay ho hơn; nếu một lính gác có thò đầu vào phòng thì tình huống này sẽ giống như Anden đang hôn trộm tôi thay vì đang thì thầm với tôi. Một tin đồn an toàn hơn sẽ được loan truyền. Và quân Ái Quốc sẽ chỉ nghĩ rằng tôi đang tuân theo kế hoạch của họ.

Hơi thở của Anden ấm áp trên da tôi. “Tôi cần cô giúp,” anh thì thầm. “Nếu cô được ân xá mọi tội lỗi chống lại chính quyền Cộng hòa và được thả tự do, cô có thể liên hệ với Day không? Hay bây giờ, khi cô không còn theo quân Ái Quốc nữa, mối quan hệ của cô với cậu ta đã kết thúc rồi?”

Tôi cắn môi. Cách Anden nói mối quan hệ khiến nó nghe như thể anh nghĩ đã từng có gì đó giữa Day và tôi.

Đã từng. “Tại sao anh muốn tôi liên hệ với cậu ấy?” tôi hỏi.

Lời anh nói có sự khẩn thiết âm thầm nhưng uy nghi khiến tôi nổi da gà. “Cô và Day là hai người nổi tiếng nhất Cộng hòa. Nếu có thể kết đồng minh với cả hai thì tôi có thể thu phục được dân chúng. Sau đó, thay vì đàn áp các cuộc nổi dậy và cố gắng giữ cho mọi thứ không sụp đổ, tôi có thể tập trung tiến hành các thay đổi mà đất nước này đang cần.”

Tôi cảm thấy đầu óc mụ mị. Điều này thật đột ngột, choáng váng, và trong một thoáng tôi thậm chí không thể nghĩ ra một câu trả lời tử tế nào. Anden đang mạo hiểm ghê gớm khi nói chuyện với tôi như thế này. Tôi nuốt nước bọt, đôi má vẫn nóng ran vì sự gần gũi của anh. Tôi hơi nhích người ra để có thể nhìn vào mắt anh. “Tại sao chúng tôi nên tin anh?” tôi nói, giọng đều đều. “Điều gì khiến anh nghĩ Day muốn giúp anh?”

Đôi mắt anh đầy quả quyết. “Tôi sẽ thay đổi nước Cộng hòa, và tôi sẽ bắt đầu bằng việc thả em trai của Day.”

Miệng tôi khô khốc. Đột nhiên, tôi ước gì chúng tôi đang nói to đủ để Day nghe thấy. “Anh sẽ thả Eden?”

“Ngay từ đầu cậu bé đáng lẽ ra không bao giờ bị đưa vào đây. Tôi sẽ thả cậu bé cùng tất cả những người khác đang bị sử dụng ngoài mặt trận.”

“Cậu bé ở đâu?” tôi thì thầm. “Khi nào thì anh…”

“Eden đã ra mặt trận từ vài tuần trước rồi. Cha tôi đã coi cậu bé cùng một chục người khác, như một phần của một sáng kiến chiến tranh mới. Về cơ bản họ đang bị sử dụng như vũ khi sinh học sống.” Khuôn mặt Anden tối lại. “Tôi sẽ chấm dứt trò điên rồ này. Ngày mai mệnh lệnh của tôi sẽ được ban bố - Eden sẽ được đưa ra khỏi mặt trận và được chăm sóc tại thủ đô.”

Đây là tin mới. Điều này thay đổi mọi chuyện.

Tôi phải tìm cách nói với Day về việc thả Eden, trước khi cậu và quân Ái Quốc giết chết người có quyền giải thoát cậu bé. Đâu là cách tốt nhất để liên lạc với cậu nhỉ? Quân Ái Quốc chắc hẳn đang dõi theo từng hành động của tôi qua camera, tôi nghĩ, để đầu óc quay mòng mòng. Tôi sẽ phải ra hiệu cho cậu. Khuôn mặt Day hiện lên trong tâm trí tôi và tôi muốn chạy đến bên cậu. Tôi rất muốn báo với cậu tin tốt này.

Có phải tin tốt thật không? Phần thực tế trong tôi kéo tôi lại, cảnh báo tôi hãy từ từ. Anden có thể đang nói dối, và tất cả có thể chỉ là một cái bẫy. Nhưng nếu đó chỉ là một nỗ lực nữa để bắt Day, thì tại sao anh không chỉ đơn giản là đe dọa sẽ giết Eden? Điều đó sẽ buộc Day lộ diện. Thay vào đó, anh lại thả Eden.

Anden kiên nhẫn chờ đợi trong sự im lặng của tôi. “Tôi cần Day tin tưởng tôi,” anh thì thầm.

Tôi vòng tay qua cổ anh và đưa môi lại gần tai anh hơn. Anh có mùi gỗ đàn hương và len sạch. “Tôi cần tìm ra cách để liên lạc với cậu ấy, và thuyết phục cậu ấy. Nhưng nếu anh thả em trai cậu ấy, cậu ấy sẽ tin tưởng anh,” tôi thì thầm đáp.

“Tôi cũng sẽ giành được niềm tin của cô. Tôi muốn cô tin tôi. Tôi tin cô. Tôi đã tin cô từ rất lâu rồi.” Anh im lặng trong giây lát, hơi thở anh trở nên gấp gáp, và mắt anh đột ngột thay đổi. Cái cảm giác về nhà cầm quyền xa cách ấy biến mất, và trong khoảnh khắc đó anh chỉ là một chàng thanh niên, một con người, và dòng điện chạy giữa chúng tôi quá mạnh. Bất giác, anh quay mặt lại và môi anh chạm môi tôi.

Tôi nhắm mắt. Nó rất nhẹ. Gần như không hề có, nhưng tôi không thể cưỡng lại được mà muốn thêm chút nữa. Với Day, giữa chúng tôi có một ngọn lửa và sự khao khát, thậm chí sự giận dữ, một sự cần thiết và tuyệt vọng sâu thẳm nào đó. Nhưng với Anden, nụ hôn ấy là sự dịu dàng và duyên dáng thanh cao, thái độ quý tộc, quyền lực và sự thanh lịch. Khoái cảm và hổ thẹn dâng tràn trong tôi. Day có thể thấy cảnh này qua camera không? Suy nghĩ ấy làm tôi đau nhói.

Nó chỉ kéo dài vài giây, rồi Anden lùi lại. Tôi thở ra, mở mắt, và để cho phần còn lại của căn phòng dần hiện rõ ràng trong tầm mắt. Anh đã ở đây đủ lâu rồi - lâu hơn sẽ khiến đám lính gác bên ngoài bắt đầu lo lắng. “Tôi xin lỗi đã làm phiền cô,” anh nói, hơi cúi đầu chào rồi đứng dậy chỉnh lại áo khoác. Anh đã trở lại với cái vỏ bọc lễ nghi, nhưng thái độ anh thoáng vẻ lúng túng, và một nụ cười mỉm thấp thoáng trên bờ môi. “Nghỉ ngơi đi. Ngày mai chúng ta sẽ nói chuyện.”

Khi anh đã đi và căn phòng lại rơi vào sự im lặng đậm đặc, tôi co người, đầu gối chạm cằm. Môi tôi nóng ran vì sự đụng chạm của anh. Tôi để tâm trí mình tập trung xoay quanh những điều Anden vừa nói, còn ngón tay tôi không ngừng lướt trên chiếc nhẫn bằng ghim giấy đeo ở tay. Quân Ái Quốc đã muốn Day và tôi tham gia cùng họ trong nhiệm vụ ám sát vị Cử tri trẻ này. Bằng cách ám sát anh, họ tuyên bố, chúng tôi sẽ nhóm lên những ngọn lửa của cuộc cách mạng sẽ giải phóng chúng tôi khỏi phe Cộng hòa. Rằng chúng tôi có thể đem trở lại ánh hào quang của nước Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ cũ. Nhưng điều đó thật sự có nghĩa là gì? Thứ gì Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ có mà Anden không thể trao cho Cộng hòa? Tự do? Hòa bình? Thịnh vượng? Nước Cộng hòa sẽ trở thành đất nước của những tòa nhà chọc trời rực sáng đẹp đẽ và những khu vực sạch sẽ, phồn vinh? Quân Ái Quốc đã hứa với Day họ sẽ tìm được em trai cậu và giúp chúng tôi trốn tới Thuộc địa. Nhưng nếu Anden có thể làm được hết thảy những điều này với sự hỗ trợ và quyết tâm đúng đắn, nếu chúng tôi không cần phải chạy trốn đến Thuộc địa thì thực hiện vụ ám sát này để làm gì? Anden không hề giống cha mình. Thực ra, hành động chính thức đầu tiên của anh trong vai trò Cử tri là xóa bỏ điều cha anh đã đưa vào thực hiện - anh sẽ thả Eden, thậm chí còn có thể chấm dứt những thí nghiệm liên quan đến bệnh dịch. Nếu chúng tôi giữ cho anh nắm quyền, anh có thay đổi nước Cộng hòa theo chiều hướng tốt lên không? Chẳng phải anh chính là chất xúc tác mà anh Metias từng mong ước trong những trang nhật ký đầy phản kháng của mình sao?

Có một vấn đề lớn hơn mà tôi không thể hiểu được. Razor phải biết, ở mức độ nào đó, rằng Anden không phải kẻ độc tài như cha anh. Xét cho cùng, địa vị của Razor đủ cao để nghe được bất kỳ tin đồn nào về bản chất nổi loạn của Anden. Ông ta từng nói với Day và tôi rằng Quốc hội không ưa Anden… nhưng ông ta chưa từng nói với chúng tôi vì sao họ xung đột với nhau.

Tại sao ông ta lại muốn giết hại một Cử tri trẻ tuổi sẽ giúp quân Ái Quốc thiết lập nền Cộng hòa mới?

Tuy nhiên, giữa những suy nghĩ rối bời của tôi, vẫn có một điều rõ ràng.

Tôi biết chắc chắn lúc này lòng trung thành của mình đặt ở phe nào. Tôi sẽ không giúp Razor ám sát Cử tri. Nhưng tôi phải cảnh báo Day, để cậu không tiếp tục thực hiện theo kế hoạch của quân Ái Quốc nữa.

Tôi cần một dấu hiệu.

Rồi tôi nhận ra có thể vẫn có cách làm điều đó, miễn là cậu xem các cảnh quay của tôi cùng với đám quân Ái Quốc. Cậu sẽ không biết tại sao tôi làm vậy, nhưng thế vẫn tốt hơn là không làm gì. Tôi hơi cúi đầu, đưa bàn tay đeo chiếc nhẫn bằng ghim giấy Day tặng lên và ấn hai ngón tay vào rìa lông mày. Dấu hiệu chúng tôi đã thống nhất khi chúng tôi lần đầu đặt chân đến đường phố Vegas.

Dừng lại.

aede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.