Mất vài phút để vào được biên giới Cộng hòa. Điều đó có nghĩa là, với tốc độ của chúng tôi lúc này (dễ chừng hơn tám trăm dặm một giờ; chúng tôi đều cảm thấy áp suất thay đổi đột ngột khi chúng tôi vượt qua được bức tường âm thanh, giống như bị kéo ra khỏi bùn sâu vậy), chúng tôi chỉ cách mặt trận tầm hai mươi dặm và cách Denver khoảng vài trăm dặm. Day kể cho tôi mọi điều Kaede đã chia sẻ với cậu, về quân Ái Quốc và con người thật của Razor, về Eden, rồi quyết tâm hất cẳng Cử tri của Quốc hội. Tất cả những điều tôi đã phát hiện ra và một số thứ khác. Đầu óc tôi đã mờ mịt từ lúc chúng tôi trốn khỏi phòng và tìm cách lên được sân thượng bệnh viện. Bây giờ, với không khí ngoài trời giá lạnh và tốc độ bay của Kaede, tôi đã có thể tính toán cụ thể rõ ràng hơn một chút.
“Chúng ta đang áp sát mặt trận,” Kaede nói. Ngay khi những lời đó vừa bật ra khỏi miệng cô ta, tôi nghe thấy những tiếng nổ xa xa. Chúng bị bóp nghẹt, nhưng chúng tôi chắc phải ở trên độ cao hàng nghìn mét và tôi vẫn có thể cảm thấy sự chấn động mỗi lần chúng vang lên. Máy bay bất ngờ tăng độ cao và tôi bị ép chặt vào ghế. Cô ta đang cố đưa máy bay lên cao hết mức để chúng tôi không bị tên lửa mặt đất bắn hạ. Tôi cố thở sâu và giữ bình tĩnh trong khi chúng tôi tiếp tục lên cao. Tai tôi ù đi. Tôi thấy Kaede rơi vào trận địa của một đội chiến đấu cơ Thuộc địa. “Chúng ta sẽ phải sớm cắt đuôi chúng,” cô ta lẩm bẩm. Giọng cô ta toát lên sự đau đớn, có lẽ do một vết thương đạn bắn. “Bám chặt nhé.”
“Day?” tôi cố gọi.
Tôi không nghe thấy gì cả, và trong một giây tôi tưởng cậu đã ngất. Rồi cậu đáp, “Vẫn ở đây.” Giọng cậu rã rời, như thể cậu đang phải cố gắng để không ngất lịm.
“Chỉ còn cách Denver vài phút nữa thôi,” Kaede nói.
Chúng tôi đã ổn định trở lại. Khi ngó ra ngoài buồng lái nhìn những đám mây xa xa bên dưới, tôi nghẹn thở. Những chiếc khí cầu (trong tầm mắt, dễ chừng phải có hơn một trăm năm mươi chiếc) điểm xuyết lên bầu trời như những chữ thập tí hon đang lao xuyên không trung, dàn hàng đến tận chân trời. Khí cầu Thuộc địa đều có một sọc vàng đặc trưng mà từ trên này chúng tôi vẫn có thể nhìn thấy. Không xa phía trước chúng là một dải không phận quang đãng nơi những tia sáng và khói mù xẹt qua xẹt lại, và ở phía bên kia là những hàng khí cầu mà tôi có thể nhận ra: khí cầu Cộng hòa, được đánh dấu bằng một ngôi sao đỏ màu máu bên sườn. Khắp nơi, những chiến đấu cơ đang điên cuồng giữa cuộc không chiến. Chúng tôi hẳn phải ở phía trên chúng một trăm năm mươi mét - nhưng tôi không chắc khoảng cách đó đã đủ an toàn chưa.
Chuông báo động kêu bíp bíp trên bảng điều khiển của Kaede. Một giọng nói vang lên trong buồng lái. “Phi công, anh không được phép bay trong khu vực này,” nó nói (nam giới, giọng Thuộc địa). “Đây không phải đội của anh. Anh được lệnh hạ cánh xuống DesCon 9 ngay lập tức.”
“Từ chối,” Kaede trả lời. Cô ta lại cho máy bay lên cao hơn.
“Phi công, anh được lệnh hạ cánh xuống DesCon 9 ngay lập tức.”
Kaede lập tức tắt mic và quay lại nhìn chúng tôi. Cô ta có vẻ vui mừng hơi quá về tình thế của chúng tôi. “Gã trời đánh đó đang đuổi theo chúng ta,” cô ta nói bằng giọng vờ hống hách. “Chúng ta có hai điểm nóng ở đuôi.” Rồi cô ta lại bật mic lên hào hứng trả lời, “Từ chối, DesCon. Tôi sẽ bắn anh rơi luôn.”
Lần này phi công ở chiếc máy bay kia có vẻ bất ngờ và giận dữ. “Đổi hướng và nhận lấy…”
Kaede hét lên một tiếng xé tai. “Rạch trời thôi các chàng trai!” Cô ta cho máy bay lao vút lên với một tốc độ kinh hoàng, rồi lộn một vòng. Những tia đạn sáng lóa sượt qua cửa sổ buồng lái - hai chiến đấu cơ theo đuôi chúng tôi chắc đã đến đủ gần để khai hỏa. Tôi cảm giác dạ dày hẫng xuống khi Kaede đột ngột tắt động cơ, cho máy bay bổ nhào. Chúng tôi rơi với tốc độ khiến tầm nhìn của tôi chỉ còn hai màu đen trắng. Tôi cảm thấy chính mình đang mờ dần.
Một lát sau, tôi giật mình tỉnh lại. Chắc tôi đã bị ngất. Chúng tôi đang rơi. Chúng tôi đang lao thẳng xuống mặt đất. Những chiếc khí cầu ở phía dưới chúng tôi lớn dần - trông như thể chúng tôi đang lao thẳng vào một chiếc trong số đó. Không, chúng tôi đang lao quá nhanh, chúng tôi sẽ vỡ tan tành mất. Thêm nhiều tia sáng loang loáng sượt qua chúng tôi. Hai chiến đấu cơ theo đuôi cũng lao xuống theo chúng tôi.
Rồi, không hề báo trước, Kaede lại bật động cơ. Chúng gầm lên khởi động. Cô ta kéo mạnh cần điều khiển về phía sau và chiếc máy bay lộn nửa vòng để lại hướng mũi lên trời. Tôi gần như bị hút chặt vào ghế trước sự thay đổi đột ngột này. Tầm nhìn của tôi lại đen kịt, và lần này tôi không biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Vài giây? Vài phút? Tôi nhận ra chúng tôi đang lao vút trở lại bầu trời.
Hai chiến đấu cơ kia phóng vọt xuống. Chúng cố quay lên nhưng đã quá muộn. Phía sau chúng tôi, một vụ nổ lớn khiến cả ba chúng tôi rung lên bần bật trên ghế - hai chiếc máy bay kia chắc hẳn đã đâm vào khí cầu với sức mạnh của hàng chục quả bom. Những ngọn lửa vàng cam bùng lên từ một trong những khí cầu Thuộc địa. Chúng tôi đang vút qua không phận trống giữa hai quốc gia, và Kaede lại lộn một vòng để cứu chúng tôi khỏi một loạt đạn nữa. Chúng tôi vượt qua vùng không phận đó và cắt xuyên qua bầu trời phía trên những khí cầu Cộng hòa.
Một máy bay Thuộc địa, lạc trong hỗn loạn. Tôi hổn hển nhìn quang cảnh bên ngoài, băn khoăn không biết quân Cộng hòa có hoang mang khi thấy quân Thuộc địa tấn công một trong những chiến đấu cơ của mình không. Nếu có, nó sẽ cho chúng tôi đủ thời gian để vượt qua vùng mặt trận.
“Cú bay lộn nhào tuyệt nhất cô cậu từng thấy, tôi dám cược là thế đấy,” Kaede vừa nói vừa cười lớn. Giọng cô ta có vẻ gượng gạo hơn bình thường.
Giờ cách chúng tôi không xa là những tòa tháp Denver lừng lững cùng Bộ Giáp gớm ghiếc của thành phố, giấu mình giữa một biển mây mù thường trực. Phía sau chúng tôi, tôi nghe thấy những tiếng súng đầu tiên khi các máy bay Cộng hòa bắt đầu đuổi theo cố bắn hạ chúng tôi.
“Làm sao chúng ta tiến vào bên trong bây giờ?” Day hét lên khi Kaede cho máy bay lộn vòng, bắn một quả tên lửa về phía sau, và tiếp tục tăng tốc.
“Tôi sẽ đưa chúng ta vào,” cô ta hét lớn trả lời.
“Cứ bay trên cao thì chúng ta không thành công đâu,” tôi đáp. “Bộ Giáp có tên lửa dàn hàng ở tất cả các phía của bức tường. Chúng sẽ bắn hạ chúng ta trước khi chúng ta có cơ hội vượt qua để vào thành phố?’
“Không có thành phố nào là không thể bị xâm nhập.” Kaede cho máy bay hạ độ cao, cho dù máy bay Cộng hòa vẫn tiếp tục đuổi theo chúng tôi. “Tôi biết mình đang làm gì”
Chúng tôi đang tiến rất nhanh vào Denver. Tôi có thể thấy những bức tường xám sừng sững của Bộ Giáp vươn lên trước mặt chúng tôi, một chướng ngại vật có một không hai trên lãnh thổ Cộng hòa, và những cột xám nặng nề (mỗi cái cách nhau tầm ba mươi mét) dàn hàng bao quanh. Tôi nhắm mắt lại. Không cách gì - không cách gì - Kaede có thể đưa chúng tôi vượt qua được. Có lẽ một đội chiến đấu cơ thì có thể qua được, nhưng cho dù như thế thì cũng vẫn phải bắn phá hồi lâu. Tôi tưởng tượng ra cảnh một quả tên lửa bắn trúng máy bay và ghế thoát hiểm bắn chúng tôi lên bầu trời thành phố, những phát đạn bắn thủng dù của chúng tôi, tất cả chúng tôi rơi thẳng xuống đất. Bộ Giáp đã ngay sát rồi. Chắc hẳn từ lúc nãy bọn họ đã thấy chúng tôi đang tiến đến, và vũ khí của họ sẽ chĩa thẳng vào chúng tôi. Tôi cá là họ chưa từng thấy một chiếc máy bay Thuộc địa đơn độc nào.
Rồi Kaede nhào xuống. Không phải một cú bổ nhào bình thường - cô ta chúc đầu xuống theo một góc gần chín mươi độ, sẵn sàng cho cả ba đâm thẳng xuống đất. Phía sau tôi, Day đang hít một hơi sâu. Những tòa nhà phía dưới đang lao về phía chúng tôi. Cô ta không còn kiểm soát được máy bay nữa rồi. Tôi biết mà. Chúng tôi đã bị bắn.
Đến giây cuối cùng, Kaede kéo máy bay lên. Chúng tôi lướt phía trên các tòa nhà với tốc độ âm thanh, sát đến nỗi những tầng mái dường như sắp đâm thủng bụng máy bay. Ngay lập tức, Kaede bắt đầu cho máy bay bay chậm lại, cho đến khi chúng tôi chỉ còn bay với tốc độ vừa đủ để vẫn giữ máy bay ở trên không. Đột nhiên, tôi nhận ra cô ta định làm gì. Nó hoàn toàn ngu ngốc. Cô ta không đưa chúng tôi vượt qua Bộ Giáp - cô ta sẽ cố cho máy bay đi qua lối tàu hỏa vẫn dùng để ra vào Denver. Chính những đường hầm tôi từng thấy trên chuyến tàu với Cử tri. Tất nhiên. Hệ thống tên lửa đất đối không dọc tường Bộ Giáp không được thiết kế để bắn những mục tiêu như chúng tôi từ mặt đất, vì không thể bắn được ở một góc thấp như vậy. Còn súng máy trên tường thành thì không đủ lực. Nhưng nếu Kaede không ngắm chính xác, chúng tôi sẽ lao vào tường thành và nổ tung xác. Chúng tôi đã đến đủ gần để tôi có thể thấy binh lính đang chạy ngược xuôi trên nóc tường Bộ Giáp. Hệ thống liên lạc của họ chắc phải rất nhanh.
Nhưng đến mức này rồi thì nhanh hay chậm không còn quan trọng. Mới giây trước, Bộ Giáp còn cách chúng tôi hàng chục mét, đến giây sau chúng tôi đã lao đến lối vào tối đen của một đường hầm tàu để ngỏ.
“Bám chắc!” Kaede hét lớn. Cô ta cho máy bay hạ thấp hơn, cứ như là vẫn có thể làm thế được. Đường hầm há ngoác miệng phía trước chúng tôi.
Chúng tôi sẽ không thành công. Đường hầm quá bé. Rồi chúng tôi đã ở trong, và ngay lập tức đường hầm tối đen như mực. Những tia sáng rực rỡ lóe lên ở hai bên máy bay khi đôi cánh của nó rạch toang hai bên lối vào. Tiếng ầm ầm vang lên phía trên chúng tôi. Tôi nhận ra bọn họ đang hối hả đóng lối vào, nhưng quá trễ rồi.
Một giây nữa. Chúng tôi phóng vút ra khỏi cửa hầm vào Denver. Kaede kéo ngược cần lái cố giảm tốc độ.
“Kéo lên, kéo lên” Day kêu lên. Những tòa nhà vụt qua chúng tôi. Chúng tôi ở quá thấp - và đang hướng thẳng vào sườn một doanh trại cao.
Kaede đột ngột nghiêng máy bay sang một bên. Chúng tôi sượt qua tòa nhà trong gang tấc. Rồi chúng tôi bay xuống, xuống thật sự. Chiếc máy bay đâm xuống đất và trượt đi, ném chúng tôi về phía trước, kéo căng đai an toàn. Tôi có cảm giác chân tay mình rời ra. Dân thường và quân lính tràn ra từ cả hai bên phố. Vài viên đạn đập nứt kính buồng lái, tôi nhận ra đó là đạn bắn hú họa từ những người lính còn đang sửng sốt. Đám đông xếp dọc theo phố, trải dài đến mấy dãy nhà từ chỗ chúng tôi - họ há hốc miệng nhìn cái máy bay đang lật nghiêng trượt trên vỉa hè.
Cuối cùng, chúng tôi cũng dừng lại được khi một bên cánh va vào hông một tòa nhà, làm chúng tôi đâm nghiêng vào một con ngõ. Tôi giật ngược trở lại ghế. Vòm kính che buồng lái bật mở khi tôi còn chưa kịp thở bình thường trở lại. Tôi chật vật tháo đai an toàn và loạng choạng nhảy ra mép buồng lái. “Kaede.” Tôi liếc mắt nhìn cô ta và Day qua màn khói. “Chúng ta phải…”
Tôi không nói nên lời. Kaede rũ người trên ghế lái, dây đai vẫn đang quấn quanh người. Kính bảo hộ phi công vẫn đeo trên đầu - tôi đoán cô ta chẳng bao giờ thèm đeo nó vào. Đôi mắt đờ đẫn hướng về bảng điều khiển. Một vết máu nhỏ thấm trên vạt áo trước, ngay gần vết thương cô ta dính phải khi chúng tôi mới lên máy bay. Một viên đạn lạc đã xuyên qua vòm kính buồng lái bắn vào cô khi chúng tôi đâm xuống đất. Kaede, người mới chỉ vài phút trước dường như còn không thể bị đánh bại.
Trong khoảnh khắc, tôi như bị đóng băng. Những âm thanh hỗn loạn quanh tôi mờ đi, và màn khói che phủ mọi thứ trừ tôi và xác Kaede vẫn bị cột chặt vào ghế lái. Một giọng nói nhỏ vang lên trong tâm trí tôi, xuyên qua màn sương trắng đen của sự tê liệt, một ánh sáng quen thuộc, rung động kéo tôi về hiện thực.
Bước đi, nó nói với tôi. Ngay.
Tôi rời mắt, cuồng loạn tìm Day. Cậu không còn ngồi trong máy bay nữa. Tôi bò lên mép cánh và trượt bừa qua màn khói và những mảnh vỡ cho đến khi tiếp đất bằng tay và đầu gối. Tôi không nhìn thấy gì.
Rồi, qua màn khói, Day lao về phía tôi. Cậu kéo chân tôi. Tôi đột nhiên nhớ lại lần đầu tiên gặp cậu, bất chợt xuất hiện với đôi mắt xanh da trời và khuôn mặt lấm lem, chìa tay về phía tôi. Khuôn mặt cậu tràn ngập đau đớn. Chắc cậu cũng đã nhìn thấy Kaede.
“Cậu đây rồi, mình cứ tưởng cậu ra ngoài rồi,” cậu thì thầm khi chúng tôi loạng choạng bước qua những mảnh vỡ máy bay. “Về phía đám đông đi.” Hai chân tôi đau nhức. Cú tiếp đất vừa rồi chắc hẳn đã khiến tôi thâm tím hết cả mình mẩy.
Chúng tôi dừng lại phía dưới một bên cánh gãy ngay khi toán lính đầu tiên lao tới máy bay. Một nửa đám lính lập thành một hàng rào tạm thời ngăn cách dân thường, lưng họ quay về phía chúng tôi. Những người lính khác rọi đèn qua màn khói và đống kim loại vỡ nát, tìm kiếm người sống sót. Một người chắc hẳn đã thấy Kaede vì anh ta hét lên gì đó với những người khác và ra hiệu gọi họ lại. ”Đây là phản lực của Thuộc địa,” anh ta hét, giọng ngờ vực. “Một chiếc phản lực bay qua được Bộ Giáp vào Denver.” Chúng tôi đang tạm thời thoát khỏi tầm nhìn dưới cánh máy bay này, nhưng họ có thể phát hiện ra chúng tôi bất kỳ lúc nào. Hàng rào lính tạm thời ngăn cách chúng tôi với đám đông.
Quanh chúng tôi và khắp thành phố, vang lên tiếng thủy tinh vỡ, súng bắn, tiếng người gào thét, cầu khấn - dường như chỉ những người ở gần xác máy bay nhất mới nhận ra có một chiếc máy bay Thuộc địa bị rơi. Tôi liếc về phía Tháp Thủ đô đang sừng sững. Giọng Anden đang vang lên từ mọi dãy phố và mọi loa phát thanh - hình ảnh trực tiếp của anh chắc hẳn đang được phát trên mọi màn hình khổng lồ trong thành phố… và trên toàn quốc. Tôi nhìn mấy người nổi loạn giận dữ đang ném những chai bom xăng về phía binh lính. Dân chúng không hề biết rằng Quốc hội đang ngồi phía sau, chờ đợi sự giận dữ của họ lan tràn đủ để đưa Razor lên thay thế Anden. Anden sẽ chẳng có cách nào xoa dịu được đám đông này. Tôi đoán những cuộc biểu tình tương tự cũng đang nổ ra trên khắp đất nước, trên từng con phố, từng đô thị. Nếu quân Ái Quốc phát sóng thành công cái chết của Cử tri từ hệ thống loa của Tháp Thủ đô, thì chắc hẳn đã có một cuộc cách mạng rồi.
“Nào,” Day nói.
Chúng tôi lao ra từ dưới cánh máy bay, tranh thủ sự lơ là của hàng rào lính. Chưa tên nào kịp tóm lấy hoặc bắn thì chúng tôi đã xuyên qua chúng, luồn lách vào đám đông và hòa vào dòng người. Ngay lập tức Day cúi đầu kéo cả hai xuyên qua những đôi chân đôi tay dày đặc. Tay cậu nắm chặt tay tôi. Hơi thở của tôi rời rạc nặng nề, nhưng lúc này tôi quyết tâm không thể kéo chúng tôi chậm lại. Tôi dấn bước. Mọi người hét lên vì bất ngờ khi chúng tôi băng qua.
Phía sau chúng tôi, đám lính bắt đầu báo động. “Đó!” một người hét lên. Vài tiếng súng vang lên. Bọn họ đang đuổi theo chúng tôi.
Chúng tôi lao về phía trước, xuyên qua đám đông. Thỉnh thoảng tôi nghe thấy tiếng mọi người la hét, “Có phải Day không?” “Có phải Day trở lại trên một chiếc máy hay Thuộc địa không?” Khi ngó lại phía sau, tôi có thể nói chắc một nửa đám lính đang đi nhầm đường, không xác định được chúng tôi đã theo hướng nào. Một vài người khác vẫn theo sát dấu vết chúng tôi. Chúng tôi bây giờ chỉ còn cách Tháp Thủ đô một dãy nhà, nhưng với tôi nó dường như xa hàng dặm. Thỉnh thoảng, tôi thoáng nhìn thấy nó xuyên qua những thân người đang chen lấn xô đẩy xung quanh. Những màn hình khổng lồ cho thấy Anden đang đứng ở ban công, một hình hài bé nhỏ cô độc trong bộ quần áo đen đỏ, chìa hay bàn tay ra cầu viện sự giúp đỡ.
Anh cần sự giúp đỡ của Day.
Phía sau chúng tôi, bốn tên lính đang dần dần bắt kịp. Cuộc truy đuổi đã rút cạn phần sức lực cuối cùng của tôi. Tôi thở hổn hển, cố gắng thở. Day đã di chuyển chậm hơn để tôi không bị tụt lại, nhưng tôi dám chắc chúng tôi sẽ không bao giờ đến được đó với tốc độ này. Tôi siết chặt tay cậu, lắc đầu.
“Cậu phải đi trước,” tôi kiên quyết nói với Day.
“Cậu dở hơi à.” Cậu mím môi kéo cả hai tiến nhanh hơn. “Chúng ta gần đến nơi rồi.”
“Không.” Tôi ngả người gần cậu hơn trong khi chúng tôi vẫn tiếp tục đi xuyên qua đám đông. “Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta. Sẽ chẳng ai trong chúng ta đến được đó nếu mình cứ tiếp tục ngáng chân thế này.”
Day do dự, giằng xé. Chúng tôi từng bị chia cắt một lần - giờ cậu đang phân vân không biết để tôi đi lúc này có đồng nghĩa với việc cậu sẽ mãi mãi không còn gặp lại tôi. Nhưng chúng tôi không còn thời gian để cậu cân nhắc.
“Mình không chạy nhanh được, nhưng mình có thể trốn vào đám đông. Tin mình đi.”
Đột ngột, cậu nắm chặt eo tôi, kéo tôi lại ôm thật chặt rồi đặt lên môi tôi những nụ hôn cuồng dã. Những nụ hôn cháy bỏng. Tôi cũng đắm đuối hôn đáp trả và lướt tay trên lưng cậu. “Mình xin lỗi vì đã không tin cậu,” cậu thì thào. “Trốn đi, giữ an toàn nhé. Hẹn sớm gặp lại.” Rồi cậu siết tay tôi và biến mất. Tôi hít vào trong buồng phổi một làn hơi lạnh buốt. Đi thôi, June. Không còn thời gian đâu.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, quay người, và khom mình xuống ngay khi đám lính tiến đến nơi. Người đầu tiên thậm chí còn không nhận ra tôi đang đi tới. Giây trước hắn còn đang chạy, giây sau tôi đã ngáng chân làm hắn ngã ngửa ra đất. Tôi không dám dừng lại để nhìn - thay vào đó, tôi lẩn ngược trở lại vào đám đông đang giận dữ, cúi đầu len lỏi qua dòng người cho đến khi đám lính xa dần. Tôi không tin nổi có nhiều người ở đây đến vậy. Giao tranh giữa thường dân và cảnh sát nổ ra khắp nơi. Phía trên cao, những màn hình khổng lồ chiếu trực tiếp khuôn mặt Anden, vẻ mặt nghiêm nghị; anh đang khẩn cầu từ phía sau tấm kính bảo vệ.
Sáu phút trôi qua. Khi chỉ còn cách tầng trệt Tháp Thủ đô chừng chục mét, tôi nhận ra mọi người xung quanh đang dần rơi vào im lặng. Họ không còn tập trung vào Anden nữa.
“Ở trên đó!” một người hét lên.
Họ chỉ tay về phía một chàng trai mái tóc đỏ rực, đang vắt vẻo trên một ban công của Tháp, ở phía đối diện trên cùng một tầng với Anden. Một vài ánh đèn đường chiếu lên tấm kính bảo vệ ban công, và nhìn từ đây, chàng trai đó đang tỏa sáng. Tôi nín thở dừng lại. Đó là Day.