Thần Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
June

❊ ❊ ❊

Tôi không dám nhìn Day một lần nữa trước khi bỏ cậu lại phía sau. Khi người lính Ái Quốc của Razor đưa tôi ra khỏi cổng trước kim tự tháp Pharaoh, tôi nhất quyết tránh đối mặt với cậu. Tốt nhất nên làm thế, tôi tự nhủ. Nếu nhiệm vụ này tiến triển tốt đẹp, đây sẽ chỉ là một quãng chia tay ngắn ngủi.

Bây giờ, tôi mới thật sự hiểu thấu những lo lắng của Day cho sự an toàn của tôi. Kế hoạch Razor dành cho tôi nghe rất hợp lý, nhưng vẫn có thể xảy ra sai sót. Nhỡ mà, thay vì được đưa đến gặp Cử tri, tôi bị bắn ngay khi bọn chúng tìm thấy tôi thì sao? Cũng có thể bọn chúng sẽ trói ngược tôi lại trong phòng thẩm vấn và đánh tôi đến bất tỉnh nhân sự. Tôi đã chứng kiến chuyện như vậy vô số lần. Tôi có thể bị chết trước khi hết ngày, trước cả khi Cử tri biết họ đã tìm được tôi. Có thể xảy ra hàng triệu sai sót.

Vì vậy mình phải thật tập trung, tôi tự nhắc mình. Và tôi sẽ không thể làm thế nếu cứ chăm chăm nhìn vào mắt Day.

Lúc này tay lính Ái Quốc đưa tôi vào trong tòa kim tự tháp, xuống một lối đi hẹp chạy dọc một bên tường. Trong này thật ầm ĩ và hỗn loạn. Hàng trăm lính đang đi đi lại lại ở tầng trệt. Razor bảo tôi rằng họ sẽ cho tôi vào một phòng lính không người ở tầng một, và tôi sẽ vờ như đã trốn ở đó trước khi tìm đường lẻn vào chiếc RS Dynasty. Khi lính Cộng hòa phá cửa vào định tóm tôi, tôi phải tìm cách chạy trốn. Phải cố hết sức chạy trốn.

Tôi rảo bước để theo kịp tay lính dẫn đường. Giờ chúng tôi đã đến cuối lối đi, nơi có một cánh cửa chắc chắn (rộng tầm một mét bảy mươi, cao tầm ba mét) nối tầng nhà chính với một dãy hành lang của doanh trại lính ở tầng một. Tay dẫn đường quẹt một tấm thẻ ngang cửa. Nó kêu bíp, nhấp nháy đèn xanh và trượt mở.

“Lúc chúng tìm đến nhớ giả bộ đánh nhau đấy,” tay lính Ái Quốc nói bằng giọng khiến tôi gần như không nghe thấy. Bộ dạng hắn không khác bất kỳ tên lính nào ở đây, với mái tóc bóng lộn và đồng phục màu đen. “Phải làm cho chúng tin là cô không muốn bị bắt. Cô đang tìm cách ra đầu thú ở gần Denver. Được chứ?”

Tôi gật đầu.

Sự chú ý của hắn rời khỏi tôi. Hắn quan sát đại sảnh, ngước mắt lên kiểm tra trần nhà. Một dãy máy quay an ninh treo dọc hành lang, tổng cộng tám chiếc, mỗi chiếc chiếu thẳng vào một cánh cửa phòng lính. Trước khi chúng tôi bước hẳn vào trong đại sảnh, tên lính dẫn đường rút ra một con dao nhíp và dùng nó cắt một chiếc khuy bóng loáng trên áo khoác của hắn. Sau đó hắn dựa sát vào cửa, giậm hai chân vào hai bên khung cửa rồi nhảy lên.

Tôi liếc về cuối sảnh. Giờ không có tên lính nào khác ở đây, nhưng nếu một tên bất ngờ rẽ vào góc thì sao? Không có gì ngạc nhiên nếu bọn chúng bắt tôi ở đây (suy cho cùng, đó là kế hoạch của chúng tôi mà), nhưng còn tên dẫn đường này thì sao?

Hắn với lên chỗ máy quay an ninh đầu tiên, rồi dùng dao cạo lớp vỏ cao su bảo vệ dây dẫn. Khi lớp cao su đã bị cạo một ít, để lộ đống dây dẫn bên dưới, hắn lấy tay áo bọc các ngón tay và ép chặt chiếc khuy áo kim loại vào.

Vài tia lửa lóe lên. Trước sự ngạc nhiên của tôi, toàn bộ máy quay dọc sảnh đều nhá đèn rồi tắt ngóm.

“Làm sao anh có thể phá hết chúng chỉ với một…?” tôi thì thầm.

Tay lính dẫn đường nhảy xuống sàn và ra hiệu cho tôi nhanh chân lên. “Tôi là một Tin Tặc,” anh ta thì thầm đáp lại trong khi chúng tôi chạy. “Tôi từng làm việc trong trung tâm điều hành ở đây. Tôi đã nối lại một ít dây nhợ để đỡ cho chúng ta.” Anh ta cười vẻ tự hào, khoe hàm răng trắng bóng. “Nhưng thế này chưa là gì hết. Cứ đợi đến khi cô nghe về những gì chúng tôi đã làm với Tháp Thủ đô ở Denver hẵng.”

Quả là ấn tượng. Nếu anh Metias gia nhập quân Ái Quốc, anh cũng sẽ là một Tin Tặc. Nếu như anh còn sống.

Chúng tôi chạy hết tốc lực dọc đại sảnh cho tới khi anh ta bảo tôi dừng lại trước một cánh cửa. Phòng lính 4A. Ở đây anh ta lôi ra một tấm thẻ khóa phòng và mở cửa. Cánh cửa lách cách mở hé ra - bên trong, tám dãy giường tầng và tủ khóa nằm trong bóng tối.

Tin Tặc quay về phía tôi. “Razor muốn cô chờ ở đây để đảm bảo cô sẽ bị bắt bởi người chúng ta dự tính. Ông ấy đã tính sẵn một đội tuần tra đặc biệt rồi.”

Tất nhiên, hoàn toàn hợp lý thôi. Nó chứng tỏ Razor không muốn tôi bị đánh tơi bời nếu rơi vào tay một nhóm tuần tra Cộng hòa bất kỳ nào đó. “Ai…?” tôi dợm hỏi.

Nhưng anh ta đã gõ tay lên vành mũ quân đội trước khi tôi nói hết câu. “Tất cả chúng tôi sẽ theo dõi nhiệm vụ của cô qua các máy quay. Chúc may mắn nhé,” anh ta thì thầm. Rồi anh ta biến mất, rảo bước quay ngược lại sảnh cho tới khi rẽ vào góc và tôi không nhìn thấy anh ta nữa.

Tôi hít một hơi thở dài. Giờ tôi chỉ còn một mình. Đã đến lúc đợi đám lính tới bắt tôi.

Tôi vội bước vào trong phòng và đóng cửa lại. Trong này tối đen như mực - không cửa sổ, không có nổi một tia sáng lọt qua khe cửa. Chắc chắn là một nơi trú ẩn đủ sức thuyết phục. Tôi không buồn vào sâu trong phòng hơn; tôi đã biết rõ cách bố trí, các dãy giường tầng và một phòng tắm chung. Tôi chỉ dựa vào bức tường kế bên cánh cửa. Tốt nhất nên ở yên đây.

Tôi với tay trong bóng tối tìm tay nắm cửa. Đo bằng bàn tay, tôi ước chừng khoảng cách giữa tay nắm và mặt sàn (xấp xỉ một mét). Rất có thể nó cũng là khoảng cách từ tay nắm đến mép cửa trên. Tôi nhớ lại lúc chúng tôi vẫn còn đứng ngoài hành lang, tưởng tượng xem mép cửa trên cách trần nhà bao xa. Cũng phải gần sáu mươi phân.

Được rồi. Giờ thì mọi chi tiết đều đã khớp. Tôi lại dựa vào tường, nhắm mắt và chờ đợi.

Mười hai phút trôi qua.

Rồi, xa xa ngoài sảnh, tôi nghe thấy tiếng chó sủa.

Mắt tôi bật mở. Ollie. Tôi có thể nhận ra tiếng sủa đó ở bất kỳ nơi đâu - chú chó của tôi vẫn còn sống. Bằng một phép màu nào đó, nó vẫn sống. Niềm vui và nỗi hoang mang chiếm lấy tôi. Nó làm cái quái gì ở đây vậy? Tôi gí sát tai vào cửa nghe ngóng. Thêm một vài giây yên lặng. Rồi, tôi lại nghe thấy tiếng sủa.

Chú chó chăn cừu trắng của tôi đang ở đây.

Giờ thì các ý nghĩ quay cuồng trong đầu tôi. Lý do duy nhất Ollie ở đây là vì nó đi cùng đội tuần tra - đội tuần tra đang truy lùng tôi. Và chỉ có duy nhất một tên lính có thể nghĩ ra cách dùng chính con chó của tôi để đánh hơi tìm tôi: Thomas. Tôi nhớ lại những lời Tin Tặc đã nói.

Razor muốn tôi bị bắt bởi “những tên lính trong dự tính”. Ông ta đã tính sẵn một đội tuần tra đặc biệt rồi.

Dĩ nhiên đội tuần tra - người - mà Razor tính đến chính là Thomas.

Thomas hẳn đã được Chỉ huy Jameson giao nhiệm vụ truy bắt tôi. Hắn đang dùng Ollie như một công cụ. Nhưng trong tất cả những đội tuần tra có thể đến bắt tôi, nhóm của Thomas là nhóm tôi không mong muốn nhất. Tay tôi bắt đầu run lên. Tôi không muốn lại nhìn thấy kẻ đã giết anh trai mình.

Tiếng sủa của Ollie càng lúc càng rõ hơn. Cùng lúc, tiếng bước chân và tiếng người nói lần đầu tiên vang đến. Tôi nghe thấy giọng Thomas ngoài hành lang, đang quát đám lính dưới quyền. Tôi nín thở, nhắc mình nhớ đến những con số tôi vừa đo được.

Bọn chúng đã ở ngay ngoài cửa. Giọng chúng tắt ngúm, thay bằng những tiếng “lách cách” (chốt an toàn trên những khẩu súng đầy đạn, nghe như một khẩu M-series, một loại súng trường tiêu chuẩn).

Những gì diễn ra sau đó cứ như một đoạn băng quay chậm. Cánh cửa cót két mở ra và ánh sáng lọt vào. Ngay tức thì tôi nhảy một bước ngắn và đưa một chân lên - bàn chân tôi yên lặng hạ xuống tay nắm cửa trong lúc cánh cửa đu đưa về phía tôi. Khi bọn lính lăm lăm tay súng bước vào phòng, tôi với tay bám lấy mép cửa trên, dùng tay nắm như một bậc thang. Tôi đu người lên. Không một tiếng động, tôi ngồi trên mép cửa mở y như một chú mèo.

Bọn chúng không nhìn thấy tôi. Có lẽ ở trong này bọn chúng không thể nhìn thấy gì ngoài bóng tối. Tôi nhanh chóng đếm số lính. Thomas dẫn đầu cùng Ollie bên cạnh (tôi lấy làm ngạc nhiên vì không thấy hắn giơ súng lên) và đằng sau hắn là một nhóm bốn tên lính. Bên ngoài phòng có thêm nhiều tên nữa, nhưng tôi không biết chắc là bao nhiêu.

“Cô ta ở trong này,” một tên lên tiếng, ấn tay vào tai. “Cô ta chưa có cơ hội lên bất kỳ khí cầu nào đâu. Chỉ huy DeSoto vừa khẳng định người của ông ta đã nhìn thấy cô ta đi vào.”

Thomas không nói gì. Tôi quan sát hắn kiểm tra căn phòng tối. Rồi hắn ta quét mắt lên cửa.

Chúng tôi mắt đối mắt với nhau.

Tôi nhảy xuống, quật hắn ngã trên sàn. Trong một thoáng cả giận, tôi thật lòng muốn dùng hai bàn tay trần bẻ gãy cổ hắn. Quá dễ dàng.

Bọn lính la lên định bắn, nhưng trong cơn hỗn loạn, tôi nghe Thomas nghẹn giọng ra lệnh. “Không được bắn! Không được bắn!” Hắn nắm chặt cánh tay tôi. Tôi suýt nữa đã giằng ra được để chạy xuyên qua bọn lính ra ngoài hành lang, nhưng một binh nhì đã xô tôi ngã xuống. Giờ tất cả bọn chúng đè lên tôi, một cơn lốc quân phục khóa chặt hai cánh tay tôi và kéo lê tôi đi. Thomas không ngừng gào lên bắt bọn lính phải cẩn thận.

Razor đã đúng về Thomas. Hắn muốn giữ tôi còn sống để nộp cho Chỉ huy Jameson.

Cuối cùng, chúng còng tay tôi lại và dúi tôi rạp xuống sàn khiến tôi không cử động được. Tôi nghe giọng Thomas phía trên đầu mình. “Rất mừng được gặp lại cô, cô Iparis.” Giọng hắn run lên. “Cô đã bị bắt vì tội tấn công lính Cộng hòa, gây rối ở lâu đài Batalla và từ bỏ nhiệm vụ. Cô có quyền giữ im lặng. Bất kỳ điều gì cô nói cũng có thể và sẽ được dùng để chống lại cô trước tòa.” Tôi nhận thấy hắn không nhắc gì đến chuyện giúp một tên tội phạm. Hắn vẫn phải giả như phe Cộng hòa đã hành quyết Day.

Bọn chúng kéo lê tôi dọc theo sảnh. Đến lúc chúng tôi ra ngoài trời, đã có không ít tên lính đi ngang qua dừng lại nhìn. Người của Thomas ném phịch tôi vào ghế sau chiếc xe jeep quân sự đang đợi sẵn, xích bàn tay tôi vào cửa xe và khóa cánh tay tôi lại bằng mấy chiếc còng kim loại. Thomas ngồi ngay cạnh, chĩa súng vào đầu tôi. Thật lố bịch. Chiếc xe đưa chúng tôi về, băng qua các phố. Hai tên lính ngồi ghế trước quan sát tôi qua gương chiếu hậu. Bọn chúng hành xử cứ như thể tôi là một loại vũ khí khó kiểm soát - và theo một cách nào đó, tôi đoán điều đó cũng đúng. Ý nghĩ khôi hài ấy khiến tôi mắc cười. Day là một tên lính Cộng hòa trên chiếc RS Dynasty, còn tôi là tù binh giá trị nhất của quân Cộng hòa. Chúng tôi đã đổi chỗ.

Thomas cố gắng lờ tôi đi trong suốt chặng đường, nhưng mắt tôi không rời khỏi hắn. Hắn có vẻ mệt mỏi, đôi môi nhợt nhạt và quanh mắt có quầng thâm. Cằm hắn lởm chởm râu, thật đáng ngạc nhiên - thông thường Thomas không bao giờ xuất hiện với bộ mặt không được cạo râu nhẵn thín. Chỉ huy Jameson hẳn đã vắt cạn sức lực của hắn vì dám để tôi trốn khỏi lâu đài Batalla. Có khi họ còn thẩm vấn hắn cũng nên.

Thời gian dần trôi. Không tên lính nào mở miệng. Tên lính lái xe dán mắt nhìn đường, và âm thanh duy nhất chúng tôi nghe thấy là tiếng động cơ xe ro ro và tiếng ồn câm lặng vọng lại từ trên phố. Tôi dám thề là bọn chúng ắt hẳn còn nghe được cả tiếng tim tôi đập thình thịch nữa. Từ đây tôi có thể nhìn được chiếc xe jeep đi đằng trước, và qua cửa kính phía sau, tôi thỉnh thoảng còn thấy thấp thoáng bộ lông trắng, khiến tôi vui sướng vô cùng. Ollie. Giá mà nó đang ở cùng xe với tôi.

Cuối cùng, tôi quay sang Thomas. “Cảm ơn vì đã không làm hại Ollie.”

Tôi không trông mong hắn trả lời. Các đại úy không nói chuyện với tội phạm, hắn sẽ nói vậy. Nhưng ngạc nhiên thay, hắn lại nhìn tôi. Có vẻ như vì tôi, hắn sẵn lòng phá vỡ quy tắc. “Con chó của cô hóa ra rất có ích.”

Đó là chó của anh Metias. Cơn giận lại bắt đầu trào lên, nhưng tôi ép nó xuống. Chẳng ích lợi gì nếu tôi tức giận vì một vấn đề chẳng giúp được gì cho kế hoạch của mình. Đáng chú ý là hắn đã giữ Ollie sống - cho dù không có con chó, hắn vẫn có thể lùng ra tôi. Ollie không phải chó cảnh sát và chưa được huấn luyện để đánh hơi tìm mục tiêu. Nó chẳng có ích gì khi bọn họ cố gắng theo dấu tôi qua nửa đất nước; nó chỉ hữu ích trong cự li rất gần. Điều này có nghĩa là Thomas giữ nó sống vì những lý do khác. Vì hắn quan tâm đến tôi chăng? Hay là… có lẽ hắn vẫn quan tâm đến anh Metias? Ý nghĩ này khiến tôi giật mình. Thomas rời mắt đi khi không thấy tôi trả lời. Rồi lại thêm một quãng dài yên lặng.

“Anh đang đưa tôi đi đâu?”

“Cô sẽ được giam giữ tại Nhà tù Cách ly Tối cao cho tới sau phiên thẩm vấn, rồi tòa án sẽ quyết định chuyển cô về đâu.”

Giờ đã đến lúc tiến hành kế hoạch của Razor. “Sau phiên thẩm vấn, tôi dám chắc tòa sẽ chuyển tôi tới Denver.”

Một tên lính ở hàng ghế trên nheo mắt nhìn tôi, nhưng Thomas đã đưa tay lên. “Cứ để cô ta nói,” anh ta bảo. “Quan trọng là chúng ta mang cô ta về bình an vô sự.” Đoạn hắn liếc nhìn tôi. Hắn trông hốc hác hơn lần chạm trán trước giữa chúng tôi - ngay cả mái tóc chải gọn sang một bên của hắn trông cũng lơ thơ xỉn màu hơn. “Sao cô dám chắc như vậy?”

“Tôi đang nắm thông tin có lẽ ngài Cử tri sẽ rất quan tâm.”

Miệng Thomas co rúm lại - hắn những muốn tra hỏi tôi ngay bây giờ để lật mở bất kỳ bí mật nào mà tôi có thể đang nắm giữ. Nhưng điều đó nằm ngoài quy tắc, và bằng việc nói chuyện vu vơ với tôi, hắn cũng đã vi phạm đủ các quy định rồi. Có vẻ hắn quyết định không ép tôi nói nhiều hơn. “Để xem chúng tôi sẽ khai thác được gì từ cô.”

Rồi tôi nhận ra thật lạ là bọn họ chuyển tôi tới nhà giam ở Vegas. Lẽ ra tôi nên bị thẩm vấn và xét xử ở quê tôi. “Tại sao tôi lại bị giữ ở đây?” tôi hỏi. “Đáng ra tôi phải đang trên đường tới Los Angeles chứ?”

Giờ Thomas nhìn thẳng phía trước. “Bị kiểm dịch rồi,” hắn ta trả lời.

Tôi sững người. “Sao cơ, giờ dịch bệnh đã tràn đến cả Batalla ư?”

Câu trả lời của hắn khiến tôi lạnh sống lưng. “Los Angeles đang bị kiểm dịch. Toàn bộ thành phố”

***

NHÀ TÙ CÁCH LY TỐI CAO

BUỒNG 416 (6.1 X 3.6M)

22:24, CÙNG NGÀY TÔI BỊ BẮT

Tôi ngồi cách Thomas khoảng một mét. Ngăn giữa chúng tôi không có gì ngoài một cái bàn mỏng manh - chà, đấy là nếu tôi không tính cả mớ binh lính đứng quanh bảo vệ hắn. Bọn chúng dịch người vẻ không thoải mái mỗi khi tôi nhìn bọn chúng. Tôi hơi xoay người trên ghế, chống lại cơn mệt mỏi, khua lanh canh sợi xích đang trói quặt tay tôi ra sau lưng. Tâm trí tôi bắt đầu trôi dạt - tôi mãi nghĩ tới điều Thomas nói về Los Angeles và tình trạng bị kiểm dịch ở đó. Giờ không có thời gian nghĩ đến việc đó đâu, tôi thầm nhủ, nhưng những ý nghĩ cứ quanh quẩn trong đầu. Tôi thử hình dung ra cảnh trường Drake bị đánh dấu nhiễm dịch, những con phố khu Ruby tràn ngập quân kiểm dịch. Làm sao có thể như thế? Làm sao cả thành phố có thể bị cách ly?

Chúng tôi đã ở trong căn phòng này sáu tiếng đồng hồ, và Thomas vẫn chưa moi được gì từ tôi. Mọi câu trả lời tôi đưa ra cho các câu hỏi của hắn đều dẫn chúng tôi đi lòng vòng, và tôi làm thế khéo léo đến mức sau khi lãng phí thêm cả tiếng đồng hồ nữa hắn mới nhận ra tôi đã thao túng cuộc trò chuyện. Hắn dọa giết Ollie. Tôi bèn dọa sẽ mang theo xuống mồ bất cứ thông tin gì tôi có. Hắn dọa tra tấn tôi. Tôi bèn nhắc lại chuyện mang thông tin xuống mồ. Hắn thậm chí còn thử vài trò cân não - chẳng trò nào có một chút xíu thành công. Tôi luôn miệng hỏi hắn vì sao Los Angeles bị cách ly. Tôi cũng lão luyện các chiến thuật thẩm vấn chẳng kém gì hắn, và khiến hắn thất bại. Hắn vẫn chưa động tay động chân với tôi như từng làm với Day (Đây lại là một chi tiết thú vị khác. Dù Thomas quan tâm đến tôi tới mức nào thì cũng thế thôi, một khi cấp trên ra lệnh hắn dùng vũ lực, hắn sẽ làm. Vì hắn chưa đánh tôi, điều này có nghĩa Chỉ huy Jameson không cho hắn làm vậy. Thật kỳ quái!). Dù vậy, tôi dám chắc sự kiên nhẫn của hắn với tôi đang cạn rồi.

“Nói xem nào, cô Iparis,” hắn lên tiếng sau một quãng im lặng giữa chúng tôi. “Tôi phải đổi gì để lấy được thông tin hữu ích nào đó từ cô?”

Mặt tôi vẫn không chút biểu cảm. “Tôi đã nói rồi. Tôi sẽ đổi một câu trả lời lấy một yêu cầu. Tôi có thông tin cho Cử tri.”

“Cô không có quyền mặc cả. Và cô không thể cứ mập mờ mãi.” Thomas cau mày tựa người ra sau ghế. Ánh đèn tuýp hắt những bóng dài dưới mắt hắn. Tương phản với những bức tường trắng trơn trong căn phòng (không tính đến hai lá cờ Cộng hòa và bức chân dung Cử tri), Thomas đứng lừng lững đầy đe dọa trong bộ đồng phục chỉ huy màu đỏ đen. Anh Metias cũng từng mặc bộ đồng phục như vậy. “Tôi biết Day còn sống, và cô biết cách để chúng tôi tìm ra hắn. Rồi cô sẽ phải khai ra sau vài ngày bị bỏ đói bỏ khát thôi.”

“Đừng phỏng đoán tôi sẽ làm hoặc không làm gì, Thomas,” tôi trả lời. “Còn về Day, tôi cho rằng câu trả lời đã quá rõ ràng. Nếu anh ta còn sống, anh ta sẽ tìm cách giải cứu em trai. Bất cứ tên ngốc nào cũng có thể đoán được điều đó.”

Thomas cố phớt lờ câu nói móc của tôi, nhưng tôi có thể thấy vẻ giận dữ trên mặt hắn. “Nếu hắn còn sống, hắn sẽ không bao giờ tìm được em trai đâu. Địa điểm đó rất bí mật. Tôi không cần biết Day muốn đi đâu. Tôi cần biết hắn ta đang ở đâu.”

“Cũng có khác gì chứ. Dù sao anh cũng chẳng bao giờ bắt được anh ta. Anh ta không mắc một cái bẫy hai lần đâu.”

Thomas khoanh tay lại. Có thật là mới chỉ cách đây vài tuần, tôi và hắn đã cùng nhau ngồi ăn tối trong một quán ăn ở Los Angeles? Ý nghĩ về Los Angeles đưa tôi trở lại với cái tin cách ly, và tôi tưởng tượng ra cảnh quán ăn trống vắng, bị phủ kín thông báo kiểm dịch.

“Cô Iparis,” Thomas nói, úp hai bàn tay lên bàn. “Chúng ta có thể cứ như thế này mãi, và cô cứ việc giở trò láu cá và lắc đầu đến khi kiệt sức mà gục xuống. Tôi không muốn làm cô tổn thương. Cô có cơ hội chuộc lỗi với phe Cộng hòa. Bất chấp những điều cô đã làm, tôi đã nghe tin từ cấp trên rằng cô vẫn còn được đánh giá khá cao.”

Vậy đấy. Chỉ huy Jameson thật sự đã tác động để đảm bảo tôi không bị tra tấn trong quá trình thẩm vấn. “Thật tử tế làm sao,” tôi đáp lại, giọng nhuốm ý mỉa mai. “Tôi may mắn hơn anh Metias đấy nhỉ.”

Thomas thở dài, cúi đầu xuống và bóp sống mũi tức giận. Hắn cứ ngồi như vậy một lúc lâu. Rồi hắn ra hiệu cho mấy tên lính. “Tất cả ra khỏi đây,” hắn quát.

Khi đám lính đã đi hết, hắn quay lại phía tôi, vươn người về phía trước đặt hai cánh tay lên bàn. “Tôi xin lỗi vì buộc phải giữ cô ở đây,” hắn nói khẽ. “Hy vọng cô hiểu cho, cô Iparis, tôi làm thế này cũng vì nghĩa vụ của mình.”

“Chỉ huy Jameson đâu?” tôi đáp. “Bà ta là người giật dây anh mà, phải không? Tôi tưởng bà ta cũng đến thẩm vấn tôi chứ?”

Thomas không nao núng trước lời chế nhạo của tôi. “Lúc này bà ấy đang ngăn chặn Los Angeles, điều hành việc kiểm dịch và báo cáo tình hình với Quốc hội. Tôi không có ý xúc phạm gì đâu, nhưng thế giới này không xoay quanh một mình cô.”

Ngăn chặn Los Angeles? Tin đó làm tôi ớn lạnh. “Hiện tại bệnh dịch tệ đến vậy thật sao?” Tôi quyết định hỏi một lần nữa, mắt không rời khuôn mặt Thomas. “Có đúng là Los Angeles bị cách ly vì bệnh dịch không?”

Hắn lắc đầu. “Thông tin mật.”

“Khi nào thì bỏ lệnh cách ly? Tất cả các khu vực đều bị cách ly à?”

“Đừng hỏi nữa. Tôi đã nói rồi, toàn bộ thành phố. Dù có biết khi nào lệnh được dỡ bỏ, tôi cũng không có lý do gì để nói cho cô.”

Từ biểu hiện của hắn tôi lập tức hiểu điều hắn thật sự muốn nói: Chỉ huy Jameson không cho tôi biết chuyện gì đang diễn ra, vì vậy tôi không biết. Vì sao bà ta lại giữ bí mật với hắn? “Chuyện gì xảy ra trong thành phố vậy?” Tôi dồn ép, hy vọng moi được thêm thông tin.

“Chuyện đó không liên quan đến cuộc thẩm vấn của cô,” Thomas trả lời, sốt ruột gõ gõ lên cánh tay. “Los Angeles không còn là mối quan tâm của cô nữa, cô Iparis.”

“Đó là quê hương tôi,” tôi đáp. “Tôi lớn lên ở đó. Anh Metias chết ở đó. Tất nhiên tôi phải quan tâm chứ.”

Thomas im lặng. Hắn đưa tay gạt món tóc đen đang che mặt, mắt hắn dò xét mắt tôi. Vài phút trôi qua. “Thì ra tất cả chuyện này là vì thế,” cuối cùng hắn lẩm bẩm. Tôi tự hỏi không biết có phải hắn nói thế này là vì hắn cũng đã mệt mỏi sau sáu tiếng đồng hồ ở trong căn phòng này. “Cô Iparis, chuyện xảy ra với anh trai cô…”

“Tôi biết chuyện gì đã xảy ra,” tôi ngắt lời hắn. Giọng tôi run lên vì tức giận. “Anh đã giết anh ấy. Anh bán đứng anh ấy cho chính phủ.” Những từ này làm tôi đau đớn đến mức khó khăn lắm mới thốt ra được.

Mặt hắn giật giật. Hắn bật ra một tiếng ho và ngồi thẳng dậy trên ghế. “Tôi nhận lệnh trực tiếp từ Chỉ huy Jameson, và tôi sẽ không đời nào không tuân theo mệnh lệnh trực tiếp của bà ấy. Đáng lẽ ra cô cũng phải nắm rõ quy tắc này y như tôi chứ - dù tôi phải thừa nhận rằng cô chẳng bao giờ giỏi tuân thủ nó.”

“Gì hả, vậy nên anh mới sẵn lòng bán đứng anh ấy như thế, vì anh ấy đoán ra bố mẹ tôi chết như thế nào? Anh ấy là bạn anh, Thomas. Anh đã lớn lên cùng anh ấy. Chỉ huy Jameson đâu thèm để ý đến anh - ngay bây giờ anh cũng sẽ chẳng có cơ hội ngồi ở phía bên kia cái bàn này - nếu anh Metias không tiến cử anh làm lính tuần tra cho bà ta. Hay là anh đã quên mất rồi?” Giọng tôi cao lên. “Anh không dám mạo hiểm dù là chút xíu sự an toàn của bản thân để giúp anh ấy à?”

“Đó là một mệnh lệnh trực tiếp,” Thomas nhắc lại. “Không ai được phép chất vấn Chỉ huy Jameson. Có điểm nào khiến cô không hiểu nhỉ? Bà ấy biết anh ta đã đột nhập vào dữ liệu của những người đã chết, cùng một mớ dữ liệu tối mật khác của chính phủ. Anh trai cô đã phạm luật, vô số lần. Chỉ huy Jameson không thể để một chỉ huy đội tuần tra đáng kính trong hàng ngũ của bà ấy phạm tội ngay dưới mũi mình.”

Tôi nheo mắt lại. “Vì thế mà anh giết chết anh ấy trong một con hẻm tối rồi đổ tội cho Day? Vì anh vui vẻ bất chấp tất cả nghe theo lệnh chỉ huy?”

Thomas đập tay xuống bàn mạnh đến nỗi khiến tôi nhảy dựng lên. “Đó là một mệnh lệnh đã ký từ bang California,” hắn hét lên. “Cô có hiểu tôi nói gì không? Tôi không có lựa chọn nào khác.” Rồi mắt hắn mở to - hắn đã không định nói ra điều vừa rồi, không phải theo cách đó. Câu nói cũng khiến tôi chết sững. Hắn nói tiếp, giờ gấp gáp hơn, như thể quyết tâm xóa bỏ những lời vừa rồi. Một ánh sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt hắn, một thứ gì đó tôi không xác định được. Đó là gì nhỉ? “Tôi là một người lính Cộng hòa. Khi nhập ngũ tôi đã thề sẽ tuân lệnh cấp trên bằng bất cứ giá nào. Metias cũng đã thề như vậy, và anh ta đã phá vỡ lời thề.”

Có điều gì đó thật kỳ quái trong cách hắn nhắc đến anh Metias, một loại cảm xúc giấu kín nào đó khiến tôi bối rối.

“Chính phủ này suy tàn rồi.” Tôi hít một hơi thở sâu. “Và anh là một thằng hèn vì đã bỏ mặc anh Metias trong tay chúng.”

Mắt Thomas nhíu lại như thể tôi vừa đâm hắn. Tôi quan sát hắn kỹ hơn, nhưng hắn phát hiện ra bèn quay ngoắt sang bên, vùi mặt vào hai bàn tay.

Tôi lại nghĩ về anh trai mình, lần này đắm chìm suy nghĩ vào những năm tháng anh làm bạn với Thomas. Anh Metias biết Thomas từ hồi còn nhỏ, rất lâu trước khi tôi chào đời. Bất cứ khi nào bố hắn, nhân viên bảo vệ ở tầng nhà của chúng tôi, mang hắn theo trong ca trực, Thomas và anh Metias lại chơi với nhau hàng giờ. Những video game quân sự. Súng giả. Khi đã bắt đầu hiểu được mọi chuyện xung quanh, tôi vẫn còn nhớ rất nhiều lần anh tôi và hắn thì thầm trò chuyện trong phòng khách, và hai người gắn bó với nhau như thế nào. Tôi nhớ lại điểm Sát hạch của Thomas: 1365. Khá cao so với một đứa trẻ nhà nghèo, nhưng chỉ ở mức trung bình so với những đứa ở khu Ruby. Anh Metias là người đầu tiên quan tâm đến khát khao được làm lính của Thomas. Anh đã dành trọn vẹn mọi buổi chiều dạy Thomas mọi điều anh biết. Thomas sẽ không bao giờ đỗ vào trường đại học Highland của khu Emerald nếu không có sự giúp đỡ của anh tôi.

Tôi thở hổn hển khi đột nhiên nhận ra một điều. Tôi nhớ cách ánh mắt chăm chú của anh Metias nấn ná trên người Thomas suốt những buổi tập luyện của hai người.

Tôi luôn tưởng đó đơn thuần là cách anh tôi quan sát tư thế và động tác của Thomas để kiểm tra độ chính xác. Tôi vẫn nhớ anh Metias đã kiên nhẫn và dịu dàng đến thế nào khi giải thích mọi điều cho Thomas. Cách bàn tay anh chạm vào vai Thomas. Cái đêm tôi ăn món đậu nành luộc trong quán ăn đó với Thomas và anh Metias, khi anh Metias vừa thôi làm việc dưới trướng Chian. Cách bàn tay anh Metias thỉnh thoảng lưu lại trên cánh tay Thomas hơi lâu hơn cần thiết. Cuộc nói chuyện giữa tôi và anh trai khi anh chăm sóc tôi vào ngày anh nhậm chức. Cách anh bật cười. Anh không cần bạn gái. Anh có một cô em gái để chăm sóc rồi. Và quả thật như thế. Hồi đại học anh từng hẹn hò vài cô, nhưng chưa bao giờ quá một tuần và tất cả đều bị chối bỏ một cách lịch sự.

Hiển nhiên biết bao. Sao trước đây tôi lại chưa từng nhận ra nhỉ?

Tất nhiên anh Metias không bao giờ nói với tôi về chuyện này. Mối quan hệ giữa sĩ quan và cấp dưới bị nghiêm cấm tuyệt đối. Bị trừng phạt nặng nề. Anh Metias chính là người đã tiến cử Thomas làm lính tuần tra cho Chỉ huy Jameson… Anh làm thế hẳn là vì lợi ích của Thomas, dù biết như vậy hai người sẽ không có cơ hội đến với nhau.

Ý nghĩ này bất chợt lóe lên trong đầu tôi. “Metias yêu anh,” tôi thì thầm.

Thomas không trả lời.

“Sao hả? Điều đó là thật phải không? Anh chắc chắn phải biết.”

Thomas vẫn không nói gì. Thay vào đó, hắn vẫn vục mặt vào hai bàn tay và nhắc lại, “Tôi đã lập lời thề.”

“Gượm đã. Tôi không hiểu.” Tôi ngả người tựa vào lưng ghế và hít thở sâu. Những ý nghĩ của tôi giờ đang xoay mòng mòng như một mớ bòng bong. Sự im lặng của Thomas nói cho tôi biết nhiều điều hơn bất kỳ lời nào hắn đã thốt ra.

“Metias yêu anh,” tôi nói chậm rãi. Lời lẽ của tôi run lên. “Và làm biết bao điều cho anh. Vậy mà anh vẫn bán đứng anh ấy?” Tôi lắc đầu không tin nổi. “Làm sao anh có thể?”

Thomas ngẩng lên nhìn tôi, mặt thoáng bối rối. “Tôi chưa bao giờ tố cáo anh ấy.”

Chúng tôi mặt đối mặt một lúc lâu. Cuối cùng, tôi nghiến răng nói, “Vậy hãy cho tôi biết đã có chuyện gì đi.”

Thomas nhìn chăm chăm vào khoảng không. “Đám quản trị mạng dò ra dấu vết anh ấy đột nhập vào một lỗ hổng trong hệ thống,” hắn trả lời. “Vào kho dữ liệu về những người chết. Quản trị mạng báo lại với tôi đầu tiên, tin rằng tôi sẽ báo cáo với Chỉ huy Jameson. Tôi đã luôn cảnh báo Metias về việc ăn trộm thông tin rồi. Cứ ngáng chân phe Cộng hòa nhiều lần rồi sẽ có ngày rước họa vào thân thôi. Hãy trung thành và đáng tin cậy. Nhưng anh ấy chẳng chịu nghe bao giờ. Cả cô lẫn anh ấy đều thế.”

“Vậy anh giữ bí mật giúp anh ấy chứ?”

Thomas lại vục mặt vào lòng bàn tay. “Tôi đối chất với Metias trước tiên. Anh ấy thú nhận tất cả. Tôi hứa sẽ không nói với ai, nhưng thật sự trong lòng tôi rất muốn nói. Tôi chưa từng giữ bí mật nào với Chỉ huy Jameson.” Hắn dừng lại một giây. “Hóa ra sự im lặng của tôi cũng không làm cho tình hình khác đi. Dù sao đi nữa bên quản trị mạng đã quyết định nhắn tin cho Chỉ huy Jameson. Bởi vậy bà ấy đã phát hiện ra. Rồi bà ấy ra lệnh cho tôi để ý đến Metias.”

Tôi lắng nghe, lặng người vì choáng váng. Thomas chưa bao giờ muốn giết anh Metias. Tôi cố tưởng tượng ra một kịch bản mà tôi có thể chịu đựng được. Có lẽ hắn đã cố thuyết phục Chỉ huy Jameson giao nhiệm vụ cho người khác. Nhưng bà ta từ chối, và dù sao đi nữa hắn đã quyết định sẽ làm theo lệnh.

Tôi lấy làm băn khoăn không biết anh Metias có khi nào thú nhận tình cảm của mình hay không, và Thomas có đáp lại không. Biết tính Thomas rồi nên tôi rất lấy làm ngờ. Hắn có yêu anh Metias không? Hắn đã tìm cách hôn tôi đêm đó sau bữa tiệc mừng Day bị bắt. “Dạ tiệc ăn mừng,” tôi ngẫm nghĩ, lần này nói to thành tiếng. Tôi không cần phải giải thích chuyện đêm đó để Thomas hiểu tôi đang nói đến chuyện gì. “Khi anh tìm cách…”

Tôi ngừng lại khi thấy Thomas vẫn nhìn chăm chăm xuống sàn nhà, biểu cảm nửa đau khổ nửa trống rỗng. Cuối cùng, hắn cào tay vào tóc và lẩm bẩm, “Tôi đã quỳ bên cạnh Metias và chứng kiến anh ấy chết. Bàn tay tôi đặt trên con dao đó. Anh ấy…”

Tôi chờ đợi, đầu óc tôi vẫn quay cuồng trước những gì hắn nói.

“Anh ấy bảo tôi đừng làm hại cô,” Thomas tiếp tục. “Những lời cuối của anh ấy là về cô. Và tôi không biết nữa. Trong ngày hành quyết Day, tôi đã cố tìm cách ngăn Chỉ huy Jameson bắt cô. Nhưng cô khiến cho người ta rất khó bảo vệ cô, June ạ. Cô vi phạm quá nhiều nguyên tắc. Giống như Metias. Đêm đó ở bữa tiệc, khi tôi nhìn vào khuôn mặt cô…” Giọng hắn vỡ vụn. “Tôi cứ tưởng mình có thể bảo vệ cô, và cách tốt nhất là giữ cô gần bên tôi, cố giành được sự tin tưởng của cô. Tôi không biết nữa,” hắn nhắc lại đầy cay đắng. “Ngay cả Metias cũng chẳng dễ mà trông chừng cô được. Tôi có cơ hội nào để đảm bảo an toàn cho cô đây?”

Tối hôm Day bị hành quyết. Có phải Thomas đã cố giúp tôi khi hắn hộ tống tôi xuống xem căn hầm chứa bom điện? Nếu Chỉ huy Jameson đang định bắt tôi còn Thomas đang cố gắng tìm được tôi trước thì sao? Để làm gì, giúp tôi trốn thoát ư? Tôi không hiểu.

“Tôi rất quan tâm đến anh ấy, cô biết đấy,” hắn nói trong khi tôi vẫn im lặng. Hắn cố ra vẻ mạnh mẽ. Tuy vậy, tôi vẫn nghe ra một chút buồn. “Nhưng tôi cũng là một người lính Cộng hòa. Tôi làm những gì buộc phải làm.”

Tôi xô bàn sang bên và nhào về phía hắn dù biết mình đã bị xích vào ghế. Thomas nhảy lùi lại. Tôi vấp phải sợi xích, ngã khuỵu xuống và chộp lấy chân hắn. Cố gắng hết sức. Đồ bệnh hoạn. Méo mó. Tôi muốn giết hắn. Suốt cả đời mình tôi chưa từng mong muốn điều gì hơn thế.

Không, nói vậy không đúng. Tôi muốn anh Metias sống lại.

Những tên lính canh phía ngoài hẳn đã nghe thấy tiếng ồn ào vì chúng đang túa vào, và còn chưa kịp ý thức được gì thì tôi đã bị mấy tên lính đè chặt xuống, bị tống thêm một bộ cùm nữa và sau đó được cởi trói khỏi ghế. Chúng kéo lê tôi trên sàn. Tôi giận dữ đá lung tung, điểm lại trong đầu mọi ngón đòn được học trong trường, điên cuồng cố gắng tự giải thoát. Thomas đang ở rất gần. Hắn chỉ cách tôi tầm một mét.

Thomas chỉ nhìn tôi. Hai bàn tay thõng hai bên hông. “Đó là cách nhân từ nhất để anh ấy ra đi,” hắn nói to. Tôi nôn nao nhận ra hắn đã đúng, rằng anh Metias rất có khả năng sẽ bị tra tấn đến chết nếu Thomas không ra tay với anh trong con hẻm ấy. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi đã bị mờ mắt trước cơn giận dữ và nỗi hoang mang. Sao hắn có thể làm vậy với người hắn yêu? Sao hắn còn dám thử biện minh cho mình? Hắn bị làm sao vậy?

Sau cái chết của anh Metias, vào những đêm Thomas ngồi ở nhà một mình, có khi nào hắn tháo bỏ tấm mặt nạ của mình? Có khi nào hắn từ bỏ cái lốt người lính để cho phép con người thường dân trong hắn khóc thương?

Tôi bị lôi ra khỏi phòng xuống dưới hành lang. Tay tôi run rẩy, tôi gắng thở đều, trấn tĩnh trái tim đập loạn, đẩy anh Metias trở lại một góc khuất trong tâm trí. Một phần nhỏ trong tôi vẫn hy vọng tôi đã hiểu nhầm Thomas. Rằng hắn không phải người đã giết anh tôi.

Sáng ngày hôm sau, mọi dấu vết cảm xúc đã biến khỏi khuôn mặt Thomas. Hắn bảo tôi tòa án Denver đã nghe tin tôi yêu cầu được gặp Cử tri và quyết định chuyển tôi đến Trại giam Colorado.

Tôi được chuyển về thủ đô.

aede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.