Thần Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
Day

❊ ❊ ❊

Lại một giấc mơ nữa.

Tôi tỉnh quá sớm vào buổi sáng ngày sinh nhật lần thứ tám của mình. Ánh sáng vừa bắt đầu lọt vào qua cửa sổ, xua cái sắc xám xanh của màn đêm đang dần biến mất. Tôi ngồi dậy trên giường, dụi mắt. Một cốc nước vơi nửa nằm cân bằng gần mép cái bàn đêm cũ. Cái cây độc nhất của chúng tôi - một cây thường xuân được Eden lôi về từ bãi phế liệu nào đó - nằm trong góc phòng, dây leo bò qua sàn nhà, kiếm tìm ánh nắng. Anh John đang ngáy ầm ĩ ở góc phòng. Chân anh thò ra dưới tấm chăn vá chằng vá đụp và thõng hẳn ra ngoài chân giường. Eden thì chẳng thấy đâu; có thể nó đi với mẹ.

Thường nếu dậy quá sớm thì tôi có thể nằm nán lại, nghĩ về một thứ êm đềm nào đó, như con chim hay hồ nước, và cuối cùng đủ thư giãn để chợp mắt thêm chút nữa. Nhưng cách đó hôm nay không hiệu quả. Tôi giơ chân lên phía trên thành giường và kéo đôi tất cọc cạch lên che chân.

Ngay khi bước vào phòng khách, tôi đã biết có gì đó không đúng. Mẹ ôm Eden nằm ngủ trên đi văng, chăn đắp ngang vai. Nhưng bố không có ở đây. Mắt tôi lướt vội quanh phòng. Ông mới trở về từ mặt trận tối qua, và ông thường ở nhà ít nhất ba bốn ngày. Bây giờ hãy còn quá sớm để ông phải đi.

“Bố?” tôi thì thầm. Mẹ hơi cựa mình và tôi lại im lặng.

Rồi tôi nghe thấy mơ hồ tiếng cánh cửa ngoài cọ vào gỗ. Mắt tôi mở to. Tôi chạy vội ra cửa ló đầu ra ngoài. Một luồng không khí mát lạnh chào đón tôi. “Bố?” tôi lại thì thầm.

Ban đầu, không ai ở đó cả. Rồi tôi nhìn thấy dáng hình ông hiện ra từ bóng tối. Bố.

Tôi bắt đầu chạy - tôi không quan tâm liệu đất và vỉa hè có cào xước chân tôi qua đôi tất tả tơi hay không. Dáng hình trong bóng tối bước thêm vài bước, rồi nghe thấy tiếng tôi và quay người lại. Giờ tôi nhìn thấy mái tóc nâu nhạt và đôi mắt nhỏ màu mật ong của bố, vết râu lờ mờ trên cằm, dáng người cao, dáng vẻ tao nhã tự nhiên của ông. Mẹ luôn nói trông ông như thể vừa bước ra từ một câu chuyện xưa của người Mông Cổ. Tôi bất thần tăng tốc.

“Bố,” tôi buột miệng khi tới được chỗ ông trong bóng tối. Ông quỳ xuống ôm tôi vào lòng. “Bố đi ạ?”

“Bố xin lỗi, Daniel,” ông thì thầm. Giọng ông mệt mỏi. “Bố bị gọi trở lại mặt trận.”

Mắt tôi ngấn lệ. “Đã đi rồi ạ?”

“Con phải vào nhà ngay đi. Đừng để cảnh sát trên phố nhìn thấy con đang gây chuyện.”

“Nhưng bố vừa về đây mà,” tôi cố cãi. “Bố… hôm nay là sinh nhật con, và con…”

Bố đặt hai tay lên vai tôi. Đôi mắt ông thấm đẫm ý cảnh báo, chan chứa mọi điều ông ước gì có thể nói thành lời. Bố muốn ở lại, ông đang cố nói với tôi. Nhưng bố phải đi. Con biết kỷ luật nghiêm ngặt rồi đấy. Đừng nói gì về chuyện này. Thay vào đó, ông nói, “về nhà đi, Daniel. Hôn mẹ giúp bố nhé.”

Giọng tôi bắt đầu run lên, nhưng tôi dặn lòng phải dũng cảm. “Khi nào mấy mẹ con lại gặp bố ạ?”

“Bố sẽ về sớm thôi. Bố yêu con.” Bố đặt tay lên đầu tôi. “Chờ bố về nhé, được không?”

Tôi gật đầu. Ông nấn ná thêm một chút, rồi đứng dậy và bước đi. Tôi về nhà.

Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy ông.

 

Một ngày trôi qua. Tôi ngồi một mình trên chiếc giường được phân trong một phòng ngủ tập thể, nghiên cứu mặt dây chuyền trên cổ. Tóc tôi phủ xuống mặt, khiến tôi có cảm giác như mình đang nhìn mặt dây chuyền qua một tấm màn sáng. Trước khi tắm lúc nãy, Kaede đã đưa tôi một lọ gel để gột màu tóc giả. Cho phần tiếp theo của kế hoạch, cô ta bảo tôi.

Ai đó gõ cửa.

“Day?” Giọng nói có vẻ nghèn nghẹt từ phía bên kia lớp gỗ. Mất một giây tôi mới quay trở về thực tại và nhận ra Tess. Tôi tỉnh dậy từ cơn ác mộng về sinh nhật lần thứ tám của mình. Tôi vẫn có thể nhìn thấy mọi thứ như thể chúng mới xảy ra hôm qua, và tôi cảm thấy mắt mình sưng đỏ vì khóc. Khi tôi thức dậy, tâm trí tôi bắt đầu tạo ra những hình ảnh Eden bị buộc vào cáng cứu thương, la hét khi bị các nhân viên phòng thí nghiệm tiêm hóa chất vào người, còn anh John bị bịt mắt đứng trước một đội lính. Và mẹ. Tôi không thể ngăn thứ chết tiệt này chiếu đi chiếu lại trong đầu mình, và nó làm tôi vô cùng tức giận. Nếu tôi tìm thấy Eden, sau đó thì sao? Làm thế quái nào tôi mang được thằng bé ra khỏi đất Cộng hòa? Tôi phải giả định rằng Razor có thể sẽ giúp được tôi mang nó về. Và để mang nó về, tôi tuyệt đối phải chắc chắn rằng Anden sẽ chết.

Hai cánh tay tôi đau nhức vì đã dành hầu hết buổi sáng tập bắn súng dưới sự giám sát của Kaede và Pascao. “Đừng lo nếu cậu bắn trượt cử tri,” Pascao nói khi chúng tôi tập ngắm. Anh lướt hai bàn tay dọc cánh tay tôi, đủ khiến tôi đỏ mặt. “Không vấn đề gì đâu. Sẽ có những người khác đi cùng cậu hoàn thành công việc, bất kể có gì xảy ra. Razor chỉ muốn hình ảnh cậu chĩa súng vào cử tri thôi. Như thế chẳng hoàn hảo sao? Cử tri, ra mặt trận để nói chuyện cổ vũ tinh thần binh lính, bị bắn hạ khi có hàng trăm binh lính vây quanh, ôi, mỉa mai thay!” Rồi Pascao trao tôi nụ cười rạng rỡ đã thành thương hiệu của anh. “Người anh hùng của dân chúng giết kẻ bạo chúa. Câu chuyện mới tuyệt làm sao.”

Phải, quả là câu chuyện mới tuyệt làm sao.

“Day?” Tess gọi từ sau cánh cửa. “Anh ở đó à? Razor muốn nói chuyện với anh.” À, đúng. Em vẫn ở ngoài đó, đang gọi tôi.

“Ừ, em vào đi,” tôi trả lời.

Tess ngó đầu vào trong. “Này,” em nói. “Anh ở đây bao lâu rồi?”

Đừng bỏ rơi cô bé, Kaede từng nói với tôi. Hai người đẹp đôi lắm. Tôi hơi mỉm cười chào đón Tess. “Chẳng biết nữa,” tôi đáp. “Anh đang nghỉ ngơi một chút. Vài tiếng, chắc vậy?”

“Razor đang yêu cầu anh đến phòng chính. Họ đang chiếu cảnh quay trực tiếp June. Em nghĩ anh có lẽ…”

Cảnh quay trực tiếp? Cô ấy hẳn đã làm được. Cô ấy vẫn ổn. Tôi bật dậy. Cuối cùng, tin cập nhật về June - nghĩ đến chuyện lại được nhìn thấy cô ấy, cho dù chỉ là trên màn hình camera an ninh nhiễu sóng, tôi ngây ngất háo hức. “Anh sẽ ra ngay.”

Khi chúng tôi đi dọc hành lang ngắn để vào phòng chính, vài người lính Ái Quốc chào Tess. Lần nào cô bé cũng mỉm cười, vui vẻ như thể em đã biết họ từ lâu lắm rồi. Có hai cậu còn vô tư vỗ vai em.

“Tăng tốc lên mấy nhóc. Đừng để Razor đợi.” Chúng tôi cùng quay lại, thấy Kaede tất tả vượt qua chúng tôi hướng về phía phòng chính. Cô ta dừng lại, vung tay ôm cổ Tess rồi trìu mến vò tóc em và nghịch ngợm hôn lên má em. “Xin thề… em là người lề mề nhất đám, cưng ạ.”

Tess bật cười đẩy cô ta ra. Kaede nháy mắt đáp trả rồi lấy lại tốc độ, biến mất ở góc rẽ dẫn vào phòng chính. Tôi nhìn theo, hơi bất ngờ khi Kaede bộc lộ cảm xúc. Tôi không ngờ tới. Trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ đến, nhưng giờ tôi nhận ra Tess giỏi xây dựng các mối quan hệ mới đến mức nào - tôi cảm nhận được sự thoải mái của quân Ái Quốc quanh cô bé, y hệt sự thoải mái tôi luôn cảm thấy khi ở cùng em trên đường phố. Chắc chắn, đó là điểm mạnh của em. Em hàn gắn. Em trấn an.

Rồi Baxter vượt qua chúng tôi. Tess cụp mắt xuống khi hắn chạm khẽ vào cánh tay em, và tôi để ý thấy hắn khẽ gật đầu với em trước khi trừng mắt nhìn tôi. Khi hắn ra khỏi tầm nghe, tôi nghiêng người sang phía Tess. “Hắn có ý gì vậy?” tôi thì thầm.

Em chỉ nhún vai và chạm tay vào cánh tay tôi. “Đừng để ý anh ta,” em đáp, nhắc lại điều Kaede từng nói khi tôi lần đầu bước vào đường hầm này. “Anh ta sớm nắng chiều mưa lắm.”

Nói anh nghe xem nào, tôi u ám nghĩ. “Nếu hắn làm khó em thì cứ bảo anh,” tôi thì thầm.

Tess nhún vai lần nữa. “Không sao đâu, Day. Em có thể trị được anh ta mà.”

Tự nhiên tôi cảm thấy mình thật ngớ ngẩn, đề nghị giúp đỡ như một hiệp sĩ kiêu căng trong bộ áo giáp sáng loáng trong khi có lẽ Tess đã có hàng tá bạn mới sẵn sàng giúp em. Trong khi em có thể tự giúp chính mình.

Lúc chúng tôi đến phòng chính, một nhóm nhỏ đã tập trung trước một trong những màn hình lớn trên tường đang chiếu một cuốn băng camera an ninh. Razor đứng gần đầu đám đông, khoanh tay thoải mái, Pascao và Kaede đứng cạnh. Họ nhìn thấy tôi bèn ra hiệu cho tôi bước tới.

“Day,” Razor nói, vỗ vai tôi. Kaede gật đầu chớp nhoáng chào tôi. “Rất vui khi gặp cậu ở đây. Cậu ổn chứ? Tôi nghe nói sáng nay cậu hơi khó ở.”

Sự lo lắng của ông ta thật ra khá dễ chịu - nó gợi tôi nhớ đến cách bố thường nói chuyện với tôi. “Tôi ổn,” tôi trả lời. “Chỉ hơi mệt sau chuyến đi thôi.”

“Dễ hiểu mà. Đó là một chuyến bay căng thẳng.” Ông ta ra hiệu về phía màn hình. “Các Tin Tặc đã lấy được cho chúng ta cảnh quay June. Tiếng đã bị tách, nhưng cậu sẽ sớm được nghe thôi. Tôi nghĩ dù sao cậu cũng sẽ vẫn muốn xem hình ảnh.”

Mắt tôi dán chặt vào màn hình. Hình ảnh sống động và đầy màu sắc, như thể chúng tôi đang lảng vảng ngay ở góc căn phòng đó. Tôi thấy một gian phòng ăn lộng lẫy với bàn ăn được trang trí tao nhã và quân lính xếp hàng dọc tường.

Cử tri trẻ ngồi ở một đầu bàn. June ngồi ở phía kia, mặc chiếc váy tuyệt đẹp khiến tim tôi đập dồn. Khi tôi là tù nhân của quân Cộng hòa, chúng đánh tôi lê lết và ném tôi vào một buồng giam bẩn thỉu. Vụ tù tội của June xem ra giống như một kỳ nghỉ vậy. Tôi nhẹ nhõm thay cho cô, nhưng đồng thời cũng thấy hơi đắng lòng. Thậm chí sau khi đã phản bội quân Cộng hòa, người có dòng dõi như June thì được đối đãi tử tế trong khi người như tôi thì phải chịu khổ.

Mọi người quan sát tôi đang quan sát June. “Mừng là cô ấy làm tốt,” tôi nói với màn hình. Tôi thấy ghê tởm chính mình vì đã chìm vào những ý nghĩ hẹp hòi đến vậy.

“Cô ta rất khôn ngoan khi bắt đầu nói chuyện với Cử tri về những năm tháng học đại học tại Drake,” Razor nói, tóm tắt phần âm thanh trong khi cuộn băng đang chiếu. “Cô ta đã gieo rắc câu chuyện. Tôi đoán, tiếp theo chúng sẽ dùng máy kiểm tra nói dối với cô ta, và chúng ta sẽ tiến thẳng đến Anden nếu cô ta đủ giỏi để vượt qua bài kiểm tra đó. Bước tiếp theo của chúng ta vào tối mai sẽ thuận lợi thôi.”

Nếu cô ta đủ giỏi để vượt qua bài kiểm tra đó. Một ràng buộc cơ bản. “Được lắm,” tôi đáp, cố không để lộ suy nghĩ của mình qua nét mặt. Nhưng khi hình ảnh tiếp tục được chiếu, và tôi thấy Anden ra lệnh cho quân lính rời khỏi phòng, tôi cảm thấy một sợi thòng lọng siết chặt cổ mình. Gã này là hiện thân cho sự tinh vi, sức mạnh và quyền thế. Hắn ngả sát người để nói gì đó với June, và họ cười, cùng uống sâm banh. Tôi có thể hình dung cảnh họ bên nhau. Họ là một cặp.

“Cô ấy đang làm rất tốt,” Tess nói, vén tóc qua tai. “Cử tri say cô ấy như điếu đổ.”

Tôi muốn cãi lại nhưng Pascao đã hồ hởi xen vào. “Tess hoàn toàn đúng đó - thấy mắt anh ta sáng rực lên không? Xin thưa là gã đó đã bị hút hồn. Anh ta chết mê chết mệt cô gái của chúng ta rồi. Chỉ vài ngày là cô ấy sẽ khiến hắn hết đường thoát.”

Razor gật đầu, nhưng ít hăng hái hơn. “Đúng,” ông ta nói. “Nhưng chúng ta cũng cần chắc chắn Anden không nhìn thấu suy nghĩ của June. Hắn là một nhà chính trị bẩm sinh. Tôi sẽ tìm cách để có lời với June.”

Tôi mừng vì Razor nói năng khôn ngoan và thận trọng vào thời điểm như thế này, nhưng giờ tôi phải rời mắt khỏi màn hình. Tôi chưa bao giờ cân nhắc đến khả năng hắn có thể nhìn thấu suy nghĩ của June.

Lời bàn luận của mọi người tắt dần khi tôi ngừng lắng nghe. Tess nói đúng, dĩ nhiên rồi; tôi có thể thấy sự khao khát hiện trên mặt Cử tri. Giờ hắn đứng dậy và đi tới nơi June đang bị còng vào ghế, rồi ghé lại gần để nói với cô ấy. Tôi nhăn mặt. Ai mà có thể cưỡng lại June cơ chứ? Cô là người hoàn hảo xét trên rất nhiều phương diện. Rồi tôi nhận ra rằng mình không quá lo Anden sẽ hấp dẫn cô - hắn dù sao cũng chết sớm thôi, đúng không? Điều làm tôi khó chịu là trông June chẳng có vẻ gì là đang giả vờ khi cô cười trong đoạn video đó. Cô gần như có vẻ đang vui. Cô ngang hàng với những người đàn ông như hắn: Những quý tộc. Được sinh ra cho cuộc sống thượng lưu trong xã hội Cộng hòa. Làm sao cô ấy có thể hạnh phúc với một người như tôi, một người chẳng có gì ngoài một vốc ghim giấy trong túi? Tôi quay đi và bắt đầu bước xa khỏi đám đông. Tôi đã xem đủ những gì mình muốn xem.

“Đợi đã!”

Tôi ngoái lại, thấy Tess đang vội vã đuổi theo, tóc bay vào mặt em. Em giảm bước khi đến bên tôi. “Anh ổn chứ?” em hỏi, quan sát biểu cảm của tôi khi cả hai hướng ra hành lang để quay lại phòng tôi.

“Anh sẽ ổn thôi,” tôi đáp. “Tại sao lại không cơ chứ? Mọi việc đang diễn ra… hoàn hảo.” Tôi cười gượng.

“Rồi. Em biết. Em chỉ hỏi cho chắc thôi.” Tess cười toe lộ má lúm, và tôi lại thấy lòng dịu hẳn.

“Anh ổn mà em gái. Nghiêm túc đấy. Em an toàn, anh an toàn, quân Ái Quốc đang trên đường hành động và họ sẽ giúp anh tìm được Eden. Đó là tất cả những gì anh có thể yêu cầu.”

Tess rạng rỡ hẳn lên khi nghe tôi nói, và đôi môi em cong lên thành một nụ cười điệu nghịch ngợm. “Đã có những tin đồn về anh đấy, anh biết mà.”

Tôi nhướng mày đùa cợt. “À, thế à? Tin đồn kiểu gì?”

“Những tin đồn anh vẫn đang sống khỏe đã lan ra với tốc độ chóng mặt - ai cũng chỉ nói về nó. Tên anh được phun sơn lên các bức tường trên khắp đất nước, thậm chí ở một số nơi còn đè lên cả chân dung của Cử tri. Anh tin được không? Biểu tình nổ ra khắp nơi. Mọi người đều hô vang tên anh.” Sự hào hứng của Tess giảm một chút. “Thậm chí cả những người đã bị cách ly ở Los Angeles. Có lẽ lúc này toàn thành phố đã bị cách ly rồi.”

“Họ cách ly Los Angeles á?” Điều này làm tôi sửng sốt. Chúng tôi từng được biết về việc các khu vực đá quý bị cô lập, nhưng tôi chưa từng nghe đến một cuộc cách ly quy mô lớn đến vậy. “Để làm gì? Bệnh dịch à?”

“Không phải vì bệnh dịch.” Đôi mắt Tess mở to đầy phấn khích. “Vì bạo loạn. Phe Cộng hòa phát sóng chính thức nói là cách ly bệnh dịch, nhưng sự thật là cả thành phố đang nổi dậy chống lại Cử tri mới. Nghe đồn Cử tri đang dồn toàn lực săn lùng anh, và một số lính Ái Quốc đang bảo mọi người rằng Anden là người ra lệnh… ờ, người ra lệnh khiến gia đình anh…” Tess ngập ngừng, mặt đỏ gay. “Dù sao thì, quân Ái Quốc cũng đang cố khiến Anden có vẻ là kẻ xấu xa, tồi tệ hơn cả bố anh ta. Razor nói rằng những cuộc biểu tình ở Los Angeles là cơ hội lớn cho chúng ta. Thủ đô sẽ phải điều động thêm hàng nghìn binh lính.”

“Một cơ hội lớn,” tôi nhắc lại, nhớ đến cách quân Cộng hòa dẹp yên cuộc biểu tình gần đây nhất ở Los Angeles.

“Vâng, và tất cả là nhờ anh đấy, Day ạ. Anh đã châm ngòi cho nó - hoặc, ít nhất, tin đồn anh còn sống đã châm ngòi. Họ được truyền cảm hứng từ vụ đào thoát của anh, và sôi máu vì cách anh bị đối xử. Anh chính là một thứ mà phe Cộng hòa dường như không thể kiểm soát nổi. Mọi người đều đang dõi theo anh, Day ạ. Họ đang đợi bước đi tiếp theo của anh.”

Tôi nuốt nước bọt, không dám tin vào nó. Điều đó không thể xảy ra - quân Cộng hòa sẽ không bao giờ để những cuộc nổi dậy vượt ngoài tầm kiểm soát đến mức đó ở một trong những thành phố lớn nhất nước. Có khả năng không? Có phải dân chúng ở đó đã thật sự áp đảo được quân đội địa phương? Và có phải họ nổi dậy là vì tôi? Họ đang đợi bước đi tiếp theo của anh. Nhưng tôi còn chẳng biết như thế là sao. Tôi chỉ đang cố gắng tìm em trai - thế thôi, tất cả chỉ có vậy. Tôi lắc đầu, kìm nén một cơn sợ hãi bất chợt cuộn lên. Tôi đã muốn có sức mạnh để đánh trả, phải không? Đó là điều tôi vẫn cố làm suốt những năm qua, chẳng phải vậy sao? Bây giờ họ đang trao cho tôi sức mạnh… nhưng tôi không biết phải làm gì với nó. “Ừ, đúng,” tôi cố gắng trả lời. “Em đùa anh đúng không? Anh chỉ là một thằng lưu manh đường phố từ Los Angeles thôi.”

“Đúng. Một tên lưu manh đường phố nổi tiếng.” Nụ cười dễ lây lan của Tess lập tức làm tâm trạng tôi tốt lên. Em huých nhẹ vào tay tôi khi hai anh em tới trước cửa phòng tôi. Chúng tôi bước vào trong. “Thôi nào, Day. Anh không nhớ ban đầu vì sao quân Ái Quốc đồng ý dung nạp anh sao? Razor nói anh có thể trở nên quyền lực không khác gì tân Cử tri. Dân chúng trên toàn quốc đều biết anh là ai. Và hầu hết mọi người đều thật lòng yêu quý anh. Cũng là một điều đáng tự hào đấy chứ nhỉ?”

Tôi đi về phía giường và ngồi xuống. Tôi thậm chí còn không nhận ra ngay rằng Tess đã ngồi cạnh mình.

Em trở nên bình tĩnh hơn trước sự im lặng của tôi. “Anh thật sự quan tâm đến cô ta, phải không?” cô bé vừa nói vừa đưa một tay vuốt lại ga trải giường. “Cô ta không giống những cô gái anh từng chơi bời hồi ở Lake nhỉ?”

“Hả?” tôi đáp, thoáng hoang mang. Tess tưởng tôi vẫn suy nghĩ về chuyện Anden mê tít June. Đôi má Tess đang ửng hồng, và tôi bất chợt cảm thấy ngột ngạt vì ngồi đây một mình với cô bé, đôi mắt to tròn của em dán chặt vào tôi, sự rung động của em không thể nhầm lẫn được. Tôi luôn thu xếp ổn thỏa với những cô gái thích mình, nhưng họ đều là người xa lạ. Những cô gái đến rồi đi khỏi cuộc đời tôi mà chẳng để lại hậu quả gì. Tess thì khác. Tôi không biết phải làm sao với cái ý tưởng rằng chúng tôi có thể là gì đó trên mức bạn bè. “Là sao, em muốn anh nói gì?” tôi hỏi. Tôi chỉ muốn đánh cho mình một phát ngay khi câu đó bật ra khỏi miệng.

“Đừng lo lắng… Em chắc chắn cô ta sẽ ổn.” Cô bé thốt ra từ cuối cùng đó bằng giọng chua cay đột ngột, rồi lại im lặng. Phải rồi, chắc chắn tôi đã nói điều không nên nói.

“Không phải vì thích mà em mới gia nhập quân Ái Quốc, anh biết đấy.” Tess rời khỏi giường và đứng trước mặt tôi, lưng thẳng đơ, hai bàn tay hết nắm vào rồi lại mở ra. “Em gia nhập quân Ái Quốc là vì anh. Vì em lo lắng đến phát ốm cho anh sau khi June đem anh đi và bắt giữ anh. Em tưởng em có thể thuyết phục họ cứu anh - nhưng em không có quyền mặc cả như June. June có thể làm bất kỳ điều gì cô ta muốn với anh, và anh sẽ vẫn kéo cô ta lại. June có thể làm bất kỳ điều gì cô ta muốn với quân Cộng hòa, và bọn họ cũng sẽ kéo cô ta lại.” Tess cao giọng hơn. “Bất kỳ khi nào June cần gì đó, cô ta đều có được nó, nhưng nhu cầu của em lại chẳng bằng một xô tiết lợn. Có thể nếu em là con cưng của quân Cộng hòa, anh cũng sẽ quan tâm đến em.”

Lời cô bé nói khía sâu vào lòng tôi. “Không đúng,” tôi nói, bật dậy chộp lấy tay em. “Sao em có thể nói vậy? Chúng ta cùng nhau lớn lên trên đường phố. Em có biết điều đó ý nghĩa thế nào với anh không?”

Cô bé mím chặt môi và nhìn lên, cố không khóc. “Day,” em lại nói, “anh có bao giờ tự hỏi vì sao anh thích June đến thế không? Ý em là - chà - căn cứ vào việc anh đã bị bắt như thế nào và tất cả…”

Tôi lắc đầu. “Ý em là gì?”

Cô bé hít một hơi thật sâu. “Trước đây em đã nghe về điều này ở đâu đó, trên màn hình khổng lồ hay sao đó, khi họ nói về những tù nhân từ vùng Thuộc địa. Về việc nạn nhân của vụ bắt cóc sẽ phải lòng kẻ đã bắt họ.”

Tôi nhăn mặt. Tess mà tôi biết đang dần biến mất vào trong một đám mây nghi ngờ và những suy nghĩ tiêu cực.

“Em nghĩ anh thích June vì cô ấy bắt anh? Em thật sự nghĩ đầu óc anh có vấn đề đến thế sao?”

“Day?” Tess thận trọng nói. “June đã tố giác anh.”

Tôi thả tay Tess ra. “Anh không muốn nói về chuyện này.”

Tess lắc đầu buồn rầu, đôi mắt ngấn lệ. “Cô ta đã giết mẹ anh, Day.”

Tôi lùi xa Tess thêm một bước. Tôi có cảm giác như mình vừa bị tát vào mặt. “Cô ấy không làm việc đó,” tôi nói.

“Cũng có thể cô ta đã làm,” Tess thì thầm.

Tôi có thể cảm thấy bức tường phòng thủ của mình lại được dựng lên, ngăn cách tôi. “Em quên mất cô ấy cũng giúp anh trốn thoát sao. Cô ấy cứu anh. Này, em có…”

“Em đã cứu anh cả chục lần. Nhưng nếu em tố giác anh, và gia đình anh vì thế mà chết, anh có tha thứ cho em không?”

Tôi nuốt nước bọt. “Tess, anh sẽ tha thứ cho em bất kể đó là việc gì.”

“Thậm chí là nếu em phải chịu trách nhiệm về cái chết của mẹ anh? Không, em không nghĩ thế đâu.” Cô bé nhìn chằm chằm vào mắt tôi. Giọng em giờ phảng phất sự gay gắt, được trang bị một lưỡi thép. “Ý em là thế đấy. Anh đối xử với June khác.”

“Đâu có nghĩa là anh không quan tâm đến em.”

Tess không thèm để ý đến câu trả lời của tôi và tiếp tục dồn ép. “Nếu anh phải chọn giữa cứu em hoặc cứu June, và anh không có thời gian để mà lãng phí… anh sẽ làm gì?”

Tôi có thể cảm thấy mặt mình đang đỏ dần khi cơn tức giận dâng lên.

“Anh sẽ cứu ai?” Tess lấy tay áo lau mặt và chờ câu trả lời của tôi.

Tôi thở dài sốt ruột. Cứ nói cho cô bé cái sự thật quỷ tha ma bắt đó đi. “Em, được chưa? Anh sẽ cứu em.”

Cô bé dịu đi, và trong khoảnh khắc đó sự xấu xí của những đố kỵ và ghen ghét đều bị cuốn sạch. Chỉ cần một chút dịu dàng là Tess đã quay trở lại hình ảnh thiên thần. “Tại sao?”

“Anh không biết.” Tôi đưa tay lùa tóc, không thể lý giải tại sao mình không thể kiểm soát được cuộc đối thoại này. “Vì June sẽ không cần anh giúp.”

Ngu ngốc, quá ngu ngốc. Tôi gần như chẳng thể nói gì tệ hơn thế được nữa. Những từ đó cứ thế bật ra trước khi tôi kịp kìm lại, và bây giờ thì đã quá muộn để rút lại rồi. Nó còn chẳng phải lý do chính xác. Tôi sẽ cứu Tess vì em là Jess, vì tôi không thể chịu được khi tưởng tượng ra sẽ có chuyện gì đó xảy ra với em. Nhưng tôi không có thời gian để giải thích như vậy. Tess quay người dợm bước bỏ đi. “Cảm ơn vì anh đã thương hại em,” cô bé nói.

Tôi vội đuổi theo, nhưng khi tôi nắm tay em thì em lại hất ra. “Anh xin lỗi. Anh không có ý đó. Anh không thương hại em. Tess, anh…”

“Không sao cả,” cô bé gắt gỏng. “Đó là sự thật mà, phải không? Chà, anh sẽ sớm đoàn tụ với June thôi. Nếu cô ta không quyết định trở lại với phe Cộng hòa.” Cô bé biết lời nói của mình buốt giá đến thế nào, nhưng em không cố nói giảm nói tránh. “Baxter nghĩ anh sẽ phản bội bọn em, anh biết đấy. Bởi vậy anh ta mới không thích anh. Anh ta đã cố thuyết phục em tin thế ngay từ khi em mới gia nhập. Em không rõ nữa… có thể anh ta đúng.”

Cô bé bỏ tôi đứng một mình giữa sảnh, cảm giác tội lỗi xuyên vào da thịt tôi, rạch tung những mạch máu trên đường đi. Một phần trong tôi giận dữ - Tôi muốn bảo vệ June, muốn nói với Tess tất cả những điều June đã phải hy sinh vì tôi. Nhưng… phải chăng Jess đã đúng? Có phải tôi chỉ đang tự lừa dối bản thân?

aede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.