Thần Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
June

❊ ❊ ❊

PHÒNG XỬ ÁN OLAN CỦA PIERRA

KHOẢNG 09:00

NHIỆT ĐỘ NGOÀI TRỜI -1.5°C

Ngày ám sát Anden cuối cùng cũng đã tới, và tôi có ba giờ đồng hồ trước khi quân Ái Quốc ra tay.

Đêm hôm trước, người lính canh từng đưa tin từ phe Ái Quốc đến cho tôi lại ghé qua thăm tôi. “Làm tốt lắm,” cô ta thì thầm vào tai tôi trong lúc tôi nằm trên giường, tỉnh như sáo. “Ngày mai Cử tri và các Thượng nghị sĩ sẽ tha tội và trả lại tự do cho cô ở phòng xử án Olan thuộc Pierra. Giờ thì nghe cho kỹ nhé. Khi các cô xong việc ở phòng xử án, đoàn xe jeep của Cử tri sẽ hộ tống tất cả các cô trở về căn cứ quân sự chính của Pierra. Quân Ái Quốc sẽ phục sẵn trên quãng đường đó.”

Người lính dừng lại để xem tôi có hỏi gì không. Nhưng tôi chỉ nhìn chằm chằm về phía trước. Dù sao thì tôi cũng có thể đoán ra quân Ái Quốc muốn tôi làm gì, họ muốn tôi tách Anden ra khỏi đám lính gác. Sau đó quân Ái Quốc sẽ lôi anh ra khỏi xe jeep và bắn anh. Họ sẽ ghi lại sự việc, rồi công bố nó với toàn thể nước Cộng hòa thông qua hệ thống phát thanh đã bị nối lại dây và những màn hình khổng lồ trên Tháp Thủ đô của Denver.

Không thấy tôi nói gì, người lính hắng giọng và vội vã nói tiếp: “Hãy để ý một vụ nổ trên đường. Khi nghe thấy tiếng nổ, cô hãy bảo Anden ra lệnh cho xe đi theo lộ trình khác. Đảm bảo chắc chắn cô tách được Cử tri khỏi lũ lính gác, bảo hắn hãy tin cô. Nếu cô đã hoàn thành công việc của mình, hắn sẽ nghe theo cô.” Người lính thoáng mỉm cười với tôi. “Một khi Anden đã bị tách khỏi những chiếc xe jeep khác, chúng tôi sẽ lo liệu nốt.”

Từ đó đến sáng tôi ngủ không yên giấc.

Giờ đây, trong lúc bị dẫn giải đến tòa nhà có phòng xử án chính, tôi kiểm tra các mái nhà, các ngõ hẻm bên những tòa nhà khác dọc con phố, tìm kiếm những đôi mắt của quân Ái Quốc, thầm hỏi không biết liệu có đôi mắt nào trong đó màu xanh biếc không. Hôm nay Day cũng sẽ có mặt ở đây giữa những lính Ái Quốc khác. Bên trong đôi găng màu đen, tay tôi đang tứa mồ hôi lạnh. Dù nhìn thấy ám hiệu của tôi, liệu cậu có hiểu tôi muốn nói gì không? Liệu cậu có biết để mà bỏ ngang nhiệm vụ và chạy trốn? Trên đường đến cánh cổng vòm lớn của phòng xử án, tôi theo thói quen ghi nhớ tên đường và địa điểm - nơi đặt căn cứ quân sự chính, nơi bệnh viện Pierra vươn lên xa xa. Tôi có cảm giác như mình có thể cảm nhận được lính Ái Quốc đang vào vị trí. Không khí có vẻ tĩnh lặng, dù các tòa nhà ở đây xây san sát nhau và các con phố đều nhỏ hẹp, cả lính và cả thường dân (đa số là dân nghèo và mặc nhiên phải nhập ngũ) đang tất bật trên đường. Một vài lính mặc đồng phục trên đường nhìn chúng tôi hơi quá lâu. Tôi để ý kỹ đến họ. Chắc hẳn là lính Ái Quốc đang theo dõi chúng tôi. Ngay cả bên trong phòng xử, không khí cũng lạnh đến nỗi tôi thở ra khói và không ngừng run lên (trần nhà phải cao ít nhất sáu mét, sàn nhà - dựa vào tiếng ủng giẫm lên mà đoán - bằng gỗ giả bóng loáng. Không giỏi giữ nhiệt vào mùa đông).

“Chuyện này sẽ kéo dài bao lâu?” tôi hỏi một người lính khi họ dẫn giải tôi đến chỗ ngồi phía đầu phòng xử án. Đôi ủng của tôi (bằng da chống thấm nước ấm áp) nện vào sàn dội lên âm thanh khô khốc. Dù đang mặc áo khoác hai lớp nhưng tôi vẫn rét run lên.

Người lính tôi hỏi gật đầu với tôi vẻ không thoải mái. “Không lâu đâu, cô Iparis,” cô ta trả lời với vẻ lịch sự được tập mãi thành quen. “Cử tri và các Thượng nghị sĩ đang thảo luận phiên cuối. Có lẽ mất ít nhất nửa giờ nữa.” Thú vị thật. Bởi vì hôm nay chính Cử tri sẽ miễn tội cho tôi nên lính gác không biết chắc nên cư xử ra sao. Canh chừng tôi như một tên tội phạm? Hay nịnh bợ như thể tôi là một sĩ quan cao cấp trong một đội tuần tra thủ đô?

Sự chờ đợi dài đằng đẵng. Tôi thấy hơi chóng mặt. Sáng nay, tôi đã được phát thuốc sau khi cuối cùng cũng kể cho Anden những triệu chứng của mình, nhưng thuốc không có tác dụng. Đầu tôi vẫn hâm hấp nóng, và tôi không thể trơn tru nhẩm tính thời gian trong đầu.

Cuối cùng, khi tôi đếm được hai mươi sáu phút (có thể trệch ba bốn giây), Anden xuất hiện từ sau cánh cửa cuối phòng cùng với một nhóm sĩ quan theo sau. Rõ ràng không phải ai cũng vui vẻ, vài Thượng nghị sĩ tụt lại phía sau, miệng mím chặt thành đường thẳng. Trong số đó, tôi nhận ra Thượng nghị sĩ Kamion, người đã tranh cãi với Anden trên tàu. Mái tóc muối tiêu của ông ta bữa nay trông rối nùi. Một Thượng nghị sĩ khác tôi thi thoảng nhìn thấy trên các bản tin, bà O’Connor, một người đàn bà béo ục ịch với bộ tóc đỏ xơ xác và cái miệng trông như miệng ếch. Tôi không biết những người còn lại. Ngoài các Thượng nghị sĩ, có hai nhà báo trẻ đi cạnh Anden. Một người cúi đầu, điên cuồng ghi chép vào máy tính bảng, trong khi người còn lại chật vật giữ máy ghi âm kè kè bên Anden.

Tôi đứng dậy khi họ tới gần. Những Thượng nghị sĩ đang tranh luận với nhau im bặt. Anden gật đầu với mấy lính gác. “June Iparis, Thượng viện đã miễn xá mọi tội lỗi chống lại nước Cộng hòa cho cô với điều kiện cô sẽ tiếp tục phục vụ quốc gia hết khả năng. Chúng ta hiểu nhau rồi chứ, cô Iparis?”

Tôi gật đầu. Ngay cả một cử chỉ vặt vãnh đó thôi cũng khiến tôi chóng mặt. “Vâng, thưa Cử tri.” Tay thư ký cạnh Anden vội vã ghi lại lời chúng tôi. Màn hình máy tính bảng của hắn nhấp nháy dưới những ngón tay đang múa lượn.

Anden để ý đến vẻ bơ phờ của tôi. Anh đoán chắc tình trạng của tôi đã không cải thiện. “Cô sẽ chịu một thời gian quản thúc như tôi đã đồng ý với đề nghị của các Thượng nghị sĩ, trong thời gian đó cô sẽ bị giám sát nghiêm ngặt cho đến khi tất cả chúng ta đều nhất trí rằng cô đã sẵn sàng trở lại thực hiện nhiệm vụ. Cô sẽ được phân công về đội tuần tra thủ đô. Khi trở về căn cứ ở Pierra chiều nay, chúng ta sẽ thảo luận xem đội nào sẽ nhận cô.” Anh nhướng mày quay trái quay phải. “Các Thượng nghị sĩ? Còn có ý kiến nào không?”

Họ đều im lặng. Cuối cùng một người lên tiếng kèm nụ cười mỉa mai chẳng buồn cố công che đậy. “Nên hiểu rằng cô vẫn chưa tự do đâu, Đặc vụ Iparis. Cô sẽ bị theo dõi mọi lúc mọi nơi. Cô nên coi quyết định của chúng tôi là một ân huệ lớn lao.”

“Xin cảm ơn, Cử tri,” tôi trả lời, khẽ đập tay lên đầu chào như bất kỳ quân nhân nào cũng sẽ làm. “Xin cảm ơn, các Thượng nghị sĩ.”

“Cảm ơn cô đã giúp đỡ,” Anden nói, hơi cúi người. Tôi vẫn cúi đầu để không phải nhìn vào mắt anh, không phải nhận thấy lớp nghĩa thứ hai trong những lời nói ấy - anh đang cảm ơn tôi về sự giúp đỡ mà tôi được cho là đã đưa ra nhằm bảo vệ anh, và về sự trợ giúp anh muốn từ cả Day và tôi.

Ở đâu đó bên ngoài, Day đã vào vị trí cùng những người khác. Ý nghĩ ấy khiến tôi nôn nao vì lo lắng.

Tốp lính bắt đầu hộ tống nhóm chúng tôi về phía trước phòng xử án để ra chỗ chờ xe. Tôi thận trọng bước từng bước, cố hết sức giữ tập trung. Giờ không phải lúc quỵ xuống vì bị ốm. Tôi dán mắt vào cánh cổng phòng xử án. Kể từ chuyến tàu vừa rồi, đây là ý tưởng duy nhất tôi thấy khả dĩ. Một chuyện để phá hỏng những tính toán thời gian của phe Ái Quốc - một chuyện tôi có thể làm để ngăn chúng tôi trở lại căn cứ quân sự chính ở Pierra.

Tôi hy vọng chuyện này có tác dụng. Tôi không nghĩ là mình đủ sức chịu thêm bất cứ sai lầm nào.

Cách cánh cửa mười bước, tôi loạng choạng. Ngay lập tức tôi đứng thẳng trở lại và tiếp tục bước, nhưng rồi loạng choạng. Tiếng rì rầm nổi lên từ phía các Thượng nghị sĩ đằng sau tôi. Một người gắt gỏng, “Cái gì thế?”

Rồi Anden xuất hiện, mặt anh chập chờn phía trên tôi. Hai lính gác nhảy ra trước mặt anh. “Thưa Cử tri,” một người lên tiếng. “Xin hãy lùi lại. Chúng tôi sẽ xử lý việc này.”

“Có chuyện gì vậy?” Anden hỏi, đầu tiên là với mấy tên lính, rồi với tôi. “Cô bị thương à?”

Không quá khó để giả bộ là tôi sắp xỉu. Vạn vật quanh tôi cứ mờ đi, rồi lại rõ ràng trở lại. Đầu tôi đau đớn. Tôi ngẩng lên nhìn Anden đầy ẩn ý. Rồi tôi để mặc mình ngã xuống sàn.

Những tiếng kêu hốt hoảng ong ong quanh tôi. Rồi tôi dỏng tai lên khi nghe thấy giọng Anden át hết tất cả, nói đúng điều tôi đã hy vọng anh sẽ nói: “Đưa cô ấy đến bệnh viện. Ngay lập tức.” Anh vẫn nhớ lời khuyên cuối cùng của tôi với anh, điều tôi đã nói với anh trên tàu.

“Nhưng thưa Cử tri…” Chính tên lính đã chặn anh lại lúc trước lên tiếng phản đối.

Anden đanh giọng. “Anh đang nghi ngờ tôi ư, anh lính?”

Một đôi tay khỏe mạnh đỡ tôi đứng dậy. Chúng tôi bước qua cửa và lại hòa vào trong ánh sáng của một buổi sáng u ám. Tôi nheo mắt nhìn xung quanh, vẫn tìm kiếm những khuôn mặt khả nghi. Những người lính đang đỡ tôi đi liệu có phải là lính Ái Quốc giả trang? Tôi liếc nhìn họ, nhưng khuôn mặt họ không chút biểu cảm. Adrenaline đang chạy khắp người tôi - tôi đã ra tay. Quân Ái Quốc biết tôi đã đi trệch khỏi kế hoạch, nhưng họ không biết liệu tôi có cố ý hay không. Điều quan trọng là bệnh viện nằm ngược hướng so với hướng đi về căn cứ Pierra, nơi quân Ái Quốc đang phục sẵn. Anden sẽ đi theo tôi. Quân Ái Quốc sẽ không có thời gian điều chỉnh vị trí.

Và nếu quân Ái Quốc biết về biến cố này, Day hẳn cũng sẽ biết. Tôi nhắm mắt lại, hy vọng cậu sẽ hiểu. Tôi cố gắng gửi đi một thông điệp lặng lẽ cho cậu. Hãy chạy đi. Khi nghe tin mình đã làm trái kế hoạch, cậu hãy chạy đi càng nhanh càng tốt.

Một tên lính xốc tôi ngồi vào ghế sau của một trong những chiếc xe jeep đang đợi sẵn. Anden và đám lính của anh lên chiếc xe ở phía trước chúng tôi. Các Thượng nghị sĩ, hoang mang và bất bình, lên những chiếc xe dành cho họ. Tôi phải cố rặn ra một nụ cười trong khi ngồi oặt người trên ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ. Chiếc xe rồ máy khởi động và tiến về phía trước. Qua tấm kính chắn gió, tôi thấy xe chở Anden dẫn chúng tôi đi xa khỏi trung tâm hội nghị.

Vậy mà, ngay khi đang tự đắc về kế hoạch xuất sắc của mình, tôi nhận ra đoàn xe vẫn đang hướng về phía căn cứ. Họ không hề di chuyển về phía bệnh viện. Niềm vui ngắn ngủi của tôi biến mất. Nỗi sợ hãi thay thế.

Một tên lính canh cũng nhận ra điều đó. “Này, tài xế,” anh ta gắt lên với tên lính lái xe. “Sai đường rồi. Bệnh viện ở phía bên trái thị trấn mà.” Anh ta thở dài. “Ai đó báo với lái xe của Cử tri qua bộ đàm đi. Chúng ta…”

Tên lái xe xua tay ngắt lời, ấn bàn tay to xương xẩu lên tai vẻ tập trung, rồi cau mày quay lại nhìn chúng tôi. “Yêu cầu bị bác bỏ. Chúng ta được lệnh vẫn theo đúng lộ trình đã định,” anh ta trả lời. “Chỉ huy DeSoto cho biết Cử tri muốn đưa cô Iparis đến bệnh viện sau.”

Tôi cứng người. Razor hẳn đã nói dối tên tài xế của Anden - tôi thật lòng không nghĩ là Anden cho phép ông ta ra lệnh cho các tài xế như vậy. Razor vẫn đang tiến hành kế hoạch, ông ta sẽ dùng mọi cách có thể để bắt chúng tôi đi theo con đường đã định.

Dù lý do là gì chăng nữa cũng không quan trọng. Chúng tôi vẫn đang thẳng tiến về căn cứ Pierra… thẳng tiến vào vòng vây đợi sẵn của quân Ái Quốc.

aede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.