Ngày ám sát Cử tri cuối cùng đã đến. Nó đến như một cơn bão của sự thay đổi, hứa hẹn mọi điều tôi đang mong đợi và lo ngại. Mong đợi: cái chết của Cử tri. Lo ngại: ám hiệu của June.
Hoặc cũng có thể là ngược lại.
Tôi vẫn không biết chuyện này tốt hay xấu. Tôi thấy bực bội khi không cảm thấy gì khác ngoài cảm giác hăng hái đang dâng lên. Tôi bồn chồn gõ lên cán dao, cẩn thận nhé, June. Đó là suy nghĩ chắc chắn duy nhất trong đầu tôi, cẩn thận nhé, vì cậu, và vì chúng mình.
Tôi ngồi bấp bênh trên bậu cửa sổ vỡ nát nằm trên tầng bốn của một tòa nhà cũ, khuất khỏi tầm nhìn từ ngoài phố, với hai quả lựu đạn cùng một khẩu súng gài cẩn thận quanh thắt lưng. Giống như các lính Ái Quốc còn lại, tôi mặc áo khoác Cộng hòa màu đen, để từ xa trông giống lính Cộng hòa. Một đường sọc đen lại chạy ngang qua hai mắt tôi. Điều duy nhất phân biệt chúng tôi là một băng tay trắng bên tay trái (thay vì bên phải). Từ đây, tôi có thể nhìn thấy những đường ray xe lửa chạy dọc con phố bên cạnh, ngăn Pierra làm đôi. Phía bên phải tôi, trong một con hẻm nhỏ cách ba dãy nhà, là lối vào đường hầm Pierra của quân Ái Quốc. Boong ke dưới lòng đất ở đó giờ trống không. Tôi ở một mình trong tòa nhà bị bỏ hoang này, tuy nhiên tôi dám chắc Pascao có thể nhìn thấy tôi từ điểm ngắm của anh trên nóc nhà bên kia con phố. Tiếng tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực có lẽ nghe thấy được từ cách đây hàng dặm.
Tôi bắt đầu nghĩ, lần thứ một trăm, vì sao June muốn ngăn chặn vụ ám sát. Có phải cô đã phát hiện ra điều gì đó mà quân Ái Quốc đang giấu tôi? Hay cô đã làm như Tess đoán, cô đã phản bội chúng tôi? Tôi ngang ngạnh gạt ý nghĩ đó đi. June sẽ không đời nào làm thế. Nhất là sau những gì phe Cộng hòa đã làm với anh trai cô.
Có lẽ June muốn ngừng vụ ám sát vì cô đã phải lòng Cử tri. Tôi nhắm mắt lại khi hình ảnh hai người đó hôn nhau lóe lên trong đầu. Không đời nào. June mà tôi biết chẳng lẽ đa tình đến thế sao?
Tất cả lính Ái Quốc đều đã vào vị trí - Người Đưa Tin ở trên các mái nhà, mang theo thuốc nổ sẵn sàng; các Tin Tặc chỉ cách lối vào đường hầm một tòa nhà, sẵn sàng quay phim và phát sóng cảnh ám sát Cử tri; những chiến binh được phân bố dọc con phố phía dưới chúng tôi trong trang phục lính hoặc dân thường, sẵn sàng hạ gục lính cận vệ của Cử tri. Tess và vài Y sĩ phân tán rải rác để kịp thời đưa người bị thương về hầm. Tess đang ẩn nấp trong con phố hẹp ngay bên trái tòa nhà của tôi. Sau vụ ám sát, chúng tôi cần sẵn sàng chạy trốn, và cô bé sẽ là người đầu tiên tôi tìm đến.
Còn tôi đây. Theo kế hoạch, June sẽ phải tách Cử tri khỏi sự bảo vệ của đám lính cận vệ. Khi chúng tôi thấy chiếc xe jeep của hắn đi qua, đơn độc, những Người Đưa Tin sẽ cho nổ lựu đạn chặn đường rút lui của chiếc xe. Rồi tôi sẽ xuống phố. Sau khi quân Ái Quốc lôi được Anden ra khỏi xe, tôi sẽ bắn hắn.
Đang giữa buổi chiều, nhưng những đám mây khiến cho không gian quanh tôi chìm trong lạnh giá và màu xám xịt đáng lo ngại. Tôi nhìn đồng hồ. Nó đã được hẹn giờ đúng lúc chiếc xe của Cử tri được dự đoán sẽ rẽ vào góc phố.
Còn mười lăm phút nữa sẽ đến giờ diễn.
Tôi run rẩy. Có phải thật sự Cử tri sẽ chết trong mười lăm phút tới, dưới tay tôi? Kế hoạch đó sẽ suôn sẻ? Khi tất cả những chuyện này qua đi, lúc nào quân Ái Quốc sẽ giúp tôi tìm Eden và cứu thằng bé? Khi tôi kể cho Razor về chuyện nhìn thấy thằng bé đó đang được chở trên tàu, ông ta ra vẻ cảm thông và bảo ông ta đã bắt đầu cho người tìm kiếm Eden rồi. Tôi không có cách nào khác ngoài tin lời ông ta. Tôi cố hình dung ra cảnh phe Cộng hòa rơi vào khủng hoảng sau khi vụ ám sát Cử tri được chiếu rộng rãi trên mọi màn hình khổng lồ khắp cả nước. Nếu người dân đã đang nổi loạn sẵn, tôi không dám chắc họ sẽ phản ứng thế nào khi nhìn thấy tôi bắn Cử tri. Rồi sau đó thì sao? Phe Thuộc địa có lợi dụng tình hình này mà tràn ngay vào đất Cộng hòa, bẻ gãy phòng tuyến đã phân cách hai vùng đất suốt bao lâu nay không?
Một chính phủ mới. Một trật tự mới. Tôi rùng mình bởi nguồn năng lượng dồn nén.
Tất nhiên, chuyện này chưa tính đến ám hiệu của June. Tôi thử gập ngón tay - hai bàn tay tôi nhớp nháp mồ hôi lạnh. Có trời mới biết chuyện gì sẽ thật sự xảy ra ngày hôm nay.
Tiếng nhiễu sóng cứ rè rè trong tai nghe của tôi và tôi nghe được bập bõm Pascao nói. “… phố Orange và phố Echo… thông thoáng…” Giọng anh sắc gọn. “Day?”
“Tôi đây.”
“Mười lăm phút,” anh nói. “Nhắc sơ qua nhé. Jordan đang sẵn sàng cho vụ nổ đầu tiên. Khi đoàn hộ tống Cử tri đi vào con phố cô ấy phụ trách, cô ấy sẽ ném lựu đạn. June sẽ tách xe của Cử tri khỏi những xe khác. Tôi ném lựu đạn, rồi họ sẽ rẽ vào con phố cậu phụ trách, cậu ném lựu đạn xuống khi thấy đoàn xe. Cô lập cái xe đó, và rồi xuống dưới đường. Rõ chứ?”
“Rồi. Đã rõ,” tôi đáp. “Nhanh lên cha nội, về vị trí của anh đi.”
Việc chờ đợi ở đây khiến tôi phát ốm, làm tôi nhớ lại tối hôm chờ đoàn kiểm soát bệnh dịch xuất hiện ở cửa nhà mẹ tôi. Dù là ngày hôm đó thì dường như vẫn dễ chịu hơn hôm nay. Khi đó cả gia đình tôi còn sống, Tess và tôi vẫn đang hòa hảo. Tôi hít sâu vài hơi và thở ra từ từ. Chưa đầy mười lăm phút nữa, tôi sẽ thấy chiếc xe của Cử tri - và June - đi vào con phố này. Những ngón tay tôi miết dọc trái lựu đạn ở thắt lưng.
Một phút trôi qua, rồi một phút nữa.
Ba phút. Bốn phút. Năm phút. Phút sau dường như dài hơn phút trước. Hơi thở tôi gấp gáp. June sẽ làm thế nào? Cô có nói đúng không? Nhỡ cô sai thì sao? Tôi nghĩ mình sẵn sàng giết Cử tri - tôi đã tự nhủ điều này với mình suốt vài ngày qua, thậm chí dần cảm thấy phấn khích vì nó. Liệu tôi có sẵn lòng tha chết cho hắn, một người không lần nào không khiến tôi tức giận mỗi khi nghĩ đến? Liệu tôi có sẵn sàng để tay mình vấy máu hắn? June biết điều gì tôi không biết? Cô ấy đã biết điều gì đáng để khiến hắn đáng được cứu mạng đến thế?
Tám phút.
Rồi, đột nhiên, giọng Pascao lại vang lên. “Chờ nhé. Chúng ta bị chậm rồi.”
Tôi căng thẳng. “Vì sao?”
Im lặng một lúc lâu. “Có chuyện với June,” Pascao thì thầm. “Cô ta ngất trong lúc rời phòng xử. Nhưng chớ lo, Razor bảo cô ta ổn rồi. Chúng ta sẽ hẹn lại giờ, chậm hai phút. Hiểu chứ?”
Tôi hơi nhỏm dậy từ chỗ núp. Cô ấy đã ra tay. Tôi lập tức hiểu ra. Một điều gì đó đang chộn rộn tận sâu tâm trí tôi, giác quan thứ sáu, cảnh báo tôi rằng cho dù tôi định làm gì với Cử tri thì chuyện đó cũng sẽ thay đổi tùy thuộc vào hành động tiếp theo của June. “Sao cô ấy lại ngất?” tôi hỏi.
“Không rõ. Cánh thám báo nói có vẻ cô ta bị chóng mặt hay sao đó.”
“Vậy giờ cô ấy đã trở lại lịch trình chưa?”
“Có vẻ chúng ta vẫn sẽ tiếp tục hành động.”
Vẫn tiếp tục hành động ư? Kế hoạch của June đã thất bại sao? Tôi đứng dậy, bước một vài bước, rồi quay trở lại vị trí ẩn nấp. Kịch bản này không ổn. Nếu chúng tôi vẫn tiến hành theo kế hoạch, có phải tôi sẽ vẫn thấy cô đi ngang qua trong đúng chiếc xe jeep đã định - và trái với ý cô? Liệu quân Ái Quốc có biết cô đã cố gắng làm trệch kế hoạch? cảm xúc tồi tệ bám riết lấy tôi, dù tôi cố gắng phớt lờ chúng đến thế nào. Có chuyện gì đó thật sự không ổn.
Hai phút vật vã trôi qua. Trong lúc lo lắng, tôi đã cạy một mảng sơn lớn trên cán dao. Ngón tay cái của tôi dính đầy những mẩu vụn màu đen.
Cách đó vài con phố, quả lựu đạn đầu tiên phát nổ. Mặt đất rung chuyển, tòa nhà rung chuyển và một đám mây bụi trút xuống từ trần nhà. Chiếc xe của Cử tri hẳn đã xuất hiện.
Tôi rời điểm quan sát bên ngưỡng cửa sổ và chạy đến chỗ cầu thang dẫn lên mái nhà. Tôi khom người, cẩn thận để không bị nhìn thấy. Từ trên này tôi có thể quan sát tốt hơn nơi cột khói từ vụ nổ đầu tiên bốc lên, và tôi có thể nghe thấy tiếng la hét hoảng hốt của quân lính gần đó. Họ cách chừng ba dãy nhà. Tôi ép người xuống sát lớp ngói vỡ trên mái nhà trong khi mấy tên lính lao xuống con phố. Họ đang la hét điều gì đó không thể hiểu nổi, tôi dám cá rằng họ đang gọi quân tăng viện đến khu vực bị đánh bom. Quá muộn rồi. Đến lúc họ tới được đó, xe của Cử tri hẳn đã ngoặt vào góc phố chúng tôi muốn.
Tôi lấy một trái lựu đạn ra cầm cẩn thận trong tay, tự nhẩm lại trong đầu nguyên lý hoạt động của nó, tự nhắc mình rằng nếu ném trái lựu đi theo đúng lịch trình, tôi sẽ chống lại lời cảnh báo của June. “Đây là lựu đạn cảm ứng,” Pascao đã nói. “Nổ tung ngay khi chạm đất. Ấn ngòi nổ. Giật chốt. Ném, và hãy cố hết sức.”
Xa xa, một vụ nổ nữa làm rung chuyển các con phố và kèm theo đó là một đám khói bốc lên. Baxter chịu trách nhiệm vụ nổ đó - giờ hắn đang ở đâu đó trên mặt đất bằng phẳng đằng kia, trốn trong một con hẻm.
Cách hai dãy nhà. Cử tri đang đến gần hơn.
Một tiếng nổ thứ ba vang lên. Lần này gần hơn nhiều - chiếc xe hẳn chỉ còn cách một dãy nhà. Tôi cố đứng vững trong khi mặt đất rung chuyển vì cú nổ. Giờ đến lượt tôi. June, tôi nghĩ. Cậu đang ở đâu? Nếu cô có hành động gì bất ngờ, tôi nên làm thế nào? Từ tai nghe của tôi, giọng Pascao cấp bách. “Bình tĩnh nhé,” anh ta nói.
Rồi tôi nhìn thấy một thứ khiến tôi quên hết mọi điều tôi đã hứa làm cho phe Ái Quốc. Cánh cửa chiếc xe thứ hai bật mở, và một cô gái với túm tóc đuôi ngựa đen dài lăn ra ngoài. Cô loạng choạng vài lần, sau đó cũng tìm cách đứng dậy được. Cô nhìn lên các mái nhà và vẫy tay liên hồi vào trong không trung.
Đó là June. Cô ấy đang ở đây, và giờ, không nghi ngờ gì nữa, cô không muốn tôi tách tay Cử tri ra khỏi đám cận vệ.
Giọng Pascao lại vang lên. “Theo đúng kế hoạch,” anh rít lên. “Đừng để ý đến June… theo đúng kế hoạch, cậu nghe rõ chứ?”
Tôi không biết có gì đã choán khắp người tôi - một cơn run rẩy như điện giật chạy dọc sống lưng tôi. Không, June, cậu không thể dừng lại lúc này, một phần trong tôi lên tiếng. Tớ muốn Cử tri phải chết. Tớ muốn Eden quay về.
Nhưng June đứng đó, đang vẫy tay với tôi giữa con phố trùng trùng nguy hiểm, liều mạng để cảnh báo tôi. Dù lý do của cô là gì chăng nữa, ắt hẳn nó cũng tốt. Nó ắt hẳn phải thế. Tôi nên làm gì? Hãy tin tưởng cô ấy, một giọng nói sâu thẳm trong tôi vang lên. Tôi nhắm chặt mắt và cúi đầu.
Giờ mỗi giây trôi qua là một cầu nối giữa sự sống và cái chết.
Hãy tin tưởng cô ấy.
Đột nhiên, tôi bật dậy chạy ngang qua mái nhà. Pascao giận dữ hét gì đó với tôi qua tai nghe. Tôi tảng lờ anh. Khi chiếc xe chuẩn bị đi qua tòa nhà tôi đang đứng, tôi giật chốt lựu đạn và ném xa hết sức về cuối đường. Ngay trước chỗ quân Ái Quốc muốn dụ chiếc xe đến.
“Day!” Pascao điên cuồng hét. “Không… cậu làm gì vậy!”
Trái lựu đạn chạm xuống mặt đường. Tôi che tai và lập tức bị hất ngã khi cú nổ làm mặt đất rung chuyển. Những chiếc xe jeep phanh gấp ngay trước chỗ lựu đạn nổ, xe của Cử tri cố vòng qua đống gạch vụn, nhưng một lốp xe bị nổ buộc nó phải dừng lại. Tôi đã chặn hoàn toàn con đường đáng lẽ họ sẽ đi, đến nơi quân Ái Quốc đang phục sẵn. Và toàn bộ đoàn xe của Cử tri vẫn ở đó.
Giờ June đang chạy nước rút về phía xe Cử tri. Nếu cô đang cố cứu hắn, vậy thì tôi không được lãng phí thời gian. Tôi bật người dậy, đu người qua mép mái nhà và bám lấy một ống máng bên gờ tòa nhà. Tôi trượt xuống. Đường ống máng bật khỏi tòa nhà, hất tôi ra mất thăng bằng, nhưng tôi đã tung người bám lấy một bậu cửa sổ gần đó. Tôi hạ chân xuống mép tầng hai. Tôi nhảy xuống tầng một và lăn tròn.
Khu phố đã chìm trong hỗn loạn. Qua những tiếng la hét và làn khói, tôi có thể thấy lính Cộng hòa đang chạy về phía đoàn xe, trong khi lính trong những chiếc xe jeep khác lao ra ngoài chạy tới chỗ Cử tri. Một vài lính Ái Quốc cải trang đang ngần ngừ, bối rối do cú nổ lệch thời gian của tôi. Lúc này đã quá muộn để tách xe của Cử tri ra khỏi những chiếc xe khác - có quá nhiều lính. Thêm hàng đoàn lính nữa đang kéo về con phố. Tôi đờ người, một phần cũng bối rối như họ, không chắc vì sao tôi lại làm ngược lại mọi dự định của mình.
“Tess!” tôi hô lớn. Cô bé đang ở đúng chỗ đã định, chết sững trong bóng tối tòa nhà tôi nấp. Tôi tiến đến túm lấy vai em.
“Chuyện gì thế?” em hét lên hỏi lại, nhưng tôi chỉ xoay người em lại.
“Lối dẫn vào đường hầm, được chứ? Đừng hỏi gì!” Tôi chỉ về hướng boong ke của quân Ái Quốc. Nơi chúng tôi dự tính sẽ đến trốn sau vụ ám sát. Dù vẫn kinh sợ đến mức há hốc mồm, Tess vẫn làm theo lời tôi, lao vào ẩn mình trong bóng tối các tòa nhà và khuất khỏi tầm mắt.
Một vụ nổ nữa làm chấn động con phố sau lưng tôi. Quả lựu đạn hẳn là của một trong những Người Đưa Tin khác. Dù không dụ được Cử tri đến vị trí định sẵn, họ vẫn gắng cô lập đám xe jeep để thử ra tay. Quân Ái Quốc chắc đang chạy khắp nơi. Họ chắc chắn sẽ giết tôi vì hành động vừa rồi. Tôi và Tess phải đến được đường hầm trước khi bị họ phát hiện.
Tôi chạy về phía June ngay khi cô đến được chỗ chiếc xe của Cử tri. Có một người đàn ông tóc xoăn sẫm trong xe, và cô đang hét lên với anh ta, ép tay vào cửa sổ chỗ anh ta ngồi. Một vụ nổ khác xảy ra ở đâu đó, khiến June quỵ gối. Tôi lao ra che cho cô khi đống gạch vụn và mảnh vỡ trút xuống từ mọi hướng. Một mảng xi măng rơi trúng vai, khiến tôi rùng mình vì đau. Quân Ái Quốc hiển nhiên đang cố bù lại thời gian đã mất, nhưng sự chậm trễ đã khiến họ phải trả giá đắt. Nếu họ lâm vào đường cùng, tôi biết họ sẽ bỏ qua chuyện truyền tin vụ ám sát mà thay vào đó cho nổ tung chiếc xe của Cử tri.
Lính Cộng hòa đang túa vào con phố. Giờ tôi dám chắc họ cũng đã nhìn thấy tôi. Hy vọng Tess đã được an toàn ở nơi trú ẩn.
‘‘June!” Cô có vẻ choáng váng và ngơ ngác, nhưng rồi cô nhận ra tôi. Giờ không phải lúc để tay bắt mặt mừng.
Một viên đạn bay sượt qua đầu tôi. Tôi thụp xuống và lại che cho June, một tên lính gần đó bị ăn đạn trúng chân.
Xin làm ơn, Chúa nhân từ… làm ơn để Tess vào đến hầm an toàn.
Tôi quay ngoắt lại và bắt gặp đôi mắt trợn trừng của Cử tri qua kính cửa sổ. Thì ra, đây là gã đã hôn June - hắn cao ráo, ưa nhìn và giàu có, và hắn sẽ ủng hộ mọi thứ luật lệ của cha hắn. Hắn là ông vua con tượng trưng cho mọi thứ về nước Cộng hòa này; cuộc chiến với quân Thuộc địa đã gây ra căn bệnh cho Eden, những điều luật đã đẩy gia đình tôi vào chỗ khốn cùng và đưa họ đến với cái chết, những điều luật đã khiến tôi bị tuyên án tử hình vì tôi trượt một bài kiểm tra ngớ ngẩn hồi mười tuổi. Gã này là nền Cộng hòa. Tôi nên giết hắn ngay bây giờ.
Nhưng rồi tôi nghĩ đến June. Nếu June có lý do để chúng tôi nên bảo vệ hắn khỏi quân Ái Quốc, và tin tưởng nó đủ để mạo hiểm mạng sống của mình - và của tôi, vậy thì tôi sẽ tin cô. Nếu tôi từ chối, tôi sẽ mất cô mãi mãi. Liệu tôi có sống nổi với điều đó? Chỉ riêng ý nghĩ đó thôi cũng khiến tôi lạnh thấu tâm can. Tôi chỉ về phía vụ nổ cuối con phố và làm một điều tôi chưa từng nghĩ mình sẽ làm trong suốt cuộc đời. Tôi hét to hết sức với đám lính. “Hãy hỗ trợ đoàn xe! Phong tỏa con phố! Bảo vệ Cử tri!” Rồi, khi những tên lính khác đã đến được chỗ Cử tri, tôi gào lên như điên với họ, “Đưa Cử tri ra khỏi xe! Đưa anh ta ra khỏi đây, họ sẽ cho nổ xe đấy!”
June kéo tôi xuống khi một viên đạn khác găm trúng mặt đất gần chúng tôi. “Đi nào,” tôi gào lên. Cô đi theo tôi. Phía sau chúng tôi, hàng tá lính Cộng hòa đã đến hiện trường. Chúng tôi thoáng thấy Cử tri ra khỏi xe và nhanh chóng được đưa đi dưới sự bảo vệ của quân lính. Đạn vẫn bay. Có phải tôi vừa thấy một viên đạn bắn trúng ngực Cử tri? Không, chỉ trúng bắp tay hắn thôi. Rồi hắn biến mất, lạc trong biển lính.
Hắn đã được cứu thoát. Rồi hắn sẽ an toàn. Tôi gần như không thở được trước ý nghĩ đó - tôi không biết mình nên thấy vui mừng hay giận dữ. Sau chừng ấy tính toán lên kế hoạch, vụ ám sát Cử tri đã thảm bại chỉ vì tôi và June.
Tôi đã làm gì thế này?
“Đó là Day!” ai đó la to. “Cậu ta còn sống!” Nhưng tôi không dám quay lại. Tôi nắm tay June chặt hơn và chúng tôi lẩn vào trong đám khói và mảnh vỡ.
Chúng tôi bắt gặp lính Ái Quốc đầu tiên. Baxter. Hắn thoáng dừng lại khi nhìn thấy chúng tôi, rồi tóm lấy cánh tay June. “Mày!” hắn thốt lên. Nhưng June nhanh hơn hắn nhiều. Trước khi tôi kịp rút súng từ thắt lưng, June đã thoát khỏi tay hắn. Hắn lại nhào ra tóm chúng tôi, nhưng chúng tôi còn chưa kịp hành động gì thì có người đã cho hắn một cú vào mặt. Tôi nhìn thấy đôi mắt rực lửa của Kaede.
Cô ta tức giận vẫy tay về phía chúng tôi. “Tìm nơi ẩn náu đi!” cô ta gào lên. “Trước khi những người khác tìm thấy!” Khuôn mặt cô ta lộ rõ vẻ choáng váng tột độ - có phải cô ta kinh ngạc vì kế hoạch đã đổ bể? Cô ta có biết chúng tôi đã nhúng tay? Hẳn là cô ta biết. Tại sao cô ta cũng chống lại quân Ái Quốc? Rồi cô chạy đi. Tôi dõi mắt nhìn theo cô ta một thoáng. Hiển nhiên, Anden đã biến mất tăm và lính Cộng hòa đã bắt đầu bắn trả về phía các mái nhà.
Anden đã biến mất tăm, tôi lại nghĩ. Vụ ám sát đã chính thức thất bại chưa?
Chúng tôi cứ chạy mãi cho đến khi đã ở phía bên kia của vụ nổ. Đột nhiên quân Ái Quốc xuất hiện khắp nơi, vài người đang chạy về phía lính Cộng hòa và tìm cách bắn Cử tri, trong khi những người khác đang lao về phía đường hầm. Chạy đuổi theo chúng tôi.
Một tiếng nổ khác rền vang khu phố - ai đó đã cố gắng trong vô vọng định ngăn Cử tri bằng một quả lựu đạn khác. Có lẽ cuối cùng họ cũng đã xoay xở làm nổ tung được chiếc xe của hắn. Razor đâu? Giờ ông ta có ra ngoài đòi nợ máu của chúng tôi? Tôi tưởng tượng ra bộ mặt bình tĩnh ân cần của ông ta giờ phừng phừng giận dữ.
Cuối cùng chúng tôi cũng đến được con hẻm nhỏ dẫn vào hầm, chỉ sớm hơn mấy người lính Ái Quốc đang bám theo sát gót chút xíu.
Tess đang ở đó, lẫn vào trong bóng tối bức tường. Tôi những muốn hét lên. Sao cô bé chưa nhảy xuống đường hầm để đến nơi trú ẩn? “Vào bên trong, ngay,” tôi nói. “Lẽ ra em không nên chờ anh.”
Nhưng cô bé không nhúc nhích. Em đứng trước mặt chúng tôi, hai bàn tay nắm chặt, mắt đảo liên tục từ tôi sang June. Tôi chạy tới nắm tay em, kéo em chạy theo chúng tôi tới chỗ một trong những tấm lưới kim loại nối thành hàng trên mặt đất ngay dưới chân bức tường con trong hẻm. Tôi có thể nghe thấy những dấu hiệu đầu tiên của quân Ái Quốc phía sau. Làm ơn, tôi thầm cầu xin. Xin hãy để chúng con đến chỗ trú ẩn trước.
“Họ đang đến,” June nói, mắt dán chặt vào một điểm ở cuối con hẻm.
“Cứ để bọn họ cố gắng bắt chúng ta đi.” Tôi điên cuồng rờ tay ngang tấm lưới kim loại, rồi mở hé nó ra.
Quân Ái Quốc đang tới gần hơn. Quá gần.
Tôi đứng lên. “Tránh đường ra nào,” tôi bảo Tess và June. Rồi tôi lôi quả lựu đạn thứ hai ra khỏi thắt lưng, giật chốt và ném về phía lối vào con hẻm. Chúng tôi nằm rạp xuống đất, lấy tay che đầu.
Bùm! Một tiếng nổ long trời. Nó hẳn sẽ cầm chân quân Ái Quốc được một lúc, nhưng tôi đã thấy những bóng người đang vượt qua đống đổ nát tiến về phía chúng tôi.
June chạy về phía cổng hầm đã mở bên cạnh tôi. Tôi để cô nhảy xuống trước, rồi quay sang chìa tay ra cho Tess. “Đi nào, Tess,” tôi nói. “Chúng ta không có nhiều thời gian đâu.”
Tess nhìn bàn tay tôi đưa ra và bước lùi lại. Trong khoảnh khắc đó thế giới quanh chúng tôi dường như đông cứng lại. Cô bé sẽ không đi cùng chúng tôi. Khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò của em bị bao bọc trong vẻ giận dữ và kinh ngạc và tội lỗi và buồn bã.
Tôi thử lại lần nữa. “Đi nào!” tôi hét lên. “Làm ơn, Tess… Anh không thể bỏ em ở đây được.”
Đôi mắt Tess xoáy vào tôi. “Em xin lỗi, Day,” em hổn hển. “Nhưng em biết tự chăm sóc cho mình. Đừng tìm em nữa.” Rồi em quay đi, chạy ngược về phía quân Ái Quốc. Em đang quay về với bọn họ ư? Tôi lặng người nhìn em đi mất, bàn tay vẫn đang giơ ra. Quân Ái Quốc đã đến rất gần.
Những lời của Baxter, hắn đã cảnh báo Tess suốt bao lâu nay rằng tôi sẽ phản bội họ. Và tôi đã làm thế. Tôi đã làm đúng theo lời Baxter, và giờ Tess phải chấp nhận điều đó. Tôi đã làm em thất vọng quá đỗi.
Chính June đã cứu tôi. “Day, nhảy xuống đi.” Cô la lên, lôi tôi về với thực tại.
Tôi ép mình quay lưng lại với Tess và nhảy vào trong hố. Đôi ủng của tôi đập bộp xuống trong dòng nước nông lạnh buốt ngay khi tôi nghe tiếng người lính Ái Quốc đầu tiên đến được chỗ chúng tôi. June chộp tay tôi. “Đi nào!” cô rít lên.
Chúng tôi chạy nước rút trong đường hầm tối đen. Ở phía sau, tôi nghe thấy tiếng ai đó cũng vừa rơi xuống và bắt đầu chạy đuổi theo. Rồi một người nữa. Tất cả bọn họ đang đến.
“Còn lựu đạn không?” June hét lên trong lúc chúng tôi chạy.
Tôi đưa tay xuống thắt lưng. “Một trái.” Tôi lôi quả lựu đạn cuối cùng ra, rồi giật chốt. Nếu dùng quả lựu đạn này, chúng tôi sẽ không có đường quay trở lại. Chúng tôi có thể kẹt dưới này mãi mãi - nhưng không còn lựa chọn nào khác, và June biết thế.
Tôi hô vang cảnh báo người đằng sau, rồi ném trái lựu đạn. Người lính Ái Quốc gần nhất nhìn thấy hành động của tôi bèn dừng phắt lại. Rồi anh ta bắt đầu hét lên bảo những người khác quay lại. Chúng tôi tiếp tục chạy thục mạng.
Luồng hơi nhấc bổng chúng tôi khỏi mặt đất và ném chúng tôi bay đi. Tôi đập mạnh xuống đất, trượt qua dòng nước lạnh như băng và lăn thêm vài giây rồi dừng lại. Đầu tôi ong ong - tôi ấn hai lòng bàn tay vào thái dương cố gắng ngừng nó lại. Nhưng không thành công. Một cơn đau như chẻ đôi đầu tôi, cuốn trôi mọi ý nghĩ, mắt tôi nhắm nghiền vì đau nhức. Một, hai, ba…
Những giây dài dằng dặc trôi qua. Đầu óc tôi như có hàng ngàn cái búa đang nện. Tôi vật vã thở. Rồi may sao, cơn đau bắt đầu dịu đi. Tôi mở mắt ra trong bóng tối - mặt đất đã ngừng rung, và dù tôi vẫn nghe thấy tiếng người nói chuyện phía sau, nhưng giọng nói nghèn nghẹt, như thể phát ra từ sau một cánh cửa dày. Tôi từ từ ngồi dậy. June đang dựa lưng vào vách hầm, xoa bóp cánh tay. Cả hai chúng tôi đang đối mặt với khoảng không gian chúng tôi vừa đi qua.
Vài giây trước, một đường hầm hun hút còn đang ở đó, nhưng giờ một đống bê tông gạch vụn đã bịt kín lối vào.
Chúng tôi đã thoát. Nhưng tất cả những gì tôi cảm thấy là sự trống rỗng.