Người Y sĩ đến sau nửa đêm, giữa cơn mưa lặng lẽ.
Cô ta chuẩn bị mọi thứ cho tôi. Razor kéo một cái bàn từ phòng khách sang một trong những phòng ngủ nhỏ hơn, chất đầy trong góc những hộp đựng đồ dự trữ - thức ăn, đinh ốc, ghim giấy, bình nước, bất kể thứ gì ta có thể kể tên ra được. Cô ta và Kaede trải một tấm nhựa dày xuống mặt bàn.
Họ dùng một mớ dây đai trói tôi vào bàn. Cô Y sĩ cẩn thận xếp đặt đống dụng cụ kim loại của mình. Chân tôi đã được tháo băng và đang chảy máu. June ở bên cạnh tôi suốt lúc họ làm những việc này, quan sát người Y sĩ cứ như thể sự giám sát của cô sẽ đảm bảo cho người phụ nữ kia không phạm sai lầm. Tôi sốt ruột chờ đợi. Cứ mỗi giây trôi qua chúng tôi lại càng tiến gần hơn đến cái thời khắc tìm được Eden. Mỗi lần nghĩ lại, lời Razor nói lại khiến tôi xao động. Chẳng biết nữa -có lẽ tôi nên gia nhập phe Ái Quốc từ nhiều năm trước.
Tess năng nổ chạy đi chạy lại trong phòng để hỗ trợ Y sĩ, giúp cô mang găng tay vào sau khi khử trùng, chuyển dụng cụ cho cô và khi không còn gì để làm thì chăm chú theo dõi cuộc phẫu thuật. Cô bé cố tránh June. Nhìn vẻ mặt Tess, tôi biết em đang căng thẳng lắm, nhưng em không kêu lấy nửa lời. Hai chúng tôi đã buôn chuyện ríu rít suốt bữa ăn, khi em ngồi cạnh tôi trên ghế - nhưng một điều gì đó đã thay đổi giữa tôi và em. Tôi không đoán được là điều gì. Nếu không phải đã quá hiểu Tess, thể nào tôi cũng sẽ cho rằng cô bé phải lòng tôi. Nhưng suy nghĩ đó quá kỳ quặc, tôi nhanh chóng gạt đi ngay. Tess, người gần như em gái tôi, cô bé mồ côi ở khu vực Nima sao?
Chỉ có điều em không còn là cô bé mồ côi ngày ấy nữa. Giờ tôi có thể nhận thấy những đặc điểm rõ rệt của một phụ nữ trưởng thành trên khuôn mặt cô bé: bớt phúng phính đi, gò má cao, đôi mắt dường như không còn to tròn như tôi nhớ. Vì sao trước đây tôi chưa từng để ý đến những thay đổi này? Nó chỉ cần vài tuần xa cách để trở nên quá rõ ràng. Tôi hẳn là thằng đại ngố, nhỉ?
“Thở đi,” June nói bên cạnh tôi. Cô hít không khí vào đầy buồng phổi như để chỉ dẫn cho tôi cách làm.
Tôi thôi băn khoăn về Tess và nhận ra mình vẫn đang nín thở. “Cậu có biết bao giờ thì xong không?” tôi hỏi June. Cô vỗ vỗ tay tôi trấn an khi nghe thấy sự căng thẳng trong giọng tôi, và tôi nhói lòng vì áy náy. Nếu không vì tôi thì có lẽ giờ này cô vẫn đang trên đường đến Thuộc địa.
“Một vài tiếng nữa.” June ngừng lại khi thấy Razor kéo cô Y sĩ ra một góc. Tiền trao tay - họ bắt tay nhau. Tess giúp Y sĩ mang khẩu trang và giơ ngón cái ra dấu với tôi. June quay lại nhìn tôi.
“Sao trước đây cậu không kể cho mình biết cậu đã gặp Cử tri?” tôi thì thầm. “Lúc nào cậu cũng nói về anh ta như một người hoàn toàn xa lạ.”
“Anh ta là người hoàn toàn xa lạ,” June trả lời. Cô đợi một lát, như thể đang lựa lời. “Chỉ là mình không thấy nhất thiết phải kể cho cậu - mình không biết anh ta, và mình không có cảm xúc đặc biệt nào với anh ta cả.”
Tôi nhớ lại nụ hôn với June trong phòng tắm. Rồi tôi nghĩ đến bức chân dung Cử tri mới, tưởng tượng ra hình ảnh June khi đã lớn tuổi đang đứng cạnh anh ta trong vai trò Đầu não tương lai của Thượng nghị viện. Khoác tay người đàn ông giàu có nhất của phe Cộng hòa. Còn tôi là ai, một gã tội phạm nào đó trên đường phố bẩn thỉu chỉ có hai đô la trong túi, nghĩ rằng mình có thể theo đuổi cô gái này chỉ sau vài tuần quen biết? Hơn nữa, lẽ nào tôi đã quên mất rằng June xuất thân từ một gia đình quý tộc, rằng trong khi cô đang giao lưu với những người giống như tay Cử tri trẻ kia ở những dạ tiệc lung linh đèn nến thì tôi đang phải bới rác ở khu Lake để tìm cái ăn? Và đây là lần đầu tiên tôi hình dung ra cảnh cô ở cùng những người đàn ông thượng lưu? Tôi đột nhiên cảm thấy mình thật ngớ ngẩn khi thú nhận với cô rằng tôi yêu cô, cứ như là tôi có thể khiến cô đáp lại tình yêu của mình như một cô gái đường phố bình thường nào đó. Dù sao đi nữa, lúc đó cô cũng chẳng hề nói yêu tôi.
Mà tôi quan tâm làm gì chứ? Lẽ ra tôi không nên đau lòng như vậy. Phải không? Chẳng phải tôi còn nhiều thứ quan trọng hơn để bận tâm hay sao?
Y sĩ tiến về phía tôi. June nắm chặt tay tôi, tôi miễn cưỡng rụt tay lại. Cô là người thuộc một thế giới khác, nhưng cô đã từ bỏ tất cả vì tôi. Đôi lúc tôi coi đó như chuyện dĩ nhiên, và rồi tôi tự hỏi sao mình lại dám nghi ngờ cô khi cô sẵn lòng gánh chịu hiểm nguy để giúp tôi. Cô có thể dễ dàng bỏ tôi lại. Nhưng cô không làm thế. Mình lựa chọn điều này, cô đã nói với tôi như vậy.
“Cảm ơn,” tôi nói với June. Đó là tất cả những gì tôi nghĩ ra được.
June nhìn tôi chăm chú, rồi hôn nhẹ lên môi tôi. “Tất cả rồi sẽ kết thúc trước khi cậu nhận ra thôi, và cậu sẽ lại trèo tường vượt rào thoăn thoắt y như hồi trước.” Cô nán lại một lát, sau đó đứng dậy gật đầu chào Y sĩ và Tess. Rồi cô đi mất.
Tôi nhắm mắt lại, rùng mình thở ra khi Y sĩ tiến lại. Từ góc này tôi không thể nhìn thấy Tess. Hừm, dù chuyện này có cảm giác thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể tệ bằng việc bị ăn đạn vào chân. Phải không?
Y sĩ che miệng tôi bằng một miếng khăn ẩm. Tôi trôi vào một đường hầm tối dài hun hút.
Ánh sáng. Những ký ức từ một miền xa xôi nào đó.
Tôi đang ngồi với anh John bên cái bàn nhỏ trong phòng khách, cả hai được chiếu sáng bởi ánh sáng chập chờn của ba cây nến. Tôi chín tuổi. Anh mười bốn. Cái bàn lung lay dữ dội - một chân nó đang mủn ra, và cứ mỗi tháng chúng tôi lại cố kéo dài sự sống của nó bằng cách đóng thêm tấm bìa các tông vào đó. Trước mặt anh John là một quyển sách dày đang mở. Lông mày anh nheo lại vì tập trung. Anh đọc thêm một dòng, vấp váp vài từ, rồi kiên nhẫn chuyển sang dòng tiếp theo.
“Trông anh mệt lắm rồi,” tôi nói. “Anh nên đi ngủ thì hơn. Mẹ sẽ phát cáu nếu thấy chúng mình còn thức đấy.”
“Chúng ta sẽ đọc nốt trang này,” John lẩm bẩm, hờ hững nghe tôi nói. “Trừ phi em cần đi ngủ.”
Nghe đến đó tôi bèn ngồi thẳng dậy. “Em không mệt,” tôi khăng khăng.
Cả hai chúng tôi lại gò lưng trên trang sách, và anh John đọc to dòng tiếp theo. “Ở Denver,” anh nói chậm rãi, “sau khi… hoàn thành… bức tường phía Bắc, cử tri Primo… chính thức… chính thức…”
“Cho rằng,” tôi nói, giúp anh đọc tiếp.
“Cho rằng… đó là một tội ác…” Tới đây anh John dừng lại vài giây, rồi lắc đầu thở dài.
“Chống lại,” tôi nhắc.
John nhăn mặt nhìn trang giấy. “Em chắc chứ? Không thể là từ đó được. Thôi được. Chống lại… Chống lại quốc gia nếu tiến vào…” Anh John ngừng lại, ngả người ra sau ghế và dụi mắt. “Em nói đúng, Danny,” anh thầm thì. “Có lẽ anh nên đi ngủ.”
“Có chuyện gì thế?”
“Chữ cứ nhòe đi trên giấy.” John thở dài, gõ một ngón tay lên trang sách. “Anh chóng hết cả mặt.”
“Cố lên nào. Nốt dòng này nữa thôi.” Tôi chỉ vào dòng anh đang đọc dở, rồi phát hiện ra từ làm khó anh. “Thủ đô,” tôi nói. “Tội ác chống lại quốc gia nếu đi vào thủ đô mà trước đó không xin giấy phép chính thức của quân đội.”
Anh John nhoẻn cười khi thấy tôi đọc trôi chảy cả câu.
“Em sẽ qua kỳ Sát hạch ngon lành thôi,” anh nói khi tôi đọc xong. “Cả em và Eden. Nếu anh trầy trật qua được thì anh biết chắc em sẽ đỗ cao cho xem. Em thông minh lắm, nhóc ạ.”
Tôi nhún vai không mấy để ý đến lời khen. “Em chẳng háo hức đi học phổ thông đến thế đâu.”
“Nên háo hức chứ. Ít ra em còn có cơ hội đi học. Và nếu em học giỏi, quân Cộng hòa có khi còn cho em vào Đại học và cho nhập ngũ ấy chứ. Chuyện đó cũng đáng để háo hức mà, phải không?”
Đột nhiên tiếng đập cửa ra vào vang lên thùm thụp.
Tôi giật mình. Anh John đẩy tôi ra sau lưng anh. “Ai đấy?” anh hỏi lớn tiếng. Tiếng đập cửa càng lúc càng to, cho đến khi tôi phải bịt tai lại để chặn tiếng ồn. Mẹ tôi bước ra phòng khách, tay bế Eden đang ngủ, và hỏi hai đứa tôi có chuyện gì. Anh John bước lên định mở cửa, nhưng trước khi anh kịp làm thế, cảnh cửa đã bật mở và một đoàn cảnh sát tuần tra có vũ trang ập vào. Đứng đầu là một cô gái có mái tóc đuôi ngựa đen dài và đôi mắt đen lấp lánh ánh vàng. June.
“Anh đã bị bắt,” cô nói, “vì tội ám sát Cử tri đáng kính của chúng ta.”
Cô nâng súng bắn anh John. Rồi bắn mẹ. Tôi gào lên hết cỡ, la hét dữ dội đến nỗi dây thanh quản như đứt đến nơi. Mọi thứ chìm trong bóng tối.
Một cơn đau chạy dọc người tôi. Lúc này tôi mười tuổi. Tôi đang ở phòng thí nghiệm của bệnh viện trung tâm Los Angeles, bị nhốt chung với biết bao nhiêu người khác, mỗi người bị buộc chặt vào một cái cáng có bánh xe, lóa mắt bởi ánh đèn huỳnh quang. Các bác sĩ đeo mũ bảo hộ lượn vòng vòng trước mặt tôi. Tôi nheo mắt dõi theo họ. Sao họ lại để tôi thức? Ánh đèn chói quá, tôi cảm thấy… chầm chậm, tâm trí tôi xuyên qua một biển mây mù.
Tôi nhìn thấy những con dao mổ trong tay họ. Họ thì thầm sôi nổi với nhau. Rồi tôi cảm thấy một vật kim loại lạnh toát chạm vào đầu gối tôi, và sau đó, tôi chỉ biết mình đã cong lưng lại, cố hét lên. Không có âm thanh nào bật ra. Tôi muốn bảo họ đừng cắt đầu gối tôi nữa, nhưng rồi một vật nào đó đã đâm vào gáy tôi, và cơn đau quét sạch mọi suy nghĩ của tôi. Trước mắt tôi là một màu trắng xóa.
Rồi tôi mở mắt ra, thấy mình đang nằm trong một căn hầm tối âm u ấm áp đến khó chịu. Bằng một sự ngẫu nhiên điên rồ nào đó, tôi vẫn còn sống. Cơn đau ở đầu gối làm tôi muốn khóc, nhưng tôi biết mình phải giữ im lặng. Tôi có thể nhìn thấy những hình thù đen thui xung quanh, phần lớn đang nằm bất động trên mặt đất, trong khi nhiều người lớn mặc áo blouse trắng đi qua đi lại, kiểm tra những đống bọc trên sàn. Tôi lặng lẽ chờ đợi, lim dim mắt nằm đó cho đến lúc những người đang đi qua đi lại kia rời khỏi phòng. Rồi tôi cố vực mình đứng dậy, xé một ống quần ra buộc quanh đầu gối đang rỉ máu. Tôi lần theo tường lảo đảo bước trong bóng tối cho tới khi tìm thấy một cánh cửa dẫn ra bên ngoài, rồi lê người vào một con hẻm nhỏ. Tôi bước ra ngoài ánh sáng, và lần này June đã ở đó, bình tĩnh và không hề sợ hãi, chìa bàn tay mát rượi ra đỡ lấy tôi.
“Cố lên,” cô thì thào, vòng tay qua hông tôi. Tôi bám chặt lấy cô. “Chúng ta cùng tham gia chuyện này, đúng không? Cậu và mình ấy?” Chúng tôi bước ra đường lớn, bỏ phòng thí nghiệm của bệnh viện lại sau lưng.
Tuy vậy mọi người trên phố đều có mái tóc xoăn hoe vàng của Eden, ai cũng đều có một vệt màu đỏ thẫm vạch ngang các lọn tóc. Mỗi cánh cửa chúng tôi đi qua đều sơn một dấu X lớn màu đỏ và một gạch ngang ở chính giữa. Điều đó chứng tỏ mọi người ở đây đều đã mắc bệnh dịch. Một bệnh dịch đột biến. Chúng tôi lang thang trên phố dường như suốt mấy ngày, xuyên qua không khí đặc quánh như mật. Tôi tìm nhà của mẹ. Xa xa, tôi có thể nhìn thấy những thành phố Thuộc địa lấp lánh ánh đèn đang vẫy gọi, hứa hẹn một cuộc sống và một thế giới tốt đẹp hơn. Tôi sẽ đưa anh John, mẹ và Eden đến đó, và cuối cùng chúng tôi cũng sẽ thoát khỏi gông cùm của phe Cộng hòa.
Cuối cùng chúng tôi cũng tới được chỗ cửa ra vào nhà mẹ, nhưng khi tôi đẩy cửa, phòng khách trống không. Mẹ tôi không có nhà. Anh John cũng đi rồi. Bọn lính đã bắn anh, tôi bất thần nhớ ra. Tôi liếc sang bên cạnh nhưng June đã biến mất, chỉ có mình tôi ở cửa. Chỉ còn lại Eden… thằng bé đang nằm trên giường. Khi tôi đến đủ gần để thằng bé nghe thấy tiếng chân tôi, nó mở mắt ra và chìa tay về phía tôi. Nhưng mắt nó không còn màu xanh. Chúng màu đen, vì con ngươi đang chảy máu.
Rất chậm, rất chậm, tôi bước ra khỏi bóng tối. Cổ tôi rần rật y như khi tôi vừa hết cơn đau đầu. Tôi biết mình đã mơ, nhưng tất cả những gì tôi nhớ được là cảm giác mơ hồ về nỗ sợ hãi, về một điều khủng khiếp nào đó đang ẩn nấp ngay sau cánh cửa khóa. Ai đó đã kê một chiếc gối dưới đầu tôi. Một ống dẫn cắm vào cánh tay tôi và chạy dọc sàn nhà. Mọi thứ đều nhòe nhoẹt. Tôi cố cải thiện tầm nhìn, nhưng tất cả những gì tôi có thể nhìn thấy là thành giường và tấm thảm trải phòng và một cô gái đang ngồi đó dựa đầu lên giường. Ít nhất, tôi nghĩ đó là một cô gái. Trong một thoáng, tôi nghĩ có lẽ đó là Eden, rằng bằng cách nào đó phe Ái Quốc đã cứu được thằng bé và mang nó tới đây.
Bóng người cử động. Giờ tôi nhận ra đó là Tess.
“Này,” tôi lầm bầm. Âm thanh lúng búng thoát ra khỏi miệng tôi. “Có chuyện gì thế? June đâu?”
Tess chộp lấy tay tôi và đứng dậy, quá vội vã khiến câu trả lời vấp váp. “Anh tỉnh rồi,” em nói. “Anh… anh thấy trong người thế nào?”
“Bải hoải.” Tôi gắng chạm vào mặt cô bé. Tôi vẫn chưa hoàn toàn tin em là người bằng xương bằng thịt.
Tess kiểm tra cửa phòng phía sau lưng để chắc chắn không có ai khác ở đó. Em giơ một ngón tay lên môi. “Đừng lo,” em nói khẽ. “Anh sẽ không bải hoải lâu đâu. Y sĩ có vẻ khá vui. Chẳng mấy chốc chân anh sẽ ngon lành như mới và chúng ta có thể thẳng tiến ra mặt trận để giết Cử tri.”
Thật khó chịu khi nghe từ giết thoát ra khỏi miệng Tess một cách nhẹ tênh như thế. Rồi, ngay sau đó, tôi nhận ra chân mình không còn đau - dù chỉ một chút xíu cũng không. Tôi cố chống người nhỏm dậy nhìn xem sao, và Tess giúp tôi đẩy cao cái gối lên sau lưng để tôi ngồi dựa vào. Tôi liếc mắt xuống chân mình, gần như không dám nhìn.
Tess ngồi cạnh tôi và gỡ đống gạc trắng đắp lên vết thương ra. Dưới miếng vải lót là những lá thép trơn nhẵn, một cái đầu gối cơ khí thay cho đầu gối bị thương của tôi, và những tấm kim loại phủ lên một nửa bắp đùi. Tôi há hốc miệng nhìn nó. Phần đùi và bắp chân nơi da thịt tiếp xúc với kim loại dường như được đúc chặt vào nhau, nhưng quanh đường viền chỉ có vài chấm đỏ và vết sưng nhỏ. Hình ảnh trước mắt tôi trôi bồng bềnh.
Tess háo hức gõ ngón tay lên tấm chăn của tôi và em cắn chặt môi trên. “Sao rồi? Nó thế nào?”
“Nó giống như… chẳng có gì cả. Không đau tẹo nào.”
Tôi ngập ngừng lướt ngón tay dọc lớp kim loại, cố gắng làm quen với những bộ phận xa lạ đã được gắn vào chân tôi. “Cô ta làm hết những thứ này à? Khi nào anh có thể đi lại được? Nó bình phục nhanh đến thế này thật à?”
Tess hơi dương dương tự đắc. “Em đã giúp Y sĩ đấy. Anh sẽ không được di chuyển nhiều trong mười hai giờ tới. Để thuốc điều trị ổn định và phát huy hiệu quả.” Cô bé toét miệng cười tít mắt, y như điệu cười ngày xưa. “Đây là kiểu phẫu thuật tiêu chuẩn cho lính bị thương ngoài mặt trận đó. Rất tuyệt phải không? Sau này anh sẽ có thể dùng nó như chân thật, có khi còn tốt hơn nữa. Y sĩ này nổi tiếng ở những bệnh viện ngoài mặt trận lắm đó, nhưng rất may là cô ta nhận cả những ca chợ đen nữa. Lúc ở đây cô ta còn chỉ cho em cách bó lại cánh tay bị gãy của Kaede để nó lành nhanh hơn.”
Không biết phe Ái Quốc đã tốn bao nhiêu cho ca phẫu thuật này nhỉ? Tôi từng nhìn thấy nhiều người lính có các bộ phận cơ thể bằng kim loại, từ những bộ phận nhỏ như một miếng thép vuông trên bắp tay cho đến bộ phận lớn như nguyên cả chiếc chân thay thế bằng kim loại. Loại phẫu thuật này không thể rẻ được, và từ những gì tôi thấy trên chân mình, Y sĩ hẳn đã dùng loại thuốc chữa thương tiêu chuẩn cho quân đội. Ngay bây giờ tôi đã có thể nói được chân mình sẽ có sức mạnh thế nào khi hoàn toàn bình phục, và tôi sẽ có thể di chuyển nhanh hơn đến mức nào. Tôi có thể tìm được Eden sớm hơn biết bao nhiêu.
“Đúng đó,” tôi bảo Tess. “Thật tuyệt vời.” Tôi xoay cổ lại một chút để có thể quan sát cánh cửa phòng ngủ, nhưng cử động này khiến tôi chóng mặt. Giờ đầu tôi đang quay mòng mòng, và tôi có thể nghe thấy những giọng nói khẽ vọng từ cuối hành lang. “Mọi người đang làm gì thế?”
Tess ngoái nhìn lần nữa rồi quay lại đối diện tôi. “Họ đang bàn về giai đoạn đầu của kế hoạch. Em không tham gia nên ngồi ngoài thôi.” Cô bé giúp tôi nằm xuống trở lại. Rồi sau đó là một phút lúng túng giữa hai đứa. Tôi vẫn chưa quen với những thay đổi của em. Tess nhận ra tôi đang ngắm em, ngập ngừng, rồi mỉm cười ngại ngùng.
“Khi tất cả chuyện này qua đi,” tôi bắt đầu nói, “anh muốn em đi cùng anh đến vùng Thuộc địa, được chứ?” Tess nhoẻn cười, đoạn đưa một bàn tay bồn chồn vuốt phẳng tấm chăn trong lúc tôi tiếp tục. “Nếu mọi chuyện diễn ra theo đúng kế hoạch của phe Ái Quốc, và phe Cộng hòa thật sự sụp đổ, anh không muốn chúng ta rơi vào loạn lạc. Eden, June, em và anh. Hiểu chứ, em gái?”
Sự hăng hái của Tess nhạt dần. Em ngần ngừ. “Em không biết nữa, Day à,” em nói, lại liếc nhìn về phía cửa.
“Sao thế? Em sợ phe Ái Quốc hay thế nào?”
“Không… Cho đến giờ họ vẫn tốt với em.”
“Vậy sao em không muốn đi?” tôi lặng lẽ hỏi. Tôi bắt đầu thấy mệt trở lại và khó mà nhìn cho rõ mọi thứ. “Hồi ở Lake, chúng ta luôn nói là sẽ cùng nhau trốn đến vùng Thuộc địa nếu có cơ hội mà. Cha anh nói vùng Thuộc địa hẳn phải là mảnh đất đầy những…”
“Tự do và cơ hội. Em biết.” Tess lắc đầu. “Chỉ là…”
“Là sao?”
Cô bé nhét một tay vào tay tôi. Tôi nhớ lại hồi em còn nhỏ, khi tôi lần đầu tiên phát hiện ra em đang bới thùng rác ở quận Nima. Đây có thật sự vẫn là cô bé đó không? Bàn tay em không còn nhỏ như trước, dù vẫn nằm vừa vặn gọn gàng trong bàn tay tôi. Em ngước lên nhìn tôi, “Day à… Em lo cho anh lắm.”
Tôi chớp mắt. “Ý em là sao? về cuộc phẫu thuật à?”
Tess lắc đầu vẻ nôn nóng. “Không. Em lo cho anh là vì June.”
Tôi hít một hơi dài chờ cô bé nói tiếp, e sợ điều em sắp nói.
Giọng Tess bỗng trở nên kỳ lạ, khiến tôi không nhận ra nữa. “Thì là… nếu June đi cùng chúng ta… ý em là, em biết anh gắn bó ra sao với chị ấy, nhưng vài tuần trước chị ấy vẫn là lính Cộng hòa. Anh không thấy thỉnh thoảng chị ấy có vẻ mặt đó ư? Như thể chị ấy vẫn nhớ đến phe Cộng hòa, hoặc là muốn quay lại hay sao đó? Nhỡ chị ấy cố ý phá hoại kế hoạch của chúng ta, hoặc chỉ điểm anh khi ta đang trốn đến vùng Thuộc địa thì sao? Quân Ái Quốc cũng đã phòng ngừa…”
“Thôi đi.” Tôi hơi ngạc nhiên vì giọng mình có vẻ to và khó chịu đến thế. Trước đây tôi chưa từng to tiếng với Tess, và tôi lập tức thấy hối hận. Tôi có thể nghe thấy sự ganh tị thấm trong từng từ em nói, cái cách cô bé bật ra tên của June như thể chỉ không muốn dính líu gì đến nó nữa. “Anh hiểu là mới chỉ vài tuần từ khi mọi chuyện xảy ra. Tất nhiên sẽ có những lúc cô ấy không chắc chắn. Phải không? Tuy nhiên, cô ấy không còn trung thành với phe Cộng hòa nữa, và cho dù không đi cùng cô ấy thì chúng ta vẫn đang trong cảnh nguy hiểm rồi. Hơn nữa, June có những kỹ năng không ai trong chúng ta có. Cô ấy đã giúp anh trốn khỏi lâu đài Batalla mà, việc gì lại làm ầm ĩ thế. Cô ấy có thể đảm bảo an toàn cho chúng ta.”
Tess mím chặt môi. “Vậy, anh thấy thế nào về kế hoạch phe Ái Quốc dành cho chị ấy? Mối quan hệ của chị ấy với Cử tri thì sao?”
“Mối quan hệ nào chứ?” Tôi yếu ớt giơ hai bàn tay lên, cố vờ như chuyện đó chẳng có gì quan trọng. “Nó là một phần của cuộc chơi. Cô ấy còn chẳng quen hắn ta.”
Tess nhún vai. “Rồi chị ấy sẽ quen,” cô bé thì thầm. “Khi chị ấy buộc phải trở nên thân thiết đủ để thao túng hắn ta.” Em lại cụp mắt xuống. “Em sẽ đi cùng anh, Day ạ. Em sẽ đi cùng anh đến bất kỳ nơi đâu. Nhưng em chỉ muốn nhắc nhở anh về… chị ấy. Phòng khi anh không nghĩ đến mọi việc theo cách đó.”
“Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả,” tôi cố nói. “Cứ tin anh.”
Căng thẳng cuối cùng cũng qua đi. Khuôn mặt Tess lại dịu xuống thành vẻ đáng yêu quen thuộc, và những khó chịu trong lòng tôi cũng trôi đi nhanh như lúc chúng kéo đến. “Lúc nào em cũng quan tâm đến anh,” tôi mỉm cười nói. “Cảm ơn nhé, em gái.”
Tess cười toe. “Phải có ai đó làm vậy chứ?” Cô bé chỉ vào ống tay áo đã xắn lên của tôi. “Nhân tiện, em rất mừng vì bộ đồng phục vừa với anh. Lúc gấp em thấy nó rộng quá, nhưng mặc lên trông cũng ổn nhỉ.” Rồi chẳng hề báo trước, cô bé rướn người hôn phớt lên má tôi. Em nhảy lùi lại gần như ngay tức thì. Mặt em hồng rực lên. Trước đây, Tess từng hôn lên má tôi, khi em còn nhỏ, nhưng đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy có một điều gì đó nhiều hơn ẩn chứa trong động tác của em. Tôi gắng hình dung xem bằng cách nào mà, chỉ chưa đầy một tháng, Tess đã rời bỏ hình ảnh thơ ấu và trở thành một người lớn. Tôi húng hắng ho, cảm thấy không thoải mái. Quả là một mối quan hệ mới kỳ quái.
Rồi cô bé đứng lên và rút tay về. Em nhìn về phía cửa thay vì nhìn tôi. “Em xin lỗi, anh nên nghỉ ngơi chút đi. Em sẽ quay lại sau xem anh thế nào. Cố gắng ngủ tiếp đi nhé.”
Đúng lúc đó, tôi nhận ra Tess hẳn chính là người đã mang hai bộ đồng phục vào phòng tắm cho chúng tôi. Có lẽ cô bé đã nhìn thấy tôi hôn June. Tôi cố suy nghĩ xuyên qua đám sương mù trong tâm trí, cố nói gì đó với em trước khi em rời đi, nhưng Tess đã bước ra khỏi cửa và biến mất cuối hành lang.