Thần Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
Day

❊ ❊ ❊

Lẽ ra tôi không nên to tiếng với cô. Đó là một hành động kinh khủng, và tôi biết thế. Nhưng thay vì xin lỗi, tôi quay lại nơi trú ẩn và kiểm tra các phòng một lần nữa. Tay tôi vẫn đang run lên, tâm trí tôi vẫn đang vật lộn cố đè nén dòng lũ adrenaline. Tôi đã nói ra rồi - những lời vẫn sôi sục trong đầu tôi nhiều tuần nay. Giờ chúng đã bật ra rồi, và không có cách nào rút lại được. Chậc, thì sao chứ? Tôi mừng là cô đã biết. Cô nên biết. Và lại còn nói tiền không có nghĩa lý gì - câu đó cứ thế mà tuôn ra từ miệng cô, nhẹ như không. Trong đầu tôi tràn ngập những ký ức về tất cả những lần chúng tôi cần nhiều tiền hơn, về tất cả những chuyện đã có thể tốt đẹp hơn nếu có thêm tiền. Có một chiều, trong một tuần đặc biệt khó khăn, tôi đi học về sớm và nhìn thấy Eden, hồi đó bốn tuổi, đang lục lọi tủ lạnh. Thằng bé giật nẩy mình khi thấy tôi bước vào nhà. Trên tay nó là một hộp thịt bò xay rỗng không. Sáng đó hộp thịt bò vẫn còn một nửa, là món đồ thừa quý giá từ đêm hôm trước được mẹ tôi cẩn thận gói trong giấy thiếc và cất đi để dành cho bữa tối hôm sau. Thấy tôi nhìn chằm chằm hộp thịt bò đã hết trong tay thằng bé, Eden đánh rơi nó xuống sàn bếp và bật khóc. “Anh đừng mách mẹ,” nó nài nỉ. Tôi chạy tới ôm nó vào lòng. Đôi tay bé nhỏ của thằng bé túm chặt áo tôi, vùi mặt vào người tôi. “Anh không mách đâu,” tôi thì thầm. “Anh hứa.” Tôi vẫn nhớ như in hai cánh tay gầy gò của nó. Đêm hôm đó khi mẹ và anh John về nhà, tôi nói với mẹ tôi đã lục lọi ăn hết chỗ thức ăn để dành. Bà tát tôi rất mạnh, nói tôi đã đủ lớn để biết cách cư xử hơn. Anh John thì cho tôi một bài thuyết giáo đầy thất vọng. Nhưng ai thèm quan tâm chứ? Tôi chẳng thấy phiền gì.

Tôi giận dữ đóng sầm một cánh cửa ở hành lang. Đã bao giờ June phải lo lắng vì ăn vụng một nửa hộp thịt bò xay chưa? Nếu từng nghèo khó, liệu cô có tha thứ dễ dàng như vậy cho phe Cộng hòa không?

Khẩu súng phe Ái Quốc phát cho tôi vẫn nằm nặng trịch trên thắt lưng. Vụ ám sát Cử tri lẽ ra đã cho quân Ái Quốc cơ hội lật đổ nền Cộng hòa. Chúng tôi đã có thể là tia lửa đốt cháy thùng thuốc súng, nhưng vì chúng tôi, vì June, nó đã lụi tắt. Và vì cái gì cơ chứ? Để chứng kiến tay Cử tri đó trở thành người y hệt như cha hắn? Tôi những muốn cười nhạo cái ý tưởng rằng hắn đã thả tự do cho Eden. Đúng kiểu nói dối đậm chất Cộng hòa. Giờ thì tôi chẳng tiến thêm được bước nào trong kế hoạch cứu em tôi, lại còn để mất Tess và quay về điểm khởi đầu. Trên đường chạy trốn.

Đúng là chuyện đời tôi, nhỉ?

Nửa tiếng sau, khi tôi trở lại bếp, June không còn ở đấy nữa. Có lẽ đang lang thang ở một trong những hành lang, thầm ghi nhớ mọi vết nứt chết tiệt trên tường.

Tôi mở mấy ngăn kéo tủ bếp, trút sạch đồ từ một cái bao tải và bắt đầu phân loại từng đống đồ ăn để cho vào đó. Gạo. Ngô. Khoai tây và xúp nấm. Ba hộp bánh quy (tuyệt làm sao - tất cả đều sẽ xuống địa ngục hết, nhưng ít nhất tôi vẫn có thể lấp đầy dạ dày của mình). Tôi vớ thêm cho chúng tôi mỗi người vài chai nước rồi buộc bao tải lại. Tạm thời vậy là đủ. Chúng tôi sẽ lại phải lên đường sớm thôi, và ai mà biết được đường hầm còn lại dài bao nhiêu hay đến khi nào chúng tôi mới tình cờ gặp được một nơi trú ẩn khác. Chúng tôi phải tiến vào Thuộc địa. Có lẽ họ sẽ sẵn lòng giúp đỡ một khi chúng tôi đã sang được phía bên kia. Sau đó, có lẽ chúng tôi sẽ phải sống ẩn dật. Chúng tôi đã phá tan tành kế hoạch ám sát được phe Thuộc địa tài trợ còn gì. Tôi thở dài thườn thượt, ước chi có thêm thời gian chuyện phiếm với Kaede, để dụ cho cô ta kể hết các chuyện cô ta biết về cuộc sống bên kia chiến tuyến.

Sao những kế hoạch của chúng tôi lại thành một mớ bòng bong thế này?

Có tiếng gõ cửa rụt rè dù cửa bếp không đóng. Tôi quay lại thấy June đang khoanh tay đứng đó. Cô đã cởi khuy cái áo khoác Cộng hòa, chiếc sơ mi cao cổ và áo gi lê bên trong có vẻ nhàu nhĩ. Má cô hồng hơn mọi khi, hai mắt đỏ hoe, như thể cô vừa khóc. “Những mạch điện ở đây không nối với vùng Cộng hòa,” cô nói. Cho dù cô có rơi bất kỳ giọt nước mắt nào thì chắc chắn tôi cũng không thể nghe ra chúng từ trong giọng cô. “Mấy đường dây cáp chạy xuyên về đầu bên kia đường hầm, chỗ chúng ta vẫn chưa đến được.”

Tôi quay lại với đống thức ăn đóng hộp. “Thì sao?” tôi làu bàu.

“Nghĩa là chắc hẳn chúng được cấp điện từ Thuộc địa, đúng không?”

“Chắc vậy. Cũng có lý, nhỉ?” Tôi duỗi thẳng lưng và nhấc hai bao tải đã được tôi buộc chặt. “Chậc, ít ra như vậy có nghĩa là đường hầm có lối ra ở đâu đó, hy vọng là ở vùng Thuộc địa. Khi nào sẵn sàng lên đường chúng ta chỉ việc men theo dây cáp. Giờ có lẽ nên nghỉ ngơi trước đã.”

Tôi đang định vượt qua cô để ra khỏi bếp thì June hắng giọng lên tiếng. “Này… Hồi cậu ở với quân Ái Quốc, họ có dạy cậu đánh đấm gì không?”

Tôi lắc đầu. “Không. Sao thế?”

June xoay người đối diện tôi, cửa bếp hẹp đến nỗi vai cô sượt qua vai tôi, làm hai cánh tay tôi nổi da gà. Tôi thấy bực vì bất chấp mọi chuyện, cô vẫn có ảnh hưởng đến tôi thế này. “Lúc chúng ta trên đường vào hầm, mình nhận thấy cậu dùng tay để đánh quân Ái Quốc… nhưng như vậy không hiệu quả lắm. Cậu nên dùng lực của chân và hông.”

Lời phê bình của cô chọc tức tôi, mặc dù nó được nói bằng giọng ngần ngừ kỳ lạ. “Mình không muốn làm việc này bây giờ.”

“Không bây giờ thì cậu định khi nào?” June tựa vào khung cửa và chỉ về phía lối vào nơi trú ẩn. “Nhỡ chúng ta đụng phải quân lính thì sao?”

Tôi thở dài, giơ hai tay lên. “Nếu đây là cách cậu xin lỗi sau khi cãi nhau, thì cậu thật sự quá vụng đấy. Nghe này. Mình xin lỗi vì lúc nãy đã giận dữ.” Tôi ngần ngừ, nhớ lại những lời mình đã nói. Tôi không thấy có lỗi. Nhưng giờ có nói thế với cô cũng chả ích gì. “Chỉ cần cho mình vài phút thôi, rồi mình sẽ thấy khá hơn.”

“Thôi nào, Day. Sẽ ra sao nếu cậu tìm thấy Eden và cần bảo vệ thằng bé?” Cô đang cố gắng xin lỗi, bằng cách riêng của mình. Chậc, ít ra cô cũng đang cố gắng, dù dở ẹc. Tôi nhìn cô chăm chăm vài giây.

“Được rồi,” cuối cùng tôi nói. “Chỉ cho mình vài chiêu đi, người lính. Xem cậu giấu bài gì nào?”

June nhoẻn cười, rồi dẫn tôi ra giữa phòng chính. Cô đứng cạnh tôi. “Cậu từng đọc cuốn Nghệ thuật chiến đấu của Ducaln chưa?”

“Cậu thấy mình có vẻ như có thời gian rảnh để đọc sách không?”

Cô tảng lờ tôi, và tôi lập tức thấy ân hận vì đã nói như vậy. “Thế này nhé, cậu vốn di chuyển nhanh nhẹn và giữ thăng bằng tuyệt vời,” cô tiếp tục. “Nhưng cậu lại không sử dụng được những lợi thế đó khi tấn công. Kiểu như cậu bị hoảng hốt vậy. Cậu quên mất lợi thế về tốc độ và khối tâm của cậu.”

“Tâm gì cơ?” tôi hỏi, nhưng cô chỉ lấy ủng đá vào chân tôi.

“Đứng trên hai đầu mũi bàn chân và giữ chân rộng bằng vai nhé,” cô tiếp tục. “Vờ như cậu đang đứng trên đường tàu với một chân đưa ra phía trước.”

Tôi hơi ngạc nhiên. June đã quan sát tỉ mỉ cách tôi tấn công, dù những lúc đó xung quanh đều đang loạn cào cào. Và cô đã đúng. Tôi còn chẳng nhận ra khả năng giữ thăng bằng của mình biến mất hết ngay khi tôi định đánh nhau. Tôi làm theo lời cô. “Được rồi. Bây giờ thì sao?”

“Thì, đầu tiên là hạ cằm thấp xuống.” Cô chạm vào tay tôi và nâng tay tôi lên để một nắm tay áp sát vào bên má còn nắm tay kia giơ lên ngang mặt tôi. Bàn tay cô chạy dọc cánh tay tôi, kiểm tra tư thế. Da tôi râm ran. “Hầu hết mọi người ngửa ra sau và hướng cao cằm nhô ra ngoài,” cô nói, mặt ghé sát mặt tôi. Cô gõ vào cằm tôi. “Cậu cũng thế. Như vậy là tự mời địch đấm mình đó.”

Tôi cố gắng tập trung vào tư thế của mình bằng cách giơ hai nắm đấm lên. “Cậu đấm thế nào?”

June dịu dàng chạm vào chỏm cằm tôi, rồi đến chân lông mày. “Nhớ nhé, quan trọng không phải là cậu đấm người ta mạnh đến đâu, mà là trúng đến độ nào. Cậu có thể hạ đo ván một tên to con hơn cậu rất nhiều nếu đánh trúng điểm yếu của hắn.”

 

Nửa giờ tập luyện trôi qua trong nháy mắt. June dạy tôi hết chiến thuật này đến chiến thuật khác - kê vai lên để đỡ đòn cho cằm, làm động tác giả để đánh lừa đối phương, đấm từ trên xuống, đấm móc, ngả người ra sau và giơ chân lên đá, tung người thật nhanh để tránh đòn. Nhắm vào những điểm dễ tổn thương như mắt, cổ, vân vân. Tôi tấn công bằng mọi cách mình biết. Khi tôi định bất ngờ tóm lấy thì cô đã né ngay được, chẳng khác gì nước chảy qua kẽ đá, trơn tuột và liên tục chuyển động, và nếu tôi chớp mắt một cái, cô đã ở ngay đằng sau vặn ngược tay tôi ra sau lưng.

Cuối cùng, June ngáng chân tôi và ghim tôi xuống sàn. Tay cô đè cổ tay tôi xuống. “Thấy không?” cô nói. “Lừa được cậu rồi nhé. Cậu lúc nào cũng nhìn vào mắt đối phương, nhưng như vậy làm giảm tầm nhìn ngoại biên của cậu. Nếu cậu muốn theo dấu tay và chân mình thì cậu phải chú ý vào ngực mình.”

Tôi nhướng mày khi nghe đến đó. “Đừng nói nữa.” Mắt tôi cụp xuống.

June bật cười, rồi hơi đỏ mặt. Chúng tôi dừng lại đó một lúc, tay June vẫn đè hai cánh tay tôi, hai chân vắt ngang bụng tôi, cả hai chúng tôi đều thở hổn hển. Giờ thì tôi đã hiểu vì sao cô đề nghị tập luyện ngay tức khắc - tôi đang rất mệt, và cuộc tập luyện đã rút cạn cơn giận của tôi. Dù cô không nói ra, tôi vẫn có thể nhìn thấy vẻ hối lỗi lồ lộ trên mặt June, hai hàng lông mày chênh chếch sầu não và môi khẽ mấp máy không nên lời. Hình ảnh đó cuối cùng cũng xoa dịu tôi, dù chỉ một chút. Tôi vẫn không thấy hối lỗi về những lời đã nói với cô lúc nãy, thật vậy, nhưng tôi cũng không công bằng. Cho dù tôi đã mất gì thì June cũng mất y nguyên như vậy. Cô từng giàu có, nhưng cô đã vứt bỏ cuộc sống đó để cứu mạng tôi.

Cô có liên quan đến cái chết của những người thân trong gia đình tôi, nhưng… Tôi cào tóc, giờ đã cảm thấy có lỗi. Tôi không thể đổ hết trách nhiệm cho June. Và tôi không thể ở một mình vào một thời điểm như thế này, không đồng minh, không ai để nhờ cậy.

Cô lắc đầu.

Tôi chống khuỷu tay ngồi dậy. “Cậu ổn chứ?”

Cô lắc đầu, cau mày, rồi cố gắng nhún vai ra vẻ không sao. “Ổn mà. Chắc là mình bị cảm hay sao đó. Không có gì nghiêm trọng đâu.”

Tôi quan sát June dưới ánh sáng nhân tạo. Lúc này, khi chú ý đến sắc mặt cô hơn, tôi nhận ra cô trông xanh xao hơn bình thường, và má đỏ phừng lên vì làn da cô tái nhợt. Tôi ngồi hẳn dậy, buộc cô phải trượt sang một bên. Rồi tôi áp tay lên trán cô. Tôi lập tức rụt tay lại. “Úi trời, cậu đang sốt hầm hập đây này.”

June định phản đối, nhưng hình như cuộc huấn tập đã làm cô mệt nhoài, cô lại lắc đầu và phải chống một tay để ngồi cho vững. “Mình sẽ ổn thôi,” cô nói líu ríu. “Sao thì sao, chúng ta cũng nên ra khỏi đây thôi.”

Thế mà tôi lại đã giận cô, quên hết tất cả những chuyện cô phải trải qua. Đúng là ấu trĩ. Tôi vòng một tay qua lưng để đỡ June, tay kia luồn xuống phía dưới đầu gối cô rồi bế cô dậy. June ngả vào ngực tôi, trán nóng bừng dựa vào làn da mát lạnh của tôi. “Cậu cần nghỉ ngơi.”

Tôi bế cô vào một trong những phòng có giường tầng, tháo ủng, cẩn thận đỡ cô nằm xuống giường và đắp chăn cho cô. Cô chớp mắt nhìn tôi. “Lúc nãy mình nói thế nhưng không có ý gì đâu.” Mắt cô mê man, nhưng cảm xúc vẫn còn nguyên đó. “Về chuyện tiền bạc ấy. Và… mình không…”

“Đừng nói nữa.” Tôi gạt mấy sợi tóc lòa xòa trên trán June. Nhỡ hồi bị bắt, cô đã nhiễm phải bệnh gì nguy hiểm thì sao? Một loại vi rút truyền nhiễm?… Nhưng cô thuộc tầng lớp thượng lưu. Hẳn đã được tiêm chủng. Tôi hy vọng là vậy.

“Mình đi tìm thuốc cho cậu nhé? Cứ nhắm mắt vào đi.” June lắc đầu, chán nản, nhưng không cố tranh cãi.

Sau khi lục tung chỗ trú ẩn, cuối cùng tôi cũng tìm được một lọ aspirin chưa mở nắp, bèn mang nó quay lại chỗ June.

Cô uống mấy viên. Khi cô bắt đầu run rẩy, tôi lấy thêm hai chiếc chăn nữa từ giường bên cạnh để đắp cho cô, nhưng có vẻ không mấy tác dụng. “Không sao đâu. Mình tự lo được,” cô lí nhí nói ngay khi tôi chuẩn bị đi tìm thêm chăn. “Cậu chồng bao nhiêu chăn lên cũng không ăn thua đâu, mình chỉ cần chờ cơn sốt qua đi thôi.” Cô ngần ngừ, rồi với lấy tay tôi. “Cậu ở lại đây được không?”

Sự yếu ớt trong giọng cô khiến tôi lo lắng hơn bao giờ hết. Tôi trèo lên giường nằm trên đống chăn cạnh cô và kéo cô vào lòng. June nhoẻn cười, rồi nhắm mắt lại. Xúc cảm từ những đường cong trên cơ thể cô áp vào cơ thể tôi khiến lòng tôi tràn ngập sự ấm áp. Tôi không bao giờ nghĩ sẽ dùng từ mong manh để miêu tả vẻ đẹp của cô, bởi vì mong manh không phải từ dành cho June… nhưng lúc này đây, khi cô đang bị ốm, tôi nhận ra cô có thể yếu ớt đến chừng nào. Má hồng. Đôi môi nhỏ nhắn mềm mại tương phản với đôi mắt to nhắm nghiền viền hai hàng mi đen cong dài. Tôi không muốn nhìn thấy sự mong manh ấy của cô. Dư âm cuộc tranh cãi nảy lửa khi nãy vẫn lởn vởn trong đầu tôi, nhưng lúc này, tôi cần quên nó đi. Tranh cãi sẽ chỉ ngáng chân chúng tôi. Chúng tôi sẽ giải quyết các vấn đề riêng của mình sau.

Chúng tôi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Có gì đó lôi tôi ra khỏi giấc ngủ. Một tiếng bíp. Tôi lắng nghe một lúc, mơ mơ màng màng cố định vị nơi phát ra âm thanh đó, rồi bò khỏi giường, không đánh thức June. Trước khi rời khỏi phòng, tôi sờ trán cô lần nữa, vẫn không khá hơn. Mồ hôi lấm tấm trên trán cô, vậy là cơn sốt đã bùng lên ít nhất một lần, nhưng cô vẫn âm ấm như lúc trước.

Lần theo tiếng bíp vào bếp, tôi nhìn thấy một chấm sáng nhỏ xíu nhấp nháy phía trên cánh cửa đã dẫn chúng tôi vào nơi trú ẩn. Bên dưới nó, nhấp nháy dòng chữ đỏ cảnh báo: ĐANG ĐẾN - 150M

Nỗi sợ hãi lạnh toát tóm lấy tôi. Hẳn là ai đó đã xuống hầm và đang tiến về nơi trú ẩn - có thể là quân Ái Quốc, hoặc lính Cộng hòa. Chẳng nói chắc được tình huống nào tệ hơn. Tôi chạy cuống cuồng đến nơi để hai bao tải đồ ăn nước uống tôi đã chất sẵn, vứt bớt mấy hộp khỏi một túi. Khi túi đã đủ nhẹ, tôi xỏ tay qua quai cả hai bao tải như đeo ba lô rồi phóng về chỗ June. Cô cựa mình, khẽ rên lên.

“Này,” tôi thì thầm, cố giữ giọng bình tĩnh, trấn an. Tôi cúi xuống vuốt tóc June. “Đến giờ lên đường rồi. Dậy nào.” Tôi đẩy đống chăn sang một bên, chỉ giữ lại một tấm để quấn quanh người cô, đi ủng giúp cô, kéo cô vào lòng. June dùng dằng một chốc như thể đang tưởng mình sắp ngã, nhưng tôi chỉ càng giữ chặt cô hơn. “Bình tĩnh nào,” tôi thì thầm vào tóc cô. “Mình đỡ được cậu rồi.”

June ngả vào vòng ôm của tôi, nửa tỉnh nửa mê.

Chúng tôi rời nơi trú ẩn và lại tiếp tục tiến vào trong bóng tối căn hầm, đôi ủng của tôi bì bõm trong bùn và nước đọng. Hơi thở của June vừa nông vừa dồn dập và nóng hôi hổi vì cơn sốt. Phía sau chúng tôi, tiếng cảnh báo nhỏ dần cho tới khi chúng tôi rẽ qua vài góc cua, rồi chỉ còn là một tiếng rì rì rất khẽ. Tôi những tưởng sẽ sớm nghe tiếng bước chân phía sau, nhưng rồi tiếng rì rì của chuông báo động cũng biến mất, và chúng tôi cứ thế đi trong yên lặng. Tôi có cảm giác hàng tiếng đồng hồ đã trôi qua, dù June lẩm nhẩm “Bốn mươi hai phút ba mươi ba giây.” Chúng tôi lê bước.

Đoạn hầm này dài hơn quãng trước rất nhiều, và được chiếu sáng lờ mờ bởi mấy thiết bị thỉnh thoảng nhấp nháy.

Đi được một đoạn, tôi dừng lại ngồi sụp xuống một chỗ đất khô, nhấm nháp nước và xúp đóng hộp (ít ra tôi đoán nó là xúp, tôi không nhìn rõ trong bóng tối nên đành bật nắp cái lon đầu tiên tôi vớ được). June lại đang run, không có gì đáng ngạc nhiên. Dưới này rất lạnh, đến nỗi tôi có thể nhìn thấy lờ mờ hơi thở của mình cuộn lên. Tôi quấn chăn chặt hơn quanh người June, kiểm tra trán cô lần nữa, rồi gắng ép cô ăn xúp. Cô từ chối.

“Mình không đói,” cô lẩm bẩm. Khi June dựa đầu vào ngực tôi, tôi có thể cảm thấy hơi nóng từ trán cô thấm qua lớp áo.

Tôi siết chặt tay June. Cánh tay tôi đã tê đi đến nỗi muốn làm thế cũng khó. “Thôi được. Nhưng cậu uống chút nước đi, được chứ?”

“Ừm.” June dựa sát vào tôi hơn và gối đầu lên đùi tôi. Giá mà có cách giữ ấm cho cô. “Họ vẫn đuổi theo chúng ta à?”

Tôi liếc mắt về phía cái hố sâu hun hút chúng tôi vừa đi qua. “Không,” tôi nói dối. “Chúng ta cắt đuôi họ lâu rồi. Cứ nghỉ ngơi đi, đừng lo lắng gì, nhưng cố thức nhé.”

June gật đầu. Cô đang nghịch gì đó trên tay, và khi nhìn kỹ hơn, tôi nhận ra đó là chiếc nhẫn bằng ghim giấy. Cô đang chà xát nó như thể nó có thể tiếp thêm cho cô sức mạnh. “Giúp mình với nhé. Kể chuyện cho mình nghe đi.” Mắt cô đang nhắm hờ, dù tôi biết chắc cô đang vật lộn cố mở mắt ra. June nói khẽ đến độ tôi phải cúi sát miệng cô mới nghe thấy được.

“Chuyện kiểu gì?” tôi hỏi lại, quyết tâm không để cô trôi dần vào vô thức.

“Mình không biết.” June khẽ nghiêng đầu nhìn tôi. Sau một lúc im lặng, cô nói giọng buồn ngủ, “Kể cho mình nghe về nụ hôn đầu tiên của cậu đi. Nó thế nào?”

Thoạt đầu, câu hỏi của June khiến tôi ngượng ngùng - chẳng cô gái nào tôi quen lại thích nghe tôi kể về những người con gái khác trước mặt họ. Nhưng tôi chợt nhớ ra đây là June, và có lẽ cô đang dùng sự ghen tị để giữ cho bản thân không chìm vào mê man. Tôi không nhịn được cười trong bóng tối. Con người này lúc nào cũng thật thông minh. “Mình hồi đó mười hai,” tôi lẩm bẩm. “Còn cô kia mười sáu.”

Mắt June trở nên linh hoạt hơn. “Hồi đó chắc cậu dẻo mỏ lắm.”

Tôi nhún vai. “Có thể. Hồi đó mình vụng về hơn nhiều - suýt chết mấy lần liền. Cô ấy làm việc cùng cha ở một bến tàu tại Lake, và cô ấy bắt quả tang mình đang định trộm đồ ăn từ mấy kiện hàng của họ. Mình phải thuyết phục cô ấy đừng tố cáo mình, và theo thỏa thuận, cô ấy dẫn mình ra một cái hẻm gần con sông.”

June bật cười, nhưng lại thành ra ho một tràng. “Rồi cô ta hôn cậu ở đó à?”

Tôi toét miệng cười. “Nói vậy cũng được.”

June nhướng mày tò mò trước câu trả lời ngắn gọn của tôi, và tôi coi đó là một dấu hiệu tốt. Ít nhất giờ cô cũng đang tỉnh. Tôi cúi xuống sát hơn, kề miệng gần tai cô. Hơi thở của tôi khuấy động những sợi tóc mềm mại của cô. “Lần đầu tiên trông thấy cậu, khi cậu bước vào khán đài Skiz với Kaede, mình đã nghĩ cậu là cô gái xinh đẹp nhất mình từng biết. Mình có thể ngắm cậu mãi mãi. Lần đầu tiên mình hôn cậu…” Ký ức đó ùa về, bất ngờ choán lấy tôi. Tôi vẫn nhớ từng chi tiết của nó, gần như đủ sức xua tan hình ảnh Cử tri kéo June sát vào anh ta, vốn vẫn đang vướng vất trong tâm trí tôi. “Chậc, có lẽ đó mới chính là nụ hôn đầu tiên của mình.”

Ngay cả trong bóng tối, tôi vẫn thấy một nụ cười thấp thoáng trên khuôn mặt June. “Phải rồi. Cậu đích thị là dẻo mỏ mà.”

Tôi cau mày nhìn cô ra vẻ tổn thương. “Cưng à, mình đã bao giờ nói dối cưng chưa?”

“Đừng có mơ. Mình đi guốc trong bụng cậu mà.”

Tôi khẽ cười với cô. “Cũng đúng nhỉ.”

Lời lẽ của chúng tôi có vẻ nhẹ nhàng và gần như vô tư, nhưng cả hai chúng tôi đều có thể cảm nhận được sự căng thẳng ẩn phía sau. Nỗ lực quên đi, cố gắng đè nén. Hậu quả của những việc mà không ai trong chúng tôi có thể lấy lại được.

Chúng tôi nấn ná ở đó thêm vài phút. Rồi tôi thu dọn đồ đạc, cẩn thận đỡ June dậy, tiếp tục xuôi đường hầm. Tay tôi giờ run run, từng hơi thở đều có vẻ nặng nhọc. Không có bất kỳ dấu hiệu nào của một nơi trú ẩn tiếp theo. Dù trong đường hầm ẩm ướt và lạnh băng, tôi vẫn vã mồ hôi như thể đang ở giữa mùa hè Los Angeles - tôi phải dừng lại nghỉ lấy sức thường xuyên hơn, cho tới khi cuối cùng cũng tìm thấy một khoảng đất khô nữa và ngã sụp xuống bên cạnh bức tường.

“Mình lấy hơi chút thôi,” tôi trấn an June, đưa cô chút nước uống. “Mình nghĩ chúng ta gần tới nơi rồi.”

Đúng như June đã nói lúc trước, cô có thể đi guốc trong bụng tôi. “Chúng ta không đi xa hơn được đâu,” cô yếu ớt nói. “Nghỉ ngơi đi, cậu không trụ được thêm một giờ như thế này nữa đâu.”

Tôi không đồng ý với June. “Đường hầm này phải kết thúc ở đâu đó chứ. Giờ chắc hẳn chúng ta đang đi ngay dưới mặt trận, tức là mình đã sang đất Thuộc địa rồi.” Tôi dừng lại - nhận thức đó lóe lên ngay khi tôi nói ra những lời ấy, khiến tôi rùng mình. Đất Thuộc địa.

Vừa kịp lúc, một âm thanh vang đến từ đâu đó trên mặt đất, đâu đó rất xa trên đầu chúng tôi. Tôi lặng người. Chúng tôi lắng nghe một lúc, và chẳng mấy chốc âm thanh đó đã quay lại - một tiếng vo vo rầm rì nghèn nghẹt xuyên qua mặt đất, phát ra từ một vật khổng lồ nào đó.

“Có phải có một chiếc khí cầu ngoài đó không nhỉ?” June hỏi.

Âm thanh tắt dần, nhưng vẫn kịp đẩy một luồng khí lạnh buốt vào trong đường hầm. Tôi ngước nhìn lên. Tôi đã quá kiệt sức nên lúc trước không kịp nhận ra, nhưng giờ tôi có thể nhìn thấy một mảng sáng nhỏ xíu hình tam giác. Một lối lên mặt đất. Thật ra có đến vài mảng sáng như vậy rải rác thành hàng trên trần đường hầm, có lẽ chúng tôi đã đi qua chúng một lúc lâu rồi. Tôi gượng đứng dậy, với tay lên lần theo mép mảng sáng. Kim loại trơn nhẵn, lạnh băng. Tôi thử nhấn vào đó.

Nó dịch chuyển. Tôi đẩy miếng kim loại mạnh hơn và bắt đầu trượt nó sang một bên. Dù tôi dám chắc bên ngoài đang là ban đêm, nhưng ánh đèn đang rọi vào hầm vẫn còn hơn chán thứ ánh sáng chúng tôi nhận được vài tiếng vừa qua, và thật ra tôi nhận thấy mình đang nheo mắt. Mất đến một giây tôi mới nhận ra có thứ gì đó nhẹ và mát lạnh dịu dàng rơi vào mặt tôi. Tôi đập nó, bối rối một lúc rồi mới nhận ra chúng là - tôi đoán vậy - các bông tuyết. Tim tôi đập dồn. Khi đã đẩy được miếng kim loại ra xa hết mức, tôi cởi chiếc áo khoác lính Cộng hòa ra. Chẳng vui vẻ gì khi bị quân lính bắn hạ ngay khi chúng tôi vừa đến được vùng đất hứa.

Khi đã cởi sạch chỉ còn sơ mi và áo gi lê, tôi nhảy lên và bám lấy mép lối ra, đu người lên nửa chừng để xem chúng tôi đang ở đâu. Một dạng hành lang tối thui nào đó. Xung quanh vắng tanh. Tôi nhảy xuống, cầm tay June, nhưng cô đã lại bắt đầu chìm dần vào giấc ngủ.

“Tỉnh lại đi nào,” tôi lầm bầm, ôm June vào lòng. “Thử xem cậu có đu người lên được không.”

June cởi chăn ra. Tôi quỳ xuống, giúp cô bước lên vai tôi. Cô lảo đảo, thở khó nhọc, nhưng vẫn xoay xở trèo lên được phía trên. Tôi kẹp cái chăn vào dưới cánh tay và đẩy người bật lên mặt đất.

Chúng tôi tiến vào một con hẻm tối và hẹp chẳng khác gì với những con hẻm chúng tôi từng đi qua, và trong một khoảnh khắc tôi thầm hỏi không biết có phải chúng tôi đã đi đúng một vòng về với nước Cộng hòa hay không. Vậy cũng khiếp đó chứ. Nhưng sau một lúc, tôi dám chắc đây không phải đất Cộng hòa. Mặt đất bằng phẳng và được lát gạch đẹp đẽ bên dưới lớp tuyết loang lổ, bức tường phủ kín mít những tấm áp phích sặc sỡ hình các anh lính toe toét và các em bé mỉm cười, ở góc mỗi tấm áp phích là một biểu tượng tôi đã nhận ra chỉ sau vài giây. Một con chim màu vàng, giống như chim ưng. Run lên vì phấn khích, tôi nhận ra nó giống hệt con chim trên mặt dây chuyền của tôi.

June cũng chú ý đến mấy tấm áp phích. Mắt cô mở to và mờ mịt vì sốt, còn hơi thở cuộn thành những đám khói mỏng. Xung quanh chúng tôi dường như là một doanh trại, dán kín từ mái nhà xuống chân tường bằng cùng một loại áp phích sặc sỡ đó. Những ngọn đèn đường xếp thành hàng gọn gàng, quy củ hai bên phố. Đây chắc là nơi đã cung cấp điện cho đường hầm và những nơi trú ẩn dưới lòng đất đó.

Một luồng gió lạnh tạt thêm tuyết vào mặt chúng tôi. June đột nhiên nắm lấy tay tôi, cả hai chúng tôi cùng lúc há hốc miệng lấy hơi. “Day… phía đằng kia.” Cô đang run lên bần bật cạnh tôi, nhưng tôi không biết là vì lạnh hay vì thứ mà chúng tôi đang nhìn thấy.

Trải dài trước mặt chúng tôi, hiện lên qua những khe hở giữa các tòa nhà quân sự, là một thành phố: những tòa nhà chọc trời lấp lánh cao chót vót chọc thủng những đám mây thấp và tuyết nhẹ, tòa nào cũng tắm mình trong thứ ánh sáng xanh đẹp đẽ đổ tràn ra từ gần như mọi cửa sổ và mọi tầng nhà. Máy bay chiến đấu đậu thành hàng trên nóc các tòa nhà chọc trời. Toàn bộ khung cảnh đều ngời sáng. Tay tôi siết chặt June hơn. Chúng tôi cứ đứng đó ngây người ra một lúc. Nó giống hệt như cha tôi từng miêu tả.

Chúng tôi đã đến được một thành phố tráng lệ ở vùng Thuộc địa của Mỹ.

aede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.