Hồi tôi năm tuổi, anh Metias đưa tôi đi thăm mộ cha mẹ. Đó là lần đầu tiên anh đến nơi này kể từ sau tang lễ. Tôi không nghĩ rằng anh có thể chịu đựng được khi bị gợi nhắc về chuyện đã xảy ra. Phần lớn người dân Los Angeles - kể cả số đông giới thượng lưu - đều chỉ được phân cho ba chục xăng ti mét vuông trong khu nghĩa địa cao tầng của địa phương và một chiếc hộp kính mờ để đựng tro cốt người thân. Nhưng anh Metias đã chi tiền cho đám quản lý nghĩa địa để có tận hơn một mét vuông cho cha mẹ chúng tôi, cùng với bia mộ bằng pha lê có khắc chữ. Chúng tôi đứng đó trước hai tấm bia mộ, mặc quần áo trắng, mang hoa trắng. Phần lớn thời gian tôi nhìn anh chăm chăm. Tôi vẫn nhớ quai hàm siết chặt của anh, mái tóc chải gọn gàng, hai má ẩm ướt loang loáng. Tôi nhớ nhất đôi mắt anh, nặng trĩu nỗi buồn, quá già dặn so với một chàng trai mười bảy tuổi.
Day trông hệt như thế khi cậu nghe tin anh trai, John, đã chết. Và lúc này đây, khi chúng tôi chật vật đi dọc đường hầm tìm cách ra khỏi Pierra, cậu lại mang đôi mắt đó.
Chúng tôi đã mất năm mươi hai phút (hay năm mươi mốt nhỉ? Tôi không chắc lắm. Đầu tôi cứ lơ mơ, hâm hấp sốt) đi bộ xuyên đường hầm ẩm ướt tối tăm. Có một lúc, chúng tôi nghe thấy những tiếng la giận dữ từ phía bên kia đống gạch đá ngăn cách chúng tôi với quân Ái Quốc và lính Cộng hòa. Nhưng cuối cùng những âm thanh ấy cũng nhỏ dần rồi im bặt khi chúng tôi ngày một tiến sâu hơn vào trong hầm. Quân Ái Quốc có lẽ đang phải chạy trốn khỏi những đoàn lính Cộng hòa đang đổ về. Có thể đám lính đang cố đào đống gạch đá ra khỏi đường hầm. Chúng tôi không biết gì hết, nên chúng tôi vẫn tiếp tục đi.
Không gian giờ yên lặng. Chỉ có tiếng hơi thở nặng nhọc của chúng tôi, tiếng ủng bì bõm trong lớp bùn nhão và nông, rồi tiếng nước lạnh nhỏ tóc, tóc, tóc từ trên trần xuống cổ chúng tôi. Day nắm chặt tay tôi trong lúc chạy. Ngón tay cậu lạnh và trơn tuột vì nước, nhưng tôi vẫn giữ chặt lấy. Ở đây tối đến nỗi tôi gần như không nhìn thấy hình dáng Day phía trước.
Không biết Anden có sống sót sau vụ tấn công không? Tôi tự hỏi. Hay quân Ái Quốc đã tìm cách giết được anh? Ý nghĩ đó khiến máu chảy rần rật trong tai tôi. Lần cuối cùng đóng vai điệp viên hai mang, tôi đã khiến một người phải chết. Anden đã tin tưởng tôi, và vì thế hôm nay anh suýt mất mạng - có khi đã mất mạng rồi. Cái giá dường như người ta sẽ phải trả khi đi qua đời tôi.
Ý nghĩ này khơi ra một ý nghĩ khác. Sao Tess không cùng chạy trốn với chúng tôi? Tôi những muốn hỏi, nhưng lạ thay Day không hề hé một lời về cô bé kể từ khi chúng tôi vào trong hầm. Tôi chỉ biết họ đã tranh cãi. Hy vọng cô bé sẽ ổn. Cô bé có lựa chọn ở lại phe Ái Quốc không nhỉ?
Cuối cùng, Day dừng lại trước một bức tường. Tôi gần như ngã dúi dụi vào cậu, và bất chợt cảm thấy vừa nhẹ nhõm vừa hoang mang. Lẽ ra sức tôi phải chạy được xa hơn thế này, nhưng giờ tôi đã mệt muốn đứt hơi. Đây có phải là ngõ cụt không? Có phải một phần đường hầm đã tự sụp xuống, và giờ chúng tôi bị mắc kẹt từ cả hai phía?
Nhưng Day áp tay lên bức tường trong bóng tối. ”Chúng ta có thể nghỉ ở đây,” cậu thì thầm. Đó là lời đầu tiên cậu nói kể từ lúc chúng tôi xuống đây. “Mình đã ở một nơi như thế này ở Lamar.”
Razor từng nhắc đến những đường hầm để chạy trốn của quân Ái Quốc. Day lần tay dọc gờ cánh cửa trên tường. Rốt cuộc cậu cũng tìm thấy thứ cần tìm, một tay đẩy trượt nhỏ thò ra từ một cái rãnh hẹp dài ba mươi xăng ti mét. Cậu đẩy tay nắm dọc theo cái rãnh, và cánh cửa lập tức mở ra.
Ban đầu, chúng tôi bước vào một cái hố tối om. Dù không nhìn thấy gì, tôi chăm chú lắng nghe tiếng những bước chân vọng lại trong không gian và đoán trên đầu mình là một trần nhà thấp, có lẽ chỉ cao hơn hầm vài mét (khoảng ba mét hoặc hơn), và khi lần tay theo một bức tường, tôi có thể nói chắc nó không thẳng mà lượn vòng.
Một căn phòng hình chữ nhật.
“Đây rồi,” Day lầm bầm. Tôi nghe tiếng cậu ấn rồi nhả cái gì đó, rồi ánh sáng nhân tạo tràn ngập căn phòng.
“Hy vọng là không có ai khác ở đây.”
Đó không phải một căn phòng lớn, nhưng đủ lớn để chứa thoải mái hai mươi đến ba mươi người, thậm chí một trăm nếu chịu khó dồn lại. Ở bức tường đối diện có hai cánh cửa dẫn ra các hành lang tối. Trên các bức tường đều có những màn hình dày cộp cổ lỗ, với thiết kế cồng kềnh hơn hết thảy đám màn hình được dùng trong phần lớn các hội trường của phe Cộng hòa. Tôi không biết có phải quân Ái Quốc đã lắp đặt chúng, hay chúng là đồ quá đát còn sót lại từ lúc đường hầm mới được xây?
Trong lúc Day lăm lăm tay súng kiểm tra hành lang thứ nhất cuối căn phòng chính, tôi kiểm tra hành lang thứ hai. Ở đây có hai căn phòng nhỏ hơn, mỗi phòng có năm bộ giường tầng, và cuối hành lang là một cánh cửa nhỏ dẫn trở lại vào đường hầm tối đen thăm thẳm. Tôi dám cá rằng hành lang Day đang thăm dò cũng có một lối dẫn vào hầm. Khi bước từ chiếc giường này sang giường khác, tôi lướt tay dọc bức tường nơi người ta đã nguệch ngoạc khắc tên lên. Đường đến sự cứu rỗi. J. D. Edward, một dòng khắc. Dòng khác thì đề Lối thoát duy nhất là cái chết. Maria Márques.
“Không có ai chứ?” Day hỏi tôi từ phía sau.
Tôi gật đầu. “Không có. Mình nghĩ chúng ta an toàn rồi.”
Cậu thở dài, buông thõng hai vai, mệt mỏi xọc tay vào vuốt mái tóc rối. Tôi mới chỉ không gặp cậu vài ngày, nhưng cảm giác như đã lâu lắm. Tôi bước về phía cậu. Đôi mắt cậu lướt khắp khuôn mặt tôi như thể mãi đến giờ mới nhận thức được sự hiện diện của tôi. Cậu hẳn phải có cả triệu câu hỏi cho tôi, nhưng cậu chỉ đưa tay vén gọn một lọn tóc cho tôi. Tôi không chắc mình đang chóng mặt vì ốm hay vì xúc động. Tôi gần như đã quên mất cảm giác khi được cậu chạm vào. Tôi muốn buông mình vào vẻ trong sáng của cậu, đắm chìm vào sự chân thành chất phác của cậu, vào trái tim rộng mở của cậu.
“Này,” cậu lẩm bẩm.
Tôi vòng tay qua người cậu, và chúng tôi ôm nhau thật chặt. Tôi nhắm mắt lại, để mặc người mình áp sát vào cơ thể cậu, để hơi thở ấm áp của cậu phả trên cổ mình. Hai bàn tay cậu vuốt mái tóc tôi, chạy xuống lưng tôi, áp sát vào tôi như thể sợ tôi sẽ biến mất. Cậu hơi nhích ra để nhìn vào mắt tôi. Cậu cúi về phía trước như để hôn tôi… nhưng rồi, vì lý do nào đó, cậu ngưng lại, kéo tôi sát vào lòng. Thật dễ chịu khi ôm cậu, nhưng thế vẫn chưa đủ.
Điều gì đó đã thay đổi.
Chúng tôi tìm đường vào trong bếp (rộng phải đến mười sáu mét vuông, dựa theo số gạch chúng tôi đếm được trên sàn), mò được hai hộp đồ ăn và hai chai nước, lên đến chỗ quầy bếp và ổn định vị trí để nghỉ một lát.
Day im lặng. Tôi thấp thỏm chờ đợi trong lúc hai đứa chia nhau một hộp mì Ý trộn xốt cà chua, nhưng cậu vẫn không nói lời nào. Có vẻ cậu đang suy nghĩ, về kế hoạch bị đổ bể? Về Tess? Mà cũng có thể cậu chẳng nghĩ gì, chỉ đang sững sờ đến câm lặng. Tôi cũng không nói gì. Tôi không muốn ép cậu phải nói.
“Mình đã nhìn thấy cậu ra ám hiệu trong một video từ máy quay an ninh,” cậu rốt cuộc cũng lên tiếng sau mười bảy phút. “Mình không rõ cậu muốn mình làm gì, nhưng mình đại khái đoán được ý đồ của cậu.”
Tôi để ý thấy cậu không nhắc tới nụ hôn của tôi và Anden, dù tôi dám chắc cậu đã trông thấy. “Cảm ơn.” Tầm nhìn của tôi thoáng tối sầm lại và tôi chớp mắt lia lịa để cố nhìn cho rõ. Có lẽ tôi cần thêm thuốc. “Mình… xin lỗi vì đã đẩy cậu vào tình thế khó khăn. Mình đã tìm cách để đoàn xe đi theo tuyến đường khác ở Pierra, nhưng không có tác dụng.”
“Cậu ngất là để trì hoãn kế hoạch, phải không? Mình chỉ sợ cậu bị đau ở đâu.”
Tôi cắm cúi ăn một lúc. Nhẽ ra lúc này đồ ăn nên có vị ngon lành, nhưng tôi lại chẳng thấy đói chút nào. Đáng lẽ tôi nên lập tức cho cậu biết Eden đã được tự do, nhưng giọng nói của cậu - chẳng hiểu sao không khác gì bão tố nơi chân trời - khiến tôi chần chừ. Không biết quân Ái Quốc có nghe thấy hết những cuộc nói chuyện của tôi với Anden? Nếu có, thì Day hẳn đã biết rồi. “Razor đang nói dối chúng ta về lý do ông ta muốn Cử tri chết. Mình chưa rõ vì sao, nhưng những chuyện ông ta nói với chúng ta không hợp lý chút nào.” Tôi ngừng lại, không biết liệu Razor đã bị các quan chức Cộng hòa bắt giữ chưa. Đây là chuyện không sớm thì muộn. Đến cuối ngày hôm nay, phe Cộng hòa hẳn phải biết chính Razor ra lệnh cho các tài xế xe jeep giữ nguyên lộ trình, dẫn Anden thẳng đến cái bẫy.
Day chỉ nhún vai và lại tập trung ăn. “Ai mà biết giờ thì ông ta và quân Ái Quốc đang làm gì?”
Không biết cậu nói câu này có phải vì đang nghĩ đến Tess không. Cái cách cô bé nhìn cậu trước khi chúng tôi thoát vào trong hầm… Tôi quyết định không hỏi thêm gì về những chuyện có lẽ đã xảy ra giữa họ. Dù thế, trí tưởng tượng của tôi cứ phơi bày cảnh họ cùng ngồi trên ghế dài, thoải mái và thư giãn như cái lần đầu tiên chúng tôi gặp quân Ái Quốc ở Vegas, Day nằm gối đầu lên lòng cô bé. Tess cúi xuống chạm môi vào môi cậu. Dạ dày tôi ấm ách khó chịu. Nhưng cô bé đã không đi cùng, tôi tự nhắc bản thân. Chuyện gì đã xảy ra giữa bọn họ? Tôi hình dung ra cảnh Tess tranh cãi với Day về tôi.
“Vậy thì,” cậu nói giọng đều đều. “Cho mình biết cậu đã tìm hiểu được gì về Cử tri mà lại khiến cậu quyết định chúng ta nên phản bội phe Ái Quốc.”
Vậy là cậu không biết về Eden. Tôi đặt cốc nước xuống và cắn môi. “Cử tri đã thả tự do cho em trai cậu.”
Cái dĩa của Day dừng lại trong không trung. “Cái gì?”
“Anden đã thả thằng bé - ngay sau ngày mình ra ám hiệu cho cậu. Eden đang được Liên Bang bảo vệ ở Denver. Anden ghét những điều quân Cộng hòa đã làm với gia đình cậu… anh ta muốn lấy lại lòng tin của chúng ta - của cậu và mình.” Tôi với lấy tay Day, nhưng cậu gạt đi. Tôi thở dài thất vọng. Tôi không chắc cậu sẽ phản ứng ra sao với tin này, nhưng một phần trong tôi đã hy vọng cậu sẽ chỉ cảm thấy… hạnh phúc.
“Anden hoàn toàn phản đối những chính sách của Cử tri quá cố,” tôi tiếp tục. “Anh ta muốn dừng các kỳ Sát hạch, và các thí nghiệm về bệnh dịch.” Tôi ngần ngừ. Day vẫn nhìn chăm chăm vào hộp mì, dĩa cầm trong tay, nhưng cậu không ăn thêm gì nữa. “Anh ta muốn cải cách mọi thứ, nhưng trước tiên anh ta cần công chúng ủng hộ. Về cơ bản anh ta đã cầu xin chúng ta giúp đỡ.”
Vẻ mặt Day hơi thay đổi. “Chỉ thế thôi sao? Chỉ vì thế mà cậu quyết định vứt bỏ toàn bộ kế hoạch của quân Ái Quốc?” cậu chua chát đáp. “Vậy ra Cử tri có thể hối lộ mình để đổi lấy sự ủng hộ của mình? Nếu cậu muốn biết ý mình, thì chuyện này nghe chẳng khác gì một trò đùa khốn nạn. Làm sao cậu biết hắn đang nói thật, June? Cậu có bằng chứng là hắn đã thả Eden thật không?”
Tôi đặt tay lên cánh tay cậu. Đây chính xác là điều tôi sợ Day sẽ nói, nhưng cậu có quyền nghi ngờ. Làm sao tôi có thể giải thích cho cậu linh cảm trong tôi về nhân cách của Anden, hay sự thật rằng tôi đọc được sự chân thành trong mắt anh? Tôi biết Anden đã thả em trai Day. Tôi biết điều đó. Nhưng Day không có mặt trong căn phòng đó. Cậu không hiểu Anden. Cậu không có lý do gì để tin tưởng anh. “Anden thì khác. Cậu phải tin mình, Day ạ. Anh ta đã thả Eden, và không phải chỉ vì muốn chúng ta giúp đỡ.”
Lời nói của Day lạnh lùng và xa cách. “Mình hỏi, cậu có bằng chứng không?”
Tôi thở dài, rút tay khỏi tay cậu. “Không,” tôi thừa nhận. “Mình không có.”
Day quay ngoắt đi và lại chọc dĩa vào hộp mì. Cậu làm mạnh đến nỗi tay cầm của chiếc dĩa cong lại. “Hắn ta đã chơi xỏ cậu. Cậu, hơn ai hết. Phe Cộng hòa sẽ không thay đổi. Ngay lúc này Cử tri mới còn quá trẻ, quá ngu ngốc và nói năng vớ vẩn, hắn chỉ muốn mọi người coi trọng hắn. Hắn sẽ nói bất cứ điều gì. Một khi mọi chuyện đã ổn định, cậu sẽ thấy bản chất của hắn. Tớ đảm bảo đấy. Hắn chẳng khác gì cha hắn đâu - chỉ là một tên ranh giàu có khốn kiếp tiền bạc đầy túi và những lời dối trá đầy mồm.”
Tôi thấy bực mình vì Day cho rằng tôi quá nhẹ dạ. “Trẻ và nói năng vớ vẩn ư?” Tôi khẽ đẩy cậu, hy vọng cậu bớt căng thẳng. “Nghe giống ai ấy nhỉ?”
Trước đây, trò đùa này vẫn khiến Day cười, nhưng giờ cậu chỉ nhìn tôi đăm đăm. “Mình gặp một thằng bé ở Lamar,” cậu nói tiếp. “Nó trạc tuổi em trai mình. Trong một thoáng, mình đã tưởng nó là Eden. Thằng bé bị chở đi trong một cái lồng kính khổng lồ, như kiểu vật thí nghiệm vậy. Mình đã tìm cách thả thằng bé ra, nhưng không được. Máu của nó được dùng như một thứ vũ khí sinh học mà bọn họ đang tìm cách phát tán vào phe Thuộc địa.” Day ném cái dĩa vào trong bồn rửa. “Đó là những gì tên Cử tri bảnh chọe của cậu đang làm với em trai mình. Nào, cậu vẫn nghĩ hắn đã thả Eden chứ?”
Tôi nhoài người ra đặt tay lên tay cậu. “Thượng viện đã đưa Eden ra mặt trận trước khi Anden trở thành Cử tri. Anden vừa tha cho thằng bé hôm nọ. Anh ta…”
Day hất tay tôi ra, vẻ mặt vừa bực bội vừa bối rối. Cậu xắn tay áo lên đến khuỷu. “Sao cậu lại tin hắn đến thế?”
“Ý cậu là sao?”
Cậu càng lúc càng tức tối. “Ý mình là, lý do duy nhất mình không đập vỡ cửa sổ xe gã Cử tri của cậu và thọc dao xuyên qua họng hắn là vì cậu. Vì mình biết cậu hẳn phải có lý do chính đáng. Nhưng giờ thì có vẻ cậu đã mù quáng tin lời hắn. Chuyện gì xảy ra với óc suy luận của cậu thế?”
Tôi không thích cách cậu gọi Anden là Cử tri của tôi, như thể Day và tôi vẫn ở hai phe đối lập. “Mình chỉ nói sự thật,” tôi lặng lẽ trả lời. “Vả lại, như lần gần đây nhất mình thấy, cậu đâu phải kẻ giết người.”
Day quay lưng về phía tôi và lẩm bẩm gì đó tôi không nghe rõ. Tôi khoanh tay lại. “Cậu có nhớ khi mình đã tin tưởng cậu, dù theo tất cả những gì mình được nghe thì cậu chính là kẻ thù chứ? Vì vẫn còn hoài nghi nên mình đã không kết tội cậu, và mình đã hy sinh mọi thứ cho niềm tin của mình. Ngay bây giờ mình có thể đảm bảo với cậu rằng ám sát Anden cũng không giải quyết được vấn đề gì. Anh ta là người duy nhất phe Cộng hòa thực sự cần - một người bên trong bộ máy có đủ quyền lực để thay đổi mọi việc. Làm sao cậu có thể không cắn rứt lương tâm khi giết một người như vậy? Anden là người tốt.”
“Là người tốt thì sao?” Day lạnh lùng đáp lại. Cậu đang bám chặt lấy bàn bếp đến mức các khớp tay trắng bệch cả ra. “Tốt hay xấu thì quan trọng gì? Hắn là Cử tri.”
Tôi nheo mắt lại. “Cậu tin thế thật à?”
Day lắc đầu và bật cười buồn bã. “Quân Ái Quốc đang cố phát động một cuộc cách mạng. Đó là thứ đất nước này cần - không phải một Cử tri mới, mà là không Cử tri nào hết. Nước Cộng hòa đã thối nát vô phương cứu chữa rồi. Hãy để phe Thuộc địa làm chủ.”
“Cậu thậm chí còn không biết phe Thuộc địa vuông tròn ra sao.”
“Mình biết họ khá hơn cái địa ngục này,” Day gắt gỏng.
Tôi biết cậu không chỉ bực bội với một mình tôi, nhưng cậu bắt đầu tỏ ra trẻ con và khiến tôi không còn bình tĩnh nổi. “Cậu biết vì sao mình nhận lời giúp phe Ái Quốc không?” Tôi đặt tay lên cánh tay cậu, mơ hồ cảm nhận được vết sẹo dưới lớp vải. Day cứng người lại trước sự đụng chạm của tôi. “Vì mình muốn giúp cậu. Cậu nghĩ mọi chuyện đều là lỗi của mình, phải không? Vì mình mà em cậu bị đem ra làm vật thí nghiệm. Vì mình mà cậu phải tách khỏi phe Ái Quốc. Vì mình mà Tess từ chối đi cùng.”
“Không…” Day giận dữ vặn vẹo hai tay. “Không phải tất cả đều là lỗi của cậu. Và Tess… Tess hoàn toàn là lỗi của mình.” Nỗi đau chân thật hiện trên khuôn mặt cậu - vào lúc này tôi không biết nó dành cho ai. Đã có quá nhiều chuyện xảy ra. Tôi cảm thấy một nỗi oán hận kỳ dị khiến máu chảy rần rật trong tai tôi dù nó khiến tôi xấu hổ. Tôi ghen tị thế là không phải. Xét cho cùng, Day đã quen biết Tess nhiều năm, lâu hơn thời gian quen biết tôi nhiều, vậy nên sao cậu lại không cảm thấy gắn bó với cô bé chứ? Hơn nữa, Tess rất ngọt ngào, vô tư và khiến người khác an lòng. Tôi thì không. Tất nhiên tôi biết vì sao Tess đã bỏ Day. Đó là vì tôi.
Tôi quan sát khuôn mặt cậu. “Chuyện gì đã xảy ra giữa cậu và Tess?”
Day nhìn chòng chọc vào bức tường trước mặt, thất thần, và tôi phải thúc vào chân cậu để cậu tỉnh lại. “Tess đã hôn mình,” cậu lầm rầm. “Và cô bé cảm thấy bị mình phản bội… vì cậu.”
Má tôi đỏ lên. Tôi nhắm mắt, cố xua hình ảnh hai người hôn nhau ra khỏi tâm trí. Chuyện này thật ngớ ngẩn. Phải không? Tess đã quen Day nhiều năm - cô bé có quyền hôn cậu ấy chứ. Mà không phải tôi cũng đã hôn Cử tri sao? Không phải tôi cũng thích nụ hôn đó sao? Anden đột nhiên dường như cách tôi cả ngàn dặm, dường như chẳng còn quan trọng gì nữa. Điều duy nhất tôi có thể nghĩ đến là Day và Tess bên nhau. Chẳng khác gì bị thụi một cú vào bụng. Chúng ta đang ở giữa cuộc chiến. Đừng có đa sầu đa cảm. “Cậu kể cho mình làm gì?”
“Vậy chứ cậu muốn mình giữ bí mật sao?” Cậu có vẻ ngượng ngùng, và cậu cắn môi.
Tôi không hiểu tại sao, nhưng Day dường như luôn có cách dễ dàng biến tôi thành con ngốc. Tôi cố vờ như không phiền lòng vì chuyện đó. “Tess rồi sẽ tha thứ cho cậu.” Mấy lời này, mục đích để an ủi và tỏ ra chín chắn, nhưng thay vào đó lại có vẻ sáo rỗng và giả tạo. Hồi bị bắt tôi đã qua mặt cái máy phát hiện nói dối dễ như ăn kẹo - mà giờ sao lại khó xử lý chuyện này đến thế?
Sau một lúc, cậu hạ giọng: “Cậu nghĩ gì về hắn? Nói thật nhé?”
“Mình nghĩ anh ta thật lòng,” tôi nói, ngạc nhiên với chính mình vì đã tỏ ra bình tĩnh đến thế. Thật mừng vì cuộc nói chuyện đã chuyển sang hướng khác. “Tham vọng và giàu lòng trắc ẩn, dù như vậy có nghĩa là anh ta hơi thiếu thực tế. Chắc chắn không phải loại độc tài như quân Ái Quốc dự đoán. Anh ta trẻ, anh ta cần người dân Cộng hòa đứng về phía mình. Và anh ta sẽ cần sự giúp đỡ nếu muốn thay đổi mọi thứ.”
“June, chúng ta vừa mới thoát khỏi tay quân Ái Quốc. Có phải cậu muốn nói rằng chúng ta nên giúp Anden nhiều hơn những gì chúng ta vừa làm - rằng chúng ta nên tiếp tục liều mạng vì tên nhà giàu xa lạ chết tiệt mà cậu gần như chẳng hề quen biết?” Ánh mắt căm ghét của cậu khi bật ra từ nhà giàu khiến tôi giật mình, làm tôi cảm thấy như cậu cũng đang xúc phạm tôi.
“Tầng lớp thì có liên quan gì ở đây?” Giờ tôi cũng tức giận. “Cậu có thật lòng muốn nói rằng cậu rất vui được thấy anh ta chết?”
“Có. Mình sẽ lấy làm mừng nếu thấy Anden chết,” Day nói qua hai hàm răng nghiến chặt. “Và mình cũng sẽ lấy làm mừng nếu thấy từng kẻ trong bộ máy chính quyền của hắn chết, nếu như điều đó đồng nghĩa với việc gia đình mình có thể quay trở lại.”
“Như thế này chẳng giống cậu gì cả. Cái chết của Anden sẽ không sửa chữa được gì cả,” tôi nhấn mạnh. Làm thế nào để cậu ấy hiểu được đây? “Cậu không vơ đũa cả nắm được, Day. Không phải ai làm việc cho phe Cộng hòa cũng là người xấu. Mình thì sao? Hay anh trai và cha mẹ mình thì sao? Chính quyền có người tốt - và họ là những người có thể thúc đẩy các thay đổi vĩnh viễn cho nước Cộng hòa.”
“Sao cậu có thể bảo vệ chính quyền sau tất cả những gì họ đã làm với cậu? Sao cậu lại không muốn nhìn thấy chính quyền Cộng hòa sụp đổ?”
“Ừ đó, mình không muốn,” tôi giận dữ đáp. “Mình muốn nó thay đổi để tốt hơn. Lúc ban đầu, phe Cộng hòa có lý do để kiểm soát người dân…”
“Ồ. Chờ chút.” Day giơ cả hai bàn tay lên. Giờ đôi mắt cậu sáng rực lên bởi một cơn giận dữ tôi chưa từng thấy. “Nói lại lần nữa xem nào. Mình thách cậu đó. Ban đầu phe Cộng hòa có lý do ư? Hành động của phe Cộng hòa là chính đáng ư?”
“Cậu không biết toàn bộ câu chuyện về sự hình thành nước Cộng hòa. Anden đã kể cho mình nghe đất nước bắt đầu từ tình trạng hỗn loạn, và chính người dân là…”
“Giờ thì cậu tin mọi điều hắn nói ư? Có phải cậu định bảo mình rằng vì người dân nên phe Cộng hòa mới trở nên như bây giờ?” Day cao giọng. “Rằng tự chúng ta gây nên tất tật cái thứ khốn kiếp này? Đó là lý do biện hộ cho việc chính quyền của hắn hành hạ người nghèo?”
“Không, mình chỉ đang cố làm rõ rằng….” Chẳng hiểu sao, lịch sử giờ nghe có vẻ thiếu hợp lý hơn hẳn so với lúc Anden kể.
“Và giờ cậu nghĩ Anden có thể giúp đỡ chúng ta bằng thứ lý tưởng nửa mùa của hắn ư? Tên công tử nhà giàu ấy sẽ cứu rỗi tất cả chúng ta sao?”
“Đừng gọi anh ta như vậy nữa! Chính lý tưởng của anh ta có thể giúp chúng ta, chứ không phải là tiền. Tiền cũng chẳng có nghĩa lý gì khi mà…”
Day chỉ ngón tay vào mặt tôi. “Đừng bao giờ nói thế trước mặt mình. Tiền có thể làm mọi thứ.”
Má tôi nóng bừng lên. “Không, nó không thể.”
“Vì cậu chưa bao giờ phải sống thiếu tiền.”
Tôi nhăn mặt. Tôi điên cuồng muốn đáp trả, muốn giải thích rằng ý tôi không phải như vậy. Tiền không làm nên con người tôi, hay Anden, hay bất kỳ ai trong chúng ta. Sao tôi không thể nói như vậy chứ? Sao Day lại là người duy nhất tôi chẳng thể tranh luận cùng một cách mạch lạc? “Day, xin cậu…” tôi cất lời.
Cậu nhảy khỏi quầy bếp. “Cậu biết không, có lẽ Tess đã đúng về cậu.”
“Gì cơ?” tôi xẵng giọng hỏi lại. “Tess đúng về điều gì?”
“Có lẽ cậu đã thay đổi chút ít trong vài tuần qua, nhưng tận trong tâm can, cậu vẫn là lính Cộng hòa. Từ trong ra ngoài, cậu vẫn trung thành với những tên giết người đó. Cậu đã quên mẹ và anh mình chết như thế nào rồi ư? Cậu đã quên ai đã giết cả gia đình cậu ư?”
Cơn giận của tôi bùng lên. Có phải cậu cố tình từ chối nhìn nhận mọi việc theo quan điểm của mình không? Tôi nhảy khỏi quầy bếp, đối mặt với cậu. “Mình không bao giờ quên điều gì. Mình ở đây là vì cậu, mình đã từ bỏ mọi thứ vì cậu. Sao cậu dám lôi gia đình mình vào chuyện này?”
“Vì cậu đã lôi gia đình mình vào chuyện này!” cậu hét lên. “Vào tất cả chuyện này! Cậu và cái nước Cộng hòa yêu dấu của cậu!” Day vung hai tay. “Sao cậu dám bào chữa cho họ, sao cậu dám tìm cách thuyết phục bản thân tin vào lý do họ trở thành như ngày nay? Cậu nói thế thì dễ quá rồi, phải không, vì cậu đã sống cả đời ở một trong những lâu đài cao chót vót của họ? Mình cá là cậu sẽ chẳng dễ cảm thông với họ đến thế nếu cậu từng phải bới rác mà ăn trong mấy khu ổ chuột đâu. Phải chứ?”
Tôi giận dữ và đau lòng đến mức gần như không thở nổi. “Thế là không công bằng, Day. Mình không chọn nơi mình sinh ra. Mình không bao giờ muốn hại gia đình cậu…”
“Thế đấy, cậu đã làm rồi đó thôi.” Tôi cảm thấy run rẩy và tan nát trước ánh mắt trừng trừng của cậu. “Cậu đã dẫn quân lính đến thẳng cửa nhà mình. Vì cậu mà họ đã chết.”
Day quay lưng sầm sầm đi khỏi bếp. Tôi một mình đứng đó trong sự im lặng đột ngột, nhất thời không biết nên làm gì. Cục nghẹn trong cổ họng khiến tôi gần như tắc thở. Tầm nhìn của tôi nhòe đi vì nước mắt.
Day nghĩ tôi đang trung thành mù quáng với Cử tri thay vì tỏ ra lý trí. Rằng tôi không đứng về phe cậu và vẫn một lòng với đất nước của mình. Thế giờ đây, tôi có còn trung thành với họ không? Không phải tôi đã trả lời câu hỏi đó trong phòng phát hiện nói dối sao? Tôi có ghen với Tess không? Ghen vì cô bé là con người tử tế hơn tôi?
Và rồi, suy nghĩ này đau đớn đến độ tôi khó lòng chịu nổi, cho dù lời cậu nói có khiến tôi giận dữ đến đâu thì cũng thế thôi: Cậu nói đúng. Tôi không thể phủ nhận nó. Tôi chính là nguyên nhân khiến Day mất tất cả những gì có ý nghĩa với cậu.