Thần Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Day

❊ ❊ ❊

Chúng tôi hạ cánh ở Lamar, Colorado vào một buổi sáng mưa lạnh, đúng theo lịch trình. Razor rời đi cùng phi đội của mình. Kaede và tôi đợi trong cầu thang tối thông từ cửa sau văn phòng của ông ta ra ngoài cho tới khi những tiếng động bên ngoài đã tắt hẳn và hầu hết phi hành đoàn đã rời khí cầu. Lần này không có ai kiểm tra dấu vân tay hay thẻ căn cước, vì vậy chúng tôi đi theo mấy tên lính cuối cùng thẳng tiến rời khỏi lối ra. Chúng tôi lẫn vào đoàn quân đang ở đây để thật sự đích thực là lính cho phe Cộng hòa.

Màn mưa lạnh băng nện xuống sàn khi chúng tôi ra khỏi tòa kim tự tháp bước vào trong sắc xám dữ dội của nơi đây.

Bầu trời đặc kịt những đám mây bão đang gầm gào. Những bãi đáp nằm dọc một bên con phố xi măng nứt nẻ, một dãy kim tự tháp khổng lồ màu đen trải ra khắp phía, sáng bóng trơn nhẵn dưới mưa. Không khí nhuốm mùi ẩm mốc. Những chiếc xe jeep chất đầy lính lượn qua lượn lại, bắn bùn và đá dăm lên khắp vỉa hè. Lính ở đây đều vẽ một vạch to màu đen phía trên mắt từ tai này sang tai kia. Hẳn là một thứ mốt dị hợm nào đó ngoài mặt trận. Phần còn lại của thành phố hiện ra mờ mờ trước mắt chúng tôi - những tòa nhà chọc trời xám ngoét rất có thể được dùng làm trại lính, vài tòa mới xây vách nhẵn bóng và cửa sổ kính nhuộm màu, những tòa khác loang lổ và tàn tạ như thể bị ăn đạn đều như cơm bữa.

Có mấy tòa đã thành phế tích, mấy tòa khác chỉ còn trơ lại một bức tường, dựng thẳng đứng như một tượng đài bị phá nát. Ở đây không có dãy nhà mái bằng nào và cũng không có những bãi cỏ hiện bóng gia súc.

Chúng tôi sải bước dọc phố, cổ áo khoác cứng đơ dựng lên chật vật che chắn cơn mưa cho chúng tôi. “Chỗ này đã bị đánh bom đúng không?” tôi thì thào với Kaede. Răng tôi đánh vào nhau lập cập.

Kaede há hốc miệng vẻ ngạc nhiên đầy chế nhạo. “Ái chà chà. Cậu đúng là một thần đồng kiệt xuất đấy, cậu biết chứ?”

“Tôi không hiểu.” Tôi quan sát những tòa nhà đổ nát rải rác xa xa. “Cảnh tan hoang này là thế nào? Không phải chiến trường thực sự cách xa đây sao?”

Kaede ghé sát vào để những tên lính khác trên đường không nghe thấy. “Phe Thuộc địa đã tấn công dải đất biên giới này từ khi tôi, xem nào, mười bảy tuổi thì phải? Dù sao thì cũng rất nhiều năm rồi. Có khi họ đã chiếm được cả trăm dặm phía trong nơi được phe Cộng hòa tuyên bố là đường biên giới Colorado ấy chứ.”

Sau bao nhiêu năm liên miên nghe phe Cộng hòa tuyên truyền, thật chối tai khi tôi được nghe sự thật. “Cái gì… ý cô là phe Thuộc địa đang thắng cuộc chiến này à?” tôi hạ giọng hỏi.

“Họ đương ở thế thắng được một thời gian rồi. Trước thì cứ nghe tôi nói thế đã. Cứ chờ vài năm nữa, nhóc ạ, rồi thì phe Thuộc địa lại đã chẳng ở ngay sân sau nhà cậu ấy chứ.” Giọng cô ta có vẻ chán ghét. Có lẽ trong lòng cô ta vẫn vương vấn một nỗi oán hận nào đó với phe Thuộc địa. “Cậu muốn làm gì thì làm,” cô ta lẩm bẩm. “Tôi ở đây chỉ vì tiền.”

Tôi rơi vào im lặng. Phe Thuộc địa sẽ trở thành Hợp chúng quốc mới. Liệu có thật là sau từng ấy năm, rốt cuộc rồi chiến tranh cũng có thể kết thúc? Tôi cố tưởng tượng ra một thế giới không có phe Cộng hòa - không có Cử tri, những kỳ Sát hạch, bệnh dịch. Phe Thuộc địa chiến thắng. Trời ơi, nghe cứ như mơ vậy. Và với kế hoạch ám sát Cử tri, tất cả những điều trên có thể sẽ trở thành hiện thực thậm chí còn sớm hơn nữa. Tôi những muốn ép cô ta tiết lộ thêm, nhưng Kaede đã ra hiệu cho tôi ngậm miệng trước khi tôi kịp nói, và cuối cùng chúng tôi im lặng bước đi.

Sau vài khối nhà, chúng tôi rẽ ngang và đi theo một đường xe lửa hai hàng ray dễ có khi dài đến vài dặm. Cuối cùng, chúng tôi dừng lại trên một góc phố cách xa doanh trại, bị che dưới bóng những tòa nhà tan hoang ven đường. Vài tên lính đang đi một mình đây đó. “Ngay hiện tại đang đình chiến,” Kaede thì thầm trong lúc liếc về phía cuối đường. “Được vài ngày rồi. Nhưng sẽ sớm tiếp tục thôi. Cậu phải thấy may mắn vì được đi với chúng tôi đấy, chẳng có tên lính Cộng hòa nào ở đây xa xỉ đến độ có hầm trú ẩn khi bom giội xuống đâu.”

“Dưới hầm ư?”

Nhưng sự chú ý của Kaede đã dồn vào một tên lính đang bước dọc lề đường tiến thẳng về phía chúng tôi. Tôi chớp mắt để gạt nước mưa và cố nhìn rõ hơn. Hắn ăn mặc không khác gì chúng tôi, áo khoác tân binh ướt sũng với ve áo chéo che một phần hàng khuy, mỗi bên vai đều có một dải màu bạc. Màu da sẫm của hắn bóng lên trong mưa, những lọn tóc xoăn ngắn ép xuống da đầu. Hơi thở của hắn phả ra thành những cuộn khói trắng. Khi hắn tiến lại gần hơn tôi có thể thấy mắt hắn màu xám nhạt, vẻ hoảng hốt.

Hắn dửng dưng bước qua chúng tôi, mơ hồ ra hiệu cho Kaede: hai ngón trên bàn tay phải của hắn bắt hình chữ V.

Chúng tôi sang bên kia đường và đi tiếp qua vài khối nhà nữa. Ở đây các tòa nhà được xây sát nhau và các con phố hẹp đến nỗi đồng thời chỉ đủ cho hai người đi trong hẻm. Đây hẳn đã có thời là khu dân cư. Nhiều cửa sổ đã bị thổi tung, số còn lại phủ mấy mảnh vải rách. Qua ánh nến chập chờn, tôi thấy có vài bóng người bên trong. Ở thành phố này bất kỳ ai không phải là lính sẽ đều phải làm những việc bố tôi từng làm - nấu ăn, giặt giũ và chăm sóc đám quân nhân. Bố tôi hẳn cũng sống trong một chỗ tồi tàn y như thế này khi ông ra chiến trường làm nghĩa vụ.

Kaede lôi tôi ra khỏi những suy nghĩ đó bằng cách đột ngột đẩy tôi vào một con hẻm nhỏ tối tăm. “Nhanh chân lên,” cô ta thì thào.

“Cô biết mình đang nói chuyện với ai đấy chứ?”

Cô ta lờ tôi đi, quỳ xuống chân tường, nơi có một tấm lưới kim loại căng ngang mặt đất, rồi dùng cánh tay không bị thương lấy ra một thiết bị màu đen tí xíu. Cô ta nhanh nhẹn rà thiết bị đó dọc mép lưới. Một giây trôi qua. Rồi tấm lưới nương theo hai bên bản lề nâng lên khỏi mặt đất và lặng lẽ trượt mở, để lộ một hố đen. Tôi nhận ra nó được cố ý làm cho thành bẩn thỉu tồi tàn, nhưng nơi này đã được sửa thành một lối đi bí mật. Kaede cúi người nhảy xuống hố. Tôi bám theo sau. Đôi ủng của tôi đạp vào dòng nước nông, và tấm lưới bên trên đóng lại.

Kaede tóm tay tôi lôi đi dọc đường hầm. Trong đây sực mùi ẩm mốc, giống như đá lâu năm và mưa và kim loại gỉ sét. Nước lạnh ngắt nhỏ xuống từ trên trần thấm vào mái tóc ướt của tôi. Chúng tôi đi được tầm một mét rồi rẽ ngoặt sang phải, để bóng tối nuốt trọn cả hai.

“Gần như thành phố ngoài mặt trận nào cũng đều sử dụng hàng dặm đường hầm như thế này,” Kaede thì thầm trong không gian tĩnh mịch.

“Vậy hả? Để làm gì?”

“Nghe đồn những đường hầm cũ này được người ở phía Đông nước Mỹ dùng để trốn sang phía Tây tránh lũ. Thậm chí còn trước cả hồi chiến tranh cơ. Vì thế các đường hầm sẽ nằm ngay dưới những hàng rào ngoài mặt trận chắn giữa phe Cộng hòa và phe Thuộc địa.” Kaede trượt bàn tay nhưng tối quá tôi không rõ là làm gì. “Sau khi chiến tranh nổ ra, cả hai bên bắt đầu lợi dụng chúng để tấn công, vì thế phe Cộng hòa bèn phá hủy mọi lối vào bên trong lãnh thổ của mình và phe Thuộc địa cũng làm tương tự với phía bên họ. Quân Ái Quốc đã bí mật xoay xở đào rồi xây dựng lại năm đường hầm. Chúng ta sẽ sử dụng hầm Lamar này” - cô ta dừng lại chỉ lên trần hầm đang rỏ nước - “và cái ở Pierra. Thành phố bên cạnh.”

Tôi cố gắng hình dung xem thời đó như thế nào, cái thời không có phe Cộng hòa hay Thuộc địa và ở trung tâm Bắc Mỹ chỉ tồn tại một quốc gia duy nhất. “Và ở đây không ai biết về chúng ư?”

Kaede khịt mũi. “Cậu nghĩ chúng ta vẫn sử dụng được những đường hầm này nếu phe Cộng hòa biết về chúng à? Ngay cả phe Thuộc địa cũng không biết. Nhưng chúng rất hữu ích với nhiệm vụ của quân Ái Quốc.”

“Vậy là phe Thuộc địa đã tài trợ cho các vị hả?”

Kaede khẽ mỉm cười khi nghe câu đó. “Còn có ai khác cho chúng ta đủ tiền để duy trì những đường hầm thế này chứ? Tôi vẫn chưa gặp các nhà tài trợ - Razor lo những mối quan hệ kiểu này. Nhưng tiền vẫn cứ đổ về, nên hẳn họ phải hài lòng với công việc của chúng ta.”

Chúng tôi yên lặng đi một lúc. Mắt tôi giờ đã quen với bóng tối nên tôi có thể nhìn thấy vách hầm đã bị phủ gỉ. Những dòng nước chảy ngoằn ngoèo trên bức tường kim loại. “Cô có thấy vui vì họ đang thắng cuộc chiến này không?” tôi lên tiếng sau một vài phút. Hy vọng cô ta sẵn lòng nói tiếp về phe Thuộc địa. “Ý tôi là, thực tế mà nói, họ đã đá cô ra khỏi lãnh thổ mà? Lúc đầu sao cô lại bỏ đi?”

Kaede bật cười cay đắng. Tiếng ủng lõm bõm trong nước vang vọng đường hầm. “Có chứ, hẳn là tôi cũng có mừng,” cô ta trả lời. “Còn phương án nào khác chứ? Nhìn phe Cộng hòa chiến thắng à? Cậu cứ nói xem cái nào tốt hơn đi. Nhưng cậu lớn lên với phe Cộng hòa. Ai mà biết được cậu nghĩ gì về phe Thuộc địa chứ. Có khi cậu nghĩ đó là thiên đường cũng nên.”

“Có lý do nào để tôi không nên tin à?” tôi đáp. “Cha tôi thường kể cho tôi nghe về Thuộc địa. ông ấy bảo các thành phố ở đó đều được chiếu sáng bằng điện.”

“Cha cậu làm cho lực lượng bảo vệ hay thế nào?”

“Tôi không rõ, ông chưa bao giờ nói. Nhưng chúng tôi đều cho là ông đang làm gì đó sau lưng phe Cộng hòa. Ông hay mang về mấy thứ đồ… mỹ ký liên quan đến Hợp chúng quốc. Chỉ là mấy món đồ lạ không nhiều người bình thường có. Ông nói một ngày nào đó sẽ đưa tất cả chúng tôi rời khỏi Cộng hòa.” Tôi ngưng lại, chìm đắm trong một kỷ niệm xưa. Chiếc vòng trở nên nặng trịch quanh cổ tôi. “Có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi biết được ông định làm gì.”

Kaede gật đầu. “Ừm, tôi lớn lên bên bờ biển phía Đông Thuộc địa, ngay sát Nam Đại Tây Dương. Tôi không quay lại đó hàng năm nay rồi, chắc hẳn đến giờ nước đã lấn vào đất liền ít nhất vài gang nữa. Dù sao thì, tôi đã được nhận vào một trong những Học viện Hàng không ở đó và trở thành một trong những phi công thực tập đứng đầu.”

Nếu bên Thuộc địa không có mấy kỳ Sát hạch, không biết họ dùng cách nào để tuyển học viên nhỉ. “Vậy, đã có chuyện gì?”

“Giết một gã,” Kaede đáp. Cô ta nói như thể đấy là chuyện tự nhiên nhất trần đời vậy. Trong bóng tối, cô ta áp sát tôi hơn và nhìn không chớp mắt vào mặt tôi. “Sao hả? Này, đừng có nhìn tôi như thế - đó là một tai nạn. Hắn ghen tức vì mấy vị chỉ huy phi đội rất thích tôi, nên đã tìm cách đẩy tôi khỏi khí cầu. Tôi bị thương nặng ở mắt trong trận giằng co đó. Sau đó tôi tìm thấy hắn trong phòng để đồ và hạ đo ván hắn.” Cô ta bật ra một âm thanh chán ghét. “Không ngờ tôi đánh vào đầu hắn quá mạnh, và hắn chẳng bao giờ tỉnh dậy nữa. Người bảo trợ cho tôi đã rút lui sau khi cái tai nạn vặt đó hủy hoại danh tiếng của tôi trong quân đoàn - và không phải vì tôi đã giết hắn. Ai mà muốn có một nhân viên - một phi công chiến đấu - bị hỏng một bên mắt, kể cả sau khi đã phẫu thuật rồi?” Cô ta ngưng bước, chỉ vào bên mắt phải của mình. “Tôi là hàng phế liệu. Giá của tôi đi xuống. Dù sao đi nữa, Học viện đã đuổi học tôi sau khi nhà bảo trợ rút lui. Thực lòng mà nói, thật nhục nhã. Tôi đã bỏ lỡ năm huấn luyện cuối chỉ vì thằng khốn đó.”

Tôi không hiểu mấy thuật ngữ mà cô ta nhắc đến - tập đoàn, nhân viên - nhưng tôi quyết định sẽ để dành lúc khác hỏi.

Tôi chắc rồi mình sẽ dần dần được nghe thêm về Thuộc địa từ cô ta. Còn lúc này, tôi vẫn muốn biết về những người mà tôi đang làm việc cho họ. “Và rồi cô gia nhập phe Ái Quốc?”

Cô ta thờ ơ phẩy tay rồi duỗi dài hai cánh tay ra phía trước. Tôi nhớ lại chiều cao của Kaede, nhớ ra vai cô ta ngang bằng với vai tôi. “Sự thật là, Razor thuê tôi. Đôi lúc thậm chí tôi còn được bay nữa. Nhưng tôi ở đây vì tiền, nhóc ạ, và chừng nào còn nhận được tiền, chừng đó tôi sẽ còn làm tất cả những gì có thể để đưa nước Mỹ về thành một khối. Nếu điều đó đồng nghĩa với sự sụp đổ của chế độ Cộng hòa, tốt thôi. Nếu nó có nghĩa rằng phe Thuộc địa chết tiệt sẽ tiếm quyền, cũng được. Kết thúc cuộc chiến này và đưa nước Mỹ trở lại. Mang lại cuộc sống bình thường cho người dân. Đó là những gì tôi quan tâm.”

Tôi không khỏi cảm thấy hơi thích thú. Dù Kaede cố gắng ra vẻ không nhiệt tình, tôi dám cá rằng cô ta tự hào là quân Ái Quốc, “Ừm, Tess có vẻ thích cô lắm,” tôi đáp. “Nên tôi đoán cô hẳn là không đến nỗi tệ.”

Kaede bật cười chân thành. “Nói thật nhé, cô bé dễ thương ghê. Tôi rất mừng vì đã không giết cô bé trong trận Skiz. Rồi cậu sẽ thấy - sẽ không có tay lính Ái Quốc nào không thích cô bé cả. Đừng quên thỉnh thoảng bày tỏ tình cảm với người bạn nhỏ của cậu đấy nhé. Tôi biết cậu có thích June, nhưng Tess mê cậu như điếu đổ đó. Nếu lỡ cậu vẫn chưa nhận ra.”

Câu nói khiến nụ cười của tôi nhạt đi một chút. “Hẳn là tôi chưa từng nghĩ về cô bé theo cách ấy,” tôi lúng búng.

“Với quá khứ của cô bé, cô ấy xứng đáng được yêu thương, nhỉ?”

Tôi giơ tay ra chặn lời Kaede. “Cô bé kể về quá khứ của mình cho cô ư?”

Kaede liếc nhìn tôi. “Cô bé chưa từng kể cho cậu nghe chuyện của mình sao?” cô ta nói, thật lòng hoang mang.

“Tôi chưa bao giờ có thể khiến cô bé nói ra được. Cô bé luôn lảng tránh, nên sau một thời gian tôi cũng không muốn thử nữa.”

Kaede trở nên điềm tĩnh hẳn. “Chắc cô bé không muốn bị cậu thương hại,” cuối cùng cô ta nói. “Cô bé là con út gia đình năm người con. Lúc ấy cô bé mới chín tuổi, tôi nghĩ vậy. Bố mẹ không đủ tiền nuôi hết các con, nên một đêm họ khóa trái cửa nhốt cô bé bên ngoài không cho vào nhà. Cô bé nói đã phải gõ cửa hàng mấy ngày trời.”

Không thể nói là tôi ngạc nhiên khi nghe chuyện này. Người dân Cộng hòa quá thờ ơ với những đứa trẻ bị bỏ rơi ngoài đường đến độ chẳng khi nào buồn liếc nhìn chúng lần thứ hai - tình yêu gia đình là tất cả những gì tôi có để mà bấu víu trong những năm tháng đầu tiên lang bạt trên các con phố. Rõ ràng Tess còn không có nổi điều đó. Hèn chi em cứ dính chặt lấy tôi kể từ lần đầu tiên gặp tôi. Khi đó tôi có lẽ là người duy nhất trên thế giới này quan tâm đến em.

“Tôi không biết đấy,” tôi thì thầm.

“Ừm, giờ thì cậu biết rồi đó,” Kaede đáp. “Đừng bỏ rơi cô bé - hai người đẹp đôi lắm, cậu biết đấy.” Cô ta cười khúc khích. “Cả hai đều lạc quan tợn. Tôi chưa gặp bộ đôi trộm vặt trên đường nào vui tươi yêu đời như cô cậu.”

Tôi không trả lời. Cô ta nói đúng, hiển nhiên rồi - tôi chưa từng nghĩ nhiều về ý tưởng này, nhưng Tess và tôi đúng là đẹp đôi. Em hiểu tường tận xuất thân của tôi. Em có thể làm tôi vui kể cả trong những ngày đen tối nhất. Như thể em đến từ một gia đình hạnh phúc hoàn hảo chứ không phải như những gì Kaede vừa kể. Tôi cảm thấy ấm áp thoải mái hẳn khi nghĩ về em, và bất chợt nhận ra mình nóng lòng được gặp lại Tess đến thế nào. Em đi đâu, tôi đi đấy, và ngược lại. Như gà cùng một mẹ.

Rồi June xuất hiện.

Chỉ cần nghĩ đến tên cô thôi tôi cũng đã thấy khó thở. Tôi không khỏi xấu hố vì phản ứng của mình. Liệu June và tôi có đẹp đôi không? Không. Đó là từ đầu tiên bật ra trong đầu tôi.

Nhưng mà, không chỉ có thế.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi bập bõm dần. Thỉnh thoảng tôi ngoái lại qua vai, nửa hy vọng sẽ nhìn thấy chút ánh sáng nào đó, nửa lại hy vọng không. Không có ánh sáng cũng có nghĩa là đường hầm không chạy ngay dưới hệ thống sàn lưới thép của thành phố dẫn đến nguy cơ bị người đi bộ ngang qua nhìn thấy. Lối đi có vẻ cũng dốc. Chúng tôi đang tiến vào sâu hơn trong lòng đất. Tôi buộc mình phải thở đều dù những bức tường hẹp đang càng lúc càng ép lại xung quanh. Đường hầm quái quỷ. Tôi sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để lại được ở giữa chốn thông thoáng.

Chuyến đi tưởng như vô tận, nhưng cuối cùng tôi cảm thấy Kaede đột ngột dừng lại. Tiếng những đôi ủng của chúng tôi ộp oạp dưới nước giờ nghe khắc hẳn - tôi nghĩ chúng tôi đã dừng lại trước một cấu trúc rắn nào đó. Có thể là một bức tường. “Đây vốn là một boong ke trú ẩn cho những kẻ đào tẩu,” cô ta nói khẽ. “Gần cuối boong ke này, đường hầm sẽ tiếp tục, dẫn thẳng sang vùng Thuộc địa.” Kaede thử dùng một đòn bẩy nhỏ để mở cửa và khi không thành công, cô ta gõ nhẹ tay lên trên đó theo chuỗi mười hoặc mười một nhịp một lần. “Tên lửa,” cô ta nói to. Chúng tôi chờ đợi, rùng mình.

Không có gì. Rồi, một khe tam giác nhỏ mờ mờ trên bức tường trượt ra, và một đôi mắt màu nâu vàng chớp nhìn chúng tôi. “Xin chào, Kaede. Khí cầu đúng giờ ghê nhỉ?” cô gái đằng sau bức tường nói rồi nheo mắt nhìn tôi. “Dẫn theo anh bạn nào thế?”

“Day,” Kaede trả lời. “Giờ thì thôi nói chuyện tào lao đi và để tôi vào. Tôi đang chết cóng đây.”

“Được rồi, được rồi. Kiểm tra có xíu.” Đôi mắt rà soát tôi từ trên xuống dưới. Tôi thấy lạ là cô ta có thể nhìn rõ được trong bóng tối như thế này. Cuối cùng, khe tam giác đóng lại. Tôi nghe vài tiếng bíp và một giọng nói thứ hai. Bức tường trượt sang bên, để lộ một hành lang hẹp có một cánh cửa ở phía cuối. Trước khi chúng tôi kịp nhúc nhích, ba người bước ra từ sau bức tường chĩa súng vào đầu chúng tôi.

“Vào đi,” một người ra lệnh. Đó là cô gái vừa mở cái lỗ nhòm trên tường. Chúng tôi làm theo lời cô ta. Bức tường đóng lại sau lưng chúng tôi. “Mật khẩu tuần này là gì?” cô ta vừa hỏi vừa nhai kẹo cao su chóp chép.

“Alexander Hamilton,” Kaede sốt ruột trả lời.

Giờ thì cả ba khẩu súng đều chĩa vào tôi thay vì Kaede. “Day, hả?” cô gái nói. Cô ta thổi một cái bong bóng. “Có chắc không đó?”

Phải mất một lúc tôi mới nhận ra câu hỏi đó dành cho Kaede chứ không phải tôi. Kaede thở dài chán ngán và vỗ vào cánh tay cô gái kia. “Phải, cậu ta đấy. Thôi ngay trò này đi.”

Những khẩu súng được hạ xuống. Tôi thở hắt ra, không để ý là lúc nãy mình vẫn đang nín thở. Cô gái vừa mở cửa cho chúng tôi ra hiệu bảo Kaede và tôi bước về phía cánh cửa thứ hai, và khi đã đến đó cô ta dùng một thiết bị tương tự như của Kaede để quét dọc phía bên trái cánh cửa. Một vài tiếng bíp nữa. “Vào trong đi,” cô ta nói. Rồi cô ta hất cằm về phía tôi. “Hễ có bất cứ hành động đột ngột nào là tôi sẽ bắn cậu còn nhanh hơn cả cậu chớp mắt đấy.”

Cánh cửa thứ hai trượt mở. Không khí ấm áp quấn lấy chúng tôi khi chúng tôi bước vào một căn phòng lớn rất đông những người đang bận rộn quanh các bàn và các màn hình lắp trên tường. Các bóng điện gắn trên trần, mùi đất và gỉ sắt thoang thoảng nhưng đặc trưng vương trong không khí. Phải có đến hai mươi, ba mươi người dưới này, và căn phòng trông vẫn còn rộng chán.

Một hình chiếu huy hiệu lớn trang trí cho bức tường cuối phòng, tôi lập tức nhận ra đây là một phiên bản đơn giản hóa của lá cờ phe Ái Quốc - một ngôi sao lớn màu bạc với ba sọc chữ V màu bạc bên dưới. Họ thật thông minh khi chiếu nó lên, để phòng khi cần thiết họ chỉ cần dỡ màn chiếu nhanh chóng chuyển đi. Một vài màn hình đang thông báo lịch bay của các khí cầu mà tôi đã thấy lúc ở trên chiếc Dynasty. Những chiếc khác chiếu các đoạn phim có vẻ là lấy từ máy quay an ninh trong các văn phòng sĩ quan, hoặc những cảnh quay rộng đường phố Lamar, hoặc video từ phòng lái của những khí cầu đang bay trên bầu trời mặt trận. Một màn hình thậm chí còn chiếu đi chiếu lại một đoạn phim ngắn cổ động của phe Ái Quốc khiến tôi nhớ đến mấy đoạn quảng cáo của phe Cộng hòa; đoạn phim có dòng chữ: MANG HỢP CHỦNG QUỐC TRỞ LẠI, tiếp theo là: VÙNG ĐẤT CỦA TỰ DO, và rồi: CHÚNG TA ĐỀU LÀ NGƯỜI MỸ. Vẫn có cả mấy màn hình chiếu quang cảnh lục địa Mỹ lấm tấm các chấm nhiều màu - và hai trong số đó chiếu hình bản đồ thế giới.

Tôi đứng ngây nhìn chúng một lúc. Tôi chưa lần nào nhìn thấy bản đồ thế giới. Tôi còn không dám chắc liệu có cái nào tồn tại ở vùng Cộng hòa hay không. Nhưng ở đây, tôi có thể nhìn thấy các đại dương bọc quanh vùng Bắc Mỹ, các vùng đảo tách rời có tên NAM MỸ, một quần đảo tí xíu gọi là Quần đảo Anh, những vùng đất khổng lồ có tên châu Phi và Nam Cực, nước Trung Quốc (với một đống chấm đỏ rải ngay trên biển bao quanh mép đất liền của nó).

Đây mới là thế giới đích thực, không phải thế giới mà phe Cộng hòa chỉ ra cho người dân của họ.

Mọi người trong phòng đều đang quan sát tôi. Tôi rời mắt khỏi tấm bản đồ, đợi Kaede lên tiếng. Cô ta chỉ nhún vai vỗ vào lưng tôi. Tấm áo khoác ướt nhẹp của tôi phát ra tiếng lóc bóc. “Đây là Day.”

Tất cả bọn họ đều im lặng chờ đợi, dù tôi có thể nhìn thấy ánh mắt họ sáng lên vẻ nhận biết khi họ nghe thấy tên tôi. Rồi ai đó hú lên giả tiếng sói. Nó đã phá tan sự căng thẳng - tiếng cười vang lên rộn rã, rồi mọi người quay trở lại với công việc dang dở.

Kaede dẫn tôi đi qua đám bàn xếp lộn xộn. Vài người đang túm tụm quanh một tấm biểu đồ nào đó, một nhóm khác đang dỡ các hộp; mấy người đang thư giãn, xem chiếu lại một bộ phim truyền hình nào đó của phe Cộng hòa. Hai lính Ái Quốc ngồi trước một màn hình trong góc đang thách nhau đấu trò chơi điện tử, vẫy tay phía trước để điều khiển một loài sinh vật màu xanh có sừng chạy đua trên màn hình. Ngay cả trò chơi này hẳn cũng được dành riêng cho quân Ái Quốc, vì mọi vật thể trong đó đều có màu xanh dương và trắng.

Một thằng nhóc cười khúc khích khi tôi đi qua. Nó có một nhúm tóc nhuộm vàng vuốt ngược lên thành hình chim ưng, da nâu sẫm và có một cái bướu nhỏ trên đôi vai rộng và thô, trông như thể lúc nào cũng sẵn sàng đánh nhau. Chỗ dái tai nó đã mất một mẩu thịt. Tôi nhận ra nó chính là người đã hú lên lúc trước.

“Chà. Mày là người đã đá Tess hử?” Ở nó có một vẻ ngông nghênh khiến tôi khó chịu. Nó khinh khỉnh nhìn tôi từ trên xuống dưới. “Chẳng hiểu sao một cô gái như vậy lại dính dấp với một gã lừa đảo như mày. Mấy đêm trong nhà tù Cộng hòa đã khiến mày hết hơi rồi chắc?”

Tôi bước một bước về phía nó và toét miệng cười vui vẻ. “Không có ý xúc phạm gì đâu, nhưng tao thấy phe Cộng hòa cũng đâu thèm treo ảnh truy nã khuôn mặt xinh đẹp của mày.”

“Thôi ngay.” Kaede xông vào giữa chúng tôi và chọc một ngón tay lên ngực nó. “Baxter, không phải cậu cần chuẩn bị cho chuyến đi đêm mai sao?”

Thằng đó gầm ghè với tôi rồi quay đi. “Vẫn không hiểu sao chúng ta lại đi tin một tên mê phe Cộng hòa,” nó hằn học.

Kaede vỗ vai tôi và bước tiếp. “Đừng để ý thằng khỉ đó,” cô ta bảo tôi. “Baxter không phải fan cuồng cô bạn June của cậu. Có lẽ cậu ta sẽ gây vài rắc rối cho cậu, vậy nên chỉ cần cố mà nhìn vào mặt tốt của cậu ta, nhé? Cậu còn phải hợp tác với cậu ta đó. Cậu ta cũng là Người Đưa Tin mà.”

“Thật sao?” tôi hỏi lại. Tôi không nghĩ một người trông cơ bắp như vậy lại có thể là một Người Đưa Tin nhanh nhẹn - nhưng ngẫm lại thì, có thể sức mạnh đó giúp nó đến được những nơi mà tôi không thể.

“Thật đó. Cậu đã hạ bệ tên nhóc đó trên bảng xếp hạng Người Đưa Tin.” Kaede cười khẩy. “Và cậu từng làm hỏng một nhiệm vụ của phe Ái Quốc mà tên đó tham gia. Cậu còn chẳng hề biết nữa kia.”

“Ồ? Nhiệm vụ nào thế?”

“Đánh bom xe của quản lý Chian, ở Los Angeles.”

Chà - hồi tôi đối mặt với Chian đã qua lâu lắm rồi. Đâu biết được phe Ái Quốc cũng lên kế hoạch tấn công cùng lúc với tôi.

“Thảm nhỉ,” tôi trả lời, rà soát những khuôn mặt trong phòng sau khi nghe Baxter nhắc đến Tess.

“Nếu cậu đang tìm Tess thì cô bé không ở đây đâu. Cô bé ở cùng những Y sĩ khác.” Kaede chỉ tay về phía cuối phòng, nơi có một dãy cửa trên tường. “Có khi đang ở phòng Y tế nào đó xem người ta khâu vết thương. Cô bé học nhanh lắm.”

Kaede dẫn tôi qua đám bàn và những người lính Ái Quốc khác, rồi dừng lại trước tấm bản đồ thế giới. “Tôi cá cậu chưa nhìn thấy thứ này bao giờ.”

“Chưa hề.” Tôi nghiên cứu những vùng đất lớn, vẫn ngập ngừng trước cái ý nghĩ rằng có biết bao nhiêu xã hội khác đang tồn tại ngoài biên giới Cộng hòa. Hồi học phổ thông chúng tôi được dạy rằng những phần thế giới không nằm dưới sự quản lý của phe Cộng hòa chỉ là những quốc gia sắp tan rã đang vật lộn tìm cách tồn tại qua ngày. Có phải bao nhiêu quốc gia này đang vật lộn tìm cách tồn tại qua ngày? Hay họ vẫn đang rất ổn - thậm chí là cường thịnh? “Các cô cần bản đồ Thế giới làm gì?”

“Phong trào của chúng ta đã khích lệ nhiều cuộc cách mạng tương tự trên khắp thế giới,” Kaede khoanh tay đáp lại. “Bất cứ nơi nào người dân đang bất mãn với chính quyền. Nhìn thấy nó trên tường cũng có tác dụng cổ vũ tinh thần kha khá đấy.” Thấy tôi cau mày tập trung tiếp tục phân tích tấm bản đồ, cô ta lướt tay ngang qua vùng trung tâm Bắc Mỹ. “Đó là vùng Cộng hòa chúng ta đều biết và yêu mến. Và đó là vùng Thuộc địa.” Cô ta chỉ sang một dải đất nhỏ hơn, bị phân tách nhiều hơn có chung đường biên giới phía Đông với vùng Cộng hòa. Tôi chăm chú quan sát những vòng tròn đỏ đánh dấu các thành phố của vùng Thuộc địa: New York, Charleston, St. Louis, Indianapolis. Chúng có rực sáng như cha tôi nói không?

Kaede tiếp tục, quét bàn tay lên phía Bắc và xuống phía Nam. “Canada và Mexico đều có vùng phi quân sự được bảo vệ nghiêm ngặt giữa họ với vùng Cộng hòa và vùng Thuộc địa. Mexico có phần diện tích của quân Ái Quốc. Và đây là những gì còn lại của Nam Mỹ. Trước kia, đây vốn là một lục địa lớn, cậu biết đó. Giờ còn lại Brazil” - cô ta chỉ vào một hòn đảo lớn hình tam giác ở phía Nam cách xa vùng Cộng hòa - “Chile và Argentina.”

Kaede hào hứng chỉ ra các lục địa là gì và ngày xưa chúng như thế nào. Những vùng tôi thấy bây giờ là Na Uy, Pháp, Tây Ban Nha và quần đảo Anh thì trước đây từng thuộc về một vùng đất lớn hơn gọi là châu Âu. Những dân tộc còn lại của châu Âu, cô ta kể, đã di cư sang châu Phi. Mông Cổ và Nga không phải là những quốc gia đã tuyệt diệt như tôi được dạy. Châu Úc vốn là một vùng đất liền khối. Rồi có cả những siêu cường quốc. Những thành phố nổi rộng mênh mông của Trung Quốc được xây dựng hoàn toàn bên trên mặt nước và lúc nào bầu trời ở đó cũng chỉ có màu đen. “Hải Thành,” Kaede lên tiếng. “Những thành phố biển.” Tôi được biết châu Phi không hẳn lúc nào cũng là lục địa phồn thịnh và phát triển về mặt công nghệ như ngày nay, tràn ngập những trường đại học, nhà chọc trời và dân tị nạn từ khắp thế giới. Và Nam Cực, dù bạn tin hay không, từng là vùng đất không người ở và hoàn toàn bị che phủ bởi băng tuyết. Giờ, giống như Trung Quốc và châu Phi, nó là thủ đô công nghệ hàng đầu thế giới và thu hút lượng lớn du khách. “So với những vùng ấy, công nghệ của phe Cộng hòa và Thuộc địa thật thảm hại,” Kaede bổ sung. “Tôi những muốn được đến thăm Nam Cực một ngày nào đó. Chắc là tráng lệ lắm.”

Cô ta kể nước Mỹ vốn cũng là một siêu cường quốc. “Rồi chiến tranh xảy ra,” Kaede tiếp tục, “và những người có đầu óc đều bỏ đi đến những vùng đất cao hơn. Chính Nam Cực đã gây ra vụ ngập, cậu biết đấy. Mọi thứ vốn đã đủ tệ rồi, nhưng mặt trời lại hóa rồ làm tan hết đống băng ở Nam Cực. Một trận ngập mà cả tôi lẫn cậu đều không thể tưởng tượng được. Hàng triệu người chết vì nhiệt độ thay đổi. Đó hẳn phải là một cảnh tượng ra trò, nhỉ? Mặt trời rồi cũng ổn định lại, nhưng khí hậu thì không bao giờ. Chừng ấy nước ngọt bị trộn lẫn với nước biển, và mọi thứ chẳng bao giờ như cũ nữa.”

“Phe Cộng hòa chẳng bao giờ nói về những điều này.”

Kaede đảo mắt. “Ồ, thôi đi. Thế mới là Phe Cộng hòa. Họ nói để làm gì chứ?” Cô ta chỉ về phía một màn hình nhỏ ở trong góc có vẻ như đang chiếu bài điểm tin. “Cậu muốn biết phe Cộng hòa là như thế nào trong mắt người ngoại quốc chứ? Xem đi.”

Khi chú ý hơn đến bài điểm tin, tôi nhận ra tiếng thuyết minh là thứ tiếng tôi không hiểu. “Tiếng Nam Cực,” Kaede giải thích khi tôi quay sang nhìn cô ta đầy nghi hoặc. “Chúng tôi đang theo dõi thường xuyên một trong những kênh của họ. Đọc phần chú thích xem.”

Màn hình chiếu hình ảnh một lục địa nhìn từ trên không, dòng chữ CỘNG HÒA MỸ lơ lửng trên khắp vùng đất.

Một giọng phụ nữ đang tường thuật, và ngay dưới màn hình là dòng chữ chạy, dịch lại lời cô ta: “… cốt tìm ra những cách thức mới để thương thuyết với quốc gia coi thường luật pháp đã bị quân sự hóa một cách nghiêm trọng này, nhất là khi hiện nay sự chuyển giao quyền lực cho cử tri mới đã hoàn tất. Tổng thống Châu Phi Ntombi Okonjo ngày hôm nay đã đề nghị Liên Hiệp Quốc tạm ngừng viện trợ cho nước Cộng hòa cho tới khi có đủ bằng chứng về một hiệp định hòa bình giữa quốc gia theo chủ nghĩa biệt lập này với người láng giềng phía Đông của họ…”

Theo chủ nghĩa biệt lập. Quân sự hóa. Coi thường luật pháp. Tôi nhìn đăm đăm vào những con chữ. Với tôi, nước Cộng hòa lúc nào cũng là hình mẫu của quyền lực, một cỗ máy quân sự tàn nhẫn và không thể bị ngăn cản. Kaede cười khẩy khi thấy vẻ mặt tôi và cuối cùng dẫn tôi tránh khỏi mấy cái màn hình. “Đột nhiên nước Cộng hòa có vẻ không còn hùng mạnh lắm nhỉ? Một quốc gia nhỏ bé yếu ớt lén lút, van xin trợ giúp từ cộng đồng quốc tế? Để tôi nói cho cậu nghe nhé, Day - chỉ mất một thế hệ để tẩy não người dân và thuyết phục họ rằng hiện thực chẳng hề tồn tại.”

Chúng tôi đi qua một cái bàn đặt hai chiếc máy tính mỏng. Gã thanh niên đang lởn vởn bên một chiếc máy tính chính là gã da đen mắt sáng đã ra dấu V với Kaede ở chỗ đường ray. Kaede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên nhẫn chờ Kaede giới thiệu chúng tôi với nhau.

“Day, đây là Pascao,” cô ta nói với tôi. “Pascao là thủ lĩnh tối cao của nhóm Đưa Tin chúng tôi. Anh ấy rất háo hức được gặp cậu, mà nói thế vẫn còn là nhẹ đấy.”

Pascao chìa tay ra cho tôi, đôi mắt xanh xám xoáy thẳng vào mắt tôi. Anh nở nụ cười sáng lóa rạng ngời. “Rất hân hạnh,” anh hấp tấp đáp, giọng phấn khích gần như hụt hơi. Má anh ửng đỏ khi tôi cười đáp lại. “Phải nói rằng tất cả chúng tôi đều đã được nghe kể rất nhiều về cậu. Tôi là fan cuồng của cậu đó. Fan cuồng đấy.”

Tôi không nghĩ trước đây đã có ai từng tán dương tôi ra mặt như vậy, có lẽ chỉ trừ một cậu bé tôi nhớ là đến từ khu vực Blueridge. “Rất vui vì được gặp một Người Đưa Tin nữa,” tôi bắt tay anh, đáp lời. “Tôi chắc chắn mình sẽ học được nhiều chiêu mới từ anh.”

Anh toét miệng cười ma mãnh khi thấy vẻ bối rối của tôi. “Ồ, cậu sẽ thích những chuyện sắp tới cho xem. Tin tôi đi, cậu sẽ không phải hối tiếc vì đã gia nhập với chúng tôi đâu - chúng ta sẽ mở ra một kỷ nguyên mới cho nước Mỹ. Quân Cộng hòa sẽ chẳng biết điều gì đã tấn công chúng.” Anh làm một loạt cử chỉ hào hứng, đầu tiên là dang rộng hai cánh tay sau đó giả vờ như đang gỡ các nút thắt giữa không trung. “Tin Tặc của chúng ta đã mất mấy tuần gần đây để âm thầm đi lại các đường dây điện của Tháp Thủ đô ở Denver. Bây giờ thì tất cả những gì chúng ta phải làm là xoắn dây lên bất kỳ cái loa phát thanh nào của tòa nhà - và bùm, chúng ta sẽ phát sóng đến toàn bộ lãnh thổ Cộng hòa.” Anh vỗ tay rồi búng ngón tay. “Tất cả mọi người sẽ nghe thấy ta. Một cuộc cách mạng, phải không?”

Nghe như một phiên bản phức tạp hơn của chuyện tôi đã làm trong con ngõ ở địa điểm mười-giây đó, khi tôi lần đầu tiên chạm trán June trong lúc tìm thuốc giải cho Eden.

Khi đó tôi đã điều chỉnh sơ sơ đường dây loa phát thanh mắc trong ngõ. Nhưng để điều chỉnh đường dây loa phát thanh của một tòa nhà giữa thủ đô rồi phát sóng đến toàn bộ lãnh thổ Cộng hòa? “Nghe cũng vui đấy,” tôi nói. “Thế chúng ta sẽ phát gì vậy?”

Pascao nháy mắt với tôi vẻ ngạc nhiên. “Tất nhiên là vụ ám sát cử tri.” Anh phóng mắt về phía Kaede, thấy cô ta gật đầu, bèn lấy từ túi ra một thiết bị nhỏ hình chữ nhật. Anh mở nó ra. “Chúng ta cần ghi lại mọi bằng chứng, mọi chi tiết nhỏ nhất khi chúng ta kéo hắn ra khỏi xe và cho hắn nếm vài viên kẹo đồng. Các Tin Tặc của chúng ta sẽ sẵn sàng ở Tháp Thủ đô, đã bố trí sẵn các màn hình khổng lồ để phát sóng vụ ám sát. Chúng ta sẽ tuyên bố chiến thắng trên loa qua hệ thống toàn bộ lãnh thổ Cộng hòa. Để xem chúng cố ngăn chặn chúng ta bằng cách nào.”

Sự tàn nhẫn của kế hoạch này khiến tôi lạnh sống lưng. Nó khiến tôi nhớ đến cách bọn chúng thu băng và phát hình cái chết của anh John - cái chết của tôi - trên toàn quốc.

Pascao nghiêng người về phía tôi, đặt tay lên tai tôi và nói thầm, “Đó thậm chí còn chưa phải phần hay nhất đâu, Day ạ.” Anh kéo dài giọng vừa đủ thời gian để có thể cười nhe răng ôm tôi thêm lần nữa. “Muốn biết phần hay nhất là gì không?”

Tôi nói cứng. “Gì?”

Pascao khoanh tay vẻ thỏa mãn. “Razor nghĩ cậu nên là người bắn cử tri.”

aede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.