Khi đến được Tháp Thủ đô tôi đã ướt đẫm mồ hôi. Cơ thể tôi đau rát. Tôi vòng ra bên hông nhà không hướng ra quảng trường chính, quan sát dòng người hỗn độn đang đi qua lại từ cả hai hướng. Xung quanh tôi là những màn hình khổng lồ sáng chói mắt, tất cả đều phát cùng một hình ảnh - Cử tri trẻ đang hoài công khẩn cầu người dân trở về nhà, bảo vệ bản thân, hãy giải tán trước khi mọi việc ra ngoài tầm kiểm soát. Anh ta đang cố gắng xoa dịu họ bằng cách tuyên bố về những kế hoạch cải tổ nền Cộng hòa, hủy bỏ các kỳ Sát hạch và thay đổi cách phân công nghề nghiệp cũ. Nhưng tôi dám cá rằng cái kiểu nói sặc mùi chính trị này sẽ chẳng thể thỏa mãn đám đông. Và dù Anden nhiều tuổi hơn và khôn ngoan hơn cả June lẫn tôi, anh ta cũng đã bỏ qua phần cốt yếu đó.
Người dân không tin anh ta, và họ không tin khả năng của anh ta. Tôi dám cá Quốc hội đang hân hoan quan sát, cả Razor nữa. Liệu Anden có biết Razor chính là người đứng sau âm mưu này? Tôi nheo mắt, rồi nhảy lên bám lấy gờ tường tầng hai của tòa nhà đã bị đấu lại đường dây. Tôi cố vờ như June đang ở ngay phía sau, cổ vũ cho tôi.
Những loa phát thanh có vẻ vẫn được đấu dây theo đúng cách Kaede đã mô tả hồi chúng tôi ở Lamar. Tôi cúi xuống trên bờ tường ngay phía dưới nóc nhà để nghiên cứu đám dây. Phải rồi. Dây được nối gần như giống hệt cách tôi đã làm vào cái đêm tôi gặp June lần đầu tiên trong con hẻm đó, nơi tôi đã hỏi xin cô thuốc chữa bệnh thông qua hệ thống loa phát thanh. Chỉ có điều lần này, tôi sẽ không nói với một con hẻm mà là với toàn bộ thủ đô của nước Cộng hòa. Với toàn đất nước.
Gió chích vào má tôi và thổi vù vù qua tai tôi, khiến tôi phải liên tục thay đổi tư thế. Tôi có thể chết ngay lúc này lắm chứ. Tôi không cách nào biết được liệu lính trên mái nhà có bắn hạ tôi trước khi tôi được tương đối an toàn sau bức tường kính trên ban công, cách đám đông bên dưới hàng chục mét. Hay có thể họ sẽ nhận ra tôi là ai và tạm thời không bắn.
Tôi trèo đến tầng mười, cùng tầng Cử tri đang đứng ở ban công, rồi khom người một thoáng để nhìn xuống. Tôi đã lên đủ cao rồi, ngay khi tôi rẽ vào góc tòa nhà này, tất cả mọi người sẽ nhìn thấy tôi. Đám đông đang tập trung chủ yếu ở phía này, ngẩng mặt nhìn Cử tri, những nắm đấm giơ lên giận dữ. Nhìn từ đây, tôi vẫn có thể nhìn thấy nhiều người nhuộm một vệt đỏ tươi trên tóc. Rõ ràng những nỗ lực cấm đoán của chính quyền Cộng hòa đã không mấy hiệu quả, vì mọi người đều muốn làm thế.
Bên rìa quảng trường, cảnh sát đường phố và quân lính đang dùng dùi cui đánh người dân không thương tiếc và đẩy họ lùi về phía sau bằng những dãy khiên trong suốt. Tôi lấy làm ngạc nhiên vì không có nổ súng. Tay tôi bắt đầu run lên vì giận. Không có gì đáng sợ bằng hàng trăm lính Cộng hòa được nai nịt kỹ càng để chống bạo loạn, xếp thành hàng đen kịt dữ dằn chống lại đám đông những người biểu tình tay không tấc sắt. Tôi ép sát người vào tường, hít vào trong lồng ngực luồng khí mát lạnh buổi đêm, cố gắng giữ bình tĩnh. Cố gắng nhắc mình nhớ đến June, đến anh trai cô và Cử tri, nhớ rằng đằng sau những chiếc mặt nạ Cộng hòa vô hồn dưới kia, vẫn có những người tốt, cũng có cha mẹ, anh em và con cái. Tôi hy vọng chính vì Anden nên mới không có tiếng súng, hy vọng chính anh ta đã ra lệnh cho quân lính không được nổ súng vào đám đông này. Tôi phải tin vào điều đó. Nếu không, tôi sẽ chẳng bao giờ thuyết phục người dân tin vào những điều tôi sắp nói.
“Đừng sợ,” tôi nhủ thầm, mắt nhắm nghiền. “Mình không được phép sợ hãi.”
Rồi tôi bước ra khỏi bóng tối, chạy trên gờ tường cho đến khi rẽ vào góc tòa nhà và nhảy vào trong ban công gần nhất tôi tìm thấy. Tôi đối diện với quảng trường trung tâm. Lớp kính bảo vệ của ban công cao quá đầu tôi cả chục phân, nhưng tôi vẫn cảm thấy gió từ bên trên đang hút vào trong. Tôi cởi mũ ném qua lớp kính. Nó trôi xuống mặt đất, bị gió lật nghiêng. Tóc tôi xổ ra. Tôi cúi xuống và vặn một dây loa, rồi giơ cái loa lên làm micro. Và tôi chờ đợi.
Ban đầu không ai để ý đến tôi. Nhưng chẳng mấy chốc, một khuôn mặt ngước về phía tôi, có lẽ bị thu hút bởi màu tóc sáng của tôi, rồi sau đó là một khuôn mặt khác, rồi một khuôn mặt khác. Một nhóm nhỏ. Con số tăng lên thành vài chục người, tất cả bọn họ đều chỉ về phía tôi. Những tiếng la hét và tiếng ngân nga giận dữ bên dưới bắt đầu lắng xuống. Không biết June có nhìn thấy tôi không. Những tên lính xếp hàng trên các mái nhà khác chĩa súng vào tôi - nhưng họ không bắn. Họ bị mắc kẹt cùng tôi trong tình thế căng thẳng, lúng túng này. Tôi những muốn chạy. Làm điều tôi vẫn luôn làm, đã luôn làm suốt trong năm năm vừa rồi. Chạy trốn, biến mất vào bóng tối. Nhưng lần này, tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ. Tôi đã quá mệt mỏi vì phải chạy trốn.
Đám đông càng lúc càng trật tự hơn khi càng lúc càng có thêm nhiều người ngẩng lên nhìn tôi. Ban đầu tôi nghe thấy những tiếng rì rầm hoài nghi. Có cả tiếng cười. Đó không thể là Day được, tôi tưởng tượng họ rỉ tai nhau như vậy. Chắc giả danh nào đấy. Nhưng tôi đứng đây càng lâu, họ càng nói to hơn. Giờ mọi người đều hướng về phía tôi. Tôi liếc nhìn về phía Anden đang đứng trên ban công, ngay cả anh ta cũng đang nhìn tôi. Tôi nín thở, hy vọng anh ta không quyết định ra lệnh bắn tôi. Anh ta có cùng phe với tôi không?
Rồi tất cả mọi người kêu vang tên tôi. Day! Day! Day! Tôi không tin nổi vào tai mình. Họ đang ngân vang tên tôi, tiếng kêu của họ vang vọng trên mọi dãy nhà, lan đến mọi con phố. Tôi đứng chết sững, tay vẫn nắm chặt chiếc mic tự chế, không thể rời mắt khỏi đám đông. Tôi đưa cái loa lên miệng.
“Hỡi người dân Cộng hòa!” tôi hét to. “Các bạn có nghe thấy tôi không?”
Lời tôi nói phát ra từ mọi cái loa trên quảng trường - theo tôi biết thì có khi là mọi loa phát thanh trên cả nước. Nó khiến tôi run lên. Những người đứng dưới hò reo khiến mặt đất như rung chuyển. Quân lính hẳn đã nhận được lệnh khẩn từ ai đó trong Quốc hội, vì tôi thấy một vài người giương súng cao hơn. Một viên đạn xuyên qua không khí và trúng ngay tấm kính bảo vệ ban công trước mặt tôi. Tôi không nhúc nhích.
Cử tri vội ra dấu với mấy tên lính đứng cạnh anh ta, và tất cả bọn họ đều ép tay lên tai, nói vào trong micro. Có lẽ anh ta bảo họ không được làm hại tôi. Tôi ép mình phải tin điều đó.
“Tôi sẽ không làm như thế đâu,” tôi hét về phía viên đạn đơn độc vừa bay ra. Hãy bình tĩnh. Dân chúng hoan hô rầm rĩ. “Các ông đâu muốn một cuộc nổi dậy, phải không, thưa Quốc hội?”
Day! Day! Day!
“Hôm nay, thưa Quốc hội, tôi đưa ra cho các ông một tối hậu thư.” Tôi đảo mắt về phía những màn hình khổng lồ. “Các ông đã bắt giữ một số quân Ái Quốc vì một tội ác do chính các ông gây ra. Hãy thả tự do cho họ. Tất cả bọn họ. Nếu các ông không làm vậy, tôi sẽ kêu gọi người dân hành động, và các ông sẽ có cả một cuộc cách mạng để giải quyết đây. Nhưng có lẽ không phải loại cách mạng các ông đang hy vọng đâu.” Người dân hô vang đồng tình. Tiếng ngân nga cuồng nhiệt vẫn tiếp tục.
“Hỡi người dân Cộng hòa.” Họ hoan hô khi tôi tiếp tục nói. “Xin hãy lắng nghe tôi. Hôm nay, tôi đưa ra một tối hậu thư cho tất cả mọi người.”
Tiếng hò reo của họ vẫn tiếp tục cho đến khi họ nhận ra tôi đã ngưng nói, và họ cũng bắt đầu im lặng. Tôi đưa loa lại gần hơn. “Tên tôi là Day.” Giọng tôi lấp đầy không gian. “Tôi đã chống lại chính những bất công mà ngay lúc này các bạn đang phản đối ở đây. Tôi đã chịu đựng chính những điều các bạn đã phải chịu đựng. Giống như các bạn, tôi đã chứng kiến bạn bè và người thân của mình chết dưới tay lính Cộng hòa.” Tôi chớp mắt, xua tan những ký ức đang chực ùa về. Tiếp tục đi. “Tôi đã bị đói, bị đánh, bị sỉ nhục. Tôi đã bị tra tấn, bị thóa mạ và bị đàn áp. Tôi đã sống trong những khu ổ chuột cùng các bạn. Tôi đã mạo hiểm tính mạng vì các bạn. Và các bạn cũng đã mạo hiểm tính mạng vì tôi. Chúng ta đều đã mạo hiểm tính mạng vì đất nước của chúng ta - không phải đất nước giờ ta đang sống, mà là đất nước chúng ta hy vọng sẽ có. Tất cả các bạn, từng người một, đều là anh hùng.”
Những tiếng hoan hô hân hoan đáp lại lời tôi, cho dù đám lính bên dưới đang hoài công dập tắt và bắt giữ những người gây rối, trong khi những tên khác tìm cách vô hiệu hóa hệ thống loa phát thanh đã bị đấu lại dây nhưng cũng đành thất bại. Tôi nhận ra Quốc hội đang lo sợ. Họ sợ tôi, y như từ trước đến nay. Vì thế tôi tiếp tục nói - tôi kể cho người dân nghe chuyện đã xảy ra với mẹ và anh em của tôi, cũng như chuyện đã xảy ra với June. Tôi kể cho họ về quân Ái Quốc, về âm mưu ám sát Anden của Thượng nghị viện. Tôi hy vọng Razor đang nghe và đang giận điên lên. Suốt trong quá trình ấy, sự chú ý của người dân không hề dao động.
“Các bạn có tin tôi không?” tôi hỏi. Đám đông đồng thanh trả lời. Biển người và tiếng hò hét inh tai của họ thật choáng ngợp. Nếu mẹ tôi còn sống, nếu cha tôi và anh John có mặt ở đây, liệu họ có mỉm cười với tôi không? Tôi hít một hơi thở sâu, run rẩy. Hãy hoàn thành những gì mày đã đến đây để làm nào. Tôi tập trung vào người dân, vào Cử tri trẻ. Tôi gom hết dũng khí, và tôi nói những lời tôi không bao giờ nghĩ mình sẽ nói.
“Hỡi người dân Cộng hòa, hãy hiểu rõ kẻ thù của các bạn. Kẻ thù của các bạn là lối sống Cộng hòa, là những luật lệ và lề thói đã kìm giữ chúng ta, là cái chính phủ đã đưa chúng ta đến bước này: Cố Cử tri, Quốc hội.” Tôi giơ tay chỉ về phía Anden. “Nhưng tân Cử tri… Không. Phải. Kẻ. Thù. Của. Các. Bạn!” Người dân chợt im lặng. Những đôi mắt nhìn tôi trân trân. “Các bạn tưởng Quốc hội muốn ngừng các kỳ Sát hạch hay sẽ giúp đỡ gia đình các bạn? Đó là điều dối trá.” Tôi chỉ tay vào Anden khi nói điều này, và lần đầu tiên, tôi sẵn lòng tin anh ta. “Cử tri còn trẻ và tham vọng, và anh ta không phải cha anh ta, Cử tri muốn đấu tranh vì các bạn, như tôi đấu tranh vì các bạn, nhưng trước tiên anh ta cần các bạn cho anh ta cơ hội đó. Nếu các bạn ủng hộ và hỗ trợ anh ta, anh ta sẽ hỗ trợ chúng ta. Anh ta sẽ thay đổi nhiều điều vì chúng ta, từng bước một. Anh ta có thể xây dựng cái đất nước mà tất cả chúng ta đều hy vọng sẽ có. Tôi đến đây hôm nay vì mọi người - và vì anh ấy. Các bạn có tin tôi không?” Tôi cao giọng: “Hỡi người dân Cộng hòa, các bạn có tin tôi không?”
Yên lặng. Rồi một vài tiếng hò reo. Thêm nhiều tiếng nữa hòa chung. Họ ngước mắt giơ cao nắm tay về phía tôi, những tiếng hô không dứt, một làn sóng của sự thay đổi. “Hãy lên tiếng vì Cử tri của các bạn, như tôi đã làm, và anh ấy sẽ lên tiếng vì các bạn!”
Tiếng hò reo inh tai nhấn chìm mọi thứ. Cử tri trẻ không rời mắt khỏi tôi, và cuối cùng, tôi cũng nhận ra, June đã nói đúng. Tôi không muốn nhìn thấy nước Cộng hòa sụp đổ. Tôi muốn nhìn thấy nó thay đổi.