Sau khi tôi và người lính rời khỏi ban công và đám đông bên ngoài phòng bệnh của chúng tôi, tôi kiên quyết yêu cầu phải có lính gác ngoài cửa phòng (“Phòng trường hợp người hâm mộ xông vào,” người lính nói trước khi rời đi), rồi xin thêm chăn và thuốc cho June. Tôi không muốn khi tỉnh dậy vẫn thấy Kaede đứng dưới ban công đó. Dần dần, tiếng hò hét bên ngoài cũng lắng dần. Cuối cùng, mọi thứ chìm vào im lặng. Giờ chỉ còn lại hai chúng tôi, cùng mấy người lính gác ngoài cửa.
Mọi thứ đều đã sẵn sàng, nhưng tôi vẫn ngồi bất động bên giường June. Ở đây không có thứ gì tôi có thể dùng làm vũ khí, nên nếu thật sự đêm nay cần chạy trốn, chúng tôi chỉ có thể hy vọng là không phải đánh nhau với ai. Hy vọng trước buổi sáng, không ai để ý rằng chúng tôi đã biến mất.
Tôi đứng dậy, bước ra ban công. Tuyết dưới sân đã bị giẫm đạp nát bươm và đen sì bùn đất bởi giày ủng. Kaede tất nhiên không còn ở đó. Tôi ngắm nhìn phong cảnh Thuộc địa một lúc, một lần nữa lại hoang mang nghĩ đến biểu ngữ của Kaede.
Sao Kaede lại bảo tôi trở lại vùng Cộng hòa? Cô ta đang cố bẫy tôi hay cảnh báo tôi? Ngẫm lại, nếu muốn hại chúng tôi, tại sao lúc ở Pierra cô ta lại đánh Baxter và để chúng tôi đi. Cô ta còn hối thúc chúng tôi trốn thoát trước khi quân Ái Quốc bắt kịp chúng tôi. Tôi quay lại nhìn June, lúc này vẫn đang ngủ. Hơi thở của cô đã đều hơn, má cũng không còn đỏ rực lên như mấy giờ trước. Dù thế, tôi vẫn không dám quấy rầy cô.
Vài phút nữa trôi qua. Tôi chờ xem Kaede có động thái nào khác không. Sau tốc độ chóng mặt của mọi thứ đã diễn ra với chúng tôi, tôi không quen bị kẹt lại đây như thế này. Đột nhiên có quá nhiều thời gian.
Một tiếng đập vang lên ngoài cửa ban công. Tôi nhảy dựng lên. Có lẽ là một cành cây gãy, hay một viên đá rơi xuống từ mái nhà. Tôi đợi, cảnh giác. Không có gì xảy ra trong một lúc. Rồi thêm một tiếng đập vào cửa kính.
Tôi đứng dậy khỏi giường June, đi về phía cửa ban công và cẩn thận ngó qua lớp kính. Không có ai ngoài đó. Mắt tôi lướt xuống sàn ban công. Có hai viên đá nhỏ nằm chình ình ở đó, một viên buộc một tờ giấy.
Tôi mở khóa cửa ban công, kéo nó mở hé ra và chộp lấy mảnh giấy. Sau khi khóa cửa lại cẩn thận, tôi mở mẩu giấy ra. Chữ ngoằn ngoèo viết vội: Ra ngoài đi, tôi có một mình. Khẩn cấp. Ở đây để giúp. Chúng ta cần nói chuyện. K.
Khẩn cấp. Tôi vò tờ giấy trong tay. Cô ta nghĩ thế nào là khẩn cấp? Chẳng phải ngay bây giờ chuyện gì cũng đều Khẩn cấp hết rồi sao? Cô ta đã giúp chúng tôi trốn thoát - nhưng như vậy đâu có nghĩa là tôi đã sẵn sàng tin tưởng cô ta.
Chưa đầy một phút sau, viên đá thứ ba đập vào cửa. Lần này, tin nhắn là: Cậu mà không nói chuyện với tôi ngay thì sẽ phải hối hận đấy. K.
Tôi nóng máu trước lời đe dọa đó. Kaede có khả năng tố cáo chúng tôi đã phá hỏng kế hoạch của quân Ái Quốc. Tôi đứng nguyên một chỗ đọc đi đọc lại mẩu giấy trong tay. Chắc chỉ mất vài phút, tôi tự nhủ. Chỉ vậy thôi. Đủ để xem Kaede muốn gì. Rồi mình sẽ lại quay về phòng.
Tôi vớ lấy áo khoác, hít một hơi thở sâu, rồi bước tới cửa ban công. Các ngón tay tôi khẽ khàng mở chốt cửa. Một cơn gió lạnh táp vào mặt khi tôi lẻn ra ngoài ban công, cúi người xuống, khép chặt cửa ban công rồi khóa lại. Nếu có ai muốn đột nhập làm hại June, họ sẽ phải gây ầm ĩ đủ khiến cho lính canh chú ý. Tôi nhảy xuống thành ban công, xoay người bám lấy gờ tường. Tôi hạ người xuống cho đến khi treo lủng lẳng giữa tầng thứ nhất và tầng thứ hai. Rồi tôi buông tay, ủng của tôi chạm xuống lớp tuyết mềm với một tiếng thịch êm ái. Tôi ngước nhìn ban công tầng hai lần cuối, ghi nhớ vị trí của tòa bệnh viện này trên con phố, rồi vén tóc cho vào bên trong áo khoác và đứng dựa sát vào tường.
Phố xá giờ này vắng tanh và yên ắng. Tôi đứng chờ bên hông tòa nhà chừng một phút, rồi bước ra bên ngoài. Thôi nào, Kaede. Hơi thở của tôi thoát ra thành từng cuộn hơi ngắn. Mắt tôi lướt qua các ngõ ngách xung quanh, đề phòng nguy hiểm. Nhưng tôi chỉ có một mình. Cô muốn gặp tôi ngoài này cơ mà? Này, tôi đây này.
“Nói chuyện với tôi đi nào,” tôi lẩm bẩm trong lúc đi men tòa nhà. Tôi liếc mắt tìm bóng cảnh sát tuần tra, nhưng không có ai ngoài này.
Đột nhiên tôi ngừng lại. Một bóng người thấp thoáng đang lom khom trong con hẻm gần đây. Tôi căng thẳng hơn. “Ra đi,” tôi thì thào đủ to để người đó nghe thấy. “Tôi biết cô ở đó.”
Kaede ra khỏi bóng tối, vẫy tay bảo tôi tiến đến. “Đi bộ cùng tôi,” cô ta thì thầm. “Nhanh lên.” Cô chạy vào trong một con hẻm chật chội khuất sau hàng cây bụi phủ đầy tuyết. Chúng tôi đi dọc theo con hẻm cho đến khi nó dẫn ra một con phố lớn, và Kaede đột ngột rảo bước. Tôi vội bám theo cô ta. Mắt tôi sục sạo mọi góc đường. Tôi tính toán mọi vị trí tôi có thể nhảy lên tầng cao hơn, phòng trường hợp có ai đó bất ngờ tóm tôi. Mọi sợi lông trên cổ tôi đều dựng đứng lên, cứng đơ vì căng thẳng.
Kaede dần dần đi chậm lại, cho tới khi chúng tôi vai kề vai. Cô ta vẫn mặc chiếc quần và đi đôi ủng lúc trước, nhưng đã thay áo khoác lính bằng áo khoác len và quàng khăn. Mặt cô ta đã chà sạch cái vằn đen.
“Thôi được, nhanh gọn xem nào,” tôi bảo cô ta. “Tôi không muốn để June một mình quá lâu. Cô đang làm gì ở đây vậy?” Tôi để ý duy trì khoảng cách vừa phải với cô ta, phòng khi cô ta nổi hứng lên với một con dao hay gì đó. Chúng tôi có vẻ chỉ có một mình, về điểm đó tôi tin cô ta, nhưng tôi vẫn đảm bảo rằng chúng tôi phải ở trên phố lớn, nơi tôi có thể thoát thân khi cần thiết. Vài công nhân Thuộc địa vội vã băng qua chúng tôi, sáng ngời lên dưới ánh đèn quảng cáo từ tòa nhà. Mắt Kaede lấp lóa nỗi lo lắng gần như hoảng loạn, vẻ mặt khác hoàn toàn so với bình thường.
“Tôi không trèo lên phòng cậu được,” cô ta nói. Chiếc khăn quấn quanh cổ bóp nghẹt giọng cô ta, và cô ta sốt ruột đẩy nó xuống. “Mấy tên lính canh chết tiệt sẽ nghe thấy tôi. Vì thế nên cậu mới là Người Đưa Tin, còn tôi thì không. Tôi thề là tôi ở đây không phải để làm hại June quý báu của cậu đâu. Nếu chỉ có một mình trên đó, vậy thì cô ta sẽ ổn cả. Chúng ta sẽ nói ngắn gọn thôi.”
“Cô đã bám theo chúng tôi xuyên qua đường hầm à?”
Kaede gật đầu. “Dọn được chỗ đất đá vừa đủ để lách qua.”
“Những người khác thì sao?”
Cô ta kéo găng tay chặt hơn, thổi hơi ấm vào lòng bàn tay, và bực bội càu nhàu về thời tiết xấu. “Họ không ở đây. Chỉ tôi thôi. Tôi cần cảnh báo cậu.”
Cảm giác nôn nao cuộn lên trong dạ dày tôi. “Về chuyện gì? Là Tess hả?”
Kaede ngưng thổi vào lòng bàn tay và thụi vào sườn tôi. “Vụ ám sát đổ bể rồi.” Cô ta giơ cả hai bàn tay lên trước khi tôi kịp mở miệng. “Phải rồi, phải rồi, tất nhiên cậu đã biết chuyện này. Rất nhiều lính Ái Quốc đã bị bắt. Vài người cũng trốn được - ít nhất là Tess của chúng ta. Cô bé chạy trốn với mấy phi công và người đưa tin. Pascao và Baxter nữa.” Tôi buột miệng chửi thề Tess. Bỗng dưng tôi cảm thấy trong lòng trào lên sự thôi thúc được đuổi theo cô bé, để chắc chắn em được an toàn - nhưng rồi tôi nhớ ra điều cuối cùng em đã nói với tôi.
Kaede nói cụ thể hơn trong lúc chúng tôi tiếp tục đi. “Tôi không biết hiện giờ họ ở đâu. Nhưng có việc này cậu không biết. Tôi cũng không biết, mãi cho đến khi June và cậu ngăn chặn vụ ám sát. Jordan - con bé Người Đưa Tin ấy, cậu nhớ chứ? - đã tìm thấy toàn bộ thông tin này từ một ổ cứng máy tính và đã giao chúng cho một Tin Tặc.” Cô ta hít một hơi thở sâu, dừng lại, mặt cúi gằm. Sự mạnh mẽ quen thuộc trong giọng cô ta nhạt hẳn. “Day à, tất cả chúng ta đã bị Razor chơi một vố. Ông ta nói dối quân Ái Quốc, rồi nộp họ cho quân Cộng hòa.”
Tôi sững lại. “Cái gì?”
“Razor bảo chúng ta rằng phe Thuộc địa thuê chúng ta giết Cử tri và khơi mào cách mạng,” Kaede tiếp. “Nhưng không phải thế. Trong ngày ám sát, tôi đã phát hiện chính Thượng viện Cộng hòa đang tài trợ cho quân Ái Quốc.” Cô ta lắc đầu. “Cậu có tin nổi không? Chính quyền Cộng hòa thuê quân Ái Quốc ám sát Anden.”
Tôi im lặng. Sững sờ. Những lời nói của June vang vọng trong đầu tôi, cô đã nói với tôi Quốc hội không ưa Cử tri mới, và cô cho rằng Razor đang nói dối. Những chuyện ông ta nói với chúng ta không hợp lý chút nào, cô đã nói thế.
“Khiến tất cả chúng ta trở tay không kịp - trừ Razor,” Kaede nói khi thấy tôi không trả lời. Chúng tôi lại bước đi. “Các Thượng nghị sĩ muốn Anden chết. Họ cho rằng có thể lợi dụng chúng ta và đổ tội cho chúng ta luôn.”
Máu tôi chạy rần rật nhanh đến độ tôi cơ hồ không nghe nổi mình đang nói gì. “Tại sao Razor lại bán đứng quân Ái Quốc như vậy? Chẳng phải ông ta đã ở bên họ cả chục năm sao? Và tôi tưởng Quốc hội đang cố gắng không để cách mạng nổ ra.”
Kaede buông thõng vai, thở ra một hơi khói. “Vài năm trước, ông ta từng bị bắt khi đang làm việc cho quân Ái Quốc. Vì thế ông ta thỏa thuận với Quốc hội: ông ta sẽ dẫn dắt quân Ái Quốc đến vụ ám sát Anden - tên nhóc bồng bột ưa cải cách, và đổi lại, Quốc hội sẽ làm ngơ vụ phản bội của ông ta. Đến cuối cùng, Razor sẽ được đưa lên làm Cử tri mới, và có cậu cùng June dưới trướng, ông ta sẽ thành một kiểu anh hùng dân tộc hay đại loại vậy. Công chúng sẽ tưởng rằng quân Ái Quốc đã tiếp quản chính quyền, trong khi thật ra từ đầu đến cuối vẫn chỉ là phe Cộng hòa. Razor chẳng màng gì đến việc khôi phục Hợp chủng quốc đâu - ông ta chỉ muốn bo bo giữ mình. Và ông ta sẽ gia nhập bất cứ phe nào có lợi nhất cho mục đích đó của ông ta.”
Tôi nhắm mắt lại. Thế giới quanh tôi quay cuồng. Chẳng phải June đã cảnh báo tôi về Razor hay sao? Suốt thời gian qua, tôi lại đang phục vụ các Nghị sĩ Cộng hòa. Bọn họ mới là người muốn Anden phải chết. Chẳng trách Thuộc địa chẳng hay biết gì về kế hoạch của quân Ái Quốc. Rồi tôi mở mắt ra. “Nhưng họ thất bại rồi,” tôi nói. “Anden vẫn còn sống.”
“Anden vẫn còn sống,” Kaede nhắc lại. “Ơn trời.”
Lẽ ra tôi nên luôn tin tưởng June. Cơn giận dữ của tôi với Cử tri trẻ lung lay, run rẩy, trở nên yếu dần. Có phải điều đó nghĩa là… anh ta thật sự đã thả Eden? Em trai tôi đã được tự do và an toàn chứ? Tôi chăm chú nhìn Kaede. “Cô đi cả quãng đường đến đây để nói với tôi chuyện này ư?” tôi thì thào.
“Ừ. Biết sao không?” Cô ta tiến lại gần hơn, cho đến khi mũi cô ta suýt chạm vào mũi tôi. “Anden sắp mất quyền cai quản đất nước rồi. Người dân đã đến sát ngưỡng nổi dậy chống lại anh ta rồi.” Cô ta giơ hai ngón tay sát lại gần nhau. “Nếu anh ta bị lật, chúng ta sẽ không dễ gì có thể ngăn cản Razor tiếp quản nước Cộng hòa. Ngay lúc này, Anden đang đấu tranh giành quyền quản lý quân đội, trong khi Razor và Chỉ huy Jameson đang cố không để nó rơi vào tay anh ta. Chính quyền sắp tách làm đôi rồi.”
“Chờ chút… Chỉ huy Jameson ư?” tôi hỏi.
“Có một đoạn nói chuyện giữa mụ ta và Razor được ghi lại trong ổ cứng đó. Nhớ hồi chúng ta đụng mặt bà ta trên chiếc RS Dynasty chứ?” Kaede trả lời tôi. “Razor làm ra vẻ không hề biết bà ta sẽ có mặt ở đó. Nhưng tôi đoán bà ta đã chắc chắn nhận ra cậu. Hẳn là bà ta muốn tận mắt nhìn thấy cậu. Để biết chắc cậu thật sự tham gia kế hoạch của Razor.” Kaede nhăn mặt. “Lẽ ra tôi nên đánh hơi thấy có chuyện không ổn về Razor. Tôi cũng đã nhầm về Anden.”
“Tại sao cô lại quan tâm đến tình hình của nước Cộng hòa?” tôi hỏi. Gió bốc tung tuyết lên từ mặt đường, hòa cùng cái lạnh trong lời tôi. “Và sao lại là lúc này?”
“Tôi từng làm vì tiền, tôi thừa nhận.” Kaede lắc đầu và mím chặt môi. “Nhưng trước hết, tôi không được trả tiền, vì kế hoạch không diễn ra như dự định. Thứ hai, tôi không ký hợp đồng để phá hủy đất nước này, để đưa tất cả người dân Cộng hòa lại rơi vào tay một Cử tri trời đánh nữa.” Rồi cô ta hơi ngập ngừng, đôi mắt trở nên mơ hồ. “Tôi không biết nữa… Có thể tôi đã hy vọng quân Ái Quốc có thể cho tôi một mục tiêu cao cả hơn là kiếm tiền. Thống nhất hai quốc gia chia cắt lại làm một. Nghe cũng hay đấy chứ.”
Cơn gió đông chạm vào mặt tôi. Kaede không cần phải nói vì sao cô ta lăn lộn đến tận nơi này gặp tôi. Sau khi nghe chuyện này, tôi đã biết tại sao. Tôi nhớ lại điều Tess đã nói với tôi hồi ở Lamar. Mọi người đều nhìn vào anh, Day ạ. Họ chờ đợi động thái tiếp theo của anh. Lúc này, tôi có lẽ là người duy nhất cứu được Anden. Tôi là người duy nhất sẽ được người dân Cộng hòa lắng nghe.
Chúng tôi rơi vào im lặng và lẩn sâu hơn vào bóng tối khi có hai cảnh sát Thuộc địa đột ngột xuất hiện. Tuyết bay dưới chân họ. Tôi nhìn theo cho đến khi họ biến mất ở con ngõ chúng tôi vừa đi qua. Họ đi đâu vậy nhỉ?
Thấy Kaede chỉ tiếp tục bước đi, khăn đã lại quấn quanh miệng, tôi nói, “Thế còn Thuộc địa thì sao?”
“Họ thì sao á?” cô ta lầm bầm qua lớp vải.
“Thế nếu để nước Cộng hòa sụp đổ và Thuộc địa tiếp quản thì sao? Ý tưởng đó thế nào?”
“Chuyện này chưa bao giờ liên quan đến việc để phe Thuộc địa chiến thắng. Quân Ái Quốc muốn tái lập Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Bằng bất kỳ cách nào.” Kaede dừng lại, rồi ra hiệu cho chúng tôi rẽ vào một con phố khác. Chúng tôi đi qua thêm hai dãy nhà nữa rồi cô ta dừng tôi lại trước một dãy dài hun hút những tòa nhà đổ nát.
“Cái gì đây?” tôi hỏi Kaede, nhưng cô ta không trả lời.
Tôi quay lại phía tòa nhà trước mặt. Nó cao cỡ ba mươi tầng, nhưng trải dài liên tục tới vài dãy nhà. Cứ cách khoảng mười một mét, những lối vào nhỏ, tối tăm lại được trổ ra ở tầng trệt của khối nhà. Nước rỉ ra từ các vách nhà, từ cửa sổ và những ban công đổ nát, tạo những vệt nấm mốc xấu xí vào các bức tường, cấu trúc này chạy dài từ chỗ chúng tôi đứng dọc theo con phố - nhìn từ trên cao, chắc trông nó chẳng khác gì một khối than đen khổng lồ.
Tôi há hốc miệng nhìn nó. Sau khi nhìn thấy ánh sáng từ những tòa nhà chọc trời ở Thuộc địa, thật choáng váng biết bao khi biết được rằng một tòa nhà như thế này vẫn tồn tại nơi đây. Tôi từng thấy những khu liên hợp Cộng hòa bỏ hoang trông còn khá hơn thế này. Các cửa sổ và hành lang chen chúc nhau khiến ánh sáng không thể rọi xuống tầng dưới cùng. Tôi ngó vào một trong những lối vào tối đen.
Bóng tối, không gì cả. Tiếng nước nhỏ giọt và tiếng chân mờ nhạt vọng ra từ bên trong. Thỉnh thoảng tôi lại thấy ánh đèn lập lòe, như thể có người đang ở trong đó xách theo đèn. Tôi ngước lên các tầng trên. Hầu hết các cửa sổ đều nứt, vỡ hoặc trống hoác. Một số được dán băng dính che chỗ hở. Những chiếc chậu cũ trên ban công hứng nước nhỏ xuống, vài cái còn thấy có quần áo rách chườm ra ngoài mép. Chắc phải có người sống ở đấy. Nhưng suy nghĩ đó khiến tôi rùng mình. Tôi quay lại nhìn lần nữa những tòa nhà chọc trời tráng lệ ở khối phố ngay phía sau chúng tôi, rồi lại nhìn khối xi măng đổ nát này.
Sự ồn ào cuối phố thu hút sự chú ý của chúng tôi. Tôi rời mắt khỏi tòa nhà. Cách đó một dãy nhà, một phụ nữ trung niên đi ủng nam mặc áo khoác sờn rách đang gào thảm thiết van nài hai người đàn ông mặc đồ ni lông nặng nề - cả hai đều mang tấm che kín mặt và đội mũ lớn, vành rộng.
“Nhìn kìa,” Kaede thì thầm. Rồi cô ta kéo chúng tôi vào một ô cửa tối đen giữa hai cánh cửa ở tầng trệt tòa nhà. Chúng tôi hơi nghiêng đầu để có thể nghe xem chuyện gì đang xảy ra. Mặc dù họ ở khá xa, giọng người phụ nữ vẫn vọng đến rõ ràng xuyên qua bầu không khí lạnh lẽo yên ắng.
“… mới sót có một lần trong năm nay thôi mà,” người phụ nữ nói. “Tôi có thể chạy đến ngân hàng ngay khi trời sáng và đưa cho các anh tất cả tiền tôi có…”
Một trong hai người đàn ông cắt lời bà ta. “Chính sách của DesCon, thưa bà. Chúng tôi không thể điều tra tội phạm cho những khách hàng không trả tiền đúng thời hạn cho cảnh sát địa phương.”
Người đàn bà đầm đìa nước mắt, hai tay vặn vẹo dữ đến độ tôi có cảm giác bà ta sắp tuốt da của mình ra mất. “Phải có điều gì đó các anh có thể làm được chứ,” bà ta nói. “Điều gì đó tôi có thể đưa cho các anh hoặc một sở cảnh sát khác mà tôi…”
Người đàn ông thứ hai lắc đầu. “Mọi sở cảnh sát đều theo chính sách của Descon. Bà làm việc cho ai?”
“Tập đoàn Cloud,” người đàn bà nói, giọng đầy hy vọng. Như thể thông tin này có thể thuyết phục họ giúp bà ta.
“Tập đoàn Cloud cấm nhân viên ra ngoài sau mười một giờ đêm.” Ông ta hất đầu về phía khu nhà. “Nếu bà không quay về nhà, Tập đoàn DesCon sẽ tố giác bà với Cloud và bà có thể mất việc đấy.”
“Nhưng bọn chúng đã cướp mọi thứ tôi có!” Người đàn bà òa khóc nức nở. “Cửa nhà tôi đã hoàn toàn… hoàn toàn bị đập nát… toàn bộ thức ăn, quần áo của tôi mất hết rồi. Bọn thủ phạm sống ngay tại tầng nhà tôi… nếu các anh làm ơn làm phước đi theo tôi, các anh có thể bắt được bọn chúng… tôi biết chúng đang ở phòng nào…”
Hai người đàn ông đã bắt đầu bỏ đi. Người đàn bà chạy đuổi theo họ, van xin sự giúp đỡ, cho dù họ vẫn phớt lờ bà ta.
“Nhưng nhà tôi… nếu các anh không làm gì đó… làm sao tôi…” bà ta vẫn tiếp tục nói. Hai người đàn ông lặp lại cảnh cáo sẽ tố cáo bà ta.
Sau khi họ bỏ đi, tôi quay lại nhìn Kaede. “Chuyện gì vậy?”
“Chẳng phải quá rõ ràng sao?” Kaede mỉa mai đáp lại trong lúc chúng tôi bước ra khỏi bóng tối của tòa nhà và quay trở lại con phố.
Chúng tôi im lặng. Cuối cùng, Kaede nói, “Ở đâu mà tầng lớp lao động chẳng bị chà đạp, phải không? Quan điểm của tôi là: Thuộc địa tốt hơn Cộng hòa trên một số phương diện. Nhưng cho dù có tin hay không, điều ngược lại cũng vẫn đúng. Chẳng hề tồn tại cái xã hội không tưởng ngu ngốc mà cậu vẫn ảo tưởng đâu, Day ạ. Không tồn tại đâu. Có cố nói thế này với cậu từ trước thì cũng chẳng ý nghĩa gì. Chuyện này cậu phải thấy tận mắt mới được.”
Chúng tôi lên đường quay về bệnh viện. Thêm hai lính Thuộc địa nữa vội vã đi qua chúng tôi, cả hai chẳng ai buồn để ý đến chúng tôi. Hàng triệu suy nghĩ quay cuồng trong đầu tôi. Cha tôi chắc hẳn chưa từng bước chân vào lãnh thổ Thuộc địa - hoặc nếu có thì ông cũng mới chỉ thấy qua bề nổi của nó, theo cái cách June và tôi đã thấy khi chúng tôi mới đến đây. Cổ họng tôi nghẹn lại.
“Cô có tin Anden không?” một lúc sau, tôi nói. “Anh ta có đáng được cứu không? Nước Cộng hòa có đáng được cứu không?”
Kaede rẽ thêm vài lần nữa. Cuối cùng, cô ta dừng lại cạnh một cửa hiệu có các màn hình nhỏ trên cửa sổ, mỗi cái phát một chương trình Thuộc địa khác nhau. Kaede dẫn chúng tôi đi vào con phố nhỏ xíu bên cạnh cửa hiệu, nơi bóng đêm nuốt chửng cả hai. Cô ta dừng lại, ra hiệu về phía những màn hình đang phát sóng trong cửa hiệu. Tôi nhớ đã đi qua một cửa hiệu như thế này trên đường vào thành phố. “Chính quyền Thuộc địa luôn chiếu những tin tức bắt được từ sóng của Cộng hòa,” cô ta nói. “Họ có riêng một kênh cho chúng. Những mẩu tin này đã được chiếu đi chiếu lại từ sau vụ ám sát hụt.”
Tôi nhìn bâng quơ vào những đầu mục trên màn hình. Lúc đầu, tôi chỉ nhìn chằm chằm thất thần, chìm đắm trong mớ suy nghĩ hỗn độn về quân Ái Quốc, nhưng một lúc sau tôi nhận ra chương trình đang phát không nói về những cuộc đụng độ ngoài mặt trận hay tin tức vùng Thuộc địa, mà là về Cử tri Cộng hòa. Một cảm giác ghét bỏ theo bản năng trào dâng trong tôi khi hình ảnh Anden hiện trên màn hình. Tôi căng tai nghe bản tin, băn khoăn không biết với cùng các sự kiện như thế, phiên bản của chính quyền Thuộc địa sẽ khác đến mức nào.
Một đoạn chú thích chạy dưới bài diễn văn thu sẵn của Anden. Tôi đọc mà không tin nổi.
CỬ TRI THẢ EM TRAI CỦA KẺ PHẢN LOẠN KHÉT TIẾNG “DAY”; PHÁT BIỂU TRƯỚC CÔNG CHÚNG VÀO NGÀY MAI TẠI THÁP THỦ ĐÔ.
“Kể từ hôm nay,” cử tri nói trong đoạn băng đã được thu từ trước, “Eden Bataar Wing chính thức giải ngũ và, để cảm ơn những đóng góp của cậu, Eden được miễn tham gia kỳ Sát hạch. Tất cả những người khác đang bị chuyển ra chiến trường cũng được trả về với gia đình.”
Tôi phải dụi mắt và đọc lại đoạn chú thích một lần nữa.
Nó vẫn ở đó. Cử tri đã thả Eden.
Đột nhiên, tôi không còn cảm thấy không khí lạnh lẽo nữa. Tôi không cảm thấy gì cả. Chân tôi nhũn ra. Hơi thở hổn hển theo nhịp tim dồn dập. Như thế này không đúng. Có lẽ Cử tri đang công bố điều này để dụ tôi quay lại vùng Cộng hòa phục vụ hắn. Hắn đang cố lừa tôi, cố làm đẹp hình ảnh của bản thân. Không đời nào hắn chịu thả Eden - và tất cả những người khác, thằng bé tôi nhìn thấy trên tàu - một cách vô điều kiện. Không thể nào.
Không thể nào sao? Thậm chí sau tất cả những gì June đã nói với mình, thậm chí sau những gì Kaede vừa nói? Ngay cả bây giờ, mình vẫn không tin Anden? Mình làm sao thế nhỉ?
Rồi khi tôi tiếp tục theo dõi, bài diễn văn thu sẵn của Cử tri nhường chỗ cho một đoạn video chiếu cảnh Eden đang được hộ tống rời khỏi một tòa án, không bị cùm và ăn vận như một đứa trẻ con nhà quyền thế. Mái tóc quăn vàng của thằng bé được chải gọn gàng. Nó ngó nghiêng đường phố với đôi mắt mù lòa, nhưng nó đang mỉm cười. Tôi ấn tay sâu hơn vào tuyết để giữ cho mình đứng vững. Eden trông khỏe mạnh và được chăm sóc chu đáo. Đoạn phim này quay từ bao giờ nhỉ?
Tin tức về Anden cuối cùng cũng kết thúc, và lúc này màn hình chiếu cảnh quay vụ ám sát hụt và tiếp theo sau là loạt tin về các trận đánh ngoài mặt trận. Phần chú thích khác hẳn so với những gì tôi từng thấy ở Cộng hòa.
VỤ ÁM SÁT HỤT CỬ TRI MỚI CỦA NƯỚC CỘNG HÒA PRIMO, DẤU HIỆU MỚI NHẤT VỀ SỰ BẤT ỔN Ở CỘNG HÒA.
Lời chú thích được chốt lại bằng một dòng nhỏ hơn ở góc màn hình Chương trình được tài trợ bởi Evergreen Ent. Biểu tượng hình tròn giờ đã trở nên quen thuộc xuất hiện ngay bên cạnh.
“Suy nghĩ kỹ và đưa ra quyết định về Anden đi,” Kaede thì thầm. Cô ta dừng lại để lau tuyết dính trên lông mi.
Tôi đã lầm. Sự chắc chắn này nặng trĩu trong lòng tôi, một tảng đá tội lỗi vì đã tỏ ra hằn học với June khi cô cố giải thích mọi chuyện cho tôi nghe trong chỗ ẩn náu dưới lòng đất. Những điều kinh khủng tôi đã nói với cô. Tôi nghĩ đến các quảng cáo kỳ lạ đáng lo ngại đã nhìn thấy ở đây, những khu dân nghèo đổ nát, nỗi thất vọng tôi cảm thấy khi biết rằng vùng Thuộc địa không phải ngọn hải đăng sáng rực như cha tôi tưởng tượng. Giấc mơ của ông về những tòa nhà chọc trời lộng lẫy và một cuộc sống tốt đẹp hơn hóa ra chỉ có vậy.
Tôi nhớ lại giấc mơ của mình về những gì tôi sẽ làm sau khi toàn bộ việc này qua đi… trốn đến vùng Thuộc địa với June, Tess, Eden… bắt đầu một cuộc sống mới, bỏ Cộng hòa lại phía sau. Có lẽ tôi đang cố thoát thân đến nhầm nơi và trốn chạy khỏi những điều không có thật. Tôi nghĩ về tất cả những lần tôi chạm trán quân lính. Sự căm hờn tôi dành cho Anden và tất cả những người lớn lên trong nhung lụa.
Rồi tôi hồi tưởng lại khu ổ chuột nơi mình đã lớn lên. Tôi khinh thường chính quyền Cộng hòa, phải vậy không? Tôi muốn thấy nó sụp đổ, nhỉ? Nhưng chỉ lúc này đây tôi mới thấy được sự khác biệt - tôi khinh thường những luật lệ của chính quyền Cộng hòa, nhưng tôi yêu đất nước Cộng hòa. Tôi yêu dân chúng. Tôi không làm điều này vì Cử tri, tôi làm vì họ.
“Hệ thống loa ở Tháp Thủ đô vẫn nối với những màn hình khổng lồ chứ?” tôi hỏi Kaede.
“Như tôi biết thì còn,” cô trả lời. “Với tình hình hỗn loạn trong hơn bốn mươi tám giờ qua, không ai để ý đến hệ thống dây bị thay đổi đâu.”
Tôi ngước lên nóc nhà, nơi những chiếc chiến đấu cơ đang đợi. “Cô có phải là phi công giỏi như cô vẫn nói không?” tôi hỏi.
Kaede nhún vai, toét miệng cười. “Giỏi hơn.”
Chậm rãi, một kế hoạch bắt đầu hình thành trong đầu tôi.
Thêm hai lính Thuộc địa chạy qua. Lần này, cảm giác bất an bò xuống cổ tôi. Những người lính này, giống những người vừa rồi, cũng rẽ vào con ngõ chúng tôi vừa đi qua. Tôi kiểm tra để chắc chắn không có thêm ai đến nữa, rồi vội lẩn vào trong bóng tối của con phố. Không, không. Không phải bây giờ.
Kaede theo sát phía sau. “Chuyện gì vậy?” cô ta thì thầm. “Cậu đang trở nên trắng bệch như một cơn bão tuyết trời đánh rồi đấy.”
Tôi đã bỏ cô lại một mình và yếu ớt ở một nơi tôi từng nghĩ sẽ là bến bình yên của chúng tôi. Tôi đã bỏ cô lại cho bầy sói. Và nếu vì tôi mà giờ có chuyện gì xảy ra với cô… Tôi guồng chân chạy. “Tôi nghĩ bọn họ đang hướng về phía bệnh viện,” tôi nói. “Vì June.”