05:45
VENEZIA
NGÀY ĐẦU TIÊN CHÍNH THỨC LÀM THÀNH VIÊN PHE ÁI QUỐC
Tôi quyết định không ở lại phòng trong suốt cuộc phẫu thuật. Tess, tất nhiên, ở lại để phụ giúp Y sĩ. Hình ảnh Day nằm mê man trên bàn, khuôn mặt nhợt nhạt và thất thần, đầu ngả một góc chín mươi độ so với trần nhà, nhắc tôi nhớ quá nhiều đến cái đêm tôi cúi xuống xác chết của anh Metias trong hành lang bệnh viện. Tôi không muốn để quân Ái Quốc nhìn thấy sự yếu đuối của mình. Vậy nên tôi lánh mặt, ngồi một mình trên một cái ghế xô pha ở phòng chính.
Tôi cũng giữ khoảng cách để có thể thực sự cân nhắc về kế hoạch Razor dành cho mình:
Tôi sẽ để cho lính Cộng hòa bắt giữ.
Tôi sẽ tìm cách gặp riêng Cử tri, và rồi giành được lòng tin của anh ta.
Tôi sẽ kể cho anh ta nghe về kế hoạch ám sát giả và nhờ đó sẽ được dung thứ cho mọi tội lỗi chống lại phe Cộng hòa của tôi.
Rồi sau đó tôi phải dụ anh ta đến với kế hoạch ám sát thật sự.
Đó là vai trò của tôi. Nghĩ về nó là một chuyện; thực hiện nó lại là một chuyện khác. Tôi nhìn chăm chăm hai bàn tay, thầm hỏi không biết mình đã sẵn sàng để chúng vấy máu, không biết mình đã sẵn sàng giết người hay chưa. Anh Metias đã luôn nói gì với tôi nhỉ? “Chẳng mấy ai từng giết người vì những lý do đúng đắn, June ạ.” Nhưng rồi tôi nhớ lại lời Day nói trong phòng tắm. “Nếu cái giá để bắt đầu cuộc cách mạng là loại bỏ người chịu trách nhiệm thì nó cũng không đến nỗi đắt đỏ. Cậu có nghĩ vậy không?”
Phe Cộng hòa đã cướp anh Metias khỏi tay tôi. Tôi nghĩ đến những phiên tòa, những lời nói dối về cái chết của cha mẹ tôi. Dịch bệnh bị sắp đặt sẵn. Từ căn phòng xa hoa cao chót vót này, tôi có thể nhìn thấy sân vận động Sát hạch Vegas đằng sau những tòa nhà chọc trời, phát sáng từ đằng xa. Chẳng mấy ai giết người vì những lý do đúng đắn, nhưng nếu có bất kỳ lý do nào được coi là đúng, thì đây hẳn là nó. Phải không?
Tay tôi run run. Tôi giữ cho nó nằm yên.
Căn hộ giờ yên tĩnh. Razor đã rời đi (ông ta đi lúc 03:32 và vẫn mặc nguyên đồng phục), còn Kaede thì đang gà gật trên đầu kia xô pha. Nếu tôi mà đánh rơi một cái ghim trên sàn nhà bây giờ thì âm thanh có lẽ sẽ đau tai lắm đây. Sau một hồi, tôi quay sang một màn hình nhỏ trên tường. Nó đã bị tắt tiếng nhưng tôi vẫn theo dõi được mấy bản tin quen thuộc chiếu xoay vòng. Cảnh báo lũ, cảnh báo bão. Thời gian khí cầu đến và đi. Chiến thắng phe Thuộc địa ngoài mặt trận. Đôi lúc tôi băn khoăn không biết có phải phe Cộng hòa bịa đặt ra những chiến thắng này hay không, và không biết thật sự thì họ đang thắng hay thua trong cuộc chiến này. Những tiêu đề chạy qua. Có cả một tuyên bố đến toàn dân cảnh báo rằng bất kỳ người nào bị nhìn thấy có vệt đỏ trên tóc sẽ bị bắt tại chỗ.
Bản tin đột ngột dừng lại. Tôi ngồi thẳng dậy khi thấy cảnh quay tiếp theo: Cử tri mới sắp có bài phát biểu trực tiếp đầu tiên trước công chúng.
Tôi ngần ngừ, liếc qua chỗ Kaede. Có vẻ cô ta đang ngủ ngon lành. Tôi đứng dậy, rón rén bước ngang qua căn phòng, rờ ngón tay quanh màn hình để tăng âm lượng.
Âm thanh rất nhỏ nhưng đủ để tôi nghe được. Tôi theo dõi Anden (hay đúng hơn là Cử tri Primo) tao nhã bước lên bục phát biểu. Anh ta gật đầu với hàng rào phóng viên quen thuộc do chính phủ chỉ định đang đứng trước mặt. Trông anh ta vẫn y như trong trí nhớ của tôi, một bản sao trẻ hơn của cha mình, với đôi kính gọng mảnh và cách nâng cằm rất vương giả, chỉn chu trong bộ đồng phục trang trọng màu đen viền vàng với những hàng khuy đôi sáng lóa.
“Giờ là thời điểm cho sự thay đổi vĩ đại. Ý chí của chúng ta đang bị thử thách hơn bao giờ hết, và cuộc chiến với kẻ thù đang đến hồi cam go,” anh ta phát biểu như thể cha anh ta vẫn còn sống, như thể anh ta vẫn luôn là Cử tri Primo của chúng tôi. “Chúng ta đã thắng ba trận chiến gần đây nhất và chiếm giữ được ba thành phố miền Nam của phe Thuộc địa. Chúng ta đã rất gần với chiến thắng, và chẳng bao lâu nữa nước Cộng hòa sẽ mở rộng lãnh thổ ra sát bờ Đại Tây Dương. Đây chính là vận mệnh tất yếu của chúng ta.”
Anh ta tiếp tục nói, trấn an người dân về sức mạnh của quân đội và hứa hẹn các tuyên bố sau này về những cải cách mà anh ta muốn thực hiện - ai mà biết được bao nhiêu trong số này là thật. Tôi quay lại ngắm nghía vẻ mặt anh ta. Giọng anh ta không phải là không giống cha mình, nhưng sự chân thành trong đó khiến tôi bị thu hút. Hai mươi tuổi. Có lẽ anh ta thực sự tin vào những điều mình đang nói, hoặc có lẽ anh ta rất giỏi che giấu những nghi ngờ của mình. Tôi tò mò không biết anh ta cảm thấy thế nào về cái chết của cha mình, và làm sao anh ta có thể lấy đủ can đảm để hoàn thành vai diễn trong những buổi họp báo như thế này. Cũng dễ hiểu vì sao Quốc hội lại nóng lòng thao túng một tân Cử tri trẻ tuổi như vậy, nóng lòng cố gắng điều khiển vở diễn từ hậu trường và đẩy anh ta vòng quanh như một quân cờ. Theo như những gì Razor nói, họ bất đồng ý kiến như cơm bữa. Nếu Anden một mực từ chối nghe theo các Thượng nghị sĩ thì có lẽ anh ta cũng khát khao quyền lực chẳng khác gì cha mình.
Chính xác thì sự khác nhau giữa Anden và cha anh ta là gì? Anden cho rằng nền Cộng hòa nên như thế nào - và về vấn đề đó, tôi cho rằng nó nên như thế nào?
Tôi lại tắt tiếng màn hình rồi bỏ đi. Đừng quá quan tâm đến con người Anden. Tôi không thể nghĩ về Anden như một con người thực bằng xương bằng thịt - một người tôi buộc phải giết.
Cuối cùng, khi những tia sáng bình minh đầu tiên tràn vào phòng, Tess bước ra từ phòng ngủ báo tin Day đã dậy và hoàn toàn tỉnh táo. “Anh ấy sung sức lắm,” cô bé bảo Kaede. “Giờ anh ấy đã ngồi dậy được và vài giờ nữa sẽ có thể đi lại quanh quanh đây.” Rồi Tess nhìn thấy tôi và nụ cười nhạt dần. “Ừm. Chị có thể gặp anh ấy nếu muốn.”
Kaede mở hé một mắt, nhún vai rồi ngủ tiếp. Tôi cố trao cho Tess nụ cười thân thiện nhất tôi có thể trưng ra được, rồi hít một hơi thở sâu và bước vào phòng ngủ.
Day đang ngồi dựa vào một đống gối và một chiếc chăn dày cộp kéo lên tận ngực. Cậu hẳn là mệt lắm, nhưng vẫn nháy mắt với tôi khi thấy tôi bước vào, một cử chỉ khiến tim tôi lỗi một nhịp. Tóc cậu phủ quanh người thành một vòng lấp lánh. Có vài chiếc ghim giấy bị bẻ cong trên lòng cậu (lấy từ mấy hộp đồ dự trữ trong góc phòng, tôi đoán là cậu đã đứng dậy). Hiển nhiên cậu đang làm gì đó với chỗ ghim giấy. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi thấy rõ ràng cậu không còn đau đớn nữa. “Này,” tôi nói với cậu. “Thật mừng vì cậu còn sống.”
“Mình cũng mừng là mình vẫn sống,” cậu đáp lại. Mắt cậu không rời khỏi tôi khi tôi ngồi xuống giường cạnh cậu. “Mình có bỏ lỡ điều gì trong khi phẫu thuật không?”
“Có chứ. Cậu lỡ mất đoạn Kaede ngủ ngáy trên ghế xô pha rồi. Người phạm nhiều tội lỗi mà ngủ ngon được như cô ta thì cũng hiếm đấy.”
Day khẽ cười. Tôi lại lấy làm ngạc nhiên vì tâm trạng vui vẻ của cậu, một điều tôi đã không được chứng kiến nhiều trong mấy tuần qua. Ánh nhìn của tôi dừng lại chỗ tấm chăn che cái chân bị thương của cậu. “Chỗ đó thế nào rồi?”
Day gạt tấm chăn sang một bên. Bên dưới là những lá kim loại nhẵn (thép và titan) thay cho chỗ từng là vết thương của cậu. Y sĩ cũng thay thế đầu gối bị thương của cậu bằng một cái đầu gối giả, và giờ quá một phần ba chân cậu là kim loại. Cậu khiến tôi nhớ đến những người lính trở về chiến trường, với những bàn tay, những cánh tay và đôi chân nhân tạo, da họ được thay thế bằng kim loại. Y sĩ này chắc quen xử lý những vết thương chiến tranh lắm. Không nghi ngờ gì nữa, những mối quan hệ ở cấp sĩ quan của Razor đã giúp cô ta kiếm được những món đắt đỏ như thuốc chữa thương mà ắt hẳn cô ta đã bôi cho Day.
Tôi ngửa lòng bàn tay của mình ra, và cậu đặt tay mình vào đó.
“Cậu thấy sao?”
Day lắc đầu hoài nghi. “Cứ cảm giác như chẳng sao cả. Nhẹ bẫng và chẳng đau đớn gì.” Một nụ cười ranh mãnh nở rộ trên mặt cậu. “Giờ cậu sẽ được thấy mình có thể thật sự chạy như bay nhé, bạn yêu. Không có gì, thậm chí là một cái đầu gối rạn nứt, kìm chân được mình, ha? Đúng là một món quà sinh nhật tuyệt cú mèo.”
“Sinh nhật ư? Mình không biết đấy. Chúc mừng hơi muộn nhé,” tôi nói kèm theo một nụ cười. Mắt tôi đảo qua đống ghim giấy rải trên đùi cậu. “Cậu đang làm gì vậy?”
“À.” Day nhặt một trong những thứ cậu đang làm dở lên, trông tựa như một vòng tròn kim loại. “Giết thời gian thôi.” Cậu giơ chiếc vòng lên trước ánh sáng rồi cầm lấy tay tôi. Cậu ấn nó vào lòng bàn tay tôi. “Một món quà cho cậu.”
Tôi quan sát nó kỹ hơn. Nó được làm từ bốn chiếc ghim giấy bẻ thẳng, chiếc này cẩn thận quấn vòng quanh chiếc kia theo hình xoắn ốc, các đầu ghim ép vào nhau thành một chiếc nhẫn nhỏ xíu. Đơn giản và xinh xắn. Thậm chí rất nghệ thuật nữa. Tôi có thể nhìn thấy tình yêu và sự quan tâm trong từng vòng xoắn kim loại, những đường uốn nhỏ được các ngón tay Day chỉnh đi chỉnh lại cho đến khi chúng thành những đường cong như mong muốn. Cậu đã làm nó để tặng tôi. Tôi lồng nó vào ngón tay và nó trượt trơn tru vào đúng vị trí. Tuyệt đẹp. Tôi bẽn lẽn và tự hào đến mức lặng người. Không thể nhớ nổi lần cuối cùng có người tự tay làm một món đồ tặng tôi là khi nào.
Day có vẻ hụt hẫng vì phản ứng của tôi, nhưng giấu điều đó bằng một tiếng cười vô tư. “Mình biết dân nhà giàu như cậu có đủ thứ lễ truyền thống kỳ lạ, nhưng ở khu dân nghèo, chuyện đính ước hay biểu lộ tình cảm thường được làm như thế này.”
Đính ước ư? Tim tôi nẩy tưng tưng trong lồng ngực. Tôi không thể kiềm chế được nụ cười. “Bằng nhẫn ghim giấy à?
Ôi không. Tôi hỏi câu đó thật sự vì tò mò, nhưng không ngờ đến lúc nói ra nó lại nghe có vẻ đầy chế giễu. Day hơi đỏ mặt, tôi lập tức bực với chính mình vì lại lỡ mồm.
“Bằng món đồ gì đó tự làm,” cậu chữa ngượng cho tôi ngay sau đó. Cậu đang nhìn xuống, rõ ràng là xấu hổ, và tôi cảm thấy thật quá tệ vì đã khiến cậu thấy như vậy. “Xin lỗi cậu nhé, trông nó có vẻ ngớ ngẩn,” cậu nói, giọng chùng xuống. “Ước gì mình làm được một thứ đẹp đẽ hơn cho cậu.”
“Không, không,” tôi chen ngang, cố gắng chữa lại lời vừa nói. “Mình thật lòng rất thích món quà này.” Tôi mân mê chiếc nhẫn nhỏ xíu, nhìn chăm chăm vào nó để tránh gặp ánh mắt của cậu. Liệu cậu ấy có cho rằng mình không thấy chiếc nhẫn đủ đẹp hay không? Nói gì đi chứ, June. Bất kỳ điều gì. Đầu óc tôi rối bung lên. “Sợi thép mạ kẽm không bọc sắt. Chất liệu tốt đấy, cậu biết không. Chịu lực tốt hơn mấy loại hợp kim, mà vẫn dễ uốn và không gỉ. Đúng là…”
Tôi ngừng nói khi thấy cái nhìn chết lặng của Day. “Mình thích lắm,” tôi nhắc lại. Trả lời ngốc quá đi, June. Sao mày không đấm thẳng vào mặt cậu ấy luôn đi. Tôi còn quýnh hơn khi nhớ ra mình đã từng dùng báng súng nện vào mặt cậu thật. Lãng mạn chưa.
“Có gì đâu,” cậu nói, rồi vơ mấy chiếc ghim chưa uốn cho vào túi áo.
Một đoạn im lặng dài tiếp nối. Tôi không biết chắc cậu muốn tôi trả lời ra sao, nhưng rõ ràng không phải là một mớ đặc tính vật lý của ghim giấy. Chợt cảm thấy không chắc chắn về chính mình, tôi ngồi sát lại và dựa đầu vào ngực cậu. Cậu hít một hơi thở gấp, như thể tôi đã làm cậu bất ngờ, rồi cậu dịu dàng vòng tay quanh người tôi. Đó, vậy tốt hơn rồi. Tôi nhắm mắt lại. Một tay cậu chải tóc cho tôi, khiến tay tôi nổi da gà, và tôi tự cho phép mình đắm chìm trong một thoáng tưởng tượng - tôi hình dung ra cậu lướt ngón tay dọc theo cằm tôi, đưa mặt áp sát mặt tôi.
Day ghé vào tai tôi. “Cậu thấy thế nào về kế hoạch của ta?” cậu thủ thỉ.
Tôi nhún vai, gạt bỏ sự thất vọng. Thật ngu ngốc khi tưởng tượng ra cảnh tôi hôn cậu vào một thời điểm như thế này. “Đã có ai nói cho cậu biết cậu phải làm gì chưa?”
“Chưa. Nhưng mình chắc là sẽ có một buổi truyền hình toàn quốc nào đấy để thông báo cho cả nước biết mình vẫn còn sống. Mình có nhiệm vụ gây rối mà, phải không? Kích động quần chúng?” Day cười khan, nhưng mặt cậu không lấy gì làm vui vẻ. “Bất kỳ việc gì để giúp mình tìm lại Eden, chắc vậy.”
“Chắc vậy,” tôi nói.
Cậu đẩy tôi ngồi thẳng lại để mặt tôi đối diện mặt cậu. “Mình không biết liệu họ có cho chúng ta liên lạc với nhau không,” cậu nói. Giọng cậu thấp đến mức tôi gần như không nghe thấy. “Kế hoạch nghe thì được đấy, nhưng nhỡ có gì bất trắc…”
“Họ sẽ theo dõi mình cẩn thận, mình đảm bảo,” tôi ngắt lời cậu. “Razor là một sĩ quan Cộng hòa. Ông ta sẽ tìm được cách cứu mình nếu chuyện bắt đầu đổ bể. Còn về chuyện liên lạc…” Tôi cắn môi suy nghĩ. “Mình sẽ nghĩ ra cách.”
Day chạm vào cằm tôi, kéo tôi sát lại cho đến khi mũi cậu cọ vào mũi tôi. ”Nếu có bất kỳ chuyện gì không ổn, nếu cậu đổi ý, nếu cậu cần giúp đỡ, nhớ ra hiệu cho mình đấy, nghe không?”
Những lời cậu nói khiến cổ tôi run lên. “Nghe rồi,” tôi thì thầm.
Day khẽ gật đầu, rồi lùi lại và ngả người ra tựa vào đống gối. Tôi bật hơi thở ra. “Cậu sẵn sàng rồi chứ?” cậu hỏi. Còn thêm ý nữa ẩn sau câu hỏi đó của cậu, tôi biết vậy, nhưng cậu không nói hẳn ra. Cậu sẵn sàng giết Cử tri rồi chứ?
Tôi cố cười toe. “Sẵn sàng hơn lúc nào hết.”
Chúng tôi cứ ngồi như vậy một lúc lâu, cho đến khi những tấm màn lọc ánh sáng bừng lên bên khung cửa sổ và chúng tôi nghe thấy bản tin buổi sáng đang oang oang khắp thành phố. Sau rốt, tôi nghe tiếng cửa trước mở ra rồi đóng vào, sau đó là giọng của Razor. Tiếng bước chân tiến về phòng ngủ, và Razor ngó vào vừa kịp lúc tôi vươn người đứng dậy.
“Chân cậu sao rồi?” Ông ta hỏi Day. Khuôn mặt ông ta bình thản hết mức, đôi mắt sau cặp kính không để lộ cảm xúc gì.
Day gật đầu. “Ổn.”
“Tuyệt vời.” Razor mỉm cười đầy cảm thông. “Hy vọng cô đã có đủ thời gian với chàng trai của mình, cô Iparis. Chúng ta sẽ ra ngoài trong một giờ nữa.”
“Tôi cứ tưởng Y sĩ muốn tôi nghỉ ngơi trong…” Day lên tiếng.
“Xin lỗi,” Razor đáp lại trong lúc quay người đi. “Chúng ta cần phải bắt kịp chuyến bay. Chỉ cần đừng ép chân cậu hoạt động quá sức thôi.”