Quân Ái Quốc đã cải trang cho tôi trước khi ra ngoài. Kaede cắt tóc tôi ngắn vừa chớm vai rồi nhuộm những dải tóc bạch kim thành màu đỏ sẫm ánh nâu. Cô ta dùng loại sơn nào đó phun lên tóc tôi để sau này nếu cần thì có thể gột màu bằng một loại nước tẩy đặc biệt. Razor đưa tôi một đôi kính áp tròng màu nâu để che hoàn toàn màu mắt xanh lơ của tôi. Chỉ có tôi mới biết nó không phải màu mắt thật của mình; tôi vẫn nhìn thấy được những chấm li ti màu tím sẫm trong con ngươi mình. Đôi kính này quả là xa xỉ - những gã nhà giàu hay đeo chúng để đổi màu mắt - chỉ để cho vui. Hồi tôi còn phải hoạt động trên phố mà tìm được một đôi thì sẽ ích lợi lắm. Kaede tạo thêm một vết sẹo giả trên má tôi, rồi hoàn tất công đoạn hóa trang bằng một bộ đồng phục không quân năm nhất, một bộ vest đen từ đầu đến chân với những sọc đỏ chạy dọc các ống quần.
Cuối cùng, cô ta trang bị cho tôi một đôi tai nghe tí xíu đỏ như máu và một chiếc micro - món đầu tiên được kín đáo gắn trong tai tôi, món thứ hai giấu bên trong má tôi.
Razor vận bộ đồng phục sĩ quan Cộng hòa. Kaede mặc một bộ đồ bay hoàn hảo không tì vết - một bộ áo liền quần với hai tà áo cánh dơi màu bạc quấn quanh hai ống tay, tiệp màu với đôi găng tay phi công trắng, và một cặp kính phi công. Cô ta không phải nghiễm nhiên mà trở thành Phi công cho phe Ái Quốc - theo lời Razor, cô ta có thể bay lộn nhào (Nguyên văn: Split S - kiểu bay lộn vòng để đảo ngược hướng bay của máy bay chiến đấu) giỏi hơn bất kỳ ai ông ta biết. Kaede sẽ không gặp trở ngại gì nếu muốn giả làm một phi công chiến đấu của phe Cộng hòa.
Tess đã đi rồi, được một tay mà Razor nói là một lính Ái Quốc khác đưa đi cách đây nửa tiếng. Tess còn quá trẻ để được nhận vào quân ngũ dù ở bất kỳ cấp bậc nào, vì vậy muốn đưa cô bé vào chiếc RS Dynasty chúng tôi phải cho cô bé mặc quần dài và áo nâu có cổ đơn giản, đồng phục của những nhân công phục vụ hàng trăm bếp ăn của phi thuyền.
Tiếp đó là June. June ngồi ở xô pha, lặng lẽ quan sát quá trình giả trang của tôi. Cô không nói gì nhiều kể từ cuộc trò chuyện gần đây nhất của chúng tôi trên giường hồi sức. Trong khi tất cả chúng tôi đều đã thay đủ thứ trang phục, June vẫn chẳng thay đổi gì - không hóa trang, vẫn đôi mắt màu đen nhìn thấu tâm can, và tóc vẫn buộc ra sau thành một túm đuôi ngựa bóng mượt. Cô vẫn mặc bộ đồng phục hải quân đơn giản mà Razor đưa cho chúng tôi đêm qua. Thực tế, June trông chẳng khác gì so với tấm ảnh trên thẻ căn cước quân sự. Cô là người duy nhất trong số chúng tôi không mang tai nghe và mic, vì những lý do hiển nhiên. Vài lần tôi đã cố bắt lấy ánh mắt cô trong lúc Kaede hóa trang cho tôi.
Chưa đầy một giờ sau, chúng tôi tiến về phía con phố trung tâm Vegas trong chiếc xe jeep dành cho sĩ quan của Razor. Chúng tôi đi qua một vài tòa kim tự tháp đầu tiên - cảng Alexandria, Luxor, Cairo, Nhân Sư. Tất cả đều được đặt tên theo những nền văn minh cổ xưa trước thời Cộng hòa, hoặc ít nhất đó là những gì chúng tôi được dạy khi phe Cộng hòa còn cho phép tôi đến trường. Ban ngày trông chúng khác hẳn, khi những ngọn đèn hiệu đều đã tắt và các đường viền quanh nhà không được thắp sáng, sừng sững như những ngôi mộ khổng lồ màu đen giữa sa mạc. Những người lính ra ra vào vào qua các cửa. Thật tốt khi có nhiều hoạt động như vậy - nó sẽ càng giúp chúng tôi trà trộn dễ dàng hơn. Tôi nhìn lại đồng phục của chúng tôi một lượt nữa. Bóng bẩy và đúng quy cách. Tôi vẫn chưa quen với thứ quần áo này, dù June và tôi đã đóng giả làm lính trong nhiều tuần liền, cổ áo cọ vào da tôi, và tay áo quá cứng. Tôi không biết sao June chịu được khi suốt ngày phải mặc thứ đồ này. Liệu cô ít nhất có thấy ưng khi tôi mặc bộ này không? Vai tôi trông có hơi rộng ra thật.
“Đừng kéo quân phục nữa,” June nói thầm khi thấy tôi cứ kéo đường viền áo khoác quân đội của mình. “Cậu làm hỏng nếp áo mất.”
Đó là câu dài nhất tôi nghe được từ cô trong suốt một giờ đồng hồ. “Cậu cũng hồi hộp y như mình còn gì,” tôi đáp.
June ngần ngừ rồi lại quay đi. Cô nghiến chặt hai hàm như thể ngăn mình thốt ra điều gì. “Chỉ cố giúp cậu thôi,” cô lẩm bẩm.
Một lúc sau tôi với tay cô siết chặt một cái. Cô siết tay tôi đáp lại.
Cuối cùng, chúng tôi đã đến Pharaoh, cảng hàng không nơi chiếc RS Dynasty đang nằm chờ. Razor xua chúng tôi ra khỏi xe rồi bắt đứng xếp thành hàng. Chỉ có June không đứng trong hàng mà dừng cạnh Razor và hướng mặt sang bên kia đường. Tôi bí mật dõi theo cô.
Một giây sau, một tay lính tách khỏi đám đông và gật đầu với Razor, rồi với June, cô bèn vươn thẳng lưng, đi theo sau tay lính và biến mất trong dòng người trên phố. Khuất khỏi tầm mắt, chỉ như vậy. Tôi thở ra, cảm thấy hụt hẫng vì sự biến mất đột ngột của cô.
Tôi sẽ không gặp lại cô cho đến khi mọi chuyện kết thúc. Nếu tất cả đều ổn thỏa. Đừng có nghĩ thế. Tất cả sẽ ổn thỏa.
Chúng tôi bám theo những tốp lính không ngớt ra vào để tiến vào bên trong tòa nhà Pharaoh. Không gian trong tòa nhà rất lớn; đằng sau cửa ra vào, trần nhà trải dài lên tận đỉnh tháp nơi chiếc RS Dynasty đang đậu, và tôi có thể thấy những hình người nhỏ xíu bước lên phi thuyền qua một mê cung những đường dốc và lối dẫn. Hàng dãy cửa kiểm soát xếp theo từng bậc của các cạnh tòa kim tự tháp. Các bảng chữ dài chạy vắt ngang mỗi bức tường liệt kê một chuỗi dài bất tận những giờ cất cánh và hạ cánh. Những thang máy chéo di chuyển dọc bốn cạnh lớn của tòa kim tự tháp.
Đến đúng chỗ này, Razor bỏ chúng tôi lại phía sau. Vừa giây trước còn đi trước chúng tôi, giây sau ông ta đã đột ngột rẽ vào đám đông và lẫn vào một biển đồng phục. Kaede tiếp tục bước đi không chút lưỡng lự, nhưng vừa đủ chậm để tôi kịp bám theo. Tôi gần như không thấy môi cô ta mấp máy, nhưng giọng nói sắc như dao của cô ta vẫn vọng ra từ tai nghe của tôi: “Razor sẽ lên chiếc Dynasty cùng các sĩ quan khác, nhưng chúng ta không thể đi cùng bọn lính vào đó được, nếu không sẽ buộc phải có thẻ căn cước. Vì vậy cách tốt nhất là lẻn vào…”
Mắt tôi ngước nhìn sàn khí cầu, xem xét một lượt những ngóc ngách xó xỉnh dọc các bên thành. Tôi nhớ lại lần đột nhập vào một chiếc khí cầu đang đỗ và lấy trộm hai túi đầy đồ ăn đóng hộp. Hay lần tôi đánh chìm một chiếc khí cầu nhỏ hơn xuống hồ Los Angeles bằng cách làm ngập động cơ của nó. Trong cả hai lần đó, có một cách dễ dàng để đột nhập vào mà không bị phát hiện, “Ống dẫn rác,” tôi lẩm bẩm qua chiếc mic.
Kaede toét miệng cười chớp nhoáng với tôi vẻ tán thành. “Nói như một Người Đưa Tin thực thụ vậy.”
Chúng tôi len qua đám đông tới khi đến cửa thang máy ở góc kim tự tháp. Tại đây chúng tôi hòa lẫn vào một nhóm nhỏ đang túm tụm trước cửa thang máy. Kaede tắt mic đi để tán gẫu với tôi, và tôi cẩn thận tránh nhìn vào mắt những tên lính khác. Rất nhiều người trong số chúng trẻ hơn tôi tưởng, trạc tuổi tôi, và vài tên mang những vết thương vĩnh viễn - tay chân bằng kim loại giống như tôi, mất một bên tai, một cánh tay đầy sẹo bỏng. Tôi lại ngước nhìn chiếc Dynasty, lần này đủ lâu để ghi nhớ hết những cửa ống dẫn rác dọc thân thuyền. Nếu muốn tìm đường vào trong phi thuyền, chúng tôi cần phải nhanh chân lên.
Chẳng mấy chốc, thang máy đã tới. Chúng tôi hồi hộp theo thang máy đi xuôi lên cạnh vát kim tự tháp, rồi đợi ở đỉnh tháp trong khi những người khác ra ngoài. Chúng tôi ra cuối cùng. Khi những người khác tản sang hai bên hành lang dẫn đến thang lên phi thuyền, Kaede quay sang tôi.
“Thêm một chuyến bay nữa cho chúng ta,” cô ta nói, hất mặt về phía một cầu thang hẹp hơn ở cuối hành lang dẫn lên trần nhà bên trong kim tự tháp. Tôi im lặng nghiên cứu.
Cô ta đã đúng. Những bậc thang này chạy thẳng lên trần nhà (và có khi tới cả mái nhà), và dọc theo trần nhà này là những mê cung giàn giáo và giá đỡ xà bằng kim loại. Từ đây, mặt sau chiếc khí cầu đang đỗ phủ bóng ngang trần nhà khiến phần không gian này chìm trong bóng tối. Nếu chúng tôi có thể nhảy ra từ giữa nhịp cầu thang cuối cùng này rồi trèo vào giữa hệ thống xà kim loại chằng chịt, chúng tôi có thể giấu mình trong bóng tối tìm đường đến khí cầu và trèo lên phần thân tàu tối đen. Hơn nữa, ở khoảng cách gần thế này, những ống dẫn khí rất ầm ĩ. Cùng với sự ồn ào huyên náo của bãi đáp khí cầu, nó sẽ át đi mọi âm thanh chúng tôi gây ra.
Giờ thì hy vọng cái chân mới của tôi vững vàng. Tôi giậm chân hai lần để thử. Không thấy đau gì, nhưng chỗ kim loại tiếp xúc với thịt hơi căng, như thể nó vẫn chưa hoàn toàn hòa hợp với nhau. Dù thế tôi vẫn không nhịn được cười. “Chuyện này sẽ vui lắm, nhỉ?” tôi nói. Tôi gần như đã quay lại với đúng môi trường của mình, ít nhất là trong một lúc, quay lại đúng chỗ tôi giỏi giang nhất.
Chúng tôi xoay xở vào được cầu thang tối, rồi từng người một nhảy lên bám vào giàn giáo và trèo lên xà nhà. Kaede đi trước. Cô ta hơi chật vật với cánh tay băng bó, nhưng vẫn tìm cách bám chắc được sau một hồi đung đưa. Rồi đến lượt tôi. Tôi dễ dàng đu người lên xà nhà và lẩn vào bóng tối. Đến giờ chân tôi vẫn ổn. Kaede nhìn tôi hài lòng.
“Ổn vô cùng luôn,” tôi nói thầm.
“Rõ là thế rồi.”
Chúng tôi di chuyển trong yên lặng. Dây chuyền của tôi trượt ra ngoài áo mấy lần và tôi phải nhét nó trở lại. Thỉnh thoảng tôi nhìn xuống dưới hoặc nhìn về phía khí cầu; bãi đáp chật kín đủ loại học viên sĩ quan, và giờ khi hầu hết đội bay trước đó đã lần lượt ra khỏi khí cầu, đội bay mới bắt đầu xếp thành hàng dài ở các lối vào. Tôi quan sát từng người bọn họ lanh lẹ bước qua cửa kiểm tra, bị kiểm tra thẻ căn cước và soi chiếu khắp người. Phía dưới chúng tôi, thêm nhiều học viên sĩ quan đang tập trung cạnh các cửa thang máy.
Tôi bất chợt dừng lại.
“Có chuyện gì thế?” Kaede giật giọng.
Tôi giơ một ngón tay lên. Mắt tôi dán vào bãi đất, xoáy chặt vào một hình thù quen thuộc đang tìm đường chen qua đám đông.
Thomas. Tên nhãi này đã truy đuổi chúng tôi từ tận Los Angeles.
Đôi lúc hắn dừng lại hỏi han ngẫu nhiên một vài tên lính. Hắn mang theo một con chó trắng to đến nỗi, nhìn từ độ cao này, nó nổi bật như một cột mốc. Tôi dụi mắt để chắc là mình không bị ảo giác. Phải rồi, hắn vẫn đang ở đó. Hắn vẫn tiếp tục mở đường xuyên qua đám đông, một tay đặt trên khẩu súng ở hông, tay còn lại nắm sợi dây buộc con chó chăn cừu khổng lồ màu trắng. Một hàng lính nhỏ bước theo sau hắn.
Tay chân tôi tê cứng trong giây lát, và đột nhiên trước mắt tôi chỉ có duy nhất hình ảnh Thomas nâng súng chĩa vào mẹ tôi, Thomas đập tôi tơi tả trong phòng thẩm vấn của lâu đài Batalla. Tầm nhìn của tôi bơi trong màu đỏ.
Kaede nhận ra điều gì đang thu hút sự chú ý của tôi và cũng quay xuống nhìn sàn bãi đáp bên dưới. Giọng cô ta kéo giật tôi trở lại thực tại. “Hắn ta ở đây là vì June,” cô ta thì thào. “Di chuyển tiếp đi.”
Ngay lập tức tôi tiếp tục trườn đi dù cả người tôi đang run lên. “June ư?” tôi thì thầm hỏi lại. Tôi có thể cảm nhận được nỗi tức giận đang dâng lên trong mình. “Các người để cho tên đó, chứ không phải ai khác, truy bắt June sao?”
“Có lý do hợp lý mà.”
“Lý do gì chứ?”
Kaede thở dài mất kiên nhẫn. “Thomas sẽ không gây thương tổn cho cô ta.”
Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh. Tôi ép mình tiếp tục di chuyển. Giờ chẳng có lựa chọn nào khác ngoài việc tin lời Kaede. Mắt hướng về phía trước. Tiếp tục tiến lên. Tay tôi run lẩy bẩy và tôi chật vật giữ cho nó yên, cố gắng đè nén lòng căm hờn. Tôi không thể chịu nổi khi nghĩ tới chuyện Thomas động đến June. Giờ nếu cứ nghĩ đến điều đó, tôi sẽ không tập trung vào bất kỳ điều gì khác được.
Bình Tĩnh.
Bên dưới chúng tôi, đoàn lính của Thomas vẫn đang tiến qua đám đông. Hắn đang dần đến chỗ thang máy.
Chúng tôi đã tới được chỗ thân khí cầu. Từ đây, tôi có thể nhìn thấy hàng lính đang chờ để lên thang vào khí cầu. Chính lúc đó, tôi nghe thấy tiếng sủa đầu tiên của con chó chăn cừu trắng. Thomas và lính của hắn giờ đang đứng túm tụm tại một cửa thang máy. Chính cái thang máy chúng tôi đã đi. Con chó sủa không ngừng, mũi hướng về phía cửa thang máy, đuôi ngoe nguẩy. Mắt hướng về phía trước. Tiếp tục di chuyển.
Tôi liếc xuống nhìn sàn nhà. Một tay Thomas đang ấn chặt vào một thứ chắc hẳn là tai nghe. Hắn đứng đó một lúc như thể đang cố hiểu âm thanh hắn đang nghe. Rồi, đột nhiên, hắn quát lên với đám lính và bọn chúng bắt đầu đi khỏi mấy cửa thang máy. Trở lại đám lính.
Bọn chúng hẳn đã tìm thấy June.
Chúng tôi tìm đường băng qua những bóng tối của trần tòa kim tự tháp cho tới khi tiếp cận đủ gần với bên thân khí cầu tối. Nó sừng sững cách chúng tôi tầm bốn mét, chỉ có độc một cái thang kim loại thẳng đứng áp vào vách dẫn lên nóc boong khí cầu. Kaede lấy lại thăng bằng trên cái xà nhà kim loại, rồi quay về phía tôi. “Nhảy trước đi,” cô ta nói. “Cậu giỏi hơn mà.”
Đến lúc di chuyển rồi. Kaede dịch ra đủ để tôi có góc nhìn tốt hơn. Tôi chỉnh lại tư thế, lấy can đảm, hy vọng chân tôi vẫn ngon lành, rồi nhảy một bước dài. Người tôi đập vào mấy gióng thang với một tiếng thịch câm lặng, và tôi phải nghiến răng để không hét lên. Cơn đau xuyên khắp cái chân đang lành của tôi. Tôi đợi vài giây để cơn đau dịu xuống trước khi trèo tiếp. Từ phía sau này, tôi không nhìn thấy quân lính được nữa, và nó có nghĩa là - cầu trời - họ cũng không thể nhìn thấy chúng tôi. Tốt hơn cả, tôi hy vọng bọn lính đã đi hết. Ở đằng sau tôi, tôi nghe thấy tiếng Kaede nhảy và va phải cái thang phía dưới tôi vài bước.
Rốt cuộc tôi cũng đến được cửa ống dẫn rác. Tôi quăng người ra khỏi thang, hai bàn tay tôi chộp vào thành ống dẫn và hai cánh tay quăng tôi rơi thẳng vào bóng tối. Thêm một cơn đau điếng người nữa, nhưng chân tôi vẫn rần rật chảy nguồn năng lượng mới khai phá, một sức mạnh đã lâu lắm rồi không xuất hiện. Tôi phủi tay đứng dậy. Điều đầu tiên tôi chú ý đến là bên trong ống dẫn rất mát. Chắc là họ đã làm mát bên trong phi thuyền để chuẩn bị cất cánh.
Một lúc sau, Kaede cũng đã đu vào được. Cô ta nhăn nhó, xoa xoa cánh tay bị thương rồi đấy mạnh vào ngực tôi. “Đừng có dừng giữa chừng lúc đang leo như thế,” cô ta nạt. “Phải di chuyển liên tục. Không có chỗ cho sự bốc đồng đâu.”
“Vậy đừng cho tôi lý do để bốc đồng,” tôi vặc lại. “Sao cô không nói từ trước là Thomas đang đến bắt June?”
“Tôi biết rõ quá khứ của cậu với tay chỉ huy đó,” Kaede trả lời. Cô ta nheo mắt nhìn vào bóng tối, rồi ra hiệu để chúng tôi bắt đầu trèo ngược lên ống dẫn. “Vả lại Razor không muốn cậu lo lắng từ trước làm gì.”
Tôi đã định vặc lại, thì bị Kaede ném cho một cái liếc mắt cảnh cáo. Cố gắng một hồi, tôi cũng nén được cơn giận.
Tôi tự nhắc nhở mình nhớ đến lý do tôi ở đây. Là vì Eden. Nếu Razor cho rằng June sẽ được an toàn dưới sự trông chừng của Thomas, vậy thì hẳn sẽ là như thế. Nhưng họ định làm gì June khi đã bắt được cô? Sẽ ra sao nếu có chuyện không ổn, và nếu Quốc hội hay tòa án làm gì đó vượt ngoài dự liệu của Razor? Sao ông ta có thể chắc chắn rằng mọi việc đều sẽ suôn sẻ?
Kaede và tôi leo lên ống rác cho đến khi tới được tầng dưới chiếc Dynasty. Chúng tôi trốn sau cầu thang trong một phòng máy vắng vẻ ở phía sau đến khi cất cánh, khi những pít tông hơi nước vận hành và chúng tôi cảm nhận được sức ép của chiếc khí cầu thúc vào chân chúng tôi khi nó nhấc mình thoát khỏi bãi đậu. Tôi nghe thấy những dây cáp khổng lồ hai bên thân khí cầu loạch xoạch nới lỏng dần và tiếng vỗ tay rầm rĩ của đám đông dưới bãi đáp đang chúc mừng một lần cất cánh thành công nữa.
Sau nửa giờ đồng hồ, khi cơn giận của tôi cuối cùng đã lắng xuống, chúng tôi bước ra khỏi cầu thang. “Đi lối này nhé,” Kaede lầm bầm khi chúng tôi tới một căn phòng nhỏ có hai lối rẽ, một tới phòng máy và một dẫn thẳng xuống tầng dưới. “Thỉnh thoảng họ kiểm tra bất chợt các cửa ra vào boong khí cầu. Trốn trong phòng máy có lẽ sẽ an toàn hơn một chút.” Cô ta dừng lại, ấn tay vào tai và mặt nhăn lại vì tập trung.
“Có chuyện gì thế?”
“Có vẻ Razor đang nói,” cô ta đáp lại.
Lúc chúng tôi tiếp tục bước đi, chân tôi hơi đau và tôi nhận ra mình đang đi hơi khập khiễng. Chúng tôi tiến tới một cầu thang khác dẫn đến các phòng máy, đụng phải vài tên lính trên đường đi, cho tới khi đến một tầng ở cuối cầu thang có đề số “6”. Chúng tôi đi dọc hành lang này một lúc rồi dừng lại trước một cánh cửa hẹp. Một tấm biển đề: ĐẾN PHÒNG MÁY A, B, C, D.
Một tên lính đang gác một mình cạnh cửa. Hắn ta liếc lên thấy chúng tôi và chuyển từ tư thế nghỉ sang tư thế đứng thẳng. “Hai người muốn gì?” hắn lầm bầm.
Chúng tôi chào nhau như thường lệ. “Chúng tôi được lệnh tới đây gặp một người,” Kaede nói dối. “Nhân viên phòng máy.”
“Vậy hả? Người nào?” Hắn ta lườm Kaede ra vẻ không đồng ý. “Cô là phi công phải không? Lẽ ra cô nên ở khoang trên. Họ đang đi tuần đấy.”
Kaede định phản đối, nhưng tôi đã cắt ngang cô ta và trưng ra vẻ mặt ngượng ngùng. Tôi nói điều duy nhất tôi nghĩ ra được mà có lẽ sẽ không khiến hắn nghi ngờ. “Thôi được rồi, lính tráng với nhau cả mà,” tôi thì thầm với tay lính gác, vụng trộm liếc xéo về phía Kaede. “Chúng tôi, ừm… chúng tôi đang kiếm một chỗ thuận tiện để… anh biết đấy. Chúng tôi nghĩ phòng máy có vẻ được.” Tôi nháy mắt đầy hối lỗi với hắn. “Đã mấy tuần nay tôi cố kiếm được một nụ hôn từ cô gái này. Vụ phẫu thuật đầu gối đã chắn đường tôi.” Tôi dừng lại, ra vẻ khập khiễng đầy khoa trương trước mặt hắn.
Tên lính gác bất chợt toét miệng rồi phá ra cười ngạc nhiên, như thể hài lòng vì được tiếp tay cho một trò hư hỏng. “À, hiểu rồi,” hắn ta nói, liếc nhìn chân tôi đầy thông cảm. “Cô ta dễ thương đấy.” Tôi cười cùng hắn, trong khi Kaede đảo mắt phụ họa.
“Như anh nói đấy,” Kaede nói với tên lính trong khi hắn mở khóa cửa cho chúng tôi. “Tôi muộn giờ tuần tra rồi. Chúng tôi sẽ nhanh thôi - vài phút nữa chúng tôi sẽ lên khoang trên.”
“Chúc may mắn nhé, hai kẻ tội nghiệp,” hắn nói với theo khi chúng tôi đã vào trong. Chúng tôi uể oải giơ tay chào lại hắn.
“Tôi đã có sẵn một câu chuyện hay ho để kể cho hắn rồi,” Kaede thì thầm lúc chúng tôi đang đi. “Nhưng cậu che đậy khéo đấy. Cậu tự nghĩ ra lý do đó à?” Cô ta mỉm cười tinh quái và nhìn tôi từ đầu đến chân. “Quá dở là tôi lại bị kẹt với một đồng sự quá xấu như thế.”
Tôi giơ cả hai tay lên vờ như đang đầu hàng. “Quá dở là tôi lại bị kẹt với một kẻ dối trá như thế.”
Chúng tôi thả bộ dọc hành lang có hình trụ đang chìm trong ánh đèn đỏ mờ mờ. Ngay cả ở dưới này, những màn hình phẳng vẫn đang chạy một chuỗi tin tức và cập nhật tình hình khí cầu. Chúng đang chiếu một danh sách điểm đến của tất cả khí cầu đang hoạt động, cùng với ngày giờ và lịch trình của chúng. Có vẻ như lúc này mười hai chiếc đang bay. Khi chúng tôi bước qua một màn hình, mắt tôi dán vào chiếc RS Dynasty.
Republic Ship Dynasty │ Khởi hành: 08:51 Chuẩn giờ Đại Dương, 01.13 từ cảng Pharaoh, Las Vegas, NV │ Hạ cánh: 17:04 Chuẩn giờ Biên giới, 01.13 tại cảng Blackwell, Lamar, CO.
Lamar. Chúng tôi đang hướng đến một thành phố tiền tuyến phía Bắc. Tiến gần đến Eden thêm một bước nữa, tôi tự nhắc mình. June sẽ ổn. Nhiệm vụ này sẽ sớm kết thúc thôi.
Căn phòng đầu tiên chúng tôi bước vào rộng mênh mông - hàng bao nhiêu dãy nồi hơi khổng lồ, lỗ thông hơi đang rít lên và ở mỗi cái lại có hàng tá công nhân vận hành. Vài người kiểm tra nhiệt độ, trong khi những người khác xúc một thứ tựa như than trắng cho vào trong lò. Bọn họ đều mặc trang phục giống y như Tess trước lúc cô bé tạm biệt chúng tôi ở Venezia. Chúng tôi rảo bước qua một dãy nồi hơi cho tới khi bước qua một cánh cửa khác. Thêm một cầu thang nữa. Rồi chúng tôi đã vào khoang dưới của chiếc Dynasty.
Chiếc khí cầu này quả là rộng lớn. Tất nhiên trước đây tôi từng lên khí cầu - dù gì tôi cũng đã trộm đồ ăn vô số lần từ khí cầu chở hàng, và phá hủy máy móc của vài chiếc khác. Hồi mười ba tuổi, tôi đã lẻn vào khoang bay của chiếc RS Pacifica và rút trộm nhiên liệu từ ba chiếc phản lực chiến đấu F-170, rồi bán lại cho chợ đen với giá hời. Nhưng tôi chưa bao giờ vào bên trong chiếc khí cầu nào cỡ bự như thế này. Kaede dẫn tôi qua cửa cầu thang vào một lối đi bằng kim loại có tầm nhìn bao quát hết tất cả các tầng trên. Quân lính ở khắp mọi nơi. Chúng tôi đi lẫn vào bọn họ, cẩn thận để mặt không lộ ra cảm xúc gì. Ở tầng thấp nhất này, vài nhóm lính đang diễn tập. Các cánh cửa chạy dọc hành lang, cứ cách bốn cánh cửa lại có một màn hình phẳng chiếu tin tức. Bức chân dung Cử tri mới treo phía trên mỗi màn hình. Họ đến là nhanh, không phải sao?
Văn phòng của Razor là một trong số nửa tá văn phòng nằm dọc các bức tường tầng bốn, với một phù hiệu Cộng hòa bằng bạc gắn trên cửa. Kaede gõ hai tiếng. Nghe thấy giọng Razor gọi chúng tôi vào, cô ta lùa tôi vào bên trong, cẩn thận đóng cửa và nhanh chóng đứng nghiêm. Tôi làm theo cô ta. Đôi ủng của chúng tôi giậm trên sàn gỗ cứng. Căn phòng thoang thoảng một thứ mùi như mùi hoa nhài, và khi nhìn hoa văn trang trí, những chiếc đèn tường hình cầu và bức chân dung Cử tri trên bức tường cuối phòng, tôi nhận ra căn phòng này lạnh lẽo đến thế nào. Razor đứng cạnh bàn làm việc, hai tay vắt sau lưng, xa lạ trong bộ đồng phục chỉ huy trang trọng, đang nói chuyện với một phụ nữ cũng mặc trang phục tương tự.
Mất một giây tôi mới nhận ra người phụ nữ đó là Chỉ huy Jameson.
Kaede và tôi đều chết lặng. Sau cú sốc vì nhìn thấy Thomas, tôi chỉ đơn giản cho rằng nếu Chỉ huy Jameson đang ở trên đất Vegas thì mụ hẳn sẽ ở bến tàu kim tự tháp, giám sát tình hình. Tôi không bao giờ nghĩ rằng mụ sẽ ở trên khí cầu. Tại sao mụ lại ra mặt trận?
Razor gật đầu về hướng chúng tôi khi Kaede và tôi chào ông ta. “Nghỉ,” ông ta nói, rồi quay lại trò chuyện tiếp với Chỉ huy Jameson. Bên cạnh, tôi có thể cảm nhận được sự căng thẳng của Kaede. Bản năng đường phố trong tôi lên tiếng. Nếu Kaede lo lắng, điều đó có nghĩa là quân Ái Quốc không lường trước được Chỉ huy Jameson sẽ ở đây. Mắt tôi bắn về phía khóa cửa; tôi tưởng tượng ra cảnh mình lao đi, đẩy cửa mở tung và bay qua rào chắn ban công rơi xuống khoang dưới. Sơ đồ bố trí khí cầu hiện lên trong óc tôi như một tấm bản đồ ba chiều. Tôi phải sẵn sàng chạy trốn phòng khi mụ nhận ra tôi. Phải chuẩn bị sẵn phương án trốn thoát.
“Tôi đã được khuyên là nên hết sức cảnh giác,” Chỉ huy Jameson nói với Razor, ông ta trông hoàn toàn bình tĩnh - đôi vai đang thả lỏng và trên miệng là nụ cười thoải mái. “Anh cũng nên vậy, DeSoto. Nếu nhận thấy có gì bất thường, cứ đến tìm tôi. Tôi luôn sẵn sàng.”
“Tất nhiên rồi.” Razor nghiêng đầu vẻ kính trọng với Chỉ huy Jameson, dù phù hiệu trên bộ đồng phục chỉ rõ ông ta mới là cấp trên. “Chúc mọi điều tốt lành nhất với cô, và với Los Angeles.”
Họ chào nhau theo đúng phép tắc. Sau đó Chỉ huy Jameson xoay bước về phía cửa. Tôi cố gắng đứng nghiêm, nhưng mọi cơ bắp đều gào lên bảo tôi hãy trốn đi.
Chỉ huy Jameson bước qua tôi, và tôi lặng lẽ đợi trong khi mụ nhìn tôi một lượt từ trên xuống. Qua khóe mắt, tôi có thể nhìn thấy những đường nét khắc nghiệt trên mặt mụ và đôi môi mỏng dính đỏ chót, vẻ mặt mụ lạnh băng kín như bưng - hoàn toàn không chút biểu cảm khiến máu tôi sôi lên vừa vì sợ hãi vừa vì căm ghét. Rồi tôi nhận thấy bàn tay mụ đang bị băng bó. Vẫn vết thương từ hồi mụ giam tôi ở Lâu đài Batalla, lúc tôi cắn tay mụ gần ngập đến xương.
Mụ biết mình là ai, tôi thầm nghĩ. Một giọt mồ hôi chảy xuống lưng tôi. Hẳn là mụ biết. Dù chỉ liếc qua, mụ cũng có thể nhìn thấu lớp hóa trang, mái tóc ngắn sẫm màu, những vết sẹo giả và đôi kính áp tròng màu nâu của tôi. Tôi đợi mụ lên tiếng báo động. Đôi ủng của tôi nhấp nhổm trên sàn chỉ chực chạy đi. Bên chân đang lành của tôi rần rật.
Nhưng tích tắc đó trôi qua, và ánh mắt Chỉ huy Jameson đảo ra chỗ khác khi mụ tiến về phía cửa. Tôi bước lùi lại khỏi bờ vực. “Đồng phục của cậu nhăn nhúm hết rồi, cậu lính,” mụ nói với lại vẻ không hài lòng. “Nếu tôi là Chỉ huy DeSoto, tôi sẽ phạt cậu chạy mười hai vòng.”
Mụ bước đi, ra khỏi cánh cửa và biến mất. Kaede khóa cửa lại - vai cô ta thõng xuống, và tôi nghe tiếng cô ta thở phào. “Hay thật,” cô ta nói với Razor trong lúc thả người xuống chiếc xô pha trong văn phòng. Giọng cô ta đầy chế giễu.
Razor ra hiệu cho tôi ngồi xuống. “Chúng ta phải cảm ơn cô đấy, Kaede,” ông ta nói. “Vì màn hóa trang bậc thầy cho anh bạn trẻ này.” Kaede cười rạng rỡ trước lời khen. “Xin lỗi vì bất ngờ không mong đợi vừa rồi. Chỉ huy Jameson đã nghe tin June bị bắt. Bà ta muốn lên khí cầu để xem còn chuyện gì khác không.” Ông ta ngồi xuống sau bàn làm việc. “Giờ bà ta sẽ bắt máy bay về Vegas.”
Tôi thấy mệt mỏi. Trong lúc nghỉ ngơi trên xô pha cạnh Kaede, tôi vẫn không ngừng để mắt đến mấy khung cửa sổ phòng khi Chỉ huy Jameson quay trở lại vì lý do nào đó. Cửa sổ đều làm bằng kính mờ. Liệu có khả năng ai đó dưới kia nhìn thấy chúng tôi trên này không?
Kaede, đã lại thoải mái như ở nhà, đang sôi nổi bàn tán với Razor về những bước tiếp theo của kế hoạch. Mấy giờ chúng tôi sẽ hạ cánh, khi nào thì nên tập hợp lại ở Lamar, không biết đám lính làm mồi nhử ở thủ đô đã vào vị trí cả chưa. Nhưng tôi chỉ ngồi đó, nghĩ đến biểu hiện của Chỉ huy Jameson. Trong tất cả các sĩ quan Cộng hòa tôi từng gặp, có lẽ trừ Chian ra, chỉ mình Chỉ huy Jameson có ánh mắt khiến tôi đông cứng cả người. Tôi cố gắng xua đuổi ký ức mụ đã ra lệnh giết mẹ tôi - và tử hình anh John. Nếu Thomas đã bắt được June, Chỉ huy Jameson sẽ làm gì cô ấy? Có thật Razor sẽ bảo vệ được cô ấy không? Tôi nhắm mắt lại, cố gắng gửi đến June một suy nghĩ thầm lặng: Nhớ giữ an toàn nhé. Mình muốn gặp lại cậu khi toàn bộ chuyện này qua đi.