Tôi bừng tỉnh khỏi giấc mơ, ngóc đầu lên, quét mắt nhìn xung quanh. Ảo ảnh về anh Metias đã biến mất. Tôi đang nằm trong phòng bệnh, Day thì không thấy đâu. Giờ đang giữa đêm. Chẳng phải chúng tôi đã ở đây từ trước đó sao? Tôi mơ hồ nhớ Day đã ở cạnh mình, và Day bước ra ngoài ban công để chào đám đông đang tung hô. Giờ cậu không có đây. Cậu đi đâu rồi?
Đầu óc lơ mơ, tôi lại mất thêm một giây để nhận ra điều gì đã đánh thức mình. Tôi không ở một mình trong phòng. Có đến nửa tá lính Thuộc địa ở đây. Một người lính cao ráo tóc dài màu đỏ chĩa súng vào tôi.
“Đúng kẻ đó không?” cô ta hỏi, giữ tôi trong tầm ngắm.
Một người lính trông già hơn gật đầu. “Đúng. Không hiểu sao Day lại che giấu một lính Cộng hòa. Cô ả này không phải ai khác mà chính là June Iparis. Thần đồng nổi tiếng nhất nước Cộng hòa. Tập đoàn DesCon sẽ mừng lắm đây. Tù binh này sẽ đáng cả đống tiền đấy.” Hắn mỉm cười lạnh lùng với tôi. “Nào, cưng ơi. Nói cho bọn anh biết Day đi đâu rồi.”
Mười sáu phút trôi qua. Đám lính đã trói tay tôi ra sau lưng bằng một bộ còng tạm thời. Miệng tôi bị nhét giẻ. Ba tên đứng gần cửa phòng đang mở, trong khi đám còn lại canh ở ban công. Tôi rên rỉ. Mặc dù cơn sốt đã qua đi và các khớp không còn đau nữa, tôi vẫn thấy choáng váng đầu óc. Day đã đi đâu rồi?
Một tên lính nói vào tai nghe. “Vâng,” gã nói. Dừng lại một chút và rồi, “Chúng tôi đang đưa cô ta vào buồng giam. DesCon sẽ moi được rất nhiều tin tức có giá trị từ cô ta. Chúng tôi cũng sẽ thẩm vấn Day ngay khi bắt được cậu ta.” Một tên lính nữa đang lấy giày giữ cửa mở. Tôi nhận ra chúng đang đợi cáng đến để đưa tôi đi. Điều đó có nghĩa là tôi chỉ còn không đến hai hoặc ba phút để thoát khỏi cảnh này.
Tôi cắn chặt miếng giẻ, cố nén cơn buồn nôn, và nuốt nước bọt. Suy nghĩ và ký ức của tôi đang trở nên lộn xộn. Tôi chớp mắt, tự hỏi có phải mình đang bị ảo giác không. Quân Ái Quốc vẫn đang được chính quyền Cộng hòa tài trợ. Tại sao tôi không nhận ra sớm hơn nhỉ? Ngay từ đầu, chuyện đó đã quá rõ ràng - những đồ đạc tinh xảo trong căn hộ, Razor dễ dàng đưa chúng tôi đi khắp nơi mà không bị bắt.
Giờ, tôi quan sát tên lính đang tiếp tục nói vào tai nghe. Làm sao tôi cảnh báo được cho Day bây giờ? Cậu hẳn đã rời đi qua cửa ban công - khi cậu về thì tôi đã biến mất và bọn chúng sẽ ở đây, sẵn sàng thẩm vấn cậu. Bọn chúng thậm chí có thể cho rằng chúng tôi là điệp viên của phe Cộng hòa. Tôi đưa ngón tay miết đi miết lại chiếc nhẫn kẹp ghim.
Chiến nhẫn kẹp ghim.
Ngón tay tôi ngừng chuyển động. Rồi tôi từ từ đẩy nó nhích từng chút một ra khỏi ngón tay đeo nhẫn ở sau lưng và cố mở những vòng xoắn kim loại của nó ra. Một tên lính liếc nhìn tôi, nhưng tôi nhắm mắt, khẽ bật lên một tiếng rên đau đớn qua miếng giẻ. Hắn lại quay về với cuộc trò chuyện. Tôi rà ngón tay xuôi chiếc nhẫn đang xoắn ốc và kéo thẳng nó ra, những chiếc kẹp ghim bị xoắn tới sáu lần. Tôi mở hai vòng đầu. Rồi tôi duỗi thẳng phần kẹp ghim còn lại uốn nó lại thành hình dạng mà tôi hy vọng là một chữ z choãi ra. Hành động này khiến cả hai cánh tay tôi bị chuột rút đến phát đau.
Đột nhiên một tên lính ở ban công ngừng nói chuyện để kiểm tra tình hình dưới phố. Hắn cứ như vậy một lúc, đôi mắt tìm kiếm. Nếu hắn có nghe thấy tiếng Day thì giờ Day chắc hẳn đã lại biến mất rồi. Tên lính săm soi các mái nhà, sau đó không còn hứng thú nữa và trở lại tư thế lúc trước. Xa xa phía cuối hành lang bệnh viện, tôi nghe thấy tiếng người nói chuyện và tiếng bánh xe lăn trên sàn gạch không lẫn vào đâu được. Chúng đang mang cáng đến.
Tôi phải nhanh lên thôi. Tôi cho một, rồi hai cái kẹp ghim bị bẻ cong vào lỗ khóa còng tay. Cánh tay tôi đau không chịu nổi, nhưng tôi không còn thời gian để cho chúng nghỉ ngơi, cẩn thận, tôi đẩy một dây kim loại xoay trong ổ khóa, cảm nhận nó cọ vào ruột khóa cho đến khi cuối cùng nó cũng chạm vào cái lẫy. Tôi xoắn cái kẹp ghim, đẩy cái lẫy sang một bên.
“Quân tiếp viện từ DesCon đang trên đường đến,” một tên lính lẩm bẩm. Khi hắn nói vậy, tôi dịch chuyển cái ghim thứ hai và nghe thấy cái chốt bên trong ổ khóa kêu tách một tiếng rất nhỏ, gần như không thể nhận ra. Hai tên lính và một y tá đẩy xe cáng vào phòng, dừng lại một chút ở cửa, rồi đẩy nó về hướng tôi. Khóa còng tay đã mở - tôi cảm thấy cái còng rời khỏi tay mình với một tiếng lách cách nhẹ nhàng. Một tên lính dán đôi mắt xanh đục vào tôi và mím chặt đôi môi dày bự. Hắn đã để ý đến thay đổi rất nhỏ trên nét mặt tôi, và cũng nghe thấy cả tiếng lách cách. Hắn liếc mắt xuống tay tôi. Nếu tôi định chạy thoát thân thì bây giờ chính là cơ hội duy nhất.
Đột ngột tôi vặn người về phía thành giường, nhảy xuống đất. Còng tay rơi xuống giường và chân tôi chạm sàn. Cảm giác chóng mặt đập vào tôi như một bức tường nước, nhưng tôi vẫn cố gắng chặn nó lại. Tên lính chĩa súng vào tôi hét to cảnh báo nhưng đã quá muộn. Tôi dùng hết sức bình sinh đạp chiếc xe cáng - nó đổ xuống sàn, kéo theo một tên lính. Một tên lính khác tóm lấy tôi, nhưng tôi hụp người xuống, thoát được cú vồ của hắn.
Mắt tôi tập trung về phía ban công.
Nhưng vẫn có ba tên lính nữa đứng đó. Chúng chạy lại phía tôi. Tôi tránh được hai tên nhưng tên thứ ba đã choàng tay qua vai tôi và kẹp một cánh tay ngang cổ tôi, gã ném tôi xuống, làm tôi hụt hơi. Tôi điên cuồng vật lộn cố thoát thân.
“Nằm im!” một tên kêu lên, trong khi một tên khác cố bập một bộ còng tay mới vào cổ tay tôi. Hắn rống lên khi tôi vặn người bập răng vào tay hắn.
Không ổn. Tôi đã bị bắt, tôi đã bị cầm tù.
Đột nhiên, cửa kính ban công vỡ tan thành triệu mảnh. Đám lính quay ngoắt lại, hoang mang. Mọi thứ đang quay cuồng. Giữa những tiếng bước chân và tiếng la hét, tôi nhìn thấy hai người từ ban công lao vào phòng.
Tôi nhận ra một người là con gái. Kaede? Tôi ngờ vực nghĩ. Người kia là Day.
Kaede đá vào cổ một tên lính, Day lao vào tên lính đang đè tôi xuống và đánh hắn ngã văng ra sàn. Chưa ai kịp phản ứng, Day đã lại đứng dậy. Cậu nắm cả hai tay tôi kéo tôi đứng dậy.
Kaede đã ở mép ban công rồi. “Đừng bắn chúng!” Tôi nghe thấy một tên lính hét lên phía sau. “Chúng là tài sản có giá lắm đấy!” Day vội kéo cả hai chúng tôi ra ngoài ban công, rồi nhảy phắt lên mép lan can. Cậu và Kaede cố kéo tôi đứng thẳng dậy trong khi hai lính gác nữa chạy về phía chúng tôi.
Nhưng tôi bắt đầu quỵ gối xuống. Năng lượng bộc phát của tôi không là gì so với trận ốm kéo dài - tôi quá yếu. Day nhảy ngược trở lại và quỳ xuống bên cạnh tôi. Kaede thét lên một tiếng, đẩy một tên lính ngã ra đất. “Hẹn nhau ở đó nhé!” cô ta hét lớn. Rồi cô ta xộc vào phòng giữa cảnh hỗn loạn, quật ngã đám lính. Tôi thấy cô ta thoát được khỏi chúng và biến mất ở hành lang.
Day cầm tay tôi vòng qua cổ cậu. “Đừng buông ra nhé.” Khi Day đứng thẳng dậy, tôi quắp chặt chân bám chắc vào lưng cậu. Cậu leo lên rìa ban công, ủng kêu lạo xạo trên đống thủy tinh vỡ, rồi cậu nhảy lên gờ tường bao quanh tầng hai. Tôi lập tức hiểu ra chúng tôi đang đi đâu. Tất cả chúng tôi đang hướng lên mái nhà, nơi các chiến đấu cơ đang đợi sẵn. Kaede đang đi lối cầu thang. Còn chúng tôi chọn con đường thẳng hơn.
Chúng tôi lần theo rìa tầng hai. Tôi vận hết sức bình sinh bám thật chặt. Những sợi tóc của Day lướt qua mặt tôi khi cậu đu người đưa chúng tôi lên gờ tường tầng ba. Tôi cảm thấy hơi thở gấp gáp, cơ bắp căng cứng của cậu đang áp vào da tôi. Còn hai tầng nữa. Một tên lính cố bám theo chúng tôi, quyết định từ bỏ, rồi chạy vội vào trong để đi theo lối cầu thang.
Day vật lộn giữ thăng bằng khi lôi chúng tôi lên thêm một tầng nữa. Chúng tôi đã gần lên đến nóc nhà rồi. Quân lính bắt đầu đổ tràn ra bãi cỏ phía dưới. Tôi có thể thấy chúng đang chĩa súng về phía chúng tôi. Day nghiến răng, thả tôi xuống rìa tường. “Đi trước đi,” cậu thì thầm, rồi đẩy tôi lên. Tôi bám lấy rìa mái nhà, vận hết sức đu người lên. Cuối cùng, khi đã leo được qua bờ tường, tôi quay ngoắt lại túm lấy tay Day. Cậu cũng nhảy lên mái nhà. Tôi nhìn thấy một vệt đỏ thẫm trên tay Day. Chắc cậu bị thương trong lúc trèo.
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng. “Tay cậu,” tôi cất lời, nhưng cậu chỉ lắc đầu, vòng tay qua eo tôi, dẫn tôi về phía chiếc chiến đấu cơ gần nhất trong dãy chiến đấu cơ trên mái nhà. Đám lính bắt đầu tràn ra từ cửa sân thượng - tôi nhìn thấy rõ người đang chạy nhanh nhất về phía chúng tôi. Kaede.