Thần Đồng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
Day

❊ ❊ ❊

Ban đầu các bác sĩ không ưa gì tôi, tất nhiên tôi cũng không yêu mến gì họ - tôi không có trải nghiệm vui vẻ gì trong bệnh viện.

Hai ngày trước, khi họ cuối cùng cũng tìm cách đưa được tôi rời khỏi ban công Tháp Thủ đô ở Denver và xoa dịu đám đông khổng lồ đang hân hoan cổ vũ tôi, họ tống tôi vào một chiếc xe cứu thương và đưa thẳng tôi đến bệnh viện. Ở đó, tôi đã làm vỡ mắt kính của một bác sĩ và hất đổ mấy khay kim loại trong phòng khi họ cố gắng kiểm tra vết thương cho tôi. “Cứ động tay vào người tôi xem,” tôi gắt gỏng với họ, “tôi sẽ bẻ gãy cổ các người ngay.” Nhân viên của bệnh viện đã phải trói tôi lại. Tôi gào tên Eden đến lạc cả giọng, đòi được gặp thằng bé, và đe dọa sẽ đốt rụi bệnh viện nếu họ không mang nó tới. Tôi gào tên June. Tôi la hét đòi bằng chứng rằng quân Ái Quốc đã được thả tự do. Tôi yêu cầu được nhìn thấy xác Kaede, van nài họ hãy chôn cất cô tử tế.

Họ truyền hình trực tiếp cho dân chúng xem các phản ứng của tôi vì dân chúng đã tập trung cạnh bệnh viện, đòi được chứng kiến tôi đang được đối xử tử tế. Nhưng dần dần, tôi đã bình tĩnh lại, và sau khi thấy tôi vẫn còn sống, đám đông ở Denver cũng bắt đầu bình tĩnh hơn.

“Nào, điều này không có nghĩa là cậu sẽ không bị giám sát chặt chẽ,” bác sĩ nói khi tôi được nhận một bộ áo sơ mi và quần của lính Cộng hòa. Ông ta lầm bầm để camera an ninh không thu được những lời mình đang nói. Tôi gần như không thể nhìn thấy mắt ông ta qua ánh sáng chói trên đôi kính tròn nhỏ của ông ta. “Nhưng Cử tri đã xá tội hoàn toàn cho cậu, và em trai Eden của cậu sẽ đến bệnh viện ngay thôi.”

Tôi im lặng. Sau mọi chuyện đã xảy ra kể từ khi Eden mới nhiễm bệnh, tôi không ngờ có ngày quân Cộng hòa sẽ trả thằng bé về với tôi. Tất cả những gì tôi có thể làm là mỉm cười với ông bác sĩ qua hàm răng nghiến chặt, ông ta cũng cười lại với tôi với vẻ chán ghét lồ lộ khi tiếp tục thông báo cho tôi các kết quả xét nghiệm và nơi tôi sẽ sống sau khi toàn bộ chuyện này kết thúc. Tôi biết ông ta không muốn ở đây, nhưng với tất cả các máy quay đang bật này, ông ta không nói ra điều đó được. Qua khóe mắt, tôi có thể nhìn thấy một màn hình trên tường đang chiếu cho tôi xem họ đang làm gì với June. Có vẻ cô đã được an toàn, và cũng đang phải tiến hành các cuộc kiểm tra y như tôi. Nhưng nỗi lo lắng nghẹn trong cổ họng tôi vẫn nhất quyết không chịu biến mất.

“Còn một điều cuối cùng tôi muốn nói riêng với cậu,” bác sĩ tiếp tục. Tôi lắng nghe nửa vời. “Khá quan trọng. Chúng tôi đã phát hiện ra một thứ trong phim chụp X-quang của cậu mà cậu nên biết.”

Tôi rướn về phía trước để nghe rõ hơn. Nhưng đúng lúc đó cái loa trong phòng bỗng phát tiếng. “Eden Bataar Wing đang ở đây, thưa bác sĩ. Xin vui lòng báo cho Day.”

Eden. Eden đang ở đây.

Đột nhiên, tôi chẳng thèm quan tâm kết quả chụp X-quang chết tiệt của mình là gì nữa. Eden đang ở ngoài kia, ngay sau cánh cửa phòng khám, ông bác sĩ cố nói điều gì đó với tôi, nhưng tôi chỉ đẩy ông ta ra, vượt qua ông ta, mở tung cửa và loạng choạng bước ra hành lang.

Ban đầu tôi không nhìn thấy thằng bé. Có quá nhiều y tá đi lại trong hành lang. Rồi tôi để ý đến một dáng người nhỏ bé đang đung đưa chân trên ghế băng trong sảnh, da dẻ hồng hào và mái đầu đầy những lọn tóc xoăn bạch kim bướng bỉnh, mặc một bộ đồng phục quá khổ và đôi bốt trẻ em. Có vẻ thằng bé đã cao lên, nhưng cũng có thể do bây giờ nó đã có thể ngồi thẳng hơn. Khi thằng bé quay về phía tôi, tôi nhận ra nó đang đeo một cái kính dày cộp gọng đen. Mắt nó màu tím đục, lờ nhờ, khiến tôi nhớ đến thằng bé tôi nhìn thấy trên toa tàu vào cái đêm tuyết lạnh đó.

“Eden,” tôi khàn giọng gọi.

Mắt thằng bé vẫn không có tiêu cự, nhưng một nụ cười rạng ngời bừng sáng trên khuôn mặt. Nó đứng dậy, cố gắng bước về phía tôi, nhưng rồi dừng lại vì có vẻ không rõ chính xác tôi đang đứng đâu. “Có phải anh không, Daniel?” thằng bé nói, giọng run run ngập ngừng.

Tôi chạy về phía thằng bé, vòng hai tay nhấc nó lên và ôm thật chặt. “Phải rồi,” tôi thì thầm. “Anh đây.”

Eden chỉ khóc. Khóc đến rạc cả người. Thằng bé cứ bám chặt tay quanh cổ tôi, mãnh liệt đến nỗi tưởng như nó sẽ chẳng bao giờ thả ra nữa. Tôi hít một hơi thở sâu để kìm nén những giọt nước mắt của chính mình. Bệnh dịch đã khiến thị lực thằng bé gần như mất hết, nhưng nó đang ở đây, vẫn sống và khỏe mạnh, đủ khỏe để đi lại nói chuyện được. Với tôi vậy là đủ rồi. “Thật tuyệt khi lại được gặp em, nhóc ạ,” tôi nghẹn ngào, đưa một tay vò tóc thằng bé. “Nhớ em quá.”

Không biết chúng tôi đã đứng đó bao lâu. Vài phút? Vài giờ? Nhưng chuyện đó không quan trọng. Thời gian tích tắc trôi từng giây dài vô tận, và tôi cố hết sức kéo dài thời khắc này. Như thể tôi đang đứng đây ôm trọn gia đình mình. Thằng bé là tất cả những gì có ý nghĩa với tôi, ít nhất tôi còn có nó.

Tôi nghe thấy tiếng ho húng hắng phía sau.

“Day,” bác sĩ nói. Ông ta đang đứng dựa vào cửa phòng khám để mở, khuôn mặt u ám nghiêm nghị dưới ánh đèn tuýp. Tôi nhẹ nhàng đặt Eden xuống, để một tay trên vai em. “Hãy đi với tôi. Chuyện này nhanh thôi, tôi hứa đấy. Tôi, à…” Ông ta ngừng lại khi nhìn đến Eden. “Cậu nên để em trai cậu ở ngoài này. Chỉ lúc này thôi. Tôi đảm bảo rằng cậu sẽ được quay lại sau ít phút, rồi cả hai sẽ được đưa đến căn hộ mới của cậu.”

Tôi cứ đứng nguyên đó, không sẵn lòng tin ông ta.

“Tôi hứa đấy,” ông ta nhắc lại. “Nếu tôi nói dối, chậc, cậu hoàn toàn có quyền yêu cầu Cử tri bắt tôi mà.”

Chậc, về cơ bản thì đúng thế. Tôi chờ thêm một lúc, nhay nhay bên trong má, rồi tôi vỗ đầu Eden. “Anh sẽ quay lại ngay, được chứ? Ngồi yên ở ghế nhé. Đừng đi đâu hết Nếu có ai tìm cách bắt em phải di chuyển thì cứ hét lên. Hiểu chưa?”

Eden đưa tay lên quệt mũi và gật đầu.

Tôi đưa thằng bé trở lại ghế ngồi, rồi theo ông bác sĩ về phòng. Ông ta khẽ đóng cửa phòng lại.

“Có chuyện gì thế?” tôi sốt ruột nói. Mắt tôi không ngừng đảo sang phía cánh cửa, như thể nó sẽ biến vào tường nếu tôi mất cảnh giác. Trên bức tường ở góc phòng, màn hình phòng June cho thấy cô đang ngồi một mình.

Nhưng lần này, vị bác sĩ có vẻ không bực mình vì tôi. Ông ta nhấn một nút trên tường và nói rì rầm gì đó về việc tắt tiếng các camera. “Như tôi đang nói trước lúc cậu bỏ đi… Là một phần trong cuộc kiểm tra của cậu, chúng tôi đã quét não cậu để xem bên Thuộc địa có can thiệp gì không. Chúng tôi không tìm thấy gì đáng lo… nhưng chúng tôi đã phát hiện một thứ khác.” Ông ta quay người lại, bật một thiết bị nhỏ và chỉ về phía một màn hình được chiếu sáng trên tường. Nó chiếu hình não bộ của tôi. Tôi nhăn mặt, không thể hiểu mình đang xem cái gì. Bác sĩ chỉ vào một vết đen gần cuối tấm hình. “Chúng tôi nhìn thấy thứ này gần vùng hồi hải mã bên não trái của cậu. Chúng tôi nghĩ nó đã ở đó lâu rồi, có lẽ hàng năm trời, và vẫn đang ngày một tệ hơn.”

Tôi hoang mang nhìn nó một lúc, rồi quay lại nhìn bác sĩ. Với tôi nó dường như vẫn chỉ là chuyện vặt, nhất là khi Eden đang chờ ngoài sảnh. Nhất là khi tôi sẽ có thể gặp lại June.

“Và sao? Còn gì nữa?”

“Cậu có bị bất kỳ cơn đau đầu nghiêm trọng nào không? Gần đây, hoặc một vài năm trở lại đây?”

Có chứ. Tất nhiên là có. Tôi đã bị đau đầu suốt từ cái đêm Bệnh viện Trung tâm Los Angeles làm các kiểm tra cho tôi, cái đêm tôi lẽ ra đã chết, khi tôi bỏ trốn. Tôi gật đầu.

Ông bác sĩ khoanh tay. “Hồ sơ của chúng tôi cho thấy cậu đã bị… làm thí nghiệm sau khi cậu trượt kỳ Sát hạch. Đã có một vài thí nghiệm được thực hiện với não cậu. Cậu… à…” Ông ta hắng giọng, cố tìm từ thích hợp, “lẽ ra đã phải chết khá nhanh, nhưng cậu đã sống sót. Chậc, có vẻ như cuối cùng các ảnh hưởng đã bắt đầu tác động đến cậu rồi.” Ông ta đổi giọng nhẹ nhàng hơn. “Không ai biết về chuyện này, kể cả Cử tri. Chúng tôi không muốn đất nước bị ném trở lại tình trạng cách mạng. Ban đầu chúng tôi tưởng có thể chữa trị được bằng cách kết hợp phẫu thuật và dùng thuốc, nhưng khi nghiên cứu vùng tổn thương kỹ hơn, chúng tôi nhận ra nó ảnh hưởng quá mạnh đến khả năng hoạt động của vùng hồi hải mã, nên chúng tôi sẽ không thể ổn định được tình hình mà không gây tổn thương nghiêm trọng đến khả năng nhận thức của cậu.”

Tôi khó khăn nuốt nước bọt. “Vậy nên? Như vậy nghĩa là sao?”

Bác sĩ thở dài gỡ kính ra. “Nó có nghĩa là, Day ạ, cậu đang chết dần.”

aede vỗ nhẹ vai gã. Gã không phản ứng ngay. Thay vào đó, gã đánh máy nốt vài dòng vào cái gì đó trên màn hình rồi trượt vào chỗ ngồi trên bàn. Tôi bị ấn tượng trước phong thái của gã. Chắc chắn là một Người Đưa Tin rồi. Gã khoanh tay, kiên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.