Cử Tri Primo đã chết.
Thông tin này có vẻ như đã thể hiện một sự thay đổi đột ngột đến hụt hẫng, phải vậy không? Bạn hẳn sẽ cho rằng cái chết của Cử tri sẽ được tiếp nối bằng một đám tang quy mô, sự hoảng loạn trên đường phố, không khí tang tóc trên khắp cả nước, quân lính diễu hành bắn chỉ thiên tiễn đưa người đã khuất. Một buổi lễ hoành tráng, cờ rủ, băng trắng treo trên mọi tòa nhà. Trò dở hơi nào đó đại loại như vậy. Nhưng tôi chưa sống đủ lâu để chứng kiến một Cử tri ra đi. Ngoại trừ lễ nhậm chức của người thừa kế đầy tham vọng của Cử tri quá cố và buổi bầu cử lấy lệ nào đó, tôi sẽ chẳng biết được mọi chuyện diễn ra thế nào.
Tôi đoán quân Cộng hòa chỉ giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra và chuyển thẳng sang cử tri tiếp theo. Giờ tôi mới nhớ đã từng đọc về điều này hồi còn đi học. Khi một Cử tri Primo mới lên nắm quyền, quốc gia phải nhắc nhở nhân dân tập trung vào những điều tích cực. Tang tóc chỉ mang lại sự yếu đuối và hoảng loạn. Tiếp tục bước đi là lựa chọn duy nhất. Đúng vậy đấy. Chính quyền sợ hãi không dám thể hiện sự bất ổn với dân chúng.
Nhưng tôi chỉ có một giây để nghĩ đến chuyện này. Chúng tôi còn chưa kịp hoàn thành lời thề mới thì chân tôi bỗng đau nhói. Trước khi kịp ngăn mình lại, tôi đã gập người khuỵu xuống chống lên cái đầu gối lành lặn. Mấy tên lính quay đầu về phía chúng tôi. Tôi cười to hết mức có thể, vờ như những giọt nước mắt của tôi là vì thích thú. June cũng hùa theo, nhưng tôi có thể nhìn thấy nỗi sợ hãi trên mặt cô. “Cố lên,” cô thì thầm hoảng loạn. Một cánh tay mảnh khảnh của cô quàng lấy eo tôi, và tôi cố nắm lấy bàn tay cô chìa về phía tôi. Xung quanh vỉa hè, mọi người bắt đầu để ý đến chúng tôi. “Cậu phải đứng dậy. Cố lên.”
Tôi phải dồn hết sức mới có thể duy trì nụ cười trên khuôn mặt. Tập trung vào June. Tôi cố đứng dậy - rồi lại ngã lần nữa. Khỉ thật. Cơn đau vượt quá sức chịu đựng. Ánh sáng trắng xuyên vào trong hốc mắt tôi. Hít thở, tôi tự nhủ. Mày không thể ngất ở giữa phố chính Vegas được.
“Chuyện gì vậy cậu lính?”
Một gã hạ sĩ trẻ mắt màu nâu nhạt đang khoanh tay đứng trước mặt chúng tôi. Tôi có thể nhận thấy gã đang vội, nhưng có vẻ như không khẩn cấp đến mức không thể kiểm tra chúng tôi. Gã nhướng mày nhìn chúng tôi. “Cậu ổn chứ? Mặt gì tái xanh như đít nhái thế kia, nhóc.”
Chạy. Có gì đó thôi thúc tôi hét lên điều đó với June. Ra khỏi đây đi… vẫn còn thời gian. Nhưng cô đã ngăn không để tôi nói thế. “Anh đành phải tha thứ cho cậu ấy thôi, sếp ạ,” cô nói. “Tôi chưa từng thấy người khách nào ở Bellagio uống nhiều như thế.” Cô lắc đầu ngán ngẩm và phẩy tay xua gã kia lùi lại. “Anh nên lùi lại thì hơn,” cô tiếp tục. “Tôi nghĩ cậu ta muốn nôn rồi.” Tôi hoàn toàn bất ngờ - một lần nữa - với cách nhập vai trơn tru của cô. Cũng y như cái cách cô lừa tôi trên những con phố ở Lake.
Gã hạ sĩ cau mày lưỡng lự nhìn cô trước khi quay về phía tôi. Mắt gã nhìn chằm chằm vào bên chân bị thương của tôi. Mặc dù cái chân đã được che giấu dưới lớp màu trang điểm dày cộm, gã vẫn quan sát nó thật kỹ. “Tôi không nghĩ là cô nàng gái bao của cậu biết cô ta đang nói cái gì đâu. Có vẻ cậu phải đến bệnh viện một chuyến thôi.” Gã vẫy tay ra hiệu cho một chiếc xe cứu thương đang chạy qua.
Tôi lắc đầu. “Không cần đâu, cảm ơn sếp,” tôi cố gắng nói kèm nụ cười yếu ớt. “Em này kể cho tôi nghe nhiều chuyện tiếu lâm quá. Giờ tôi chỉ cần lấy lại hơi cái đã, rồi về ngủ một giấc cho đã đời. Chúng tôi…”
Nhưng gã chẳng thèm để ý những lời tôi nói. Tôi thầm chửi thề. Nếu chúng tôi đến bệnh viện, họ sẽ kiểm tra dấu vân tay và sẽ biết đích xác chúng tôi là ai - hai kẻ đào tẩu bị quân Cộng hòa truy nã. Tôi không dám liếc nhìn June, nhưng tôi biết cô cũng đang cố tìm cách thoát hiểm.
Ngay lúc đó một cô gái thò đầu ra từ phía sau lưng gã hạ sĩ.
Đó là cô gái mà cả tôi và June đều nhận ra ngay, dù tôi chưa từng nhìn thấy cô ta trong bộ đồng phục mới coóng của quân Cộng hòa. Một cặp kính phi công lủng lẳng trên cổ. Cô ta bước vòng qua gã hạ sĩ và đứng ngay trước mặt tôi, mỉm cười bao dung. “Này!” cô ta nói. “Tôi nghĩ đúng là cậu rồi… Tôi đã thấy cậu vấp lên vấp xuống như một gã điên suốt cả phố!”
Gã hạ sĩ nhìn theo khi cô kéo tôi đứng dậy và vỗ mạnh vào lưng tôi. Tôi nhăn mặt, nhưng vẫn toét miệng cười với cô để chứng tỏ tôi quen biết cô từ lâu rồi. “Tôi không nhìn thấy cô,” tôi quyết định nói.
Gã hạ sĩ sốt ruột ra dấu với cô gái lạ. “Cô biết hắn?”
Cô gái hất mái tóc tém đen và trao cho gã ta nụ cười lả lơi nhất tôi từng nhìn thấy trong đời. “Biết hắn ư, thưa sếp? Chúng tôi đã ở cùng đội năm thứ nhất đấy.” Cô ta nháy mắt với tôi. “Có vẻ hắn lại giở trò ma mãnh ở các câu lạc bộ rồi.”
Gã hạ sĩ khịt mũi vẻ không hứng thú và đảo mắt. “Đám nhãi Không lực, hả? Thôi được, phải đảm bảo hắn không gây rối nơi công cộng nữa đấy. Tôi đã định gọi chỉ huy rồi.”
Rồi gã dường như nhớ ra việc đang phải làm và vội vã bỏ đi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tí nữa thì lộ.
Sau khi gã kia bỏ đi, cô gái nở nụ cười quyến rũ với tôi. Cho dù nó bị che khuất dưới lớp vải tay áo, tôi vẫn có thể nói rằng một cánh tay của cô ta đang bị bó bột. “Doanh trại của tôi ở gần đây thôi,” cô ta gợi ý. Giọng nói nhuốm vẻ bực bội, cho tôi biết cô ta không vui khi thấy chúng tôi ở đây. “Hay là cậu về đó nghỉ ngơi một lúc? Cậu có thể đem món đồ chơi mới của mình theo.” Cô gái vừa nói vừa hất đầu về phía June.
Kaede. Cô ta chẳng thay đổi chút nào kể từ buổi chiều hôm ấy khi tôi gặp cô ta, khi tôi nghĩ cô ta chỉ là một bartender xăm hình dây leo. Khi tôi còn chưa biết cô là quân Ái Quốc.
“Dẫn đường đi,” tôi đáp.
Kaede giúp June dìu tôi qua một khu phố nữa. Cô ta dừng chúng tôi lại trước cánh cửa ra vào kiểu Venezia được chạm khắc tinh vi, một hệ thống doanh trại cao tầng, sau đó dẫn chúng tôi đi qua một tay lính canh ủ rũ và xuyên qua sảnh chính của tòa nhà. Trần nhà khá cao khiến tôi chóng mặt, và tôi thoáng nhìn thấy những lá cờ của quân Cộng hòa cùng những bức chân dung Cử tri treo giữa mỗi cây cột đá dọc các bức tường. Lính canh đang gấp rút thay thế các chân dung bằng những bức mới, đã cập nhật.
Kaede vừa dẫn chúng tôi đi vừa không ngừng ba hoa những câu chuyện không đầu không cuối. Mái tóc đen của cô ta giờ thậm chí còn ngắn hơn xưa, cắt thẳng đến ngang cằm và đôi mắt một mí nhoẹt lớp trang điểm màu xanh nước biến sẫm. Tôi chưa từng đế ý thấy Kaede và tôi cao ngang nhau. Từng nhóm quân lính đi qua đi lại, và tôi không ngừng thấp thỏm lo rằng một trong số chúng sẽ nhận ra tôi từ những tờ truy nã rồi nhấn còi báo động. Chúng sẽ nhận ra June phía sau lớp hóa trang. Hoặc phát hiện ra Kaede không phải lính thật. Rồi tất cả bọn chúng sẽ bao vây chúng tôi, và chúng tôi sẽ không có lấy một cơ hội.
Nhưng không ai hỏi gì chúng tôi, và cái chân tập tễnh của tôi hóa ra lại giúp chúng tôi trà trộn vào nơi này, tôi có thể thấy một vài tên lính bị băng bó chân tay. Kaede dẫn chúng tôi đến thang máy - tôi chưa từng đi thang máy vì tôi chưa từng ở trong một tòa nhà được cung cấp đủ điện. Chúng tôi dừng ở tầng tám. Chỉ có vài tên lính ở trên này. Thực ra, chúng tôi đã đi qua cả khu vực hành lang không bóng người.
Đến đây, cuối cùng cô ta cũng bỏ cái mặt nạ tươi tỉnh ra. “Hai người trông như hai con chuột cống vậy” Kaede lẩm bẩm trong lúc gõ nhẹ vào một cánh cửa. “Cái chân kia vẫn làm cậu khó chịu, nhỉ? Các người cũng khá ngoan cường khi lặn lội đến tận đây tìm chúng tôi đấy.” Cô ta cười chế nhạo June. “Cái đống ánh sáng lòe loẹt ghê tởm treo trên váy cô làm tôi mù cả mắt rồi.”
June liếc nhìn tôi đầy ẩn ý. Tôi biết đích xác cô đang nghĩ gì. Làm thế quái nào mà một nhóm tội phạm có thể sống ở một trong những doanh trại lớn nhất Vegas nhỉ?
Tiếng lách cách vang lên sau cánh cửa. Kaede đẩy cửa bước vào, hai cánh tay dang ra. “Chào mừng đến với ngôi nhà khiêm tốn của chúng ta,” cô ta tuyên bố, tay khoát rộng, “Ít nhất là trong vài ngày tới. Cũng không quá tồi tàn, nhỉ?”
Tôi không biết rồi mình sẽ nhìn thấy gì. Một nhóm trẻ ranh, có thể, hoặc một tổ chức kinh phí thấp nào đó.
Thay vì vậy, chúng tôi lại bước vào một căn phòng chỉ có hai người đang chờ sẵn. Tôi nhìn quanh ngỡ ngàng. Trước đây, tôi chưa từng ở trong một doanh trại đích thực nào của quân Cộng hòa, nhưng căn phòng này hẳn phải dành cho các sĩ quan - không lý nào họ lại dùng nơi này làm chỗ trú ngụ cho lính thường. Trước hết, đây không phải một căn phòng dài với những dãy giường tầng. Nó có thể là căn hộ cao cấp dành cho một hoặc hai sĩ quan. Có bóng điện lắp trên trần nhà và trong đèn bàn. Sàn nhà lát đá cẩm thạch màu bạc và kem, tường sơn xen kẽ các sắc trắng khác nhau và cả màu rượu chát, ghế xô pha và bàn được kê trên những tấm thảm đỏ dày. Một màn hình nhỏ bị tắt tiếng gắn trên tường đang chiếu lại đoạn tin được phát trên màn hình khổng lồ bên ngoài.
Tôi khẽ huýt sáo. “Không tồi tàn chút nào.” Tôi mỉm cười, nhưng nụ cười nhạt dần khi tôi liếc nhìn June. Khuôn mặt cô dưới hình xăm phượng hoàng thật căng thẳng. Dù mắt June không biểu lộ điều gì, tôi chắc chắn cô không vui và không bị ấn tượng như tôi. Ôi dào, sao mà cô lại ấn tượng được chứ. Tôi dám cá căn hộ trước đây của cô cũng xịn chẳng kém chỗ này. Đôi mắt cô cẩn trọng lướt quanh căn phòng, dừng lại ở những món đồ có lẽ tôi chưa từng thấy bao giờ. Sắc bén và đầy tính toán như một lính Cộng hòa thực thụ. Một tay cô vẫn nấn ná sát hông, chỗ cô để đôi dao của mình.
Ngay sau đó, sự tập trung của tôi dồn về phía một cô gái đang đứng sau chiếc xô pha giữa phòng. Cô nhìn tôi không chớp mắt như thể sợ tôi biến mất, hai phiến môi hồng nhỏ nhắn mở thành hình chữ O. Tóc cô giờ quá ngắn không tết được - nó xõa lòa xòa xuống giữa cổ. Đợi chút nào. Tim tôi hẫng một nhịp. Tôi đã không nhận ra cô bé vì mái tóc đó.
Tess.
“Anh đây rồi!” cô bé kêu lên. Tôi còn chưa kịp trả lời, em đã lao tới choàng tay quanh cổ tôi. Tôi loạng choạng bước lùi lại, cố gắng giữ thăng bằng. “Đúng là anh rồi… em không thể tin được, anh ở đây rồi. Anh vẫn ổn!”
Tôi không thể suy nghĩ rành mạch được. Trong một thoáng, tôi thậm chí còn chẳng cảm thấy cơn đau ở chân. Tôi chỉ biết ôm ghì lấy Tess, vùi đầu vào vai em và nhắm chặt mắt. Gánh nặng tâm trí của tôi đã được gỡ bỏ, để tôi lại với sự nhẹ nhõm đến mức yếu đuối. Tôi hít thở sâu, vô cùng dễ chịu bởi hơi ấm và mùi tóc ngọt ngào của em. Chúng tôi đã luôn ở bên nhau không sót một ngày nào kể từ khi tôi mười hai tuổi - nhưng chỉ sau vài tuần xa cách, tôi mới đột nhiên nhận ra em đã không còn là cô bé mười tuổi tôi nhìn thấy ở con ngõ nhỏ ngày đó nữa. Em dường như rất khác. Già dặn hơn. Lòng tôi xao động.
“Thật mừng được gặp lại em,” tôi thì thầm. “Em trông ổn đấy.”
Tess chỉ ôm tôi chặt hơn. Tôi nhận ra em đang nín thở, em đang cố hết sức để không khóc.
Kaede là người xen ngang giây phút này. “Đủ rồi đấy,” cô ta nói. “Đây có phải một chương trình biểu diễn chết tiệt nào đâu.”
Chúng tôi buông nhau ra, bật cười ngượng ngùng với nhau, và Tess lấy mu bàn tay lau nước mắt. Cô bé mỉm cười gượng gạo với June. Cuối cùng, em xoay người, rảo bước về phía người kia, một người đàn ông, đang chờ.
Kaede mở miệng định nói gì đó nhưng người đàn ông đã giơ bàn tay đeo găng lên ngăn lại. Tôi không khỏi ngạc nhiên. Nhìn thái độ cao ngạo của cô ta, tôi tưởng Kaede là người có vị trí cao nhất ở đây. Không thể tưởng tượng được cô gái này lại nhận lệnh từ bất kỳ người nào. Vậy mà bây giờ cô ta lại mím môi ngồi xuống xô pha trong khi người đàn ông đứng dậy chào hỏi chúng tôi. Ông ta cao, chừng ngoài bốn mươi tuổi, đôi vai vạm vỡ. Da ông ta màu nâu nhạt, mái tóc xoăn được buộc thành một búi ngắn bù xù đằng sau gáy. Một chiếc kính mỏng gọng đen yên vị trên mũi.
“Vậy đấy. Cậu hẳn là người chúng tôi đã được nghe kể rất nhiều” người đàn ông cất tiếng. “Rất hân hạnh được gặp cậu, Day.”
Tôi ước sao mình có thể hành động hay ho hơn là chỉ đứng đó tê cứng người vì đau. “Chúng tôi cũng vậy. Cảm ơn ông đã đồng ý gặp mặt.”
“Xin hãy thứ lỗi vì chúng tôi đã không đích thân hộ tống hai người đến Vegas,” ông ta vừa áy náy nói vừa chỉnh lại kính. “Nghe có vẻ lạnh lùng, nhưng tôi không muốn phiến quân của mình phải mạo hiểm một cách không cần thiết.” Ông ta quay sang nhìn June. “Và cô hẳn là thần đồng của phe Cộng hòa.”
June nghiêng đầu, cử chỉ toát lên vẻ cao quý.
“Dù vậy trang phục gái bao của cô rất thuyết phục. Hãy làm một bài kiểm tra ngắn để xác minh danh tính của cô nhé. Mời cô nhắm mắt lại.”
June lưỡng lự đôi chút rồi cũng nghe theo.
Người đàn ông phẩy tay về phía đầu căn phòng. “Giờ hãy dùng dao của cô phi trúng mục tiêu trên tường.”
Tôi chớp mắt rồi nghiên cứu các bức tường. Mục tiêu à? Tôi đã không để ý thấy có một tấm bia phi tiêu ba vòng gắn trên một bức tường gần cửa ra vào. Tuy vậy June không bỏ lỡ một giây nào. Cô nhẹ nhàng rút một con dao đang giấu bên hông, xoay người phi thẳng nó vào tấm bia mà không hề mở mắt.
Con dao cắm ngập vào tấm bia, cách hồng tâm chỉ vài xăng ti mét.
Người đàn ông vỗ tay. Ngay cả Kaede cũng lẩm bẩm vài tiếng thán phục và đảo mắt. Tôi nghe thấy cô ta lẩm bẩm, “Ôi Chúa ơi.” June quay lại nhìn chúng tôi, chờ người đàn ông lên tiếng. Tôi lặng người vì kinh ngạc. Trong đời mình tôi chưa từng thấy ai dùng dao thiện nghệ như vậy. Và mặc dù đã từng thấy rất nhiều việc đáng ngạc nhiên từ June, đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến cô sử dụng vũ khí. Cảnh tượng này khiến tôi vừa xúc động vừa sợ hãi, khơi dậy những kỷ niệm tôi đã cố giấu kín, những suy nghĩ tôi buộc phải chôn sâu trong ký ức nếu muốn mình tập trung, nếu muốn bước tiếp.
“Rất vui được gặp cô, cô Iparis,” người đàn ông nói, tay vẫn vắt sau lưng. “Nào, nói tôi nghe xem. Điều gì đã mang cô đến đây vậy?”
June hất đầu với tôi, vậy nên tôi lên tiếng thay cô. “Chúng tôi cần sự giúp đỡ của các ông,” tôi nói. “Xin làm ơn. Tôi đến đây vì Tess, nhưng tôi cũng đang cố gắng tìm Eden, em trai tôi. Tôi không biết phe Cộng hòa dùng thằng bé vào mục đích gì hay đang giam giữ nó ở đâu. Chúng tôi đoán rằng ông là người duy nhất không thuộc quân đội có thể có khả năng thu thập thông tin. Và cuối cùng là, có vẻ chân tôi cần được phẫu thuật.” Tôi hít một hơi sâu khi một cơn đau thiêu đốt vết thương của tôi.
Người đàn ông liếc nhìn chân tôi, hai hàng lông mày nhíu lại lo lắng. “Cũng kha khá việc đấy nhỉ,” ông ta cất lời. “Cậu ngồi xuống thì hơn. Có vẻ cậu đứng còn không vững nữa kìa.” Ông ta kiên nhẫn chờ tôi làm theo, nhưng khi không thấy tôi nhúc nhích gì, ông ta bèn hắng giọng. “Chà, cô cậu đã tự giới thiệu rồi, cũng hợp lý thôi nếu tôi làm tương tự. Tên tôi là Razor, và hiện tôi đang chỉ huy quân Ái Quốc. Tôi đã lãnh đạo tổ chức này được vài năm, còn trước cả khi cậu bắt đầu gây rối trên những con phố ở Lake. Day, cậu muốn chúng tôi giúp đỡ, nhưng nếu tôi nhớ không lầm, cậu đã từ chối tham gia lực lượng của chúng tôi. Khá nhiều lần.”
Ông ta quay người về phía những ô cửa sổ màu nhìn ra những cảng hàng không hình kim tự tháp nằm san sát nhau. Quang cảnh nhìn từ đây thật tuyệt vời. Những chiếc khí cầu lượn qua lượn lại trên bầu trời đêm, chìm trong ánh đèn, một vài chiếc đậu ngay trên đỉnh các kim tự tháp như những miếng xếp hình. Thi thoảng chúng tôi thấy những máy bay chiến đấu như những con đại bàng đen cất cánh và hạ cánh ở cảng khí cầu. Một chuỗi hoạt động không ngừng nghỉ. Ánh nhìn của tôi chuyển từ tòa nhà này sang tòa nhà khác; những cảng hàng không kim tự tháp có lẽ là chỗ dễ chạy nhất, với những rãnh cắt ở mỗi mặt bên cùng những đường chìm kiểu bậc thang ở mỗi cạnh viền.
Tôi chợt nhớ ra Razor vẫn đang chờ câu trả lời. “Tôi không hoàn toàn thoải mái với trò đếm xác của tổ chức các ông,” tôi nói.
“Nhưng bây giờ rõ ràng là cậu có,” Razor đáp lại. Ông ta có vẻ phật ý, nhưng giọng ông ta toát lên vẻ cảm thông khi ông ta chắp hai bàn tay lại và ấn đầu ngón tay lên môi. “Bởi vì cậu cần chúng tôi. Phải chứ?”
Thế đấy, tôi không thể phủ nhận điều này. “Tôi xin lỗi,” tôi nói. “Chúng tôi không còn nhiều lựa chọn. Nhưng xin hãy tin tôi, tôi hoàn toàn hiểu được nếu ông muốn ngoảnh mặt làm ngơ với chúng tôi. Chỉ xin ông đừng giao chúng tôi cho phe Cộng hòa.” Tôi cố gắng mỉm cười.
Ông ta cười khùng khục trước giọng điệu chua chát của tôi. Tôi dán mắt vào đường gồ lên trên mũi ông ta, băn khoăn không biết có phải ông ta từng bị vỡ mũi hay không. “Ban đầu, tôi rất muốn để hai người lang thang ở Vegas cho đến khi bị bắt,” ông ta nói tiếp. Giọng ông ta có sự trau chuốt của một nhà quý tộc, có học và lôi cuốn. “Tôi sẽ nói thẳng nhé. Những kỹ năng của cậu giờ không còn giá trị với chúng tôi nhiều như trước, Day ạ. Những năm qua, chúng tôi đã thu nạp nhiều Người Đưa Tin khác, và bây giờ, dù không có ý xúc phạm cậu, nhưng việc nhận thêm một người nữa vào lực lượng không phải là ưu tiên của chúng tôi. Bạn của cậu vốn đã biết” - ông ta dừng lại, hất đầu về phía June - “rằng phe Ái Quốc không phải tổ chức từ thiện. Cậu đang yêu cầu chúng tôi giúp đỡ rất nhiều. Cậu có gì để trả cho chúng tôi? Cậu không thể mang theo nhiều tiền.”
June nhìn tôi châm chọc. Cô đã cảnh báo tôi chuyện này từ lúc còn trên tàu, nhưng giờ tôi không thể bỏ cuộc. Nếu bị phe Ái Quốc từ chối, quả thực chúng tôi sẽ phải tự mình xoay xở. “Chúng tôi không có nhiều tiền,” tôi thừa nhận. “Tôi sẽ không quyết định thay June, nhưng nếu có bất cứ chuyện gì tôi có thể làm để đổi lấy sự giúp đỡ của ông, xin ông cứ nói.”
Razor khoanh tay, bước về phía quầy bar trong căn hộ, một quầy đá granite tinh vi xây chìm vào trong tường và chứa hàng tá chai thủy tinh đủ hình dạng và kích cỡ. Ông ta nhẩn nha rót rượu, chúng tôi đợi. Khi đã sửa soạn xong xuôi, ông ta cầm cốc trên tay rồi thong thả quay lại chỗ chúng tôi. “Có chuyện cậu có thể làm đấy,” ông ta bắt đầu. “May mắn thay, cậu đến đây vào đúng một đêm rất thú vị.” Ông ta nhấp một ngụm rượu rồi ngồi xuống xô pha. “Như cậu đã biết lúc ở dưới phố, cố Cử tri Primo đã mất ngày hôm nay - một điều mà nhiều nhân vật quan trọng của phe Cộng hòa đã nhìn thấy từ trước. Dù sao đi nữa, Anden, con trai ông ta, giờ đã thành cử tri mới của phe Cộng hòa. Thực ra mà nói nó chỉ là thằng nhóc con, và bị những Thượng nghị sĩ của cha mình ghét bỏ sâu sắc.” Ông ta ngả người về phía trước, cẩn trọng buông từng từ. “Hiếm khi nào phe Cộng hòa lại dễ bị tấn công hơn lúc này. Sẽ không bao giờ có cơ hội tốt hơn để phát động một cuộc cách mạng. Những kỹ năng hành động của cậu có thể không ích gì với chúng tôi nữa, nhưng có hai thứ cậu có thể cho chúng tôi mà không Người Đưa Tin nào khác làm được. Một: danh tiếng và vị trí chiến sĩ của nhân dân. Và hai là” - ông ta giơ ly rượu chĩa về phía June - “cô bạn đáng yêu của cậu.”
Tôi cứng người khi nghe thấy thế, nhưng ánh mắt ông ta ấm nồng như mật, và tôi chờ nghe nốt phần còn lại của lời đề nghị.
“Tôi sẵn lòng để cô cậu ở lại, và cả hai sẽ đều được chăm sóc cẩn thận. Chúng tôi có thể tìm cho cậu một bác sĩ giỏi và trả tiền phẫu thuật để chân cậu ngon lành như mới, Day ạ. Tôi không biết hiện em trai cậu ở đâu, nhưng chúng tôi có thể giúp cậu tìm thấy cậu bé, và cuối cùng, nếu cô cậu muốn, chúng tôi có thể giúp cả hai trốn đến Thuộc địa. Đổi lại, chúng tôi muốn cậu giúp đỡ một kế hoạch mới. Không hỏi han gì hết. Nhưng cả hai sẽ phải thề trung thành với phe Ái Quốc trước khi tôi tiết lộ thêm bất cứ thông tin nào về việc cô cậu sẽ làm. Đây là điều kiện của tôi. Cậu nghĩ sao?”
Ánh mắt June chuyển từ tôi sang Razor. Cô hếch cằm lên cao hơn. “Tôi tham gia. Tôi sẽ thề trung thành với phe Ái Quốc.”
Giọng cô thoáng ngập ngừng, như thể cô biết mình sẽ thật sự quay lưng lại với phe Cộng hòa. Tôi khó nhọc nuốt nước bọt. Không ngờ June lại đồng ý nhanh đến thế - tôi cứ tưởng phải mất chút thời gian thuyết phục thì cô mới nguyện trung thành với một nhóm người mà rõ ràng chỉ mới vài tuần trước đây thôi cô vẫn còn ghét cay ghét đắng. Câu trả lời đồng ý của cô khiến tim tôi thắt lại. Nếu June tự dâng mình cho phe Ái Quốc, vậy thì cô ắt phải nhận ra chúng tôi không còn lựa chọn nào tốt hơn. Và cô đang làm điều này vì tôi. Tôi lên giọng. “Tôi cũng vậy.”
Razor mỉm cười đứng dậy khỏi ghế và nâng ly lên như để chào mừng chúng tôi. Đoạn ông ta đặt cốc xuống bàn nước và tiến đến bắt chặt tay chúng tôi. “Vậy là chính thức rồi nhé. Hai người sẽ giúp chúng tôi ám sát cử tri Primo mới.”