Cánh cửa cabin của tôi vẫn khóa, nhưng bên trong là một chiếc sandwich đặt trên khay ở bàn trang điểm cùng một chai nước khoáng. Nó đã được đặt ở đó một lúc, nhìn hơi nước tụ ở thành chai chảy xuống là biết.
Tôi không đói, nhưng từ bữa sáng tới giờ chưa ăn gì, lại còn nôn ra hầu hết rồi nữa, thế nên tôi ngồi xuống và ép mình ăn. Sandwich gồm tôm và trứng ốp kỹ kẹp bánh mì đen, và tôi vừa nhai vừa nhìn biển dâng lên hạ xuống ngoài cửa sổ, chuyển động không ngừng nghỉ của nó vọng lại những suy nghĩ miên man cứ luẩn quẩn trong đầu tôi.
Cole, Alexander và Archer đã từng ở chung phòng với cô gái đó - tôi hầu như chắc chắn điều này. Gương mặt cô quay đi khỏi máy ảnh, và tôi khó mà nhớ được nhưng đường nét thoáng qua khi gặp cô ấy ở cabin bên cạnh ngày hôm qua, nhưng cái thót mình nhận ra mà tôi cảm thấy khi nhìn bức ảnh giống như một cú giật điện. Tôi phải níu lấy sự chắc chắn đó.
Archer ít nhất còn có bằng chứng ngoại phạm - nhưng tôi bắt đầu nhận ra bằng chứng đó hoàn toàn dựa vào lời nói của Ben, và anh ta có lý do riêng để muốn đừng ai động tới căn phòng đó. Và dù sao đi nữa, anh ta cũng đã cố tình nói dối tôi. Nếu không phải vì nhận xét tình cờ của Cole thì hẳn tôi sẽ chẳng bao giờ biết chính Ben cũng đã rời cabin.
Nhưng Ben. Ben? Không thể nào. Nếu tôi có thể tin ai đó trên thuyền này, thì đó phải là anh ta, đúng không?
Tôi cũng không chắc nữa.
Tôi nuốt nốt mẩu bánh mì cuối cùng, chùi tay vào khăn giấy và đứng lên, cảm thấy con thuyền rung rinh lắc lư bên dưới. Khi tôi ăn, một đợt sương mù biển đã lần vào, và căn phòng trở nên tối hơn, thế là tôi bật đèn trước khi kiểm tra điện thoại. Không có gì. Tôi tải lại, phần nào hy vọng nhận được một email từ ai đó, bất cứ ai. Tôi không dám nghĩ đến Judah nữa - không dám nghĩ đến sự im lặng của anh.
Khi thông báo “Không thể kết nối” hiện lên, tôi cảm thấy dạ dày xáo trộn bởi một cảm giác trộn lẫn của sợ hãi và nhẹ nhõm. Nhẹ nhõm bởi như thế tức là có lẽ, chỉ có lẽ thôi, Judah đang cố gắng liên hệ với tôi. Rằng sự im lặng của anh không phải là điều mà tôi vẫn sợ.
Nhưng sợ hãi là bởi Internet bị sập càng lâu thì tôi càng bắt đầu có ý nghĩ người nào đó đang chủ tâm chặn tôi vào mạng. Và điều đó quả thực bắt đầu khiến tôi hết sức lo lắng.
Cánh cửa vào cabin số 1, Nobel, cũng cùng một loại gỗ trắng vô danh như những cánh cửa cabin còn lại, nhưng nó chễm chệ ở mũi thuyền, với hai đoạn hành lang trống kéo dài sau lưng tôi, chỉ vậy cũng đủ để hiểu rằng buồng này rất đặc biệt.
Tôi thận trọng gõ cửa. Tôi không biết mình đang trông đợi điều gì - Richard Bullmer, hoặc thậm chí là một cô hầu, ngả nào thì hẳn cũng chẳng thể làm tôi ngạc nhiên. Nhưng tôi hoàn toàn giật mình khi cánh cửa mở ra và Anne Bullmer xuất hiện.
Rõ là cô ấy đang khóc; đôi mắt đen viền đỏ quạch và có quầng thâm, vẫn còn thấy dấu vết nước mắt trên đôi má hốc hác.
Tôi chớp mắt, quên bẵng luôn lời thỉnh cầu đã được chuẩn bị cẩn thận mà vừa đây tôi vẫn còn nhắc đi nhắc lại trong đầu. Những câu từ chớp nhoáng lướt qua tâm trí tôi, câu sau lại bất nhã và khó nói hơn câu trước - Cô có ổn không? Có chuyện gì vậy? Tôi có thể làm được gì cho cô không?
Tôi không nói câu nào hết, chỉ nuốt nước bọt.
“Vâng?” cô ấy nói, với một vẻ bất chấp. Cô ấy cầm góc áo choàng lụa lên lau mắt, rồi lại ngước lên. “Tôi giúp gì được cô?”
Tôi lại nuốt xuống rồi nói, “Tôi - vâng, tôi mong là vậy. Xin lỗi vì đường đột, hẳn cô vẫn còn mệt sau buổi spa sáng nay.”
“Cũng không hẳn,” cô nói, hơi cộc lốc. Tôi cắn môi. Việc nhắc đến tình trạng bệnh tật của cô ấy chắc là không lịch sự cho lắm.
“Thực ra tôi mong được nói chuyện với chồng cô.”
“Richard? Tôi e là anh ấy bận rồi. Có phải là chuyện tôi có thể giúp được không?”
“Tôi - tôi không nghĩ vậy,” tôi lúng túng nói, rồi tự hỏi liệu mình nên cáo từ hay cứ ở lại và giải thích với cô ấy. Tôi không muốn làm phiền, nhưng gõ cửa xong đùng đùng bỏ đi thì cũng tệ chẳng kém. Một phần khiến tôi bồn chồn chính là những giọt nước mắt - tôi nên để cô ấy một mình với nỗi đau buồn, hay ở lại và mở lời an ủi? Nhưng nỗi bồn chồn của tôi cũng là bởi tôi thấy gương mặt nhẵn nhụi, hốc hác kia thật đáng thương. Ngoài thứ ấy ra, cô ấy dường như chẳng e ngại điều gì. Nhìn một người như Anne Bullmer, đặc quyền như thế, với mọi thuận lợi mà tiền bạc có thể mua được - những loại thuốc mới nhất, bác sĩ và liệu trình xịn nhất - nhìn cô ấy chiến đấu cho sự sống của mình như thế này, ngay trước mắt ta, thật là một cảnh hầu như không thể chịu nổi.
Tôi muốn bỏ chạy, nhưng ý nghĩ đó buộc tôi đứng lại.
“Chà, tôi xin lỗi,” cô ấy nói. “Có lẽ phải để lúc khác? Tôi sẽ chuyển lời, được không?”
“Tôi...” Tôi vặn vẹo ngón tay. Tôi có thể nói gì đây? Tôi không thể tiết lộ những nghi ngờ của mình cho người phụ nữ mong manh với diện mạo ám ảnh này được. “Tôi - anh ấy hứa sẽ cho tôi một cuộc phỏng vấn,” tôi nói, nhớ ra những lời bâng quơ của anh ta sau bữa tối. Dù sao thì chúng cũng nửa đùa nửa thật. “Anh ấy bảo chiều nay đến gặp anh ấy ở cabin.”
“Ồ,” gương mặt cô ấy tỏ ý hiểu. “Tôi xin lỗi. Hẳn là anh ấy quên mất. Tôi nghĩ anh ấy đã đến chỗ bể tắm nước nóng với Lars và một vài người khác. Hy vọng cô sẽ nói chuyện được với anh ấy vào bữa tối.”
Tôi không định đợi đến tận lúc ấy, nhưng không nói ra, mà chỉ gật đầu.
“Liệu tôi - chúng ta sẽ gặp nhau vào bữa tối chứ?” tôi hỏi, trong lòng thầm nhăn nhó vì đã lắp bắp. Lạy Chúa. Cô ấy bị bệnh chứ không phải người hủi.
Cô ấy gật đầu. “Tôi hy vọng là thế. Hôm nay tôi cảm thấy khá hơn chút rồi. Tôi rất mệt, nhưng cứ để cơ thể mình thắng mãi thì cũng đâu có được.”
“Cô vẫn đang trong quá trình điều trị phải không?” tôi hỏi. Cô lắc đầu, tấm khăn lụa mềm cuốn quanh sọ sột soạt.
“Lúc này thì không. Tôi đã kết thúc lượt hóa trị cuối cùng, hy vọng là thế. Tôi sẽ chuyển sang xạ trị khi chúng tôi quay về, đến lúc đó thì ta mới biết được.”
“Chà, chúc cô may mắn,” tôi nói, rồi rụt lại khi nhận ra lời bình luận vô tư kia dường như biến cuộc chiến sinh tồn của cô ấy thành một kiểu trò chơi may rủi. “Và, ờ, cảm ơn cô.”
“Không có gì.”
Cô đóng cửa, còn tôi quay trở lại thang để đi lên boong trên, cảm thấy mặt mình bừng bừng một nỗi xấu hổ.
Tôi chưa đến chỗ bể tắm nước nóng, nhưng tôi biết nó ở đâu - tầng trên cùng, phía trên phòng khách Lindgren, ngay ngoài phòng spa. Tôi đi lên cầu thang trải thảm dày tới boong nhà hàng, ngỡ sẽ lại được thấy ánh sáng và không gian thoáng đãng như trước - nhưng tôi đã quên mất vụ sương mù. Khi tôi đến chỗ cánh cửa mở ra boong, một bức tường màu xám chào đón tôi đằng sau lớp kính. Nó ôm kín con thuyền nên ta gần như chẳng thể đứng ở đầu này boong mà nhìn thấy đầu kia, và điều đó gợi lên một cảm giác kỳ lạ, ngột ngạt.
Màn sương khiến không khí trở nên lạnh buốt, làm đọng bụi nước li ti lên lông tơ ở cánh tay tôi, và khi đang hoang mang đứng dưới mái chắn gió ở ngưỡng cửa, run rẩy cố nghĩ xem mình đang ở đâu, thì tôi nghe thấy một hồi còi sương mù dài ảm đạm.
Không gian trắng xóa khiến mọi thứ dường như xa lạ, và tôi mất vài phút tìm cầu thang lên boong trên cùng, nhưng rồi cũng nhận ra nó hẳn ở bên tay phải, dẫn lên phía mũi thuyền. Tôi không thể hình dung được có ai lại tận hưởng thú tắm bể sục trong cái thời tiết này, và tôi thoáng nghĩ hay là Anne Bullmer đã nhầm. Nhưng khi đi vòng qua tường kính của nhà hàng, tôi nghe thấy tiếng cười vọng xuống từ boong trên. Dường như có những người đủ điên để khỏa thân tắm ngay cả trong cái lạnh nhường này.
Tôi ước mình mặc áo khoác, nhưng giờ quay về buồng lấy thì cũng chẳng để làm gì, thế là tôi lấy hai tay ôm người cho đỡ lạnh rồi trèo lên những bậc thang trơn trượt, chóng mặt để lên boong trên, về phía tiếng nói cười rổn rảng.
Có một bình phong thủy tinh nằm chắn giữa boong, và khi tôi đi vòng qua nó thì thấy bọn họ - Lars, Chloe, Richard Bullmer và Cole - ngồi trong bể sục khổng lồ nhất tôi từng thấy. Đường chéo của nó phải tầm hai mét rưỡi, ba mét, còn họ thì đang tựa vào thành bể, chỉ nhìn thấy đầu và vai, mặt nước đầy bong bóng bốc hơi dày đặc đến nỗi trong thoáng chốc tôi không phân biệt được ai với ai.
“Cô Blacklock!” Richard Bullmer hồ hởi gọi, giọng anh ta dễ dàng át đi tiếng vòi sục ầm ì. “Cô đã hết say cuộc rượu tối qua chưa?”
Anh ta chìa ra một cánh tay cơ bắp, rám nắng, bốc hơi nước và nổi da gà vì không khí lạnh buốt, tôi bắt bàn tay rỏ nước của anh ta rồi lại vòng tay ôm mình, cảm thấy hơi ấm từ bàn tay anh ta tan biến tức thì, cùng cái lạnh buốt của gió ùa lên bàn tay đã ướt của tôi.
“Đến tắm hả?” Chloe bật cười hỏi, vẫy tay mời chào về phía cái vạc cuồn cuộn bong bóng.
“Cảm ơn,” tôi lắc đầu, cố không rùng mình, “nhưng mà ngoài này hơi lạnh.”
“Trong này ấm lắm, thật đấy!” - Bullmer nháy mắt. “Bể sục nóng, tắm nước lạnh” Anh ta chỉ nhà tắm lộ thiên bên cạnh bể sục, một cái vòi sen to đùng treo lơ lửng trên khay. Không có nút điều chỉnh nhiệt độ, chỉ có một nút bấm kim loại màu xanh dương ở giữa, và hình ảnh đó khiến tôi bất giác rùng mình - “rồi thẳng tiến nhà tắm hơi,” anh ta giơ một ngón tay cái về phía cabin gỗ đằng sau bình phong kính. Nghển cổ ngoái theo, tôi có thể thấy một cánh cửa kính với hơi nước tràn ra từ bên trong, và qua những rãnh nước nhỏ, một lò than đang đỏ hồng. “Rồi tắm tráng và lặp lại cho đến khi nào hết chịu nổi.”
“Không phải món ưa thích của tôi rồi,” tôi lúng túng nói.
“Chưa thử thì đừng nói trước,” Cole nói. Anh ta cười toe, khoe ra mấy cái răng cửa nhọn hoắt. “Anh phải công nhận, nhảy khỏi phòng tắm hơi rồi tráng vòi sen lạnh là một trải nghiệm phi thường. Cái gì không giết được ta sẽ làm ta mạnh mẽ hơn, phải không?”
Tôi ngần ngừ. “Cảm ơn, nhưng tôi nghĩ là không.”
“Xin cứ tự nhiên,” Chloe mỉm cười. Cô duỗi một cánh tay biếng nhác, rỏ nước vào máy ảnh của Cole lúc này đang đặt trên sàn, và cầm lên một ly sâm panh lạnh từ bàn nhỏ cạnh bể sục.
“Này,” tôi hít một hơi thật sâu rồi nói trực tiếp với Bullmer, cố gắng lờ đi những người khác đang quan sát. “Huân tước Bullmer...”
“Cứ gọi tôi là Richard,” anh ta ngắt lời.
Tôi cắn môi và gật đầu, cố không để ý nghĩ trong đầu rối loạn.
“Richard, tôi muốn nói với anh một chuyện nhưng không chắc thời điểm này là phù hợp. Liệu tôi có thể đến gặp anh sau ở cabin của anh không?”
“Sao phải chờ đợi nhỉ?” Bullmer nhún vai. “Trong thương trường tôi đã học được một bài học, đấy là bây giờ luôn luôn là thời điểm thích hợp. Thứ những người khác gọi là thận trọng thì với tôi chỉ là hèn nhát nói khác đi mà thôi - và thế là sẽ có kẻ khác đến trước ta.”
“Chà...” tôi nói, rồi im bặt, không biết phải làm thế nào. Tôi thực sự không muốn kể ra trước mặt những người còn lại. Cái phần “có kẻ khác sẽ đến trước ta” nghe không thấy an tâm chút nào.
“Uống gì đó đi,” Bullmer nói. Anh ta ấn một nút trên thành bể sục và một cô gái không biết từ đâu lặng lẽ xuất hiện. Là Ulla.
“Vâng, thưa ông?” cô lễ phép nói.
“Sâm panh cho cô Blacklock.”
“Vâng, thưa ông.” Cô ta biến mất.
Tôi hít một hơi thật sâu. Không thể làm khác được. Không ai có thể khiến con thuyền đổi hướng, ngoại trừ Bullmer, và nếu tôi không nói ngay lúc này thì rất có thể tôi sẽ chẳng còn cơ hội nào nữa. Tốt hơn là nói ngay, với rất nhiều người nghe, hơn là mạo hiểm... Tôi nghiến móng tay vào lòng bàn tay, không muốn nghĩ đến khả năng đó.
Tôi mở miệng. Đừng xía vào, giọng nói trong đầu tôi rít lên, nhưng tôi ép mình tiếp tục. “Bullmer...”
“Richard.”
“Richard - tôi không biết anh đã nói chuyện với trưởng bộ phận an ninh Johann Nilsson chưa. Hôm nay anh có gặp anh ta không?”
“Nilsson ư? Không.” Bullmer cau mày. “Anh ta báo cáo với thuyền trưởng, không phải với tôi. Sao cô hỏi thế?”
“Chà...” tôi bắt đầu. Nhưng tôi bị ngắt lời bởi sự xuất hiện của Ulla ngay bên cạnh, tay bưng khay có ly sâm panh và một chai rượu trong xô đá.
“Ừm, cảm ơn,” tôi lúng túng nói. Tôi không chắc mình có muốn làm một ly lúc này không nữa - nhất là sau những bình luận chua chát của Nilsson khi trước, thêm vào cơn váng vất từ tối qua - và việc này dường như không phù hợp cho lắm với những điều tôi sắp sửa nói ra. Nhưng rồi tôi lại cảm thấy sự bất khả trong tình thế của mình - tôi là khách của Bullmer, là đại diện của Velocity, và đáng lẽ tôi phải làm tất cả những người kia ấn tượng bằng sự lành nghề của mình, làm họ lóa mắt bởi vẻ quyến rũ, nhưng thay vào đó tôi lại sắp sửa buông ra lời buộc tội khủng khiếp nhất với nhân viên và hành khách của chủ tàu. Điều tối thiểu tôi có thể làm là vui lòng nhận ly sâm panh này.
Tôi cầm ly, nhấp một ngụm trong khi cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu. Rượu khá chua, khiến tôi rùng mình và suýt thì nhăn mặt trước khi kịp nhận ra Bullmer hẳn sẽ thấy hành động đó hết sức khiếm nhã.
“Tôi - chuyện này thật khó...”
“Nilsson,” Bullmer nhắc. “Cô đang hỏi tôi có nói chuyện với anh ta không.”
“Vâng. Tối qua tôi đã gọi điện cho anh ta. Tôi... tôi nghe có tiếng động phát ra từ cabin bên cạnh. Số 10,” tôi nói, rồi ngừng lại.
Richard đang nghe, nhưng cả ba người còn lại cũng vậy, Lars thì đặc biệt chăm chú. Chà, bởi chẳng còn lựa chọn nào khác, có lẽ tôi sẽ lợi dụng hoàn cảnh này. Tôi liếc nhanh những gương mặt còn lại, cố gắng dò xét phản ứng của họ, tìm kiếm bất kỳ biểu hiện tội lỗi hoặc bồn chồn nào. Trong số ba người, đôi môi đỏ ươn ướt của Lars cong lên đầy hoài nghi, còn đôi mắt xanh dương của Chloe thì tròn xoe với một vẻ tỏ mò không giấu diếm. Chỉ có Cole là trông có vẻ lo lắng.
“Palmgren, vâng,” Bullmer nói. Anh ta cau mày, bối rối không biết chuyện này sẽ dẫn tới đâu. “Tôi nghĩ là phòng đó trống mà. Solberg đã hủy chuyến, phải không?”
“Tôi đã ra ngoài hiên,” tôi được đà nói tiếp. Tôi lại liếc nhìn lần nữa. “Và khi tôi nhìn ra ngoài thì chẳng có ai ở đó, nhưng lại có máu trên vách kính.”
“Chúa ơi,” Lars nói. Giờ anh ta toét miệng cười công khai, thậm chí còn chẳng buồn che giấu vẻ nghi ngờ. “Nghe cứ như tiểu thuyết ấy nhỉ.”
Có phải anh ta đang cố tình phá bĩnh câu chuyện của tôi, cố làm tôi rối trí? Hay đấy chỉ là thái độ bình thường của anh ta? Tôi không biết nữa.
“Tiếp đi,” Lars nói với một vẻ gần như mỉa mai. “Tôi rất là hồi hộp muốn biết đã có chuyện gì xảy ra đấy.”
“Nhân viên an ninh của anh để tôi vào phòng,” tôi nói với Richard, giọng cứng cỏi hơn, và tôi nói rất nhanh. “Nhưng cabin 10 trống không. Còn vết máu ở trên kính đã được...”
Có một tiếng xoảng và một tiếng tõm, thế là tôi ngừng lại.
Chúng tôi đều quay ra nhìn Cole, người đang giữ thứ gì đó trong bàn tay đặt trên thành bể sục. Máu chảy dọc theo các ngón tay anh ta và rớt tong tỏng xuống sàn boong bằng gỗ.
“Tôi ổn, chắc vậy,” anh ta run run nói. “Tôi xin lỗi, Richard, không biết làm sao mà tôi lại va ly sâm panh của mình vào đâu đó và...”
Anh ta xòe ra một nắm thủy tinh dính máu.
Chloe nuốt ực một cái rồi nhắm tịt mắt. “Ự!” Mặt cô ấy xanh lét. “Chúa ơi, Lars...”
Richard đặt ly của mình xuông, bước ra khỏi bể sục, cơ thể gần như trần truồng của anh ta bốc hơi trong không khí lạnh, rồi chộp lấy một chiếc áo choàng trắng từ chồng áo trên ghế. Trong một thoáng anh ta không nói gì, chỉ bình thản nhìn bàn tay Cole rỏ máu xuống sàn thuyền và liếc sang Chloe, người sắp ngất xỉu tới nơi. Rồi anh ta buông một loạt mệnh lệnh giống như bác sĩ phẫu thuật ra y lệnh trong phòng mổ.
“Cole, vì Chúa, hãy bỏ nắm thủy tinh ấy xuống. Tôi sẽ gọi Ulla lau máu cho anh. Lars, bế Chloe ra đặt nằm xuống, cô ấy trắng bệch rồi kìa. Nếu cần thì cho cô ấy một viên Valium. Eva có chìa khóa kho thuốc. Và cô Blacklock...” Anh ta quay sang tôi rồi ngừng lại, dường như đang cân nhắc từ ngũ cẩn thận trong lúc thắt đai lưng ngang hông. “Cô Blacklock, xin hãy chờ tôi ở nhà hàng, và khi tôi giải quyết xong mớ hỗn độn này, chúng ta sẽ xem cô đã thực sự nhìn và nghe thấy những gì.”