Những ngày sau đó tôi thường ngủ dậy muộn, cả buổi chiều chỉ xem các bộ phim cũ trên TV. Một lần tôi tìm được phim In the Heat of the Night và xem từ đầu đến cuối. Rod Steiger đóng vai viên cảnh sát Bill Gillespie. Cái cách mà bộ đồng phục ôm khít lấy thân hình ông ta, cách ông ta đi khi cầm vali của Sidney Poitier tại nhà ga - tất cả gợi cho tôi nhớ tới Walter Delacorte.
Gần như cùng lúc tôi đang xem bộ phim đó, người ta đang chôn cất Delacorte ở Sault Sainte Marie. Không có nhiều người tới viếng: Một trong số ba bà vợ cũ của ông ta, cô con gái đang sống đâu đó ở miền Tây, vài cảnh sát cùng gia đình. Tôi nghe tin này từ Nick Dawtrey, hôm đó cũng tới dự lễ tang cùng với mẹ.
Khi nào chán xem TV, tôi lại ra ngoài đi dạo. Một buổi tối hứng lên tôi lôi máy ra xén lại bãi cỏ trước nhà. Tôi mới làm được một nửa thì Sarah bước ra và khăng khăng đòi làm nốt. Tôi để mặc cô bé. Nhiệm vụ của tôi thường chỉ là sửa sang lại thôi.
Vào ban ngày, gần như lúc nào cũng chỉ có mình tôi ở nhà. Trong tủ lạnh bao giờ cũng có đồ ăn. Tôi chẳng cần đi ra ngoài, chẳng có cô gái nào bị nhốt dưới tầng hầm chờ tôi đến giải thoát. Lucy Navarro đã rời thành phố. Tôi không biết cô ta đi đâu, mà cũng chẳng quan tâm.
Cảnh sát Ann Arbor không hài lòng với cô ta chút nào. Cô ta tới gặp họ ngay tối thứ Bảy hôm đó, sau khi tạt qua tòa soạn Gray Streets. Cô ta nói với họ rằng hôm thứ Tư lúc gần nửa đêm, bạn trai cũ của mình bất ngờ xuất hiện trong bãi đỗ khách sạn. Không nghĩ ngợi gì, Lucy đi cùng anh ta và cả hai đã ở cùng nhau suốt 3 ngày trời tại căn hộ của anh ta ở Chicago, nối lại tình xưa, tách biệt hẳn khỏi thế giới. Ở đó không có TV hay Internet. Mãi đến thứ Bảy, cô ta mới thèm sạc lại pin điện thoại rồi phát hiện ra mọi người đang tìm kiếm mình.
Cô ta nói với cảnh sát rằng mình cảm thấy rất tiếc về chuyện này và hi vọng bản thân chưa gây ra quá nhiều rắc rối.
Vài điều trong câu chuyện của cô ta - các chi tiết có thể kiểm chứng dễ dàng - là thật. Người được cho là bạn trai cô ta là một kiến trúc sư tên là Railton, sống một mình trong căn hộ ở Chicago. Anh chàng sở hữu chiếc minivan Honda Odyssey. Phần còn lại của câu chuyện không mấy hợp lý và Elizabeth thì không tin chút nào. Owen McCaleb im lặng lắng nghe, chờ Lucy rời đi mới đá bay chiếc giỏ rác từ đầu này sang đầu kia văn phòng - sau này tôi được biết đó là lần ông gần nổi cơn tam bành nhất từ trước đến giờ.
Tôi biết Lucy nói dối.
Tôi rất muốn kể với các bạn rằng cô ta đã nói với mình sự thật, nhưng khi tới văn phòng tôi đêm thứ Bảy, cô ta kể với tôi y hệt như những gì khai báo với cảnh sát sau đó. Tôi nhìn cô ta đang ngồi đối diện với mình: Mái tóc buộc túm, mắt thâm quầng như thể cô ta đã không ngủ 3 ngày rồi. Khuôn mặt gầy và uể oải, chắc là cô ta đã sụt cân. Cô ta bận quần bò xanh với áo dài tay cổ lọ.
Cô ta gắng truyền thêm sức sống cho câu chuyện, nhưng mọi thứ y như đóng kịch. Nhiệt huyết thường ngày của cô ta đã biến mất. Khi cô ta kể xong, tôi chẳng nói gì để phá tan sự im lặng. Lúc trước, tôi đã lấy chai rượu trong ngăn kéo ra và rót hai cốc, chúng vẫn nằm nguyên trên mặt bàn. Tôi ngồi gác một chân lên ngăn kéo và nhìn cô ta với lấy cốc rượu.
“Tôi xin lỗi, Loogan à,” cô ta nói. “Hẳn là anh đã rất lo lắng.”
“Tôi à?” tôi nói, nhìn lên những chiếc bóng in trên trần nhà. “Tại sao chứ?”
“Chắc anh rất lo lắng vì không biết chuyện gì đã xảy ra với tôi. Tôi thấy mình tệ quá.”
Tôi lắc đầu với chiếc bóng trên trần. “Tôi tin rằng mọi chuyện đều có lý do và nếu tôi chỉ ngồi im không làm gì cả, sớm muộn gì vụ việc cũng được giải quyết.” Tôi nhìn xuống và thấy cô ta đang cầm chiếc cốc trong tay. “Và cô biết gì không - tôi đã đúng.”
Có lẽ cô ta không tin điều này, nhưng vẫn cố làm ra vẻ tán thành.
“Chà,” cô ta nói, “hi vọng là không quá tệ.”
“Tôi chẳng mấy quan tâm đâu. Tôi cũng có những rắc rối của riêng mình. Cô biết đấy, tôi đã bị đâm một nhát.”
Cô ta uống một hớp rồi đặt chiếc cốc xuống bàn. “Tôi vẫn đang xem lại tin tức mấy ngày qua,” cô ta nói. “Nhưng tôi biết anh bị bắn mà.”
“Không, là bị đâm, bằng một lưỡi lê.”
“Bản tin tôi xem viết rằng anh bị Anthony Lark bắn.”
“Thế là đủ để biết là không bao giờ có thể tin những gì ta đọc. Đó không phải Lark, mà là một kẻ ám sát tới giờ vẫn chưa rõ danh tính. Hắn mặc bộ quần áo như hề trong rạp xiếc.” Tôi nhìn cô ta với ánh mắt tỉnh bơ. “Nhưng làm sao mà cô biết chuyện đó. Cô ta còn đang trong tổ ấm tình yêu với cậu kiến trúc sư kia mà.”
Một chút sức sống trở lại trong đôi mắt xanh lục của Lucy. Cô ta mỉm cười. “Kiến trúc sư của tôi đang chờ bên dưới, trong chiếc xe van.”
Tôi nhún vai. “Tôi có thể tìm được một chú hề nếu cần thiết. Thực sự thì chuyện gì đã xảy ra với cô?”
“Đúng như tôi nói ban nãy.”
“Không. Cô sẽ không bỏ đi với bạn trai cũ mà vẫn để xe nổ máy. Trong 3 ngày qua, cô cũng không nằm trên giường cậu ta. Tôi không quan tâm hai người bận rộn nối lại tình cảm ra sao, nhưng không thể có chuyện cô không xem bản tin suốt thời gian đó. Làm sao mà cô quên được mình đang viết một loạt phóng sự về Callie Spencer.”
Nụ cười của cô ta tắt dần. “Hết rồi, Loogan à.”
“Cô không còn là phóng viên nữa à?”
“Tôi sẽ nghỉ việc ở tờ National Current.“
“Để làm gì?”
“Tôi đã nhận được hợp đồng xuất bản sách.”
“Nhưng cô nói mình đã thôi viết sách rồi mà.”
“Tôi đã suy nghĩ lại.”
Tôi đặt tay lên mặt bàn, một cố gắng yếu ớt nhằm thu hẹp khoảng cách giữa hai chúng tôi. “Chúng đã làm gì cô?”
“Chẳng ai làm gì cả.”
Cô ta đang nói dối. Hẳn ai đó đã làm gì cô ta. Có lẽ là Alan Beckett, Jay Casterbridge hoặc Matthew Kenneally. Cũng có thể là cả ba, theo những gì tôi biết về chúng. Một tên có thể đã bắt cóc cô ta tối thứ Tư. Sau đó chúng giam giữ cô ta đâu đó - có lẽ trong một ngôi nhà thuộc sở hữu của hãng Casterbridge Realty. Chúng bắt trói cô ta, dùng thuốc khiến cô ta mụ mị. Kenneally là bác sĩ tâm lý, y được phép sử dụng thuốc an thần.
Mọi chuyện thực sự xảy ra thế nào, tôi chỉ có thể dùng trí tưởng tượng thôi. Có lẽ chúng đã đe dọa cô ta. Hoặc những việc xảy ra đã khiến cô ta mòn mỏi. Tôi tưởng tượng cảnh Alan Beckett cúi xuống nói với cô ta ở một nơi tối tăm nào đó rằng mọi chuyện sẽ kết thúc nếu cô ta chấp nhận lời đề nghị. Chỉ cần cô ta từ bỏ loạt phóng sự về Callie và trở lại viết tiểu thuyết ma cà rồng.
Giờ cô ta ngồi trong văn phòng tôi, hai tay khoanh lại không mấy cởi mở. Tôi cố nhớ xem mình đã bao giờ nhìn thấy cô ta mặc áo dài tay chưa.
“Cho tôi xem hai cánh tay cô,” tôi nói.
Cô ta thôi không khoanh tay nữa, các ngón tay đan vào nhau trên đùi. “Tại sao?”
Nếu chúng tiêm thuốc cho cô ta, trên cánh tay phải có dấu kim tiêm. Ngoài ra còn dấu hằn của dây thừng, băng dính hay thứ quái quỷ gì chúng đã sử dụng. Tôi muốn nhìn thấy những dấu vết đó.
“Để tôi xem nào,” tôi lặp lại.
Chẳng khó khăn gì để bước vòng qua bàn, tóm lấy cổ tay cô ta rồi giở tay áo lên. Tôi suy tính việc hành động và bỏ chân khỏi ngăn kéo. Lucy co người lại, như thể đang e sợ tôi, và tôi biết rằng không thể yêu cầu cô ta cho mình xem gì cả.
Khi tôi chậm rãi đi vòng qua bàn, cô ta đứng dậy. Sau một thoáng chần chừ, cô ta đặt tay mình vào bàn tay đang đưa ra của tôi. Những ngón tay mảnh dẻ ấm áp trong tay tôi. Cô ta bước tới gần, tôi đặt cằm mình trên mái tóc cô ta.
“Cứ nói với tôi,” tôi nói thì thầm. “Tôi sẽ bảo vệ cô mà.” Thật là một lời hứa kỳ quặc nếu kể đến thất bại thảm hại của tôi trong việc bảo vệ cô ta tính đến giờ.
Cô ta lắc đầu.
“Có phải Beckett không?” tôi hỏi.
Cô ta không đáp. Chúng tôi không nói gì nữa, trong thang máy cũng như khi ra tới sảnh và cuối cùng là ngoài phố. Tôi mở cửa xe cho cô ta, cậu kiến trúc sư lịch sự gật đầu với tôi. Sau khi đóng cửa xe, tôi lùi lại nhìn chiếc xe phóng đi rồi rẽ ngoặt ở cuối phố.
Người nghệ sĩ thổi kèn saxophone vẫn biểu diễn trước quán Café Felix. Tôi bước tới và bỏ 2 đô la vào chiếc hộp trước mặt anh ta. Anh ta đang chơi một giai điệu rất buồn, mặc dù tôi không biết đó là bài hát gì.