Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 4 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13

❊ ❊ ❊

Nửa đêm.

Marion để cuốn nhật ký xuống cạnh ghế xô pha. Rượu gin pha nước cam bắt đầu làm đầu óc cô quay cuồng.

Cô vừa nhìn ngắm căn phòng sáng lờ mờ vừa tự hỏi mình đang làm gì ở đây. Bối cảnh nhanh chóng định hình trở lại trong tâm trí cô.

Cuộc đột nhập chiều nay chỉ còn là một ký ức khó chịu, bị rượu làm nhòe đi. Cô cảm thấy chơi vơi, mất phương hướng sau những gì vừa đọc.

Nghĩ cho kỹ, không phải cô đã đọc, vấn đề chính là ở chỗ đó. Cô đã trải qua vụ phát hiện đứa trẻ chết. Sức mạnh của ngôn từ.

Chúng là một cánh cửa.

Chúng là một câu thần chú.

Nguồn gốc của những phép bùa yểm.

Một cánh cửa dẫn đến vùng tưởng tượng.

Chúng đã kéo cô vào bộ phim của quá khứ, và cô lạc trong đó. Marion vừa vươn vai vừa làu bàu vài câu. Cô thấy mệt.

“Và mày còn hơi say nữa, cưng ạ,” cô cao giọng nhận xét.

Cô lên gác ngủ, đang chuẩn bị cởi quần áo thì nhớ ra đã để cuốn sách bìa đen ở tầng dưới. Cô do dự, không hề muốn đi xuống, nhưng lại khao khát được giữ nó bên mình, thật gần. Cô thở dài rồi xuống tìm.

Đêm ru êm ngôi làng bên ngoài cửa kính lớn.

Marion đứng bất động trong bóng tối phòng khách để chiêm ngưỡng những mái nhà và khung cửa sổ không sự sống.

Sau đó cô đi lên phòng, cởi quần áo. Khi cô để quần áo trong phòng tắm nhỏ tiếp giáp với phòng ngủ, hình ảnh phản chiếu qua gương khiến cô chú ý. Cô vẫn giữ được đôi chân tuyệt đẹp. Cô quay người. Mông mình cũng không tồi, cô tự nhủ. Một sự ham ăn nho nhỏ làm bụng cô tròn lên, cách đây không lâu lắm nó vẫn còn phẳng. Đôi bầu vú không săn chắc nữa, nhưng còn đẹp chán, cô thấy vậy. Sau cùng, hai cánh tay làm cô không hài lòng nhất. Bắp sau rão, dải da bắp trước mềm nhão.

Cô thuộc lòng bản kiểm kê này. Với cô, cái gương không khác người nhắc vở ở rạp hát là mấy. Điều khó chấp nhận nhất không phải là cái cơ thể đang chín muồi bất chấp mọi sự, sự thiếu vắng hoạt động tình dục đều đặn, nếp sống đặc biệt của cô, hay việc cơ thể ấy chưa bao giờ được sử dụng để đeo mang hay cấu thành sự sống, không, khó chấp nhận nhất là khuôn mặt cô. Những cái rãnh cuộc sống sâu thêm theo năm tháng, làn da yếu đi do không có sự hỗ trợ vô điều kiện của tia cực tím tại các viện thẩm mỹ, màu vàng cát của mái tóc bị màu trắng của sự cam chịu lấn át.

Tuy nhiên, nhìn tổng thể thì cũng không đến nỗi khó chịu. Marion không cần phải than thở, dù sao cô vẫn là một phụ nữ đẹp. Đường nét ở cô rất dịu dàng, các nếp nhăn chỉ càng nhấn mạnh thêm một sự từng trải nào đó…

Marion phì cười. Cô nghĩ ngợi lung tung, đến giờ ngủ rồi, phải quên cơ thể và những vặn hỏi của mình thôi. Phụ nữ kinh hoàng với ý nghĩ bị héo tàn và mất đi tình yêu của người chồng hoặc những ánh nhìn khích lệ của những người đàn ông trên phố, còn cô, Marion, thì sợ không bao giờ thắng nổi nỗi cô đơn của chính mình. Trước khi mong giữ được, thì phải chinh phục đã.

“Mày nói thật vớ vấn,” cô thì thào và nhận thấy hơi thở có mùi rượu. “Mày say rồi.”

Cô chui vào lớp chăn lạnh lẽo, không thèm mặc quần áo hay váy ngủ, rồi nhắm mắt lại. Hai tay cô trượt dọc theo sườn. Một tay luồn xuống phía háng, lướt qua mu. Các ngón tay cô vuốt hờ nơi vùng kín. Rồi cô cuộn người sang một bên và kéo chăn lên tận cổ. Tối nay thì không. Cô quá mệt rồi.

Mặt trời Ai Cập vẫn rực sáng, đâu đó trong sâu thẳm những ý nghĩ của cô.

Sức nóng ru cô ngủ.

Jeremy Matheson ôm vai cô, dịu dàng vuốt tóc cô.

Anh thơm quá… Rất đàn ông, gần như thú tính. Cuốn hút như thể anh có một sức quyến rũ không thể cưỡng nổi. Có từ tính.

Marion thấy miệng anh sát lại gần miệng cô.

Cô siết hai tay dưới tấm chăn.

Cô ngủ.

* * *

Marion phân loại sách trên tầng áp mái của thư viện Avranches cùng thầy Damien suốt ngày thứ Tư, đó là những giờ lao động cuối cùng của họ trong kho sách.

Suýt chút nữa thì cô hỏi ông ta về những gì các thành viên dòng tu làm chiều hôm qua hòng tìm ra kẻ lảng vảng đã đột nhập vào nhà cô, tuy nhiên cô chọn cách im lặng và không khêu gợi trí tò mò của vị thầy tu.

Cô về nhà lúc khoảng mười bảy giờ, và điện thoại reo lên gần như ngay lập tức. Người ta đang chờ cô ở khu nhà ở tu viện để giới thiệu cô với người quản lý dòng tu, thầy Serge.

Marion đi lên Bậc Lớn bên ngoài, qua tháp Châtelet để đến trước khu nhà ở của tu viện dài và đồ sộ. Xơ Agathe đợi cô ở cửa. Xơ trẻ hơn cô, ngoại hình hơi tầm thường, và có vẻ kín đáo gần như một bóng ma. Xơ dẫn cô đi qua các hành lang và cầu thang rồi gõ vào một cái cửa vòm bằng gỗ.

Thầy Serge mở cửa và mời cô vào. Xơ Anne cũng có mặt ở đó. Thầy chừng năm mươi tuổi. Một cái mũi vừa to vừa vẹo vọ và nhiều nốt ruồi ngự trên khuôn mặt ông. Dưới cặp lông mày dày màu nâu, đôi mắt ông tạo thành hai hồ nước tĩnh lặng, trải dài, không phản chiếu bất cứ cảm xúc gì. Khi thấy ông, Marion so sánh ngay với Robert De Niro, nhưng không hấp dẫn bằng và nhu nhược hơn.

“Tôi rất vui khi cuối cùng cũng được gặp cô,” ông nói thay lời mở đầu. “Cô đến đã được một tuần nay và tôi thì không có phút nào cho riêng mình cả. Cô ngồi đi, xin mời.”

Marion làm theo, ngồi xuống cách xơ Anne đang nhìn cô với ánh mắt thân thiện không xa. Giọng vị thầy tu có vẻ quen thuộc với cô, nhưng cô không xác định được rõ nguyên do.

“Cô đã quen với nơi ở mới chưa?” Thầy Serge hỏi.

“Vâng, theo nhịp độ của tôi. Tôi bắt đầu cảm thấy nơi đây như ‘tổ ấm’, như người ta vẫn thường nói.”

“Tuyệt. Tôi đã lo ngại việc cô đến đây ở, vì chuyện khá tế nhị. Nhưng theo tôi hiểu thì xơ Anne che chở cho cô, vậy nên tôi biết cô được giao cho người đáng tin cậy.”

Ông vờ như vừa mới biết mọi việc trong khi thực ra tất cả đã được sắp xếp từ trước khi cô đến rất lâu, Marion đoán phỏng. Cô tự hỏi về số người đã đi qua những bức tường này trước cô, do UBGSLT giao phó cho dòng tu. Liệu đây có phải một dây chuyền được bôi trơn đều đặn? Ít có khả năng đó, thói quen và số lượng sẽ gây nguy hiểm cho một hệ thống thế này. Một cách thức quá dễ dự đoán hoàn toàn không ích gì đối với kiểu nhiệm vụ làm biến mất một người trong một thời gian. Không được phép để bất kỳ ai lần ra manh mối này.

Marion quyết định không đùa giỡn nữa.

“Các thầy có thường xuyên liên hệ với UBGSLT không?” Cô hỏi.

Thầy Serge giấu nụ cười mỉm sau bàn tay to bản. Ông quay đầu về phía xơ Anne để chia sẻ sự thích thú của mình trước khi trả lời Marion:

“Không, trái lại. Im lặng là hơn cả. Tôi chỉ có một số điện thoại để gọi khi tuyệt đối cần thiết. Chúng tôi chỉ là một dòng tu, cô Marion ạ. Cô cho phép tôi gọi cô là Marion chứ?”

Đương sự uể oải ra hiệu mời ông tiếp tục nói.

“Không phải là mật thám,” ông kết luận.

“Chỉ đơn giản là tò mò thôi. Tôi cứ tự hỏi về chuyện đó.”

“Chúng tôi giúp đỡ là chính. Một ngày nọ họ đề nghị chúng tôi chuyện đó, chúng tôi đồng ý, và mọi chuyện lại lặp lại, và đó là ngoại lệ. Vậy thôi.”

“Vậy thôi,” Marion vừa nhắc lại vừa nhìn ông chằm chằm.

“Mọi ngày của cô diễn ra thế nào? Nếu tôi không nhầm thì cô đang giúp việc cho thầy Damien.”

“Đúng vậy. Công việc không được thú vị cho lắm nhưng cũng khiến tôi bận rộn. Tiếc quá, việc sắp xếp kết thúc rồi và ngày mai tôi lại quay lại cảnh nhàn rỗi.”

“Tôi sẽ đưa cô chùm chìa khóa này, tôi yêu cầu cô giữ nó thật cẩn thận. Với nó, cô có thể đi bất cứ đâu cô muốn.”

Ông ta cầm lấy một cái vòng kim loại trên đó treo chừng một tá chìa khóa to bản.

“Hãy hành xử càng kín đáo càng tốt, bộ phận hành chính của Đỉnh nghĩ là cô đến chỗ chúng tôi ở ẩn, họ sẽ khó chịu nếu chúng tôi dành cho cô ngoại lệ này.”

Xơ Anne nghiêng người về phía Marion.

“Tôi sẽ giải thích cho cô cách dùng từng chìa một,” bà nói thêm.

“Đây cũng là một cách giúp cô khuây khỏa như những cách khác. Tôi phải thú nhận rằng ở đây kẻ thù nguy hiểm nhất là sự buồn chán. Chúng tôi sẽ cố gắng ở bên cô nhiều nhất có thể; tuy nhiên, không giấu cô là dòng tu của chúng tôi có những điều luật cần phải tuân theo. Chúng tôi không thể tìm cho cô một công việc chính thức trên Đỉnh, như vậy có lẽ không được hợp lý lắm.”

“Họ có nói với các thầy là tôi sẽ ở lại bao lâu không?”

Thầy Serge gãi gáy.

“Không, điều ấy thì không. Tôi không biết gì cả. Họ đề nghị chúng tôi coi sóc cô trong mùa đông, chờ cho ‘mọi việc lắng lại hoặc tiến triển’. Tôi thậm chí không biết những việc đó là gì,” ông ta chỉ ngón trỏ ra trước mặt,. “và tôi cũng không muốn biết. Nó có thể kéo dài ba tuần hoặc ba tháng.”

Ông ta ngừng một lát rồi nói thêm:

“Mù mờ thế này, cô cứ chuẩn bị tinh thần ở đây trong những tháng tới.”

Marion tóm lấy chùm chìa khóa.

“Trong lúc chờ đợi, nếu tôi có thể giúp được cô điều gì…,” ông ta nói thêm, muốn tỏ ra thân thiện.

Marion ngắn gọn cảm ơn ông ta.

Cô biết mình đã nghe thấy giọng nói này ở đâu.

Tối hôm cô đến. Trong lúc cô thiu ngủ, một giọng nam trầm, với cách diễn đạt rõ ràng. Ông ta đã đến bên giường cô ngay tối đầu tiên, cùng xơ Anne.

Marion từ chối lời mời ăn tối cùng các thành viên khác của dòng tu, thầy Gilles - và nét nhìn nghiêng như đại bàng của ông - sẽ đọc kinh trong bữa ăn. Cô quay về nhà, tò mò hơn là lo lắng muốn biết liệu cô có thêm cuộc viếng thăm bí mật nào nữa không. Marion đi một vòng quanh các phòng, nhưng không có gì khiến cô nghĩ thế.

Có thể việc đó đã kết thúc… Họ đã kích thích cô bằng bức thư thách đố và biết chắc rằng cô không giấu vật gì nguy hiểm, giờ họ sẽ để cô yên.

Marion làm một bát xúp ăn liền, cô quá lười biếng nên không muốn nấu nướng tối nay. Cô đặt cái bát lên bàn trong phòng khách, cùng một chai nước khoáng Contrex và một hộp sữa chua, rồi lấy cuốn sách bìa đen từ túi xách bằng len ra.

Marion dọn đồ ăn rồi giở cuốn sách đúng chỗ lần trước cô đã dừng lại.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.