Hơn mười một giờ đêm, tôi lái xe dọc theo con đường nhỏ dẫn đến ngôi nhà của vợ chồng Gordon, vầng trăng khuyết soi sáng bầu trời đêm. Một làn gió nhẹ dễ chịu mang theo hơi biển lùa qua cửa chiếc xe Jeep Grand Cherokee Limited màu xanh rêu của tôi. Nó là niềm đam mê trị giá 40.000 đô la mà John Corey suýt chết hụt nghĩ là gã mang nợ chính mình.
Tôi dừng lại cách ngôi nhà năm chục thước, cho xe “đỗ” và lắng nghe thêm một vài phút tường thuật trận đấu Giants-Dallas rồi mới tắt máy. Một giọng nói cất lên, “Đèn trước của bạn vẫn còn bật.”
“Câm mồm.” Tôi đáp lại, “Câm.” Tôi tắt đèn trước.
Có rất nhiều lựa chọn trong cuộc sống, nhưng có một thứ mà bạn không bao giờ được chọn, đó là “Chức năng Cảnh báo và Nhắc nhở bằng Âm thanh.”[1]
Tôi mở cửa. “Chìa khóa xe của bạn vẫn để trên ổ. Bạn chưa kéo phanh tay.” Đó là giọng phụ nữ, và tôi thề có Chúa là nghe giống hệt giọng cô vợ cũ của tôi. “Cám ơn, cưng.” Tôi rút chìa khóa, bước xuống và đóng mạnh cửa xe.
Những chiếc xe và đám đông trên con phố nhỏ đã thưa bớt, và tôi đoán rằng hai thi thể đã được mang đi. Một sự thật của cuộc sống là sự xuất hiện của chiếc xe chở xác thường làm thỏa mãn hầu hết khán giả và báo hiệu kết thúc màn một. Còn nữa, tất cả bọn họ đều muốn được thấy mình trên bản tin lúc mười một giờ.
So với lần trước tôi đến đã có thêm người của cảnh sát: một chiếc xe lưu động của cảnh sát quận Suffolk đỗ trước ngôi nhà gần chiếc xe kỹ thuật hình sự. Chiếc xe mới này là một đài chỉ huy có thể mang theo nhân viên điều tra, điện đài, máy fax, điện thoại, thiết bị ghi hình và các thứ đồ công nghệ cao khác tạo thành kho vũ khí trong cuộc chiến chống tội phạm không bao giờ kết thúc.
Tôi nhận ra một chiếc trực thăng trên đầu, và dưới ánh trăng, tôi biết đó là của cảnh sát. Mặc dù không nghe thấy giọng của người phóng viên, tôi đoán có lẽ họ đang nói gì đó đại loại như. “Bi kịch đã xảy ra đối với cộng đồng trên đảo Long Island đặc biệt này vào đầu giờ tối nay.” Sau đó là một đoạn phim về Đảo Plum, vân vân và vân vân.
Tôi đi qua đám những người đến muộn nhất, cố tránh bất cứ ai trông giống phóng viên. Tôi bước qua dải băng vàng và ngay lập tức làm một viên cảnh sát của Southold chú ý. Tôi ra hiệu cho anh chàng và được chào lại.
Người ghi biên bản hiện trường mặc đồng phục đến gần tôi với một chiếc cặp giấy và tờ ghi mốc thời gian. Một lần nữa tôi cho anh ta tên, nghề nghiệp, cùng những thứ được yêu cầu. Đây là thủ tục bắt buộc và được thực hiện trong suốt quá trình điều tra tội phạm, bắt đầu từ khi nhân viên đầu tiên đến hiện trường và tiếp tục cho đến khi nhân viên cuối cùng rời đi và hiện trường được trả lại cho người chủ sở hữu. Dù thế nào đi nữa, họ đã ghi tên tôi hai lần và tôi càng dính sâu hơn vào vụ này.
Tôi hỏi người nhân viên mặc đồng phục, “Anh đã ghi tên một người của bộ Nông nghiệp chưa?”
Anh ta đáp lại mà không cần nhìn vào biên bản, “Chưa.”
“Nhưng có một người của bộ Nông nghiệp ở đây. Đúng không?”
“Anh phải hỏi cảnh sát trưởng Maxwell.”
“Tôi đang hỏi tại sao anh vẫn chưa ghi tên người này vào.”
“Anh phải hỏi cảnh sát trưởng Maxwell.”
“Tôi sẽ hỏi.” Thực ra, tôi đã biết câu trả lời. Họ không gọi những gã ma mãnh đó đến mà chẳng để làm gì cả.
Tôi đi quanh tới sân sau, trên chiếc sàn gỗ. Ở vị trí vợ chồng Gordon nằm lúc trước là hai hình vẽ bằng phấn, trông rất ma quái dưới ánh trăng. Một tấm nhựa trong mềm phủ lên chiếc đĩa lớn ở phía sau hai hình vẽ nơi sự sống ra đi.
Về điều này, như tôi đã nói, may là vụ này xảy ra ở ngoài nhà và không có mùi tử khí còn vương lại. Tôi ghét thứ mùi này mỗi khi tôi trở lại hiện trường của một vụ giết người xảy ra trong nhà và vẫn còn mùi ở đó. Tại sao tôi không thể gạt thứ mùi đó ra khỏi đầu óc tôi? Ra khỏi khứu giác tôi? Ra khỏi cổ họng tôi? Tại sao lại thế?
Hai viên cảnh sát Southold mặc đồng phục ngồi bên chiếc bàn tròn dưới hiên, uống những ly cà phê Styrofoam đang bốc khói. Tôi nhận ra một trong hai người là Johnson, người có lòng tốt chở tôi về nhà và tôi đã đáp lại hơi sỗ với anh ta. Thế giới quả là nghiệt ngã, và tôi là một trong những người làm cho nó như thế. Johnson nhìn tôi hơi khó chịu.
Bước xuống phía cầu tàu, tôi nhận ra bóng một nhân viên mặc đồng phục khác. Tôi mừng vì có ai đó nghe lời khuyên của tôi cử người đứng gác cạnh chiếc tàu.
Không còn ai khác xung quanh, tôi đi vào ngôi nhà qua chiếc cửa trượt, bên trong cửa là một phòng khách lớn và phòng ăn ghép chung. Tôi đã đến đây, tất nhiên, và nhớ lại Judy nói rằng hầu hết đồ đạc đều có sẵn cùng ngôi nhà thuê mà cô tả là theo kiểu Scandinavi xuất xứ từ Đài Loan.
Một vài người trong nhóm khám nghiệm vẫn quanh quẩn ở đó. Tôi hỏi một trong số họ, một quý cô trông gợi cảm chuyên về vân tay đang âm thầm làm việc, “Cảnh sát trưởng Maxwell?”
Cô nàng chỉ ngón tay cái qua vai nói, “Bếp. Đừng chạm vào bất cứ thứ gì từ đây tới đó.”
“Vâng, thưa quý cô.” Tôi bước nhẹ qua tấm thảm Berber vào trong bếp, nơi dường như đang diễn ra một cuộc thảo luận. Có mặt trong đó gồm Max, đại diện cho thị trấn Southold có chủ quyền, Elizabeth Penrose, đại diện cho quận Suffolk tự do và độc lập, một người đàn ông trong bộ đồ tối màu không cần phù hiệu FBI, một người đàn ông khác ăn mặc giản dị hơn với áo khoác vải bông chéo và quần bò, áo sơ mi đỏ tươi, giày ống đi bộ, cố bắt chước cho giống một viên chức của bộ Nông nghiệp đã từng rời nhiệm sở và phải đi thăm một trang trại.
Tất cả mọi người đều đứng, như thể họ đang tạo ra ấn tượng theo nghĩa đen là nghĩ trên đôi chân của mình. Có một chiếc hộp bằng bìa các tông cứng đựng các cốc cà phê Styrofoam, và mỗi người cầm một cốc trên tay. Tôi nghĩ một điều đáng chú ý và rất quan trọng là những người này không nhóm họp trên chiếc xe chỉ huy lưu động mà lại đứng khuất trong bếp.
Điều bất ngờ là Max lại cố đỏm dáng trước các nhân viên của cơ quan liên bang hoặc cả báo chí bằng một chiếc cà vạt ngớ ngẩn có in hình cờ hàng hải. Elizabeth vẫn mặc bộ đồ sẫm, nhưng đã bỏ chiếc áo khoác ngoài, để lộ một khẩu 38 và hai khẩu 36 D để trong bao da.
Một chiếc tivi đen trắng nhỏ đặt trên giá, đang bật một trong các kênh thời sự, tiếng để nhỏ. Bản tin đang phát về chuyến thăm của tổng thống tới một nơi kỳ lạ gồm toàn người lùn.
Max nói với hai gã kia, “Đây là điều tra viên John Corey, án giết người...” rồi để lửng như thế mà không nhắc đến chuyện địa bàn thuộc thẩm quyền của tôi bắt đầu và kết thúc cách đây khoảng một trăm dặm về phía tây. Max chỉ vào gã mặc đồ tối và nói, “John, đây là Goerge Foster, FBI...” Anh nhìn vào gã mặc quần bò xanh nói, “... còn đây là Ted Nash, bộ Nông nghiệp.”
Chúng tôi bắt tay một vòng. Tôi thông báo cho Penrose, “Những gã Khổng lồ ghi bàn trong phút đầu tiên của hiệp ba.”
Nàng không đáp.
Max chỉ về phía chiếc hộp đụng ly cà phê và hỏi, “Cà phê?”
“Không, cám ơn.”
Penrose là người đứng gần tivi nhất và nghe thấy gì đó trên bản tin thời sự, nàng mở to thêm tiếng. Tất cả chúng tôi đều chú ý lên màn hình.
Một nữ phóng viên đang đứng trước ngôi nhà của Gordon. Chúng tôi bỏ mất đoạn mào đầu và nghe thấy, “Hai nạn nhân trong vụ giết người đã được xác định là các nhà khoa học làm việc lại phòng thí nghiệm bệnh động vật tuyệt mật của chính phủ trên Dảo Plum cách đây vài dặm.”
Một cảnh quay từ trên không ghi hình Đảo Plum ở khoảng cách sáu trăm mét. Hình ảnh quay vào ban ngày, nên chắc chắn là lấy trong kho tư liệu. Từ trên không, hòn đảo trông giống hệt như một miếng sườn lợn, và tôi đoán nếu bạn muốn có ý mỉa mai về bệnh sốt ở lợn ... Ngoài ra, Đảo Plum lớn khoảng ba dặm ở đoạn dài nhất và khoảng một dặm ở đoạn rộng nhất. Người phóng viên bằng giọng thuyết minh nói, “Đây là Đảo Plum vào mùa hè vừa qua khi đài chúng tôi làm một phóng sự về những tin đồn liên tục rằng hòn đảo này là nơi nghiên cứu chiến tranh vi trùng.”
Ngoài những cụm từ đã nhàm chán, cô ta nói đúng về những tin đồn. Tôi nhớ một bức tranh biếm họa mà tôi từng xem trên tờ Nhật báo Phố Wall, trong đó cố vấn giáo dục ở trường học nói với bố mẹ của một học sinh rằng, “Con trai ông bà là đứa bất lương, đầu óc bần tiện, không trung thực và thích phao tin đồn. Tôi khuyên nên theo nghề báo chí.” Đúng. Và tin đồn có thể dẫn đến sự hoảng loạn. Tôi chợt nghĩ vụ này phải được nhanh chóng bịt kín.
Người phóng viên đã trở lại và xuất hiện phía trước ngôi nhà của Gordon và thông báo, “Chưa có ai khẳng định vụ giết vợ chồng Gordon có liên quan đến công việc của họ trên Đảo Plum, nhưng hiện cảnh sát đang điều tra.”
Trở lại phòng thu hình.
Penrose tắt tiếng và hỏi Foster, “FBI có muốn công khai can dự vào vụ này không?”
“Không phải lúc này.” Foster nói thêm, “Điều đó làm mọi người nghĩ là có chuyện thực sự.”
Nash nói, “Bộ Nông nghiệp không quan tâm chính thức tới vụ này vì không có sự liên quan giữa công việc của vợ chồng Gordon và cái chết của họ. Bộ sẽ không ra công bố công khai, trừ việc thể hiện sự đau buồn trước việc hai nhân viên được yêu mến và tận tụy bị giết hại.”
Amen. Tôi nói với Nash, “À này, anh quên ký vào đây.”
Gã nhìn tôi, hơi ngạc nhiên và rất khó chịu, đáp lại, “Tôi sẽ ... cám ơn anh vì nhắc tôi.”
“Bất cứ lúc nào. Trong mọi lần.”
Sau một phút tán gẫu kiểu quan hệ công chúng, Max nói với hai quý ông Foster và Nash, “Điều tra viên Corey có quen biết với hai người chết.”
Quý ông FBI tỏ ra quan tâm và hỏi tôi, “Anh quen biết họ như thế nào?”
Bắt đầu trả lời các câu hỏi không phải là một ý hay - nó tạo cho người ta ý nghĩ rằng bạn là một người cộng tác, mà tôi thì không phải. Tôi không đáp.
Max trả lời hộ tôi, “Corey biết vợ chồng Gordon vì quan hệ xã hội, chỉ khoảng ba tháng. Tôi đã quen John khoảng mười năm.”
Foster gật đầu. Rõ ràng gã có thêm các câu hỏi khác và trong lúc đang do dự hỏi tiếp, Penrose nói, “Điều tra viên Corey đang biết một báo cáo đầy đủ những điều mình biết về vợ chồng Gordon. Tôi sẽ trao đổi báo cáo đó với tất cả các cơ quan hữu quan.”
Tin mới đối với tôi.
Nash đang đứng dựa vào một thành bếp nhìn tôi. Chúng tôi, hai gã đàn ông nổi nhất trong căn phòng, nhìn nhau chằm chằm. Chúng tôi kết luận rằng hai bên không ưa gì nhau, và một trong hai người phải đi. Ý tôi là không khí đặc chất hoóc môn đàn ông đến mức giấy dán tường cũng đang ướt dần.
Tôi quay sang Max và Penrose hỏi, “Chúng ta đã xác định được đây không đơn giản là một vụ giết người chưa. Tôi đã bỏ lỡ một cuộc họp hay gì đó.”
Ngài Ted Nash cuối cùng cũng đáp lạnh lùng, “Chúng ta đang nghi vấn, thưa điều tra viên. Chúng ta không có bằng chứng cụ thể nào chứng minh vụ giết người này có liên quan đến vấn đề ... thôi, nói thẳng ra, vấn đề an ninh quốc gia.”
Tôi nhận xét, “Tôi chưa bao giờ biết là bộ Nông nghiệp lại tham gia vào chuyện an ninh quốc gia. Các anh có bò mật vụ không?”
Nash tặng tôi một nụ cười kiểu “đ. mẹ mày” và nói, “Chúng tôi có những con sói trong bộ lốt của cừu.”
“Trúng rồi.” Ngu như lợn!
Foster xen vào trước khi câu chuyện đi đến chỗ không mấy hay ho và nói, “Chúng tôi đến đây như một biện pháp phòng ngừa, thưa điều tra viên. Sẽ rất là tắc trách nếu chúng tôi không kiểm tra chuyện này. Tất cả chúng tôi đều hy vọng đây chỉ là một vụ giết người không liên quan đến Đảo Plum.”
Tôi nhìn qua George Foster. Gã chừng ba mươi tuổi, mắt sáng, tóc cắt gọn, điển hình của một nhân viên FBI. Gã mặc bộ đồ FBI màu tối, sơ mi trắng, cà vạt sẫm màu, đi giày đen cứng.
Tôi quay sang gã Ted Nash mặc quần bò. Gã gần với tuổi tôi hơn, da rám nắng, tóc quăn muối tiêu, mắt pha màu xanh và xám, dáng khá ấn tượng, tất cả kết hợp trong một thứ mà các quý cô gọi là anh chàng lực lưỡng. Đó là lí do tôi không thích gã, tôi đoán thế. Ý tôi là nên có bao nhiêu anh chàng lực lưỡng trong một căn phòng.
Đáng ra tôi đã có thể dễ chịu hơn với gã nếu gã không nhìn chằm chặp vào Elizabeth Penrose, mà nàng lại đang nhận những ánh mắt đó và đưa đẩy trở lại. Tôi không có ý nói là họ đang đưa tình và ngây dại nhìn nhau. Chỉ là mắt chạm mắt trong khoảnh khắc và thể hiện vừa phải, nhưng mà chỉ có mù thì mới không đoán được cái gì đang diễn ra trong những cái đầu đen tối của họ. Hừm, cả cái hành tinh khốn nạn này sắp nhiễm bệnh than và chết hết, vậy mà hai kẻ kia lại như chó động đực, làm tình bằng mắt với nhau khi đang có một việc quan trọng phải giải quyết. Thật là khó chịu.
Max cắt ngang luồng suy nghĩ của tôi và nói, “John, chúng ta vẫn chưa tìm ra hai đầu đạn bắn vào đầu họ, nhưng có thể giả định rằng chúng bay ra ngoài vịnh. Sáng sớm mai chúng ta sẽ dùng lưới vét và cử người lặn xuống tìm.” Anh ta nói thêm, “Cũng không tìm thấy vỏ đạn.”
Tôi gật đầu. Súng lục tự động sẽ đẩy vỏ đạn ra, còn súng ổ quay thì không. Nếu vũ khí sử dụng là loại tự động thì hung thủ đã đủ bình tĩnh để cúi xuống nhặt hai vỏ đạn.
Cho đến lúc này, chúng tôi cơ bản vẫn chưa có được dấu vết gì. Hai phát bắn vào đầu, không đầu đạn, không vỏ đạn, hàng xóm không nghe tiếng nổ.
Tôi lại nhìn về phía Nash. Gã có vẻ của một người đang lo lắng, và tôi mừng là giữa những ý nghĩ nhảy nhót về Penrose, gã vẫn còn nghĩ đến chuyện cứu hành tinh này. Thực ra, mọi người trong bếp dường như đều đang nghĩ đến những điều gì đó, có lẽ là những con vi trùng, và có lẽ họ đang tự hỏi không biết lúc thức dậy họ có những nốt chấm đỏ hay gì đó trên người hay không.
Ted Nash đến chỗ chiếc hộp các tông và hỏi Penrose, “Một cốc nữa nhé, Beth?”
Beth? Cái tên chết tiệt gì...?
Nàng mỉm cười, “Không, cám ơn anh.”
Dạ dày của tôi đã dịu xuống. Tôi đến chỗ tủ lạnh kiếm một chai bia. Giá để đồ trong tủ gần như trống trơn. Tôi hỏi, “Max, anh lấy hết đồ trong này đi rồi à.”
“Phòng thí nghiệm đã lấy mọi thứ không có nhãn mác của nhà sản xuất.”
“Mọi người muốn uống bia không?” Không ai trả lời. Tôi lấy một chai Coors Light, bật nắp và tợp một ngụm.
Tôi nhận ra tám con mắt nhìn vào mình, như thể họ đang chờ đợi điều gì xảy ra. Mọi người trở nên kỳ quặc khi họ nghĩ mình đang ở trong một môi trường bị nhiễm độc. Tôi có một ý muốn điên rồ là ôm lấy cổ mình, ngã xuống sàn rồi co giật liên hồi. Nhưng không phải tôi đang ở cùng đám bạn bè ở Bắc Manhattan, những người sẽ cười chảy nước mắt vì sợ bệnh tật. Vì vậy tôi bỏ qua cơ hội để pha chút khôi hài vào câu chuyện nghiêm túc này. Tôi nói với Max, “Cứ nói tiếp đi.”
Max nói, “Chúng tôi đã tìm kiếm toàn bộ ngôi nhà và không phát hiện thấy bất cứ thứ gì không bình thường hoặc quan trọng, ngoại trừ một nửa số ngăn kéo vẫn còn nguyên vẹn, một số thậm chí trông còn không giống là đã bị lục soát, sách ở trên giá không bị kéo ra. Việc làm giả cho giống vụ trộm khá nghiệp dư.”
Tôi nói, “Cũng có thể là một tên nghiện đang lên cơn và không thực sự tập trung. Hoặc có thể thủ phạm bị phá ngang, hoặc thủ phạm muốn tìm kiếm gì đó và đã tìm được.”
“Có thể.” Max nói.
Mọi người trông đều trầm ngâm, cái vẻ bề ngoài hợp lý cho việc chưa tìm ra manh mối.
Điều đáng chú ý trong vụ án mạng đôi này vẫn là chuyện bắn người ở ngoài nhà, pằng, pằng, ngay trên sàn sân mà không có khúc mở đầu dài. Kẻ giết người không cần hoặc muốn thứ gì khác từ vợ chồng Gordon, ngoại trừ cái chết của họ. Vì thế, đúng, hoặc là hắn đã lấy được thứ mình cần ở trong nhà, hoặc vợ chồng Gordon đang mang theo cái hắn muốn, nhìn thấy ngay được, tức là chiếc thùng đá lạnh. Vậy lại trở lại với chiếc thùng đá bị mất.
Và kẻ giết người quen biết vợ chồng Gordon, và họ cũng biết hắn. Tôi tin là vậy. Chào Tom, Chào Judy. Pằng, pằng. Họ ngã xuống, chiếc thùng rơi xuống... không, trong đó có những lọ nhỏ đựng các loại virut chết người. Chào Tom, chào Judy. Để cái thùng xuống. Pằng, pằng. Họ gục xuống. Hai viên đạn xuyên qua đầu họ bay ra vịnh.
Còn nữa, hắn phải dùng ống giảm thanh. Không có gã chuyên nghiệp nào lại bắn hai phát súng nổ to đùng ở ngoài trời. Súng có lẽ là loại tự động, vì súng ổ quay không khớp lắm với ống giảm thanh.
Tôi hỏi Max, “Nhà Murphy có nuôi chó không.”
“Không.”
“Được... Anh có tìm thấy tiền, ví, hay bất cứ thứ gì trên người nạn nhân không?”
“Có. Họ mang ví kiểu thể thao. Mỗi người có một thẻ nhân viên của Đảo Plum, giấy phép lái xe, thẻ tín dụng và các thứ khác. Tom có ba mươi bảy đô la tiền mặt, Judy có mười bốn đô la.” Rồi anh nói thêm. “Mỗi người có một tấm ảnh của người kia.”
Đôi khi, chính những thứ nhỏ nhặt lại trở nên quan trọng, làm cho nó trở thành cái riêng của từng người. Nên bạn phải nhớ nguyên tắc thứ nhất: không được để tình cảm xen vào - điều đó không thành vấn đề, Correy, nếu đó là một đứa bé bị giết, hay một bà già tốt bụng, hay một Judy xinh đẹp đã từng nháy mắt với bạn, và một anh chàng Tom muốn bạn yêu các loại rượu vang mà anh thích và đã nướng thịt bò cho bạn. Trong một vụ giết người, điều quan trọng không phải nạn nhân là ai mà là kẻ giết người là ai.
Max nói, “Tôi đoán cậu đã biết chúng tôi chưa tìm được cái thùng đá đó. Cậu có chắc về chiếc thùng không?”
Tôi gật đầu.
Foster cho tôi nghe quan điểm thận trọng của gã. “Chúng tôi nghĩ vợ chồng Gordon mang theo chiếc thùng và kẻ giết người muốn có thứ ở bên trong, mà thứ bên trong là cái anh biết.” Gã nói thêm, “Tôi nghĩ vợ chồng Gordon đang bán những thứ đó và hợp đồng đổ bể.”
Tôi nhìn quanh cuộc họp trong phòng bếp. Thật khó mà đọc được gì trên khuôn mặt của những người chuyên đọc ý nghĩ của người khác trên mặt. Tuy nhiên, tôi vẫn có cảm giác rằng lời nói của George Foster là điều mọi người đều đồng ý.
Vì vậy, nếu mọi người suy nghĩ đúng, sẽ có hai giả định - thứ nhất, vợ chồng Gordon thực sự ngu ngốc, không bao giờ nghĩ đến chuyện có người muốn có đủ virut và vi khuẩn để giết chết hàng tỉ người lại có thể giết họ không chút do dự; thứ hai là giả định rằng vợ chồng Gordon hoàn toàn không quan tâm đến hậu quả của việc họ bán thứ hàng chết người lấy tiền. Điều tôi biết chắc chắn là Tom và Judy không hề ngu ngốc, cũng không phải người nhẫn tâm.
Tôi cũng giả định rằng kẻ giết người không hề ngu ngốc, và tôi tự hỏi liệu hắn có biết hoặc có thể khẳng định thứ chứa trong thùng là đồ thật hay không. Làm sao hắn có thể biết được? Chào Tom, Chào Judy. Có mang virut đấy không? Tốt. Pằng, pằng.
Có? Không? Tôi tưởng tượng các tình huống có và không có chiếc thùng, có và không có người mà vợ chồng Gordon chắc phải biết, vv... Ngoài ra, gã hoặc những gã giết người kia đi đến nhà Gordon bằng phương tiện gì? Tàu? Xe hơi? Tôi hỏi Max, “Có phương tiện gì lạ không?”
Max đáp, “Trong số những người chúng tôi hỏi không có ai nhìn thấy bất cứ phương tiện lạ nào. Hai chiếc xe của vợ chồng Gordon vẫn ở trong gara.” Anh nói thêm, “Ngày mai đội kỹ thuật hình sự sẽ mang hai chiếc xe cùng con tàu về phòng giám định.”
Penrose lần đầu tiên nói trực tiếp với tôi, “Có khả năng kẻ giết người đến bằng tàu. Đó là giả thuyết của tôi.”
Tôi nói với nàng, “Cũng có khả năng, Elizabeth, kẻ giết người đến bằng một trong những chiếc xe của Gordon mà hắn hoặc bọn chúng đã mượn. Tôi thật sự nghĩ là hai bên biết nhau.”
Nàng nhìn chằm chặp vào tôi rồi nói hơi cộc lốc, “Tôi nghĩ đó là tàu, thưa điều tra viên Corey.”
“Có thể tên giết người đi bộ tới đây, hoặc đi xe đạp, hoặc xe máy. Cũng có thể hắn bơi đến đây, hoặc được chở tới. Cũng có thể lướt ván hoặc nhảy dù. Có thể kẻ giết người là Edgar Murphy và vợ ông ta.”
Nàng nhìn tôi chòng chọc, tôi chắc là nàng nổi cáu. Tôi biết ánh mắt đó. Tôi đã lấy vợ rồi mà.
Max xen vào, “Còn có điều này đáng chú ý, John, theo nhân viên an ninh của Đảo Plum, vợ chồng Gordon ra ngoài vào buổi trưa, lên tàu và rời đảo.
Bạn có thể nghe thấy tiếng chiếc tủ lạnh trong sự im lặng.
Foster nói, “Có khả năng vợ chồng Gordon đã giấu thứ gì đó mà họ định bán ở trong một cái vịnh hay lạch nhỏ trên Đảo Plum, họ đi tàu tới đó để lấy lại. Hoặc có thể họ ra khỏi phòng thí nghiệm với chiếc thùng đá trong tay, mang nó lên tàu và rời đảo. Sau đó họ gặp bên mua ở ngoài vịnh và giao chiếc thùng đựng các lọ thủy tinh nhỏ trên biển, vì vậy khi họ trở lại đây đã không mang theo chiếc thùng, nhưng họ lại có tiền. Họ đụng tên giết người ở đây, hắn bắn chết hai người và lấy tiền mang đi.”
Tất cả chúng tôi đều cân nhắc tình huống đó. Tất nhiên sẽ phải đặt câu hỏi, nếu đã giao hàng trên biển thì tại sao chúng lại không giết họ ngay trên biển? Khi những người điều tra án mạng nói về một vụ giết người hoàn hảo, thường đó là một vụ giết người trên biển ngoài khơi xa - không có hoặc có rất ít dấu vết chứng cứ, thường không ai nghe tiếng nổ, không nhân chứng, trong hầu hết các trường hợp không có thi thể. Và nếu được thực hiện một cách hoàn hảo, nó còn giống một vụ tai nạn.
Điều hiển nhiên đối với mọi người là những kẻ sát thủ chuyên nghiệp khi vừa mới có được trong tay một thứ vi trùng giết người sẽ không gây sự chú ý bằng việc giết hai người của Đảo Plum trên sân sau nhà họ. Mọi việc vẫn có vẻ giống như thể vợ chồng Gordon tình cờ bắt gặp một vụ trộm. Nhưng bất cứ ai dựng ra nó đều không thực sự thuyết phục. Tất cả đều có vẻ hơi nghiệp dư, hoặc có thể được thực hiện bởi những người nước ngoài ít khi xem các chương trình của cảnh sát Mỹ trên tivi. Hay còn điều gì khác?
Vậỵ còn thời gian năm tiếng rưỡi từ khi vợ chồng họ rời Đảo Plum vào buổi trưa cho đến khi ông Murphy nghe thấy tiếng tàu của vợ chồng Gordon lúc 5 giờ 30 thì sao? Họ đã ở đâu?
Max nói, “Đó là tất cả những gì chúng ta có cho đến lúc này, John. Chúng ta sẽ có báo cáo của phòng giám định vào ngày mai, và có những người ta sẽ phải nói chuyện trong ngày mai. Cậu có nghĩ ra ai chúng ta nên gặp không? Bạn bè của vợ chồng Gordon?”
“Tôi không biết ai là bạn của nhà Gordon, và theo hiểu biết tốt nhất của tôi, họ không có kẻ thù.” Tôi nói với Nash, “Trong khi đó, tôi muốn nói chuyện với người trên Đảo Plum.”
Nash đáp, “Anh có thể nói chuyện với một số người làm việc trên Đảo Plum.” Gã nói thêm, “Nhưng vì lợi ích an ninh quốc gia, tôi phải có mặt trong tất cả các cuộc phỏng vấn.”
Tôi đáp bằng cái giọng New York nanh nọc nhất của mình, “Đây là một vụ điều tra giết người, nhớ chưa? Đừng có giở cái giọng đó với tôi.”
Không khí trong bếp hơi căng thẳng. Tôi thỉnh thoảng có làm việc với các nhân viên FBI và cơ quan Phòng chống ma túy, họ khá dễ chịu - vì họ là cớm. Còn những kẻ ma cà rồng như gã Nash này thực sự như cái gai ở mông. Gã thậm chí không nói mình là người của CIA, Tình báo bộ Quốc phòng, Tình báo Quân đội hay một cơ quan huyền bí nào đó. Điều tôi biết chắc chắn là gã không phải người của bộ Nông nghiệp.
Max cảm thấy mình là chủ nhà trong cuộc họp của những con người khác biệt này, có lẽ vậy, nên anh lên tiếng, “Tôi không thấy có vấn đề gì với chuyện Ted Nash có mặt trong các cuộc phỏng vấn hoặc thẩm vấn.” Anh nhìn sang Penrose.
Cô nàng thân mến Beth liếc tôi một cái rồi nói với Nash, cái gã làm tình bằng mắt, “Tôi cũng thấy không có vấn đề gì.”
George Foster nói, “Bất cứ cuộc gặp, phỏng vấn, thẩm vấn hay buổi làm việc nào Ted có mặt, FBI cũng sẽ có mặt.”
Tôi thực sự lộn ruột, tự hỏi không biết Max có định bơm thêm hay không.
Gã Foster có lý tiếp tục, “Lĩnh vực quan tâm của tôi là khủng bố trong nội địa. Ted Nash quan tâm đến hoạt động gián điệp nước ngoài.” Gã nhìn tôi, Max và Penrose rồi nói, “Các bạn đang điều tra một vụ giết người theo luật của bang New York. Nếu tất cả chúng ta đều không cản đường của nhau thì sẽ không có chuyện gì. Tôi sẽ không làm điều tra viên án giết người nếu các bạn không làm những người bảo vệ của thế giới tự do. Công bằng? Hợp lý? Khả thi? Hoàn toàn như vậy.”
Tôi nhìn Nash và hỏi thẳng, “Anh làm việc cho ai?”
“Tôi không được phép nói vào lúc này.” Gã thêm, “Không phải bộ Nông nghiệp.”
“Lừa tôi.” Tôi mỉa mai. “Các anh ghê thật.”
Penrose đề nghị, “Điều tra viên Corey, chúng ta có thể ra ngoài nói chuyện?”
Tôi lờ không để ý đến nàng và tiếp tục dồn Nash. Tôi cần có bảy điểm cần tìm hiểu, và tôi biết làm cách nào để có được. Tôi nói với Nash, “Chúng tôi muốn đến Đảo Plum đêm nay.”
Gã tỏ vẻ ngạc nhiên. “Đêm nay? Không còn chuyến phà nào hoạt động...”
“Tôi không cần phà của nhà nước. Chúng tôi sẽ đi bằng tàu cảnh sát của Max.”
“Chuyện này không được.” Nash nói.
“Tại sao?”
“Hòn đảo là nơi cấm người ngoài.” Gã nói.
“Đây là một cuộc điều tra án mạng,” tôi nhắc gã. “Chẳng phải chúng ta vừa đồng ý rằng cảnh sát trưởng Maxwell, điều tra viên Penrose và tôi đang điều tra một vụ án mạng hay sao?”
“Nhưng không phải trên Đảo Plum.”
“Có chứ.” Tôi thích cái trò này. Thực sự thích. Tôi hy vọng là Penrose đang nhận ra gã này ngu cỡ nào.
Nash nói, “Giờ này không có ai trên Đảo Plum.”
Tôi đáp, “Có nhân viên an ninh trên đảo, và tôi muốn nói chuyện với họ. Ngay bây giờ.”
“Sáng mai và không phải trên đảo.”
“Bây giờ và ở trên đảo, hoặc là tôi sẽ đánh thức một ông thẩm phán dậy và lấy lệnh khám.”
Nash nhìn chằm chằm vào tôi và nói, “Khó có chuyện một thẩm phán địa phương lại ra lệnh khám xét một cơ sở của chính phủ Mỹ. Anh cũng cần có một trợ lý công tố viên và một thẩm phán liên bang. Có lẽ anh biết mình là một điều tra viên về các vụ án mạng, và anh biết rằng không có luật sư hay thẩm phán liên bang nào hào hứng với chuyện ký một lệnh khám như vậy nếu liên quan đến an ninh quốc gia. Vì vậy, không phải dọa nhau.”
“Nếu tôi dọa thì sao?”
Cuối cùng, Max cũng hiểu đủ về Nash khi cái lốt cừu của gã đang bị lột ra. Max nói với Nash, “Đảo Plum có thể là của chính phủ, nhưng nó là một phần của thị trấn Southold, quận Suffolk, bang New York. Tôi muốn anh lấy giấy phép cho chúng tôi lên đảo vào ngày mai, hoặc là chúng tôi sẽ xin lệnh của tòa án.”
Nash lần này cố lấy giọng dễ chịu. “Thực sự là không cần phải tới đảo mà, ông cảnh sát trưởng.”
Điều tra viên Penrose tự thấy nàng đứng về phía tôi, tất nhiên rồi, và nói với người bạn mới của nàng, “Chúng tôi phải giữ quyết định đó, Ted.”
Ted? Chà, tôi đã bỏ lỡ một đoạn trong thời gian tồi tệ tôi đến muộn.
Ted và Beth nhìn nhau, những tâm hồn bị tra tấn, giằng xé giữa sự đối nghịch và chuyện tục tĩu kia. Cuối cùng, Ted Nash, người của cơ quan An ninh Sinh học hay gì đó, nói, “Thôi được .... tôi sẽ gọi điện về chuyện này.”
“Ngày mai, buổi sáng.” Tôi nói. “Không muộn hơn.”
Foster không bỏ lỡ cơ hội để vặn thêm Nash, “Tôi nghĩ là chúng đã đồng ý với nhau rằng sẽ tới đó vào sáng ngày mai, Ted.”
Nash gật đầu. Lúc này gã đã thôi nháy mắt với Beth Penrose và đang tập trung những cảm xúc của hắn về phía tôi. Gã nhìn tôi, nói, “Đến một lúc nào đó, điều tra viên Corey, nếu chúng tôi xác định rằng đã có một vụ phạm tội cấp liên bang, có lẽ chúng tôi sẽ không cần thêm sự phục vụ của anh.”
Tôi đã khiến gã Ted ngu ngốc này bộc lộ tính nhỏ nhen, và tôi biết khi nào thì rời sàn đấu trong chiến thắng. Tôi đã phản công bằng một loạt đòn mồm miệng, hạ gục gã Ted bóng mượt và giành lại tình yêu của Penrose. Tôi tuyệt thật. Tôi thực sự cảm thấy khá lên, cảm thấy giống như cái tính không mấy dễ chịu ngày trước một lần nữa. Tuy nhiên, những tính cách này cũng cần phải châm lửa vào mông. Đối đầu là chuyện tốt. Cạnh tranh mới là Mỹ. Điều gì sẽ xảy ra nếu các cầu thủ của hai đội Dallas và New York là bạn thân của nhau?
Bốn nhân vật kia giờ đang nói chuyện phiếm, khua khoắng chiếc hộp các tông và uống cà phê, cố gắng lấy lại sự thân thiện và cân bằng mà họ có trước khi Corey này đến. Tôi lấy thêm một chai bia trong tủ lạnh, sau đó nói với Nash bằng một giọng rất chuyên nghiệp. Tôi hỏi gã, “Thứ vi trùng mà họ nghiên cứu ở Đảo Plum là loại gì vậy? Ý tôi là, tại sao có ai đó, một thế lực nước ngoài nào đó, lại muốn có loại vi trùng gây bệnh lở mồm long móng hoặc bệnh bò điên? Cho tôi biết tôi phải lo lắng điều gì để nếu tối nay tôi không ngủ được, tôi có một cái tên cho nó.”
Nash im lặng hồi lâu, sau gã hắng giọng nói, “Tôi nghĩ anh biết mức độ nghiêm trọng ở đây như thế nào...” Gã nhìn tôi, Max và Penrose rồi nói, “Bất kể mọi người ở đây đủ hay không đủ tiêu chuẩn về an ninh thì cũng đều là sỹ quan cảnh sát có tuyên thệ, nên...”
Tôi nhã nhặn, “Những thứ anh nói sẽ không lọt khỏi phòng này.” Trừ khi nó thích hợp cho tôi ba hoa với ai đó.
Nash và Foster nhìn nhau và Foster gật đầu. Nash nói với chúng tôi, “Tất cả các bạn đều biết, hoặc đều đã đọc đâu đó rằng nước Mỹ không còn nghiên cứu hoặc phát triển chiến tranh vi trùng. Chúng ta đã ký một hiệp ước có hiệu lực về điều này.”
“Đó là lí do tôi yêu đất nước này, Nash. Ở đây không có bom vi trùng.”
“Đúng. Tuy nhiên... có một số loại bệnh nhất định nằm giữa phạm vi nghiên cứu sinh học hợp pháp và vũ khí sinh học tiềm tàng. Bệnh Than là một trong số đó. Như các bạn biết” - gã nhìn Max, Penrose và tôi - “luôn có những tin đồn rằng Đảo Plum không chỉ là một cơ sở nghiên cứu bệnh động vật, mà là một thứ khác.”
Không ai có phản ứng gì.
Gã nói tiếp, “Thực ra, đó không phải là một trung tâm nghiên cứu chiến tranh vi trùng. Ở Mỹ không có trung tâm nào như vậy. Tuy nhiên, sẽ là không trung thực nếu tôi không nói rằng các chuyên gia chiến tranh vi trùng thi thoảng đến thăm đảo này để nghe trình bày và đọc các báo cáo về một số thí nghiệm. Nói cách khác, có một khoảng chung giữa bệnh động vật và bệnh ở người, giữa chiến tranh vi trùng để tấn công và chiến tranh vi trùng phục vụ phòng thủ.”
Những khoảng chung thật tiện lợi, tôi nghĩ.
Nash nhấp một ngụm cà phê, cân nhắc, rồi nói tiếp, “Chẳng hạn, bệnh sốt lợn châu Phi đã được chứng minh có liên quan đến virut HIV. Chúng tôi nghiên cứu bệnh này trên Đảo Plum và báo chí thêu dệt chuyện này thành... bất cứ thứ gì. Tương tự là bệnh sốt Rift Valley, virut Hanta và các loại retrovirus[2], cùng các loại virut hình sợi như Ebola Zaire và Ebola Marburg...”
Căn phòng bếp thực sự yên tĩnh, như thể mọi người đều biết đây là chủ đề đáng sợ nhất trong vũ trụ. Với vũ khí hạt nhân, người ta tin vào định mệnh hoặc không bao giờ tin nó sẽ xảy ra. Với vũ khí sinh học hoặc khủng bố sinh học, nó là không thể tưởng tượng được. Nếu loại bệnh thích hợp được giải phóng, nó reo rắc cho cả thế giới, không phải trong một tiếng chớp lóe sáng, mà từ từ, khi nó lây từ người bệnh sang người khỏe mạnh, và người chết thối rữa ngay chỗ họ gục xuống, một cuốn phim hạng B sẽ sớm diễn ra ngay trên khu nhà của bạn.
Nash tiếp tục với cái giọng nửa như miễn cưỡng, nửa như này, xem tôi biết chuyện các người chẳng biết tí gì nhé. Gã nói, “... các loại bệnh này có thể nhiễm sang động vật, nên việc nghiên cứu hợp pháp chúng thuộc thẩm quyền của bộ Nông nghiệp. Bộ đang cố gắng tìm ra phương thuốc cho các loại bệnh này, để bảo vệ đàn gia súc của nước Mỹ và rộng hơn là bảo vệ công chúng Mỹ, vì mặc dù thường có sự ngăn cách về loài liên quan đến các loại bệnh động vật lây sang người, chúng tôi phát hiện ra rằng một số bệnh này có thể chuyển từ loài này sang loài khác ... ví dụ với bệnh bò điên gần đây ở Anh, có một số bằng chứng rằng con người cũng bị nhiễm loại bệnh này.”
Có lẽ cô vợ cũ của tôi nói đúng về thịt. Tôi cố tưởng tượng một cuộc sống với bánh ham-bơ-gơ bằng đậu nành, bánh không có nhân thịt, món xúc xích làm từ rong biển. Tôi thà chết còn hơn. Tự dưng tôi thấy có cảm tình với bộ Nông nghiệp.
Tôi cũng nhận ra điều mà Nash nói ra là thứ tào lao chính thức - chuyện về các loại bệnh động vật vượt qua ranh giới loài và những thứ như thế. Thực ra, nếu tin đồn là có thật, Đảo Plum cũng còn là nơi mà các loại bệnh truyền nhiễm ở người được nghiên cứu cụ thể và có mục đích như một phần trong chương trình chiến tranh vi trùng không còn chính thức tồn tại. Mặt khác, có thể đó là tin đồn, và cũng có thể cái mà người ta đang làm là để phòng thủ chứ không phải đi gây chiến.
Tôi tin rằng chỉ có một ranh giới rất mong manh giữa tất cả những thứ này. Vi trùng là vi trùng. Chúng đâu biết phân biệt giữa bò với lợn hay với người. Chúng đâu biết nghiên cứu phòng thủ với nghiên cứu để gây chiến khác nhau thế nào. Chúng đâu phân biệt được những liều vác xin phòng bệnh với những trái bom nổ trên không. Chết tiệt, chúng thậm chí còn không biết mình tốt hay xấu. Nếu tôi mà nghe Nash nói đủ dài, khéo tôi còn tin rằng Đảo Plum đang nuôi cấy loại vi khuẩn làm sữa chua mới thú vị.
Nash nhìn chằm chằm vào cốc cà phê Styrofoam của mình như thể nhận ra cà phê và nước có thể đã bị nhiễm bệnh bò điên. Nash tiếp tục, “Tất nhiên, vấn đề là các mẫu vi khuẩn và virut này có thể... Ý tôi là, nếu ai đó có được các vi sinh vật này và có kiến thức để phát triển số lượng của chúng từ những mẫu ban đầu, sau đó, sẽ có được một số lượng lớn sinh sản, và bằng cách nào đó để chúng lây vào người dân... sẽ gây ra một vấn đề lớn về sức khỏe cộng đồng.”
Tôi hỏi, “Anh nói giống như một loại bệnh nào đó ở tận cùng của thế giới khiến người chết chất đống trên đường phố?”
“Đúng, dạng vấn đề sức khỏe cộng đồng như vậy.”
Im lặng.
“Vì vậy,” Nash nói giọng nghiêm trọng, “trong khi tất cả đều lo tìm ra danh tính của thủ phạm giết ông bà Gordon, chúng ta còn lo hơn việc tìm hiểu liệu vợ chồng Gordon đã mang thứ gì đó ra khỏi đảo và chuyển nó cho những người không được phép hay không.”
Không ai nói gì một lúc lâu, sau đó Beth hỏi, “Anh có thể... có ai đó trên đảo có thể xác định có thứ gì bị mất khỏi các phòng thí nghiệm hay không?”
Ted Nash nhìn Beth Penrose với ánh mắt của một vị giáo sư nhìn một học trò cưng vừa mới hỏi một câu rất thông minh. Thực ra, đó không phải một câu hỏi hay - nhưng để cởi quần áo nàng thì việc gì cũng được, đúng không, Ted?
Anh ta điềm tĩnh đáp lại người mới được mình che chở, “Như cô có thể nghi ngờ, Beth, có thể không xác định được có thứ gì đó bị mất hay không. Điều rắc rối là các vi sinh vật có thể được nhân lên bí mật tại một bộ phận nào đó trong phòng thí nghiệm của Đảo Plum hoặc ở nơi khác trên đảo, sau đó được mang ra khỏi đảo mà không ai biết. Nó không giống như các chất hóa học hay phóng xạ được tính từng gam. Vi khuẩn và virut thích sinh sản.”
Thật đáng sợ, nếu bạn nghĩ về nó... những con vi khuẩn nhỏ bé thuộc hàng công nghệ thấp so với sự phân hạch hạt nhân hoặc khí nhân tạo gây độc hệ thần kinh. Đây là thứ trong phòng thí nghiệm, chi phí sản xuất rẻ, tự sinh sản trong - chúng ta dùng cái gì trong phòng thí nghiệm sinh học nhỉ? Canh thịt bò? Không còn bánh ham-bơ-gơ pho mát cho tôi rồi.
Nàng Penrose tự hào với câu hỏi của mình hỏi người Cái gì cũng biết, “Liệu chúng ta có thể giả định rằng những vi sinh vật nghiên cứu ở Đảo Plum là đặc biệt nguy hiểm hay không? Ý tôi là, họ có xử lý gen các vi sinh vật đó để chúng trở nên nguy hiểm hơn trạng thái tự nhiên của mình hay không?”
Nash không thích câu hỏi đó và đáp, “Không.” Sau đó nói thêm, “Phòng thí nghiệm ở Đảo Plum có khả năng tác động gen, nhưng việc họ làm là lấy các virut và thay đổi gen để chúng không thể gây bệnh, nhưng có thể kích thích hệ thống miễn dịch sinh ra kháng thể trong trường hợp bị virut thật lây nhiễm. Đây là một dạng vác xin, được sản xuất không phải bằng cách làm yếu các thể lây nhiễm và tiêm vào cơ thể, điều có thể gây nguy hiểm, mà bằng cách thay đổi gen của vi sinh vật. Trả lời câu hỏi của cô một cách ngắn gọn, bất cứ công việc tác động gen nào được thực hiện trên Đảo Plum đều là để làm yếu một loại virut hoặc vi khuẩn, không phải để tăng khả năng gây bệnh của chúng.”
Tôi nói, “Tất nhiên là không. Nhưng điều đó cũng có thể làm được với việc tác động gen.”
“Có thể. Nhưng không phải trên Đảo Plum.”
Tôi có ý nghĩ rằng Nash đang làm biến đổi gen của thông tin - lấy vi khuẩn của sự thật, làm yếu nó đi để chúng ta có một liều nhẹ của tin xấu. Gã khôn thật.
Tôi mệt mỏi với thứ lập luận khoa học rác tai đó nên quay sang hỏi câu tiếp theo với Foster. “Các anh có làm gì để chặn đường chưa? Sân bay, đường cao tốc, tất cả mọi nơi?”
Foster đáp, “Chúng tôi cho người ngoài đó tìm kiếm... bất cứ thứ gì. Tất cả mọi sân bay, bến cảng, bến tàu đều có người của chúng tôi, cảnh sát địa phương và hải quan theo dõi, lực lượng bảo vệ bờ biển chặn và kiểm tra mọi tàu thuyền, chúng tôi thậm chí yêu cầu cơ quan Chống ma túy sử dụng tàu và máy bay của họ. Rắc rối là thủ phạm đã có ba giờ đi trước, vì xin nói thẳng là chúng tôi đã không được thông báo kịp thời...” Foster nhìn cảnh sát trưởng Maxwell, khi đó tay để bắt chéo, mặt làm điệu bộ.
Xin được nói thêm về Sylvester Maxwell. Anh là một cảnh sát trung thực, không phải người thông minh nhất trong phòng, nhưng cũng không phải gã ngu nhất. Anh có lúc bướng bỉnh, dường như đó là một đặc tính của người vùng North Folk chứ không phải của riêng cảnh sát trưởng. Phụ trách một lực lượng cảnh sát nhỏ ở nông thôn mà phải làm việc với lực lượng cảnh sát quận lớn hơn nhiều và đôi khi với cả cảnh sát bang, anh biết khi nào phải bảo vệ lãnh địa của mình, khi nào nên rút lui.
Một điểm nữa: điều kiện địa lý ở vùng biển tại khu vục có đường vận chuyển ma túy đã đặt Max ở vị trí gần kề với cơ quan Chống ma túy (DEA) và lực lượng bảo vệ bờ biển. DEA luôn cho rằng cảnh sát địa phương có thể tham gia việc buôn bán ma túy; những người địa phương như Max thì lại cho rằng DEA làm chuyện đó. Lực lượng bảo vệ bờ biển và FBI được coi là không dính đến, nhưng họ nghi ngờ DEA và cảnh sát địa phương. Hải quan thì hầu như trong sạch, nhưng chắc chắn phải có một số gã tồi nhận tiền để quay mặt đi. Tóm lại, ma túy là chuyện tồi tệ nhất xảy ra với các cơ quan thực thi pháp luật Mỹ từ sau thời cấm nấu và bán rượu.[3]
Điều này đưa suy nghĩ của tôi từ Max đến ma túy, đến con tàu Formula dài chín mét của vợ chồng Gordon với động cơ lớn và khỏe. Vì những căn cứ có vẻ không phù hợp với việc vợ chồng Gordon bán vi trùng gây bệnh lấy tiền, có thể lại phù hợp với việc vận chuyển ma túy. Có thể tôi đang lần ra điều gì. Có thể tôi sẽ chia sẻ điều này với mọi người ngay khi tôi nghĩ tới trong đầu. Cũng có thể là không.
Foster choảng thêm một vài câu trách móc tới Maxwell vì việc anh thông báo chậm cho FBI, cốt để mọi người ghi nhận điều gã nói. Kiểu như, “Ồ, Max, giá như anh gọi cho tôi sớm hơn. Giờ mọi thứ đã vuột mất, đó là lỗi của anh.”
Max nói với Foster, “Tôi gọi cho đội điều tra án mạng của cảnh sát quận trong vòng mười phút sau khi biết có vụ giết người. Đến lúc đó tôi hết trách nhiệm”.
Penrose cảm thấy như cả tám con mắt đang nhìn vào mông nàng. Nàng nói, “Tôi không biết nạn nhân là người của Đảo Plum.”
Max nói, nhẹ nhàng nhưng chắc nịch, “Tôi báo cáo điều đó với người trả lời điện thoại, Beth. Trung sĩ... gì đó. Kiểm tra băng ghi âm thì biết.”
“Tôi sẽ kiểm tra.” Điều tra viên Penrose đáp. Nàng nói thêm, “Anh có thể đúng, Max, nhưng đừng bàn đến việc này.” Nàng nói với Foster, “Hãy cùng giải quyết vụ án.”
Foster đáp, “Một lời khuyên hợp lý.” Gã nhìn xung quanh căn phòng rồi nói, “Một khả năng nữa là kẻ lấy được thứ đó sẽ không mang nó ra khỏi nước Mỹ. Chúng lập một phòng thí nghiệm ngay trong nước, hành động kín đáo để tránh bị chú ý và không đòi hỏi phải có những thứ nguyên liệu hoặc chất hóa học không bình thường có thể bị lần theo. Tình huống xấu nhất là các vi sinh vật đó, dù là loại nào, được nuôi cấy và nhân lên, sau đó đưa ra cho tiếp xúc với người dân bằng nhiều con đường khác nhau. Một số loại vi sinh vật này rất dễ phát tán theo nguồn nước, một số theo đường từ trên không, một số truyền qua người và động vật. Tôi không phải chuyên gia, nhưng tôi đã gọi cho một số người ở Washington lúc trước và được biết rằng khả năng truyền nhiễm qua tiếp xúc là rất cao.” Gã nói thêm, “Một bộ phim tài liệu trên tivi đã có lần nói rằng một chiếc thùng cà phê chứa đầy vi khuẩn bệnh than được phát tán vào không khí chỉ bởi một tên khủng bố đi quanh Manhattan trên một con tàu có thể giết chết ít nhất hai trăm nghìn người.”
Căn phòng im lặng trở lại.
Dường như đang tận hưởng sự chú ý của mọi người, Foster tiếp tục, “Nó có thể còn tồi tệ hơn. Khó mà đánh giá được. Bệnh than do vi khuẩn gây ra. Virut còn có thể kinh khủng hơn.”
Tôi hỏi, “Phải chăng chúng ta đang nói về một vụ trộm chỉ lấy một loại vi khuẩn hoặc virut?”
George Foster đáp, “Nếu anh lấy cắp vi khuẩn bệnh than, , anh có thể lấy cả Ebola và bất cứ thứ gì khác mà anh có thể lấy được. Điều này sẽ gây ra một mối đe dọa nhiều mặt, kiểu nguy cơ không bao giờ thấy trong tự nhiên, và sẽ không thể ngăn chặn hoặc kiểm soát.”
Chiếc đồng hồ trên lò sưởi trong phòng khách điểm mười hai tiếng. Với cảm giác muốn gây xúc động và ấn tượng cho chúng tôi với học vấn của gã, rõ ràng là từ một trường nổi tiếng ở miền Đông, Ted Nash mượn cả Shakespeare, thành “Giờ đã là lúc canh khuya huyền hoặc, khi những nghĩa địa mở ra và từ địa ngục phun lên căn bệnh lây nhiễm cho thế giới này.”
Vào lúc cao trào đó, tôi nói, “Tôi ra ngoài hít thở không khí một chút.”
❀ ❀ ❀
[1] Hệ thống điện tử lắp đặt trên ô tô - ND.
[2] Retrovirus là các loại virut RNA có vỏ bọc bên ngoài, sau khi xâm nhiễm, gen của virut này được sao chép ngược thành DNA sợi kép, hợp nhất vào gen của tế bào chủ và biểu hiện thành protein - ND.
[3] 1920-1933 (ND).