Marion làm quyển nhật ký kêu đánh bộp khi gập nó lại. Cô sôi sục nôn nóng khi nghĩ đến việc đọc phần tiếp theo nhưng cô phải đi giải tỏa đã. Vì tò mò, cô còn cố giở thêm vài trang nữa và tóm được vài từ bất ngờ, một cảnh dưới các kim tự tháp… Một cuộc trò chuyện sôi nổi…
Marion định đặt quyển sách lên ghế và đi tìm nhà vệ sinh nhưng lại đổi ý. Cô thích mang nó cũng như chùm chìa khóa theo mình hơn. Một cánh cửa kêu cọt kẹt trên lối vào Belle-Chaise. Marion quay đầu lại, sẵn sàng giải thích, nhưng không có ai cả. Cửa vẫn đóng.
Gió thổi từng hồi qua các kẽ hở, tạo ra thứ âm thanh như tiếng thở rít lên khắp tu viện. Chính nó là thủ phạm chăng?
Đừng có bắt đầu tưởng tượng nữa…
Marion ra ngoài và chẳng mấy chốc đi qua một khu vườn treo nho nhỏ trồng rau, từ đó nhìn xuống có thể thấy được một phần của ngôi làng và vịnh.
Một cái hõm nhỏ kín đáo rải cát, tránh được những ánh mắt và mưa gió. Cô buồn tiểu đến nỗi ý nghĩ đi luôn tại đây lướt qua trong đầu. Cô nhanh chóng xua nó đi, sợ bị bắt gặp hơn là bất kính với nơi này.
Marion đi xuống các bậc thang và lại lạc giữa các hành lang vô tận của khu nhà. Một luồng ánh sáng mờ ảo khó nhọc lọt qua những ô cửa sổ hoa hồng, các lỗ châu mai và các cửa sổ hình vòm nhọn.
Đến đoạn vòng qua một cái cột, cô dừng sững và đột ngột quay ngoắt lại, nhận ra mình đã từng đi qua đây rồi. Trong lúc quay người, cô nhận thấy một chuyển động phía xa. Cô chỉ vừa kịp nhìn ra đó là một bóng người thì cái bóng đó đã biến mất.
Thứ mà cô cho là đã nhận ra giống với kiểu áo choàng bằng vải len bua mà các thầy tu hay mặc. Ngoài ra cô không thấy gì hơn, hình thể không mà dáng đi cũng không, khuôn mặt lại càng không.
Người ta đã nhận ra cô ư? Nếu đúng là thế, vị thầy tu kia chắc sẽ dừng lại, ít ra là để chào cô, cô phỏng đoán.
‘Người đó sẽ không quở trách việc mình có mặt ở đây và có thể sẽ chỉ cho mình nhà vệ sinh…’ một giọng nói thì thầm trong cô.
Marion bước vội lên phía trước. Cô đến được các bậc thang, trèo lên cái cầu vượt bằng đá hoa cương nơi người đó biến mất, và đi sâu vào một vòm cung. Cô vội vàng băng qua căn phòng tiếp theo về phía cái cầu thang duy nhất nơi người cô đang đuổi theo có thể đã đi qua.
Cô chạy xuống cầu thang xoắn ốc, nghỉ một quãng ngắn trước một cửa sổ và phát hiện ra một khoảnh sân hẹp và dài phía dưới. Bóng người kia đang chạy nhanh dưới đó. Hoàn toàn không thể nhận dạng được vì nó mặc áo choàng đen với mũ trùm kín đầu, từ xa trông rất giống bộ áo thầy tu.
Marion tăng tốc, và lại ra đến bên ngoài, thở dồn dập. Không còn dấu vết gì của kẻ chạy trốn. Càng nghĩ cô càng nhận thấy kẻ kia không phải đang bước đi mà là đang bỏ chạy.
Mình nghĩ lung tung rồi… Chính cái truyện trinh thám kia đã làm mình nửa mê nửa tỉnh…
Marion vừa thở hồng hộc vừa lấy lại hơi.
Phiêu lưu nhỉ! Phải rồi, xét cho cùng… phiêu lưu là một từ to tát…
Thầy Serge hiện ra trong trí cô. Ông ta cùng nỗi bận tâm muốn để Marion bận rộn, sao cho cô không quá buồn chán.
Thôi được, phải nhìn theo khía cạnh tích cực, đi tiểu không còn là một việc khẩn cấp có triển vọng biến thành thảm họa nữa…
Cái sân dẫn đến phòng gác nơi Marion vừa đi qua vừa mừng rỡ thấy cái chòi gác trống không, bà gác cổng hẳn đang sưởi ấm bên một cốc cà phê cùng một hay nhiều hướng dẫn viên buộc phải chờ đợi cả ngày đám du khách chẳng biết có đến hay không. Cô đi qua bên dưới lỗ châu mai để về nhà.
Sau khi trút bầu tâm sự, cô pha một chén trà rồi mang đến ngồi bên xô pha góc để tiếp tục đọc. Hình ảnh người chạy trốn dưới bộ áo mũ bí hiểm làm cô ngứa ngáy. Liệu các thầy tu có thói quen đội mũ trùm khi đi dạo không nhỉ? Cô không nghĩ thế… Nhưng mọi việc đều có thể xảy ra.
Dù sao, giữa cái câu đố người ta quẳng cho cô khi cô vừa đến, cuộc viếng thăm ‘bí mật’ nơi cô ở và sự hiện diện kỳ lạ này, thì cũng đến lúc phải đặt câu hỏi thôi! Có lẽ câu đố kia chỉ là trò vui vẻ, việc đột nhập vào nhà cô hẳn cũng là vì thiện ý và với mục đích đảm bảo an toàn, tuy vậy Marion cho rằng gộp nhất các sự kiện thì mọi thứ quả là ngột ngạt.
Cái chính là nơi này thôi. Nó khiến mình bị ám ảnh. Ý mình là, mình còn bị ám ảnh hơn cả trước kia nữa.
Sớm muộn gì cô cũng sẽ khám phá ra rằng vị thầy tu cô đuổi theo lúc trước chẳng liên quan gì đến cô cả, chỉ đơn giản là ông ta tình cờ ở đó, lại còn đang vội nữa.
Cánh cửa cọt kẹt… Trong căn phòng lớn lúc mình đang đọc sách. Cánh cửa cọt kẹt khi mình đứng lên, như thể có người rình rập mình rồi lùi xa để không bị bắt gặp.
Giả thiết này bao hàm việc có người bám theo cô dọc những hàng lang của Đỉnh, theo dõi cô… Với mục đích gì? Dòng tu chấp nhận che giấu cô chứ không giám sát cô một cách thường trực, điều này không nằm trong quyền hạn của họ, không nên hoang tưởng. Marion lắc đầu, cô suy luận hơi quá đà rồi.
Đã đến lúc chuyển sang việc khác, quay lại đắm mình vào Ai Cập những năm 1920.
Vẫn ngồi trên xô pha, cô nhanh chóng điểm qua những gì có trong cái tủ lạnh và nhớ ra cô có một chảo rau xào cho bữa trưa. Thế là mọi việc được giải quyết, cô có riêng cho mình cả một ngày.
Để đọc.
Chưa đọc nổi ba từ thì cô chồm dậy để đẩy cái bàn một chân chặn cửa ra vào.
“Đấy,” cô nói. “Như thế này thì cái chứng ám ảnh của mình cũng cảm thấy hài lòng.”
Marion nằm dài dưới ô kính lớn, một tay cầm chén trà, một tay cầm cuốn nhật ký.