
Cô Sarah King, MB[1], đứng cạnh cái bàn trong phòng đọc của khách sạn Solomon ở Jerusalem, đang lơ đãng lật giở chồng báo và tạp chí. Cô nhíu mày ra chiều tư lự.
Người đàn ông Pháp trung niên cao ráo từ ngoài sảnh bước vào phòng quan sát cô một lúc khá lâu rồi mới tiến thẳng tới phía bên kia bàn.
Khi ánh mắt họ gặp nhau, cô mỉm cười phác một cử chỉ tỏ ý nhận ra ông. Cô nhớ người đàn ông này đã ra tay giúp cô trên hành trình từ Cairo tới đây và đã xách vali giùm cô vào lúc mà chẳng có người khuân vác nào xuất hiện để sẵn sàng phục vụ.
“Cô thích Jerusalem hở?” bác sĩ Gerard hỏi sau khi hai bên đã chào hỏi nhau.
“Cũng khá kinh khủng về một vài phương diện,” Sarah đáp rồi nói thêm: “Tôn giáo rất kỳ quặc!”
Ông người Pháp có vẻ thích thú.
“Tôi hiểu ý cô muốn nói gì rồi.” Tiếng Anh của ông ta gần như hoàn hảo. “Mọi giáo phái vẫn luôn tranh cãi về những chuyện nhỏ nhặt và cứ đánh nhau mãi.”
“Và những gì họ xây dựng cũng quá phi thường!”
“Vâng, quả đúng như vậy.”
Sarah thở dài.
“Hôm nay họ đuổi tôi ra khỏi một nơi vì tôi mặc váy áo sát nách,” cô rầu rĩ nói. “Rõ ràng Đấng Toàn Năng chả thích hai cánh tay tôi mặc dù Ngài đã tạo ra chúng.”
Bác sĩ Gerard bật cười. Rồi ông nói:
“Tôi định gọi cà phê. Cô cùng uống với tôi nhé, thưa cô…?
“King, tên tôi là Sarah King ạ.”
“Còn tên của tôi… Xin cô cho phép.” Ông nhanh tay rút ra một tấm danh thiếp, cầm lấy nó, Sarah tròn xoe mắt vì e sợ xen lẫn thích thú:
“Bác sĩ Theodore Gerard sao ạ? Ôi, thật phấn khích được gặp ông. Tôi đã đọc tất cả các công trình của ông mà, dĩ nhiên là thế. Các ý kiến của ông về bệnh tâm thần phân liệt thật đáng quan tâm.”
“Dĩ nhiên sao?” Gerard nhướn mày vẻ dò hỏi.
Sarah giải thích khá rụt rè:
“Ông biết không… tôi đang thực tập để trở thành bác sĩ. Chỉ mới đậu cử nhân y khoa thôi ạ.”
“À! Tôi hiểu rồi.”
Bác sĩ Gerard gọi cà phê rồi hai người ngồi xuống trong một góc sảnh đón tiếp của khách sạn. Ông người Pháp chẳng mấy quan tâm đến thành tích của Sarah trong lĩnh vực y học, mà chú ý đến mái tóc đen gợn sóng chải ngược ra sau trán và khuôn miệng xinh xắn với đôi môi mọng đỏ của cô nhiều hơn. Ông thích vẻ kính sợ ra mặt của cô dành cho ông.
“Cô lưu lại đây lâu chứ?” Ông hỏi vẻ trò chuyện thông thường.
“Vài hôm, chỉ thế thôi. Sau đó tôi muốn đến Petra.”
“A! Tôi cũng từng nghĩ tới chuyện đi đến đó nếu không mất quá nhiều thời gian. Cô biết không, ngày mười bốn tôi phải trở về Paris rồi.”
“Phải mất độ một tuần, tôi tin thế. Hai ngày đi, hai ngày ở lại và hai ngày trở về.”
“Tôi phải đến văn phòng công ty du lịch để xem có thể thu xếp được không.”
Một nhóm người đi vào sảnh và ngồi xuống. Sarah quan sát họ, có vẻ khá quan tâm. Cô hạ thấp giọng: “Những người vừa mới vào ấy, ông có để ý thấy họ trên chuyến tàu đêm hôm nọ không? Họ rời Cairo cùng một lúc với chúng ta đấy.”
Bác sĩ gắn vào mắt một tròng kính rồi xoay người liếc nhìn qua gian phòng. “Người Mỹ à?”
Sarah gật đầu. “Vâng. Một gia đình người Mỹ. Nhưng là một gia đình khá bất bình thường, tôi nghĩ thế.”
“Không bình thường sao? Không bình thường thế nào hở cô?”
“À, cứ nhìn họ đi! Nhất là bà già ấy!”
Bác sĩ Gerard làm theo lời cô. Cái nhìn nhà nghề sắc sảo của ông lướt thật nhanh từ khuôn mặt này sang khuôn mặt khác.
Ông để ý trước tiên tới một người đàn ông chừng ba mươi tuổi cao lỏng khỏng, nét mặt tươi tỉnh nhưng yếu ớt và dáng điệu có vẻ lãnh đạm một cách kỳ quặc. Rồi hai người trẻ tuổi hơn, dáng dấp ưa nhìn - chàng trai có cái đầu gần giống như người Hy Lạp. ‘Cậu ta cũng có vấn đề gì đó,’ bác sĩ Gerard thầm nghĩ. ‘Đúng vậy… một trạng thái căng thẳng thần kinh rõ rệt.’ Cô gái rõ là em cậu ta, trông rất giống anh, và cũng đang trong tình trạng dễ bị kích động. Có một cô gái khác còn nhỏ tuổi hơn - mái tóc hung đỏ óng ánh vàng nổi bật lên y hệt một vầng hào quang; hai bàn tay cô bé không chịu để yên mà cứ xé xé giật giật chiếc khăn tay đặt trên đùi. Còn một phụ nữ nữa, trẻ trung, trầm tĩnh, mái tóc đen với làn da nhợt nhạt màu kem sữa, khuôn mặt điềm tĩnh chẳng khác nào Đức Bà trong tranh Luini. Cô ta có vẻ gì bất thường đâu chứ! Và trung tâm của đám người ấy - ‘Trời ơi!’ Bác sĩ Gerard nghĩ với sự ghê tởm bộc trực của một người Pháp. ‘Phụ nữ gì mà kinh dị quá!’ Già nua, căng phình, phì nộn, đang ngồi bất động ở chính giữa bọn họ - một bức tượng Phật già nua đã bị méo mó - một con nhện mập ú ở trung tâm mạng nhện.
Ông nói với Sarah: “La mamanBà mẹ, bà ta không đẹp, cô nhỉ?” Rồi ông nhún vai.
“Bà ấy có gì đó khá… quái gở, ông không nghĩ thế sao?” Sarah hỏi lại.
Bác sĩ Gerard nhìn bà ta soi mói. Lần này với con mắt nhà nghề chứ không phải thẩm mỹ.
“Phù thủng - tim có vấn đề…” ông liến thoắng bổ sung một cụm từ y học.
“À vâng, thế đấy!” Sarah lờ đi những nhận xét về y học.
“Nhưng thái độ của bọn họ đối với bà ấy có gì đấy kỳ quặc, ông không nghĩ thế sao?”
“Họ là ai vậy, cô có biết không?”
“Đấy là gia đình Boynton. Bà mẹ, cậu con trai có vợ, vợ cậu ta, một cậu con trai trẻ hơn và hai cô con gái nhỏ tuổi.”
Bác sĩ Gerard lẩm bẩm: “La familleGia đình tham quan thế giới.”
“Vâng, nhưng cách tham quan của bọn họ có gì đấy kỳ quặc. Bọn họ chả bao giờ nói chuyện với bất cứ ai khác.
Và chẳng ai trong bọn họ được làm bất cứ điều gì nếu bà già kia không bảo làm như thế!”
“Bà ta là kiểu duy trì mẫu quyền,” Gerard nói với vẻ đăm chiêu suy nghĩ.
“Bà ấy là một bạo chúa chuyên quyền toàn trị, tôi nghĩ thế,” Sarah đáp.
Bác sĩ Gerard nhún vai rồi lưu ý bà người Mỹ đó muốn thống trị cả thế giới - điều ấy ai cũng rõ.
“Vâng, nhưng còn hơn nữa chứ không chỉ thế thôi đâu.” Sarah vẫn cố nói thêm. “Bà ấy… Ôi, bà ấy khiến cả nhà phải khiếp sợ và răm rắp tuân lệnh bà ta - thế đấy - thật là quá đáng!”
“Phụ nữ có quá nhiều quyền hành không tốt đâu,” Gerard đồng ý, đột nhiên với vẻ nghiêm trọng, ông lắc đầu.
“Phụ nữ khó mà không lạm dụng quyền hành.”
Ông liếc nhanh sang nhìn Sarah. Cô đang quan sát gia đình người Mỹ nọ - hay đúng hơn là đang quan sát một thành viên đặc biệt trong gia đình đó. Bác sĩ Gerard thoáng một nụ cười đồng cảm kiểu Pháp. À! Thì ra là thế, phải thế không nhỉ?
“Cô đã nói chuyện với họ, đúng không?” ông lẩm bẩm vẻ thăm dò.
“Vâng… Ít nhất với một người trong bọn họ.”
“Cậu trai trẻ - con trai thứ hở?”
“Vâng. Trên chuyến tàu từ Kantara đến đây ạ. Cậu ấy đứng ở hành lang. Tôi đã nói chuyện với cậu ấy.”
Sarah không hề e dè trong ứng xử với người đời. Cô quan tâm tới con người, và tuy thiếu kiên nhẫn nhưng lại rất thân thiện.
“Điều gì khiến cô nói chuyện với cậu ta vậy?” Gerard hỏi.
Sarah nhún vai.
“Sao lại không chứ? Tôi vẫn thường trò chuyện với những người cùng đi du lịch. Tôi quan tâm đến con người - đến những điều họ làm, suy nghĩ và cảm nhận.”
“Như thế là cô đặt họ dưới ống kính hiển vi rồi.”
“Có thể nói như vậy,” cô gái công nhận.
“Và cô đã có những ấn tượng gì trong trường hợp này?”
“À,” cô gái ngần ngừ, “khá kỳ quặc… Chuyện đầu tiên là cậu ấy đỏ bừng hết cả mặt.”
“Điều đó đáng chú ý lắm hay sao?” Gerard lạnh nhạt hỏi.
Sarah bật cười.
“Ý ông muốn nói… cậu ấy tưởng tôi là một ả lẳng lơ mất nết không biết ngượng đang tán tỉnh cậu ấy hay sao? Ồ không, tôi nghĩ cậu ấy không tưởng thế đâu. Đàn ông lúc nào cũng nói ra suy nghĩ của mình cơ mà, phải thế không ạ?”
Cô liếc nhìn ông có ý thẳng thắn gặng hỏi. Bác sĩ Gerard gật đầu.
“Tôi có ấn tượng,” Sarah nói chậm rãi và hơi cau mày, “rằng cậu ta - biết tả lại thế nào đây? - vừa kinh hãi lẫn kích động. Bị kích động hết mức - và sợ hãi một cách vô lý nữa. Thật kỳ quặc, phải không ông? Bởi vì tôi vẫn luôn thấy người Mỹ bình tĩnh một cách khác thường. Một cậu con trai người Mỹ tuổi đôi mươi phải nói là có vô số kiến thức về thế giới và rất nhiều kỹ năng sống hơn hẳn một cậu con trai người Anh cùng trang lứa. Và cậu trai này chắc phải hơn hai mươi rồi.”
“Có thể khoảng hai mươi ba hay hai mươi bốn gì đó.”
“Lớn đến thế sao?”
“Chắc là vậy đó.”
“Vâng… có lẽ ông nói đúng… Chỉ có điều, cậu ta trông rất trẻ…”
“Thần kinh chưa thích nghi. Yếu tố ‘trẻ con’ vẫn còn.”
“Vậy tôi nói đúng chứ? Tôi muốn nói, phải chăng cậu ấy có gì đấy không được bình thường?”
Bác sĩ Gerard nhún vai, nhếch mép mỉm cười trước vẻ quá sốt sắng của cô gái.
“Thưa tiểu thư, có ai trong chúng ta hoàn toàn bình thường đâu chứ? Nhưng tôi công nhận với cô có lẽ có chứng loạn thần kinh chức năng kiểu nào đó.”
“Liên quan đến bà già kinh tởm ấy, tôi chắc chắn như thế.”
“Hình như cô ghét bà ta lắm thì phải,” Gerard vừa nói vừa nhìn cô gái có vẻ tò mò.
“Ghét lắm. Bà ấy có… Ôi, cái nhìn độc địa!”
Gerard lẩm bẩm: “Nhiều bà mẹ đều thế khi con trai họ bị các cô nàng quyến rũ lôi cuốn!”
Sarah nhún vai một cái có vẻ khó chịu. ‘Đàn ông Pháp đều thế cả,’ cô nghĩ, ‘đều ám ảnh tình dục!’ Tuy vậy, là một nhà tâm lý học có lương tâm, lẽ tất nhiên bản thân cô buộc phải công nhận vẫn luôn có cơ sở tính dục tiềm ẩn bên dưới hầu hết mọi hiện tượng. Ý nghĩ trong đầu cô lướt qua một tiểu luận quen thuộc về tâm lý học.
Cô chợt giật mình thôi không suy nghĩ miên man nữa. Raymond Boynton đang băng qua gian phòng tiến tới chỗ cái bàn trung tâm. Cậu lựa chọn một tờ tạp chí. Lúc quay về cậu ta đi ngang qua chỗ cô ngồi, cô nhìn cậu và nói:
“Hôm nay cậu đã bận rộn đi tham quan hở?”
Cô nói bừa như thế thực chất chỉ muốn xem những gì cô nói sẽ được đón nhận như thế nào.
Raymond dừng lại nửa chừng, đỏ mặt, khựng lại như một con ngựa bồn chồn, rồi hướng ánh mắt lo lắng về phía trung tâm của gia đình mình. Cậu thì thào: “À… à, phải… ờ, phải rồi, đúng vậy. Tôi…”
Rồi, đột ngột như thể vừa bị cựa sắt thúc vào hông, cậu hấp tấp trở về với gia đình mình, chìa ra tờ tạp chí.
Cái hình dáng kỳ cục giống như tượng Phật giơ một bàn tay mập mạp ra đón nhận, nhưng khi bà ta cầm lấy tờ tạp chí, Gerard để ý thấy mắt bà lại nhìn vào mặt cậu con trai. Bà ta làu bàu gì đó, chắc chắn không phải một lời cám ơn có thể nghe thấy được. Đầu bà ta xê dịch một chút xíu thôi. Bác sĩ thấy giờ đây bà đang ngó lom lom Sarah. Mặt bà ta hoàn toàn dửng dưng, không biểu lộ một chút cảm xúc nào. Không thể biết được cái gì đang diễn ra trong đầu người đàn bà đó.
Sarah nhìn đồng hồ đeo tay rồi kêu lên thảng thốt:
“Muộn quá rồi thế mà tôi cứ tưởng còn sớm chứ!” Cô đứng lên. “Cảm ơn ông nhiều lắm, Bác sĩ Gerard ạ, vì đã đãi tôi một chầu cà phê. Bây giờ tôi phải viết mấy bức thư.”
Ông bác sĩ đứng dậy bắt tay cô.
“Hy vọng chúng ta sẽ gặp lại,” ông nói.
“À vâng! Chắc ông sẽ đi Petra chứ?”
“Nhất định tôi sẽ cố gắng.”
Sarah mỉm cười với ông rồi quay đi. Lối cô rời khỏi phòng ngang qua chỗ gia đình Boynton đang ngồi.
Bác sĩ Gearard dõi mắt nhìn theo, thấy cái nhìn chằm chằm của bà già chuyển sang khuôn mặt con trai mình. Ông thấy ánh mắt của cậu và cô gái gặp nhau. Khi Sarah đi qua, Raymond hơi quay đầu đi - không phải hướng về phía cô mà tránh đi nơi khác… Đó là một động tác chậm chạp miễn cưỡng, khiến người ta hiểu ra bà Boynton già nua vừa giật một sợi dây vô hình.
Sarah King nhận ra sự tránh né đó. Cô còn trẻ và có đủ tính tốt lẫn tính xấu của một con người để thấy bực mình. Hai người từng có một cuộc trò chuyện hết sức thân mật trong hành lang lắc lư ở đầu toa tàu có giường nằm. Họ từng trao đổi ý kiến về Ai Cập, từng cười nhạo thứ ngôn ngữ buồn cười của thằng bé cưỡi lừa và những người bán hàng rong chèo kéo khách trên đường phố. Sarah đã tả lại cảnh một gã cưỡi lạc đà hăm hở bắt chuyện với cô một cách sỗ sàng: ‘Quý cô là người Anh hay người Mỹ?’ và nhận được câu trả lời: ‘Không, là người Trung Quốc.’ Gã đó đã trố mắt nhìn cô, và cô vui thích biết bao khi trông thấy vẻ mặt hoàn toàn hoang mang ngơ ngác của gã. Cô nghĩ lúc đó cậu ta giống hệt một học sinh trung học nhiệt tình tử tế - dường như có gì đó khiến cô thấy thương cảm trước vẻ hăm hở của cậu ấy. Còn bây giờ, vô duyên vô cớ, cậu ta lại tránh né, thô lỗ - bất lịch sự ra mặt.
‘Mình sẽ không mất công lo lắng gì cho hắn nữa,’ Sarah căm phẫn tự nhủ.
Sarah đánh giá bản thân mình khá tốt, chẳng kiêu căng tự phụ quá đáng đâu. Cô biết mình thật sự hấp dẫn đối với cánh mày râu, và chẳng phải là một kẻ chịu để bị mất mặt!
Có lẽ cô đã thân thiện hơi quá với cậu trai này, bởi chẳng hiểu sao cô thấy tội nghiệp cậu ta.
Nhưng bây giờ rõ ràng cậu ta chỉ là một cậu trai choai người Mỹ khiếm nhã, tự cao tự đại, thô lỗ.
Thay vì viết thư như đã nói, Sarah King ngồi xuống bàn trang điểm, chải ngược mái tóc ra sau trán, ngó cặp mắt buồn phiền màu nâu nhạt của mình trong gương, và kiểm điểm lại hoàn cảnh của mình.
Cô vừa trải qua cơn khủng hoảng tình cảm thật khó khăn. Cách đây một tháng, cô đã hủy bỏ hôn ước với một bác sĩ trẻ hơn cô chừng bốn tuổi. Họ rất thích nhau, nhưng tính nết lại khác xa một trời một vực. Bất đồng ý kiến và cãi vã là chuyện thường xảy ra. Bản thân cô vốn hết sức quyết đoán nên không cho phép ai thản nhiên tỏ ra độc đoán chuyên quyền. Như nhiều phụ nữ năng động khác, Sarah cho rằng mình rất ngưỡng mộ sự thành đạt. Cô vẫn thường tự nhủ mình cần có một ông chủ gia đình. Khi gặp một người đàn ông có khả năng chi phối cuộc sống của cô, cô lại thấy chẳng thích một chút nào. Hủy hôn đã khiến cô phải trả giá bằng vô số vết thương lòng, nhưng cô đủ sáng suốt nhận ra rằng chỉ ham thích nhau thôi không phải là nền tảng đủ để xây đắp cuộc sống hạnh phúc. Sau khi cân nhắc kỹ, cô đã tự đãi mình một kỳ nghỉ thú vị ở nước ngoài hòng tìm quên rồi mới quay về làm việc thật nghiêm túc.
Sarah hồi tưởng từ quá khứ đến hiện tại.
“Mình tự hỏi liệu bác sĩ Gerard có cho mình bàn về các công trình nghiên cứu của ông ấy hay không. Những công trình quá tuyệt vời. Nếu như ông ấy coi trọng mình… Có lẽ thế - nếu ông ấy cũng đi Petra…”
Rồi cô lại nghĩ tới cậu trai trẻ người Mỹ khiếm nhã xa lạ kia.
Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, cô nghĩ chính sự có mặt của gia đình đã khiến cậu ta phản ứng kỳ cục đến thế, nhưng dẫu sao cô vẫn cảm thấy hơi khinh thường cậu ta. Bị gia đình khống chế - thật tức cười - nhất là với một thằng đàn ông.
Thế nhưng…
Một cảm giác kỳ lạ thoáng qua trong cô. Chắc chắn có điều gì đó hơi kỳ quặc trong tất cả chuyện đó, đúng không?
Cô đột nhiên nói thành tiếng: “Cậu trai ấy cần được giải cứu! Mình sẽ lo liệu việc này!”
❀ ❀ ❀
[1] MB, medicinae baccalaureus, là cử nhân y khoa.