Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giải Pháp Đầu Tiên
Giải Pháp Đầu Tiên

❊ ❊ ❊

Đêm hôm sau, Materia thụ thai Mercedes.

Tự cô cũng cảm thấy ngạc nhiên vì lần này cô rất mong chờ đứa trẻ, thậm chí không quan tâm nó có phải con trai hay không. Cô lại có thai và lần này cô rất thích điều đó, nó làm cô cảm thấy gần gũi hơn với mẹ của mình, cơ thể phát triển, bộ ngực nở nang, bắp đùi phì ra, những vấn đề của cô cũng dịu bớt.

James vẫn không đưa cô đi đây đi đó, nhưng vào ban đêm thì anh đã sống thực sự - cô ấy là vợ mình, dù sao đi nữa thì cũng là vợ mình. Cơ thể sậm màu và đầu óc đơn giản của cô làm cho anh có thể “hưởng thụ” cô một cách đơn giản. Tại sao anh lại trông mong những cuộc nói chuyện hay những sự an ủi tinh thần từ cô? Như vậy thật là bất công cho anh, một người đàn ông sẽ tìm kiếm những thứ đó ở nơi khác, cuối cùng thì James cũng cảm thấy bình thường.

Anh đã lên cân một chút, cô chăm sóc bữa ăn cho anh, chăm cho anh tắm hằng đêm, lau lưng cho anh, hôn vào tai anh và trèo vào bồn tắm. Anh để yên cho cô làm vậy, anh cảm thấy dễ chịu vì anh đã vượt qua được con quỷ nhen nhóm trong anh vào cái ngày anh đánh Kathleen.

Materia cố gắng có thai trong đau khổ, tự nhủ với mình rằng để ngăn chặn một tội lỗi lớn hơn của chồng cô nên cô phải cố gắng khiêu gợi, cám dỗ anh ngay cả khi cô đã thực sự có thai. Ham muốn trong hôn nhân cũng đồng nghĩa với ngoại tình, ngoại tình là một tội lỗi ghê gớm, nó nằm trong những điều răn. Materia mong Chúa sẽ nhìn thấy những sự ô uế trong lòng cô, vì xét cho cùng, những chuyện cô làm là đúng.

Mercedes được sinh vào cuối năm 1912, Materia rất thương con bé, cô không cần phải cố gắng, chỉ tự cảm thấy vậy, đó là một sự kì diệu đáng mừng. Tạ ơn Jesus, mẹ Mary, Joseph và các vị thánh, và cả Chúa nữa.

Materia không còn ganh tị với đứa con trai thứ ba của bà Luvovitz nữa, Ralph, nhỏ hơn Mercedes hai tháng tuổi, có thể lớn lên chúng sẽ lấy nhau.

James không phản đối cũng không có ý kiến gì về việc Materia để một Cha xứ rửa tội cho Mercedes ở một nhà thờ Công giáo gần Lingan. Cô bắt đầu đi đến những buổi gặp mặt, không chỉ vào chủ nhật mà là mỗi ngày. Cứ như nước thánh trong sa mạc, cô đã không nhận ra cô khát tới mức nào. Materia thắp nến và quỳ gối cầu nguyện dưới chân bức tượng Mary cao hơn 2 mét, cô đang ẵm Mercedes trong tay, nhưng cô không nhìn lên, cô nhìn thẳng vào đôi mắt hồng ngọc của con rắn đang mỉm cười ngay dưới chân tượng Đức mẹ Đồng trinh.

Materia xem đó như là một sự hy sinh, cô chỉ chơi đàn ở nhà thờ, và chỉ chơi các bài thánh ca. Sự nhượng bộ duy nhất của cô là quyển sách nhạc IDit cho bà Luvovitz, đó là thứ duy nhất mà cô có thể làm cho một người bạn đã dành cho cô quá nhiều. Sau cùng thì cũng chỉ có một vị Chúa mà thôi.

Mười một tháng sau, bà Luvovitz lại tất bật với công việc quen thuộc của mình khi Materia sinh France. Điềm may là Frances đưa chân ra trước, bà Luvovitz cho tay vào và xoay cô bé lại, một con bê và một em bé cũng không khác nhau là mấy. Frances được sinh ra trong một lớp màng bọc, đó là một điềm rất tốt cho một đứa bé sinh ra trên đảo, nó có nghĩa là cô sẽ không bao giờ bị chết đuối.

Frances có vẻ gầy gò và không có tóc, Materia biết rằng điều này là do cô thụ thai quá sớm sau khi sinh Mercedes, những dưỡng chất trong dạ con của cô vẫn chưa được bổ sung đầy đủ, sữa cô cũng không nhiều, tất cả cứ như những lí do để cô cũng yêu đứa con này.

Frances được rửa tội ở nhà hát Empire ở đại lộ Plummer, những vết đào vĩnh viễn của nhà thờ Đức mẹ núi Carmel.

Mercedes là một đưa trẻ ngoan, làm theo tất cả mọi thứ với đôi mắt nâu, đi ngủ khi tới lúc, giữ cái cốc và không làm đổ một giọt nào. Frances thì biết cười lớn khi được bảy tuần tuổi.

Cùng với Frances, thị trấn được chính thức khai sinh vào năm 1913, thị trấn mới phát triển giờ đã có tên: New Waterford.

James cảm thấy niềm tự hào bình thường của một người đàn ông có một gia đình đang phát triển, anh làm tăng ca gấp đôi nhưng chỉ phải trả rất ít chi phí. Hai đứa bé là bằng chứng. Con quỷ trong anh giờ đã bị bỏ lại rất xa, anh có thể chỉ ra lí do của nó là do anh đã làm việc quá nhiều. Anh lỡ tay đánh con gái mình và cảm thấy đau khổ cùng cực, những sự hoảng loạn tiếp đó chỉ là một chút vấn đề về thể chất, vô nghĩa, những người đàn ông bị treo cổ cũng là do ham muốn, những điều ở thiên đường.

Materia lại có thai.

James cảm thấy vui vì vợ anh đã phục hồi lại cảm xúc, không còn lang thang ở bãi biển và lảm nhảm nữa. Không còn những cảnh ảm đảm ủ rũ như lúc cô ngồi gục đầu trên cái rương đựng đồ như đang ngủ hay đang hôn mê nữa. Anh cũng không còn nghe thấy tiếng cô nện vào cây đàn piano khi anh đi làm về nữa. Sùng đạo một cách điên cuồng, đúng vậy, nhưng phụ nữ là vậy. Cô sẽ sớm lấy lại vóc dáng sau khi sinh em bé.

Hai đứa bé trông có vẻ rất ổn, Mercedes đang giả bộ cho một con búp bê bú và rù rì với Frances, giờ Frances đã có tóc, những lọn tóc xoăn vàng óng, đôi mắt màu nâu nhạt lấp lánh ánh xanh khi cô cười, từ đầu tiên mà cô bé nói là “Ê!”

Mưa suốt mùa đông, đại lộ Plummer được khéo đặt tên và giờ thì nó ngập bùn nhưng nhà Piper vẫn có rất nhiều than để sưởi ấm trong không khí ẩm ướt. Ngọn lửa được thắp lên, lò sưởi lách tách thắp sáng khoảnh khắc Kathleen trở về nhà sau giờ học.

Materia nhìn Kathleen đi lên cầu thang về phòng cô bé, sau đó quay trở vào bếp trộn bột với nước để chuẩn bị làm bánh hấp trong lúc James rửa bát đĩa ở vòi nước dưới bếp. Cô nhìn anh đi lên phòng trước và chìm đắm trong tờ HALIFAX HERALD: tin tức từ nước Anh già vui vẻ: Quốc kì Anh đã giải phóng hơn hai mẫu lãnh thổ mới vào mỗi lần đồng hồ điểm một tiếng từ năm 1880…

Năm phút sau, Materia chùi tay vào tạp dề và đứng ngắm James từ trong bóng tối của phòng trước. Ừ, anh ấy đang yên vị trong chiếc ghế dựa dưới chiếc đèn đọc sách - Sozodont: tốt cho răng hư, không tốt cho răng khỏe…

Materia quay vào bếp nơi bữa tối đang sôi sục còn Mercedes thì đang đong đưa Frances trong nôi. Cô chuẩn bị bàn ăn. Mười hai phút sau, cô lên gác và nhìn qua khe cửa mà Kathleen để mở - con bé có thói quen xấu là hay đi thơ thẩn trong bộ quần áo lót, cuộn mình bên cạnh giường nằm đọc sách, để dấu chân lại trên tường mỗi khi chải tóc, luyện tập nhiều giọng khác nhau - phải, cô bé đang ở một mình. Materia nhẹ nhàng kéo cửa lại, quay lưng đi xuống hầm rượu và chụm lại lò sưởi, căn nhà không bao giờ có thể đủ ấm cho cành hoa lan ở tầng hai.

Quay lại bếp, Materia chỉnh lại chai rượu chanh mật ong và lại đi ra nhà trước James đang lơ mơ ngủ trên ghế, tờ báo đã tuột xuống sàn, Nước Séc đang căm phẫn…- lại đi lên gác, mở cửa phòng Kathleen - “Mẹ! Mẹ không biết gõ cửa sao?” để đưa cho cô bé thuốc bổ uống trước khi ăn và đứng nhìn cô bé nhấp từng ngụm nước còn bốc khói. Một mạch máu xanh mờ ảo hiện ra dưới làn da cổ trắng ngần của Kathleen do hơi nước gây ra. Một mạch máu khác lượn lờ từ chỗ nhăn da dưới nách và biến mất sau lớp vải lụa của chiếc áo ngực. Làn da trắng hồng trải từ má xuống cổ họng và điểm qua ngực cô.

Materia đi vào lại trong bếp, khuấy nồi canh và hét to “Ăn tối!”

James giật mình tỉnh giấc và đi đến bên bàn ăn, hai tay xoa xoa vào nhau - “Món gì có mùi thơm vậy nhỉ?”

Materia lại hét lên gọi Kathleen, cô bé đang thơ thẩn đi tới trong chiếc áo quấn hờ kiểu kimono, “Mẹ có cần rống lên vậy không? Con ở ngay đây này” và ngồi thượt xuống ghế, “Chúng ta ăn gì vậy?”

Materia trả lời, “Món luộc.”

“Ôi trời”, James nói.

Kathleen lầm bầm, anh cười lớn. “Nó tốt cho cha đấy, ông già, nó sẽ giúp cha mọc lông ngực.”

Kathleen rúm người lại, ông ấy thật là ủy mị.

Những công thức chính thống của vùng Cape Breton, khoai tây, củ cải, cải bắp, cà rốt, và nếu bạn khá giả, hãy cho thêm vào đó thật nhiều sụn heo. Nếu bạn nấu đúng cách thì chỉ cần nghĩ đến thôi miệng bạn sẽ đầy nước rồi. Materia ngày càng giỏi hơn trong việc bếp núc, mọi thứ cô chạm vào đều trở thành nước ép. Cô kéo mạnh cái nồi đặt lên bàn và múc ra những phần lớn. Kathleen bỗng nhiên trở thành người Anh trong một lúc “Đừng cho con củ cải nhé mẹ yêu, cảm ơn, con không thích món đó!”

James cảm thấy thích thú, anh nhìn Kathleen trộn thức ăn trong đĩa, sau một lúc anh đứng dậy và làm cho cô bé món phô mai nướng.

Materia ăn hết phần của mình, sau đó ăn phần của Kathleen, chấm hết bánh mì với nước súp. James cố không nhìn vào cô - cúi mình vào cái đĩa, nhai chậm chạp - anh cố không nghĩ nhưng nó cứ tự hiện ra trong đầu anh hình ảnh của một con bò. Kathleen nhấm nháp hết phần phô mai của mình và chừa lại cái cùi bánh mì. Nàng công chúa và hạt đậu.

Nếu James đã quên mất con quỷ thì Materia không quên được, cô đã nhìn thấy nó, nó cũng nhìn lại cô, cô biết là nó sẽ quay trở lại. Materia đã có hai cô con gái thật sự, cô yêu chúng, mọi thứ đã quá rõ ràng. Hết buổi cầu nguyện này đến buổi cầu nguyện khác, cô đi khắp hàng dặm dọc theo những trạm xe tại các ngã tư để cầu nguyện với các điều kì diệu của tràng hạt: vui vẻ, đau thương, và vinh quang. Xá tội từ từ, không trông mong được xóa hết tội một lúc, không thể thoát khỏi sự đeo bám của tội lỗi mãi mãi nếu không đi xưng tội thường xuyên.

Bức tượng Đức mẹ Mary xinh đẹp với chiếc áo choàng xanh và khuôn mặt đau khổ ngọt ngào được chuyển từ Lingan đến nhà thờ Đức mẹ núi Carmel mới xây ở New Waterford, ở đây, trong chính hang động của mình, người nắm quyền lực tối cao đối với đứa con của thánh thần và con rắn.

Trong bóng tối lạnh lùng, mùi trầm hương xoa tay nhẹ nhàng lan tỏa vào trong không khí, Materia quỳ gối dưới chân Đức mẹ và cầu nguyện rằng James sẽ tránh xa được con quỷ trong người anh càng lâu càng tốt. Cô cầu nguyện đến con quỷ và thắp một ngọn nến cho nó.

Đó là một mùa xuân khác thường, nóng đến mức Materia không thể cử động nổi nữa. Cô ấy quá khổng lồ, James tự hỏi không biết có gì ở bên trong, nhìn cô cứ như đang chứa cả một viên đạn đại bác to nửa mét trong người. Tuy vậy, cô vẫn đi bộ đến nhà thờ mỗi buổi sáng cùng với hai đứa nhỏ trong chiếc xe đẩy cũ của Kathleen. Bà MacIsaac nhìn cô thoáng qua ô cửa sổ hiệu thuốc và cảm thấy lo lắng cho cô: không ai nên ở quá gần Chúa như vậy. Ông MacIsaac vẫy cô vào và cho một ít sô-đa dâu nhưng cô từ chối, mọi thứ đều làm cô bị đầy hơi, nhưng bọn trẻ thì uống nhiều đến mức nhìn như chúng có một hàm râu màu đỏ quanh miệng.

Cô càng mập thì lại càng khó cầu nguyện, vì James lại không đến gần cô nữa, còn Kathleen thì ngày càng dễ thương và vô tâm hơn mỗi ngày. Materia nhìn họ chụm đầu vào nhau giải bài toán trên chiếc bảng học sinh, nhìn thấy Kathleen nhảy cẫng lên người anh trong bộ áo mới của con bé, nhìn khuôn mặt anh khi con bé hát riêng cho mình anh.

Ngập trong một đống thịt, Materia dường như không thể hít thở sâu được, đến tháng sáu thì cô ngủ trên cái võng trong bếp, không còn leo thang nữa. Đứa bé này đang vắt kiệt sức lực của cô, không còn quan sát chồng và con gái nữa, không phải là lúc này.

Cô không còn mặc vừa bộ đồ nào nữa cho nên cô lấy ba chiếc áo cũ và cắt may chúng lại thành một cái váy: vải in hoa ở phía trước, vải mỏng ở hai bên và vải sọc ở đằng sau. Cô đã có một ngày thật dễ chịu nhưng khi James về thì nó trở thành “Lạy Chúa, em mặc cái gì vậy?”

Cô hỏi xin tiền anh và mua một súc vải ế có in hoa văn loạn xạ và cùng với sự giúp đỡ của bà Luvovitz, cô may được ba cái áo mặc nhà. Bà Luvovitz ngỏ ý cho cô vài mét vải màu xanh nhưng cô từ chối, cô thích hoa, James lắc đầu nhưng không có ý kiến gì.

Những ngày gần đây Materia lúc nào cũng lẩm bẩm, đôi môi cô liên tục mấp máy ngay cả lúc cô đang sửa chiếc vớ hay đang thay tã. Tệ hơn nữa là cô lẩm bẩm khi đi trên con đường phủ băng tuyết xuyên qua thị trấn để đến nhà thờ.

“Đừng có vừa đi trên đại lộ Plummer vừa tự nói chuyện với chính mình nữa.”

“Tôi không có nói chuyện một mình.”

“Chứ em nói với ai?”

“Mary.”

Ôi lạy Chúa.

Materia lại thấy con quỷ mỉm cười với cô từ trong lò sưởi. Cô ngày đêm dệt may một tấm vải mỏng mà cô dùng để bọc Kathleen, cô thấy con gái mình trong một cái kén treo lơ lửng với đôi mắt xanh mở to. Nhưng không ai có thể dệt mãi và cái kén cũng sẽ nở ra dù là để thả ra một con bướm hay một bữa ăn. Cô còn gì để hy sinh nữa? Cô đã từ bỏ âm nhạc của mình từ lâu, cô sẽ tự hành xác mình, nhưng điều đó sẽ gây hại đến đứa con chưa ra đời của cô. Cô chẳng còn lòng tự trọng để hy sinh nữa, cho nên cô hy sinh sự mập mạp của mình, những bộ quần áo mảnh mai của mình, mái tóc quăn của cô mỏng dần đi. Nhưng con quỷ vẫn không thỏa mãn.

Trong bóng tối lạnh lùng của nhà thờ núi Carmel, Materia nhìn vào khuôn mặt nhỏ màu xanh của con rắn và làm dấu chữ thập. Bên cạnh cô, Mercedes bé bỏng đang quỳ, đôi tay nhỏ xíu đeo găng trắng vòng quanh chuỗi hạt của riêng cô bé. Sau lưng họ, Frances đang bò dưới các hàng ghế, lết phết chiếc váy trong đám bụi và tìm kiếm những thứ tỏa sáng. Materia nhìn chằm chằm vào đôi mắt con rắn và ngã giá: nếu con quỷ chịu giới hạn lại trong một cô con gái thì Materia sẽ để nó bắt Kathleen đi khi thời điểm đến, con quỷ mỉm cười, đồng ý.

Sau đó Materia nhìn lên khuôn mặt thạch cao sáng sủa của Đức mẹ và cầu xin người hãy kiềm hãm con quỷ lại. Cô khấn một đoạn Kinh hãy nhớ “Lạy Thánh Nữ Đồng Trinh Maria là mẹ rất nhân từ, xin hãy nhớ xưa nay chưa từng nghe có người nào chạy đến cùng Đức mẹ xin cứu giúp mà Đức mẹ từ bỏ chẳng nhận lời. Nhân vì sự ấy, con hết lòng trông cậy than van chạy đến sấp mình xuống dưới chân Đức mẹ là Nữ Đồng Trinh trên hết các kẻ đồng trinh, xin Đức mẹ đoái đến con là kẻ tội lỗi. Lạy mẹ là mẹ Chúa Cứu thế, xin chớ bỏ lời con kêu xin, một rủ lòng thương và nhậm lời con cùng. Amen.”

Đức mẹ sẽ nghĩ đến một việc gì đó, bởi vì người luôn độ lượng nhân từ.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.