Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

❊ ❊ ❊

Phóng viên đang đưa tin về sự ra đời của một con gấu túi trong sở thú gần Seattle. Tôi để cả tâm trí vào câu chuyện ấy - một con gấu túi ra đời vào ngày Judah rời khỏi khu Xương. Mãi tới khi cậu ấy đi rồi, tôi mới chịu nhìn ra con phố không một bóng người từ khung cửa sổ, nhưng đầu óc tôi chẳng thể nghĩ tới điều gì ngoài con gấu túi đó. Tôi muốn được thấy nó. Tôi muốn tới thăm sở thú, như Judah đã hứa chúng tôi sẽ cùng nhau đi. Khi tôi rời khỏi phòng và bước lên cầu thang, mục tin tức chuyển sang vụ sát hại Lyndee Anthony. Giọng nói trong trẻo của phóng viên còn vang lên bên tai tôi một lúc nữa, trước khi bị những suy nghĩ của tôi át đi. “Cảnh sát vẫn đang tìm kiếm...”

Khi bạn vừa đến với thế giới này, bạn ôm ấp biết bao hy vọng tốt đẹp. Dù cho bạn có sinh ra ở khu Xương, với một bà mẹ cả ngày chỉ mặc một chiếc áo choàng lụa đỏ, bán thân mình cho đám đàn ông để đổi lại những tờ một trăm đô la nhàu nhĩ, bạn vẫn tin vào những điều không tưởng. Bạn thấy những vị tiên trong chạn bếp trống không, nơi đáng ra phải có đầy những hộp đồ ăn, còn đám chuột bò qua sàn nhà phòng bạn là sứ giả của các vị thần, hay loài vật hộ mệnh của bạn. Và nếu bạn giàu óc sáng tạo, bạn còn tô vẽ cho cả thứ giẻ rách mình đang mặc trên người. Bạn là Lọ Lem, bạn là Bạch Tuyết, bạn...

Bạn là một kẻ tử tù đang chờ ngày hành quyết. Song, cũng có một lúc nào đó, bạn hoàn toàn không nhận thức được điều ấy, mà thế hóa ra lại hay. Nhưng rồi sự lạc quan ấy sẽ dần dần bị tước đi - chầm chậm... chầm chậm... chầm chậm. Khoảnh khắc bạn không còn là một kẻ ngây thơ chính là khi bạn được nếm trải cảm giác đau đớn tột cùng của việc trưởng thành. Mới hôm qua bạn vẫn còn tin mình là nàng Lọ Lem, ấy thế mà ngay hôm nay tia sáng hư ảo ấy cũng lụi tàn, bạn lại nhận ra chính mình cũng chỉ là một thứ bỏ đi đáng thương, một kẻ tử tù đang lay lắt đếm nốt những ngày cuối đời ở khu Xương này. Sự ngây thơ của bạn ra đi dữ dội quá. Thật đau lòng khi hiểu ra rằng sẽ không có ai giải cứu bạn hết. Không ai đem lại được cho bạn tự do. Không ai có thể cho bạn công bằng, sự báo thù, niềm hạnh phúc, hay bất kỳ điều gì. Bất kỳ điều gì. Nếu bạn quyết tâm và đủ can đảm, bạn sẽ tự mình giành lấy. Tôi phải rời khỏi nơi đây thôi.

Ngay sau hôm Judah rời đi, tôi lấy sáu nghìn đô la trong số tiền của mẹ và mua một chiếc xe được quảng cáo trên báo. Đó là lần đầu tiên tôi mua một tờ báo và phải mất tới mười phút mới tìm được mục bán xe cũ. Cuộc mua bán diễn ra vội vàng, chóng vánh, nhưng tôi cũng đành tin tưởng vậy, bởi đó là thứ tôi cần ngay lúc này. Một chiếc Jeep mui trần màu đen, tuổi đời còn lớn hơn cả tôi nhưng vẫn còn khá tốt. Chủ xe là ông Fimmes, một bác sĩ thú y già, gầy nhẳng, mắc bệnh viêm khớp và phải đeo răng giả. Thỉnh thoảng ông ta lại phải lấy lưỡi đẩy hàm răng trở về đúng vị trí. Chiếc xe này từng là của con trai ông, trước khi anh ta chết trong một vụ tai nạn khi leo núi Rainier. Ông bác sĩ già nói ông ta không phải kiểu người ủy mị, chiếc xe được giữ lại đến giờ chỉ vì bà vợ không chịu cho bán nó.

“Bà ấy mất vì ung thư sáu tháng trước rồi, nên tôi nghĩ đã tới lúc...”

Vừa lục lọi hộp đựng găng tay, tôi vừa nói rằng mình lấy làm tiếc vì mất mát của ông ta. Tôi tìm thấy một hộp xì gà mốc meo cùng một con dao bỏ túi có vẻ đắt tiền. Tôi lấy con dao ra đưa ông. “Chắc ông sẽ muốn giữ lại vật này.” Ông ta lắc đầu. “Tôi đã nói rồi. Tôi không phải kiểu người ủy mị.”

“Ồ.” Tôi gượng gạo đáp khi nghĩ tới những chiếc hộp đựng đồ của mẹ trên gác mái. Liệu tôi có thể đem cho những thứ đó đi dễ dàng như ông không?

“Tôi hiếm khi lái chiếc xe này, nó vẫn còn khá tốt.” Ông ta đẩy hàm răng giả về đúng vị trí để nói với tôi câu ấy rồi lại đẩy nó ra ngoài. Thật khó quan sát và bất tiện vì trời mưa như trút nước. Nhưng cảm giác những hạt mưa lướt qua mặt cũng không khiến tôi khó chịu mấy, vẫn còn tốt hơn là mua một chiếc xe cũ nát từ một tay lưu manh tại bãi xe Alfie. Ai cũng biết tất cả những thứ không thể tìm được ở chỗ Mo thì Alfie sẽ có. Bãi xe này chỉ là nghề tay trái của anh ta. Xe đổi lấy ma túy, những chiếc xe được mua để rửa tiền. Dính vào mấy chiếc xe đó sẽ chẳng lợi lộc gì. Tôi trả tiền ông Fimmers rồi đánh xe đi. Tôi lái chậm rãi, lo lắng đặt chân chực sẵn ngay trên phanh. Tôi nhìn ông Fimmers già nua qua gương chiếu hậu, nghĩ tới việc bất cứ lúc nào ông ta cũng có thể phát hiện tôi không biết lái xe và dẹp vụ mua bán này. Trước đây tôi mới lái xe một lần, khi Sandy để tôi lái xe của chị ấy loanh quanh trong bãi đỗ xe của cửa hàng sau giờ làm việc. Hôm đó tôi lái không tệ, nhưng khi ấy không có chiếc xe nào khác ở gần. Đến lúc rồi đây. Tôi sẽ tự học lái xe. Tôi đi vào đoạn đường vắng, giậm phanh quá mạnh khi có biển báo dừng và suýt chút nữa đâm gãy hòm thư nhà người ta khi quay xe.

Ngoài Mo, tôi là người duy nhất ở phố Wessex có xe riêng. Điều này sẽ khiến tôi trở thành tâm điểm chú ý. Đến Judah còn nghi ngờ tôi, vậy hà cớ gì đám người xa lạ này lại không chứ? Dù vậy tôi cũng không muốn có bất kỳ ai biết việc tôi sở hữu chiếc xe này. Sandy nói tôi có thể để xe ở gara của chị ấy vài ngày. Tôi đánh xe đến nhà chị ấy, để lại đó rồi bắt xe buýt về nhà. Cảm giác tuyệt thật. Tôi đã mua một chiếc xe. Tôi hoàn toàn trưởng thành rồi.

Tôi cho Sandy thuê “hố đen sự sống”, cuối cùng chị ấy cũng chịu bỏ Luis và đang hẹn hò với một anh chàng mới. Hai người họ gặp nhau ở gian hàng bán vitamin trong Wal-Mart. Anh ấy khá tử tế; tôi gặp họ một lần ở quán bar, nhưng được một lúc thì tôi cảm thấy mình như kỳ đà cản mũi nên đã xin phép chào tạm biệt.

Tôi tới thư viện và in một bản hợp đồng thuê nhà tìm được trên mạng. Bốn trăm đô la một tháng và chị ấy phải tự trả tiền phí dịch vụ. Chị ấy nói mình sẽ kiếm người thuê chung nhà và đòi họ sáu trăm đô la một tháng. Tôi mặc kệ. Tôi nói vậy với chị ấy. Câu trả lời này có vẻ khiến chị ấy hào hứng dù nỗi vui mừng này thật không phải đạo cho lắm. Sandy vội về để đăng quảng cáo trên trang Craigslist. Tôi chẳng biết anh chàng Craig này là ai, nhưng trong lúc ném hết đồ đạc của mình vào túi, tôi cầu mong anh ta không cho một tên tâm thần tới sống trong nhà mẹ tôi. Đến khi nhớ ra rằng một kẻ tâm thần vẫn còn tốt hơn tôi chán, tôi mới ngừng băn khoăn.

Tôi thi lấy bằng lái xe rồi mở một tài khoản ngân hàng, gửi phần lớn số tiền của mẹ và một chồng phiếu trả lương của mình vào đó. Tôi giữ lại năm nghìn đô la, cất trong một chiếc tất cuộn lại để trong túi. Vào một ngày nắng nhạt cuối tháng Tám, khi những quả mâm xôi dại đã chín mọng, trĩu nặng trên cành, tôi leo lên chiếc xe Jeep của mình và rời bỏ khu Xương mãi mãi.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.