Một sớm nọ, khi làn sương mù từ vịnh Sound ùa về thành phố, trong lúc đang đi bộ từ chỗ làm về nhà sớm hơn thường lệ một tiếng vì nhà hàng gần như không có khách, tôi bắt gặp một vụ đánh nhau trong một con hẻm. Tôi ngần ngừ đứng trên phố, không biết có nên ra mặt không. Xung quanh vắng vẻ, chẳng có ai để nhờ giúp đỡ. Đôi khi đám vô gia cư vẫn gây chuyện với nhau và khả năng cao là lần này cũng thế. Bây giờ là bốn giờ sáng, đám say xỉn đêm qua đã về nhà từ lâu, còn người đi làm thì vẫn chưa thức giấc. Tôi căng mắt cố nhìn cho rõ, hơi thở tỏa ra như một lớp sương mờ xung quanh. Tôi đang lạnh cóng. Tôi chỉ muốn tắm rửa cho sạch sẽ rồi trèo lên giường ngủ. Tôi nên để mặc họ thôi. Đúng lúc định bỏ đi thì tôi nghe thấy tiếng thét của một người phụ nữ. Cụt lủn như bị chặn lại trước khi kịp cất lớn lên.
Tôi bắt đầu đi dọc theo con hẻm, tiếng kêu cứu đột ngột đã xóa tan cảm giác do dự. Tôi nhón chân chạy những bước dài, cẩn thận không để phát ra tiếng động. Hắn không nghe thấy tiếng tôi tiến lại gần từ phía sau, vẫn quay lưng lại với tôi. Một tên khỏe mạnh, lực lưỡng mặc áo khoác da. Bị ép chặt vào tường là một cô gái còn ít tuổi hơn tôi, đôi mắt mỏi mệt và hoảng loạn trong lúc liên tục giãy giụa tìm cách thoát khỏi tay hắn. Mọi cố gắng của cô đều vô ích. Gã đốn mạt phải to gấp ba lần người cô ấy.
Một tay bịt chặt miệng cô gái, lấy hai vai mình giữ chặt cô ép vào tường, gã lần mò, cố gắng cởi chiếc quần xuống khỏi cái hông to bè của mình bằng tay còn lại. Tôi quan sát một chốc, cơn thịnh nộ đang dần hình thành trong lòng. Nó từ từ sôi lên, nhưng tôi cứ đợi đến khi nó đầy tràn lên nữa - tôi muốn cơn giận được hoàn thiện, sôi sục hoàn toàn trong người trước khi ra tay hành động.
Trong suy nghĩ của mình, tôi đã giết hắn rồi. Tôi đã tách hắn ra khỏi cô bé và cứa cổ hắn bằng con dao buộc ở cổ chân. Nhưng tôi biết mình không thể giết hắn. Ở đây có nhân chứng, rồi sẽ có cảnh sát, sau đó sẽ là cả một ngày mệt nhoài trả lời các câu hỏi và nhận lấy những ánh mắt dò xét. Tôi không muốn họ biết đến sự tồn tại của mình.
Tôi phải cẩn trọng; hắn to con hơn tôi. Tôi sẽ đợi tới khi hắn kéo chiếc quần của mình xuống thấp hơn nữa. Chiếc quần đang ở giữa bắp đùi. Hắn mất một lúc để kéo thắt lưng ra khỏi đỉa quần rồi ném nó sang một bên. Tôi cúi xuống, tóm lấy một đầu chiếc thắt lưng và kéo nó về phía mình, mắt không rời khỏi lưng hắn. Cô bé đã nhìn thấy tôi. Mắt cô nhìn thẳng vào mặt tôi khi tôi lại gần. Tôi đặt ngón tay lên môi, ra hiệu cho cô giữ im lặng. Ngay sau đó, tôi vung tay, vòng chiếc thắt lưng qua cổ hắn. Bị bất ngờ, hắn kêu lên một tiếng đứt quãng khi tôi thít chặt chiếc thắt lưng lại.
“Chạy đi.” Tôi bảo cô gái, trước khi hắn đẩy tôi về phía sau. Chiếc quần làm hắn bị vướng chân, đây chính là điều mà tôi mong đợi. Tôi thít chiếc thắt lưng chặt hơn khi hắn liên tục đẩy tôi thật mạnh về phía tường. Hắn móc ngón tay, cố kéo chiếc thắt lưng ra, nhưng chân tôi đã tìm được một thùng rác bằng kim loại lớn làm điểm tựa, tôi lách chân vào đó và tiếp tục giữ chắc chiếc thắt lưng. Lưng bị ép vào tường gạch cứng nhưng tôi không hề cảm thấy đau bởi adrenaline đã bao bọc lấy những dây thần kinh của tôi như một lớp vỏ cao su gọn ghẽ. Tôi đã xỏ được chiếc thắt lưng, một tay giữ, một tay tôi với lấy con dao của mình. Hắn suýt chút nữa đã hất tung con dao khỏi tay tôi, kết quả là bị rạch một vết vào đùi, vết thương khiến hắn càng chống cự dữ dội. Chiếc thắt lưng tuột khỏi tay tôi, hắn đổ người về phía trước, chao đảo, thở hổn hển rồi vội vã tháo chiếc thắt lưng quanh cổ ra. Tôi vội cúi gập người, lao tới xô hắn vào tường như cách các cầu thủ bóng bầu dục vẫn làm trên tivi. Tôi lĩnh nguyên một cú đấm từ hắn vào mặt, cảm giác đau đớn lớn tới mức tôi tưởng như mình sắp ói đến nơi. Hắn chộp lấy một tay tôi và bẻ quặt lại. Nghĩ rằng tay mình rồi sẽ bị hắn xé rách mất, tôi liền vung cánh tay còn lại lên, rạch một vết vào má hắn. Hắn buông tôi ra, chớp lấy thời cơ, tôi nhanh nhẹn tóm lấy mặt hắn, quay người lại kề dao lên cổ hắn. Hai tay hắn giơ lên đầu hàng, nhưng tôi biết hắn sẽ không chịu khuất phục thế này đâu. Rồi tôi sẽ rơi vào thế yếu trong chốc lát. Đó chính là điều mà phụ nữ thường không hiểu: nếu bạn muốn là kẻ nắm đằng chuôi, bạn phải hành động nhanh hơn chúng. Vậy nên tôi đâm hắn. Tôi ấn mạnh con dao cho tới khi các ngón tay cảm nhận được hơi ấm từ máu của hắn. Tôi vốn không định giết hắn, nhưng tôi đã làm vậy rồi.
Ba mạng người, tôi tự nhủ. Tôi vội lùi lại khi hắn đổ gục dưới chân tôi. Cùng lúc đó, tôi nhìn thấy cô gái. Cô bé đã bỏ chạy, nhưng không đi xa. Cô bé đứng đó đợi xem chuyện gì sẽ xảy ra, hoặc có lẽ muốn ở lại để giúp. Ngoại hình cô nhóc dường như không đi theo phong cách nào cả, ngay cả đôi tất dày đi ngoài tất da chân cũng chẳng ăn nhập gì với nhau. Chúng tôi nhìn vào mắt nhau, đôi mắt cô bé đã đỡ mệt mỏi hơn nhiều so với lúc nhìn tôi ban tay.
“Chị giết hắn rồi”, cô bé nói.
Tôi lấy tay lau trán, do dự không biết phải làm gì tiếp theo.
“Hắn là ai?” Tôi lên tiếng hỏi.
Cô bé nhìn chằm chằm vào cái xác và tôi phải hỏi lại lần nữa.
“Từng là ai mới đúng”, cô sửa lại. “Hắn chết rồi mà.”
Một đứa nhóc còn chưa đủ tuổi thành niên. Tôi nhìn trang phục quá khêu gợi của cô bé: một chiếc váy da ngắn và áo len bó sát, liền muốn đổi lại câu hỏi của mình thành “Em là ai?” Nhưng chúng tôi không còn nhiều thời gian. Phải quyết định xong xuôi mọi chuyện. Trên người tên này có đầy dấu vân tay của tôi. Cô nhóc này thì đã thấy mặt tôi. Chúng tôi không thể cứ thế bỏ đi được. Biết đâu có ai đó đã bắt gặp và gọi cảnh sát rồi.
“Jonas. Em quen hắn trên mạng”, cô bé nói bằng giọng đều đều chán chường. “Hắn bảo em là mình mới mười tám tuổi. Tối nay là lần đầu tiên em gặp hắn. Em thậm chí còn lẻn ra khỏi nhà.” Câu nói cuối có pha chút bàng hoàng.
“Em bao nhiêu tuổi rồi?” Tôi hỏi. Nếu tôi có thể bắt cô bé về nhà ngay bây giờ, có lẽ cô nhóc sẽ không bao giờ hé răng nửa lời. Tôi thì có thể dọn sạch chỗ này...
“Mười sáu.”
“Em tên gì?”
“Mary”, cô nhóc đáp.
“Chúng ta có hai lựa chọn đây, Mary”, tôi nói. “Ta có thể gọi cảnh sát...”
“Họ sẽ báo cho bố mẹ em”, cô nhóc vội vã cắt ngang. “Bố mẹ sẽ cáu mất.” Cô nhóc siết chặt hai tay lại và tôi nhận thấy một vệt mascara nhòe dưới mắt.
Tôi chớp mắt nhìn cô nhóc một lúc, “À phải rồi, họ sẽ giận điên lên. Có một người nằm chết dưới chân chị và hắn ta lại là kẻ cố cưỡng hiếp em. Chắc họ sẽ rất mừng là em vẫn ổn thôi.” Tôi liếm môi, khắp người ngứa ngáy. Tôi vừa giết một người và cô bé này chứng kiến chuyện đó.
“Thế lựa chọn còn lại là gì?” Mary hỏi. Cô nhóc đang chảy nước mũi nhưng không hề lau đi. Con bé vẫn đang bàng hoàng, tôi thầm nghĩ.
“Chúng ta đi về hai hướng khác nhau và không bao giờ nhắc lại chuyện này nữa.”
Cô nhóc im lặng, quay lưng rời thẳng khỏi con hẻm, hai tay ôm lấy thân mình. “Này”, cô bé gọi. Tôi ngoảnh đầu lại. Cô bé đang đi lùi. “Cảm ơn chị”, rồi chạy biến, mái tóc tung bay trong màn đêm.
Tôi muốn dặn cô bé phải khôn ngoan hơn vào lần tới. Phải tránh xa đám đàn ông muốn hẹn gặp trong những con hẻm. Dứt khoát đừng trốn bố mẹ mà lẻn ra khỏi nhà vào nửa đêm. Nhưng cô bé đã đi mất, còn tôi thì vừa mới giết một người, máu hắn đang đông lại trên lớp nhựa đường dưới chân tôi. Sẽ có các sợi vải vương vãi, tôi thầm nghĩ. Trên người hắn đang mang đầy ADN của tôi: tóc, da, có lẽ là cả máu nữa. ơn Chúa, trời đang mưa. Mấu chốt chính là ở đó: phạm tội trong cơn mưa, cơ hội được tiếp tục làm người tự do của bạn tăng lên đáng kể.
“Jonas cái con khỉ”, tôi lẩm bẩm, kéo mũ lên trùm kín đầu. Sao không lấy luôn cái tên Peter Fennet ấy. Hắn ta đã ba mươi mốt tuổi. Đồ khốn.Tôi bỏ căn cước của hắn vào túi và đỡ xác hắn dậy, cho hắn ngồi dựa vào thùng rác và móc tiền ra khỏi ví hắn. Tám mươi sáu đô la. Tôi lấy nốt chiếc đồng hồ trên cổ tay hắn - dàn cảnh như một vụ cướp. Mình sẽ ném nó xuống vịnh Sound sau, tôi tự nhủ, bỏ nó vào trong túi quần. Tôi nhìn cái xác lần cuối, trong lòng dửng dưng không chút cảm xúc. Kỳ lạ thật. Rời con hẻm, tôi lắc cổ cho đỡ mỏi. Tôi phải dừng ngay cái thói giết người này thôi.
Tôi ném đồng hồ của Tên Khốn Peter xuống vịnh Sound ngay hôm đó. Một tiếng tõm nho nhỏ, rồi chiếc đồng hồ duyên dáng chìm xuống làn nước tối. Tôi còn đợi cho tới khi biết chắc nó sẽ không trồi lên trở lại như một thứ ác quỷ sẽ đeo bám mình, lúc đó tôi mới bước về phía khu chợ. Tôi mua hoa quả và trà ướp hương cam rồi về nhà - cả người đau nhức. Ẩn dưới những lớp quần áo kia, da thịt tôi đầy vết thâm tím; cả cơ thể như một bức tranh trừu tượng. Tên Khốn Peter đã đánh tôi một trận ra trò. Nhưng chưa thấm vào đâu. Hắn chết rồi, còn tôi thì vẫn sống. Tôi chỉ có mặt ở đó đúng lúc để trừng trị hắn thôi, bất cứ ai trong hoàn cảnh đó cũng sẽ làm như vậy. Tôi pha một cốc trà rồi mang vào phòng tắm, ngâm mình trong bồn nước nóng cho tới khi các ngón tay nhăn cả lại. Không biết Mary có kể cho ai không nhỉ? Liệu cô bé có nghĩ về đêm đó và không ngừng tự hỏi, chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi không nghe thấy tiếng thét của cô bé? Biết đầu con bé lại là kiểu người giống mẹ tôi, những người chôn giấu quá khứ và không bao giờ còn nghĩ về nó nữa. Dù thế nào thì chắc tôi cũng không bao giờ gặp lại Mary nữa. Như vậy có lẽ cũng ổn.
Tôi lôi chiếc máy tính giấu dưới nệm ra. Tôi sợ có người sẽ lấy cắp nó. Mỗi ngày tôi lại đem giấu ở một nơi khác nhau, mà kể cả có ai đó thật sự muốn làm vậy, họ cũng có thể lục lọi căn hộ và tìm thấy nó được nhét ở một nơi nào đó dễ nhìn. Tôi tìm kiếm tin tức để xem đã có tin tức gì về một vụ giết người ở Seattle chưa. Không biết phải mất bao lâu người ta mới nhận diện được Peter Fennet và báo cho gia đình của hắn? Không biết ai là người tìm thấy hắn ngồi dựa vào thùng rác?
Và đây rồi, tiêu đề tôi đang tìm kiếm: Phát hiện thi thể một người đàn ông gần chợ đường Pike. Thực tế là cái xác đó chẳng nằm gần chợ đường Pike đâu. Giới truyền thông chỉ muốn bạn biết rằng có một kẻ sát nhân ở Seattle. Một cô gái tóc vàng xấu xí tới từ khu Xương, chắc là vậy. Bài báo ngắn, thông tin không nhiều nhặn gì. Tìm thấy thi thể một người đàn ông chưa xác định. Khoảng tầm ba mươi đến ba mươi lăm tuổi. Bị đâm và có dấu hiệu ẩu đả. Kết thúc bằng câu quen thuộc, kêu gọi mọi người trình báo thông tin nếu có bất cứ manh mối gì.
Tôi cắn móng tay và nghĩ tới Mary. Cô nhóc không biết tên tôi, nhưng cá là có thể nhận diện tôi trong hàng nghi phạm. Tôi đúng là đã quá ngu ngốc và bốc đồng. Đáng ra tôi chỉ cần đánh nhau với hắn để cô bé có thời gian chạy thoát, sau đó tự mình trốn đi. Lành lặn thì không... nhưng chắc sẽ không bị cảnh sát tìm kiếm. Tôi cất máy tính đi và trèo lên giường. Tôi chìm vào giấc ngủ, song trong cơn ác mộng, tôi thấy mình bị truy đuổi bởi đám sư tử không đầu dọc theo những con hẻm dài.
Chừng bốn giờ chiều, tôi thức dậy và đi đánh răng. Tôi đứng ở bồn rửa bát ăn một quả cam và kiểm tra máy tính lần nữa. Không có tin gì khác về Tên Khốn Peter. Tôi đã có thể thở phào một chút.