Có thể những yêu cầu của cô quá cao, hoặc là những đặc ân cô dành cho sự yếu đuối của con người là quá ít, bởi vì những cố gắng kết bạn của cô đều kết thúc trong sự thất vọng.
• Claudia, ALOE
Lớp học của xơ Saint Monica được trang trí bằng một tấm bản đồ thế giới, một biểu đồ mặt cắt núi lửa, một bộ sưu tập hóa thạch và một bản in màu tên của chính xơ. Nó được treo ngay phía trên bảng đen. Ngồi trong lớp, xơ Saint Monica đặt một cuốn sách đang mở trong lòng nhưng bà không đọc, bà đang nhìn xa xăm đi đâu đó và dường như không nhận ra một đôi mắt khác đang nhìn ra từ trong những trang sách.
Mỗi khi cảm thấy quá chán, đôi mắt của Kathleen sẽ lạc đến bức tranh này, nó là tâm điểm che đậy những giấc mơ ban ngày không được phép xuất hiện trong lớp của xơ Saint Monica - người luôn ứng khẩu kể về giai thoại của các vị thánh giữa các bài học về vỏ trái đất và các thủ đô trên nó. Các cô gái của chúng ta đều biết rằng những đồng cỏ là dạ dày của Canada và thánh Monica là mẹ của thánh Augustine - Cha xứ tuyệt vời nhất trong tất cả Cha xứ của các nhà thờ. Khi ông còn trẻ, Augustine đã sống trong tội lỗi với một người phụ nữ châu Phi ngoại đạo. Mẹ ông đã cầu nguyện cho ông chuộc hết được lỗi lầm và đến một ngày nọ, trong khi Augustine đang tản bộ trong vườn thì ông nghe thấy tiếng trẻ con vang lên “Hãy cầm lấy nó, hãy đọc nó!” . Đó chính là tiếng nói của Kinh Thánh. Augustine đã bỏ rơi người vợ bé châu Phi của mình, chuyển đạo sang Thiên Chúa giáo và trở thành người trừng phạt đối với những kẻ gian dâm. Và Rangoon là thủ đô của Burma.
Tuy nhiên, buổi chiều hôm đó, đôi mắt của Kathleen lại không dán vào bức tranh của xơ Saint Monica. Kathleen đang ở vùng quê xa xôi của nước Anh, nơi cô và người cha của mình sống trong một trang viên…
“Kathleen!”
Kathleen giật nảy lên khỏi bàn và nhìn vào chiếc khăn che mặt dữ tợn của xơ Saint Monica.
“Vâng, thưa xơ!”
“Cái gì có thể thu hút em hơn là sự hình thành băng tích vậy?”. Xơ Saint Monica không cần đợi câu trả lời, bà tóm lấy quyển tiểu thuyết của Kathleen đang được che giấu dưới lớp vỏ ngụy trang là cuốn sách “Địa lý nước Anh”.
“Claudia, ALOE. Ai là ALOE?” Giọng bà gay gắt.
Kathleen cảm thấy mặt mình đang đỏ dần lên, cô nhìn xuống “…Một quý bà ở nước Anh.”
“Sao cơ? Cô không có hơi à? Dùng nó đi chứ.” Có tiếng khúc khích vang lên từ dưới lớp.
Kathleen ngẩng lên.
“Một quý bà ở nước Anh.”
“Một quý bà ở nước Anh, cái gì?”
“Một quý bà ở nước Anh, thưa xơ!”
Kathleen đứng chịu trận khi xơ Saint Monica lướt qua các trang sách. Những đứa con gái khác bắt đầu thì thầm. “Im lặng!”. Im lặng. Xơ đong đưa quyển sách trước mặt Kathleen và ra lệnh “Chia sẻ thứ quý báu này với lớp đi nào!” Kathleen cầm lấy quyển sách và cắn môi.
“To và rõ ràng. Ta không muốn bỏ lỡ một từ ngữ hấp dẫn nào đâu.”
Kathleen bắt đầu từ một đoạn nào đó và đọc “Tôi thường thấy một cái nhìn thoáng qua…”
Một giọng nói ê a vang lên “Tôi không nghe gì cả, Kathleen.”
“…của một bóng áo choàng đen…”
“To hơn nữa!”
“…đang băng qua khoảng không đằng xa….”
“Tốt, tiếp tục!”
“….với một cái gì đó như là sự thèm muốn đối với trái cấm.”
Tiếng rúc rích vang lên khắp nơi. Kathleen hít một hơi, chớp mắt và tiếp tục “Những người không mang sự nghi ngờ theo bên mình sẽ hiểu rõ thế nào là tốt và xấu bằng cách làm quen với cuộc sống của một nữ tu. Nhưng ta nghi ngờ điều đó mang nghĩa xấu nhiều hơn là tốt…” Những đứa con gái khác há hốc miệng. Kathleen chờ đợi, dán mắt vào quyển sách, làm ơn đừng bắt tôi đọc nữa.
“…Tiếp tục!”
“…nhưng Papa cấm tôi không được có bất kì sự giao du nào với những quý cô La Mã.”
Im lặng, kinh ngạc và hoảng sợ. Xơ cảm thấy đau buồn. “Các cô gái, lợi ích và cân nhắc. Đây là một thứ rác rưởi không hơn không kém, một sự phỉ báng được viết ra bởi lớp phụ nữ thấp kém không dám xuất bản dưới tên thật của mình vì nó sẽ thể hiện những ý định tội lỗi của ả. Không ai trừ những đứa ngu hoặc những người tâm địa ma quỷ mới tìm thấy sự thoải mái trong những trang sách này. Kathleen, em có vậy không?”
Kathleen không thể ngước lên, quanh cô là một cảm giác chiến thắng đê tiện.
Cô tự bắt mình phải trả lời theo cái cách mà tự nó đã là một sự thách thức. “Thưa không!”
Xơ Saint Monica tịch thu cuốn sách và lướt nhanh về lại bàn mình.
Xơ Saint Monica là một trong những người không thể chịu được sự bất khả xâm phạm của Kathleen Piper, bà luôn tìm kiếm cơ hội để cho con bé một món quà của sự sỉ nhục, nhưng điều đó hoàn toàn không dễ chút nào, Kathleen là một học sinh mẫu mực và gần như không thể chạm được một ngón tay vào niềm kiêu hãnh xấc xược đã tạo nên kiểu cách không tì vết của cô - đó là chưa kể đến sự trơ tráo vô căn cứ nhưng lại không thể bắt lỗi được của nó. “Ta sẽ dạy nó một bài học”, xơ Saint Monica nghĩ và nhét cuốn sách vào ngăn bàn của mình rồi khóa lại.
“Rồi bà ấy sẽ biết,” Kathleen nghĩ và nhìn chằm chằm vào lọ mực, cảm thấy nóng lên vì bị sỉ nhục. “Bà ấy sẽ phải hối tiếc, ta sẽ giết bằng cách đóng cọc vào tim bà ấy, ta sẽ nổi tiếng còn bà ấy thì sẽ xấu xí và chết đi. Ta sẽ sẵn lòng moi mắt bà ấy ra và cho bà ấy thấy. Thậm chí bà ấy còn không đáng được vậy.” Cô cảm thấy mắt mình ngân ngấn nước. Đừng khóc. Không được khóc. Cứ nhìn chằm chằm đi, cố lên.
Kathleen nhìn ra những cụm khói của nhà máy sắt thép Dominion ngoài cửa sổ, tưởng tượng như mình đang bốc cháy trong ngọn lửa ống khói và đang bay vút về phía nhà hát La Scala. Hoặc là bất kì nơi nào khác miễn là ở xa cái thị trấn tồi tàn, khốn khổ và những đứa con gái này.
“Ta đã nói rồi! Đi lên bảng!”
Kathleen bắt đầu nhìn lên. Xơ đang chờ ở cái bục cao phía trước bảng đen - Kỉ băng hà, kỉ phấn trắng, tuyệt chủng hàng loạt - bây giờ là gì chứ? Kathleen lướt ra khỏi bàn của mình, để lại dấu bàn tay trên mặt bàn, đủng đỉnh đôi vớ len dính vài mảnh gỗ và tiến lên phía trước để chịu hình phạt trước đôi mắt của bọn con gái.
“Quay mặt xuống lớp!”
Kathleen làm theo. Thứ tiếp theo mà cô biết là cô đang bị hàng đống giấy vụn và vỏ bút chì ụp lên đầu, ánh sáng vụt tắt.
“Bởi vì cô quá háo hức muốn nhét đầy đầu mình những thứ rác rưởi”, xơ Saint Monica nói, “có lẽ cô cần thêm một cái giỏ rác trên vai như thế này đấy!” Tiếng cười vang lên.
“Đủ rồi đấy các cô gái. Bây giờ, Kathleen, hãy hát cho chúng ta nghe nào!”
Kathleen đứng đờ ra, chớp mắt trong bóng tối của cái giỏ rác bằng kim loại, cô cảm thấy mồ hôi đang rỉ ra dưới cánh tay và giữa hai chân mình.
“Cô là một nữ ca sĩ mà, không phải sao?” - Chát! - Cây thước quất vào cái thùng rác.
Kathleen bị dính chặt vào hình ảnh từng hàng con gái đang ngồi bắt chéo chân, bụm miệng và mũi lại để không cười quá phấn khích. “Ta bảo hát!”
Chỉ có một bài hát có thể tự thể hiện, cô ngoan cố nghĩ vậy trong đầu và bắt đầu hát, giọng vang vang và nghẹn lại: “Ta sẽ đưa em về nhà, Kathleen…” - những tiếng cười kích động vang lên, xơ để chúng thoải mái - “Băng qua đại dương bao la rộng lớn…”
“Lớn nữa lên!”
“Đến nơi trái tim em từng trú ngụ, vì em đã từng là cô dâu xinh đẹp của ta” - một giọng hát chân thực là tất cả những gì Kathleen có, và giờ thì nó bùng nổ ra.
“Tiếp tục!”
“Những đóa hồng tô thắm má em. Anh đã thấy chúng phai nhạt màu và chết đi. Giọng em nói lúc nào cũng buồn. Và nước mắt làm nhòa đi đôi mắt…”
Cuối cùng Kathleen cũng khóc, cô giận điên lên và không thể kiềm được. Tệ hơn nữa là cô ghét bài hát này - lỗi thời, ngọt ngào một cách bệnh hoạn, không có gì khác ngoài cái tên của cô “Ta sẽ đưa em về, Kathleen, về nơi trái tim em sẽ không bao giờ chịu đau đớn. Khi những cánh đồng ngát xanh và tươi mát, ta sẽ lại đưa em về nhà em.”
Bài hát kết thúc, Kathleen đau khổ chờ đợi đến khi được tha - làm sao cô có thể bỏ cái giỏ rác ra khỏi đầu mình trước mặt mọi người? Cô biết rằng cô vẫn phải làm. Một lúc nào đó. Cô cần phải vào nhà vệ sinh. Cô có cảm giác cứ như mình đã làm ướt quần mình vì sự xấu hổ. Dĩ nhiên là điều đó không thể xảy ra, vì nếu có chắc chắn cô sẽ biết. Kathleen nhận ra rằng mình đã đứng đây khá lâu, và xơ Saint Monica đã quay trở lại bài học.
“Vào lúc nào thì người vợ bé châu Phi của Augustine bị bỏ rơi?”
“Con biết, con biết, thưa xơ…”
“Từng người một thôi, các cô gái.”
Kathleen đứng như người vô hồn cho tới khi chuông điểm báo giờ ăn trưa và cô nghe thấy tiếng xơ Saint Monica bước ra khỏi lớp sau đứa học trò cuối cùng.
Kathleen không có người bạn nào. Cô có việc của mình và cô cảm thấy biết ơn vì bạn bè là thứ không nên có ở Holy Angels. Không phải vì Kathleen đang rời khỏi kiểu cách của mình - một kẻ hợm hĩnh. Nhìn cô đứng trên bục, vô danh, với một cái giỏ rác kim loại trùm trên đầu, che giấu khuôn mặt kiêu ngạo - tại sao mọi người lại nghĩ là cô xinh đẹp, mái tóc của cô thật tồi tệ, nó màu đỏ. Chỉ vậy thôi. Không phải “ánh nâu vàng”, không phải “những lọn tóc màu trái dâu”, là màu đỏ. Như một con quỷ, như gái điếm. Sự trừng phạt trên tay Kathleen của xơ Saint Monica đã để lại nhiều vết rất tệ.
Sự thật là Kathleen không biết làm thế nào để kết bạn, cô chỉ được huấn luyện để sống trong cái môi trường lộng lẫy đó, cái tương lai của cô. Bạn bè là những thứ dư thừa. Điều này càng được củng cố bằng sự ngầm hiểu rằng cô không được đưa bất kì ai về nhà. Có gì đó liên quan tới mẹ. Cô và cha không bao giờ nói ra, nhưng cả hai đều tự hiểu như vậy.
Những đứa khác ngủ lại nhà bạn, rúc vào với nhau và nói chuyện đến tận sáng. Kathleen tình cờ nghe thấy chúng thì thầm với nhau ở phòng rửa mặt. Cô không thể nào hiểu được tại sao cha không cho cô ngủ lại nhà bạn, vì cô không bao giờ được mời. James đã lên kế hoạch cho cô đến Ý một mình, nhưng đó là một chuyện hoàn toàn khác. Đó là Cuộc đời. Và một thứ khác là Sự vô nghĩa. Ai mà biết được cha của những đứa con gái khác nghĩ gì trong đầu? Kathleen luôn được hộ tống nhưng cô không nhìn sự việc như vậy. Tự do nghĩa là được cách li khỏi sự ganh tị và lơ là của những người không quan trọng lúc nào cũng ở quanh cô.
Ngay lúc này, sau năm năm học ở Holy Angels, Kathleen vẫn không biết một người bạn nào trừ người dám cắn vào cổ tay cô - không ít thì nhiều, cô vẫn mong những đứa khác làm giống vậy. Cô đi theo chúng một cách cẩn trọng, cứ như chúng là những con thú hoang nguy hiểm đang lảng vảng quanh một hồ nước và sẵn sàng vồ lấy con mồi, bạn sẽ chẳng bao giờ biết được tại sao và cái gì đã tấn công mình. Cô sợ chúng, những thứ bén nhọn sáng lấp lánh và cô không bao giờ hiểu nổi chúng đang nói chuyện gì hay làm sao chúng có thể làm được vậy. Làm sao chúng có thể túm tụm lại thành từng nhóm như vậy. Thực sự thì Kathleen rất xấu hổ, nhưng sẽ chẳng ai để ý thấy điều đó vì dù gì thì cô cũng đã đứng dậy và hát trước khán phòng đầy người.
Tuy nhiên, những thứ có thể cứu vớt cho số phận của Kathleen lại là sự có mặt của vài người anh chị em họ của cô ở trường Holy Angels. Một người trong số họ đã ở trong lớp của cô trong sáu năm qua. Mặc dù Materia không muốn những cô con gái của mình biết tí gì về sự nhục nhã khi trốn khỏi gia đình và đã bịa ra một câu chuyện khác về “Old Country”, James đã nói cho Kathleen nghe sự thật: họ đã ở một nơi mà cả trăm năm không có được một khoảnh khắc bình yên, một nơi nhỏ bé. Con có anh chị em họ ở Holy Angels. Cứ lờ chúng đi. Đừng cho chúng cơ hội làm con mất mặt. Cứ hành động như con đang ở một chốn riêng của mình.
Nhà Mahmoud giàu có và rất có tư tưởng công dân. Những cô gái nhà Mahmoud rất nổi tiếng, mỗi người đều có ánh mắt tỏa sáng trong những chiếc khăn choàng len và thứ tiếng Anh hoàn hảo. Họ được kể rằng Kathleen là con gái của quỷ dữ và họ luôn cố chừa cho cô một khoảng không gian riêng. Kết bạn với Kathleen có nghĩa là chống lại những cô gái nhà Mahmoud. Bạn không thể theo cả hai cách được.
Vậy mà không hề có lấy một đứa bạn tiềm năng nào giữa nguyên đám đó, một cô gái thích đọc sách, đơn giản như một ngày Thứ ba trời mưa, hoặc có thể xinh đẹp đến mức không phải lo sợ? Một người không đi du lịch với một túi đồ, một người có thể xuất hiện với tư cách một người bạn của Kathleen. Không. Pháo đài của Kathleen, ngọn tháp màu trắng kem, dốc đứng và kinh khủng. Không ai có thể đi vào hoặc đi ra. Trừ cha cô, xơ Saint Cecilia và một vài tên nô lệ được chọn lọc để phục vụ đời sống. Ví dụ như mẹ cô. Ví dụ như người đánh xe.
Những đứa con gái khác cố làm dịu đi lòng ganh tị đang nhen nhóm và giảm đi sự sợ hãi của chúng đối với Kathleen, một sự chống đối xã hội, bằng một liều thuốc phân biệt chủng tộc hăng hái:
“Có thể nó trắng hồng vậy đấy, nhưng mà các bạn nên gặp mẹ của nó, đen như một con pích trong bộ bài vậy.”
“Các bạn biết không, có những thứ ăn sâu trong máu rồi. Người bà con của mẹ Evangeline Campbell biết một người phụ nữ có đứa con ở Louisburg. Đen như than vậy, trong khi cả hai gia đình đều trắng như tuyết và có mái tóc vàng.”
“Lẽ ra lúc đầu chúng ta không nên để những bọn da màu đó vào đất nước này!”
“Chú tôi thấy một người phụ nữ da màu đánh xe chở than, ngày hôm sau ông ấy qua đời!”
“Họ bốc mùi nữa đấy!”
“Kathleen Piper đến từ vùng Coke Ovens!” Và chúng cười phá lên.
Thực ra, cách chữa trị này không bao giờ được áp dụng khi có bóng dáng những cô gái nhà Mahmoud. Nó không có kết quả vì họ là những cô gái xinh đẹp và giàu có, cực giàu. Những cậu trai trường Holy Angels đã bắt đầu xếp hàng.
Không có người bạn gái nào dám động đến cánh cửa của ngọn tháp.