3
Chiếc trực thăng hướng về mặt bên của ngọn núi như một con muỗi vo ve quanh một con voi. Lớp mái lợp đá phiến đen khổng lồ của nhà máy điện và bãi xe kín đặc đều đột ngột bị bỏ lại, quá đột ngột đối với Servaz, dạ dày anh quặn lên.
Bên dưới chiếc phi cơ, trên sắc trắng của tuyết, các nhân viên khám nghiệm mặc bộ đồ bảo hộ liền thân màu trắng đi đi lại lại giữa cáp treo và phòng thí nghiệm di động, mang theo những bao gói đựng mẫu vật mà họ thu được. Nhìn từ trên cao xuống, bộ dạng lăng xăng của họ thật nực cười, chẳng khác nào sự hối hả của một đàn kiến. Servaz hy vọng họ thạo việc. Nhưng không phải lúc nào cũng được như vậy, việc đào tạo các giám định viên hiện trường thường không đáp ứng được yêu cầu. Thiếu thời gian, thiếu phương tiện, thiếu ngân sách, luôn là một điệp khúc lặp đi lặp lại, dù các chính trị gia vẫn hứa hẹn đủ điều về một tương lai màu hồng trong những bài diễn văn. Sau đó, xác con ngựa được bọn họ gói lại trong một cái túi, kéo khóa kín rồi đặt trên cáng lớn, đẩy vào trong chiếc xe cứu thương dài, cuối cùng mất hút cùng tiếng còi báo động rền rĩ, như thể con ngựa đáng thương đang cần được cấp cứu.
Servaz nhìn thẳng về phía trước qua lớp kính cầu lồi bằng thủy tinh hữu cơ của máy bay.
Trời đã quang. Ba đường ống khổng lồ trồi lên từ sau lưng tòa nhà và leo dần lên sườn núi, các trụ tháp cáp treo cũng men theo con đường ấy. Anh đánh liều nhìn xuống, và lập tức hối hận. Nhà máy thủy điện đã ở tít dưới đáy thung lũng, một loạt xe con và xe tải đang thu nhỏ lại ngay trước mắt anh. Những chiếc ống dẫn lao mình về phía thung lũng như mấy nhà trượt tuyết đang trên đỉnh của một cú nhảy. Khung cảnh choáng ngợp của đá và băng khiến ta ngạt thở.
Servaz tái mặt, nuốt khan và tập trung vào đỉnh núi trước mắt. Cà phê anh vừa uống giờ đang trôi nổi đâu đó trong thực quản.
“Trông anh không được khỏe.”
“Không sao. Mọi thứ đều ổn.”
“Anh bị chóng mặt à?”
“Không…”
Đại úy Ziegler mỉm cười. Servaz không còn nhìn thấy đôi mắt cô vì chúng đã ẩn sau cặp kính đen, nhưng anh vẫn có thể ngắm làn da rám nắng và ánh vàng rất nhẹ của tia sáng phản chiếu từ đỉnh núi đang âu yếm gò má cô.
“Làm ầm lên chỉ vì một con ngựa,” đột nhiên cô nói.
Servaz hiểu rằng cũng giống anh, Ziegler cho rằng việc huy động quá nhiều nguồn lực như thế này thật không xứng đáng, và cô đang tranh thủ bộc lộ khi không có tai mắt xung quanh. Anh tự hỏi không biết có phải cấp trên đã ép cô tham gia vụ này không. Và liệu cô có than phiền không.
“Cô không thích ngựa sao?” Anh trêu chọc.
“Rất thích,” cô trả lời, nhưng không cười. “Tuy nhiên, đó không phải là vấn đề. Chúng tôi cũng có những mối bận tâm tương tự như các anh, thiếu nguồn lực, tài nguyên, nhân sự. Bọn tội phạm thì luôn đi trước chúng ta. Vì vậy, huy động quá nhiều thứ cho một con vật…”
“Nhưng… nếu có kẻ nào đó ngoài kia đủ khả năng làm việc này với một con ngựa…”
“Phải,” cô thừa nhận, quyết liệt đến mức anh nghĩ hẳn cô cũng có chung nỗi sợ hãi như mình.
“Nói nốt cho tôi biết những gì xảy ra ở trên kia đi.”
“Anh có thấy cấu trúc bằng kim loại kia không?”
“Có.”
“Đó là trạm dừng của cabin, nơi con ngựa bị treo trên trụ tháp, ngay bên dưới dây cáp. Chúng thực sự đã dàn cảnh. Anh sẽ thấy trong đoạn băng. Nhìn từ xa, ban đầu công nhân đã nghĩ nó là một con chim.”
“Có bao nhiêu công nhân?”
“Bốn, cộng thêm một đầu bếp. Trạm dừng của cáp treo dẫn tới giếng đứng bằng bê tông, tức là lối vào nhà máy trong lòng núi, anh có thể trông thấy nó kia. Với sự hỗ trợ của một cần trục, họ đưa thiết bị xuống giếng và chất lên một chiếc xe kéo hai chỗ. Một quãng đường kha khá đấy, 70 mét. Họ đi vào nhà máy bằng chính đường hầm dẫn nước từ hồ bên trên, cửa nạp từ hồ vào luôn luôn đóng trong khoảng thời gian có người đi qua.”
Giờ thì chiếc trực thăng đang bay ngay bên trên trạm dừng cáp treo. Nó chen vào sườn núi như một chiếc cần cẩu, trông lơ lửng như treo giữa không trung. Một lần nữa, Servaz cảm nhận được cơn nôn nao trào ngược lên từ dạ dày. Bên dưới trạm dừng, con dốc đột ngột đổ xuống một cách chóng mặt. Từ đây, họ trông thấy hồ nước ở độ cao 1.000 mét phía dưới, ngay giữa những đỉnh núi, với cái đập khổng lồ uốn thành hình cánh cung.
Dấu chân chi chít trên mặt tuyết xung quanh trạm dừng. Các giám định viên hiện trường đã tiến hành lấy mẫu và xới tung tuyết lên. Biển nhựa vàng hình chữ nhật in số đen nằm la liệt ở bất cứ chỗ nào họ tìm thấy manh mối. Những chiếc đèn pha halogen vẫn chiếu rọi mấy cột trụ kim loại. Servaz tự nhủ, chẳng mấy khi việc phong tỏa hiện trường lại dễ dàng thế này, nhưng chắc hẳn cái lạnh cũng đã gây cản trở nhất định.
Đại úy Ziegler chỉ vào trụ tháp, “Mấy người công nhân còn chưa kịp ra khỏi cáp treo. Họ gọi xuống văn phòng chính và đi xuống luôn. Họ sợ phát khiếp. Có thể họ lo tên điên thủ phạm vẫn còn lảng vảng ở đó.”
Servaz quan sát người phụ nữ trẻ. Càng nghe cô nói, anh càng thấy niềm thích thú tăng lên kéo theo cả những thắc mắc.
“Theo cô, một người không được trợ giúp có thể nhấc một con ngựa chết lên tới độ cao này và gắn nó vào giữa dây cáp không? Nghe chừng khó nhỉ?”
“Tự Do là một con ngựa tơ, vì thế nó nặng khoảng 200 cân,” Ziegler trả lời. “Ngay cả khi cắt bỏ đầu và cổ, thì vẫn còn khoảng gần 150 cân thịt. Nhân đây, chắc anh cũng đã thấy cái máy nâng ban nãy rồi. Một thiết bị như thế di chuyển được cả những vật cực nặng. Chỉ có điều, cho dù một người có thể vần được con ngựa lên đây bằng xe kéo hay máy nâng, thì hắn cũng không thể cố định và treo nó lên trụ và sắp đặt từ đầu đến cuối một mình được. Hơn nữa, anh đã đúng, hắn cần phương tiện để đưa nó lên.”
“Và những người bảo vệ không nhìn thấy gì cả.”
“Và họ có những hai người.”
“Và họ không nghe thấy gì cả.”
“Và họ có những hai người.”
Không cần ai phải nhắc lại, hai người đều biết rõ rằng 70% những kẻ giết người được nhận dạng trong vòng hai mươi tư giờ kể từ lúc gây án. Nhưng nếu nạn nhân là một con ngựa thì sao? Đây hẳn là loại câu hỏi không hề xuất hiện trong tư liệu của cảnh sát hay sen đầm.
“Việc đó quá dễ,” Ziegler nói. “Có phải anh nghĩ vậy không? Quá dễ. Hai gã bảo vệ và một con ngựa. Vì cái quái gì họ lại muốn làm thế? Nếu họ muốn trút giận lên một trong những con ngựa của Éric Lombard, tại sao họ phải gắn con vật ấy lên đỉnh của trụ cáp treo, ở chính nơi làm việc của họ để tự biến mình những kẻ tình nghi số một?”
Servaz ngầm nghĩ về điều Ziegler vừa nói. Vậy thì tại sao? Mặt khác, có thật là họ không nghe thấy gì không?
“Thêm nữa, tại sao họ phải làm một việc như thế?”
“Không có ai chỉ là một bảo vệ, một cảnh sát, hay một sen đầm đơn thuần,” anh nói. “Ai cũng có bí mật.”
“Anh có không?”
“Cô không có à?”
“Có, nhưng còn có Viện Wargnier,” Ziegler vội vàng bổ sung, trong khi khéo léo điều khiển chiếc trực thăng. (Servaz một lần nữa nín thở.) “Chắc chắn ở đó có ít nhất một kẻ đủ khả năng làm những việc thế này.”
“Ý cô là một người có thể lọt ra ngoài và quay trở lại mà nhân viên trong Viện không hề biết?” Anh nghĩ một lúc. “Đi đến tận trường luyện ngựa, giết con ngựa, lôi nó ra khỏi gian thả và chất lên xe? Chỉ một mình hắn? Và trong khoảng thời gian đó không ai để ý thấy bất cứ điều gì, dù ở đây hay ở đó? Rồi hắn lại xẻ nó thành nhiều mảnh, đưa nó lên, và…”
“Phải, được rồi, rất vô lý,” Ziegler cắt ngang. “Và thế là chúng ta lại quay về điểm khởi đầu. Làm thế quái nào mà một người, dù là kẻ điên đi nữa, có thể treo con ngựa lên đó mà không có bất cứ sự giúp đỡ nào?”
“Giả sử có hai kẻ điên, đã an toàn thoát ra ngoài mà không bị ai nhìn thấy, rồi quay trở lại nhà tù thay vì cố trốn thoát sao? Hoàn toàn vô lý!”
“Chẳng thứ gì là có lý trong vụ án này cả.”
Chiếc trực thăng bất chợt nghiêng về bên phải để lượn qua ngọn núi. Hoặc giả đó là do ngọn núi nghiêng về bên còn lại. Servaz không phân biệt nổi, anh nuốt nước bọt lần nữa. Trạm dừng cáp treo và lối vào giếng đứng khuất dạng phía sau bọn họ. Từng khối đá lướt qua kính trước trực thăng, rồi một cái hồ xuất hiện, nhỏ hơn nhiều so với hồ bên dưới. Mặt nước chìm trong hõm núi bị bao phủ bởi một lớp tuyết và băng mỏng, trông tựa như một miệng núi lửa đóng băng.
Servaz nhìn thấy một ngôi nhà bên bờ hồ, dựa lưng vào vách đá, ở gần một cái đập chắn lũ nhỏ.
“Hồ bên trên,” Ziegler lên tiếng. “Và ‘biệt thự’ riêng của các công nhân. Họ tới đây bằng đường sắt có dây cáp dẫn thẳng vào nhà từ sâu trong núi, nó thông cả với nhà máy. Đó là nơi họ ăn, ngủ và sinh hoạt sau khi kết thúc ngày làm việc. Họ sống ở đó năm ngày rồi lại quay trở xuống thung lũng vào cuối tuần. Theo chu kì ba tuần một lần. Họ có đầy đủ tiện nghi trong đó, thậm chí cả truyền hình vệ tinh, nhưng vẫn là một công việc khá gian khổ.”
“Sao họ không lên nhà máy bằng cách này, thay vì phải đóng cửa sông ngầm?”
“Nhà máy thủy điện không có máy bay trực thăng. Sân đỗ này, cũng như khu vực hạ cánh bên dưới chỉ được sử dụng để cứu hộ trong các trường hợp cực kì khẩn cấp. Và cũng chỉ khi nào điều kiện thời tiết cho phép.”
Chiếc trực thăng bắt đầu nhẹ nhàng đáp xuống mặt phẳng được cào bằng giữa một đám hỗn độn rải rác tuyết hạt[1] và băng tích. Xung quanh họ phủ đầy một lớp mây tuyết xôm xốp. Servaz có thể đọc ra một chữ H khổng lồ bên dưới tuyết.
“Chúng ta gặp may rồi.” cô nói vào tai nghe. “Năm tiếng trước, khi đội công nhân phát hiện ra cái xác, chúng tôi không lên được tới tận đây vì thời tiết quá xấu!”
Bộ càng trực thăng đã chạm tới mặt đất. Servaz cảm thấy như mình vừa được hồi sinh. Mặt đất rắn chắc, ngay cả trên độ cao hơn 2.000 mét. Nhưng họ vẫn sẽ phải đi xuống lần nữa theo cách đó, và chỉ nghĩ đến thôi đã đủ khiến cho dạ dày anh quặn thắt.
“Nếu tôi hiểu đúng, khi thời tiết xấu và đường hầm đầy nước, những người công nhân sẽ bị cầm tù trong núi. Vậy nếu gặp tai nạn thì họ phải làm sao?”
Đại úy Ziegler nhăn mặt.
“Họ phải tháo cạn đường hầm và quay trở lại cáp treo qua giếng đứng. Mất ít nhất hai tiếng, có thể đến ba tiếng, để tới trạm dừng cáp treo.”
Servaz thực sự muốn biết những gã này được trả bao nhiêu cho ngần ấy mạo hiểm.
“Nhà máy thuộc về ai?”
“Tập đoàn Lombard.”
Tập đoàn Lombard. Cuộc điều tra vừa mới bắt đầu và đây là lần thứ hai cái tên này xuất hiện. Servaz tưởng tượng ra một sự kết hợp bùng nhùng giữa các doanh nghiệp, công ty con, công ty cổ phần, không chỉ ở Pháp mà nhiều khả năng ở cả nước ngoài. Giống như một con bạch tuộc vươn xúc tu tới mọi nơi, và máu chính là tiền, hàng tỉ đồng chảy từ các xúc tu ấy về trái tim. Servaz không phải chuyên gia trong lĩnh vực thương mại, nhưng cũng như hầu hết mọi người, ít nhiều anh cũng biết từ ‘đa quốc gia’ có nghĩa là gì. Một nhà máy cũ thế này còn có thể mang về lợi lộc gì cho một tập đoàn như Lombard?
Vòng quay của cánh máy bay chậm lại, tiếng động cơ giảm dần và tắt ngấm.
Im lặng.
Ziegler bỏ tai nghe xuống, mở cửa và bước ra. Servaz làm theo. Họ chậm rãi đi về phía hồ băng.
“Chúng ta đang ở độ cao trên 2.000 mét,” cô nói. “Anh không sao chứ?”
Servaz hít một hơi thật sâu luồng không khí lạnh buốt nhưng trong sạch. Đầu óc anh hơi chao đảo, có lẽ vì chuyến bay, hoặc vì độ cao, nhưng cảm giác bay bổng nhiều hơn là khó chịu, chẳng khác là bao so với sự hồi hộp khi lặn biển. Anh tự hỏi liệu có thứ gì gây kích thích tương tự như độ cao hay không. Anh hoàn toàn choáng ngợp trước vẻ đẹp và sự hoang vu của nơi này. Sự thanh vắng lên tới cực điểm, một sa mạc trắng rực rỡ. Những cánh cửa chớp của ngôi nhà đóng kín. Servaz cố tưởng tượng ra cảm giác của những người công nhân mỗi sáng, khi họ mở cửa sổ nhìn ra hồ rồi đi vào bóng tối trong lòng đất. Nhưng có lẽ tất cả những gì họ nghĩ chỉ là họ còn cả một ngày dài sâu bên trong núi, với âm thanh inh tai và ánh sáng nhân tạo, cùng những giờ phút đằng đẵng mệt nhọc đang chờ phía trước.
“Anh có vào không? Những đường hầm này được đào năm 1929, và nhà máy được xây dựng vào năm sau đó,” cô giải thích khi bọn họ đi về phía ngôi nhà.
Phần mái nhà chìa ra nằm tựa trên những cột đá thô sần nặng nề, tạo thành một hành lang, nơi toàn bộ cửa sổ đều trông về một hướng, trừ một cái ở mặt bên. Một trong các cột đá có gắn măng sông giữ chảo vệ tinh.
“Cô đã vào đường hầm xem chưa?”
“Dĩ nhiên. Người của chúng tôi vẫn còn trong đó. Nhưng tôi nghĩ chúng ta sẽ chẳng tìm thấy gì đâu. Hung thủ không đi xa đến thế. Cho con ngựa vào cáp treo, ghim nó lên và đi xuống là đủ rồi.”
Ziegler mở cánh cửa gỗ. Bên trong, toàn bộ đèn đã bật sáng. Tất cả các phòng đều có người. Phòng ngủ có hai giường, phòng khách có một chiếc tivi, hai cái xô pha, một chạn bát, một căn bếp lớn và một bàn ăn. Ziegler dẫn Servaz ra phía sau. Ở đó có một gian phòng nhỏ, giữ vai trò như cửa an ninh, đặt những chiếc tủ kim loại và có móc áo trên tường. Servaz có thể thấy hàng rào lưới màu vàng của đường sắt leo núi ở đằng sau căn phòng và phía bên kia là hố đen của đường hầm ăn sâu vào lòng núi tối tăm.
Ziegler ra hiệu bảo Servaz trèo lên cabin, đóng cánh cửa sau lưng họ, rồi nhấn nút. Động cơ ngay lập tức khởi động và mặt sàn dưới chân họ khẽ rung. Tàu bắt đầu chậm rãi di chuyển dọc theo đường ray sáng lóa xuống con dốc 45 độ. Dọc theo một bức tường đá đen, phía bên kia hàng rào lưới, những ánh đèn nê ông cứ xuất hiện đều đều từng quãng. Cuối cùng, đường hầm dẫn đến một căn phòng lớn xây ngay trên đá, được thắp sáng rực rỡ bởi hàng loạt bóng đèn nê ông. Một xưởng đầy những dụng cụ máy móc, ống dẫn và dây cáp. Các giám định viên hiện trường mặc bộ đồng phục liền thân màu trắng, giống những người ở dưới kia, đang chạy đi chạy lại.
“Tôi muốn thẩm vấn nhóm công nhân ngay bây giờ, cho dù chúng ta sẽ phải qua đêm ở đây chăng nữa. Đừng để họ về nhà. Họ có đúng là những người vẫn lên đây mỗi mùa đông không?”
“Anh đang nghĩ đến điều gì thế?”
“Không có gì đặc biệt.” Giai đoạn này của cuộc điều tra cũng giống như một giao lộ giữa rừng, mọi ngã rẽ trông đều giống nhau, nhưng chỉ có một là đúng. Ở nơi này, mọi thứ đều xa xôi và tách biệt, nó hình thành mối dây gắn kết mọi người, đồng thời cũng tạo ra không ít căng thẳng. Họ buộc phải có thần kinh vững vàng.
“Lẽ nào những công nhân ấy từng có thù oán với Lombard? Nhưng tại sao phải mất công như thế? Khi ai đó muốn trả thù ông chủ, họ sẽ đột ngột xuất hiện ở chỗ làm cùng một vũ khí nào đó, trút giận lên đầu sếp hoặc đồng nghiệp trước khi tự sát. Họ sẽ không mất công móc một con ngựa lên trên một cái cáp treo.”
Servaz biết rằng Ziegler nói đúng.
“Thử tìm xem có ai đang làm việc hoặc đã từng làm việc ở nhà máy điện trong vài năm nay gần đây có tiền sử bệnh tâm thần hay không,” anh nói. “Đặc biệt là những người trong nhóm công nhân vẫn thường lên trạm.”
“Ý kiến hay!” Ziegler kêu lên để át đi tiếng ồn. “Thế còn những người bảo vệ?”
“Công nhân trước, rồi đến bảo vệ. Chúng ta sẽ nán lại nếu cần.”
“Vì một con ngựa!”
“Vì một con ngựa,” Servaz lặp lại.
“Chúng ta gặp may rồi. Bình thường, tiếng ồn ở đây vô cùng kinh khủng! Nhưng họ đã đóng cửa nạp và nước hồ không chảy qua đường dẫn nữa.”
Servaz nghĩ, ồn thế này cũng đủ tệ lắm rồi.
“Nó hoạt động ra sao?” Anh hỏi lớn.
“Tôi không rõ lắm! Con đập ở hồ bên trên sẽ đầy nước khi tuyết tan. Nước chảy qua các hầm ngầm vào các đường ống áp lực, chính là những cái ống to anh thấy ngoài kia, cuối cùng dồn vào những tổ máy phát điện bằng sức nước trong nhà máy đặt dưới thung lũng. Động năng của nước làm quay tua bin. Nhưng ở đây cũng có tua bin, đại loại thế. Các tua bin chuyển hóa năng lượng đó thành điện, dẫn vào đường dây cao áp. Nhà máy điện sản xuất được 54 triệu kwh mỗi năm, nói cách khác, tương đương sức tiêu thụ của một thị trấn ba mươi nghìn dân.”
Servaz không thể không mỉm cười trước bài diễn thuyết uyên bác của cô, “Với một người luôn tự nhận mình không biết, cô có vẻ thông thạo khá nhiều đấy.”
Anh nhìn lướt qua hang động đá đen được thiết lập mạng lưới rào sắt và các cấu trúc kim loại đỡ những bó dây cáp, chuỗi đèn nê ông, ống thông gió, bảng điều khiển, nền bê tông, và những cỗ máy khổng lồ từ thời đại trước…
“Tốt,” anh nói. “Đi lên thôi. Chúng ta sẽ không tìm thấy gì ở đây đâu.”
Trời có vẻ âm u mịt mù khi họ lên đến nơi. Những đám mây ảm đạm chầm chậm trôi qua phía trên miệng núi băng khiến bầu không khí bỗng dưng trở nên quái ác. Ngọn gió dữ dội đuổi dồn những bông tuyết. Khung cảnh đột nhiên như thể đang dựng lại hiện trường. Có gì đó tăm tối, ớn lạnh và hỗn loạn, nơi một tiếng ngựa hí tuyệt vọng có thể dễ dàng bị át đi bởi tiếng gió hú hét thét gào.
“Chúng ta phải nhanh lên thôi,” Ziegler giục giã. “Trở trời rồi.”
Mái tóc vàng của cô tung bay trong gió, những lọn tóc ngỗ ngược tuột ra khỏi búi tóc.
❀ ❀ ❀
[1] : Một dạng tuyết có hạt, do đã bị tan chảy một phần, rồi đông lại và nén chặt vào nhau, nhưng không rắn bằng băng đá. Đây là loại tuyết gắn liền với sự hình thành sông băng.