Băng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

23

“Mười một,” Xavier nói. Anh ta đưa tờ giấy qua mặt bàn. “Mười một người đã từng tiếp xúc với Hirtmann trong hai tháng qua. Đây là danh sách.”

Viên bác sĩ tâm thần có vẻ đang bận tâm điều gì, nét mặt cau lại.

“Tôi đã nói chuyện rất lâu với từng người bọn họ,” anh ta nói.

“Rồi sao?”

“Vô ích.”

“Ý anh là gì, vô ích là sao?”

“Là không có thu hoạch. Xem chừng chẳng ai lấp liếm điều gì. Hoặc là tất cả bọn họ đều có điều giấu giếm. Tôi không biết.”

Bắt gặp ánh mắt nghi hoặc của Servaz, anh ta vẫy tay xin lỗi.

“Ý tôi là, chúng tôi sống biệt lập ở đây, cách xa tất cả. Trong những trường hợp thế này thường xuất hiện một âm mưu ngầm mà người ngoài tất nhiên khó lòng nhận ra. Những bí mật nhỏ bé, kín đáo ẩn giấu đằng sau hậu trường, những mưu kế chống lại người này người khác, chia bè kết phái. Có hẳn một cuộc chiến trong mối quan hệ giữa các cá nhân, được chi phối bởi những quy tắc mà người ngoài cảm thấy kì quái. Chắc anh đang tự hỏi tôi nói linh tinh cái gì đây.”

Servaz cười.

“Không hề,” anh nghĩ tới lực lượng cảnh sát. “Tôi biết quá rõ điều anh đang muốn nói, bác sĩ ạ.”

Xavier thả lỏng một chút, “Anh uống cà phê nhé?”

“Vâng, cảm ơn.”

Xavier đứng lên. Trong góc là một chiếc máy pha cà phê nho nhỏ cạnh cái giỏ đựng cà phê viên nén. Cà phê ngon và Servaz nhâm nhi từ từ. Nói Viện Wargnier khiến anh không thoải mái là đã nói giảm nói tránh. Anh còn thắc mắc làm sao người ta có thể làm việc ở đây mà không phát điên. Không chỉ vì những người bệnh, mà còn bởi bản thân nơi đây, những bức tường dày, những ngọn núi.

“Tóm lại, rất khó để phân định rạch ròi,” Xavier tiếp tục. “Mọi người ở Viện đều có những bí mật nho nhỏ. Trong điều kiện sống thế này, không có ai chơi đẹp cả.”

Bác sĩ Xavier trưng ra nụ cười cùng ánh mắt hối lỗi đằng sau cặp kính. Và cả anh cũng không chơi đẹp, ông bạn của tôi ạ, Servaz nghĩ.

“Tôi hiểu.”

“Đương nhiên tôi là người lập ra danh sách tiếp xúc với Julian Hirtmann, nhưng không có nghĩa là tôi nghi ngờ tất cả bọn họ.”

“Không ư?”

“Y tá trưởng của chúng tôi chẳng hạn. Cô ấy thuộc nhóm cán bộ thâm niên nhất của Viện. Từng làm việc dưới quyền bác sĩ Wargnier. Hầu như mọi hoạt động hằng ngày của Viện đều trông cậy vào năng lực và hiểu biết về các bệnh nhân của cô ấy. Tôi hoàn toàn tin tưởng người này. Anh không cần lãng phí thời gian với cô ấy làm gì.”

Servaz nhìn danh sách, “Hừm, Élisabeth Ferney, là cô ta à?”

Xavier gật đầu. “Hoàn toàn đáng tin cậy,” anh ta khẳng định.

Servaz ngước mắt lên, nhìn kĩ bác sĩ tâm thần. Anh ta bỗng đỏ mặt.

“Cảm ơn,” Servaz gấp tờ giấy lại, đút vào túi áo, rồi ngập ngừng. “Tôi có một câu hỏi cho anh, nhưng không liên quan tới cuộc điều tra. Một câu hỏi với bác sĩ tâm thần, không phải với một người bình thường hay với một nhân chứng.”

Xavier ngạc nhiên nhướng một bên lông mày.

“Anh có tin vào sự tồn tại của cái ác không, bác sĩ?”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Bernard Minier

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.