Băng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Khi nhận ra, Caesar bèn phát tín hiệu như thỏa thuận cho phòng tuyến thứ tư bao gồm sáu đội quân do ông sắp xếp. Đội quân xông lên với tốc độ kinh khủng. Đội hình tấn công của họ đã tạo ra một cuộc đột kích dũng mãnh tới mức không ai kháng cự nổi.

“Bọn họ kia kìa,” Espérandieu nói.

Servaz ngẩng lên từ cuốn Cuộc chiến của người Gaul. Anh cuốn cửa sổ xuống. Ban đầu, anh chỉ nhìn thấy một đám đông vội vã qua lại dưới những ánh đèn Giáng sinh, như thể đang phóng to một bức ảnh. Nhưng sau đó, anh thấy rõ hai dáng hình hiện lên từ đám người. Một cảnh tượng khiến ngực anh nhức nhối. Margot. Con bé không đi một mình. Một người đàn ông đang đi bên cạnh con gái anh. Cao, thanh lịch, mặc đồ đen, ngoài 40 tuổi.

“Là hắn,” Espérandieu nói, tháo đôi tai nghe đang phát The Rip của Portishead xuống.

“Cậu chắc không?”

“Chắc.”

Servaz mở cửa.

“Đợi tôi ở đây.”

“Đừng có làm gì ngu ngốc đấy nhé?” Trợ lý của anh nhắc.

Anh không trả lời mà hòa vào đám đông. Phía trước anh 150 mét, Margot và người đàn ông rẽ phải. Servaz vội vàng đi tới góc đường, đề phòng họ nảy ra ý tưởng nào không hay như biến vào một con ngõ nhỏ. Nhưng họ băng qua giao lộ, tiến thẳng về phía quảng trường Capitole nơi đang tổ chức hội chợ Giáng sinh. Anh đi chậm lại, bước xuống đường dạo mênh mông có hàng trăm biệt thự nho nhỏ. Margot và người yêu của con bé đang ngắm đồ dọc dãy quầy hàng. Anh nhận thấy con gái mình tràn đầy hạnh phúc. Đôi lúc con bé lại đặt tay mình lên tay gã kia và chỉ vào cái gì đó. Người đàn ông cười lớn và cũng chỉ cho con gái anh cái gì. Mặc dù bọn họ không quá lộ liễu, nhưng những cử chỉ ấy thể hiện mối thân mật rõ ràng. Servaz cảm thấy cơn ghen tị nhói lên trong lòng. Lần cuối anh thấy Margot vui vẻ thế này là bao giờ? Anh bắt đầu nghĩ có lẽ Espérandieu đã đúng, rằng người đàn ông này vô hại.

Hai người đi dọc đường dạo, băng qua những quán cà phê dưới mái vòm, rồi ngồi xuống một chiếc bàn ngoài trời. Người đàn ông chỉ gọi đồ cho mình, nên Servaz đoán rằng Margot sẽ không ở lại. Amh trốn đằng sau một căn biệt thự và chờ đợi. Năm phút sau, suy đoán của anh được chứng thực. Con gái anh đứng dậy, hôn nhẹ lên môi người đàn ông và đi mất. Servaz đợi thêm vài phút nữa. Nhân cơ hội đó, anh quan sát người yêu của Margot. Một tên đẹp trai, tự tin, với vầng trán cao và quần áo đắt tiền thể hiện vị thế xã hội. Mặc dù hắn có vẻ còn rất phong độ, nhưng Servaz nghĩ hắn phải hơn anh vài tuổi. Một chiếc nhẫn cưới trên tay trái hắn. Anh cảm thấy nỗi tức giận trào lên. Cô con gái 17 tuổi của anh đang hẹn hò với một người đàn ông có gia đình, và lớn tuổi hơn cả bố nó.

Servaz hít sâu, rút ngắn khoảng cách cuối cùng bằng những bước dài quyết đoán, và ngồi xuống chỗ Margot vừa bỏ trống.

“Xin chào,” anh nói.

“Chỗ này có người ngồi rồi,” người đàn ông nói.

“Tôi biết, cô gái trẻ vừa rời đi.”

Người đàn ông ngạc nhiên nhìn anh. Servaz đáp trả ánh mắt hắn, không để lộ ra bất cứ cảm xúc nào. Một nụ cười thích thú thắp sáng khuôn mặt người đàn ông.

“Còn những bàn trống khác nữa. Tôi muốn được ngồi một mình, nếu anh không phiền.”

Hắn nói năng rất lịch sự, và giọng điệu mỉa mai của hắn thể hiện sự tự tin. Không dễ quấy nhiễu người đàn ông này.

“Cô bé ấy chưa đủ tuổi, phải không?” Servaz nói.

Giờ thì nụ cười trên mặt hắn bỗng tan biến. Ánh mắt hắn đanh lại.

“Việc gì đến anh?”

“Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

“Tôi không biết anh là ai, nhưng tốt hơn anh nên xéo khỏi đây.”

“Tôi là bố con bé.”

“Gì?”

“Tôi là bố của Margot.”

“Tay cớm?” Người yêu con gái anh hỏi, vẻ hoài nghi.

Servaz cảm thấy như thể vừa bị con la đá một phát.

“Con bé gọi tôi như thế?”

“Không, là tôi gọi anh như thế,” người đàn ông trả lời. “Margot gọi anh là ‘bố’. Cô ấy rất yêu anh.”

Servaz không để cảm xúc lung lay, “Thế vợ anh nghĩ sao?”

Người đàn ông lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng.

“Không phải việc của anh,” hắn vặn lại.

“Và anh đã nói chuyện với Margot chưa?”

Anh thỏa mãn khi thấy hắn lung lay.

“Nghe này, dù anh có là bố cô ấy thì cũng không việc gì đến anh. Và có đấy, tôi đã nói tất cả cho Margot biết. Cô ấy không quan tâm. Giờ thì mời anh đi cho.”

“Nếu tôi không muốn đi thì sao, anh định làm gì? Gọi cảnh sát chắc?”

“Anh không nên chơi chiêu với tôi,” người đàn ông nói bằng giọng trầm thấp nhưng đầy hăm dọa.

“Không nên? Nếu tôi đến gặp vợ anh và bàn bạc với cô ta về việc này thì sao?”

“Tại sao anh lại làm việc này?” Người đàn ông hỏi. Nhưng điều khiến anh ngạc nhiên là hắn có vẻ băn khoăn nhiều hơn là sợ hãi.

Servaz do dự, “Tôi không thích việc cô con gái 17 tuổi của tôi bị một gã ở tuổi anh lợi dụng như một món đồ chơi người lớn.”

“Anh thì biết gì về chúng tôi?”

“Anh có ly hôn vì một đứa con gái 17 tuổi không?”

“Đừng có nực cười.”

“Nực cười? Anh không thấy nực cười khi một gã ở tuổi anh quan hệ với một đứa trẻ sao? Anh nghĩ thế nào? Không phải có gì hết sức mạt hạng trong chuyện này sao?”

“Thẩm vấn thế là đủ rồi đấy,” người đàn ông nói. “Thôi đi. Đừng đóng vai cảnh sát nữa.”

“Anh nói gì?”

“Anh nghe thấy rồi đấy.”

“Con bé là trẻ vị thành niên, tôi có thể bắt giữ anh.”

“Nhảm nhí! Tuổi quan hệ có sự đồng thuận ở đất nước này là 15 tuổi. Cứ tiếp tục thế này là anh sẽ gặp rắc rối không nhỏ đấy.”

“Ồ, vậy sao?” Servaz mỉa mai.

“Tôi là luật sư,” người đàn ông nói.

Chết tiệt, Servaz nghĩ. Đúng là tất cả những gì tôi cần.

“Vậy đấy,” Hắn khẳng định. “Tôi là thành viên của tòa án Toulouse. Margot sợ anh sẽ phát hiện ra… chuyện tình của chúng tôi. Cô ấy vô cùng kính trọng anh, nhưng hiển nhiên, ở một số vấn đề nhất định, cô ấy thấy anh hơi… cổ hủ.”

Servaz im lặng, mắt vẫn nhìn thẳng.

“Bên dưới bề ngoài nổi loạn, Margot là một cô gái tuyệt vời, thông minh và độc lập. Và cũng trưởng thành hơn rất nhiều so với đánh giá của anh về cô ấy. Dù vậy thì anh nói đúng, tôi không có ý định từ bỏ gia đình mình vì Margot. Và cô ấy biết rõ điều đó. Ngoài ra, về phần mình, thỉnh thoảng cô ấy cũng kết giao với những cậu bé cùng tuổi.”

Servaz những muốn bảo hắn câm miệng lại.

“Chuyện này kéo dài được bao lâu rồi?” Anh hỏi, bằng một giọng nghe lạ lẫm với chính anh.

“Mười tháng. Chúng tôi gặp nhau khi xếp hàng ở rạp chiếu phim. Cô ấy là người chủ động trước, nếu anh muốn biết.”

Vậy là bắt đầu từ khi con bé 16 tuổi… Tim Servaz đập dồn dập. Anh có cảm giác giọng nói của hắn bị nhấn chìm bởi tiếng vo ve của hàng ngàn con ong.

“Tôi hiểu mối lo ngại của anh,” viên luật sư nói. “Nhưng nó hoàn toàn vô căn cứ, Margot là một cô gái khỏe mạnh, có chừng mực, cô ấy yêu bản thân, và có thể tự đưa ra quyết định cho riêng mình.”

“Yêu bản thân? Anh không thấy con bé dạo này buồn thế nào sao? Có phải là vì anh không?”

Người đàn ông có vẻ ngượng, nhưng hắn thẳng thắn đáp trả ánh mắt Servaz.

“Không. Là vì anh. Cô ấy thấy anh lạc lối, cô đơn và quẫn trí. Cô ấy biết nỗi cô đơn đang kéo anh xuống, biết anh muốn con gái dành nhiều thời gian cho mình hơn, biết công việc đang nuốt chửng anh, và anh nhớ Alexandra. Tất cả khiến cô ấy đau lòng. Tôi xin nhắc lại lần nữa: Margot hết sức quan tâm đến anh.”

Im lặng kéo dài trong chốc lát. Rồi Servaz nói tiếp, giọng lạnh lùng.

“Bào chữa thông minh, anh bạn ạ,” anh nói. “Nhưng anh nên để dành mấy lời rỗng tuếch cho phòng xử án. Anh đang lãng phí thời gian với tôi đấy.”

Qua khóe mắt, anh thỏa mãn nhìn người đàn ông đã mếch lòng trước sự thẳng thắn, không khoan nhượng của anh.

“Giờ thì nghe kĩ đây. Anh là một luật sư, anh có danh tiếng của mình, và không có danh tiếng, anh sẽ chết, ở phương diện sự nghiệp. Dù cho con gái tôi đã đến tuổi quan hệ hợp pháp hay chưa thì cũng chẳng thay đổi được gì. Nếu ngày mai tin đồn anh có quan hệ với một đứa trẻ truyền ra ngoài, tất cả sẽ chấm hết với anh. Khách hàng sẽ lần lượt bỏ anh mà đi. Và hiện tại vợ anh có thể nhắm mất làm ngơ trước hành vi của anh, nhưng còn lâu cô ta mới chịu đựng khi tiền bạc ngừng chảy vào túi anh, tin tôi đi. Thế nên, anh sẽ nói với Margot rằng mọi chuyện giữa hai người chấm dứt tại đây. Anh sẽ hành động một cách khôn khéo nhất có thể. Anh có thể nói với con bé những gì anh muốn. Dù sao phỉnh phờ cũng là sở trường của anh. Nhưng tôi không muốn nghe tới anh một lần nào nữa. Và nhân tiện, tôi đã ghi âm lại cuộc nói chuyện này, ngoại trừ đoạn cuối. Để đề phòng thôi. Chúc một ngày tốt lành.”

Anh đứng lên và đi mất, không thèm ngoảnh lại xem những lời của mình có tác động ra sao. Vì anh đã biết rồi.

Anh nghĩ tới nỗi đau khổ của Margot, bỗng thấy cắn rứt lương tâm.

Vào hôm Giáng sinh, Servaz dậy sớm. Anh lặng lẽ đi xuống cầu thang, cảm thấy mình tràn đầy năng lượng. Anh và Margot thức khuya nói chuyện đến tảng sáng, sau khi mọi người đều đã đi ngủ. Bố và con gái trong căn phòng khách không phải nhà họ, ngồi ở cuối chiếc xô pha cạnh cây thông Giáng sinh trang hoàng lộng lẫy.

Dưới chân cầu thang, anh liếc nhìn chiếc nhiệt kế. 1° ngoài trời và 15° trong nhà. Chủ nhà đã tắt hệ thống sưởi về đêm nên dù ở trong nhà, không khí vẫn rất lạnh lẽo.

Servaz đứng vài giây, lắng nghe ngôi nhà trong tĩnh lặng. Anh có thể tưởng tượng ra họ đang nằm dưới lớp chăn lông vũ, Vincent và Charlène, Megan, Margot. Rất lâu rồi anh mới không ở nhà mình vào một buổi sáng Giáng sinh. Một cảm giác xa lạ, nhưng không hề khó chịu. Trái lại. Ngủ dưới cùng một mái nhà là người bạn thân thiết nhất đồng thời cũng là trợ lý của anh, một người phụ nữ khiến anh dâng trào một niềm khát khao mãnh liệt, và con gái của anh.

Kì quái? Thứ kì quái nhất là anh chấp nhận mọi thứ ở đúng vị trí của nó. Khi anh nói với Espérandieu rằng anh sẽ đón đêm Giáng sinh cùng con gái, Espérandieu đã ngay lập tức mời bọn họ tới nhà. Servaz định từ chối nhưng lại ngạc nhiên thấy mình đồng ý.

“Nhưng con còn không biết họ!” Margot phản đối trong xe. “Bố đã bảo con là chỉ có hai bố con mình, chứ không phải dành cả buổi tối với một đám cảnh sát!”

Nhưng Margot lại rất hợp với Charlène, Megan và hơn hết là Vincent. Có một lúc, con bé đã khá say, tay lấc lấc chai rượu, con bé la lên, “Con chưa bao giờ nghĩ một tay cớm có thể tuyệt đến vậy!” Đây là lần đầu tiên Servaz thấy con gái mình say rượu. Vincent cũng gần say như con bé, cậu ngồi cười rũ rượi trên thảm dưới chân ghế. Về phần Servaz, ban đầu anh thấy hơi ngượng ngập trước sự có mặt của Charlène, và kìm lòng không nhớ lại hành động của cô tại phòng tranh. Nhưng với tác dụng của rượu và bầu không khí tươi vui, rốt cuộc anh cũng có thể thả lỏng.

Anh đang đi chân trần vào bếp thì ngón chân đập vào một vật và nó bắt đầu nháy lên, tạo ra âm thanh the thé. Một con robot Nhật Bản, hoặc Trung Quốc. Anh thắc mắc không biết các sản phẩm của Trung Quốc giờ có nhiều hơn của Pháp trên thị trường nước mình hay không. Nhưng rồi một hình thù màu đen lao ra khỏi phòng khách và xông vào chân anh. Servaz cúi xuống, phấn khích xoa mình chú chó. Nó chính là con chó lai mà Espérandieu đã đâm phải trên đường từ quán bar về. Cậu đã dựng bác sĩ thú y dậy vào 3 giờ sáng và con chó được cứu sống. Hóa ra nó lại là một chú chó rất hiền lành và tình cảm nên Espérandieu quyết định nhận nuôi nó. Để tưởng nhớ cái đêm lạnh cóng kinh khủng, cậu đặt tên nó là Bóng Tối.

“Ê, anh bạn,” Servaz nói. “Giáng sinh an lành. Ai biết được mày sẽ ở đâu nếu mày không nảy ra sáng ý chạy qua đường nhỉ?”

Bóng Tối trả lời bằng mấy tiếng ăng ẳng tán thành, cái đuôi đen của nó đập vào chân Servaz khi anh dừng ở cửa bếp. Trái lại với những gì anh nghĩ, anh không phải người thức dậy đầu tiên. Charlène Espérandieu đã dậy từ lâu. Cô đã bật ấm đun nước và máy pha cà phê và đang thả vài miếng bánh mì vào máy nướng bánh. Cô quay lưng về phía anh, còn anh nhìn cô trong giây lát. Mái tóc đỏ của cô buông xõa xuống chiếc váy dài. Anh định rút lui thì cô quay về phía anh, một tay đặt trên cái bụng tròn.

“Chào buổi sáng, Martin.”

Qua cửa sổ, anh nhìn thấy một chiếc ô tô đi rất chậm trên đường. Đèn Giáng sinh nhấp nháy quanh viền mái. Hẳn đã như vậy cả đêm qua. Một đêm Giáng sinh thực sự. Anh tiến về phía trước và giẫm phải một món đồ chơi mềm, nó ré lên một tiếng dưới chân anh. Charlène cười lớn và cúi xuống nhặt nó lên. Cô đứng thẳng dậy, vươn tay tới Servaz, đặt một tay lên cổ anh, kéo anh gần lại và hôn lên môi anh. Servaz lập tức cảm thấy máu dồn lên má. Nếu ai đi vào thì sao? Đồng thời, anh cũng cảm thấy niềm khao khát của mình, bất chấp cái bụng tròn giữa họ. Đây không phải là lần đầu anh hôn một người phụ nữ mang thai, nhưng đây là lần đầu tiên anh hôn một người phụ nữ không mang cái thai của anh.

“Charlène, tôi…”

“Suỵttt. Đừng nói gì cả. Anh ngủ có ngon không?”

“Rất ngon. Vui lòng cho tôi… tôi có thể xin một cốc cà phê được không?”

Cô âu yếm vuốt ve má anh và đi tới chỗ máy pha cà phê.

“Charlène…”

“Đừng nói gì cả, Martin. Không phải lúc này. Chúng ta sẽ nói chuyện sau. Đang là Giáng sinh.”

Anh cầm lấy cốc cà phê, uống cạn lúc nào không hay. Đầu óc anh trống rỗng. Miệng anh chai cứng. Anh bỗng dưng thấy hối tiếc vì đã không đánh răng trước khi đi xuống. Khi anh quay đầu lại, cô đã biến mất. Servaz dựa người vào kệ bếp, cảm tưởng như những con mối đang gặm nhấm dạ dày mình. Anh có thể cảm thấy trong xương và cơ sự đau đớn từ cuộc viễn chinh lên núi. Đây là Giáng sinh lạ lùng nhất mà anh từng biết. Và cũng đáng sợ nhất. Anh không thể quên nổi việc Hirtmann đang ở bên ngoài. Hắn đã rời khỏi vùng này chưa? Đã cách xa vạn dặm hay vẫn còn lảng vảng đâu quanh đây? Servaz không thể ngừng nghĩ về hắn. Và cả Lombard. Cuối cùng người ta đã tìm thấy xác của y. Đóng băng. Servaz rùng mình mỗi khi nghĩ về chuyện đó. Thật là một cái chết kinh khủng… suýt nữa anh cũng chết giống như vậy.

Quãng thời gian lạnh lẽo và đẫm máu của cuộc điều tra giờ đây thật hư ảo. Và chưa gì, nó đã có vẻ xa vời. Servaz biết, có những sự việc chắc sẽ chẳng bao giờ giải thích nổi. Như hai chữ cái “CS” trên những chiếc nhẫn. Chúng viết tắt của từ gì? Loạt tội ác của bộ tứ kia bắt đầu từ khi nào và cụ thể là trong trường hợp nào? Ai là người khởi xướng, ai là kẻ đầu sỏ? Câu trả lời sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Chaperon đã nhốt mình trong im lặng, ông ta đang ngồi tù đợi xét xử, nhưng không hề hé răng nửa lời. Servaz nghĩ tới một chuyện khác. Chỉ vài ngày nữa là anh tròn 40 tuổi. Anh sinh ngày 31 tháng Mười hai. Và theo lời mẹ anh thì đúng nửa đêm, khi bà nghe thấy tiếng nút rượu champagne nổ ở căn phòng bên cạnh cũng là lúc anh bật ra tiếng khóc chào đời.

Ý nghĩ giáng xuống anh như một cái tát vào mặt. Anh đã sắp 40 tuổi… anh đã làm được gì cho cuộc đời mình?

“Về cơ bản, cậu mới là người có khám phá quan trọng nhất trong cả cuộc điều tra,” kleim162 độc đoán khẳng định sau hôm Giáng sinh. “Chứ không phải sếp của cậu. Tên anh ta là gì ấy nhỉ?”

Kleim162 xuống vùng Tây Nam để nghỉ lễ. Anh ta đến La Ville Rose[1], thành phố màu hồng vào đêm hôm trước trên chuyến tàu cao tốc TGV tuyến Paris-Bordeaux-Toulouse.

“Servaz.”

“Dù sao thì quý ông tôi-trích-dẫn-tục-ngữ-La tinh-nghe-cho-thông-thái của cậu, anh ta có thể là vua điều tra, nhưng điều đó không che lấp được sự thật rằng cậu đã qua mặt anh ta.”

“Đừng phóng đại. Tôi may mắn thôi. Martin cũng rất xuất sắc.”

“Thánh sống của cậu, khuynh hướng tình dục của anh ta thế nào?”

“Thẳng, 150%.”

“Đáng tiếc.”

Kleim162 tung chân ra khỏi chăn và ngồi bên mép giường. Anh ta đang khỏa thân. Vincent Espérandieu tranh thủ chiêm ngưỡng tấm lưng rộng, săn chắc của anh ta trong khi hút thuốc, một tay lèn sau gáy, lưng ngả ra gối. Lớp mồ hôi mỏng anh ánh trên ngực cậu. Khi kleim162 đứng dậy và bước vào phòng tắm, viên cảnh sát cầm lòng không đậu, dõi theo săm soi cặp mông của tay nhà báo.

Bên ngoài cửa sổ, rốt cuộc tuyết cũng rơi, vào ngày 26 tháng Mười hai.

“Không phải cậu yêu anh ta đấy chứ,” kleim162 nói qua cánh cửa đang mở của phòng tắm.

“Vợ tôi cơ.”

Mái tóc vàng ngó ra qua cửa phòng tắm.

“Ý cậu là gì? Bọn họ ngủ với nhau à?”

“Vẫn chưa,” Vincent nói, thổi một làn khói lên trần nhà.

“Nhưng anh tưởng cô ấy đang mang thai? Còn anh ta là cha đỡ đầu tương lai?”

“Chính xác.”

Kleim162 quan sát cậu với vẻ mặt sững sờ, “Và cậu không ghen?”

Espérandieu lại cười, mắt ngước lên trần nhà. Tay nhà báo trẻ lắc đầu như thể rất sốc rồi biến mất trong nhà tắm. Espérandieu đeo lại tai nghe. Giọng hát khàn khàn tuyệt diệu của Mark Lanegan đáp lại lời thầm thì mờ ảo của Isobel Campbell trong The False Husband. Chồng hờ.

Một sáng tháng Tư đẹp trời, Servaz đến nhà vợ cũ đón con gái. Anh mỉm cười khi thấy con bé đeo ba lô và kính đen ra khỏi nhà.

“Sẵn sàng?” Anh hỏi khi con bé ngồi xuống bên cạnh.

Họ đi lên xa lộ hướng về dãy Pyrenees, rồi tới lối ra MontréjeauSaint-Martin-de-Comminges (nguyên nhân khiến Servaz cau mày và da đầu anh ngứa ngáy). Họ lái thẳng hướng Nam, tiến về phía những ngọn núi. Thời tiết đẹp vô cùng. Trời xanh, những đỉnh núi trắng xóa. Qua khung cửa sổ mở, luồng khí trong lành tràn vào xe. Margot bật thể loại nhạc yêu thích to hết cỡ trong tai nghe, và con bé đang hát theo, nhưng ngay cả việc ấy cũng không làm hỏng tâm trạng vui vẻ của Servaz.

Ý tưởng về chuyến đi chơi này đến với anh từ một tuần trước, khi Ziegler gọi điện hỏi thăm, sau mấy tháng bặt tin. Họ đi qua một ngôi làng đẹp như tranh vẽ, núi non càng lúc càng gần, rồi họ vượt qua và không còn nhìn thấy ngôi làng đâu nữa. Con đường bắt đầu dốc lên. Qua mỗi khúc quanh, họ lại gặp một cảnh tượng hùng vĩ trồi lên từ những thảo nguyên xanh mướt. Thôn xóm khuất nẻo ở cuối các thung lũng, những con suối lấp lánh dưới ánh mặt trời, từng lớp sương mù tràn ngập ánh sáng phủ lên hàng đàn gia súc. Cảnh tượng không còn giống khi trước một chút nào. Họ đến một bãi đỗ xe nhỏ. Mặt trời buổi sớm vẫn chưa chiếu tới. Họ không phải những người đầu tiên đến đây. Một chiếc xe máy đang đỗ ở cuối bãi. Có hai người đang ngồi trên mấy tảng đá đợi bọn họ. Họ đứng lên.

“Chào buổi sáng, Martin,” Ziegler nói.

“Chào buổi sáng, Irène. Irène, giới thiệu với cô con gái tôi, Margot. Margot, đây là Irène.”

Irène bắt tay Margot và quay sang giới thiệu người phụ nữ tóc đen xinh đẹp đi cùng cô. Zuzka Smatanova bắt tay rất mạnh mẽ, với mái tóc đen tuyền và một nụ cười chói lóa. Họ chỉ trao đổi vài lời trước khi lên đường, như thể đã gặp nhau vài ngày trước. Ziegler và Martin đi phía trước, Zuzka và Margot thản nhiên để họ dẫn bước. Servaz có thể nghe thấy tiếng cười của hai người đằng sau. Trèo được một lát trên con đường dài, anh và Irène bắt đầu nói chuyện. Sỏi đá trên đường mòn kêu lạo xạo dưới đế giày của họ và tiếng thầm thì của nước dâng lên từ con suối bên dưới. Mặt trời ấm áp đã chiếu lên chân và khuôn mặt họ.

“Tôi vẫn tiếp tục tìm kiếm,” cô bỗng dưng nói, khi họ vừa đi qua một cây cầu nhỏ làm bằng lãnh sam.

“Tìm kiếm cái gì?”

“Thông tin về bộ tứ.”

Servaz thận trọng nhìn cô. Anh không muốn làm hỏng ngày đẹp trời này bằng cách khơi lên những chuyện không hay đã cũ.

“Và?”

“Tôi phát hiện ra năm 15 tuổi, Chaperon, Perrault, Grimm và Mourrenx được bố mẹ gửi đến một trại hè. Bên biển. Anh biết khu trại gọi là gì không?”

“Nói đi.”

“Colonie des Sternes.”

“Thì sao?”

“Anh còn nhớ chữ cái trên chiếc nhẫn không?”

“Có.”

“Anh có nghĩ rằng… có lẽ đó là nơi mọi chuyện bắt đầu…?”

“Có khả năng.”

Ánh sáng buổi sớm xuyên qua tầng lá của một lùm cây dương đang xào xạc trong ngọn gió nhè nhẹ.

“Mười lăm tuổi. Tuổi ta tìm thấy chính mình. Tuổi bắt đầu những tình bạn trọn đời. Cũng là tuổi thức tỉnh nhu cầu tình dục,” Servaz nói.

“Và là tuổi của những tội ác đầu tiên,” Ziegler bổ sung.

“Phải, có thể.”

“Hoặc có thể là thứ khác,” Ziegler nói.

“Hoặc có thể là thứ khác.”

“Chuyện gì thế?” Margot tò mò hỏi và đi tới chỗ họ. “Sao lại dừng lại?”

Zuzka nhìn họ bằng ánh mắt sắc lẻm.

“Dừng lại,” cô nói. “Chết tiệt, dừng lại một chút đã!”

Servaz nhìn khắp xung quanh anh. Quả là một ngày tuyệt vời. Anh chợt nghĩ tới bố mình. Anh mỉm cười.

“Phải, đã tới lúc dừng lại,” anh nói, và bắt đầu bước tiếp.

☆ ☆ ☆ ☆ ☆

vntq1

❀ ❀ ❀

[1] : Biệt danh của thành phố Toulouse, nghĩa là thành phố màu hồng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Bernard Minier

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.