Nhà Tiểu Họa

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đánh Lừa Thị Giác

❊ ❊ ❊

Khi Marin đi lên lầu và tiếng bước chân vang xa dần, Nella rón rén đi xuống tầng trệt nơi Peebo đang lách chách đòi cô chủ. Nàng vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy chiếc lồng của Peebo giờ đang treo trong nhà bếp trưng bày. Nhà bếp này không dùng để nấu nướng, nhiệm vụ đó thuộc về nhà bếp chính ở bên kia hành lang. Đó là một căn phòng chỉ để trưng bày bộ sưu tập đồ sứ của nhà Brandt với những bức tường sạch bong không tì vết, không xoong chảo va vào nhau xủng xoảng. Nella tự hỏi Peebo được hít thở không khí trong lành được bao lâu rồi, và quan trọng hơn là... ai đã làm việc nhân từ này.

Otto ngồi bên một cái bàn nhỏ kê sát tường, tỉ mẩn đánh bóng bộ đồ ăn bằng bạc dùng cho bữa tối. Anh ta không cao, nhưng vai rộng và khổ người trông quá to so với cái ghế. Khi nhìn thấy nàng nơi bậc cửa, anh ta chỉ về phía cái lồng con Peebo.

“Con vật nhặng xị quá nhỉ?” Anh ta nói.

“Tôi xin lỗi. Để tôi đưa nó vào phòng mình...”

“Tôi thích tiếng ồn của nó mà.”

“Ồ, vậy tốt quá. Cảm ơn anh vì đã mang nó vào đây.”

“Không phải tôi đâu, phu nhân.”

Phu nhân” - nghe thật dễ thương. Otto mặc chiếc sơ mi trắng tinh, được là thắng thớm, không sứt chỉ cũng không có vết bẩn nào. Hai cánh tay của anh ta bên dưới lớp vải trúc bâu chuyển động với sự uyển chuyển vô thức. Anh ta bao nhiêu tuổi nhỉ? Ba mươi, có lẽ ít hơn. Đôi bốt của anh ta sáng lên hệt đôi bốt của một đại tướng. Mọi thứ về anh ta thật tươi nhuận, thật lạ lẫm. Được một gia nhân với bộ trang phục hoàn hảo gọi là phu nhân trong chính căn nhà của mình đột nhiên khiến cho nàng thấy rõ nhất sự tồn tại của bản thân. Trái tim Nella ngập tràn sự biết ơn nhưng có vẻ như Otto không hề để ý.

Đỏ mặt, Nella đi đến chỗ cái lồng và bắt đầu vuốt ve con vẹt lông dài qua những chấn song. Peebo khẽ kêu lích rích, và rúc mỏ vào lông như thể muốn tìm kiếm thứ gì.

“Nó từ đâu đến vậy?” Otto hỏi.

“Tôi không biết. Chú của tôi mang nó về.”

“Vậy là không phải nở ra từ một quả trứng ở Assendelft?”

Nella lắc đầu. Chẳng có gì đẹp đẽ và đặc biệt như thế từng được sinh ra ở Assendelft cả. Nàng cảm thấy ngượng nghịu, bối rối. Otto biết tên ngôi làng của nàng. Mẹ nàng, những người đàn ông cao tuổi ở quảng trường thành phố, những đứa học sinh nhỏ tuổi, sẽ nghĩ gì về anh ta?

Khi Otto cầm lên một cái nĩa và đưa miếng vải xuyên qua khoảng cách giữa hai cái chĩa, Nella ấn ngón tay lên chấn song của cái lồng cho đến khi những đầu ngón tay trắng bệch đi, nghểnh cổ nhìn theo những phiến đá lát tường bóng loáng, ngược lên trên trần nhà. Ai đó đã vẽ một tác phẩm nghệ thuật đánh lừa thị giác - một mái vòm bằng thủy tinh được đẩy lên bên trên lớp thạch cao về phía một bầu trời không có thật.

“Ông chủ Brandt đã cho làm cái đó:” Otto nói, dõi theo hướng ánh nhìn của nàng.

“Thông minh nhỉ?”

“Chỉ là một thủ thuật đánh lừa thị giác thôi.” Anh ta đáp. “Nó sẽ sớm bong ra khi ẩm ướt.”

“Nhưng nghe Marin nói nhà này khô ráo mà. Và danh gia vọng tộc cũng chẳng để làm gì.”

Otto mỉm cười. “Vậy thì phu nhân ấy và tôi không cùng quan điểm rồi.”

Nella thắc mắc không biết Otto muốn ám chỉ câu nào trong hai câu nói của Marin. Nàng chăm chú nhìn những cái giá khổng lồ được gắn cố định vào bức tường, và bên trong ba tấm kính lớn là đủ loại đĩa và nhiều món đồ bằng sứ. Nàng chưa bao giờ nhìn thấy một bộ sưu tập lớn đến nhường ấy. Nhà Nella chỉ có lèo tèo vài món đồ gốm Delft và một ít thứ khác, vì hầu hết đã mang đi bán cả.

“Thế giới của ông chủ nằm trong bộ đĩa đó.” Otto nói. Nella lắng nghe, cố đoán xem giọng nói của anh ta ẩn chứa sự hãnh diện hay sự thèm muốn, nhưng không có gì như thế cả. Giọng của Otto trung tính một cách có chủ tâm. “Delft, Dejima Trung Hoa...” Anh ta nói tiếp. “Bộ sưu tập này ghi dấu những vùng biển ông chủ từng đi qua.”

“Chẳng lẽ chồng tôi không đủ giàu để thuê người chịu đi xa thay cho ông ấy hay sao?”

Otto cau mày nhìn lưỡi dao đang đánh bóng. “Người ta phải giữ gìn sự giàu có của bản thân và không ai làm chuyện đó thay cho họ cả. Của cải sẽ chảy hết qua các kẽ ngón tay nếu họ không thận trọng.” Anh ta ngừng lời, gấp miếng vải lại thành một hình vuông vức.

“Vậy là ông ấy làm việc cật lực?”

Otto di chuyển một ngón tay theo đường xoắn ốc, hướng lên cái vòm giả thủy tinh trên đầu họ, về phía hình ảnh đánh lừa thị giác về chiều sâu của mái vòm. “Của cải của ông ấy cứ tăng lên mãi, lên mãi.”

“Vậy chuyện gì xảy ra khi nó lên tới cực điểm?”

“Đương nhiên là sẽ đầy tràn thôi, phu nhân.”

“Rồi sao?”

“Thì...” Anh ta nói. “Tôi nghĩ ta sẽ chìm hoặc bơi.” Cầm lên một cái muỗng múc súp lớn, Otto nhìn khuôn mặt mình bị bóp méo trên cái mặt lồi của chiếc muỗng.

“Anh có đi biển với ông ấy không?”

“Không.”

“Tại sao không? Anh là người hầu của ông ấy cơ mà.”

“Tôi không còn đi biển nữa.”

Nella tự hỏi Otto đã sống được bao lâu rồi trên mảnh đất được hình thành từ các bãi đầm lầy bằng chính bàn tay con người với sự quyết tâm lấn biển. Marin gọi anh ta là người Hà Lan. “Linh hồn của ông chủ thuộc về biển cả.” Otto nói. “Còn tôi thì không, thưa phu nhân.”

Nella rút tay ra khỏi chấn song chiếc lồng của Peebo và ngồi xuống gần lò sưởi. “Làm sao anh biết nhiều về linh hồn của chồng tôi đến thế.”

“Tôi không có tai và mắt hay sao?”

Nella giật mình. Nàng không nghĩ mình sẽ nhận được một câu đáp trả táo tợn đến như vậy. Nhưng xét cho cùng Cornelia cũng thoải mái muốn nói gì thì nói đấy thôi. “Đương nhiên là anh có, tôi...”

“Biển cả là thứ gì đó mà đất liền không bao giờ có, phu nhân.” Otto nói. “Các con đường trên biển luôn biến đổi.”

“Otto!”

Marin đang đứng ở cửa. Otto đứng lên, những bộ đồ ăn bày ra trước mặt anh ta hệt như một kho vũ khí sáng lóa. “Cậu ta đang làm việc.” Marin nói với Nella. “Còn nhiều việc cần làm.”

“Tôi chỉ hỏi anh ấy về Johannes...”

“Để đấy đã, Otto!” Marin nói. “Cậu cần gửi đi những cuộn giấy da này.”

Marin quay người đi và biến mất. “Phu nhân này...” Otto nói khẽ với Nella khi tiếng bước chân lùi xa. “Phu nhân muốn đụng vào tổ ong à? Coi chừng bị đốt đấy.”

Nella không thể xác định được Otto khuyên hay ra lệnh cho nàng. “Tôi sẽ đóng kín cửa lồng, thưa phu nhân.” Anh ta nói thêm, hất đầu về phía Peebo. Nàng nghe bước chân anh ta đi ngược lên cầu thang nhà bếp - nhẹ nhàng và đều đặn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jessie Burton

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.