Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51

❊ ❊ ❊

Sam Mukherjee đứng ở con đường cụt chỗ nhà cậu, nhìn chằm chằm vào Kins và Tracy. Cậu đội một cái mũ bảo hiểm, mặc áo phông, quần soóc và cầm một đầu của một tấm ván trượt, đầu kia của tấm ván đặt bên dưới chiếc giày tennis của cậu.

Tracy mở cửa xe và tiến lại gần. “Chào Sam.”

Sam hất tấm ván và bắt lấy nó. “Chào cô.” Bộ dạng và giọng nói của cậu đều có vẻ ngập ngùng. “Cha mẹ cháu không có nhà.”

“Cháu có biết họ đang ở đâu không?” Tracy hỏi.

“Cha cháu đang đi lo thu xếp cho đám tang của chị Kavita, cháu nghĩ vậy. Còn mẹ cháu đi dạo chưa về.” Cằm cậu bé hếch lên như thể cậu đang quan sát bầu trời sầm sập tối. Lũ dế kêu rinh rích, giống như một bản hòa âm vẳng đến từ công viên.

“Cháu có biết mẹ đi dạo ở đâu không?” Tracy hỏi.

Sam chỉ về phía những rặng cây ở đằng sau mình. “Mẹ cháu hay đi dạo trong công viên, nhưng thường thì giờ này mẹ cháu phải về rồi, vì thế…”

“Tối nào cũng vậy à?” Tray hỏi.

“Gần như vậy.” Sam nói. “Thi thoảng cha cháu đi cùng mẹ cháu, nhưng không phải lúc nào cũng vậy.”

“Còn anh cháu, Nikhil, cậu ấy đang ở đâu?” Kins hỏi.

“Anh ấy đang ở trong nhà.” Sam phẩy tay. “Cháu không biết anh ấy đang làm gì.”

“Cháu có mang điện thoại theo không, Sam?” Tracy hỏi.

Sam chỉ vào cái áo trên bậc tam cấp bằng bê tông của hàng hiên hẹp. “Cháu có.” Cậu dè dặt đáp.

“Cô sẽ cần lấy nó, Sam ạ.”

“Tại sao vậy?”

Tracy không muốn làm nổ tung thế giới của cậu bé, nhưng bây giờ đó là điều không thể tránh khỏi. “Mẹ cháu nói bà ấy cầm điện thoại của cháu vào buổi tối. Có đúng thế không?”

“Vâng. Thường là vậy, nhưng… bây giờ mẹ cháu không có nhà và lại còn đang là mùa hè, vì thế nên… Mẹ cháu hiện không cầm điện thoại của cháu. Thi thoảng mẹ cháu lại quên lấy nó. Cháu nghĩ với tất cả những gì đã xảy ra… Mà tại sao cô lại muốn lấy nó vậy?”

“Cháu có đưa điện thoại cho mẹ vào tối thứ Hai không?” Tracy hỏi.

Cậu lắc đầu. “Không ạ. Hôm đó cháu có một trận thi đấu bóng đá và ở lại nhà bạn.”

“Nhưng cháu đã gửi một tin nhắn cho Kavita vào tối thứ Hai, đúng không?”

“Vâng. Cháu lo cho chị ấy. Cháu đã nghe cha mẹ cháu nói về chuyện Aditi kết hôn ở Ấn Độ. Mẹ cháu rất tức tối về chuyện đó. Cháu biết chị Vita cũng sẽ tức giận. Cháu chỉ muốn tìm hiểu xem tâm trạng chị ấy như thế nào, liệu chị ấy có ổn không.”

“Và cô ấy nói không thể đến xem cháu thi đấu vì cô ấy có hẹn, đúng không?”

“Vâng.”

“Cô ấy có nói với cháu về những cuộc hẹn hò trước đó không?”

“Có ạ.”

“Nhiều lần không?”

“Cháu nghĩ là một vài lần.”

“Và cháu với cô ấy toàn nhắn tin cho nhau à?”

“Thường là vậy. Thi thoảng cháu gọi điện cho chị ấy.”

Tracy nhìn Kins. Họ đã bàn bạc về khả năng rằng nếu Kavita nói với Sam về một cuộc hẹn, họ hẳn đã từng nói về những cuộc hẹn khác nữa, và thông tin đó sẽ có sẵn trên điện thoại của cậu bé. “Cháu có bao giờ theo dõi điện thoại di động của chị cháu không, Sam?”

“Gì cơ ạ?” Nỗi bối rối của cậu bé nghe có vẻ thành thực.

“Cháu có bao giờ theo dõi điện thoại di động của Kavita để xác định xem chị ấy đang ở đâu không?”

“Cháu thậm chí còn không biết làm việc đó bằng cách nào. Ý cháu là, cháu nghĩ nếu biết cách thì có lẽ cháu sẽ làm thế thật. Nhưng… cháu chưa bao giờ làm thế. Tại sao cháu lại làm thế chứ?”

“Sam này, liệu cha mẹ cháu có đọc được các tin nhắn giữa cháu và Kavita không?”

Cậu lắc đầu, nhấn mạnh. “Cháu xóa hết chúng đi mà.”

“Còn các tin nhắn với bạn bè cháu thì sao? Cha mẹ cháu có đọc chúng không?”

“Mẹ cháu có đọc. Ý cháu là, thỉnh thoảng. Điều đó thật lố bịch, cô biết đấy, nhưng mẹ cháu nói vì cha mẹ đang trả tiền cước điện thoại cho cháu nên cháu thực sự không được lựa chọn.”

“Cháu dùng chung tài khoản điện thoại di động với cha mẹ cháu, đúng không?”

“Vâng.”

“Cha mẹ cháu có cài đặt chế độ giám sát trên điện thoại của cháu không, cái chế độ cho phép họ đọc các tin nhắn của cháu ấy? Kể cả những tin nhắn mà cháu có thể đã xóa?”

Sam đang định trả lời thì khựng lại, như thể một ý nghĩ vừa chợt lóe lên trong đầu cậu và nó đã chặn lại những lời nói chuẩn bị thoát ra khỏi miệng cậu. Đôi mắt cậu dại đờ và ánh mắt hướng xuống đất. Khi cậu nhìn lại Tracy, cậu đã tìm ra câu trả lời – cũng như Tracy đã đoán ra câu trả lời ấy, mặc dù cậu vẫn chưa biết được toàn bộ hậu quả.

Andrei Vilkotski đã xác nhận những gì Tracy nghi ngờ khi cô và Kins lái xe từ sân bay đến Bellevue. Cô đã gọi điện và hỏi anh ta về những ứng dụng mà các bậc cha mẹ có thể dùng để đọc tin nhắn trên điện thoại của con cái mà không cần phải cầm điện thoại của chúng. Vilkotski đã nói rằng số lượng ứng dụng gián điệp cho phép cha mẹ đọc email và tin nhắn của con cái, ngay cả những tin nhắn và email mà chúng nghĩ là mình đã xóa đi, nhiều đến nỗi không thể đếm xuể. Vilkotski cũng đã xác nhận rằng bởi vì Sam dùng chung tài khoản Apple với chị gái, nên cha mẹ cậu cũng có thể sử dụng số điện thoại của cậu để theo dõi điện thoại di động của Kavita.

Vì thế nếu Sam và Kavita từng nhắc đến chuyện hẹn hò của Kavita, vậy thì mẹ cậu cũng đã biết, được một thời gian rồi, và bà ta có thể lần ra vị trí điện thoại của Kavita để xác định xem cô đang ở đâu. Nếu bà ta làm vậy, bà ta sẽ nhận ra một quy luật – quy luật của Kavita và bác sĩ Charles Shea – vào các buổi tối thứ Hai, kết thúc trong một phòng khách sạn ở Kirkland.

“Tôi sẽ xử lý người anh trai.” Kins nói, tiến về phía cửa chính. “Cô có thể đối phó với bà mẹ không?”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.