Đam Mê Đắt Giá

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Chiếc Volkswagen được đăng ký dưới tên của Doug và Sandy Blaismith ở Newcastle, Washington, một thị trấn mà cả Del và Faz đều không ngờ được là chiếc xe đỗ ở gần hiện trường vụ án lại đến từ đó. Trước hết là vì Newcastle cách South Park hai mươi lăm tới bốn mươi lăm phút lái xe về phía đông, tùy thuộc vào thời điểm trong ngày và tình hình giao thông. Thứ hai, Newcastle được coi là thuộc tầng lớp trung đến thượng trung lưu, với mức thu nhập bình quân vượt quá một trăm hai mươi lăm nghìn đô la, và giá nhà đất là hơn một triệu đô la. Dân khẩu học của Newcastle cũng chẳng có mấy điểm chung với South Park, xấp xỉ sáu mươi lăm phần trăm người da trắng và chưa đến bốn phần trăm người gốc Mỹ Latin.

Đơn vị xử lý video đã không thể nhìn ra biển số xe của chiếc SUV màu trắng, phương tiện mà nghi phạm đã chui vào trong. Họ cũng không thể tìm ra video nào ghi được hình ảnh của phương tiện đó trên các camera giao thông.

Faz nhận được tin qua điện thoại ngay khi ông quay lại trụ sở cảnh sát, sau khi dành cả buổi sáng ở phòng khám cùng với Vera. Ông đã không muốn để bà lại một mình, nhưng Vera cứ khăng khăng bắt ông đi, bà nói với ông rằng cả hai người họ đều ngồi lo lắng ở nhà thì cũng chẳng ích gì.

Del và Faz quyết định đợi đến hơn năm giờ chiều mới lái xe tới Newcastle, đó là thời điểm mà chiếc xe dễ có khả năng ở nhà hơn cả. Họ cũng quyết định không gọi điện đến nhà Blaismith trước. Họ dành thời gian đó cho việc lái xe trở lại South Park để thẩm vấn, bao gồm hỏi thăm các cư dân của tòa chung cư và nói chuyện với các cơ sở kinh doanh đã đóng cửa vào tối hôm qua, nhưng họ không tìm ra ai có thông tin gì về vụ bắn người, hoặc bất cứ cuốn băng video hữu ích nào. Trong lúc họ ở South Park, Faz đã nhờ Andrea Gonzalez xin lệnh khám xét có chữ ký của tòa án, để đề phòng trường hợp nhà Blaismith không hợp tác.

Faz đã hy vọng có thể về nhà sớm và dành thời gian với Vera, nhưng ông cũng biết đây có thể là cơ hội duy nhất để họ tìm ra kẻ đã sát hại Monique Rodgers, và có lẽ xác định xem liệu đó có phải là một vụ ám sát do Jimmy Nhỏ ra lệnh hay không. Trước khi rời khỏi trụ sở cảnh sát, ông đã gọi điện về nhà để báo cho Vera biết ông sẽ về nhà muộn. Đúng như ông nghĩ, Vera đã bảo ông cứ làm những gì cần làm, và bà sẽ đảm bảo cho bữa tối của ông được nóng sốt. Ông cảm nhận được rõ ràng rằng bà không muốn nói với ông về buổi đi khám sáng hôm đó.

“Ma túy.” Del nói khi họ lái xe tới Newcastle. Ma túy là giả thuyết đầu tiên mà cả hai người họ cùng nghĩ đến để giải thích cho việc cái xe ấy xuất hiện ở khu South Park.

“Các loại thuốc giảm đau nhóm opioid, ma túy đá, có thể là heroin.”

Có lẽ thế Faz nói. Ông không quan tâm lắm đền lý do chiếc xe đỗ ở gần địa điểm xảy ra vụ án; chỉ cần biết là nó đã có mặt ở đó thôi. Họ có vấn đề khác cần quan tâm hơn.

“Nếu chúng ta tóm được kẻ bắn súng, hắn có thể khai báo. Nếu thế, chúng ta có thể bắt Jimmy Nhỏ.” Del nói từ sau vô lăng. “Chẳng phải đó sẽ là một điều đặc biệt sao – cha nào, con nấy.”

“Đừng có cầm đèn chạy trước ô tô.” Faz nói. “Nhưng đúng đấy. Đó sẽ là một điều đặc biệt.”

Gia đình Blaismith sống trong một khu vực được quy hoạch ở ngoại ô, bao gồm những ngôi nhà phân lô cao cấp không xa câu lạc bộ golf Newcastle. Nhiều khu vực được quy hoạch như vậy đã được xây vào những năm 1980 để đáp ứng nhu cầu nhà ở của dân cư Seattle đang ngày càng phát triển. Thực dụng là từ xuất hiện trong đầu họ khi Faz và Del lái xe qua bức tường gạch gắn tên của khu quy hoạch và nhìn thấy những ngôi nhà xây san sát nhau còn khít hơn cả những chiếc răng hàm để tối đa hóa số lượng lô đất. Sự sáng tạo và trí tưởng tượng rõ ràng không phải là thứ được đề cao ở đây; các ngôi nhà chỉ khác nhau rất ít ở hướng nhà và cách bố trí mặt sàn. Mặt ngoài các ngôi nhà được ốp gạch và lợp ván lá sách bằng gỗ xám, và diện tích của chúng gần như choán hết diện tích các khoảnh sân, chỉ chừa lại đủ chỗ cho một vài hàng giậu được tỉa tót và những thảm cỏ xanh có thể được cắt xén chỉ với hai nhát cắt của máy xén cỏ.

Del đỗ xe trên một vệ đường dốc trước mặt ngôi nhà hai tầng của gia đình Blaismith. Phần bệ đỡ của một vành bóng rổ được gắn vào rẻo sân ngăn cách với nhà hàng xóm, và cái vành bóng rổ nhô ra bên trên lối xe chạy sạch bong, không có bóng dáng của một chiếc xe nào. Faz hy vọng chiếc Jetta đang đỗ ở một trong ba ô của cái gara kia. Nếu không thì, chuyến đi dài của họ sẽ hóa thành công cốc.

Họ khoác áo vest lên và rảo bước trên lối đi bằng gạch dẫn tới một cánh cửa kính vát góc bên dưới mái cổng cao ba mét rưỡi. Thời tiết có cảm giác nóng hơn ở Seattle, bất chấp bóng râm của những cái cây cao lớn nhô lên đằng sau mái nhà. Del nhấn chuông, tạo ra một chuỗi tiếng ngân nga, và tiếp nối ngay sau đó là tiếng sủa của một con chó có vẻ to.

“Cá mười đô đó là một con chó Labrador.” Del cởi kính râm và bỏ nó vào trong túi áo vest.

“Quá dễ dàng.” Faz nói. “Cụ thể hơn đi. Màu vàng, đen hay nâu?” Ông vẫn nhìn thẳng vào cánh cửa.

“Vàng. Nhất định là vàng.”

“Tôi nên đưa cậu mười đô ngay bây giờ.” Faz nói.

Một người phụ nữ mở cửa, nắm cổ dề của một con chó Labrador màu vàng đang rất kích động. Con chó trông như đang cố bay lên, hai chân trước của nó giơ cao, khua loạn trên không, lưỡi nó thè lè một bên mép. Del thoáng cười tự mãn với Faz.

“Tôi có thể giúp gì hai anh?” Người phụ nữ hỏi.

Sandy Blaismith chừng bốn mươi lăm tuổi, ngoại hình của cô ta không chê vào đâu được trong chiếc quần jean bó, đôi bốt đen cao đến mắt cá chân, và chiếc áo cánh với cổ khoét sâu để lộ vùng ngực lốm đốm tàn nhang và một cái dây chuyền vàng. Trên bàn tay của cô ta có đeo mấy cái nhẫn, vài chiếc nhẫn gắn những viên đá quý khá ấn tượng. Trước khi Faz kịp lên tiếng, cô ta đã quát con chó, kéo giật cái cổ dề của nó. “Ngồi. Seager, ngồi. Ngồi.”

Con chó chẳng thèm đếm xỉa đến cô ta, nó tiếp tục tru tréo và quơ quào trong không khí.

“Tôi xin lỗi, nhưng nếu các anh muốn bán bất cứ thứ gì thì chúng tôi không có hứng thú đâu, và các anh thực sự không muốn tôi thả con chó này ra đâu. Nó cắn đấy.”

Đó chỉ là một lời dọa dẫm, và là một lời dọa dẫm không có sức nặng lắm. Tổn hại duy nhất mà Seager có vẻ có thể gây ra cho họ là húc họ ngã xuống đất và liếm họ cho đến chết.

Faz giơ phù hiệu của mình lên. “Chúng tôi là người của Sở Cảnh sát Seattle. Chị có phải là Sandy Blaismith không?”

Người phụ nữ chuyển từ vẻ bực bội sang lo lắng. “Có chuyện gì vậy?”

“Chị có thể nhốt con chó lại không?” Del gợi ý.

“Chờ tôi một chút.” Cô ta nói. Cô ta kéo con chó vào trong và đóng cánh cửa lại. Faz nghe tiếng cô ta hét gọi chồng mình át tiếng chó sủa.

“Doug? Ra giữ con chó của anh và tống nó ra sân sau đi. Em cần anh ra giữ con chó và tống nó ra sân sau.”

“Cô ta không phải là người yêu động vật.” Faz nói.

“Chắc chắn là không phải.” Del phụ họa.

“Bởi vì có hai sĩ quan cảnh sát của Seattle ở cửa trước.” Sandy hét lên. “Hai sĩ quan cảnh sát đấy. Em không biết. Hãy ra giữ Seager và đưa nó ra sau nhà đi.”

Del nhìn Faz. “Tôi cược gấp đôi số tiền lúc nãy cho việc họ còn có một con mèo, một cậu con trai và một cô con gái. Rổ rá cạp lại. Con anh con tôi.”

“Tôi sẽ không nhận kèo đó đâu.” Faz nói.

Cánh cửa lại mở ra. Lần này Sandy không còn vướng bận với con chó nữa nhưng lại có một người đi kèm, là ông chồng của cô ta. Anh ta tự giới thiệu mình là Doug Blaismith. Doug mặc những gì còn lại của một bộ com-lê, phảng phất dáng dấp của một người thành đạt. Trên chiếc quần màu xanh hải quân của anh ta vẫn còn bám vài sợi lông chó màu vàng. Anh ta đã cởi cúc ở cổ áo sơ-mi và xắn tay áo lên cao, để lộ một cái đồng hồ bằng vàng trông có vẻ đắt tiền và cái vòng xích đeo tay dày dặn. Mái tóc lưa thưa của anh ta được vuốt gel và chải ngược từ trán ra sau. Cái bụng phệ phưỡn ra chỉ ra rằng anh ta khoái ăn uống nhưng lười tập thể dục.

“Chúng tôi có thể giúp gì cho các anh?” Anh ta hỏi.

“Có phải anh sở hữu một chiếc xe Jetta màu xanh nước biển không, anh Blaismith?” Faz nói ra biển số xe.

“Nó màu bạc.” Doug trả lời. “Không phải màu xanh nước biển.”

“Nó có ở đây không?”

“Có chuyện gì sao?” Doug hỏi. “Con trai tôi đã vướng vào một vụ tai nạn chăng?”

“Con trai anh lái chiếc xe đó à?” Faz hỏi.

“Thằng bé chủ yếu lái xe tới trường thôi.” Sandy nói. “Nhưng bây giờ đang là mùa hè, vì vậy…”

“Chiếc xe đó có ở đây không?” Faz hỏi.

“Nó ở trong gara.” Doug nói. “Tại sao các anh lại hỏi thế?”

Faz nghĩ rằng vào lúc này lý do họ hỏi điều đó đã quá hiển nhiên, nhưng ông quyết định chiều theo nhu cầu của Doug, rõ ràng anh ta muốn có cảm giác mình là người nắm quyền kiểm soát. “Chúng tôi muốn xem nó.”

“Có chuyện gì vậy?” Doug khăng khăng, nheo mắt nhìn họ. “Tôi có cần một luật sư không?”

“Chúng tôi tin rằng…” Faz nói. “… một người có thể có liên quan đến một vụ án mạng đã chạm vào chiếc xe ấy.”

“Tôi xin lỗi, anh nói gì cơ?” Sandy nói. Cô ta tái nhợt hẳn đi.

“Tôi không hiểu.” Doug nói.

“Để tôi giải thích.” Faz kể lại vụ sát hại Monique Rodgers và những gì mà cuốn băng video ở cửa hàng tiện lợi đã chỉ ra.

“Tôi đã đọc về vụ đó trên báo, hoặc xem được thông tin gì đó về nó trên bản tin.” Doug nói. “Nhưng hẳn là đã có nhầm lẫn, thưa các điều tra viên. Con trai tôi là người duy nhất lái chiếc xe đó và nó không có lý do gì để có mặt ở… Các anh đã nói nơi đó là khu South Park, đúng không nhỉ?”

Thật ra là có lý do đấy, Faz nghĩ nhưng không nói ra miệng. “Chúng tôi có một đoạn băng video.” Faz nói, lấy ra hai bức ảnh chụp lại màn hình, một bức chụp cái xe đỗ ở lề đường và bức còn lại chụp biển số xe đã được phóng to. Ông đưa cả hai bức ảnh cho Doug. Doug xem xét hai bức ảnh, vợ anh ta nhòm qua vai anh ta để xem chúng. Cả hai người họ đều có vẻ hoang mang.

“Không có ai gặp rắc rối trong việc này cả.” Faz nói, hy vọng sẽ giúp xoa dịu mối lo lắng đang dâng lên trong lòng họ, mặc dù con trai họ rất có thể sẽ gặp rắc rối với cha mẹ mình. “Chúng tôi đang hy vọng có thể lấy được dấu vân tay trên mui xe và xác định được nhân dạng của kẻ đã chạm vào chiếc xe.”

Doug tiếp tục lắc đầu. Sandy trông có vẻ tái xanh.

“Đó là biển số của cái xe ấy, đúng không?” Faz hỏi, hy vọng sẽ khiến họ nói gì đó.

Doug gãi gãi thái dương. “Tôi thực sự không nhớ biển số của cái xe đó.” Anh ta nhìn vợ mình, nhưng Sandy lắc đầu. “Anh nói hôm đó là ngày nào nhỉ?” Doug hỏi.

“Anh nói chiếc xe đang ở đây đúng không?” Faz hỏi.

“Trong gara.” Doug nói.

“Có lẽ chúng ta có thể so biển số xe của nó với bức ảnh này trước, để đảm bảo là không có nhầm lẫn? Nếu chiếc xe trong ảnh không phải là xe của anh, chúng tôi sẽ cuốn gói ngay.” Khi cả Sandy lẫn Doug đều không có phản ứng gì, Faz nói: “Con trai anh chơi bóng rổ à?”

Del liếc nhanh Faz, như thể anh nghĩ Faz đã mất trí.

Doug trông càng có vẻ hoang mang hơn. “Cái gì cơ?”

Faz chỉ muốn gợi cho cặp vợ chồng này nói gì đó. “Tôi đã để ý thấy cái vành bóng rổ ở lối xe chạy vào nhà. Con trai tôi từng là một cầu thủ bóng rổ. Tôi đã không đỗ xe ở lối xe chạy vào nhà suốt hai mươi năm bởi vì nó luôn tập ném bóng ở ngoài đó. Tôi chỉ đang tự hỏi liệu chiếc xe mà chúng ta đang nói đến có ở trong gara không?”

“Ồ, à, vâng.” Doug nói. “Thằng bé chơi cho một đội [*]AAU ở khu Eastside này, nhưng hôm qua nó phải đi kiểm tra lại đầu gối. Đó chính là điều khiến chúng tôi hoang mang. Nó đã phải phẫu thuật khâu sụn chêm bị rách vào sáng thứ Hai. Vì vậy, các anh thấy đấy, nó không thể lái xe tới khu South Park vào ngày hôm qua được. Nó không thể lái xe.”

“Chiếc xe ở đây cả ngày hôm qua sao?” Faz nói. Giờ thì đến lượt ông hoang mang.

“Nó được đỗ trong gara.” Doug nhìn vợ để xác nhận.

“Anh còn đứa con nào khác không?” Del hỏi.

Doug gật đầu. “Một đứa con gái, nhưng con bé mới mười ba tuổi. Nó không lái xe.”

“Chúng tôi biết đây là một sự bất tiện, nhưng nếu chúng tôi có thể so sánh biển số của chiếc xe ở trong gara của anh chị với biển số xe trong bức ảnh này, có lẽ chúng tôi có thể làm sáng tỏ sự việc.” Faz nói.

“Chờ một lát.” Doug quay người lại và gọi to về phía một cầu thang xoáy ốc. “Luke?”

“Để em đi gọi thằng bé.” Sandy nói, nhưng cô ta không đi lên cầu thang. Cô ta đi dọc theo một hành lang. Del liếc nhìn Faz. Ông cũng đã nhận ra điều đó. Thật kỳ cục.

“Mời vào.” Doug bước lùi lại để cho Del và Faz bước vào tiền sảnh lát cẩm thạch. Anh ta đóng cửa lại. Faz nghe thấy tiếng sủa của con chó ở đằng sau nhà. Ông bước sang bên để nhìn dọc theo hành lang. Người vợ đã đi về phía một căn bếp.

“Chúng tôi sẽ cố xử lý việc này thật nhanh.” Del nói.

Một cậu trai trẻ cao lênh khênh với mái tóc vàng hoe bù xù xuất hiện ở đầu cầu thang. Cậu ta phải chống nạng. Đầu gối bên phải của cậu ta bị băng bó. “Dạ?”

Del bắt đầu nhích dần về phía hành lang nơi người mẹ đã lặng lẽ lẩn vào.

Doug giới thiệu mọi người với nhau, và Faz nhanh chóng giải thích mục đích chuyến viếng thăm của họ. Cậu trai trẻ lắc đầu khi Faz nhắc đến South Park. “Cháu không thể lái xe. Cháu đã ở nhà suốt từ lúc đi khám về. Hơn nữa, cháu thậm chí còn không biết South Park nằm ở đâu.”

Faz khẽ gật đầu với Del, và Del đi dọc theo hành lang ấy để tìm Sandy Blaismith trong khi Faz tiếp tục hỏi cậu trai trẻ. “Chẳng có ai ở đây gặp rắc rối cả đâu, con trai ạ. Chúng tôi chỉ cần xác định xem liệu người đã chống tay vào mui xe có để lại dấu vân tay nào mà chúng tôi có thể sử dụng không.”

“Với cháu thì điều đó không có vấn đề gì, nhưng cháu chỉ đang muốn nói là cháu đã không lái cái xe đó. Nó vẫn ở trong gara suốt.”

“Ai đưa cậu đi kiểm tra lại đầu gối vậy?” Faz hỏi.

“Là tôi.” Doug nói. “Bác sĩ là một người bạn của tôi.”

Faz nhìn Del biến mất ở cuối hành lang. Tiếng chó sủa tăng lên, cũng như tiếng móng vuốt cào vào mặt kính. “Vợ anh có đi làm không?”

“Cô ấy làm bán thời gian.” Doug nói giữa những tiếng chó sủa.

“Hôm qua cô ấy có đi làm không?”

Faz nghe thấy tiếng Del hét lên từ đâu đó ở phía cuối ngôi nhà. Ông nhanh chóng đi xuôi theo hành lang, vào trong một căn bếp rộng và phòng sinh hoạt gia đình thoáng đãng. Chiếc ti-vi màn hình phẳng, đặt bên trên một lò sưởi bằng gạch, đang chiếu tin tức địa phương nhưng âm lượng đã bị tắt. Bên ngoài hai cánh cửa kính trượt, con chó Labrador màu vàng hết chạy sang trái lại chạy sang phải trong khoảnh sân hẹp, xéo nát những bông hoa và những bụi cây, vừa sủa vừa nhảy chồm lên mặt kính. Faz băng qua phòng sinh hoạt gia đình và kéo mở cánh cửa dẫn đến gara.

Del đang đi về phía Sandy Blaismith. Cô ta đứng ở một ngăn tủ đang mở, trên tay cầm một bình xịt đựng thứ chất lỏng màu xanh dương và một cái khăn lau bát đĩa. Khi cô ta nhìn thấy Faz và chồng mình, mặt cô ta xịu đi và vai cô ta thõng xuống như thể cô ta đang tan chảy.

“Sandy, em đang làm cái quái gì thế?” Doug hỏi.

Sandy không trả lời. Cô ta hạ bàn tay đang cầm cái bình xịt và cụp mắt xuống. Del chen vào giữa cô ta và cái xe, lấy cái bình xịt và giẻ lau từ tay cô ta. Cô ta không kháng cự. Faz đi tới chỗ chiếc xe và cúi xuống, nhìn hình ảnh phản chiếu trên mui xe từ ánh đèn trên đầu. Từ lớp bụi và đất bám trên đó, có vẻ như Sandy, hoặc bất cứ ai khác, chưa động chạm gì vào nó.

“Sandy.” Doug nói, gay gắt hơn một chút. “Chuyện quái gì đang xảy ra thế?”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.