Chưa có thể nói rằng thiếu tá Gô-mô-la đã hài lòng về kết quả công việc của chúng tôi. Ông chỉ “Hườm, hườm, được đấy” trong khi ngậm tẩu thuốc, rồi đề nghị tôi cho biết số sản xuất ghi trên khẩu súng. Sau vài phút, ông gọi cho tôi, báo rằng số khẩu súng ấy chưa hề thấy đăng ký ở đây và cần phải đưa súng đi kiểm tra giám định bằng máy com-pa-ra-tơ. Chưa thể biết được, kết quả giám định sẽ cho ta những bất ngờ gì.
Máy com-pa-ra-tơ là một thiết bị tinh vi, dùng nó có thể so sánh được các dấu vết còn để lại trên viên đạn, do đường rãnh của nòng súng gây ra. Không loại trừ khả năng là khẩu súng lục của Gô-rắc đã có “quá khứ” của nó. Chẳng hạn, mới đây, người ta đã tìm thấy một khẩu súng, mà khi giám định bằng máy com-pa-ra-tơ, thì xác nhận được rằng chính đó là khẩu súng đã bắn chết một người ở gần biên giới năm 1954. Kính hiển vi trong máy đã tìm đúng lai lịch của khẩu súng và do đấy đã tìm ra thủ phạm, hắn ta đang ung dung sống ở Pra-ha đã 10 năm nay!
Và sống rất đàng hoàng! Hắn ăn cướp tài sản người bị giết, lấy hết tiền, của quý, trị giá tới vài trăm ngàn cua-ron.
Nhưng thôi, hãy trở lại công việc. Tôi chưa kịp bỏ máy, thì lại thấy Sê-di-vư gọi và thông báo về Gô-li-kô-va. Cô ta sinh ở đâu và ở cơ quan “Xuất khẩu thiết bị kỹ thuật” đánh giá cô ra sao. Ngày hôm qua, không một phút nào cô ta rời chỗ làm việc, vì cô phải ngồi họp và ghi tốc ký. Không có khả năng cô ta vắng mặt lúc nào hết. Đến cả bưng cà phê và nghe điện thoại cũng do một cô thư ký khác làm.
Vậy là Gô-li-kô-va hoàn toàn không thể có mặt để gây án. Pích-le không hề gặp cô ta. Nếu vậy anh ta đã vội vã đi đâu và gặp ai?
Có thể có ai đó gọi anh ta ra khỏi khách sạn để một người khác đến cắm kim vào trong giầy.
Vậy là, ngoài Pích-le và người đồng mưu trong công việc này, còn có một người thứ ba biết chuyện này. Nhưng hắn là ai? Thành viên trong đội bóng? Có thể vì dự đoán ấy gần với sự thật hơn cả chăng.
Cũng cần biết rằng việc giết Pích-le sẽ được trả bao nhiêu, và ai đã nhận món tiền ấy. Ôi, giá như tìm ra được cái khuy áo rủi ro kia! Không biết công việc của Ơ-bla-sếch đến đâu rồi? Cũng nên báo cho cậu ấy biết các kết quả ở chỗ mình đã đạt được. Việc ấy cũng lại dành đến mình phải làm thôi!
Ca-bi-sếch xuống phòng ăn để kiếm chút gì ăn sáng. Tôi thì đau đầu ghê gớm. Tôi mở cửa sổ trong ra phía quảng trường Vát-xlát. Đã tám giờ - quảng trường ồn ào, những người đi làm muộn đang chen chúc lên xe, gió thổi phần phật vào váy áo của các cô gái. Tàu điện đông thật.
- Cậu ra đây, có bánh sừng bò quệt bơ và nước hoa quả với nước chè cho cậu đấy. - Ca-bi-sếch bước vào rất khẽ, đến nỗi tôi không nghe thấy tiếng động. - Hãy quên công việc đi và nghỉ một chút đã. Các cầu thủ đang ăn sáng, đến chín giờ chúng ta sẽ tới chỗ họ… - Anh im lặng, sau đó nói thêm - Các nhà báo đã chờ trong phòng khánh tiết. Giám đốc khách sạn nói rằng hôm nay sẽ còn khoảng hai chục nhà báo tới đây nữa. Đa số là người Đức, ba người Pháp, một Thụy Sĩ và một phóng viên hãng Roi-tơ thường trú ở Béc-lin. Họ đều thuê phòng ở khách sạn “Các-lơ-tôn”. Mình nghĩ rằng sẽ không ai trong số họ chịu rời khỏi chỗ, nếu chưa biết nguyên nhân và thủ phạm vụ giết Pích-le. Đó là “cần câu cơm” của họ mà - những tin giật gân, những vụ bê bối, chuyện giết người… Cậu có thể tưởng tượng được không?! Sẽ có cả một cái tít to tướng chạy dài suốt trang báo: “Chết trên chấm phạt đền”. Tin ấy ai mà chẳng phải đọc, ngay cả những người chưa bao giờ đi xem đá bóng. “Vụ giết người ngay ở vạch mười một mét”. “Bọn Tiệp Khắc đã giở trò khủng bố Phơ-răng Pích-le”. “Thủ tướng đã gửi công hàm cho Pra-ha”, “Đu-cơ-la - bọn giết người”, vân vân và vân vân… Trời mà biết được còn những gì nữa. Có thể trên báo còn đưa rõ cả tên tuổi cậu nữa. Rồi chúng mình cũng hóa thành nổi tiếng cho mà xem!.
- Thôi, cậu hãy ăn đi và xin hãy chấm dứt chuyện ba hoa đi.
Ca-bi-sếch phết bơ vào bánh sừng bò rồi lại tiếp tục:
- Mà việc này đã ầm ỹ rồi, đúng không? Nếu có độ hai ba người bị tình nghi hẳn đi, thì đã êm. Nhưng đây, thủ phạm lại có thể là bất kỳ ai. Không những chỉ ở trong phạm vi hành lang chúng ta đây, mà ở khắp cả khách sạn. Từ người gác cửa cho tới vị quan chức cao cấp người Cô-oét! Hoặc cũng có thể biết đâu Pích-le bị cô nghệ sĩ I-ta-li-a đằng kia ghét? Hoặc ngược lại, cô ta rất thích anh ta, mà anh ta ngù ngờ, lại không thèm để ý gì đến cô?
Để ngừng những chuyện huyên thuyên vô tận ấy tôi nói với anh ta về những việc sẽ phải làm trong nửa giờ sắp tới. Tôi sẽ nói chuyện với bà trực nhật và hai bà quét dọn, còn anh ta sẽ phải tìm Ơ-bla-sếch. Có thể, trên hướng đó, chúng tôi sẽ có bước nhích lên hơn.
Sáu giờ chiều hôm qua bà trực nhật mới về, còn hai bà dọn phòng thì cố gắng làm xong mọi việc trước một giờ trưa. Tôi quan tâm đến bà Lin-gô-va hơn cả, vì bà này quét dọn các phòng ở khu vực các cầu thủ ở. Bà nói:
- Hôm qua tôi đến sớm, trước 9 giờ, nhưng chỉ bắt đầu quét dọn vào khoảng 9 giờ 15. Phải chờ cho cái đám lười biếng ấy ra khỏi giường đã chứ! Tôi có nhìn thấy ai ở phòng 216 không à? Tôi không nhớ, hình như không. Khi tôi bắt tay vào dọn dẹp, họ đã rời khỏi khách sạn cả. Tôi bắt đầu từ phòng 202 và cứ đi liên tiếp từng phòng một. Phòng 224 tôi làm xong vào khoảng 12 giờ. Họ đã từ ngoài phố về và lại tỏa về các phòng. Do đó, những phòng cuối cùng tôi phải làm rất vội. Anh cũng biết rằng khi trong phòng đã có người, thì còn chuyện trò rông dài làm gì…
- Bà có thấy ngoài hành lang có một ai khác nữa không? Và bà có nhớ, khoảng mấy giờ thì bà dọn dẹp đến phòng 216? Trong phòng đó, bà có thấy có cái khuy hay cái hộp nhỏ nào rơi ra không?
- Phòng 216 tôi dọn vào khoảng 11 giờ, vì tôi dọn lần lượt theo thứ tự. Dọc hành lang, lúc nào chả có người đi lại, nhưng tôi không thì giờ đâu mà để ý đến họ. Tôi chỉ cố gắng để làm cho nhanh mọi việc. Không có cái khuy nào cả, chắc chắn như vậy, nếu có, tôi đã nhìn thấy và đặt lên bàn trả lại cho người ta. Hộp cũng không thấy có.
Bà trực nhật định thay khăn trải giường sau bữa ăn trưa. Nhưng khi bà biết rằng các cầu thủ sẽ ra sân vận động Xtơ-ra-hốp vào một giờ trưa, bà bèn thôi không vào các phòng vào giờ ấy nữa. Do đó, khăn trải giường được thay vào khoảng từ giữa ba đến bốn giờ chiều.
- Và bà không thấy có ai có mặt vào giờ đó?
- Không, hoàn toàn yên tĩnh. Họ ra sân bóng hết cả.
Bà trực nhật và hai bà quét dọn ra tới cửa thì họ va phải Ca-bi-sếch và Gô-mô-la vừa chợt tới.