Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 69 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
Chương 31

❊ ❊ ❊

Kiểm sát viên chờ chúng tôi trong phòng thiếu tá. Tôi có nhiệm vụ phác lên một bức tranh toàn cảnh, tổng hợp toàn bộ vụ án vừa điều tra ra.

Từ khi Lê-ô-pôn Nô-vắc được biết về công việc của nhóm kỹ sư Đa-vi-đếch đương tiến hành, hắn ta tính toán được ngay “giá trị” của một phát minh cỡ như thế là bao nhiêu.

Trên tính cách, Nô-vắc là một kẻ phiêu lưu. Trước chiến tranh, hắn ta đã đi khắp các tỉnh nước Pháp làm người chào hàng cho một hãng huôn, đã đăng lính ở mặt trận miền Tây, đi đánh nhau và trở về Tiệp với quân hàm đại úy quân nhu.

Sau chiến tranh, hắn tiếp tục phục vụ trong quân đội Tiệp, tuy nhiên, cuộc sống này không nhẹ nhõm và sung túc như cuộc sống thời trước, mà hắn đã quen. Năm 1949, sau một cơn say rượu hắn lái xe về nhà và trên đường đi đã cán phải một người thợ máy đi làm về, người này bị gãy chân và bị chấn thương sọ não. Nô-vắc bị đuổi khỏi quân ngũ, tước quyền được hưởng lương hưu trí. Tiền vốn hắn vẫn đủ tiêu, vì hắn lấy được cô vợ có của. Nhưng từ nay, lại phải trả tiền bồi thường thương tật cho nạn nhân mà hắn cán phải, nên tiêu pha cũng bị kiềm chế. Mấy năm liền hắn không làm gì, tiền lích lũy được dần dần cũng cạn. Thời kỳ này lại tiến hành cải cách tiền tệ, và Nô-vắc buộc phải đi kiếm việc để đỡ khó khăn hơn. Cuối cùng hắn xin được việc làm chân gác đêm ở Viện nghiên cứu ô-tô. Cứ chiều tối hắn đến Viện làm việc, đến sáng lại về nhà. Hắn ít giáp mặt ai, hàng xóm cũng ít biết gì về hắn. Dần dần, mọi người quên đi chuyện rủi ro đã xảy ra với hắn. Cuộc đời cứ như vậy trôi qua bên cạnh hắn...

Cho đến lúc Nô-vắc nghe nói đến chuyện ắc-quy mới. Hắn tự thấy mình gặp may hai lần. Lần đầu, vào một năm trước đây, người ta chở chiếc két sắt cho nhóm Đa-vi-đếch về Viện. Trên đường, động cơ xe vận tải bị trục trặc, và mãi đến đêm, cái két mới được đưa về đến Viện. Người ta dỡ xuống để ở phòng người gác đêm và đành để tạm đó cho tới sáng mai. Cả chìa khóa của két, người ta cũng giao luôn cho Nô-vắc cho tiện. Nô-vắc bèn tô lại thật khớp mẫu chìa khóa ấy với kích thước chính xác, và sau đó nhờ một người bạn có nghề cơ khí làm cho mình một chiếc chìa khóa giống hệt thế.

Lần gặp may thứ hai là vào mùa hè năm ngoái. Hắn đã mấy lần đề nghị được đi phép thăm bà chị đang sống ở Viên, thủ đô Áo. Cuối cùng, hắn được toại nguyện. Hắn đã sang thành phố nằm trên song Đa-nuýp kia hai tuần, và khi về nhà thì dắt theo rất nhiều tiền cùng với một chiếc máy ảnh “Ko-đắc” cỡ nhỏ.

Hắn vẫn cứ chiều chiều đến Viện làm việc như cũ, và sáng sớm vừa rõ mặt người là trở về nhà.

Vào tháng Hai, kế hoạch đã dự định được thực hiện. Hắn có rất nhiều thì giờ thuận lợi và đã bình tĩnh mở két, chụp lại tất cả tài liệu miêu tả ắc-quy và các bản vẽ. San đó, hắn gửi thư cho bà chị ở Viên, thông báo rằng mọi việc ở gia đình hắn cũng như sức khỏe vợ hắn rất tốt. Đó chính là ám hiệu quy ước là tài liệu đã chuẩn bị xong. Hắn đã hợp đồng như vậy ở Viên, với đại diện của Công ty hỗn hợp “MWF.”.

Mọi chuyện xảy ra đúng như dự tính. Nô-vắc đem phim cất trong chiếc phong bì đến quán “Xla-vi-a”. Đúng mười giờ, một người đàn ông còn trẻ, đẹp trai, khỏe mạnh, vào quán cà-phê. Nô-vắc đến gần anh ta, và nói một câu đã hẹn trước qua điện thoại, để hỏi mượn tờ báo. Người kia trả lời đúng ám hiệu: “Xin mời ông, đằng nào thì tôi cũng sẽ rời khỏi đây trong năm phút nữa thôi mà!”. Nô-vắc đặt cái phong bì xuống dưới xấp báo, nhưng lại cầm theo ở xấp báo ruột phong bì khác để sẵn: trong đó 5.000 đồng mác Tây Đức và 3.000 đô-la Mỹ.

- Thế ngộ nhỡ không phải là anh ta? Anh không sợ là cuốn phim có thể rơi vào tay kẻ khác à?

- Không. - Lê-ô-pôn Nô-vắc trả lời. Chúng tôi đã hẹn rất chi tiết. Người gọi điện cho tôi đã nói đúng tên ông anh rể tôi và nói: “Đúng 10 giờ đấy. Tôi sẽ mặc một cái áo vét xanh da trời quần màu ghi, trên ca-vạt xanh có dấu hiệu một chiếc ghim có hình quả bóng đá. Tiền nong sẽ được trao lại cho ông tức khắc, trong chiếc phong bì dưới xấp báo...”.

Khi tôi hỏi Nô-vắc, hắn có biết rằng trong lúc chụp ảnh, hắn đã làm rơi một trang tư liệu và chính từ đó mà chúng tôi nghi ngờ không, hắn tái người đi, sa sầm lại.

- À, thì ra nguyên nhân là từ đấy. Giá như không có trang giấy ác hại ấy, tôi đã thoát, hoàn toàn vô can...

- Không đâu! Sự việc còn kết thúc đáng buồn hơn! Vì ngay tận lúc chúng tôi đến bắt anh, hãy còn có một “vị khách” rất chiếu cố đến anh và đến tận nhà nữa đấy, mà hắn cũng rất cần phát minh kia. Chắc hẳn không phải hắn đến để chào anh theo kiểu khách khí lịch sự đâu!

Tôi kể lại cho hắn nghe tình huống đã xảy ra.

Ở quán cà-phê “Xla-vi-a” anh đã bị chụp ảnh đúng lúc anh nhận tiền. Còn kẻ đến nhà anh sau này cũng muốn đoạt lấy cuốn mi-crô-phim kia nữa. Anh phải cảm ơn trời đã dun dủi cho chúng tôi đến cùng lúc ấy.

Nhưng tại sao lại có một trang giấy rơi ra dưới tủ? Hắn giải thích: trong lúc đang say xưa công việc khoảng 5 giờ sáng, đột nhiên có chuông điện thoại. Có thể có ai đó nhầm số. Ai lại có thể gọi đến Viện nghiên cứu vào giờ sớm thế, khi chưa có một ai đến cả? Nhưng Nô-vắc hoảng hốt quay lại, tập tài liệu rơi xuống sàn, và từng trang giấy bay tung ra. Hắn phải chạy ra cửa ngó xem có ai đến Viện không.... Nhưng xung quanh vẫn yên tĩnh, đến chó cũng còn ngủ, chưa thấy sủa! Tuy nhiên, cảm giác lo sợ vẫn không rời hắn. Hắn vội vã, và tất nhiên không được cẩn thận lắm, thu thập lại các tờ tài liệu, kết thúc việc chụp, đặt lại tập tài liệu vào tủ và khóa lại. Nô-vắc cũng rất lo, nhỡ bị phát hiện, nhưng nhiều ngày trôi qua yên tĩnh, và hắn dần bình tâm lại.

Chìa khóa két sắt, hắn vứt đi ngay xuống nhánh sông gần đó. Còn việc sau đó có toàn cán bộ công an hình sự đến Viện làm việc, rồi đến nhóm của tôi, thì hắn không biết. Chỉ hôm kia, hắn cảm thấy có gì không ổn, khi Ơ-bla-sếch xuất hiện ở Viện.

Vậy là vụ án Nô-vắc kết thúc, chúng tôi chuyển sang cho Viện kiểm sát làm tiếp. Tất nhiên, sẽ còn phải hỏi cung thêm hắn nữa, nhưng không phải bộ phận chúng tôi làm.

Chúng tôi cũng được biết thêm một số điều về người đã chết trong chiếc xe “Xim-ca” xanh: Gióoc-giơ Vít-ke đã có một tiểu sử thật “phong phú”. Ông ta sinh ở Ba-Lan, rồi lấy quốc tịch Pháp. Khi chiến tranh nổ ra, ông ta ở Pa-ri. Sau đó ông ta sang Anh, được tập luyện trong đội lính com-măng-đô, rồi làm việc ở phòng tình báo quân đoàn An-đéc-xơ, với chức vụ sĩ quan đặc nhiệm. Sau chiến tranh, một thời kỳ ông ta mất tích. Có lẽ, theo một số tang chứng, ông ta sang Nam Mỹ sinh sống. Ở đâu và bao nhiêu lâu, không ai biết. Chỉ biết E-gơ Vít-kốp-xky - tên thật ông ta - đã kết thúc đời mình trên một quãng đường lát đá lạnh lẽo ở ngoại ô Pra-ha như vậy đó! Vít-ke tức Vít-kốp-xky đã đến Pra-ha, rồi sang Vác-sa-va trên chiếc “Xim-ca” xanh của mình. Ở Vác-sa-va. Ông ta nhận được một bức điện từ Pa-ri. Gọi điện về “văn phòng” của hãng, ông ta được lệnh quay trở lại Pra-ha ngay, ở đó có một nhiệm vụ quan trọng đang đợi. Tất cả các chi tiết đó, các cơ quan An ninh Ba Lan đã cung cấp cho chúng tôi.

Vậy là ngài Vít-kốp-xky trở lại Pra-ha, kéo dài thời hạn “công tác”. Vào chiều Thứ Hai, ông ta đến ở khách sạn “Các-lơ-tôn”. Phòng 416, ông ta tự chọn, vì theo ông ta nói, một tuần trước đó, đi qua Pra-ha, ông ta hình như đã sống ở đây, và căn phòng này rất hợp ý ông. Ông ta đã gặp may: phòng này chưa có ai ở. Cũng vào Thứ Hai, Vi-ke đến chỗ mấy đoàn xiếc đang “nghỉ đông” ở Đôn-nhi Pôt-se-nhit-xơ, nhưng sau, không một lần nào quay lại đấy nữa.

Vit-ke theo dõi Vi-ne và Cuốc, còn hai người kia thì lại không rời mắt khỏi Pích-le. Và những gì đã xảy ra sáng Thứ Năm trong phòng Vi-ne, thì chỉ còn có thể phỏng đoán được. Cuốc không biết gì về sự tồn tại của Vít-ke cạnh mình. Trong phòng giải phẫu, anh ta nói rằng mới trông thấy Vít-ke lần đầu tiên. Và chỉ mãi sau, anh ta mới nhớ đến con người đã xuất hiện ở phòng 316, khi chúng tôi kiểm tra thiết bị “ti- vi” của Vi-ne.

Vi-ne có quen với Vít-ke không, điều đó, chúng tôi không thể nào biết được. Chắc chắn hơn cả là khi Vit-ke thấy Cuốc đi rồi, bèn lẻn vào phòng Vi-ne và đòi đưa cuốn phim. Đầu tiên là đòi hỏi, rồi sau là đe dọa, và cuối cùng thực hiện điều đe dọa!

Hắn tìm cuốn phim, và có lẽ không thấy, chỉ phát hiện được chiếc bật lửa - máy ảnh của Vi-ne. Và Vit-ke tưởng rằng cuốn phim để trong dó. Nhưng, khi về tráng phim ra, chi thấy Pích-le với một người lạ mặt. Cũng có thể là Vít-ke trong giây lát ấy cũng có mặt ở quán “Xla-vi-a” nữa chăng?

Điều quan trọng khác: Vít-ke đã biết người bán cho Pích-le cuốn phim kia rồi. Vậy tìm hắn ở đâu? Chắc chắn là ở Viện. Vậy là Vít-ke, hắn đã phải theo dõi hết những người ra vào Viện. Nhưng hắn đã không phát hiện được Nô-vắc, vì không thể ngờ rằng kẻ đó lại làm nghề gác đêm. Chỉ có ngày hôm nay, khi Nô-vắc đến lĩnh lương ban ngày, hắn mới nhìn thấy và theo đến nhà.

Vậy còn chiếc khuy mạ vàng kia nữa, thì ở đâu?

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.