Cũng nên biết thêm rằng Phơ-răng Pích-le sinh ra đúng ba mươi năm về trước ở Các-lô-vy Va-ry, và mẹ anh ta là người Tiệp. Do thế, anh ta có thể nói thạo tiếng Tiệp.
- Cô gái kia đang ở đây! Tiếc rằng, anh đã không kể sớm về cô ta. Thế Pích-le có nói gì về cô ta không?
Tôi gật đầu ra hiệu cho Ca-bi-sếch, để cô gái vừa được dẫn lên hãy đứng chờ ngoài hành lang.
- Tôi cũng không thấy. Tôi không quan tâm đến cô ta. Tôi hơi đâu mà đi quan tâm tới những chuyện yêu đương nhăng nhít ấy của người khác… Và Phơ-răng chắc cũng không thích nói rộng ra. Càng ít người biết, càng tốt.
- Vâng, vả lại Pích-le đã có vợ. Thậm chí, người ta nói rằng cuộc hôn nhân khá hạnh phúc nữa. Thế vợ anh ta có biết điểm yếu ấy của anh ta không?
- Hình như không. Tôi rất biết tính vợ Pích-le, chính tôi còn đi dự đám cưới nữa. Cô ta không đẹp, nhưng dễ thương và là người phụ nữ dễ chịu. Cô ta lấy Phơ-răng vì tình yêu, còn anh ta, tôi tin rằng, chỉ vì tiền là chính! Nhưng những cuộc hôn nhân như vậy, trên thế gian có hàng ngàn, hàng vạn, và cũng vẫn có hạnh phúc đấy chứ!
Tôi không hoàn toàn đồng ý với E-véc, nhưng tranh cãi làm gì - thời gian không cho phép. Và tôi chỉ đề nghị anh ta ở lại thêm một phút nữa, trong khi chờ dẫn cô gái kia vào, cốt để anh ta nhận diện, có đúng là cô gái đã chờ Pích-le hôm Thứ Hai không.
Tôi ra mở cửa, nhưng đột nhiên trong đầu tôi xuất hiện thêm một ý nghĩ mới, và tôi vội quay lại - hãy để cô gái đợi thêm vài phút ngoài hành lang. Tôi hỏi:
- Anh bảo rằng, Pích-le đã đến với cô ta suốt đêm thứ Hai. Thế họ hẹn nhau ở đâu, Pích-le có hé gì ra với anh không?
- Không. Phơ-răng chỉ nháy mắt với tôi, và không nói một lời nào thêm, chuồn đi luôn. Chắc hẳn, buổi chiều, đã biết chương trình ngày hôm sau, anh ta gọi điện luôn cho cô ta sau khi xem phim và hẹn gặp sáng hôm nay. Chúng tôi thì đi ra phố khoảng chín rưỡi, còn Phơ-răng vội vã chuẩn bị đi đâu đó. Tôi trở về khoảng 12 giờ, Pích-le đã ở trong phòng, đang gói ghém cái bình pha-lê. Nhưng tôi đã nói chuyện ấy rồi. Và phải nói thêm rằng anh ta tỏ ra rất vui vẻ, thậm chí còn huýt sáo.
- Xin cảm ơn anh. Bây giờ tôi dẫn cô gái vào, anh hãy ra hiệu cho tôi, có đúng là cô ấy không, sau đó anh có thể về nghỉ. Và nếu chúng tôi còn cần anh giúp đỡ, thì tôi xin lỗi trước, chúng tôi sẽ mời anh ở lại.
Tôi mở cửa, cô gái bước vào, có Béc-na-sếch đi kèm. Han-xơ E-véc hơi quay nửa người lại nhìn qua khe cửa và khẽ gật đầu.
Cô gái ngồi đối diện với chúng tôi, xinh đẹp nhưng có vẻ hoảng hốt. Trong tay, cô vò vò một chiếc khăn mùi xoa, thỉnh thoảng lại lau lau lên tay.
- Tên cô là Iếc-gi-na Gô-li-kô-va, sinh ngày 25 tháng ba, 1944 ở Pra-ha. Hiện cư trú tại quảng trường Vát-xláp, số 42. Cô đang làm việc tại “Tổng công ty xuất khẩu kỹ thuật”, nghề nghiệp thư ký, chưa có chồng, có đúng vậy không? - Béc-na-sếch đọc chứng minh thư.
Cô ta đã ngồi dưới tiền sảnh gần một tiếng. Và vì cô ngồi một mình, nên đám đàn ông có vẻ chú ý đến cô. Có thể thấy rõ là cô đang sốt ruột, theo dõi tất cả những ai đi xuống cầu thang. Tới 12 giờ kém 10 thì cô đến bên bàn trực nhật và xin phép được gọi lên phòng ông Pích-le, số 216. Trong khi Béc-na-sếch đọc những lời khai báo đều đều kia, mặt Gô-li-kô-va đỏ dừ lên từng vệt. Cô muốn phản đối nhưng lại không dám. Tôi cũng không vội vàng hỏi cung.
- Pran-ta, - tôi nói với Ca-bi-sếch - cho mình một ngụm nước với. Giá cậu cho mình một cốc nước quả ép thì tốt.
Tôi ngồi trong ghế bành, đối diện cô ta, cầm lấy chứng minh thư, xem qua, rồi trả lời lại và nói:
- Cô chờ Pích-le có việc gì?
- Đồng chí cho phép tôi hút thuốc chứ?
Giọng cô mượt như nhung, tóc chải rất đẹp và mặc chiếc váy màu boóc-đô đắt tiền. Ở một bên ghế bành, cô ta vắt chiếc áo mưa màu đen, bóng loáng. Một phụ nữ hấp dẫn!
- Xin mời cô, - tôi chìa cho cô ta chiếc bật lửa. Cô rút bao thuốc và mời tôi. Trên nền trắng của vỏ bao có vẽ hình cây cung và mũi tên. Thuốc “Hô-úp” cũng không phải loại xoàng. Có thể, mình cầm một điếu chăng? Khoan…
- Xin cảm ơn, tôi không muốn hút. Tôi muốn cô trả lời câu hỏi.
Cô ta gỡ một sợi thuốc ra khỏi môi bằng chiếc móng tay dài, vẻ thận trọng:
- Nhưng tôi biết nói thế nào?
- Cô cứ nói sao cho người khác hiểu rõ mọi sự là được và không phải thêu dệt gì nhiều. Cô quen ông Pích-le đã lâu chưa?
- Chúng tôi… Đã 5 năm. Chúng tôi quen nhau ở Pa-ri năm 1960, khi tôi sang đó thăm bà cô. Và cứ mỗi lần ông Pích-le đến Pra-ha, là chúng tôi gặp nhau như những người bạn cũ. Đồng chí đừng nghĩ điều gì xấu
- Tôi không ghĩ gì hết. Cô đề nghị trực nhật cho gọi điện thoại lên phòng ông Pích-le để làm gì?
- Vì chúng tôi đã hẹn nhau là hôm nay sẽ cùng nhau đi chơi đâu đó… Theo lời hẹn, tôi đến khách sạn trước 11 giờ và chờ ở tiền sảnh. Ông Pích-le nói rằng sau bữa cơm trưa sẽ có thì giờ rỗi rãi. Chúng tôi muốn đi khiêu vũ ở câu lạc bộ.
- Cả tối hôm thứ hai nữa, cô và ông ta đã đến đó?
- Vâng.
- Và hai người ở đó tới mấy giờ?
- Khoảng hai giờ sáng.
- Rồi sau đó?
- Sau đó ông Pích-le đưa tôi về nhà và quay lại khách sạn… - Cô ta im lặng một lát rồi nói thêm - Thì đã sao nào? Có gì xấu trong việc tôi đi khiêu vũ cùng ông ta và hôm nay chúng tôi hẹn nhau cùng đi chơi giải trí? Có thể, có chuyện gì xảy ra với ông Pích-le?
Tôi bỗng nổi cáu:
- Xin lỗi cô, cô Iếc-gi-na Gô-li-kô-va, nhưng người đang đặt câu hỏi là tôi! Có gì đó thật khó tin, rằng cô và ông Pích-le chỉ có đi nhảy múa với nhau. Cô đừng bịp chúng tôi. Ông Pích-le không ngủ ở khách sạn suốt đêm thứ hai sang ngày thứ ba. Và tất nhiên không phải để đi dạo suốt đêm trên quảng trường Vát-xláp mà trời lại khá lạnh, phải thế không?
Ca-bi-sếch mang vào ba cốc nước quả ép. Tôi uống cạn một cốc, Ca-bi-sếch uống hết nửa cốc kia còn cốc thứ ba, anh ta đặt trước Gô-li-kô-va. Tôi phải ngạc nhiên trước vẻ ân cần của anh ta
Có thể thấy rõ là cô ta đang cố gắng một cách tuyệt vọng để nghĩ ra điều gì đó. Ngơ ngẩn nhìn vào không trung, cô ta lại chậm rãi rút điếu thuốc ra.
Tôi cao giọng hẳn:
- Tôi không quan tâm đến chi tiết, tôi chỉ cần biết rõ sự kiện. Ông Pích-le có ngủ lại tại nhà cô vào tối Thứ Hai không? Cô có đi dạo phố với ông ta vào sáng Thứ Tư không? Cô có đến phòng ông ta sáng hôm nay không? Nếu lại đi khiêu vũ nữa, ông ta và cô có chuẩn bị sẽ lại về ngủ ở nhà cô không?
Cô ta vò chiếc khăn trong tay rất lâu, không biết quyết định nên kể thế nào về mối tình ngắn ngủi của mình với Pích-le.
Đây là lần thứ tư họ gặp nhau. Họ quen nhau ở Pháp, sau đó gặp nhau hai lần ở Pra-ha, khi Pích-le sang đây trong thành phần đội tuyển. và một tuần trước đây, cô ta nhận được thư của Pích-le, báo rằng sẽ bay tới Pra-ha vào Thứ Hai, và yêu cầu đón anh ta tại khách sạn, vì anh ta rất nhớ cô. Hôm qua, họ đã không gặp nhau, vì sau buổi tập, anh ta phải tuân theo kỷ luật của đội, nhưng hôm nay, hai người đã hẹn nhau đi khiêu vũ, sau đó chắc hẳn Pích-le sẽ về nhà cô. Cô ta có một căn hộ một phòng, chưa có chồng và muốn làm gì tùy thích… Nhưng sau cú “sốc” đầu tiên, có vẻ cô ta đã lấy lại tinh thần.
- Tôi là gái đủ tuổi thành niên, và không ai có quyền dính vào chuyện quan hệ của tôi với ông Pích-le, và các ông cũng không được phép giữ tôi lại ở đây…
- Cô có ra sân vận động không, hay xem trận đấu bóng truyền hình?
- Không, Tôi không hề quan tâm đến bóng đá.
Chắc hẳn là cô chưa biết gì về cái chết của Pích-le cả.
- Có ai biết quan hệ của cô với ông ta không? Cô đã biết rằng ông ta đã có vợ chứ?
- Biết, ông ta đã viết thư báo cho tôi chuyện ấy, sau đó còn nói miệng. Đối với tôi, việc ấy không cần quan tâm.
- Cô đã có người yêu chưa, một chàng trai nào khác chẳng hạn?
Cô ta nhìn tôi với vẻ gần như khinh bỉ:
- Thử tán xem, nhưng tôi không có ý định ôm choàng lấy cổ bất kỳ anh chàng nào lao đến đâu. Thôi bây giờ thì các ông thả tôi ra chứ!
Tôi bèn nói cho cô rõ, rằng Phơ-răng Pích-le đã chết, và mặt cô bỗng tái xanh lại như bức tượng đá, mấy giây liền nhìn tôi trân trân như nhìn một ảo ảnh.
- Bây giờ, có lẽ cô muốn kể cho chúng tôi một vài chi tiết gì chứ?
- Trời ơi, sao lại thế?! Tôi không hình dung nổi, có chuyện gì đã xảy ra?
Cô ta bịt khăn vào miệng và nức nở khóc.
Trên thực tế, mọi điều có vẻ giống như yêu thương thông thường. Giống như bất kỳ một cuộc “phiêu lưu” ngắn ngủi nào trong tình cảm của một trung phong nổi tiếng, như ở nhiều thành phố Châu Âu khác. Thế nếu như cô ta có điều gì giấu giếm?
Khoan đã, cô ta nói rằng hôm qua họ không hề gặp nhau. Như E-véc lại khẳng định rằng Pích-le vội vã đi đâu đó buổi sáng. Anh ta còn có thể quen ai ở Pra-ha nữa?
- Cô còn phải đợi một chút nữa. Cô hãy ngồi lại ở phòng bên, sau khi chúng tôi xác minh xong, cô sẽ được thả.
Tôi báo trước cho cô, rằng cô đừng nên bỏ trốn làm gì, và đề nghị lên Viện kiểm sát ký lệnh khám nhà cô.
Ca-bi-sếch dẫn Gô-li-kô-va sang phòng bên, và tôi gọi điện cho Sê-đi-vư, đề nghị anh kiểm tra lại sổ sách, xem có đúng Iếc-gi-na Gô-li-kô-va, sinh năm 1944, sống ở quận 1 Pra-ha có đăng ký hộ khẩu đầy đủ không.