Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 69 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26
Chương 26

❊ ❊ ❊

Đơ-vô-giắc không hề có một ấn tượng nào là Vi-ne đã chết. Lần cuối cùng, hắn gặp Vi-ne vào chiều tối Thứ Tư ở quán cà phê “Praha”. Họ cùng ngồi, uống mỗi người bốn trăm gam rượu vang Giê-bôp-ca nổi tiếng. Vi-ne đưa một khoản tiền, trả công phục vụ cho hắn và nói rằng, có lẽ sẽ không bao giờ Vi-ne đến gặp hắn nữa. Vi-ne nói thoáng qua, rằng đang chuẩn bị kết thúc doanh nghiệp và sẽ chỉ đi đánh cá, đi săn thôi. Máy ghi âm lại toàn bộ câu chuyện của Đơ-vô-giắc. Trước chiến tranh Ya-rô-xláp Đơ-vô-giắc đỗ cử nhân luật và đang chờ đợi một tương lai rực rỡ. Ông ta lấy vợ, thừa hưởng của bố một phòng luật sư với những khách hàng có vai vế. Cô vợ lại mang về làm của hồi môn nửa triệu cua-ron và một chiếc ô-tô. Còn ao ước gì hơn nữa? Tất cả kế hoạch tuyệt vời của ông ta đã bị quân Đức đến chiếm đóng làm hỏng cả! Tai họa xảy đến khi một người bạn học cũ xuất hiện trong phòng luật sư và đề nghị một việc khác thường: giấu giùm ít ngày hai người bạn không được đăng ký ở cảnh sát.

Ông cử nhân luật đồng ý giúp đỡ và ngay buổi tối ấy người bạn học kia đưa hai người bí mật lại. Họ đúng là đã ở tạm trong nhà một đôi ngày, rồi đi mất. Đi đâu, Đơ-vô-giắc không biết. Nhưng chỉ độ một tuần sau, bọn Ghét-xta-pô đã khủng bố. Chúng dẫn ông ta về Sở, và ông ta nhìn thấy hai người bị đánh đập khủng khiếp, chính là hai người đã ngủ trọ tại nhà ông ta, Đơ-vô-giắc từ chối không quen họ, nhưng hình như chính họ đã vạch mặt ông là nói dối!

Đơ-vô-giắc có nguy cơ bị giải đi trại tập trung. Nhưng có một dịp may tới, và để thoát thân ông ta đồng ý thực hiện việc được bọn phát xít, giao một việc mà trước đó, có lẽ ông ta đã thẳng thừng từ chối: Đơ-vô-giắc bắt đầu theo dõi để chỉ điểm cho Ghét-xta-pô những người đang bị truy nã.

Không chịu nổi sự căng thẳng thần kinh, ông ta đóng cửa phòng luật sư và chuyển sang ở tại Đô-bri-khô-vít-xa, nơi có vi-la, do vợ ông ta được bố mẹ cho thừa kế. Ở đó Ghét-xta-pô cũng còn vài lần hỏi đến nữa, nhưng sau cùng chúng cũng đã để cho ông ta yên.

Sau chiến tranh, ông ta được nhận vào làm một công việc thật may mắn, cứ thế leo dần lên theo thang lương, và chiến tranh dần dần bị lãng quên. Bất thình lình, một ngày rủi ro kia, một người lạ xuất hiện đem đến cho ông ta những tấm ảnh đang nghĩ ngợi: đó là các bản phô-tô-cop-py những báo chỉ điểm của Đơ-vô-giắc cho Ghét-xta-pô! Hắn ta dọa rằng những tấm ảnh đó có thể lọt vào tay cơ quan An ninh. Dần dần, người lạ kia cứ đến thăm hoặc gọi điện buộc Đơ-vô-giắc thực hiện những việc giúp đỡ lặt vặt. Cũng không có gì lớn, nhưng do Đơ-vô-giắc được phép xem một số tài liệu quan trọng, ông ta buộc phải thông báo chúng cho người lạ hay đòi hỏi kia. Người đó tự xưng là Đa-ni-en, nhưng một lần Đơ-vô-giắc quyết định kiểm tra vì tò mò và phát hiện ra, hắn tên là Bri-nic.

Đó, vậy là có một nhân vật như thế xen vào: Ca-ren Bri-nic, mà chúng tôi biết rất rõ là người của thế giới tư bản, hắn ta đã bị đầu độc và chết rồi. “Vụ án Bri-nic” đã lãng đi từ lâu.

Nhưng cơ quan có thẩm quyền muốn biết, Đơ-vô-giắc đã làm gì trong thời gian tạm chiếm, và ông ta tỏ ra quá hèn nhát. Nhưng dù sao vạch mặt ông ta có liên lạc với Ghét-xta-pô cũng không có chứng cứ! Sự việc là tên tuổi Đơ-vô-giắc được ghi trong tư liệu hiến binh phát xít, tự nó chưa đủ làm bằng chứng! Đơ-vô-giắc khai rằng chính mình cũng bị bắt vì các bản khai kia, vì ở nhà ông ta có một chiếc đài rất mạnh và nghe được đài Luân-đôn. Bọn Đức thấy ra là ông ta nói không đúng sự thật, và bỏ rơi luôn.

Còn sau này, Đơ-vô-giắc không bị mất việc. Sau sáu tháng tìm việc, ông ta lại xin được chân sửa bài. Trong thời gian này Bri-nic đã biến đâu mất. Đơ-vô-giắc không biết hắn đã bị bắt hay chuồn ra nước ngoài. Cái chính là Bri-nic không đến ép buộc Đơ-vô-giắc nữa. Rồi hắn ta mất tích hẳn - điều đó làm Đơ-vô-giắc yên lòng hơn. Nhưng khoảng hai năm trước đây lại có người gọi điện thoại đến chỗ làm việc và dọa trước: Đơ-vô-giắc phải đến quán cà phê “Pra-ha” vào một giờ sẽ hẹn sau vì lợi ích của chính mình. Ông ta không muốn đi, nhưng hoảng sợ, nên lại đành phải tới. Ngồi vào một bàn riêng xong, thì thấy một người hầu bàn đến nói: “Có người mời ông vào chiếc bàn ở góc kia” Đơ-vô-giắc nhìn thấy một người lạ - cũng không hẳn là lạ, họ đã gặp nhau ở đâu đó rồi. Nhưng ở đâu và khi nào? Đơ-vô-giắc lo lắng chững lại. Người kia, trong lúc Đơ-vô-giắc vẫn không nhớ ra, đã cười nhếch mép:

- Chào ông, công việc ra sao rồi?

Đơ-vô-giắc bắt bàn tay chìa sẵn, nhưng khi người kia nói đến bốn chữ bí ẩn: “hai người đến nhà” thì ông ta cảm thấy như có kim châm, và biết rằng sắp tới lại là những ngày hoảng sợ và nghi hoặc.

- Tôi tên là Vi-ne. Có thể ông nhớ tôi? Chúng ta đều đã già cả. Chiến tranh đã điểm mặt đến chúng ta, và cả hai mươi năm vừa qua cũng cho người ta nhận thức thêm được những điều về nó.

Người lạ nói tiếng Tiệp giỏi, nhưng Đơ-vô-giắc nhận thấy là các âm gió ông ta phát ra không đúng cũng như tìm các thành ngữ biểu hiện chính xác hơi chậm.

- Đây là tiền mà chúng tôi trao cho ông. Mối liên hệ giữa chúng ta đã đứt đoạn, nhưng bây giờ điều đó cũng không quan trọng. Tôi chẳng cần gì, nhưng nếu hôm nay, buổi tối ông rỗi, tôi xin mời ông đến ăn cơm tại nhà hàng “An-krô”. Chỉ có một người ăn thì dễ bị người ta chú ý. Vả lại, tiếng Tiệp tôi nói không hoàn hảo. Ông nghĩ sao, cho phép tôi được tiếp kiến buổi chiều nay nhé. Xin cám ơn trước, tôi sẽ rất vui đấy…

… Chỉ mãi tới lúc ăn, Đơ-vô-giắc mới nhớ ra là đã biết con người kia ở đâu. Vi-ne đã xuất hiện vài lần ngay ở phòng bọn Ghét-xta-pô hỏi cung ngày ấy. Hắn ta là một trong số ít người không hò hét và không đánh Đơ-vô-giắc. Bọn Ghét-xta-pô cư xử với Vi-ne có vẻ kính trọng. Sau này Đơ-vô-giắc mới biết rằng hắn tên là Soi-man và hắn là người phụ trách bộ phận đặc biệt của công tác tình báo. Hình như là bộ phận “Phương Đông”. Soi-man trực tiếp phục tùng Ca-ni-ri-xơ hoặc Sen-len-béc.

Vi-ne đưa thêm tiền cho Đơ-vô-giắc. Hai người ăn chiều ở nhà hàng “An-krô”, rồi chuyển sang tiệm rượu, và Vi-ne thì thầm nói với Đơ-vô-giắc là hắn cần rời bàn ra chỗ quầy bán vé ít phút để gặp một người quen nào đó trong Công ty. Rồi Vi-ne dẫn cả người kia lại làm quen với Đơ-vô-giắc, họ cùng uống rượu, rồi cùng lên ép người kia, đó là một kỹ sư quê ở Lai-pơ-xích. Trong phòng ông này Đơ-vô-giắc còn thấy có hai cán bộ của Bộ Công nghệ hóa học Tiệp Khắc. Đơ-vô-giắc chỉ nhớ là Vi-ne giả vờ say và ra hiệu là hắn không thể nói gì được. Cả hai rời khách sạn khi trời sáng. Chia tay với Đơ-vô-giắc, Vi-ne lại đưa thêm tiền và vỗ vào lưng hắn tỏ ý thân mật.

(Vậy là, chúng tôi đã nhận được lời khai về một câu chuyện cũ: hóa ra, chính là Đơ-vô-giắc và Vi-ne - tức Soi man - đã dính líu vào vụ ăn cắp mẫu một loại tơ nhân tạo, được tổng hợp ở Cộng hòa Dân chủ Đức, và tự dưng bỗng xuất hiện ở thị trường Tây Đức nhan nhản vào một năm trước đây! Vi-ne quả là một tay láu cá! Nhưng đấy là việc của phòng 5 trong Cục chúng tôi).

Rồi tiếp đó không thấy ai đả động gì đến Đơ-vô-giắc trong một vài năm. Và chỉ đến hai tuần trước đây, Đơ-vô-giắc nhận được thư. Tiếp đó, cách đây một tuần lại có thư nữa, thư trước từ Viên, thư sau từ Hăm-bua gửi tới. Vẫn là ông bạn cũ Vi-ne viết, ông ta bảo rằng sẽ lại sắp sang Pra-ha và muốn gặp Đơ-vô-giắc vào thứ sáu, 13 tháng Ba, và lúc 11 giờ ở chỗ gặp cũ.

Đơ-vô-giắc đến quán cà-phê “Pra-ha” và Vi-ne lập tức bước vào. Sau đó hai người đi cách nhau một quãng, ra quảng trường Vát-xláp, họ vào ngồi ở quán “Con ngỗng vàng”. Vi-ne đề nghị Đơ-vô-giắc cất hộ mình vào một chiếc va-li. Đơ-vô-giắc từ chối - vì hắn ta không phải chỉ sống một mình trong căn hộ, nên việc cất va-li kia là không thể làm được! Nửa giờ sau họ chia tay, và Vi-ne hẹn chính xác với Đơ-vô-giắc sẽ gặp hắn lần sau, khi nào và ở đâu.

Vào chiều tối Thứ Hai, hai người gặp nhau dưới tiền sảnh khách sạn “Các-lơ-tôn” Và vào mười giờ rưỡi đêm, cùng đi đến Câu lạc bộ khiêu vũ, Đơ-vô-giắc vô cùng kinh ngạc khi phát hiện ra Gô-li-kô-va lại đi cùng với anh chàng Đức đẹp trai đến đó, chả là vì Đơ-vô-giắc đã rất quen cô ả, thường ngủ ở nhà cô ả, và cũng biết rõ người anh họ của cô ả cứ thường bày trò để đến vòi tiền. Chính Đơ-vô-giắc đã giải thích cho Vi-ne yên tâm. Khi Vi-ne thấy có người chụp ảnh Pích-le với Gô-li-kô-va. Hắn bảo chuyện ấy không liên quan gì đến cơ quan An ninh đâu, chỉ đơn giản là cô Gô-li-kô-va và ông anh Gô-rắc đang tiến hành một vụ áp-phe nho nhỏ, thế thôi. Và hắn kể lại tất cả những gì hắn biết về Gô-li-kô-va. Từ Thứ Hai đến Thứ Tư, Đơ-vô-giắc thường xuyên ở tư thế “sẵn sàng chiến đấu”. Các giờ buổi sáng, hắn không rời chỗ làm việc một chút nào. Sau bữa ăn trưa, hắn xin nghỉ một lúc và vào ngồi ở tiệm cà-phê “Pra-ha”, cho đến bốn giờ. Sau đó tới đợi ở tiền sảnh khách sạn “Các-lơ-tôn”. Nhưng Vi-ne không nhờ gì đến hắn. Chỉ mãi đến chiều tối Thứ Tư - và đó là lần gặp cuối cùng. - Vi-ne mới đề nghị Đơ-vô-giắc ra ngoài quảng trường Vát-xláp.

Hai người tới quảng trường, đi hết quảng trường, mỗi người vẫn đi ở phía đường của mình, rồi quay vào quán cà-phê “Pra-ha” và làm như ngẫu nhiên, gặp nhau ở đấy.

Vi-ne gọi cho mỗi người hai trăm gam rượu vang, rồi đưa cho Đơ-vô-giắc ba trăm mác và một nghìn cua-ron. Họ còn uống thêm mỗi người hai trăm gam rượu nữa, rồi chia tay nhau.

Vi-ne làm gì ở đây, đến đây có nhiệm vụ gì, căn cứ trên mọi yếu tố đã khai thác thì hình như Đơ-vô-giắc không biết, Vi-ne cũng không nói gì với hắn vì, như lão ta nói, lão không phải ở đây có một mình, còn về mối liên hệ giữa hai người, thì lão không muốn một ai biết cả. Ở Câu lạc bộ khiêu vũ, tuy họ cùng ngồi ở một bàn, nhưng làm ra vẻ như ngẫu nhiên mà thôi. Đơ-vô-giắc biết rằng Vi-ne đang theo dõi người Đức có dáng cao cao kia. Nhưng theo dõi để làm gì, thì Vi-ne không hề nói cho hắn biết.

Rõ ràng là trong các giờ buổi sáng Thứ Tư và Thứ Năm, Đơ-vô-giắc không thể can dự vào công việc được - hắn ta không hề rời khỏi phòng sửa bài chút nào. Do vậy “mẻ cá” bắt được cũng rất giá trị, nhưng dù sao vẫn không thật trực tiếp có ích cho công việc trước mắt của chúng tôi. Xét trên mọi phương diện, Đơ-vô-giắc quả thực không biết gì hơn nữa.

Chúng tôi vẫn không phải là những kẻ mới tập sự trong nghề, và Đơ-vô-giắc thì lại rơi vào trúng bẫy đã vây bủa của chúng tôi, nhưng khai không có gì không khớp, vậy có xác suất cao là hắn ta đã nói đúng sự thật. Lúc bắt đầu cuộc hỏi cung, chúng tôi đã nói với hắn rằng, ngài Vi-ne và người thư ký riêng của lão ta là Cuốc đều đã bị bắt, rằng vụ áp-phe đã bị khám phá; chúng tôi chỉ cần xác nhận lại một vài chi tiết, Đơ-vô-giắc không hề biết rằng Vi-ne đã nằm trong phòng giải phẫu, và vì thế muốn thú nhận chân thực để nhẹ tội.

Khi Đơ-vô-giắc đã bị dẫn đi, chúng tôi không còn sức pha nổi lấy một cốc cà-phê nữa. Cơn mệt mỏi rã rời như chết đã ập đến. Các bác sĩ vẫn khẳng định rất đúng rằng một người khỏe mạnh không thể nào ngủ gục hai ngày đêm liền được. Và thế là tôi gục ngay xuống bàn, ngủ thiếp đi.

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.