Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 69 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Chương 6

❊ ❊ ❊

Đội bóng đá Tây Đức đến Pra-ha vào buổi trưa Thứ Hai. Từ sân bay, các cầu thủ đi thẳng về khách sạn. Ba giờ chiều họ ăn cơm, sau đó ra sân vận động Xtơ-ra-hốp để xem tình hình sân bãi, và chỉ ở đó độ nửa tiếng. Ở sân vận động, các phóng viên nhiếp ảnh đã gặp gỡ họ, Pích-le và E-véc là những đối tượng được chú ý hơn cả - vì đó là hai tuyển thủ quốc gia, những cầu thủ xuất sắc nhất của câu lạc bộ Cô-lô-nhơ. Sau bữa ăn chiều, cả đội đi xem ca nhạc tạp kỹ và trở về khoảng mười một giờ đêm.

Ngày hôm sau, Thứ Ba, buổi sáng, đội Tây Đức tập luyện trên sân Xtơ-ra-hốp. Sau bữa ăn trưa họ đi tham quan thành phố. Buổi chiều, họ đi xem chiếu bóng. Sau bữa ăn chiều, huấn luyện viên Hô-li-de có phát biểu ngắn trước anh em toàn đội. Ông đặt ra những nhiệm vụ chiến thuật và kĩ thuật, công bố đội hình chính thức sẽ thi đấu, và nói về nhiệm vụ phải đạt được của từng đấu thủ. Mười giờ tối, toàn đội đi ngủ. Còn ngày hôm nay - thứ tư - đúng tám rưỡi họ dậy, ăn sáng lúc chín giờ, nghỉ ngơi cho đến trưa. Đa số cầu thủ vào thành phố mua sắm những thứ cần, sau đó ăn trưa nhẹ, và đúng một giờ, toàn đội lên xe ra sân vận động

Trước trận đấu, một số cầu thủ đề nghị xoa bóp, Pích-le không yêu cầu gì. Trong đội, người chịu trách nhiệm về trang phục và giầy là bác Kê-ni-xmác. Sau buổi tập hôm qua, tất nhiên, giầy có bị lấm bùn. Một số cầu thủ - nhất là đám trẻ, thích tự mình sang sửa giầy lấy, nhưng phần đông cầu thủ, trong số đó có cả Pích-le thì phó thác việc lau rửa và đánh xi giầy của bác Kê-ni-xmác. Bác thu giầy vào buổi chiều và sáng hôm sau, trước bữa ăn sáng trao lại cho từng người.

Tôi hỏi Kê-ni-xmác rằng bác có luồn tay vào trong lòng giầy trong khi cọ và đánh xi không.

- Tất nhiên là có, vì nếu không thì cọ và đánh làm sao cho sạch được. Tôi làm xong tất cả vào chiều hôm trước, thay loại đinh 13mm bằng loại 15mm. Đó là lệnh của huấn luận viên Hô-li-de.

- Thế bác có nhớ, khi cọ và đánh giầy của Pích-le, ở trong đó có vật gì lạ không?

- Không có gì hết. Tôi còn thay cả dây giầy, rắc vào trong một ít bột “tan”, xoa đều, và kiểm tra bên trong, xem có chỗ nào trong giầy bị phồng và nổi cục lên không.

- Mỗi lần sang sửa giầy, Pích-le trả bác được bao nhiêu và nói chung, bác có điều gì có thể nói thêm về anh ta?

Ông già nghĩ ngợi một lát:

- Tôi làm việc ở Câu lạc bộ “FS. Cô-lô-nhơ” từ năm 1949. Pích-le bao giờ cũng chả tôi đôi ba mác về công việc cọ giầy. Và ít nhiều cũng còn tùy hôm, do anh ta vui vẻ hay bực dọc…

- Còn về chuyện cái kim găm, bác nghĩ sao?

- Tôi chỉ biết rằng, buổi sáng khi tôi mang đôi giầy da “A-di-das” vào phòng thì giầy còn nguyên vẹn, ông E-véc lúc đó vừa ngủ dậy. Tôi đặt nó xuống chân giường và nói rằng chiếc giầy bên phải này ít ra phải sút được ba quả vào cầu môn đội “Du-cơ-la”! Ông E-véc cười, còn ông Pích-le thì hứa sẽ tặng tôi một chục điếu xì-gà. Còn nếu ông ấy làm bàn thật, thì quà tặng sẽ là hai hộp xì-gà nguyên vẹn kìa…

… Hay lại sang gặp E-véc để hỏi? Anh ta sống cùng phòng với Pích-le. Đôi giầy có thể ở ngay dưới chân anh ta buổi sáng. Nhưng anh ta tội gì mà lại lấy ra một chiếc, đính chiếc kim găm vào đấy rồi đặt vào chỗ cũ kia chứ? Nhưng có thể, cứ đến chỗ anh ta lần nữa! Trên bàn của tôi có đặt các bản tiểu sử, lý lịch của các cầu thủ, cộng thêm một tờ giấy dài ghi danh sách những ở trong khách sạn. Tất cả những thứ này cũng cần nghiên cứu cẩn thận. Nhưng hãy để giấy tờ đấy đã.

Tôi lại vào phòng 208. Những cầu thủ cũ ở phòng này làm bộ như đang ngủ. Còn E-véc được chuyển tạm sang đây, nằm trên chiếc đi văng có trải vải lót giường. Chiếc va-li để cạnh anh ta. Quần áo và các đồ vật, E-véc đặt trên chiếc bàn con để đèn đêm. Trên cùng là tờ tạp chí “Sinh học”. Chả lẽ anh sinh viên Y-a-sin họ E-véc giờ này còn chuẩn bị để nghiên cứu chăng?

- Không, thưa ông, bây giờ còn đầu óc đâu mà nhồi nhét những thứ ấy. - Anh mỉm cười khi nhận thấy cái nhìn dò hỏi của tôi - Tôi biết rằng trong danh sách những người bị tình nghi thì tôi đứng ở ngay đầu, đúng thế không? - E-véc nói - Vì chúng tôi sống cùng nhau, và tôi có thể dễ dàng nhét cái kim găm vào giầy anh ta, các ông nghĩ thế chứ gì? Tôi hiểu là tôi đang bị nghi ngờ nhiều nhất! Nhưng người cầm trong tay đôi giầy của Pích-le, cuối cùng là ông gì Kê-ni-xmắc. Khi ông già mang đến, đông giầy bóng lộn như gương. Cho tới bữa ăn trưa, phòng khóa cửa, sau đó Phơ-răng về lấy giầy. Tất nhiên ở phòng thay quần áo còn có thể có chuyện xảy ra lắm chứ. Ở đó ồn ào, luôn có người ra người vào, và bất kỳ cầu thủ nào, kể cả huấn luyện viên, đều có thể nhét vào mũi giầy chiếc kim găm mà không ai để ý. Chỉ trừ một người xoa bóp lúc nào cũng bận tay thôi. Các ông quan tâm đến cả găng tay của chúng tôi là đúng, vì gài chiếc kim tẩm thuốc độc bằng tay không vào là điều nguy hiểm. Nhưng nếu có ai đó ở phòng thay quần áo mà lại đeo găng để sờ vào các đôi giầy, thì chắc sẽ bị người khác để ý, kỳ cục quá! Vì vậy, chiếc kim găm chỉ có thể gài vào đó ngay từ khách sạn thôi. Và thế là, chỉ có thể do tôi hoặc ông già Kê-ni-xmắc gây ra chứ gì? Đúng không?

Tôi không biết, anh ta nói đúng sai thế nào, nhưng không thể không đồng ý với cách suy luận logic của anh chàng thủ môn xuất sắc của đội Tây Đức, sẽ là một bác sĩ tương lai kia.

- Nhưng tôi đã nói rằng, tôi không có liên quan gì đến việc ám hại Phơ-răng Pích-le cả, và tôi cũng nghĩ như thế, đối với các cầu thủ khác trong đội, như vậy có nghĩa là phải có một kẻ nào lạ cắm chếc kim găm vào giầy của Pích-le. Nhưng cắm khi nào? Trước bữa ăn trưa, tôi không có nhà, tôi cùng với Muy-le, thủ quỹ của đội, và các cầu thủ Lan-gê và Bruyn-nơ-phen lang thang trong thành phố. Pích-le ra khỏi khách sạn quãng gần chín giờ, và trở về phòng trước tối, khoảng mười hai giờ. Trong phòng, khi chúng tôi đi vắng, chỉ có bà dọn phòng khách sạn là được vào, và cũng có thể, còn ai nữa mà tôi không biết!

- Tại sao anh chỉ loại trừ các cầu thủ ra khỏi danh sách những người bị tình nghi? Anh có nghi ngờ ai trong số lãnh đội không?

- Tôi hoàn toàn không có ý định nói vậy. Tôi không tin là có ai căm thù Pích-le sống mái đến thế, tất nhiên tôi biết rằng có nhiều người ghen tỵ với anh ta. Ghen tỵ vì sự nổi tiếng, vì giầu có, vì được nhiều phụ nữ yêu…

- Và trong lĩnh vực đó. Pích-le cũng tỏ ra “có hạng”.

- Thành công đó cũng do ở sự nổi tiếng có sẵn nữa. Mà Phơ-răng thì đâu có xấu trai!

Tôi muốn biết Pích-le đã đi đâu trong khoảng thời gian từ tám rưỡi sáng đến mười hai giờ trưa. Theo lời khai của tất cả các thành viên đội bóng và Béc-na-sếch khẳng định là họ nói đúng sự thực - thì không một ai có mặt ở khách sạn vào buổi sáng  đó. Họ đều đi ra thành phố từng tốp nhỏ, mọi người đều vào cửa hàng mua sắm thứ cần thiết. Chẳng hạn, E-véc vào cửa hàng “Đi-a-măng” mua một lọ hoa. Và anh ta không lúc nào rời tốp Muy-le, Lan-ghê và Bruyn-nơ-ghen. Chỉ có Pích-le đi dạo Pra-ha một mình.

- Anh ta có thể ở những đâu trong hai tiếng đồng hồ ấy? Anh ta không nói gì cả sao?

- Không, mà tôi cũng không hỏi làm gì.

Tôi thấy E-véc bật lửa hút thuốc. Chỉ riêng có anh, thủ môn của đội là người duy nhất được phép hút thuốc, nhưng cũng hạn chế không được quá 10 điếu một ngày.

E-véc không chỉ là người thích nói nhiều, nhưng nhứ Béc-na-sếch đã nói với tôi - cả đội họ cũng đều thế cả. Khi người ta báo tin cho họ, lúc ấy đang giữa bữa ăn chiều, về chuyện Pích-le đã chết, mọi người đều có một thái độ im lặng tuyệt đối như ở nghĩa trang. Không ai nói một câu nào, tất cả đều như thu kín vào bên trong. Và cả sau đó nữa, khi mỗi người trong số họ được hỏi riêng, không một ai tỏ ra thích nói gì nhiều.

E-véc đứng ở gần của sổ, hơi nheo mắt. Tôi không thể rời bỏ cảm giác là anh ta có giấu giếm một điều gì đó. Anh ta nhìn đồng hồ - chỉ vài phút nữa là đã nửa đêm.

- Anh cho phép mình nửa đêm còn hút thuốc sao? Và một nhà thể thao lẽ nào lại được làm thế?

- Hôm nay là nhà thể thao, ngày mai đã là bác sĩ rồi.

Anh mỉm cười:

- Anh E-véc, tôi xin phép một phút nữa thôi, sau đó tôi không làm phiền anh nữa. Anh hãy nhìn vào đây - ở đây có ghi rõ, số tiền còn lại trên người Pích-le là bao nhiêu.

Trong ví anh ta có 60 đô-la, 450 mác và 300 cua-ron

E-véc nhìn vào những con số, lặng lẽ rút ví của mình ra, và giở cho tôi xem 100 đô-la, cùng với khoảng 1.000 mác.

- Trước lúc bay sang Pra-ha, người ta đưa cho chúng tôi tiền trả cho trận đấu thứ Bảy trước. Còn khoản đô-la này, họ trả trước cho chúng tôi tiền trận đấu với “Đu-cơ-la”, mà họ tin là sẽ thắng, Chả lẽ ông không biết rằng chúng tôi, những cầu thủ nhà nghề, có khoản thu nhập như thế nào sao? Vậy tại sao ông lại ngạc nhiên khi thấy trong túi Phơ-răng có tiền? Tôi chỉ đang ngạc nhiên là tại sao anh ta còn ít thế!...

Quả thực, tôi đã đặt một câu hỏi thiếu thông minh.

Tôi bèn chỉ cái áo véc xanh của Pích-le.

- Anh xem đây, có đúng là cái áo của anh ấy không?

- Đúng.

- Thế thì có gì đặc biệt?

- Anh thử nhìn kỹ xem!

E-véc lại sờ kỹ từng ống tay áo, kiểm tra hai túi, thò vào trong túi ngực. Rồi nhún vai, cởi áo của mình ra, mặc chiếc áo kia vào, trông giống như một thuyền trưởng tầu viễn dương. Chiếc áo véc rất vừa, cỡ số giữa anh ta và Pích-le hầu như giống nhau. Nhưng tới lúc đó, anh ta bỗng phát hiện ra là áo mất khuy giữa.

- Cái khuy à. Nhưng thế thì có chuyện gì đặc biệt?

- Nó bị mất. Mà không phải đứt, có người cắt mất!

Một lần nữa, E-véc lại nhún vai, cởi áo vét, treo nó lên lưng ghế và cầm điếu thuốc đang hút dở từ chiếc gạt tàn lên. Anh ta lại nhìn đồng hồ - đã quá nửa đêm ba phút.

- Anh có nhớ, Pích-le mặc chiếc áo này lần cuối cùng là vào khi nào không?

- Yên đã, tôi thử nhớ. Lần đầu tiên tôi thấy Phơ-răng mặc nó trong máy bay khi bay tới Pra-ha. Anh ta bảo tôi là mới may nó tuần trước, và mặc liền cả ngày Thứ Hai, và buổi chiều, khi đi xem ca kịch tạp kỹ… À, không, không phải… Sau bữa ăn chiều thì Phơ-răng cởi ra, và khi chúng tôi đi xem ca kịch, anh ta mặc bộ com-ple xám sẫm. Ngày hôm qua, tôi lại thấy anh mặc chiếc áo vét xanh và ngày hôm nay cũng thế - bây giờ thì đã phải tính là hôm qua rồi - anh ta mặc khi đi ra phố. Đúng, tôi nhớ như vậy, Phơ-răng sốt ruột, vội đi đâu đó, nhưng anh ta còn phải cạo râu. Anh mặc chiếc quần ghi sáng, khoác thêm áo trở về khách sạn, Phơ-răng đã thay quân áo, mặc bộ đồ tập luyện, anh ta xếp vào va-li chiếc bình hoa và con gấu. Còn về cái khuy kia thì tôi không nhớ là nó còn hay không, Phơ-răng cũng không nói gì về nó.

Anh ta im lặng một lát rồi nhìn tôi và dò hỏi:

- Ông cho rằng, cái khuy bị giật đứt kia có liên quan đến cái chết của anh ta sao?

- Tôi chưa rõ. Nhưng cái khuy đó buộc người ta phải đặt dấu hỏi nghi ngờ. Tôi nghĩ rằng không thể dễ dàng có ai cắt bỏ chiếc khuy ngay trên chiếc áo còn mới như thế…

Tôi đã định để E-véc về đi ngủ, nhưng ngay lúc ấy có chuông điện thoại. Ca-bi-sếch cầm lấy ống nghe. Anh nghe một lát, rồi nói ngắn gọn:

- Hãy dẫn cô ta lên đây lập tức! Rồi anh hướng vào tôi và nói thầm - Ở dưới cửa người ta vừa giữ lại một cô gái. Cô ta đến hỏi Pích-le!

E-véc đã đứng lên khỏi ghế, nhưng tôi yêu cầu anh ta chịu đựng thêm một phút:

- Đây đích thực là câu hỏi chót với anh. Anh vừa nói rằng Pích-le chiếm được rất nhiều cảm tình của phụ nữ…

- Sao? - Anh ta nhìn tôi, như thể chưa nghe thấy câu hỏi, và bắt đầu nôn nóng lật đi lật lại trên tay chiếc hộp đựng thuốc lá bằng bạc. Tôi có nói. Đó cũng là điểm yếu của Phơ-răng. Anh ta không thể bỏ qua một phụ nữ nào xinh đẹp đến với anh ta. Ngay ở đây, anh ta cũng có một cô đấy…

- Và tên cô gái Pra-ha xinh đẹp ấy là gì?

- Tôi không biết. Họ quen nhau đã lâu, cô ta chờ Phơ-răng hôm Thứ Hai. Lẽ ra tôi không nên nói động đến chuyện này, nhưng cũng có thể điều này có ích gì cho các ông chăng. Khi chúng tôi từ sân bay về đây, cô ta đã ngồi đợi ở dưới tiền sảnh khách sạn. Sau buổi xem tạp kỹ, Phơ-răng không ngủ ở khách sạn. Anh ta chờ cho mọi người đã yên tĩnh cả, và trở dậy, ra ngoài. Tới sáng, anh ta mới về. Hôm qua thì hai người không gặp nhau. Bao giờ, trước trận đấu, lãnh đội Câu lạc bộ cũng đi kiểm tra các phòng rất nghiêm vì không tin tưởng các cầu thủ lắm. Hô-li-de vào hai lần, Phơ-răng ngủ say như chết… - E-véc lại im lặng, và xin lỗi vì sự so sánh không đúng chỗ này, rồi lại nói tiếp - Khi chúng tôi đi xem chiếu bóng về, hình như Phơ-răng đang gọi điện cho cô ta. Anh ta mượn người trực tầng sổ danh bạ điện thoại… Anh ta về phòng khoảng mười phút sau tôi, và như tôi thấy, anh ta có vẻ rất hài lòng. Tôi nghĩ rằng anh ta vừa gọi được cho cô kia để hò hẹn. Chúng tôi đã biết trước được chương trình sắp xếp cho đến cuối chuyến đi. Và có thể, sáng hôm qua anh ta vội đi mua sắm để có dịp về trước với cô ta, ngay ở đây, trong phòng này…

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.