Ca-bi-sếch đứng sát phía cửa, chăm chú quan sát người đàn ông. Anh nói nhỏ với tôi rằng đã cho ô-tô đi tìm người trực nhật và hai bà dọn phòng.
Người đàn ông hơi xanh xao, đầu cúi xuống, im lặng. Hầu như anh ta có thể sắp ngất xỉu mất.
Tại sao anh ta lại mang khẩu Brao-ning đến gặp Pích-le?
Ca-bi-sếch cầm khẩu súng lên, Béc-na-sếch thì chìa cho anh ta xem ổ đạn. Trong đó có ba viên.
- Nhưng tôi… Tôi chỉ muốn dọa ông ta. Trời ơi, con này đã làm tôi hóa lú lẫn thế đấy!
Trong lúc Ca-bi-sếch xác định lý lịch anh ta, Béc-na-sếch kể lại mọi chuyện xẩy ra. Đầu đuôi rất ngắn gọn: khi các kỹ thuật viên kết thúc việc khám xét nhà, Gô-li-kô-va mỗi phút càng trở lên nôn nóng, bồn chồn hơn. Tôi nhớ lại là chính ở đây, hồi đêm, cô ta đã mấy lần xem đồng hồ.
Các nhân viên an ninh đã lục xoát, soi, gõ cẩn thận và công việc xong vào khoảng 6 giờ 10, bỗng dưng có chuông gọi cửa. Gô-li-kô-va lao ra, nhưng Béc-na-sếch giữ cô ta lại, ấn ngồi xuống ghế và tự mình ra mở cửa. Anh kia nhảy bổ vào phòng và nói to: “Các người làm trò gì ở đây thế?”. Tôi nhún vai: “À, ra anh không hiểu à?” Anh ta không nhượng bộ: “Anh đã làm gì em gái tôi?” Tôi bèn nói bằng tiếng Đức: “Entschuldigen Sie. Was ist das?”[1]. Nhưng anh ta cứ thế đẩy tôi vào phòng trong…
Gô-rắc cũng lắp bắp cố nói vài từ tiếng Đức cho đến khi bị xô ngã xuống sàn. Béc-na-sếch đã làm chủ tình hình hoàn toàn. Bốn kỹ thuật viên lúc ấy mới xô vào giúp anh tước vũ khí của Gô-rắc. Gô-li-kô-va thì khóc nức nở, còn ông anh họ thì bắt đầu hiểu là hình như mình bị mắc kẹt rồi…
Chẳng mấy chốc, mọi thứ được xác minh xong. Ca-bi-sếch quay lại sau mười lăm phút. Vị. “khách” của chúng tôi quả thực tên là Ca-ren Gô-rắc. Anh ta đã thay đổi công việc nhiều lần, hiện nay lái xe tải ở một công trường. Anh ta đã hai lần bị kết án vì tội dọa dẫm và tống tiền các phụ nữ tin cậy mình. Tất nhiên, anh ta không được phép mang vũ khí. Tôi nói với anh ta rằng đây là một trường hợp tăng nặng tội lỗi. Anh ta tức thì “phản thùng” ngay, tố cáo cô em, và kể rằng, họ đã hẹn trước với nhau là anh ta sẽ có mặt ở nhà cô lúc sớm tinh mơ để dọa nạt Pích-le, gào to lên rằng anh ta không thể cho phép một thằng bỉ ổi nào bỗng dưng sàm sỡ đến nằm chềnh ềnh trên giường cô em xinh đẹp của anh ta mà không chịu mất đồng nào! Một thằng cha giàu sụ ở Tây Đức, lại đã có vợ, tất nhiên không thể tha ra mà không lột trần hắn như nhộng! Vậy là ông Pích-le phải trả giá cho việc làm quen với cô Iếc-gi-na Gô-li-kô-va ít ra là một nghìn đồng mác. Chính Gô-rắc khởi xướng lên khoản tiền ấy.
Một ổ bịp ranh ma! Tôi tin rằng không phải mới chỉ có vụ moi một nghìn mác này thôi, và họ thừa sức để bóc của Pích-le số tiền ấy! Hôm Thứ Hai, Gô-rắc đã rủ một người bạn đến Câu lạc bộ khiêu vũ, anh chàng này đã dùng phim có độ nhạy cao để bí mật chụp ảnh Pích-le với Gô-li-kô-va. Hai người đã ngồi với nhau ra sao ở quầy rượu, uống và nhảy ra sao, cười cợt và cả hôn nhau ra sao trước mặt mọi người. Những bức ảnh nhằm bôi nhọ thanh danh Pích-le này, giờ đây đang nằm trên bàn của tôi.
Chúng tôi cho gọi Gô-li-kô-va vào. Cô ta xác nhận rằng chính cô đã gọi người anh này cùng đến Câu lạc bộ. Để làm gì? Để giật lấy khoản tiền khá bẫm trong túi Pích-le. Pích-le có nói với cô ta, rằng không biết khi nào lại có dịp đến Pra-ha nữa. Có thể phải hai ba năm nữa, mà cũng có thể đến mười năm sau. Do vậy, phải biết tận dụng khả năng cuối cùng này, chứ chả lẽ cứ ngồi mà ngáp dài! Nếu trò dọa dẫm này mà không thành công, thì Gô-rắc sẽ gửi các ảnh chụp kia cho vợ Pích ở Cô-lô-nhơ, hắn sẽ cho Pích-le biết như thế. Tôi hỏi Gô-li-kô-va:
- Cô nghĩ rằng, Pích-le sẽ phải mở hầu bao ra chứ?
- Xét trên những gì ông ta đã kể với tôi về vợ và con gái, về quan hệ tốt đẹp mà họ đang sống với nhau, tôi tin rằng ông ta sẽ phải chịu trả tiền. Mà số tiền ấy đối với ông ta có nghĩa lý gì? Chả lẽ tôi không có quyền được đòi ở ông ta một chút “quà”? - Cô ta tự dưng nổi khùng lên và nói to gần như thét - Tôi là cái thứ gì, là người được Nhà nước bảo hiểm à, mà lại phải xấu hổ khi có người đi cùng tôi vào một quầy rượu?
Lý sự của đám người này thật không có gì đáng phải nghi ngờ. Chúng tôi cho cả hai vào tạm phòng bên cạnh.
- Cậu sẽ làm gì tiếp với họ đây? Tôi nghĩ rằng, họ không chuẩn bị để giết người và không dính vào vụ giết kia - Béc-na-sếch nói điềm tĩnh - Nếu không, không có lý gì mà cô ta lại đến đợi Pích-le tới khuya ở khách sạn và anh chàng Gô-rắc láu cá kia lại tới nhà cô ta từ sáng sớm.
- Hình như anh đúng. Nhưng nếu như mọi sự không đơn giản thế? Họ có nhiều chỗ chứng tỏ là không dính dáng đến sự việc nhiều đến nỗi làm tôi bắt đầu thấy khó chịu. Thế nếu như Pích-le, trong lúc uống rượu say ở nhà cô ta, có nói nhỡ mồm về công việc làm ăn, doanh nghiệp và cô ta kể lại cho Gô-rắc nghe thì sao? Và thằng cha này hiểu ra ngay món lợi nhuận kếch sù từ đó? Vậy là, cần phải xem xét kỹ phòng ở của hai người này, và cũng tiến hành khám nhà của Gô-rắc nữa. Tìm kiếm các bạn bè và người quen của Gô-li-kô-va. Quan trọng hơn nữa, tìm xem có ai lảng vảng xung quanh Gô-rắc. Và trước tiên, đi tìm ra người đã chụp ảnh giúp Gô-rắc.
❀ ❀ ❀
[1] Xin lỗi ông. Thế là thế nào?