- Vậy là, Cuốc chỉ muốn thoát lấy thân mình, và do anh ta chưa biết được rằng, chúng ta đã nắm được những gì nên chọn cách im lặng để cố tranh thủ thời gian. Từ đó mà xảy ra tấn bi hài kịch “đập đầu vào tường”.
- Có thể lắm. - Ca-bi-sếch nói - Khi đứng ở ngoài cửa trạm y tế, anh ta cũng hãy còn hy vọng là các cơ quan của Cộng hòa Liên bang Đức sẽ đòi phải trao trả anh ta...
Khi chúng tôi bước vào, Cuốc nhìn chúng tôi u ám và nhắm mắt lại.
- Thưa ông Cuốc, chúng tôi có thêm nhiều bằng chứng tố cáo ông. Nếu ông không nêu tên kẻ đồng lõa với ông, ông sẽ phải nhận tội một mình, và không một công tố viên nào trên thế giới chịu nghe ông giải thích rằng không phải ông đã giết Pích-le!
Anh ta mở mắt, nhìn lên trần và đề nghị mang lại một cốc nước. Bác sĩ phải kề cốc nước vào tận môi anh ta. Cuốc lại nhắm mắt.
- Tôi không biết người đồng lõa nào cả. Tất cả cái đó chỉ làm mất thời giờ. Và tôi, nói chung, không có ý định muốn nói chuyện với các ông. Tôi chẳng giết ai cả. Còn nếu cần công khai, tôi sẽ nói với điều kiện có mặt một ai đó đại diện cho Cộng hòa Liên bang Đức ở đây. Một ai đó, không quan tâm đến việc lôi tôi vào chuyện này.
- “Ông Cuốc, chúng tôi đã nhận được thông báo từ Cộng hòa Liên bang Đức. Sáng mai, chúng tôi sẽ đưa ông xem bản sao. Cần phải nói để ông rõ là ông sẽ bị xử theo pháp luật Tiệp Khắc. Các cơ quan Cộng hòa Liên bang Đức sẽ cùng chúng tôi điều tra cả hai vụ giết người, Pích-le và Vi-ne. Do vậy, ông không nên chờ đợi sự trợ giúp từ đâu tới cả. Ông phải hiểu rằng, cuối cùng ông đã thua cuộc, cũng như Vi-ne đã thua cuộc. Tội lỗi bây giờ đổ lên đầu ông. Ông cần phải suy nghĩ kỹ và kể cho chúng tôi nghe toàn bộ sự thực.
Cuốc nhìn vào mặt tôi. Trong vài phút, cả phòng ắng lặng. Anh ta chìa tay cầm bức điện tê-lếch rồi mới ngồi dậy. Nhưng bác sĩ lắc đầu phản đối.
- Cho tôi thuốc lá và cà-phê được không?
Thuốc lá lập tức có ngay. Một người bảo vệ được cử đi lấy cà-phê.
- Thế nghĩa là, bọn chó đẻ này đã bỏ rơi tôi! Tôi không ngờ điều đó. Nhưng, thưa ông chính ủy, tôi không hề giết ai. Tôi chỉ là thằng ngu. Chúng nó đã vứt bỏ tôi...
- Ai?
- À, những thằng cha ấy đấy! - Anh ta phẩy tay, uống một ngụm cà-phê nóng, rồi lại ngó vào bức điện. Sau đó lại xin một điếu thuốc nữa.
- Những thằng cha nào kia? Bọn “Pin-kéc-tơn” ấy à?
Đây là một cú đánh chính diện.
- Thế ra, các ông đều đã biết cả?
- Biết khá đủ. Chỉ còn cần vài chi tiết. Chẳng hạn, chúng tôi muốn biết tên của người chỉ huy ông.
- Grê-gô-ri, trung tá Grê-gô-ri. Lão lưu manh này cũng đừng hòng lội qua nước mà không chịu ướt được!