Cái Chết Trên Chấm Phạt Đền

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 69 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
Chương 23

❊ ❊ ❊

Bác sĩ nỏi rằng, Cuốc sẽ có thể trả lời tiếp cuộc hỏi cung vào sáng mai. Còn bây giờ phải để anh ta hoàn toàn yên tĩnh.

Chúng tôi lên phòng, Ca-bi-sếch đưa máy ghi âm cho các thư ký đánh máy, khoảng hai tiếng nữa chúng tôi và kiểm sát viên sẽ có biên bản cuộc hỏi cung Cuốc. Rồi Ca-bi-sếch gọi cho Ơ-bla-sếch và ra lệnh bắt ngay lập tức người có tên họ như Cuốc đã báo.

- Cậu nghĩ thế nào về việc này? - Thiếu tá hỏi tôi.

Tất cả đều xác thực. Quá mù ra mưa rồi, nên Cuốc mới phải khai ra. Tôi nghĩ, bây giờ có thể tin được ở anh nhiều điều. Còn khá nhiều sự kiện phải vỡ đầu mà tìm hiểu cho ra, và còn cả đôi điều chúng ta có thể không tìm ra được. Chẳng hạn, Cuốc rất có thể vào phòng Pích-le cắm chiếc kim vào giầy và kết quả cũng tương tự. Anh ta, trên thực tế, đã trút hết lỗi cho Vi-ne, kẻ đã không còn cung khai được nữa. Hẳn là vì thế mà anh ta phải tạo ra màn kịch “đập đầu tự sát” để còn có thời gian nhẩm tính kỹ lưỡng, việc gì sẽ nhận về mình, còn việc gì sẽ đổ cho Vi-ne. Nói chung, mọi thứ đều đã khớp, chỉ trừ có một việc - cái chết của Pích-le. Nếu Vi-ne và Cuốc làm điều đó chỉ để xóa mọi vết tích, thì là một sai lầm nghiêm trọng. Và không thể lại có một người khác cũng do tổ chức của họ cử đến đây để làm việc này. Nguyên nhân cái chết của Pích-le phải là chuyện khác. Biết đâu, cái chết ấy lại không gắn gì tới hộp phim tí hon kia?...

Thiếu tá hút thuốc và vẽ lên trên giấy những hình bí ẩn.

- Tôi nghĩ rằng thủ phạm gây ra cái chết của Pích-le không phải là Vi-ne mà là Cuốc. Nếu đúng là trong thời gian chiến tranh, Vi-ne đã làm việc cho các cơ quan tình báo Áp-ve hoặc Ghét-xta-pô, thì một kẻ có kinh nghiệm cỡ ấy không thể sơ xuất đến ngu ngốc như vậy được.

Ông đập mẩu thuốc vào cái gạt tàn.

- Bây giờ, không cần có tôi ở đây. Đã thấy luồng gió thắng lợi thổi căng buồm của các cậu rồi đấy, các cậu cứ đi tiếp nhé!

Gô-mô-la chuẩn bị ra về, ông hứa là sẽ gắng tìm cho ra trung tá Grê-gô-ri, xem sếp của Cuốc và Vi-ne là ai.

- Thực ra, điều đó cũng khó mà đạt được lắm! Thà tôi phải trở thành Giáo hoàng La-mã còn dễ hơn là phải xác định cho ra, là ở Phơ-răng-phua có một thằng cha nào đó là trung tá Grê-gô-ri. Dưới cái tên ấy, có thể là một trong các kẻ cầm đầu giấu mặt của hãng “Pin-kéc-tơn”, và khi chúng ta cần tìm kiếm, thì không một ai biết cả. Cuốc biết hắn ta dưới cái tên Grê-gô-ri, nhưng từ hôm qua chẳng hạn, hắn đã mang một cái tên khác, không kém thơ mộng hơn, thì sao! Đây không phải là lần đầu chúng ta chạm trán với một kẻ ẩn hiện như bóng ma thế này...

Sau khi thiếu tá ra về, ở cửa phòng xuất hiện một người mà chúng tôi nóng lòng chờ đợi. Ơ-bla-sếch và một nhân viên hộ tống đã kèm ông ta đến - đó là chuyên viên làm việc trong nhóm chế tạo thử loại ắc-quy mới phát minh, kỹ sư Ca-ren Nô-vắc.

- Đây là người mà đồng chí đề nghị đưa đến, Ơ-bla-sếch đẩy vào lưng người đàn ông còn trẻ - Mời kỹ sư vào đi, cứ tạm coi đây cũng như ở nhà!...

Và Ơ-bla-sếch cúi xuống, nói nhỏ cùng tôi:

- Ông ta không nhận! Không biết gì hết, không đi đâu cả.

Tôi đề nghị Ơ-bla-sếch, anh chàng hay ba hoa ấy, hãy tạm lùi vào góc. Ca-bi-sếch mở máy ghi âm, nhưng rồi lại tắt. Người kỹ sư trẻ này im lặng một cách kiên trì. Còn nếu có trả lời thì chỉ nhát ngừng “Không” “không đúng” hoặc “Không biết”.

Nhưng khi tôi nói rõ hơn, là ông ta bị nghi ngờ về chuyện gì thì ông nổi nóng:

- Các anh hành động thật điên rồ! Làm sao các anh lại có thể nghĩ như thế được! Hãy để kẻ nào dám bôi nhọ tôi nhắc lại các lời đó trước mặt tôi xem!

Khi ông ta đã dịu lại, tôi nói đến số điện thoại của ông ta và ông cười mai mỉa:

- Các anh có đầu óc để suy nghĩ không chứ! Tôi là Ca-ren Nô-vắc, mà cái họ Nô-vắc này ở Pra-ha có hàng nghìn người. Tôi sống ở khu Vrơ-sô-vi-sư, điện thoại của tôi có, nhưng không phải số điện mà các anh nói. Không tin thì các anh hãy ngó vào sổ danh bạ điện thoại.

Quả thực kỹ sư Ca-ren Nô-vắc sống ở khu Pra-ha 10, phố Bai-Can số 666, còn số điện thoại bắt đầu bằng số 7. Kiểm tra lại thì thấy ông sống ở Vrơ-sê-vi-sư đã năm năm nay, trước đó thì sống ở khu Xmi-khô-vô, tại nhà bố mẹ. Điện thoại trước đó không có.

Phải yêu cầu đến trung tâm điện thoại xem ai có số điện 395.14? Không quá một phút sau, có tiếng trả lời, những thời gian ấy đối với chúng tôi lâu không tưởng tượng nổi.

- Đáng tiếc, - một giọng du dương cất lên, - số điện thoại được giữ bí mật, tôi không thể nói tên họ được.

- Chúng tôi từ cơ quan An ninh quốc gia gọi đến!

- Ai mà chẳng có thể nói như vậy được. Chúng tôi không thể trả lời điều đó qua điện thoại, có thế thôi!

Chúng tôi đành phải cử Buốc-đa đến trung tâm điện thoại, và quyết định nói chuyện một lần nữa với Nô-vắc, nhưng ông ta cự tuyệt kiên quyết. Đầu tiên ông ta còn bình tĩnh, sau đó nổi nóng và chửi chúng tôi bằng mọi từ trên đời.

Chúng tôi để cho ông ta bình tĩnh lại, trong lúc đó, phải kiểm tra khả năng vắng mặt của ông khi sự việc diễn ra trước lúc Buốc-đa từ trung tâm điện thoại trở về và sẽ có những tin tức sơ bộ.

Buốc-đa nói tên người chủ số điện thoại 395.14. Đó chính là số điện công vụ, mà lại được giữ bí mật, của Bộ trưởng Bộ Y tế! Thảo nào mà họ ngạc nhiên, khi mới sáng sớm chúng tôi đã gọi điện để hỏi!

Chúng tôi mời kỹ sư Nô-vắc sang phòng bên, một phòng trống, để nghỉ. Ca-bi-sếch đề nghị phải đi ngay đến Bộ Y tế sớm nay. Hơn nữa, theo như anh biết tin qua báo chí, bản thân Bộ trưởng hiện nay đang ở nước ngoài, đang dự Hội nghị quốc tế của Hội chữ thập đỏ và Lưỡi liềm đỏ.

- Nhưng như thế không có nghĩa là không có ai trả lời điện thoại. Ngược lại là đằng khác, thiếu gì người trực!

Đáng tiếc là sự thật lại không phải thế. Điện thoại không có ai trả lời vì phòng Bộ trưởng khóa chặt và các máy điện thoại đã rút phích cắm! Tôi quay thử, chỉ thấy “tút tút”. Máy bận.

Chúng tôi bèn cử Buốc-đa đến Bộ Y tế. Anh báo về, là quả thực hai tuần nay số máy đó đã tháo phích cắm. Chúng tôi hỏi lại, có thể có ai nói qua máy đó vào buổi chiều Thứ Ba - khi Pích-le gọi điện đi. Nhưng cả sáu cô gái ở tổng đài điện thoại Bộ Y tế và bà Gô-út-kô-va, trưởng nhóm điện thoại viên cùng khẳng định rằng vào buổi chiều ấy chỉ có hai trường hợp gọi điện đến Bộ nhưng ở chỗ khác cơ. Và vào giờ đã quá muộn ấy, không còn ai ở Bộ cả, còn việc lọt vào trong phòng làm việc đã khóa kín của Bộ trưởng thì không thể có được.

Tất cả các sự kiện ấy thật lạ lùng và tôi phải đề nghị Buốc-đa hãy ở lại Bộ Y tế để kiểm tra kỹ lưỡng thêm nữa. Có thể, có người gác đêm vào được phòng làm việc, hoặc ở đó cần sửa chữa đột xuất gì chăng? Vào lúc chín giờ, Buốc-đa gọi điện lại và báo cáo rằng, vào ngày Thứ Ba, từ sau tám giờ tối, không một ai có thể gọi điện qua số 395.14 được nữa.

Có thể, Cuốc đã quá mệt và nhầm các con số? Hoặc anh ta tự nghĩ ra số điện ấy, để đưa chúng tôi đến sự lầm lẫn? Nhưng ở đó, còn có tên Nô-vắc - tên họ của một trong số 6 người phát minh. Có thể, Cuốc đã nêu cả tên ông ta để đánh lạc hướng chúng tôi và lại tranh thủ được thời gian? Vi-ne và Cuốc hẳn phải biết được tên những người nghiên cứu trong Viện. Nhưng Nô-vắc lại là một cái họ hết sức phổ biến. Ngay trong đội bóng Cô-lô-nhơ hậu vệ phải cũng tên là Éc-nét Nô-vắc!

Tất nhiên, Cuốc phải quan tâm để về phần anh ta sẽ chỉ còn lại những lời buộc tội ở mức ít nhất. Bây giờ, anh ta không thể còn trông cậy vào ai. Và chúng tôi đã nói thẳng rằng, chỉ có thể hy vọng bản án được giảm nhẹ, nếu anh ta khai trung thực mọi việc. Anh ta có cần nói dối nữa không?

Ơ-bla-sếch và nhóm của anh “rà lại” tất cả họ hàng và người quen của Nô-vắc, và càng làm càng thấy rõ rằng kỹ sư Ca-ren Nô-vắc không thể có quan hệ nào với Pích-le.

Cả buổi chiều tối Thứ Hai, Nô-vắc cùng vợ ngồi xem truyền hình. Họ có khách là hai ông bà hàng xóm tên là Uốc-ban. Hai ông bà này chuyển đến ở phố Bai-can từ gần một năm nay, và đã kịp kết thân với gia đình Nô-vắc. Vào tối Thứ Ba, hai gia đình Nô-vắc và Uốc-ban đi xem hát. Bà mẹ vợ Nô-vắc ở nhà trông cháu. Từ nhà hát ở phố Vi-nô-grát ra, họ đi bộ về nhà và vào khoảng mười giờ rưỡi, rồi cùng rẽ vào quán rượu vang “Ngũ giác” để kỷ niệm sinh nhật vợ Nô-vắc. Họ ra khỏi quán thì quán cũng đóng cửa, lúc đó là ba giờ sáng. Người phục vụ nhớ rất rõ hai cặp ấy, vì họ về cuối cùng.

Việc không can dự của Nô-vắc vào vụ này còn được chứng minh ở cơ quan. Chiều Thứ Hai, ông rời Viện về nhà bằng ô-tô cùng người bạn đồng sự là Pi-xa-gích, ông này ở xa hơn Nô-vắc hai khu phố. Thứ Ba cũng vậy. Và sáng Thứ Ba cũng như Thứ Tư, Nô-vắc không hề tới phòng thí nghiệm. Sau khi ăn trưa ngày Thứ Tư, ông đi xem đá bóng cùng kỹ sư Sáp-lich - cũng là bạn đồng sự trong nhóm, và cả Van-đa-xơ, - trưởng phòng thí nghiệm thử mô-tơ. Là một người rất mê bóng đá, Van-đa-xơ đã mua vé trước từ hai tuần, và họ ngồi cùng nhau trên phía khán đài không mái che của sân Xtơ-ra-hốp.

Việc vô can vì vắng mặt ở nơi sự việc xảy ra của Nô-vắc thật không ai bắt bẻ được, đến mức độ thành điều đáng ngờ! Tôi đề nghị Ơ-bla-sếch để anh kiểm tra lại cả ông Uốc-ban hàng xóm và cả ông bạn đồng sự mà Nô-vắc chở đi chở về bằng ô-tô. Biết đâu chính là Pi-xa-gích, ông già năm mươi tuổi tóc bạc ấy lại đóng vai trò liên lạc giữa Pích-le và Nô-vắc, Pích-le gọi điện chiều tối Thứ Ba cho Nô-vắc, báo rằng anh ta đã ở Pra-ha và hẹn mười giờ sáng Thứ Tư sẽ chờ ở quán cà-phê “Xla-vi-a”. Anh ta đặt tờ báo trên bàn, và ám hiệu có thể là câu nói: “Cho phép tôi ngó qua tờ báo một chút”. Nô-vắc có thể nhờ Pi-xa-gích hay bất cứ ai tới đó. Một ông già tóc bạc, đứng đắn - không có gì đáng để lưu tâm nhận diện. Vi-ne chắc cũng chẳng lưu ý tới ông, dù rằng có chụp ảnh ông đi nữa. Nhưng cả ảnh, chúng tôi cũng không có. Vì cả cái bật lửa bằng bạc, có chiếc máy ảnh tí hon bên trong, cả cái khuy áo mạ vàng, chúng tôi đều không tìm thấy ở phòng 316.

Như thế, có nghĩa là chúng tôi ở bên bờ vực thất bại. Không những chỉ có tên giết người Vi-ne đã ăn cắp mẫu phát minh tuột khỏi lưới giăng của chúng tôi, mà cả kẻ đã bán phát minh đó cho Pích-le, cũng tuột mất nốt.

Thám ebook©MotSAch —★— Nhà xuất bản Thể dục thể thao - 1987 TVE-4U@Nhóm Tây Phong Lĩnh
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vaxlap Phonprext

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.